Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1016 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
về đến nhà, cô gái sống một mình tá hỏa phát hiện hai đầu mẩu thuốc lá

Sống ở thành phố Yên, ngoài công việc điều tra và viết lách ra, tôi còn phải đối mặt với một phiền não: thuê nhà.

Ngày 14 tháng Tư năm 2016, chủ trọ tìm tôi, bồi thường tiền vi phạm hợp đồng để tôi chuyển đi trong vòng một tháng. Năm nay giá bất động sản thành phố Yên tăng gấp đôi, chủ trọ đã bán nhà, giờ chỉ đợi hoàn thành thủ tục chuyển nhượng là xong.

Thuê nhà ở thành phố này là một chuyện phiền phức.

Theo báo cáo Nghiên cứu tình trạng nhà ở của thanh niên thành phố Yên do Thành ủy phối hợp cùng ủy ban Xã hội và Pháp chế thuộc ủy ban Chính trị Hiệp thương thành phố Yên công bố, có tới 43,8% người trẻ từng gặp phải môi giới lừa đảo. Những tên cò đất không chỉ lừa tiền mà lắm lúc còn lừa những thứ khác, ví dụ lừa tình.

Bên cạnh môi giới lừa đảo, hàng xóm cũng có thể trở thành phiền phức đối với người thuê nhà.

Thành phố Yên có giá nhà đất cao, tiền thuê đắt đỏ nên 90% người đi thuê đều chọn cách ở ghép. Thuê chung nhà với người xa lạ chắc chắn sẽ tồn tại rủi ro. Nào ai biết hàng xóm phòng bên có đứng dân đàng hoàng không. Thậm chí có trường hợp ở một thời gian dài mới phát hiện người cùng nhà là một xác chết. Tôi quen cô gái nọ thuê một phòng ngủ qua ứng dụng, song chưa từng gặp mặt bạn trọ cùng nhà. Hơn hai mươi ngày sau, gió thổi bật cửa phòng bạn trọ, cô mới phát hiện thi thể trong đó.

Đến người như tôi còn đau đầu vì chuyện thuê nhà ở thành phố này. Nhận được thông báo của chủ trọ, tôi đắn đo gọi điện cho Điền Tĩnh, rủ chị đi xem nhà cùng mình. Nào ngờ, tôi vừa ấn số thì chị gọi đến. Tôi nghe máy, “Chị Tĩnh à, đúng là thần giao cách cảm, tôi đang định gọi chị.”

Điền Tĩnh nói, “Thôi đừng dài dòng, tôi có chuyện muốn nhờ cậu đây.”

“Sao khách sáo thế, tôi cũng muốn nhờ chị chuyện này, chị nói trước đi.”

Điền Nhụy, em họ Điền Tĩnh, là sinh viên năm tư Học viện Luật trực thuộc Đại học Yên, hiện đang thực tập tại văn phòng luật sư gần chùa Bạch Vân. Để tiện đi làm, cô ấy thuê trọ tại khu Huyền Tự Gia Viên. Tối 13, Điền Nhụy tan ca về nhà, tắm táp xong xuôi rồi ra tưới nước cho chậu hoa trên bệ cửa sổ cạnh giường. Bỗng cô ấy thấy thứ gì đó nằm trong chậu hoa, nhìn kĩ mới nhận ra đó là hai đầu mẩu thuốc lá. Điền Nhụy hốt hoảng vì cô ấy chưa bao giờ hút thuốc, hoa cũng mới tự tay trồng. Cẩn thận quan sát khắp phòng, cô ấy phát hiện một số chuyện lạ: trong nhà có bùn đất, ai đó đã sử dụng bàn chải đánh răng... Thế là cô ấy tin chắc có kẻ đã lẻn vào phòng ngủ của cô ấy và hút hai điếu thuốc bên giường trong lúc cô ấy vắng nhà.

Điền Nhụy rất hãi hùng nhưng không dám kể với bố mẹ, sợ hai cụ lo lắng. Cô nhớ tới chị họ Điền Tĩnh, người từng là nhà báo thâm niên, bèn gọi điện nhờ vả Điền Tĩnh.

Tôi ngó đồng hồ, vẫn chưa tới 7 giờ, “Giờ em gái chị đang ở đâu?”

“Nhà tôi.”

Tôi xin số nhà của Điền Nhụy ở Huyền Tự Gia Viên, dặn hai chị em tới đó chờ mình rồi gọi điện bảo Chu Dung đi cùng.

Vào khu chung cư bằng cổng Tây Nam, tôi và Chu Dung cùng tiến về phía tòa số 13 của Điền Nhụy. Một cô gái mặc váy ngắn, đi tất da chân đen, xỏ giày cao gót, trông rất quyến rũ đi qua trước mặt chúng tôi, làm Chu Dung nhìn theo mãi. “Chà, cô này ổn phết, em có nên xin WeChat không nhỉ?”

Tôi nói, “Xin đi, thể nào cô ấy cũng cho, vì mười phần chắc chín đây là gái ngành.”

“Quá đáng, thấy người ta ăn mặc sành điệu thì đoán ngay là gái làng chơi!”

Tôi chẳng buồn tranh luận với cậu ta, “Cậu có biết đây là khu chung cư nào không?”

“Huyền Tự Gia Viên, anh bảo em đến đây mà.”

“Khu này còn được gọi là khu Huyền Tự.”

“Khu Huyền Tự em đang nghĩ đến á?”

“Chắc vậy.”

Khu Huyền Tự là khu chung cư huyền thoại của thành phố Yên. Đây từng là “làng bồ nhí” đình đám một thời. Trước kia, rất nhiều đại gia bao nuôi nhân tình đều mua nhà cho bồ ở đây. Về sau, gái làng chơi thấy nơi này lắm đàn ông giàu có và nhu cầu cao, nhiều cơ hội làm ăn nên lũ lượt kéo đến thuê nhà, hành nghề mại dâm tại gia. Bởi vậy, nơi đây đã trở thành chỗ tập trung của gái làng chơi.

Chu Dung cảm khái, “Hồi cấp ba em nghe bạn bè kể, ở đây ngày nào cũng có mấy bà vợ đứng dưới sân chửi nhân tình của chồng. Trời đông rét căm căm mà các cô vẫn đi tất da chân hoặc mặc váy ngắn lộ đùi trắng muốt lượn qua lượn lại. Em muốn đến đây xem thử từ lâu rồi, cuối cùng hôm nay cũng được toại nguyện.”

“Đừng lảm nhảm nữa, đi giúp chị Tĩnh trước đã.”

Tôi và Chu Dung lên nhà, Điền Tĩnh và Điền Nhụy đã ngồi đợi sẵn. Điền Nhụy cũng cao ráo, trắng trẻo giống chị họ. Điền Tĩnh giới thiệu chúng tôi với nhau, Điền Nhụy nói, “Chị em có kể về hai anh rồi, em cũng đã đọc qua bài viết của các anh.”

Căn hộ của Điền Nhụy gồm hai phòng ngủ, tôi hỏi cô thuê nguyên căn hay trọ chung. Điền Nhụy đáp, “Ban đầu em thuê cùng bạn học, đợt trước bạn em chuyển sang chỗ người yêu nên giờ em ở một mình.”

Tôi hỏi Điền Nhụy có mất đồ không, cô ấy bảo không, máy tính và iPad vẫn còn nguyên trên bàn. Tôi gật đầu, “Trước tiên vào xem phòng em đã.”

Phòng của Điền Nhụy rộng khoảng 20m², trông gọn gàng ngăn nắp, có tủ quần áo và kệ để đồ, giường kê sát cửa sổ, ga và chăn đệm tông màu nhạt. Chậu hoa vẫn nguyên đầu mẩu thuốc lá. Chu Dung đeo găng tay nhặt đầu lọc lên, đặt trên bệ cửa sổ, ngoảnh đầu gọi, “Anh Từ ơi.”

“Sao thế?”

“Hai mẩu thuốc này không chung nhãn hiệu, một cái là Nam Kinh, một cái là Hoàng Kim Diệp.”

Tôi lại gần kiểm tra, một mẩu đúng là thuốc lá hiệu Nam Kinh giá 26 tệ một bao, mẩu còn lại là Hoàng Kim Diệp 20 tệ một bao. Chu Dung phán đoán, “Khả năng không phải một mà hai người đã vào phòng và hút thuốc của mình.”

Gật đầu đồng tình với ý kiến này, tôi quay sang hỏi Điền Nhụy, “Đây là lần đầu em phát hiện có người vào phòng mình à?”

“Vâng. Em thuộc cung Xử Nữ, rất nhạy cảm với thay đổi của đồ đạc trong nhà. Em không chỉ phát hiện đầu mẩu thuốc lá mà còn thấy vị trí hộp giấy ăn thay đổi, sàn nhà lấm đất. Buổi sáng trước khi đi làm, em đã thay đầu bàn chải điện nhưng lúc về không hiểu vì cớ gì mà nó ướt sũng. Nước trong bình siêu tốc ở bếp âm ấm, trong khi đó hôm nay em không hề đun nước!”

Tôi hỏi, “Em có đoán được đầu mẩu xuất hiện từ hôm nào không?”

Điền Nhụy gật đầu, “Hoa em trồng là thực vật rừng mưa nhiệt đới nên cần rất nhiều nước, đã thế thời tiết ở thành phố này còn khô nóng nên ngày nào em cũng phải tưới một lần. Hôm qua mới có đầu mẩu, chứ trước đây không hề có.”

“Bình thường em có khóa cửa phòng ngủ không?”

Cô ấy lắc đầu, “Nhà này em ở cùng bạn, khóa cửa phòng ngủ làm gì?” Chu Dung, “Biết đâu bạn em về nhà, bày ra đống này?”

Điền Nhụy đáp, “Không đâu ạ, bạn em không hút thuốc, với lại em cũng hỏi con bé rồi, nó không về đây.”

Khả năng cao là không có người ngoài bước chân vào phòng Điền Nhụy trước ngày hôm qua. Tối qua, sau khi phát hiện có kẻ lạ đột nhập, cô ấy tới ngay nhà Điền Tĩnh. Kẻ gian lẻn vào phòng Điền Nhụy có muốn làm gì Điền Nhụy cũng bó tay.

Điền Tĩnh kéo tôi ra một góc, “Từ Lãng, làm sao bây giờ?”

Tôi nói, “Em họ chị chắc phải ở lại đây một đêm.”

Điền Tĩnh nhíu mày, “Nhỡ con bé gặp nguy hiểm thì sao?”

Tôi trấn an, “Không sao đâu, tôi sẽ canh chừng dưới tầng một. Chị ở lại với cô bé, nhưng chị và Chu Dung phải ở trong phòng của bạn Điền Nhụy, không được bật đèn hay tạo ra tiếng động, kẻo chúng phát hiện trong nhà có người khác.”

Điền Tĩnh gật đầu, “Được.”

Tôi xuống nhà, vừa giả vờ đi dạo trong khu chung cư vừa tập trung chú ý tình hình trên tầng. Điền Nhụy bật đèn, đứng bên cửa sổ một lát theo yêu cầu của tôi, cho kẻ có thể có ý đồ phạm tội biết rằng tối nay cô ấy ở nhà.

Khi Điền Nhụy tỉnh giấc vào sáng hôm sau, mọi sự đều bình thường.

Tôi lên nhà tập trung với mọi người, “Mình ra ngoài ăn đi.”

Chu Dung, “Trong nhà lắm muỗi quá, em bị đốt sưng cả người.”

Điền Tĩnh gật đầu, “Tôi cũng thế.”

Đúng lúc này Điền Nhụy bước ra. Cô ấy mặc áo ngủ ba lỗ, cánh tay chi chít nốt đỏ.

Tôi thấy lạ, “Mọi người cho tôi xem vết muỗi đốt đi.” Những chỗ bị đốt của Điền Tĩnh, Điền Nhụy và Chu Dung đều nổi chấm đỏ cứng và nhỏ. Tôi kết luận, “Không phải vết muỗi đốt, đây là nốt bọ chét cắn.”

Chu Dung, “Điền Nhụy, hồi trước em nuôi thú cưng à? Sao lại có bọ chét?”

Điền Nhụy đáp, “Không hề, nhà em chưa bao giờ có bọ chét. Anh Từ, hay anh nhầm?”

Tôi nói, “Chắc chắn là bọ chét. Mấy con bọ này khó giết lắm, huống chỉ có kẻ còn từng đột nhập vào nhà. Em đừng ở đây nữa, hủy hợp đồng trước thời hạn đi, mình chịu thiệt chút, đền tiền vi phạm hợp đồng cho người ta.”

Điền Nhụy ảo não gật đầu, “Vâng ạ.”

Chiều cùng ngày, Điền Nhụy gọi điện báo tin mình và bạn tới chỗ môi giới nhà đất để hủy hợp đồng nhưng gặp khó khăn: môi giới không đồng ý thanh lý hợp đồng trước thời hạn và hoàn tiền. Tôi dặn cô ấy đợi một lát, “Giờ anh sẽ qua chỗ em.”

Tôi lái xe tới công ty bất động sản ở cổng Nam khu Bạch Vân Gia Viên, Điền Nhụy đang đợi tôi trước cửa, “Anh ơi.”

Tôi đáp, “Cứ vào trong rồi nói.”

Chúng tôi vào công ty bất động sản, thương lượng với bên môi giới, “Em gái tôi không muốn ở đây nữa, giờ chúng tôi sẵn sàng đền tiền vi phạm, các anh thanh lý hợp đồng trước thời hạn giúp chúng tôi được không?”

Bên môi giới bắt đầu đùn đẩy, “Nhân viên xử lý thủ tục thanh lý hợp đồng đi công tác rồi, không biết bao giờ mới về. Thế này đi, khi nào anh ấy về, tôi sẽ thông báo cho hai người.”

“Anh cho tôi số điện thoại của anh ấy để tôi gọi.”

Môi giới đồng ý. Tôi gọi nhưng đầu dây bên kia tắt máy. Tôi cố tình nói với Điền Nhụy, “Thôi, mình không trả nhà nữa, về dọn đồ rồi cho người khác thuê lại.”

Môi giới vội bảo, “Anh ơi, hợp đồng cấm cho thuê lại nhà, bằng không chúng tôi có quyền thu hồi căn hộ đấy.”

Làm ăn không nghiêm túc, không chịu hoàn tiền, rũ bỏ trách nhiệm, cũng chẳng cho chuyển nhượng quyền thuê. Chúng tôi gặp phải môi giới lừa đảo rồi.

Tôi chẳng thềm lằng nhằng thêm với anh ta, cứ thế dắt Đường Nhụy đi thẳng. Ngoài cửa dán thông báo tuyển dụng, tôi gọi cho Chu Dung, “Đang làm gì thế?”

“Em đi viện khám vết bọ chét cắn.”

“Cậu mong manh dễ vỡ quá đấy, đừng khám nữa, về ngay khu Huyền Tự đi.”

“Có chuyện gì mà gấp gáp vậy anh?”

“Đi xin việc.”

Chiều 15 tháng Tư, Chu Dung ứng tuyển vào công ty bất động sản, trở thành nhân viên môi giới nhà đất.

Sở dĩ tôi bảo Chu Dung nằm vùng bên môi giới là vì ngờ rằng kẻ đột nhập nhà Đường Nhụy là người của công ty. Nhà họ cho thuê, họ giữ chìa khóa, lẻn vào phòng Điền Nhụy dễ như bỡn.

Chu Dung nằm vùng đến chiều 18 thì gọi cho tôi, “Hai năm rõ mười rồi anh Từ ơi.”

Chu Dung lắm tiền, hào phóng, lại khéo ăn khéo nói, nên chỉ mất hai ngày để trở thành “bạn” của tất cả nhân viên công ty bất động sản. Hơn nữa, cậu ta còn lấy tư cách “lính mới” để mời đàn anh đàn chị đi ăn, hát karaoke hai tối liền, nên lập tức chiếm trọn cảm tình của họ, được dạy cho những mánh lới mà đám tân binh khác còn khuya mới biết.

Gặp Chu Dung, tôi nói, “Làm tốt lắm, tiền cậu mời người ta ăn uống hát hò để tôi trả.”

Chu Dung từ chối, “Trời, tiền bạc gì? Mình giúp chị Tĩnh thôi mà.”

Tôi gật đầu, giục Chu Dung kể. Cậu ta bảo, “Lũ này đúng là bụng dạ thâm độc! Chúng trả chủ nhà giá thuê cao ngất ngưởng so với giá thị trường, đương nhiên chủ nhà sẽ cho chúng thuê rồi, công ty môi giới đàng hoàng không cạnh tranh được!

“Chúng thường kí hợp đồng dài hạn từ hai đến ba năm, tự sửa sang nhà cửa rồi cho thuê lại, sau đó tìm đủ lý do để khách trọ buộc phải chuyển đi trước khi hết hạn hợp đồng. Sau đó chúng lại cho khách mới thuê, lừa người ta vào tròng.

“Chúng còn muốn ăn hết tiền đặt cọc, tiền vi phạm hợp đồng, thậm chí là tiền thuê, không trả lại khách dù chỉ một đồng, mỗi lần trót lọt, nhân viên phụ trách sẽ ăn được 20% tới 30% hoa hồng.”

Tôi hỏi, “Thế không ai kiện chúng à?”

Chu Dung đáp, “Có chứ, nhưng chúng không sợ! Có khách đòi chúng hoàn tiền, dọa kiện ra tòa. Thế là tay quản lý huỵch toẹt luôn, ‘Chúng tôi không có tiền trả. Bên tôi là thế đấy, không có chuyện hoàn tiền đâu. Thích thì đi mà kiện, chỉ tốn thời gian và công sức của anh thôi. Mà tôi bảo nhé, kể cả anh thẳng kiện nhưng chúng tôi không làm theo phán quyết thì anh cũng uổng công thôi.’”

“Lộng hành lâu như vậy mà tiếng xấu vẫn không đồn xa? Sao chúng còn cho thuê nhà được?”

Chu Dung lắc đầu, “Mang tiếng xấu thì chúng đổi tên, nhưng bình mới rượu cũ thôi. Anh Từ, chúng làm thế này chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt thị trường nhà cho thuê ở thành phố Yên.”

“Vậy ngoài tìm hiểu phương thức hoạt động của chúng, cậu còn biết thêm chuyện gì không?”

Chu Dung cười hề hề, “Dĩ nhiên là có rồi. Có một gã môi giới được mọi người gọi là anh Lưu, chuyên hút thuốc Hoàng Kim Diệp giá 20 tệ một bao. Tối nay em hẹn riêng gã đi ăn nên mới gọi anh tới.”

Tôi gật đầu, “Lật bài ngửa luôn nhé?”

Chu Dung lắc đầu quầy quậy, “Anh định đẩy em vào chỗ chết à, chúng photo căn cước của em rồi.”

Hễ đêm về, quán rượu ban ngày vắng vẻ lại sôi động hẳn lên.

“Thôi được rồi, tối nay cậu tìm cách dắt gã tới chỗ nào vắng vẻ ấy.”

“Vâng, em sẽ đưa gã tới quán rượu Trí Tẩu đường Mã Trung, chuốc say rồi giao gã cho anh. Buổi tối đường Mã Trung vắng người.”

Hơn 9 giờ tối, Chu Dung đưa gã môi giới họ Lưu tới quán rượu Trí Tẩu. Tôi đỗ xe bên đường chờ đến 11 giờ 20 phút thì nhận được tin nhắn WeChat của cậu ta, “Sắp ra rồi.”

Tôi đánh xe tới gần quán rượu, Chu Dung và Lưu thi nhau bước ra. Chu Dung lấy cớ đi vệ sinh để quay lại quán.

Thấy hai bên đường không có ai, tôi đỗ bên vỉa hè, cầm một chiếc túi bước xuống, lần ra sau lưng Lưu, trùm túi lên đầu gã rồi đập cho mấy phát, nhét vào hàng ghế sau, đóng cửa, trói tay gã thật chặt. Xong xuôi, tôi lái xe đi thẳng tới khu nhà cũ của chính phủ gần đó. Khu này có vài nhà dân nên bảo vệ không cản tôi lại. Tôi dừng xe tại khoảng đất trống giữa căn nhà hai tầng và tòa nhà chính, kéo Lưu xuống, đẩy vào tòa nhà chính. Công trình này đang được duy tu sửa chữa, bên trong không một bóng người.

Tòa nhà tối đen như mực nên tôi không sợ gã thấy mặt mình, giật chiếc túi trên đầu gã xuống, “Tôi hỏi anh chuyện này, em gái tôi thuê nhà bên anh, chưa được mấy tháng đã có người lẻn vào để lại đầu lọc thuốc lá, trong nhà còn có bọ chét. Anh có biết chuyện này là thế nào không?”

Tháo túi trùm đầu nhưng Lưu vẫn không thấy gì nên sợ mất mật. Con người luôn sợ hãi bóng tối, tôi quá hiểu điều này.

Tôi chẳng cần nhiều lời, Lưu đã khai sạch. Chính gã lẻn vào nhà Điền Nhụy, hút điếu thuốc Hoàng Kim Diệp, tự tay thả bọ chét vào hai phòng ngủ. Gã làm vậy để đuổi Điền Nhụy và bạn cô ấy đi, tiếp tục cho người khác thuê nhà để lừa tiền.

Nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không đúng, “Thế ai đột nhập cùng anh?”

“Có ai đâu, tôi đi một mình mà.”

“Vậy kẻ nào hút thuốc Nam Kinh, đun nước nóng và làm ướt bàn chải đánh răng?”

Lưu bối rối, “Nam Kinh nào cơ? Bình thường tôi chỉ hút Hoàng Kim Diệp.”

Gã chẳng việc gì phải nói dối. Những việc kể trên do kẻ khác làm. Đáng sợ nhất là kẻ này không cùng hội cùng thuyền với bên môi giới, chúng thậm chí còn không biết tới sự tồn tại của hắn.

Sau khi moi hết thông tin hữu dụng từ Lưu, tôi thả gã đi và gọi cho Chu Dung. Cậu ta nhấc máy, “Sao rồi anh, điều tra ra chưa?”

“Chưa đâu, chuyện phức tạp hơn rồi. Nhưng sự nghiệp môi giới của cậu đã kết thúc.”

Tôi tới nhà Điền Tĩnh, lấy chìa khóa của Điền Nhụy rồi cùng Chu Dung trở lại Huyền Tự Gia Viên. Chu Dung cố tình mặc quần áo dài ôm sát người, quyết tâm không cho lũ bọ chét cơ hội nào. Mở cửa vào nhà, Chu Dung ấn công tắc mấy lần, “Anh Từ, sao lại mất điện nhỉ?”

“Lần trước tôi tới dọn đồ cùng Điền Nhụy đã không có điện rồi, vì tạm thời không về đây ở nên Điền Nhụy không trả tiền điện. Mà chẳng sao đâu, tôi mang đèn pin.”

Chúng tôi chia nhau sục sạo khắp các ngóc ngách nhưng vẫn công cốc như lần trước. Tôi tựa vào bàn, bỗng nhớ Điền Nhụy từng bảo hộp giấy ăn bị xê dịch, bèn tiện tay cầm lên xem thử. Tôi phát hiện một lỗ tròn kì lạ.

Tôi gọi Chu Dung, “Xem cái này này!”

Tôi cầm di động soi đèn cho Chu Dung. Cậu ta săm soi, “Đây là... Camera siêu nhỏ?”

Tôi gật đầu, “Loại camera này giấu trong hộp khăn giấy, cậu xuống lấy hộp dụng cụ trong cốp xe lên đây.”

Chu Dung xuống tầng, vác hộp dụng cụ lên. Tôi mở hộp, lấy ba món đồ ra. Chu Dung hỏi, “Cái gì thế anh?”

Tôi giải thích, “Máy dò ống kính, máy ảnh hồng ngoại và máy dò kim loại cầm tay, toàn đồ chống quay trộm, nghe lén.”

Tôi và Chu Dung kiểm tra cả căn hộ một lượt. Tính cả hộp khăn giấy, tổng cộng có tới mười camera siêu nhỏ trên ổ cắm rời, ổ cắm gắn tường, tay nắm cửa, móc treo đồ, thậm chí chai sữa tắm trong phòng tắm, trong đó bốn cái lắp ở phòng tắm, hai cái trong phòng của bạn Điền Nhụy và bốn cái giấu ở phòng ngủ Điền Nhụy.

Chu Dung cầm máy ảnh hồng ngoại, “Anh Từ, máy này chán đời quá. Máy dò ống kính và máy dò kim loại đều phát hiện được camera, riêng cái này chẳng tìm thấy gì cả, rởm ghê.”

Tôi giải thích, “Không phải rởm đâu. Máy ảnh hồng ngoại chỉ phát hiện đồ vật tỏa nhiệt, nó không tìm thấy gì nghĩa là mấy chiếc camera siêu nhỏ đều đang không hoạt động. Camera siêu nhỏ dùng pin thường chỉ hoạt động từ ba đến năm tiếng, căng lắm là tám tiếng, giờ chúng cạn pin rồi. Còn loại cắm điện cũng thành đồ bỏ, vì nhà mất điện rồi còn đâu.”

Chu Dung cầm mớ camera siêu nhỏ, “Anh ơi, đống này chắc đắt lắm nhỉ?”

“Cộng lại cũng phải hơn mấy chục nghìn tệ. Bốn cái dùng pin thì rẻ, tầm ba, bốn trăm tệ một cái thôi. Còn sáu cái cắm điện đều là hàng xịn, phát hình ảnh trực tiếp qua Wi-Fi. Có vẻ là sản phẩm của một nhà máy nhỏ không tiếng tăm của Nhật, đắt kinh hồn, phải là dân chuyên mới biết hãng này.”

“Ai lại bỏ ra chừng ấy tiền để quay trộm Điền Nhụy nhỉ? Em ấy xinh thì xinh thật, nhưng chưa tới mức phải đốt mấy chục nghìn tệ để quay lén, chẳng lẽ thằng này biến thái, chết mê chết mệt Điền Nhụy?”

Máy ảnh hồng ngoại (trái), máy dò ống kính (trên cùng bên phải), máy dò kim loại cầm tay (dưới cùng bên phải)

“Cũng có thể. Lấy thẻ nhớ của camera dùng pin ra, xem quay được gì.”

Camera siêu nhỏ gắn trên chai sữa tắm có đầu USB nên cắm trực tiếp vào máy tính được. Tôi mở tập tin video, hình ảnh phòng tắm hiện lên. Tua một đoạn mới thấy có người xuất hiện. Điền Nhụy vào phòng tắm, bắt đầu cởi đồ. Tôi cuống cuồng tắt video.

Chu Dung làm bộ ngây thơ, “Ơ, không xem tiếp hả anh? Nhỡ bỏ sót manh mối quan trọng thì sao?”

Tôi nạt, “Linh ta linh tinh, hay ho gì mà xem. Giờ trả hết camera về chỗ cũ rồi bảo Điền Nhụy đóng tiền điện.”

Chu Dung hỏi, “Há miệng chờ sung à?”

“Ừ, truy ngược lại bọn chúng.”

Chúng tôi lắp hai camera siêu nhỏ chĩa thẳng vào cửa phòng ngủ Điền Nhụy và nhắn cô ấy nộp tiền điện.

Ngày 19 và 20, chúng tôi lượn lờ quanh khu Huyền Tự Gia Viên, luân phiên gác đêm, dán mắt xem hình ảnh camera gửi tới điện thoại cả ngày lẫn đêm.

3 giờ sáng 21, Chu Dung đánh thức tôi, “Anh Từ, dậy mà xem. Em không chắc có người không, nhưng cứ cảm giác hình như ai đó lẻn vào phòng ngủ Điền Nhụy.”

Tôi chăm chú quan sát, hình như phòng ngủ Điền Nhụy loáng thoáng ánh sáng mờ mờ. Tôi ra lệnh, “Đi thôi, có người đến rồi.”

Tôi và Chu Dung mang theo ống thép đã chuẩn bị sẵn để phòng thân, không đi thang máy mà leo cầu thang thoát hiểm. Chúng tôi đi chậm, cố gắng không tạo ra tiếng động, tới cửa nhà Điền Nhụy liền tra chìa mở cửa, bật đèn phòng khách.

Một người đàn ông tóc dài, cao khoảng 1m75 đứng ở cửa phòng ngủ Điền Nhụy, đeo đèn pin đội đầu mini, quay lưng về phía chúng tôi. Tôi yêu cầu anh ta giơ tay lên rồi quay lại. Anh ta không làm theo lời tôi, vẫn buông thõng tay song lại chầm chậm quay người, nở nụ cười gượng gạo với tôi, “Từ Lãng.”

Chu Dung ngớ ra, “Anh Từ, anh quen tên này à?”

Tôi bảo cậu ta, “Bỏ ống thép xuống đi, anh này họ Khổng, cậu cứ gọi là anh Khổng.”

Anh Khổng bắt tay Chu Dung vẫn đang ngơ ngác, “Đây là anh bạn theo cậu học nghề mấy năm nay đấy à? Chào cậu, tôi là Khổng Đại Chí.”

Đèn pin đội đau mini

Chu Dung, “Chuyện này là sao hả anh Từ?”

Tôi nói, “Anh Khổng là thám tử tư cừ khôi nhất thành phố Yên, đồng thời là chuyên gia máy móc, mấy lần phải theo dõi điện thoại chúng ta toàn nhờ anh ấy.” Nói đoạn, tôi quay sang hỏi anh Khổng, “Sao anh lại nhận quay trộm con gái nhà người ta?

Anh Khổng phân bua, “Đâu có, số là vợ một đại gia muốn ly hôn chồng, bèn nhờ tôi tìm bằng chứng chồng mình ngoại tình để được chia thêm tài sản. Chị ta gửi tôi địa chỉ căn hộ này, bảo đây là căn nhà mà chồng chị ta mua cho bồ nhí.”

Chu Dung nhảy vào, “Làm gì có chuyện Điền Nhụy đi làm bồ nhí!”

Tôi mắng, “Đừng nói leo, nghe anh ấy kể tiếp đã.”

Anh Khổng vỗ tay đánh bốp, “Tôi lẻn vào lắp mấy cái camera siêu nhỏ nhân lúc nhà vắng người. Nhưng một tháng sau, chồng chị ta không tới mà cậu tới!

“Thế là tôi thấy bất thường. Điều tra mới biết cô bồ nhí đã cho thuê căn hộ, người sống ở đây không phải nhân tình gì hết. Đang nghĩ cách lấy lại camera thì hôm sau chẳng bắt được tín hiệu nữa. Tôi tưởng cậu lấy, còn định bụng hôm nào gặp cậu thì đòi. Nào ngờ qua mấy hôm, camera lại thu được hình ảnh.

“Tôi lên nhà kiểm tra công tơ điện, đoán trước đó hộ này bị cắt điện, gần đây mới nộp tiền để sử dụng tiếp. Tối đến tôi canh lúc chủ nhà đi vắng để lấy lại máy móc, thế là rơi vào bẫy của cậu.”

Chu Dung thốt lên, “Hiểu lầm à!”

Tôi gật đầu, “Anh Khổng, từ bao giờ anh lại dùng hàng rẻ tiền thế, còn chơi cả camera chạy pin giá mấy trăm tệ nữa.”

Anh Khổng ngẩn ra, “Tôi có dùng đâu, tôi lắp sáu cái camera phát hình ảnh trực tiếp đấy chứ.”

Tôi hỏi dồn, “Anh đừng dọa tôi, anh hút Nam Kinh phải không? Anh có hút thuốc trong phòng không? Anh vô tình làm ướt bàn chải của người ta hả?”

Anh Khổng ù ù cạc cạc, “Nam Kinh gì? Bàn chải nào? Sao tôi lại hút thuốc trong phòng lúc làm việc được? Quá thiếu chuyên nghỉệp.”

Chu Dung, “Ôi anh ơi, tự nhiên em lạnh cả gáy.”

“Tôi cũng vậy, xem ra còn kẻ thứ ba trong vụ này.”

Tôi thuật lại vụ đầu lọc thuốc lá trong chậu hoa và bốn chiếc camera siêu nhỏ chạy pin. Anh Khổng cho biết, “Vụ nhân viên môi giới bỏ đầu lọc thuốc lá và bọ chét vào phòng, tôi cũng nhìn thấy, việc xảy ra vào chiều 13. Chiều hôm ấy còn một người đàn ông khác vào nhà, nhưng cả anh ta lẫn tay môi giới đều không phải đại gia kia nên tôi không để tâm.”

Tôi hỏi, “Anh còn giữ video quay trộm không?”

Anh Khổng gật đầu, “Tôi lưu hết trong ổ cứng ở nhà, chưa xóa đâu.”

“Giờ bọn tôi ghé qua xem được không?”

Anh Khổng cười, “Người khác hơi phiền chứ cậu thì không, dù gì nghề chúng mình cũng na ná nhau.”

Anh Khổng sống tại khu chung cư Vạn Hồng gần Hồ Gia Trang. Nhà anh là một căn hộ studio rộng rãi, giường kê sát cửa sổ, giữa nhà bày chiếc bàn đặt 11 máy tính, trong đó ba máy đang phát hình ảnh từ camera.

Chu Dung cảm thán, “Anh Khổng, anh đẳng cấp hơn hẳn bọn em. Chỗ anh chẳng khác gì cơ quan tình báo CIA, còn nhà anh Từ vỏn vẹn cái bảng đen bé tí với con laptop.”

Tôi nói, “Mình lắp nhiều thiết bị làm gì? Hâm chắc? Còn phí tiền nữa, mua mấy thứ vô thưởng vô phạt này thà kiếm gì ngon ngon ăn còn hơn.”

Anh Khổng ngồi trước “trung tâm tình báo” của mình, “Tủ lạnh có nước đấy, cứ tự nhiên, để tôi trích xuất dữ liệu từ camera.”

Tôi và Chu Dung hút xong điếu thuốc thì anh Khổng tìm thấy băng ghi hình ngày 13, quay màn hình máy tính về phía chúng tôi, “Xem đi.”

Chúng tôi đứng trước máy tính, chầm chậm tua. Đầu tiên là gã môi giới họ Lưu bước vào phòng Điền Nhụy, rắc thứ đựng trong túi ni lông lên giường, sau đó mở cửa sổ, hút thuốc, vứt đầu lọc vào chậu hoa.

Nửa tiếng sau khi Lưu bỏ đi, một gã trai trẻ tóc dài phì phèo thuốc lá bước vào. Hút xong, hắn lục lọi khắp nhà, chắc thấy chậu hoa có đầu lọc nên cũng dụi điếu thuốc của mình vào chậu. Xong xuôi hắn đưa mắt nhìn quanh, lôi mấy món đồ trong túi ra, lắp vào hộp khăn giấy và tay nắm cửa, lục lọi nội y của Điền Nhụy trong tủ quần áo, úp lên mặt hít hà. Tiếp đó, hắn vào phòng tắm lắp máy quay trộm lên chai sữa tắm, thấy bàn chải của Điền Nhụy, hắn cầm lên đánh răng.

Anh Khổng đứng xem sau lưng tôi, “Hắn lắp camera đúng không?”

Tôi gật đầu. Trời đã sáng, tôi gọi cho Điền Nhụy, “Dậy đi.”

Điền Nhụy vừa ngủ dậy nên mơ màng hỏi tôi có chuyện gì. Tôi nói, “Em kiểm tra WeChat đi.”

Tôi chụp hình gương mặt gã trai lắp camera, gửi cho cô ấy, “Em biết người này không?”

Điền Nhụy nhắn tin trả lời ngay, “Đây là người yêu của bạn em, kẻ hút thuốc trong nhà em là anh ta à?”

Tôi nhắn lại, “Ừ, hắn còn lắp camera siêu nhỏ trong nhà và phòng ngủ của em, quay được cả cảnh em tắm rửa, cũng may hắn chưa kịp xem thì bị anh xóa hết rồi.”

Điền Nhụy lập tức gọi điện cho tôi, “Anh với anh Chu Dung thấy cảnh em tắm rồi à? Em không muốn sống nữa, em phải mách chị Tĩnh!”

“Anh xin thề độc, em vừa định cởi đồ là bọn anh tắt ngay, anh mà nói dối cả nhà anh chết tươi.”

Tôi cúp máy. Chu Dung nhìn lại sự việc, “Bảo sao có bốn camera rẻ tiền thì hai chiếc gắn trong phòng ngủ Điền Nhụy, hai chiếc lắp ở phòng tắm, còn phòng của bạn Điền Nhụy không có cái nào, ra là do người yêu cô ta làm.”

Tôi nói, “Ừ, con gái đi thuê nhà phải cẩn trọng, tốt nhất là lên mạng mua máy dò ống kính chừng 200 tệ, mỗi lần thuê nhà mới là kiểm tra một lượt cho chắc.”

10 giờ hơn, tôi và Điền Tĩnh cùng đưa Điền Nhụy tới đồn cảnh sát trình báo sự việc bị người khác quay lén, chụp trộm, tôi có chứng cứ. Nghe xong, cảnh sát nói, “Tôi có thể lập hồ sơ điều tra, nhưng anh chị phải chuẩn bị tâm lý, vì hành vi quay chụp trộm không cấu thành tội phạm, cùng lắm chỉ tạm giữ hành chính vài hôm.”

Tôi lên tiếng, “Không chỉ quay chụp trộm, hắn còn phạm tội xâm phạm chỗ ở của người khác nữa.”

Cảnh sát gật đầu, “Thế thì đủ để xử phạt rồi.”

Điền Nhụy không tố cáo tay cò đất Lưu tội xâm phạm trái phép nơi ở vì hành vi của gã không quá nghiêm trọng, chưa đủ để xử phạt hình sự, cùng lắm chỉ bị tạm giam. Tôi mang băng ghi hình đến tận văn phòng môi giới, bắt gã phải trả lại tiền đặt cọc và tiền thuê nhà cho Điền Nhụy.

Rời đồn cảnh sát, Điền Tĩnh cảm ơn tôi, “Hôm tôi gọi điện, cậu cũng nói có chuyện muốn nhờ tôi giúp, chuyện gì vậy?”

Nhớ lại đám môi giới lừa đảo và những chiếc camera mà mình điều tra mấy ngày qua, tôi thấy bây giờ không nên vội vàng tìm nhà, cứ thong thả mà tìm, bèn bảo, “Không có gì.”

Tôi chuyển hết đồ sang nhà Chu Dung, xin tá túc một thời gian.

« Lùi
Tiến »