Tôi không thích chạy xe ban đêm, đặc biệt là trên đường cao tốc vì không an toàn. Đường cao tốc về đêm là một trong những địa điểm phạm tội lý tưởng, dưới đây là ba tình huống ta có thể gặp phải bất cứ lúc nào:
1. Ném đá: Ném đá vào xe cộ đang chạy trên đường cao tốc, khiến xe dừng lại. Thừa lúc chủ xe xuống kiểm tra, thủ phạm sẽ lén trộm cắp hay thậm chí cướp của. Nhiều tội phạm chuộng gây án theo cách này vì không mất nhiều công sức.
2. Bày vật cản: Rải đinh, để cành cây, cản trước của xe hơi giữa đường cao tốc, nói chung cái gì có thể bắt xe cộ dừng lại là dùng tuốt. Khi xe thủng lốp, nhiều người sẽ lập tức đỗ trên làn dừng khẩn cấp rồi xuống xe kiểm tra, thay lốp. Lúc này, nhóm tội phạm sẽ trộm cắp hoặc chiếm đoạt tài sản của chủ xe.
3. Dàn dựng tai nạn: Băng nhóm dàn cảnh tai nạn chuyên thuê xe sedan cao cấp và săn lùng ô tô con sang trọng trên những đoạn đường thưa thớt xe cộ. Chúng sẽ theo đuôi mục tiêu, tìm cách vượt lên phía trước, dùng ná bắn đá hoặc đồ vật khác vào xe mục tiêu. Tiếp theo, chúng phanh gấp khiến mục tiêu nghĩ vừa xảy ra tai nạn, kế đó bật đèn cảnh báo nguy hiểm, ép mục tiêu dừng xe và giở trò dọa dẫm.
_vntq_main-21.jpg)
Khi lái xe cần chú ý đường sá, gặp sự cố phải gọi cảnh sát ngay để được giúp đỡ.
Dù không thích nhưng tôi vẫn buộc phải lái xe trên đường cao tốc lúc đêm khuya để lần theo nghi phạm của vụ án “cô gái mất tích”.
Nhờ tài liệu thu thập được về các vụ mất tích, tôi dám chắc có kẻ đang nhằm vào nhóm phụ nữ tôi đã nhắc tới ở phần trước. Mùng 7 tháng Mười một, tôi nhận được tin báo và bắt đầu điều tra. Tối mùng 8 tháng Mười một, tôi bám theo tài xế xe van tức nghi phạm bắt cóc cô gái trẻ, bám đuôi y trên đường cao tốc.
Tôi ghét đi đường cao tốc ban đêm nhưng nó lại có ưu điểm dễ bám đuôi. Đèn pha sáng choang nên xe trước không tài nào thấy rõ xe sau. Tài xế chiếc xe van tôi đang theo dõi cũng chỉ thấy ánh đèn qua gương chiếu hậu chứ chẳng rõ tôi đang lái xe gì. Nhưng tôi vẫn chú ý giữ khoảng cách. Đôi lúc tôi phải giảm tốc độ, tụt xa phía sau khiến mục tiêu dần không nhìn thấy tôi nữa, đợi vài chiếc xe khác vượt qua mới lại bám theo. Như thế nghi phạm sẽ lắm tưởng chiếc xe phía sau là xe khác. Khi y rời khỏi đường cao tốc, chúng tôi có đi theo cũng không khiến y nghi ngờ, vì chỉ có vài lối ra, ra cùng lối là chuyện bình thường.
Chu Dung ngáp chảy nước mắt, “Anh Từ, mình tốn công bám theo y làm gì? Sao không chặn xe y lại, đánh nhanh thắng nhanh cho rồi!”
“Nếu vụ án mất tích của hàng chục cô gái đều dính dáng tới y, chắc chắn y có rất nhiều đồng bọn. Phải bám theo để tìm ra sào huyệt, tóm gọn một mẻ.”
Chu Dung gật đầu, “Thế em đánh một giấc, chốc anh gọi em dậy nhé.”
Tài xế xe van không mảy may nghi ngờ, chúng tôi cứ thế theo đuôi chiếc xe ra khỏi đường cao tốc, tiến vào thành phố Thiên Quỳnh. Chiếc xe lăn bánh vào khu vợc trông khá sầm uất rồi đỗ trước một tòa nhà. Tài xế xuống xe, lên tầng. Tôi cũng tắt máy, đưa mắt quan sát xung quanh.
Nơi đây san sát những tòa cao ốc, phố xá sạch sẽ và sáng sủa, nhưng lạ lùng ở chỗ vắng tanh vắng ngắt, chẳng thấy ai đi ngang qua. Ánh đèn thưa thớt, cả tòa nhà cao tầng chỉ có đôi ba ô cửa sáng đèn. Chưa hết, phía sau tòa nhà trước mặt tôi có rất nhiều cao ốc tối om, thậm chí còn đang xây dở. Cứ như thể tất thảy cư dân trong thành phố phồn hoa đột ngột bốc hơi trong một đêm.
Tôi đã biết tới nơi này từ lâu nhưng đầy là lần đầu tận mắt chứng kiến, trông nó hơi... mang màu sắc hiện thực huyền ảo. Nếu không chính mắt nhìn thấy, thật khó lòng tưởng tượng nổi một Thiên Quỳnh nhộn nhịp, cách thành phố Yên chỉ gần 300 kilomet lại có một nơi như thế này.
Tôi đánh thức Chu Dung, cậu ta nhìn quanh, giật mình, “Anh Từ, mình vừa... du hành thời gian à? Mình chuẩn bị đóng phim The Walking Dead hay I am Legend * vậy?”
Tôi bảo Chu Dung đây là Hương Hà Loan, cậu ta ồ lên, “Bảo sao, thành phố ma đây mà!”
Hương Hà Loan là dự án do thành phố Thiên Quỳnh triển khai với vốn đầu tư hơn 60 tỉ nhân dân tệ. Sau mười năm, một phần công trình và hạ tầng đã xây xong nhưng dân cư vẫn thưa thớt, nên mới bị gọi là “thành phố ma”.
Chu Dung dụi mắt, “Em buồn ngủ quá, xe van mình bám theo sao rồi anh?”
“Xe dừng rồi, tên tài xế đã lên nhà.”
Chu Dung ngớ ra, “Sao anh không đi theo?”
Tôi mắng, “Cậu hâm à, cả con phố không một bóng người, tôi chạy xe bám theo còn chẳng dám bật đèn pha. Giờ xuống xe theo y vào cùng tòa nhà để lạy ông tôi ở bụi này à!”
Chu Dung gật gù hiểu ra, “Cũng đúng, thế mình chờ ở đây hả anh?”
“Chờ cái con khỉ.” Tôi chỉ cho cậu ta, “Ban nãy cả tòa nhà chỉ có một căn hộ sáng đèn, tên tài xế vừa lên lại có thêm một căn nữa bật điện. Tôi chụp ảnh rồi, mai ta đối chiếu là biết y sống ở đâu.”
“Vậy giờ mình làm gì?”
“Tìm chỗ ngủ.”
Chúng tôi lái xe tới khách sạn tít mé Bắc Hương Hà Loan. Đặt phòng xong xuôi, Chu Dung khen nức nở, “Khách sạn năm sao ở đây còn rẻ hơn cả nhà nghỉ thành phố Yên, phòng hạng sang chỉ 300 tệ, còn tặng hai vé vào cửa điểm tham quan du lịch!” Tôi gật đầu, đúng vậy, vì chỗ này làm quái gì có ma nào ở.
Trưa hôm sau, tôi và Chu Dung tới địa điểm tối qua. Vừa xuống xe, Chu Dung đã kêu oai oái, “Nóng chảy cả mỡ! Đối chiếu với ảnh chụp tối qua xem y ở tầng mấy đơn nguyên mấy rồi vào mau anh ơi, nắng cháy da mất!”
Tôi nhiếc móc, “Vào cái gì mà vào. Nhỡ trên đó có hai chục thằng nhào vào đánh hội đồng thì mình cũng thành nạn nhân mất tích đấy!”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Tìm phòng giao dịch bất động sản, xem mặt bằng căn hộ của chúng thế nào, diện tích ra sao là áng chừng được số người. Nếu có hai, ba thằng thì chúng ta lên, còn không thì báo cảnh sát.”
Chu Dung đồng tình, “Được đấy, làm đi!”
Phòng giao dịch vắng như chùa Bà Đanh, có mỗi ba cô nhân viên kinh doanh và một bảo vệ, lúc chúng tôi vào, họ đang chơi điện thoại. Thấy tôi và Chu Dung, một cô nhân viên tiến lại chào, “Chào anh, anh muốn xem nhà ở hay cửa hàng tầng một ạ?” Tôi bảo nhà ở.
Cô gái dẫn tôi tới sa bàn trong đại sảnh, giới thiệu về mặt bằng căn hộ và giá tiền. Tôi hỏi tòa nào còn căn hộ trống dọn vào ở ngay được, cô thật thà đáp, “Tòa nào cũng còn anh ạ.”
Chu Dung thốt lên, “Ôi, ít dân quá nhỉ!”
Tôi chỉ tòa của tài xế xe van, hỏi có những kiểu căn hộ nào, giá cả ra sao. Cô nhân viên liếc nhìn, “Đây là tòa chung cư ạ. Các căn đều đầy đủ nội thất, xách va li vào ở được luôn, có căn hộ studio và cả căn hai phòng ngủ, giá 11 nghìn tệ/m².”
“Phiền cô đưa tôi đi xem nhà.”
Cô nhân viên cầm chìa khóa và thẻ từ, đưa chúng tôi đi xem vài căn hộ, tất cả đều trang trí theo phong cách châu Âu đơn giản, nội thất ổn, đầy đủ giường tủ. Xem nhà xong, cô nhân viên hỏi tôi thấy sao, tôi bèn đánh mắt ra hiệu với Chu Dung.
Chu Dung hiểu ý, “Anh Từ, em thấy nhà cũng ổn đấy nhưng dân cư vắng vẻ quá.”
Tôi ra chiều lưỡng lự rồi nói với cô nhân viên, “Khu này yên tĩnh nên tôi ưng ý lắm, nhưng lại sợ ít người quá sẽ không đảm bảo an ninh.”
Cô nhân viên cam đoan với tôi ở đây không hề ít người, thế là tôi xin xem thông tin dân cư của tòa nhà. Cô nhân viên cân nhắc rồi đồng ý. Cô mở một tệp tài liệu trên máy tính bảng và bảo đây là toàn bộ thông tin cư trú. Tòa nhà có sáu đơn nguyên, 33 tầng, tổng cộng khoảng một trăm hộ, tỉ lệ lấp đầy chưa đến 10% nhưng đã thuộc dạng khá cao ở “thành phố ma” rồi.
Căn hộ sáng đèn sau khi tên tài xế đi lên tối qua hình như ở tầng 27, đơn nguyên 2 hoặc 3. Tôi dò tìm thông tin chủ hộ trong bảng thông tin cư trú. Tầng 27 đơn nguyên 2 không người ở, đơn nguyên 3 thì căn 2701 đã có người sinh sống, chủ hộ là Chu Thần Lĩnh, nam, 36 tuổi, người Thiên Quỳnh, số căn cước xxxxxxx. Tôi nói sẽ cân nhắc thêm rồi cầm danh thiếp của cô nhân viên, cùng Chu Dung rời khỏi phòng giao dịch bất động sản.
Ra khỏi cửa, tôi bảo Chu Dung, “2701 là căn studio rộng 40m², trang trí theo phong cách căn hộ cho người độc thân. Cả tầng 27 chỉ duy nhất căn này đã bán ra, tức là xác suất y ở cùng đồng bọn không cao.”
Suy đoán ban đầu của chúng tôi đã sai, lựa chọn đầu tiên của y sau khi gặp sự cố không phải tìm đồng bọn mà là ấn nấp.
Chu Dung hỏi tôi, “Anh nghĩ y thuê hay mua căn hộ này?”
“Kiểm tra là biết ngay.”
Chu Dung lấy làm lạ, “Kiểm tra kiểu gì, lên mạng tìm à?”
“Tối qua trước khi lên nhà, Chu Thần Lĩnh đã đổi biển số xe, chắc là gỡ biển giả rồi lắp biển thật. Trước đó y dùng biển giả để tránh bị chụp lại. Ta đã có biển số xe và thông tin cơ bản của y, có thể lên trang web Phòng Quản lý Phương tiện giao thông để tra cứu lỗi vi phạm, nếu khớp chứng tỏ chiếc xe là của Chu Thần Lĩnh, người trên tầng 27 cũng chính là y.”
“Nhưng phải có số khung* mới tra được thông tin vi phạm, mình đào đâu ra bây giờ?”
“Dễ thôi, tôi biết một cửa hậu. Chỉ cần nhập dãy số vào mục số khung và điền đúng các thông tin còn lại là tra được ngay.”
Chu Dung xuýt xoa, “Sao cái gì anh cũng biết thế?!” Tôi khuyên cậu ta chăm học vào, hồi xưa tôi cũng từng hỏi anh Kim câu ấy.
Biển số xe và thông tin của chu Thần Lĩnh ăn khớp với nhau, y chính là người chúng tôi cần tìm.
Chu Dung, “Chắc chắn anh có kế hoạch rồi phải không?”
Tôi nói, “Lên thẳng nhà y, gõ cửa rồi chặn không cho y chạy trốn. Có điều y sống ở tầng 27, ta không có thẻ thang máy nên phải cuốc bộ gần 30 tầng lầu đấy.”
Chu Dung nhe răng cười, rút một tấm thẻ ra, “Cô nhân viên ‘nhỡ làm rơi’ thẻ ra vào này.”
“Giỏi quá nhỉ, học được cả trò trộm cắp cơ đấy.”
Chu Dung lắc đầu, “Anh nói thế nào, tự cô ấy bất cẩn đánh rơi đấy chứ, em chưa kịp trả lại thôi!”
Lên tới nơi, tôi áp tai vào cửa thì nghe thấy tiếng ti vi trong phòng. Chu Dung liếc nhìn tôi, tôi gật đầu, cậu ta gõ cửa bốn, năm cái. Cậu ta gõ xong, tiếng ti vi bỗng im bặt, người bên trong hỏi “Ai đấy”. Tôi nói có bưu phẩm của Chu Thần Lĩnh, đối phương thoáng im lặng, “Tôi không đặt đồ.”
Chu Dung cười, “Chiêu này cũng có ngày vô dụng. Biết vậy mình nói là đến kiểm tra đồng hồ nước*, em muốn nói câu thoại này từ lâu lắm rồi.”
Tôi lên tiếng, “Anh bạn, chúng tôi bám theo anh từ thành phố Yên đến Thiên Quỳnh, anh không định mời chúng tôi vào nhà sao?”
Đương nhiên Chu Thần Lĩnh không mở cửa, “Các người là cảnh sát?”
Tôi nói, “Cảnh sát đã chẳng khách sáo thế này. Chúng tôi chỉ muốn trò chuyện với anh. Anh không muốn thì chúng tôi báo cảnh sát, anh cân nhắc đi.”
Chu Thần Lĩnh cất giọng bình thản, “Các người tới giết tôi phải không?”
Chu Dung tò mò, “Có kẻ muốn giết anh à?”
Chu Thần Lĩnh không đáp, tôi bèn trả lời giúp, “Hẳn rồi. Cậu nghĩ mà xem, nếu không phải để chạy trốn hay đầu tư trước, ai lại chọn mua nhà ở cái nơi đến ứng dụng đặt đồ ăn còn không định vị nổi?”
Hơn nữa y đứng tên mua căn hộ này nên chắc chắn không phải để trốn tránh cảnh sát, vì họ có thể kiểm tra mọi tài sản y đứng tên. Y đoán mình sẽ gặp nguy hiểm khác nên mới mua một nơi lánh nạn ở chỗ vắng vẻ này.
Giải thích cho Chu Dung xong, tôi lại gõ cửa, “Có đúng không anh Chu?”
Bên trong vẫn im lìm. Tôi nói, “Thế này nhé, chúng tôi đứng ngoài cửa, không vào nhà chơi. Anh cứ ở trong đó, kể lại những điều anh biết cho chúng tôi nghe, xong xuôi chúng tôi đi về. Chúng tôi bảo đảm không báo cảnh sát!”
Chu Dung cũng khuyên nhủ, “Anh nghĩ mà xem, đồng bọn anh bị bắt rồi, anh giấu giếm chúng tôi để làm gì?”
Tôi và Chu Dung luôn miệng thề thốt không báo cảnh sát, không tiết lộ thông tin. Mười phút sau, Chu Thần Lĩnh cất tiếng, “Tôi chơi bời lêu lổng từ nhỏ, chưa tốt nghiệp cấp ba đã bỏ học, lăn lộn ngoài xã hội. Bố thấy tôi cứ sống thế mãi cũng không ổn nên đưa tôi đến thành phố Yên, gửi nhờ nhà cậu họ cho cậu trông chừng. Cậu họ tôi là nhà soạn nhạc có tiếng, kiếm được rất nhiều tiền, bố nghĩ cậu là người thành đạt nên ép tôi phải theo cậu bằng được. Tôi vừa lên thành phố Yên đã được cậu họ đưa đến trung tâm đào tạo lái xe, học xong thì làm tài xế cho cậu. Hai cậu cháu thường tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất, tôi còn kể cậu nghe chuyện của tôi hồi còn làm ‘dân xã hội’, chủ yếu là chém gió nhưng cậu vẫn rất thích nghe. Một hôm, cậu chợt hỏi tôi có dám bắt cóc người ta không. Tôi nhỡ khoác lác đủ điều rồi nên đương nhiên bảo có. Nào ngờ cậu bảo tôi đi bắt cóc thật, tôi đành đánh liều nghe theo.”
Chu Dung, “Người ta bảo đi là anh đi luôn à!”
Chu Thần Lĩnh phớt lờ Chu Dung, kể tiếp, “Lần đầu tiên là ở khách sạn, tôi đi cùng một người, không phải gã trọc bị bắt đâu. Chúng tôi không biết tên nhau, cũng chẳng hỏi để tránh khai nhau ra khi bị tóm.”
Tôi hỏi, “Các anh gây án thế nào?”
“Bình thường tôi phụ trách lái xe còn người khác bắt cóc. Cậu họ sẽ báo cho tôi địa điểm thực hiện. Chúng tôi luôn hành động vào lúc đêm khuya thanh vắng tại những nơi như cổng khách sạn. Lạ cái là những cô gái bị nhắm đến đều ra ngoài vào ban đêm, cầm theo thứ gì đó trên tay như muốn bị bắt cóc ấy. Chúng tôi kéo nạn nhân lên xe, đánh thuốc mê, nhét vào va li rồi giao cho một người khác tại địa điểm hẹn sẵn.”
Tôi thắc mắc, “Mỗi lần cậu họ cho anh bao nhiêu tiền?”
Chu Thần Lĩnh đáp, “50 nghìn tệ.”
Chu Dung cảm thán, “Này anh bạn, bố anh mà biết cậu họ rủ anh đi buôn người, chắc sẽ hối hận lắm vì đã đưa anh tới thành phố Yên.”
Chu Thần Lĩnh, “Cậu họ tôi không buôn người. Cậu ấy giàu lắm, tội gì phải làm vậy, chẳng lẽ cậu ấy bị hâm?”
Tôi nói, “Anh có biết kết cục của những cô gái bị bắt cóc không?”
Chu Thần Lĩnh chần chừ, tôi nghe ra sự bối rối trong giọng nói của y, “Có duy nhất một lần người nhận hàng không xuất hiện. Cậu họ dặn tôi mang va li chứa cô gái tới căn biệt thự ngoại ô. Tôi kéo va li, ấn chuông và đợi một lát thì cậu họ tôi mở cửa. Lúc giao va li cho cậu, tôi liếc vào trong thấy hình như họ đang mở tiệc, nhạc nhẽo nghe kì lạ lắm, ai nấy đều đeo mặt nạ hình thú vật.”
Chu Dung, “Gì vậy trời! Rồi sao?”
Chu Thần Lĩnh, “Tôi chỉ biết có thế.”
Chu Dung, “Anh biết mỗi thế mà cũng lo bị diệt khẩu à?”
Chu Thần Lĩnh không đáp.
“Anh bảo chỉ hành sự vào đêm khuya cơ mà, tại sao hôm bị tôi chặn ở công viên Phương Thảo Địa, anh và đồng bọn lại ra tay giữa ban ngày?”
Chu Thần Lĩnh nói mình cũng không biết, “Hôm ấy cậu họ tôi tự dưng gọi điện bảo tôi tới đường Thiên Đài, bắt cóc cô gái đi cùng Vương Mẫn.”
Chu Dung, “Anh quen Vương Mẫn?”
Chu Thần Lĩnh thừa nhận, “Ừ, ngoài soạn nhạc cậu họ tôi còn giảng dạy ở Học viện Âm nhạc, Vương Mẫn là học trò của cậu.”
Khi được hỏi có biết Vương Mẫn cũng tham gia bắt cóc các cô gái không, Chu Thần Lĩnh bảo không.
Chúng tôi xuống nhà, leo lên xe. Chu Dung hỏi tôi, “Mình không báo cảnh sát thật hả anh?”
“Đã hứa rồi nên đừng báo vội, giải quyết xong hẵng báo.”
“Bây giờ mình quay về điều tra Vương Mẫn à?”
Tôi cho rằng trước tiên phải đi tìm cô gái được chúng tôi cứu. Những nạn nhân khác đều bị bắt lúc đêm hôm khuya khoắt, sao chỉ mình cô gái này là ngoại lệ? Chắc chắn phải có nguyên nhân đặc biệt dẫn đến sự bất thường này, biết đâu chính nguyên nhân ấy sẽ tạo bước đột phá cho quá trình điều tra của chúng tôi.
Chu Dung, “Vậy mình đi về?”
Tôi gật đầu. Đường về vẫn vắng tanh, Chu Dung đạp ga phóng vun vút.
Quay lại thành phố Yên, tôi gọi điện nhờ Cúc Ưu liên lạc với cô gái được cứu ở công viên Phương Thảo Địa. Cúc Ưu đồng ý nhưng không dám chắc cô gái sẽ nhận lời. Tôi nhờ Cúc Ưu tiết lộ mình là người cứu cô ấy.
Có lẽ nể mặt tôi là ân nhắn cứu mạng, cô gái đồng ý gặp. Tôi mượn Cúc Ưu một phòng trống tại Chỉ đội Hình sự để cùng Chu Dung trò chuyện với cô ấy. Cô ấy khá khỏe mạnh, tinh thần ổn định, mới bắt đầu đã đi thẳng vào vấn đề, “Cảm ơn các anh đã cứu tôi, các anh cứ hỏi đi, biết gì tôi sẽ nói hết.”
Tôi mở đâu, “Cho hỏi cô có quan hệ ra sao với Vương Mẫn?”
Cô ấy đáp, “Tôi là người yêu cũ của anh ta.”
“Trước khi cô bị bắt cóc, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?”
Cô ấy ngần ngừ, “Chúng tôi yêu nhau được ba năm, mới đầu anh ta tốt lắm, chu đáo và rất tình cảm, không hề trăng hoa, nhưng dần dần lại thay đổi.”
Chu Dung nói leo, “Đàn ông toàn thế!” Tôi kêu cậu ta ngậm miệng vào, ra hiệu cho cô gái nói tiếp.
“Vương Mẫn bắt đầu ít tới trường, suốt ngày ở bên ngoài, tối đến cũng chẳng thềm về kí túc xá ngủ. Mỗi lần đi chơi, Vương Mẫn không bao giờ cho tôi động vào điện thoại của anh ta, còn đổi cả mật khẩu, bởi vậy chúng tôi cãi nhau mấy lần liền. Tôi nghi ngờ anh ta có bồ.”
Chu Dung phì cười, “Không chỉ có thế...” Tôi giẫm chân cậu ta, mời cô gái nói tiếp.
“Có lần anh ta mở máy, tôi nhìn trộm rồi ghi mật khẩu mới lại. Một tối, nhân lúc anh ta ngủ say, tôi lén mang điện thoại anh ta vào nhà vệ sinh, mở ra xem lịch sử cuộc gọi và tin nhắn.”
Cả tôi lẫn Chu Dung đều rùng mình. Tôi hỏi, “Điện thoại Vương Mẫn có gì bất thường không?”
“Có, anh ta hẹn hò với rất nhiều cô gái.”
“Rồi sao nữa?”
“Tôi mở album của anh ta, thấy ảnh chụp những người đeo mặt nạ thú vật đang tụ tập làm gì đó. Kiểm tra WeChat thì không thấy đong đưa với cô nào, nhưng anh ta tham gia một nhóm trò chuyện rất kì lạ. Nhóm này bàn về mấy thứ như là Ayahuasca. Tôi chẳng hiểu mô tê gì, toan đọc kĩ thì anh ta bỗng đứng lù lù sau lưng tôi, hỏi tôi đang làm gì. Tôi sợ suýt đứng tim. Trông thấy điện thoại trên tay tôi, anh ta liền mắng tôi. Tôi vừa tìm được bằng chứng bồ bịch của anh ta, thế mà anh ta dám mắng tôi, tôi quyết định chia tay luôn. Được vài hôm, anh ta bỗng tới tìm tôi nói chuyện. Dẫu sao cũng bên nhau mấy năm nên tôi đồng ý. Chuyện sau đó các anh biết cả rồi.”
_vntq_main-22.png)
Dreamcatcher, ngày nay cơ bản chỉ có tác dụng trang trí.
Tôi hỏi, “Có phải thứ cô đeo trên tay là quà của Vương Mẫn không?”
Cô gái hết sức ngạc nhiên, “Sao anh biết?”
“Tôi đoán thôi.”
Trên đường về, Chu Dung hỏi tôi, “Mấy kẻ đeo mặt nạ thú vật là sao hả anh Từ?”
“Tôi đang nghi ngờ một chuyện. Cậu thấy món đồ trên tay cô ấy chứ?”
Chu Dung gật đầu, “Vòng tay Vương Mẫn tặng đúng không? Em biết đó là dreamcatcher, em từng mua hồi đi chơi Philippines.”
“Đúng là dreamcatcher, nhưng không liên quan gì đến Philippines hết, dreamcatcher ở Philippines chỉ dùng để lừa du khách thôi.”
Dreamcatcher được thổ dân châu Mỹ tạo ra để bắt ác mộng, ai cũng có một cái.
Chu Dung cảm thấy khó hiểu, “Nhưng chuyện này liên quan gì đến mấy kẻ đeo mặt nạ?”
“Người yêu cũ của Vương Mẫn kể cậu ta tham gia một nhóm trò chuyện kì lạ, bàn về Ayahuasca, cậu còn nhớ không?”
Chu Dung gật đầu, “Em nhớ mang máng, nhưng mà can hệ gì đến người đeo mặt nạ?”
Tôi thở dài, “Cậu làm ơn nghe tôi nói hết đã. Ayahuasca là một loại nước chế từ thực vật ở Amazon, tượng trưng cho thánh thần, chỉ mình shaman* của các bộ lạc có quyền nắm giữ bí quyết điều chế thứ nước này. Ayahuasca có khả năng gây ảo giác tương tự ma túy, rất được các tín đồ Shaman giáo và người yêu thích Vu giáo* ưa chuộng. Còn mặt nạ thú vật mà cậu hỏi có liên quan tới Shaman giáo và Vu giáo. Ayahuasca, mặt nạ thú vật, dreamcatcher, chắc đều dính dáng tới một tôn giáo nào đó thuộc văn hóa Vu giáo.”
Chu Dung há hốc miệng, “Em tưởng Vu giáo tuyệt tích rồi?”
Tôi nói, “Chưa đâu, những điều tôi vừa nói toàn do anh Kim dạy tôi. Thôi được rồi, để tôi gọi thẳng cho anh Kim, để anh ấy nói cậu nghe!”
“Anh gọi thật à? Từ hồi đi miền Nam về, chú ấy nóng tính lắm, còn dặn đi dặn lại bọn mình không được làm phiền mà!”
“Biết là anh ấy ‘khó ở’ rồi, nhưng cần hỏi vẫn phải hỏi chứ.” Tôi rút điện thoại, bấm số gọi anh Kim. Anh ấy không mấy vui vẻ, nhưng vẫn giải thích sau khi nghe tôi thuật lại tình hình. “Vu giáo chưa hoàn toàn diệt vong, Shaman giáo vẫn được tôn thờ và lưu truyền trong vài dân tộc thiểu số phương Bắc, đặc biệt là các dân tộc sử dụng ngữ hệ Tungus. Đạo giáo cũng kế thừa vài nét của văn hóa Vu giáo như bói toán hay bùa chú. Vụ các cậu đang điều tra chắc dính tới một giáo phái cuồng tín nào đó sùng bái ‘Vu’, mà còn là cuồng tín tập thể.”
Tôi hỏi, “Anh xem vụ này có dễ nhằn không?”
Anh Kim nói, “Tín đồ sùng đạo chia làm hai loại, một là kẻ điên thông minh, hai là thằng ngốc ngu muội. Nếu là một bọn ngu còn đỡ, chứ gặp lũ điên, các cậu dễ đi đời lắm!” Giọng anh Kim khàn khàn, chắc dạo này ngủ không được ngon.
Chu Dung, “Họ bắt các cô gái làm gì ạ?”
Anh Kim, “Tôi chịu, chuyện gì cũng có thể xảy ra hết. Theo những gì các cậu khai thác được, rất có thể đây là giáo phái đa nguyên hóa mới hình thành. Lịch sử đã chứng minh, giáo phái kiểu này là khó lường và khó kiểm soát nhất.”
Chu Dung, “Cái đó khỏi phải bàn chú ơi, quan trọng là bắt tay vào điều tra từ đâu kia?”
Anh Kim, “Nếu là tôi, tôi sẽ thử moi thông tin từ Vương Mẫn.”
Tôi nói, “Được rồi, Chu Dung, cậu theo dõi cậu họ của Chu Thần Lĩnh, còn tôi tìm cách nói chuyện với Vương Mẫn xem sao.” Chu Dung đồng ý.
Tôi gọi cho Cúc Ưu xin gặp Vương Mẫn. Cô thoáng do dự, “Tôi kể anh nghe chuyện này, anh tuyệt đối không được để lộ đâu đấy. Vương Mẫn uống thuốc độc chết rồi.”
“Tạm giữ hình sự phải khám người cơ mà?”
“Khám rồi, nhưng hôm trước chúng tôi cho cậu ta gặp luật sư, về phòng giam thì chết. Hiện đang điều tra luật sư của Vương Mẫn.”
Vậy là manh mối Vương Mẫn đã đứt, đành trông chờ vào việc theo dõi cậu họ Chu Thần Lĩnh.
Cậu họ Chu Thần Lĩnh sống tại chung cư nằm trên con phố thương mại sầm uất. Trong bốn ngày tôi và Chu Dung theo dõi, hôm nào ông ta cũng đi dạo trong công viên rồi về nhà. Thứ Hai ngày 16 tháng Mười một, rốt cuộc ông ta cũng ra khỏi nhà rồi lái xe về phía Bắc.
Tôi giao cho Chu Dung nhiệm vụ bám theo cậu họ của Chu Thần Lĩnh, còn mình thì lên nhà ông ta. Tôi nhanh chóng cạy khóa, xỏ bao bọc giày và găng tay đã chuẩn bị sẵn rồi vào nhà. Tường nhà treo cơ man ảnh chụp chung của ông ta với các ngôi sao, xem chừng người này quan hệ rất rộng. Tôi mở máy tính ra kiểm tra song không phát hiện được gì, ngăn kéo và tủ quần áo cũng chẳng có manh mối nào, đến két sắt còn không có. Tôi ngồi trên sofa cân nhắc một lúc rồi đứng dậy, lật từng tấm ảnh lên, tìm thấy ổ cứng sau tấm ảnh ông ta chụp cùng một nhân vật có máu mặt.
Tôi kết nối ổ cứng với máy tính, đang định mở ra thì Chu Dung gọi điện, “Anh ơi, ông ta tới biệt thự Ngọa Long phía Bắc thành phố, em đi theo. Rèm cửa che kín mít, nhưng lúc ông ta bước vào, em nhác thấy trong nhà có kẻ đeo mặt nạ thú vật.”
Sau khi đặn cậu ta có tin tức gì phải thông báo ngay, tôi mở ổ cứng, thấy vài video cùng một tệp văn bản. Tệp văn bản là nhật kí của cậu họ Chu Thần Lĩnh, ghi chép lẻ tẻ về chuyện hằng ngày và cảm nghĩ của ông ta.
Cậu họ Chu Thần Lĩnh có thói quen hút cần sa. Nghệ sĩ, đặc biệt là người làm âm nhạc chơi món này rất nhiều. Họ thường có những buổi gặp mặt riêng tư để ngồi tán gẫu, hút cần. Trong lần tham gia một hoạt động bí mật, ông ta có cơ hội trải nghiệm Ayahuasca. Uống xong, ông ta gặp ảo giác, nảy ra nhiều ý tưởng rồi đưa chúng vào bài hát, nhờ vậy gặt hái thành công lớn.
Cậu họ Chu Thần Lĩnh mê mẩn Ayahuasca và tiếp xúc với người cung cấp loại thức uống này. Người đó giới thiệu rất nhiều điều về văn hóa Vu, đồng thời mời ông ta gia nhập một giáo phái. Thâm niên ngày càng cao, ông ta bắt đầu tham gia hoạt động kín có tên gọi lễ hiến tế.
Trong giáo phái có một thành viên lâu năm từng sống cùng bộ lạc thổ dân ở Amazon, nắm giữ cách điều chế Ayahuasca thượng hạng, biết cách làm lễ để hòa linh hồn thiếu nữ vào Ayahuasca. Người uống sẽ nhìn thấy linh hồn của tổ tiên và chính mình.
Đọc xong nhật kí, tôi thấy anh Kim nói rất đúng, bọn này không ngu cũng điên.
Tôi mở một video ra xem. Một đám người đeo mặt nạ thú vật đang ăn chơi thác loạn trong phòng, trên bàn bày ê hề sâm panh Dom Pérignon*. Chúng uống rượu, nhún nhảy theo điệu nhạc kì quái. Một lúc sau, tiếng nhạc bỗng ngưng bặt.
Đám người dạt sang hai bên, một kẻ đeo mặt nạ hươu đẩy một cô gái ngồi xe lăn đi vào. Cô gái mặc váy trắng, đầu đội vòng hoa, đang khóc nức nở. Tên đeo mặt nạ hươu bưng bát nước trên bàn lên (tôi đoán là Ayahuasca), đưa cho cô gái uống. Vài phút sau, cô ấy bắt đầu co giật. Đám cầm thú đeo mặt nạ vây quanh vỗ tay rồi lao vào cưỡng bức cô gái. Tiếp theo, tên mặt nạ hươu lầm rầm niệm gì đó và cứa vào cổ cô ấy...
Tôi run rẩy tắt video, gọi điện giục Chu Dung báo cảnh sát. Tôi biết giờ không phải lúc thích hợp nhất, nhưng tôi sợ trong biệt thự còn một cô gái khác đang phải chịu đựng màn tra tấn tương tự.
Cảnh sát lập tức có mặt, rồi nhanh chóng ra về. Ở đó chẳng có gì hết, chúng nói mình đang tổ chức tiệc hóa trang, đến căn biệt thự cũng là đi thuê.
Tôi giao ổ cứng của cậu họ Chu Thần Lĩnh cho Cúc Ưu. Cúc Ưu cho biết cảnh sát sẽ điều tra vụ án này. Nhưng tôi hiểu trong nhật kí không nhắc tới tên bất cứ ai, những kẻ trong video lại chẳng hề lộ mặt, vụ việc quá hóc búa, không thể giải quyết trong một sớm một chiều.
Sáng hôm sau, trong lúc đọc báo trên di động, tôi phát hiện bài báo đưa tin có người chết trong căn hộ phố thương mại. Linh cảm chẳng lành, tôi mở bài báo. Người chết là cậu họ Chu Thần Lĩnh, ông ta cũng uống kali xyanua tự sát giống Vương Mẫn.
Tôi gọi Chu Dung lái xe tới Hương Hà Loan, gõ cửa hồi lâu không thấy Chu Thần Lĩnh trả lời. Cạy khóa vào nhà, chúng tôi không thấy Chu Thần Lĩnh đâu, chỉ thấy vài vệt máu mờ mờ trên sàn.
Chúng tôi lái xe trở về khi trời đã tối. Tôi không thích đi đường cao tốc ban đêm nên ngồi ghế phụ lái, bảo Chu Dung làm tài xế. Suốt dọc đường cả hai đều im lặng, khi sắp tới thành phố Yên, Chu Dung chợt hỏi tôi, “Anh Từ, vụ này coi như chấm hết à?”
Tôi lắc đầu, “Không, phải chờ lâu hơn thôi.”
Chu Dung ngoảnh sang nhìn tôi, “Thế ta trắng tay à?”
“Đương nhiên là không, chúng biết có người để ý tới mình nên tạm thời sẽ không dám hãm hại ai nữa.”
“Đợi tình hình lắng xuống chúng sẽ lại ngoi lên nhỉ?”
Tôi gật đầu, “Đó cũng chính là lúc chúng bị tóm gọn.”