Tôi quen thức khuya nên trước khi đi ngủ luôn tắt loa chiếc điện thoại thường dùng, đề phòng sáng ra có người gọi đến. Nhưng tôi còn một chiếc nữa luôn bật, phòng việc đột xuất. Số máy này chỉ anh Kim và Chu Dung biết.
Đây gần như là cách thức hoàn hảo đối với người sinh sống tại thành phố Yên. Thành phố này rộng mênh mông nên đi đâu cũng thấy xa, không có chuyện cấp bách chẳng ai rỗi hơi đến tận nhà tìm. Nhưng điều này chẳng nhằm nhò gì với những kẻ dư thừa năng lượng như Chu Dung. Cậu ta rất nghe lời, không bao giờ gọi vào số di động dự phòng của tôi khi không có việc khẩn cấp. Thay vào đó, cậu ta đến thẳng nhà tôi, gõ cửa rầm rầm.
Một buổi sáng tháng Ba năm 2016, đang ngủ say tôi bỗng bừng tỉnh bởi tiếng gõ cửa ầm ĩ, “Dậy đi anh Từ, ra mở cửa cho em nhanh lên!”
Tôi vừa lầm bầm chửi rủa vừa bò dậy mở cửa. Chu Dung kéo một cô gái tóc ngắn xông vào, “Đây là bạn em, Trần Nhị Dũng, làm trong ngành phim ảnh.”
Tôi kiềm chế ham muốn đập trợ thủ của mình một trận, rót nước cho Trần Nhị Dũng, chào hỏi cô ấy rồi chất vấn Chu Dung mới sáng sớm đã tới đây có việc gì. Cậu ta đáp, “Tối qua Nhị Dũng bị cuốn vào một vụ án rất đặc biệt. Này, bà kể anh ấy nghe đi!”
Trần Nhị Dũng gật đầu, “Chuyện là thế này. Em làm mỹ thuật điện ảnh, tức là chuyên chuẩn bị bối cảnh và đạo cụ cho các bộ phim.”
Chu Dung xen vào, “Phim chiếu mạng ấy anh. Buồn cười lắm, phim chiếu mạng thì bảo là phim chiếu mạng đi, cứ khăng khăng cãi là phim điện ảnh trên nền tảng internet, nghe rõ sang chảnh!”
Trần Nhị Dũng lườm cậu ta, “Thì sao? Dòng phim này đang hot nhất đấy!”
Tôi phải nhảy vào can, “Thôi đừng lạc đề, em kể tiếp đi.”
Gần đây, Trần Nhị Dũng đảm nhiệm vị trí chỉ đạo nghệ thuật cho bộ phim chiếu mạng mang tên Vụ mưu sát Quái vật chân to . Tối 11 tháng Ba, cô ấy đưa các thành viên tổ mỹ thuật và quản lý hậu cần đi chuẩn bị bối cảnh tại một công trường bỏ hoang ở ngoại ô. Trong lúc dựng phông, Trần Nhị Dũng bỗng ngửi thấy mùi hôi thối. Hỏi mọi người thì tất cả đều ngửi thấy.
Thoạt tiên, họ cho rằng có người phóng uế bậy bạ nên mới bốc mùi. Âu chẳng phải chuyện lạ ở bãi đất hoang phế, nên họ không bận tâm, tiếp tục làm việc của mình. Thế rồi, cô gái phụ trách đạo cụ phát hiện mùi thối bốc ra từ một thùng dầu bỏ đi. Cô gọi Trần Nhị Dũng ra, hỏi có cần xử lý không.
Trần Nhị Dũng soi đèn pin, phát hiện thùng dầu được đổ bê tông. Cô ấy nhờ quản lý hậu cần nghiên cứu xem có chuyển thùng dầu đi được không, để tránh mùi hôi thối ảnh hưởng tới quá trình quay. Cậu quản lý thử khiêng nhưng chiếc thùng không mảy may suy suyển, nên cậu ta quyết định đạp đổ thùng, lăn cho dễ. Thùng dầu đổ kềnh, bê tông bên trong nứt vỡ gần hết, lộ ra một nhúm tóc. Trần Nhị Dũng và cậu quản lý sợ điếng người, tức tốc báo cảnh sát.
Tôi hỏi Trần Nhị Dũng có nhìn thấy thi thể trong thùng không. Cô ấy lắc đầu, “Em không dám nhìn. Có điều quản lý hậu cần trông thấy, kể là lúc được đưa ra, cái xác đã rữa nát hết da thịt, chẳng phân biệt nổi là nam hay nữ.”
Chu Dung, “Không đoán qua tóc tai được à? Tóc dài thì nhiều khả năng là nữ, tóc ngắn xác suất cao là nam.”
Tôi nói, “Chắc chắn tóc không ngắn, bằng không đã chẳng thò ra ngoài.”
Trần Nhị Dũng nhìn tôi, “Cậu quản lý nói là tóc lỡ, chắc cũng dài ngang tóc anh Từ.”
Tôi hỏi Chu Dung sao bạn cậu ta khéo ăn khéo nói thế. Chu Dung cười, “Nhị Dũng nổi tiếng có chỉ số EQ cao chót vót.”
Trần Nhị Dũng lườm nguýt Chu Dung, bảo tôi, “Chu Dung suốt ngày khoác lác trong nhóm WeChat, khoe mình tham gia vụ nọ vụ kia, đối mặt với hung thủ, rồi còn cứu người. Hôm sau vừa bình tĩnh lại, em kể ngay chuyện này cho cậu ta.”
Chu Dung gật đầu, “Sau đó em đưa Nhị Dũng tới nhà anh. Anh Từ, anh có nhớ bộ phim Hàn Quốc mình xem ngoài rạp lần trước không?”
“Lần nào?”
“Lần trước ấy, xem xong mình còn ăn bánh bao chiên nước đầu đường.”
Tôi gật đầu, “Phim Thế giới mới .”
“Đúng rồi, Thế giới mới . Trong phim đám xã hội đen giết người xong cũng nhét thi thể vào thùng dầu, đổ bê tông, liệu vụ này có phải do xã hội đen gây ra không? Hoặc bắt chước cách gây án trong phim?”
Cả hai đều có khả năng xảy ra. Nếu bắt chước còn dễ điều tra, chưa biết chừng hung thủ để lại dấu vết. Trường hợp xã hội đen vứt xác có vẻ khó nhằn, thứ nhất điều tra những vụ thế này rất nguy hiểm, thứ hai hành vi của chúng mang tính ngẫu nhiên, thiếu quy luật.
Tôi hỏi Trần Nhị Dũng, “Cậu quản lý hậu cần còn nhìn thấy gì nữa?”
“Cậu ấy nói thi thể nằm cuộn tròn trong thùng dầu, hai tay trói quặt sau lưng, chân cũng bị trói.”
Tàn nhẫn quá. Rất có thể nạn nhân còn sống lúc bị đổ bê tông nên mới phải trói gô lại để cố định. Cũng phải xét tới khả năng nạn nhân bị chôn trong bê tông ngay khi vừa thiệt mạng. Bởi lẽ, sau hai tiếng kể từ khi tử vong, cơ thể sẽ trải qua giai đoạn co cứng tử thi*, đến co gập còn vô cùng khó khăn chứ đừng nói là nằm cuộn tròn. Nhưng giả sử rơi vào trường hợp đổ bê tông sau khi chết, rất có thể hung thủ đã ủ mưu từ lâu, chuẩn bị sẵn các công cụ như bê tông, thùng dầu từ trước.
Chu Dung nhìn tôi, “Nhiều việc như vậy liệu một người có thực hiện nổi không?”
Tôi đáp, “Khó đấy, trừ phi hắn sở hữu siêu năng lực.”
Sau khi Trần Nhị Dũng ra về, tôi bảo Chu Dung rằng chỉ với chừng này thông tin thì không tài nào điều tra sâu thêm. Chu Dung hỏi, “Vậy phải làm sao?”
Tôi nhờ cậu ta dò la tin tức từ Cúc Ưu, vờ như vô tình hỏi xem cảnh sát có tìm ra danh tính nạn nhân thông qua đối chiếu với các trường hợp mất tích không. Vụ án này không dính dáng tới bí mật nhạy cảm nào, vả lại chúng tôi cũng không đào bới chi tiết cụ thể, chắc Cúc Ưu sẽ đồng ý tiết lộ.
Chu Dung, “Nhỡ họ cũng không xác định nổi nạn nhân là ai thì sao?”
“Trong trường hợp đó, ta phải quan sát thi thể mới tìm ra manh mối để điều tra tiếp.”
“Anh nằm mơ à? Cảnh sát việc quái gì phải tiết lộ tiến trình điều tra, rồi còn cho chúng ta xem thi thể?”
“Thì hai bên cùng hợp tác, trước đây từng có tiền lệ cảnh sát bắt tay điều tra với công dân mà. Mình đâu có đòi quyền thực thi pháp luật. Cứ nói với Cúc Ưu, cô ấy biết năng lực của tôi.”
Tuy nhiên cảnh sát vẫn chưa thu hoạch được gì. Chúng tôi đặt vấn đề với Cúc Ưu, cô đồng ý cho chúng tôi xem qua thi thể. “Nói trước nhé, phải đeo găng tay, không đụng chạm lung tung, cấm tiệt chụp ảnh! Phát hiện ra cái gì phải báo ngay cho cảnh sát.”
Chu Dung nháy mắt với tôi, “Em biết rồi!”
Ba chúng tôi tới trung tâm giám định pháp y. Cúc Ưu gửi gắm bọn tôi cho nữ bác sĩ pháp y tên Ngạn Đồng, căn dặn, “Nhớ trông chừng họ nhé, đừng để họ chụp ảnh, sờ mó linh tinh.”
Chu Dung đứng cạnh tôi thì thầm, “Anh Từ, chị pháp y này xinh phết!”
“Cậu tia cô nào sàn sàn tuổi mình được không? Người ta là bạn chị cậu đấy!”
“Em cứ thích các chị đẹp đấy, thì làm sao!”
Ngạn Đồng “xinh phết” hướng dẫn chúng tôi thay đồ, đeo khẩu trang và găng tay rồi dẫn cả hai vào phòng lạnh. Chu Dung cứ dán mắt vào tay Ngạn Đồng, tôi nhắc cậu ta tập trung. Chu Dung cãi, “Tại chị ấy có hình xăm trên tay. Về lý thuyết, trung tâm pháp y cũng thuộc cơ quan nhà nước, những người công tác ở đây thường không xăm mình đâu.”
Giải thích xong, không để tôi kịp lên tiếng, Chu Dung đã hỏi thẳng, “Chị Ngạn Đồng, sao chị lại xăm thế?”
Ngạn Đồng thẳng thắn đáp, “Gặp nhiều thi thể không xác định được danh tính nên tôi xăm để khi gặp chuyện bất trắc người ta còn nhận ra.”
Tôi thấy đó chỉ là cái cớ.
Ngạn Đồng đưa chúng tôi vào phòng lạnh, “Lúc thi thể được đưa tới đây, khuôn mặt đã bị hủy hoại hết, lớp da cũng rách toạc sau khi loại bỏ bê tông, phải kiểm tra cơ quan sinh dục mới xác định được nạn nhân là nữ.”
Chu Dung mới nhìn thoáng qua đã suýt nôn mửa, “Anh Từ, anh xem trước đi, để em bình tĩnh lại đã.”
Giải thích tình trạng thi thể xong, Ngạn Đồng đứng bên cạnh nhìn tôi chòng chọc đúng theo yêu cầu của Cúc Ưu, làm tôi rợn cả tóc gáy. Tôi thì thầm bảo Chu Dung thu hút sự chú ý của Ngạn Đồng để tôi xem xét cái xác.
Chu Dung gật đầu. Lát sau, cậu ta sán lại gần cô bác sĩ pháp y, “Chị Ngạn Đồng, chị là bạn thân của chị họ em à? Có nhiều bác sĩ pháp y là nữ không chị? À, ít là phải.”
Ngạn Đồng nể mặt Cúc Ưu nên đành trả lời những thắc mắc của cậu ta.
Nhân lúc Chu Dung đánh lạc hướng chú ý của Ngạn Đồng, tôi nhanh chóng kiểm tra kĩ cái xác. Cố nén cơn buồn nôn, tôi cẩn thận xem xét từ vùng mặt trở xuống. Cái xác gần như mất sạch lớp da bên ngoài, có chỗ còn lộ cả xương. Kiểm tra tới vùng ngực, tôi phát hiện một lỗ hổng nhỏ, bên trong lấp ló vật thể màu trắng trong suốt. Căng lỗ hổng ra bằng nhíp, tôi nhận ra đó là miếng Silicon, chứng tỏ nạn nhân từng nâng ngực.
Anh Kim dạy tôi, hầu hết các loại Silicon chính hãng đều có mã số cố định, nhờ nó có khi lại điều tra ra danh tính nạn nhân. Tôi vạch lỗ hổng, kiểm tra cẩn thận miếng Silicon và thấy đúng là có dãy số nhỏ xíu IMGXT-XX-L-554. Trước khi vào đây phải nộp hết điện thoại và đồng hồ nên giờ tôi đành rút bút gel trong túi quần ra, ghi mã số lên cánh tay. Tôi kiểm tra cái xác lần nữa, không tìm được thêm manh mối nên ra hiệu cho Chu Dung mình đã xong việc. Cậu ta hí hửng lưu số điện thoại của Ngạn Đồng rồi ra về cùng tôi.
Mã số in trên miếng Silicon là số lô sản phẩm. Dựa vào đó, tôi lần ra miếng Silicon là sản phẩm của một nhãn hiệu miền Nam. Sáng hôm sau, chúng tôi liên hệ với tổng đại lý của nhãn hiệu. Họ chia sẻ, lô Silicon trên được nhập từ Đức vào ngày 16 tháng Mười năm ngoái, tổng cộng 36 sản phẩm, đã phân phối hết cho các bệnh viện thẩm mỹ trên toàn quốc. Có 21 khách hàng nữ đã sử dụng Silicon thuộc lô này, trong đó 11 người phẫu thuật tại bệnh viện Thẩm mỹ Mỹ Hảo, thành phố Yên.
Chiều hôm đó, tôi và Chu Dung tới bệnh viện Thẩm mỹ Mỹ Hảo. Bệnh viện tọa lạc ở nơi hẻo lánh phía Tây thành phố, ai muốn đến đây đều tự lái xe vì chỗ này không gọi được taxi. Chu Dung mở ứng dụng gọi xe, tài xế gần nhất cách bệnh viện đến hơn năm kilomet.
Khi hỏi thăm về 11 người này, tôi và Chu Dung vấp phải khó khăn: bệnh viện không cung cấp thông tin của khách hàng vì liên quan đến vấn đề bảo mật. Hết cách, hai chúng tôi đành lấy số thăm khám, xếp hàng hơn một tiếng để gặp bác sĩ phẫu thuật chính của bệnh viện. Thấy tôi và Chu Dung bước vào, bác sĩ ngơ ngác, “Hai cậu vào nhầm phòng à? Tôi chỉ tiếp bệnh nhân nâng ngực thôi!”
Chu Dung, “Không nhầm đầu ạ, ông anh em có nguyện vọng nâng ngực nên mới tìm anh đấy!”
Tôi bảo cậu ta ngậm miệng rồi trình bày với bác sĩ việc một cô gái từng nâng ngực ở đây có thể đã bị giết hại, nên chúng tôi muốn nhờ anh ta gọi điện cho từng khách hàng, xem không liên lạc được với ai. Bác sĩ nghĩ chúng tôi bị điên, chúng tôi bèn thuật lại câu chuyện thùng dầu. Nghe xong, anh ta nhận lời, mất nửa tiếng để cùng tôi và Chu Dung hỏi thăm các khách hàng qua điện thoại. Cuối cùng, chỉ còn cô gái tên Trần Di tắt máy, không liên lạc được.
Tôi thương lượng, “Bác sĩ xem, giờ không liên lạc được với cô gái này, chẳng biết có phải nạn nhân không. Báo cảnh sát thì phiền cho bác sĩ, phải giải thích rất lằng nhằng. Nhưng không báo thì cô gái này chết không nhắm mắt.”
Chu Dung phụ họa, “Đúng đấy, hay anh cho chúng em xin thông tin liên lạc của cô ấy để bọn em xử lý, khi nào có kết quả sẽ báo anh ngay.”
Ngẫm nghĩ một hồi, bác sĩ đồng ý cho chúng tôi chụp lại các thông tin Trần Di dùng để đăng kí như số điện thoại và địa chỉ.
Rời bệnh viện, Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, anh thấy vị bác sĩ này có gì đáng ngờ không?”
Tôi nói, “Cậu xem phim nhiều quá rồi đấy, đâu phải ai cũng là nghi phạm.”
Chúng tôi lập tức sang phía Đông thành phố, tìm đến khu chung cư Hồng Phúc Uyển, nơi Trần Di sinh sống. Hơn 7 giờ tối mới tới nơi. Ngoài cổng khu có ba, bốn thanh niên đang túm tụm tán dóc, thấy tôi và Chu Dung, họ sán lại hỏi, “Các anh thuê nhà à?” Chu Dung bảo không, họ ngó lơ chúng tôi luôn.
Đến nhà Trần Di, Chu Dung gõ cửa. Bên trong vang lên giọng nữ thận trọng hỏi ai đấy, tôi bảo mình muốn tìm Trần Di. Cô ta nói Trần Di chuyển đi rồi, hỏi tôi có việc gì. Tôi rút bằng lái và căn cước cho cô ta nhìn qua mắt mèo, tự xưng là phóng viên, Trần Di xảy ra chuyện, chúng tôi muốn hỏi thăm về cô ấy.
Một cô gái mặc áo thun đỏ mở cửa, mời tôi và Chu Dung vào. Chu Dung vào trước, giật mình, “Em lăm lăm dao phay làm gì vậy?”
Áo Thun Đỏ giấu con dao ra sau lưng, “Tôi tưởng hai anh là xã hội đen.”
Chu Dung bật cười, “Thành phố Yên lấy đâu ra lắm xã hội đen thế?”
Áo Thun Đỏ không đáp.
Tôi hỏi Trần Di chuyển đi từ bao giờ. Áo Thun Đỏ gõ cửa phòng ngủ, một cô gái mặc đồ ngủ mở cửa. Áo Thun Đỏ chỉ cô ta, “Trước đây Trần Di ở phòng này, khoảng chừng một tháng trước tôi thấy cô ta chuyển vào, bấy giờ mới hay Trần Di đã dọn đi. Đi cũng chẳng buồn chào một câu.”
Tôi gật đầu, bạn trọ ở thành phố Yên đều thế, nhiều người chẳng buồn giao lưu với nhau, chỉ khi chạm mặt mới chào hỏi.
Chu Dung hỏi cô gái mặc đồ ngủ, “Em ơi, em thuê nhà của bên môi giới nào vậy?”
Đồ Ngủ đáp, “Tôi thuê của công ty môi giới trước cổng chung cư.”
Tôi nói, “Được rồi, chúng tôi qua hỏi bên môi giới, cảm ơn hai cô.”
Áo Thun Đỏ chặn tôi và Chu Dung lại, “Hai anh là phóng viên thật à?”
Chu Dung khẳng định chắc nịch, “Thật chứ đùa, bọn anh là phóng viên tự do!”
Áo Thun Đỏ gặng hỏi, “Không có thẻ à?”
Chu Dung tỏ vẻ không vui, “Này, em nói vậy là sao? Có thẻ hay không có gì khác biệt đâu?”
“Tôi muốn tố cáo công ty môi giới cho tôi căn hộ này, chúng là một lũ lừa đảo. Anh có thể vạch mặt chúng không?”
Tôi hỏi cụ thể sự tình. Áo Thun Đỏ và Đồ Ngủ thi nhau kể khổ. Họ gặp phải cò đất lừa đảo. Lúc họ tìm nhà, bọn cò kêu miễn phí trung gian, đến lúc kí kết xong xuôi, trả tiền sòng phẳng, chúng lại không chịu đưa chìa khóa và hợp đồng, lật lọng bảo chỉ miễn phí trung gian cho chủ nhà, người thuê phải trả tiền. Thế là họ đành móc tiền ra trả. Nhưng chuyện không dừng lại ở đây. Chưa được một nửa kì hạn thuê nhà, bọn cò đã viện đủ cớ để quấy nhỉễu, thuê mấy kẻ trông như xã hội đen đến bịt ổ khóa, hăm dọa nhục mạ, tìm cách đuổi các cô đi trước thời hạn. Áo Thun Đỏ cho biết, hồi còn ở đây, Trần Di cũng xích mích với chúng, hai bên thường xuyên cãi cọ.
Chu Dung hỏi, “Sao không báo cảnh sát?”
Đồ Ngủ lắc đầu bất lực, “Báo rồi, nhưng cảnh sát bảo đây là tranh chấp hợp đồng, họ không có quyền can thiệp, chỉ hòa giải được thôi.”
Tôi gật gù, “Chuyện này kiện ra tòa thì hợp lý hơn.”
Áo Thun Đỏ cười gượng, “Chúng tôi là dân ngoại tỉnh, lấy đâu ra tiền bạc và công sức.”
Bao năm nay, trò lừa đảo của cò đất thành phố Yên khiến người ngoại tỉnh khốn khổ khốn nạn. Chúng đã tự đúc rút thủ đoạn đối phó với cảnh sát, tòa án và Bộ Công thương như sau:
1. Cơ quan công an không thể trực tiếp can dự vào tranh chấp hợp đồng mà chỉ hòa giải chung chung, bởi thế đám môi giới lừa đảo chẳng sợ người dân báo cảnh sát. Trường hợp đệ đơn kiện lên tòa sẽ xử lý theo quy trình tố tụng dân sự, nhưng đến lúc xong xuôi thủ tục thì chúng đã đổi tên công ty từ lâu, hoặc từ chối tuân theo phán quyết của tòa án.
2. Sau một thời gian kinh doanh, đám môi giới lừa đảo sẽ nhận được nhiều đánh giá xấu trên mạng. Để tiếp tục lừa gạt khách thuê, chúng liên tục đổi tên công ty và người đại diện theo pháp luật nhằm che giấu thông tin. Nhưng thực tế kẻ đứng sau vẫn là chúng.
3. Bọn lừa đảo luôn nhằm vào dân tỉnh lẻ hầu bao eo hẹp, muốn thuê nhà tốt nhưng phải rẻ lấy đâu ra?). Chúng giở chiêu trò cho thuê nhà giá thấp, chính chủ cho thuê, giảm giá thậm chí miễn phí trung gian để lên mạng quảng cáo những căn hộ mình nắm trong tay. Sau khi kí kết hợp đồng, chúng lại thu thêm khoản phát sinh như phí vệ sinh, phí quản lý.
4. Được một nửa thời hạn thuê nhà, đám môi giới lừa đảo mượn đủ cớ để đuổi khách đi, nhưng chỉ trả một phần tiền thuê. Nếu khách không chuyển đi, chúng sẽ dùng đến những cách ngang ngược như đổi khóa cửa, dỡ vách ngăn, vứt đồ đạc, uy hiếp và hăm dọa.
Chu Dung nhìn tôi, “Anh Từ, chúng nó làm xằng làm bậy mà không ai đứng ra giải quyết à?”
Tôi lắc đầu, “Không có cách nào xử lý đâu, người thuê giờ chỉ còn nước chọn công ty môi giới lớn thôi. Công ty lớn cùng lắm chỉ lấy tiền đặt cọc hơi cao, chứ không giở trò ăn không nói có.”
Đồ Ngủ sợ sệt, “Chúng nó toàn nhằm buổi tối tới đây để hăm dọa, tôi còn sợ bị cưỡng hiếp nữa.”
Chu Dung mềm lòng, “Hay mình nhờ chị Tĩnh giúp họ vạch mặt lũ cò lừa đảo đi anh.”
Tôi gật đầu, “Tôi có thể vạch trần vụ việc giúp các cô, nhưng các cô cũng cần giúp tôi một chuyện.”
Tôi bảo họ đưa mình đến chỗ ban quản lý tòa nhà, bịa lý do nhà mình mất trộm nên xin xem camera. Một bác trai mặc áo Tôn Trung Sơn* mở máy tính, khó chịu hỏi mất gì, mất lúc nào. Tôi bảo là từ một tháng trước, không rõ cụ thể ngày nào, mấy hôm đó cả nhà đi vắng.
Bác trai mở băng ghi hình một tháng trước, chúng tôi tua ngược lại vài ngày nhưng không thấy cảnh Trần Di chuyển nhà. Thế rồi, Áo Thun Đỏ bỗng kêu lên, “Dừng lại!”
Tôi hỏi có chuyện gì, cô ta chỉ mấy người đàn ông đang bê đồ trong video, “Mấy thằng này được bên công ty lừa đảo thuê tới uy hiếp chúng tôi, cái hộp màu xanh và con búp bê Monchhichi* trên tay chúng nó đều là của Trần Di!”
Thảo nào Trần Di không xuất hiện trên camera, vì cô đâu hề chuyển nhà, mà là bọn cò môi giới tự chuyển! Thế là hai vụ việc gộp lại thành một.
Chu Dung lẩm bẩm, “Sao mấy tên này trông quen thế anh nhỉ?”
Tôi nói, “Chính là bọn đứng ngoài cổng chung cư, hỏi mình có muốn thuê nhà không.”
Chu Dung hỏi tôi, “Chẳng lẽ là xã hội đen giết người thật?”
“Chắc không đến mức đó đâu, ai lại giết người vì vài đồng tiền thuê nhà, cái giá phải trả quá đắt.”
Tôi và Chu Dung rời khu chung cư, định bụng bám đuôi mấy tên cò môi giới nhưng chúng đã mất tăm. Hôm sau, chúng tôi tới canh từ sáng sớm, âm thầm quan sát bọn môi giới lừa đảo. Chúng lảng vảng quanh đó cả ngày trời, gặp ai cũng hỏi có muốn thuê nhà không, rồi tiện tay dán mấy tờ quảng cáo “Cho thuê nhà chính chủ”, “Miễn phí môi giới”. Đến hơn 8 giờ tối thì chúng kết thúc công việc. Tôi và Chu Dung theo đuôi bọn này đến một khu đất toàn nhà cấp bốn. Những căn nhà một tầng nằm rải rác, chúng tới một căn khá rộng rãi, ngoài cửa đề “Tứ hợp viện* cổ, giá bán 100 nghìn tệ”. Bọn này rất biết hưởng thụ, đặt hẳn bếp nướng giữa sân để nướng thịt, còn bật nhạc trên điện thoại.
Tôi và Chu Dung nấp sau căn nhà bên cạnh để quan sát. Chúng chè chén no say, một lúc sau có tay đứng tuổi nhìn như đại ca đi ra đóng cổng.
_vntq_main-23.jpg)
Không nên nhẹ dạ với quảng cáo cho thuê nhà dán trên cột điện.
Tôi và Chu Dung mò tới gần, hé khe cửa nhìn trộm. Chúng đang lấy thuốc lá sợi từ trong hộp sắt ra cuốn và hút. Mùi thuốc lá rất nồng, đứng ngoài cổng mà chúng tôi vẫn ngửi thấy.
Tôi nhìn Chu Dung, thì thào bảo cậu ta lấy điện thoại ra quay, “Chúng hút cần sa đấy!”
Hôm sau, tôi và Chu Dung lại tới sớm để cắm chốt. Đến 10 giờ hơn, tay đại ca mở cổng, ra chỗ ô tô. Tôi đứng sau gọi giật hắn lại, cho hắn xem video hút cần sa tôi và Chu Dung quay qua khe cửa hôm qua. Hắn bật cười, “Đây mà là bằng chứng á? Mờ câm như này thấy đếch gì!”
Tôi nói, “Nhìn thì không rõ, nhưng xét nghiệm nước tiểu là ra ngay. Tôi mà báo cảnh sát là không một ai trong căn nhà này thoát được.”
Tay đại ca cau mày, “Chúng mày muốn gì?”
“Tôi muốn biết chuyện của Trần Di.”
Hắn ngơ ngác, “Ai cơ?”
Tôi có cảm giác hắn không biết thật, bèn kể lại chuyện Trần Di ở trọ và bị chúng chuyển hết đồ đạc ra ngoài. Hẳn gọi một gã đàn em ra, hỏi mấy câu rồi quay sang bảo tôi, “Nó biết hết đấy, hỏi nó đi.”
Gã đàn em cho hay, một tháng trước, chúng có đe nẹt bắt Trần Di chuyển đi, nhưng suốt mấy ngày sau không liên lạc được với cô ấy, phòng ốc cũng bỏ không. Thế là chúng dọn sạch phòng, cho người khác thuê.
Tôi hỏi gã còn giữ đồ đạc của Trần Di không, tôi muốn mang đi. Gã đàn em nhìn đại ca, tay đại ca gật đầu, “Đưa cho chúng nó.”
Tôi và Chu Dung chở “di vật” của Trần Di về nhà. Chúng tôi tìm kiếm manh mối trong đống quần áo, đồ chơi và đồ lặt vặt. Chu Dung phát hiện bản hợp đồng lao động kí hôm mùng 4 tháng Một năm 2015. Đây là hợp đồng thuê diễn viên, thỏa thuận rằng Trần Di sẽ đóng một bộ phim điện ảnh chiếu mạng mang tên Tội ác giam cầm , quay trong một tháng với mức thù lao 50 nghìn tệ. Địa chỉ của đoàn làm phim là một khách sạn gần khu thương mại trung tâm thành phố.
Chúng tôi tới khách sạn tìm họ. Thế nhưng trong phòng không phải đoàn làm phim Tội ác giam cầm mà là đoàn làm phim Bố ơi, bố ở đâu . Tôi và Chu Dung xuống đại sảnh dò hỏi cô lễ tân. Cô ấy lắc đầu, “Em không nhớ đoàn làm phim ấy, ngày nào cũng có hơn chục đoàn nghỉ lại ở đây, đông quá nên em thực sự không nhớ nổi.”
Chu Dung vẫn kiên trì, “Em không có tí ấn tượng nào à?”
Cô lễ tân liếc cậu ta, “Để em nói thế này cho anh hiểu nhé, nếu khách sạn bên em nổ tung thì năm sau, các nền tảng chiếu phim sẽ thiếu ít nhất hơn trăm phim điện ảnh và trên chục phim truyền hình.”
Chu Dung, “Oách quá, đúng là hết mình cống hiến cho nước nhà!”
Tôi kéo Chu Dung, “Thôi bớt tào lao đi, giao chuyện này cho chị Tĩnh, chị ấy có bạn ở Tổng cục Phát thanh Truyền hình.”
Tôi gọi điện bảo Điền Tĩnh nhờ bạn bè kiểm tra thông tin xét duyệt dự án Tội ác giam cầm . Một lúc sau, Điền Tĩnh báo lại, “Bạn tôi không tìm thấy. Phim này chưa được phê duyệt, bên tổng cục không hề có hồ sơ.”
“Tôi biết rồi, chị chuyển lời cảm ơn người ta giúp tôi.”
“Ừ, tốt nhất cậu thử hỏi người trong giới xem. Giới này nhỏ lắm, hầu như ai cũng quen nhau, chắc sẽ biết thông tin đấy.”
Tôi sai Chu Dung gọi cho cô bạn Trần Nhị Dũng, nhờ cô ấy thăm dò tin tức về đoàn làm phim Tội ác giam cầm . Chu Dung gật đầu, điện cho bạn mình. Mới nói được mấy câu, cậu ta đã ngoảnh sang nhìn tôi, “Anh Từ, Nhị Dũng biết bộ phim này.”
“Hỏi cô ấy làm sao biết đi.”
Dân làm phim điện ảnh chiếu mạng thường tham gia các nhóm chat mà thành viên toàn người cùng nghề. Khi cần tuyển nhân sự, họ sẽ đăng thông tin tuyển dụng lên nhóm. Trần Nhị Dũng thấy tin tuyển nữ diễn viên của Tội ác giam cầm trong một hội nhóm như thế. Chu Dung giục cô ấy chuyển tiếp thông tin cho mình.
Đoạn tin tuyển dụng của Tội ác giam cầm nêu yêu cầu dành cho nữ diễn viên ứng tuyển cũng như giới thiệu khái quát về bộ phim. Không đề cập nội dung cụ thể của tác phẩm, chỉ ghi là cải biên từ vụ án mạng Furuta Junko* có thật của Nhật.
Tôi tra cứu từ khóa “Vụ án mạng Furuta Junko” bằng điện thoại. Đọc xong, Chu Dung ngẩn ra, “Chết không khác gì Trần Di!”
Đúng lúc này, Trần Nhị Dũng lại gọi tới, “Em biết người đăng tin tuyển dụng! Hai người có nhớ em từng nhắc đến cậu quản lý hậu cần phát hiện ra xác chết trong thùng dầu cùng em không? Là cậu ta đấy!”
Chu Dung ngắt máy, hỏi tôi, “Anh Từ, hình như người ta hay bảo, nghi phạm thường trở lại hiện trường vụ án để tận hưởng cảm giác thỏa mãn đúng không?”
Tôi gật đầu. Đúng là có trường hợp này, nhưng không phải vì cảm giác thỏa mãn, mà vì chúng muốn quan sát phản ứng của cảnh sát, đồng thời xem có để sót chứng cứ nào không, từ đó đưa ra cách ứng phó.
Giờ đây, manh mối hay thậm chí là chân tướng vụ việc đều nằm trong tay cậu quản lý hậu cần. Song Trần Nhị Dũng chỉ lưu số WeChat chứ không hay biết thông tin nào khác về cậu ta.
Chu Dung hỏi tôi phải làm sao, tôi nói, báo cảnh sát. Nhờ tin tức chúng tôi cung cấp, cảnh sát đã tìm ra tất cả những người từng tiếp xúc với cậu quản lý. Hai ngày sau, cảnh sát tìm thấy địa chỉ của cậu ta tại thành phố Yên và tiến hành bắt tạm giam.
Thẩm vấn xong, Cúc Ưu gọi điện cho tôi, cho biết đã có kết quả. Tôi xin Cúc Ưu tiết lộ thông tin, cô đắn đo rồi đáp lại bằng một câu hỏi, “Anh có biết phim điện ảnh người thật không?”
Đương nhiên tôi biết phim điện ảnh người thật. Thời còn ở Mỹ, tôi từng theo chân đoàn làm phim tài liệu của Discovery phỏng vấn một người chuyên làm phim ngầm*. Anh cho biết, giới phim ngầm của Mỹ chia ra một nhánh chuyên quay phim điện ảnh người thật theo yêu cầu, bán cho đại gia có thú vui đặc biệt.
Phim người thật ở đây không phải phim có diễn viên là người thật, vì diễn chung quy vẫn chỉ là diễn, không thể đạt đến trình độ chân thực tuyệt đối. Phim người thật họ nhắc tới là kiểu phim tác động đến diễn viên bằng các sự việc có thật để quay được những thước phim chân thực nhất. Thể loại “tái hiện vụ án” này cũng là một nhánh của phim người thật. Anh còn cho chúng tôi xem một đoạn phim. Một gã đàn ông lừa nữ diễn viên lên giường, lúc sắp lên đinh, gã rút dao cắt cổ nữ diễn viên vẫn đang hồn nhiên không hay biết gì.
Nicolas Cage từng đóng bộ phim điện ảnh 8 mm kể về hành trình điều tra bọn làm phim “người thật”, nội dung rất chân thực và vô cùng đáng sợ. Trên thực tế, nghề nghiệp của nhân vật mà Nicolas Cage thủ vai thuộc một nhánh của kẻ săn tin, chẳng qua không tập trung vào điều tra tin tức, mà nghiêng về nhận ủy thác để giải quyết vấn đề của khách hàng hơn. Nói một cách đơn giản, kiểu săn tin của họ thiên về hướng thám tử, kiếm tiền bằng cách giúp người giàu xử lý rắc rối, còn hốt được nhiều bạc hơn những kẻ như tôi. Tôi, anh Kim và Chu Dung chủ yếu mưu sinh bằng cách “bán sự thật”, dẫu không thể khẳng định bản thân hoàn toàn trong sạch, song chúng tôi có nguyên tắc đạo đức cơ bản.
_vntq_main-24.jpg)
Bộ phim 8 mm do Nicolas Cage đóng vai chính, nội dung xoay quanh quá trình thám tử tư Tom Welles mạo hiểm điều tra vụ án và vạch trần sự thật.
Tôi hỏi Cúc Ưu, “Cảnh sát định xử lý vụ này ra sao?”
Cúc Ưu bảo tôi cứ yên tâm, “Nếu nghi phạm còn đồng bọn, chúng tôi quyết tóm cả mẻ, và nếu đứng sau chúng là cả một đường dây, chúng tôi ắt nhổ tận gốc.”
“Được rồi, vậy tôi không nhúng tay vào nữa, đồng thời giữ bí mật những việc trước đó đã tìm hiểu được, tránh ảnh hưởng tới quá trình điều tra của cảnh sát.” Tôi đã kí thỏa thuận bảo mật khi tới trung tâm giám định pháp y.
Như tôi đề cập trước đó, những kẻ săn tin “bán sự thật” như chúng tôi cũng có đạo đức và liêm sỉ. Chúng tôi sẽ không cản trở cảnh sát chỉ để kiếm tiền, vậy nên... lần này bọn tôi lại lỗ vốn rồi.
Tôi vừa cúp máy, Chu Dung đã hỏi ngay, “Thế nào, có kết quả chua anh?”
Tôi gật đầu, “Chỉ là một tên biến thái.”
Chu Dung, “Xì, chán òm, em cứ tưởng là có tổ chức ngầm hay đường dây nào đó. Chán chết đi được, em đi đây!”
“Đi đâu?”
Chu Dung cười gian, “Tối nay em rủ chị Ngạn Đồng đi ăn.”