Đại Đường Nê Lê Ngục

Lượt đọc: 5429 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
đục xuyên cửa tuyền ba mươi trượng

“Điên rồi, nhà ngươi điên thật rồi!” Ba La Diệp không ngừng lắc đầu.

Huyền Trang cũng đồng cảm với hắn. Đối mặt với gã Thôi Giác này giống như đang đối diện với hai con người hoàn toàn khác nhau. Một mặt, người đang tươi cười này có thể tàn sát một gia tộc khổng lồ, hơn một trăm mạng người bị thiêu đốt thành tro bụi, thậm chí hắn còn dùng cách thức biến thái để lăng nhục người đã từng là thê tử của mình. Mặt khác hắn cũng lại là một con người tao nhã lịch sự, tài hoa xuất chúng, làm thơ luận văn từng chữ đều tròn vẹn, đẹp đẽ như châu ngọc.

“Ba La Diệp, đừng nói nhiều nữa, đi pha trà đi.” Huyền Trang vội vàng đuổi hắn đi.

Ba La Diệp không dám trái lời, nhưng cũng không muốn rời khỏi đây, thế là hắn mang chiếc bếp lò nhỏ đến đặt giữa ba người. Thôi Giác không hề để ý đến hắn, động tác tao nhã biểu diễn trà nghệ cao thâm.

Đầu thời Đường, người phương Bắc uống trà không nhiều, đến tận năm Khai Nguyên[*] mới trở nên thông dụng. Nhưng Thôi Giác lại tinh thông trà đạo, vừa pha trà vừa nói: “Đại sư này, trà Phúc Châu Lộ Nha thường ngày cung phụng cho ngài uống này là thứ ta vất vả lắm mới làm ra được, cả năm nay tổng cộng chỉ sao được có hai cân. Sau khi nghiền thành bột trà, sắc màu như vàng, non như hoa tùng. Ngài xem nước trà này, người đời đều nói nước Nam Linh ở sông Dương Tử dùng để pha trà là tốt nhất, đó cũng chỉ là một dòng suối lạnh tinh khiết chảy trong lòng sông mà thôi, nhưng thứ nước ta dùng để pha trà được lấy từ nguồn sâu trăm trượng dưới lòng đất, khi pha trà tuyệt đối còn hơn nước Nam Linh đó ba phần!”

[*] 46 Vua Đường Minh Hoàng, tên thật Lý Long Cơ, lên ngôi năm 712, lấy niên hiệu là Khai Nguyên.

Huyền Trang không giỏi phẩm trà, có điều uống nhiều rồi cũng phân biệt được ngon dở. Thôi Giác rót trà vào ba chén, Huyền Trang chậm rãi uống, quả thật vô cùng thơm ngon, so với trà Ba La Diệp vẫn thường pha hấp ta hấp tấp thì đúng thực là một trời một vực.

Lúc này trời vẫn còn chưa sáng hẳn, bên ngoài thiền phòng rất yên tĩnh, không có cả tiếng chim hót. Huyền Trang cảm thấy kỳ lạ, nói chuyện lâu như vậy, lẽ ra trời phải sáng rồi mới đúng. Trong lòng ngài có quá nhiều nỗi băn khoăn cần hỏi nên cũng không suy nghĩ nhiều, nhìn Thôi Giác nói: “Nếu bần tăng đoán không sai, ngài hao phí tiền của xây dựng ngôi chùa Hưng Đường này chính là để đối phó với hoàng thượng, đúng không?”

“Không sai.” Thôi Giác không hề phủ nhận, lại rót trà vào hai chén, áy náy nhìn Ba La Diệp: “Một ấm trà chỉ có thể rót được năm chén, nhiều hơn sẽ không còn vị nữa, đành phải thiếu một chén của ngươi.”

Ba La Diệp, hừ lạnh một tiếng. Hắn vốn đâu có để ý đến vấn đề này.

“Đây là một kế hoạch rất lớn.” Huyền Trang trầm ngâm: “Nếu nói là để hành thích vua, bần tăng cũng không dám tin tưởng, bởi vì muốn hành thích vua có rất nhiều cách hữu hiệu hơn là xây một ngôi chùa ở nơi cách xa kinh thành như này. Rốt cuộc mục đích của ngài là gì?”

“Phật dạy, không thể nói.” Thôi Giác cười cười.

“Bất kể ngài có mục đích gì, có thể giả chết, bỏ vợ bỏ con, mai danh ẩn tích, âm thầm ẩn nấp bảy năm, trơ mắt nhìn hiền thê tái giá, nhi tử nhận người khác làm phụ thân, sự kiên cường này, sự cố chấp này, làm cho bần tăng không thể không bội phục sát đất!”

“Choang…”

Chén trà bị bóp vỡ tan trong tay Thôi Giác, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên dữ tợn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Huyền Trang chằm chằm: “Ngài đang cười nhạo ta sao?”

“Bần tăng chỉ nói lời tâm huyết.”

“Hừ…!” Thôi Giác kéo tăng bào lên lau máu trên ngón tay, lạnh lùng nói: “Ta biết ngài muốn mắng ta, nhưng ta đâu còn cách nào khác? Vì đại kế trong lòng, ta bỏ cả chức vụ huyện lệnh, dịch dung giả chết, một mình ẩn nấp dưới nền đất lạnh như băng, quanh năm không thấy mặt trời, thời gian trọn vẹn bảy năm không có người nói chuyện, không có người giao lưu, một mình lẻ loi chịu khổ. Vốn kế hoạch của bọn ta dự tính rằng năm Vũ Đức thứ bảy đã có thể triển khai, nhân lúc Lý Uyên tuần thú Hà Đông sẽ phát động. Nhưng năm đó người Đột Quyết lại xâm phạm phía nam, đánh tới ngoài thành Trường An, bên cầu Vị Thủy, Lý Uyên vô cùng lo lắng, hủy bỏ việc tuần thú. Bọn ta lại đợi, tiếp tục xác định năm Vũ Đức thứ tám phát động, nhưng, khốn kiếp, không ngờ Lý Thế Dân và Lý Kiến Thành lại tranh đoạt ngôi vị loạn hết cả lên, Lý Uyên quên hẳn chuyện tuần thú Hà Đông. Đến năm Vũ Đức thứ chín, Lý Thế Dân đột nhiên phát động binh biến Huyền Vũ Môn, không ngờ Lý Uyên lại thoái vị…”

Thôi Giác cười thảm, nước mắt giàn giụa: “Ta cứ ở bên dưới chùa Hưng Đường này chờ đợi, đợi một năm, hai năm, lại một năm nữa. Đợi một hoàng đế này, lại một hoàng đế khác… Ngài nghĩ xem, ta vứt bỏ hết thảy mọi thứ trong cuộc sống chính là để phát động kế hoạch này, muốn được lưu danh sử sách, nhưng vì sao lại khó như vậy? Sống không thể phong vương, phong hầu đã đành, ngay cả chết rồi cũng không hoàn thành được tâm nguyện của chính mình sao? Khi đó ta hoàn toàn tuyệt vọng, gần như muốn đâm đầu vào tảng đá mà chết quách đi cho xong. Hoàng đế đổi thành Lý Thế Dân, đối mặt với một vị hoàng đế xa lạ mà bọn ta hoàn toàn không có cách nào kiểm soát, kế hoạch trước đó của bọn ta gần như chẳng còn chút giá trị nào, điều này không có gì phải nghi ngờ. Tâm huyết bao nhiêu năm của ta, tất cả những thứ mà ta đã đánh đổi, cuối cùng đổi lại được cái gì? Ngay cả hiền thê đồng cam cộng khổ cũng thành phu nhân người khác, ngày ngày đêm đêm bị tên ngu ngốc bẩn thỉu đó lăng nhục. Ái nữ yêu quý của ta không còn phụ thân, phụ mẫu thì tái giá, gia tộc họ Thôi từng làm nó tự hào, từ lúc đó bỗng chốc chẳng còn dây mơ rễ má gì nữa, hàng ngày không có người thương yêu, cảm nhận trong lòng ta như thế nào? Để rồi đến một hôm chính bản thân ta cũng không nhịn được nữa. Khi đó mỗi ngày ta đều tự làm tổn thương chính mình, dùng dao sắc cắt lên người đến chảy máu…”

Hắn ngơ ngác kéo tay áo lên. Huyền Trang và Ba La Diệp giật mình, nhìn thấy trên cánh tay hắn khắp nơi đều là vết thương chằng chịt, giống như những con giun xấu xí. Xem chiều dài và độ sâu của những vết thương ấy, sợ là lúc đó Thôi Giác cũng có ý muốn chết.

“Nếu ta còn không ra ngoài, không gặp hiền thê và nhi nữ của ta nữa, chỉ sợ ta sẽ uất ức mà chết mất.” Thôi Giác bình tĩnh hơn một chút, chậm rãi nói: “Cuối cùng, có một ngày ta rời khỏi chùa Hưng Đường, từ địa đạo ở miếu thổ địa lẻn vào hậu trạch huyện nha…”

Hắn trợn mắt nhìn Huyền Trang: “Địa đạo đó hai người biết, đêm nay các người vừa bám theo ta đó.”

Huyền Trang cười cười áy náy.

“Địa đạo đó do chính tay ta đào năm Vũ Đức nguyên niên. Mục đích khi ấy không phải là chạy trốn mà để phản kích quân địch vây thành. Lúc đó, Đại Đường vừa dựng nước, nhưng trọng trấn Hà Đông là nơi Lý Uyên khởi binh lại không hề yên ổn. Lưu Vũ Chu chiếm Mã Ấp ở phía bắc đạo Hà Đông lúc nào cũng muốn tiến chiếm phía nam, Hoắc Ấp là nơi phải đi qua nếu muốn tiến về phía nam. Nhằm đề phòng tái diễn sự vụ Tống Lão Sinh, ta xây dựng địa đạo ở Hoắc Ấp, trong huyện nha có ba cửa địa đạo có thể thông ra ngoài thành. Nếu thành trì bị quân địch bao vây, ta có thể xuất kỳ binh qua địa đạo đánh cho đối phương trở tay không kịp.” Thôi Giác cười cười: “Địa đạo này ta chỉ sử dụng một lần vì mục đích quân sự. Lần Tống Kim Cương đến xâm phạm, ta dẫn ba trăm dân quân phát động tập kích ban đêm, giết hàng ngàn người của hắn. Tống Kim Cương tự xưng vô địch, nhưng thấy ta nghênh ngang dẫn bách tính toàn huyện rút vào núi Hoắc mà cũng không dám truy kích.”

“Trong loạn thế cứu sống tính mạng vô số người, công của sứ quân vô cùng lớn.” Huyền Trang chắp tay khen ngợi.

“Lớn cái quái gì!” Thôi Giác hung hăng nói: “Lần đó Lưu Vũ Chu, Tống Kim Cương tham vọng xâm lấn phía nam gần như đã đánh hạ hơn nửa Hà Đông, Thái Nguyên thất thủ, Lý Nguyên Cát chật vật mà chạy, sau đó vẫn cứ được phong là Tề Vương. Bùi Tịch đại bại ở Độ Sách Nguyên, vẫn được tin yêu như thường. Khương Bảo Nghị binh bại bị giết, còn được truy phong làm Tả vệ Đại tướng quân. Còn ta mặc dù để mất thành nhưng lại đánh bại Tống Kim Cương, bách tính trong huyện không mất một mạng người. Cuối cùng ta thế nào? Công tội bù trừ, vẫn là huyện lệnh Hoắc Ấp như cũ! Ha ha ha…”

Huyền Trang lặng im. Lý Uyên có tiếng là chỉ dùng người thân. Đúng như lời Thôi Giác nói, Bùi Tịch thua trận, gần như để mất cả đạo Hà Đông, kết quả là Lý Uyên lại càng đối xử tốt với ông ta hơn, có người vu cáo ông ta mưu phản, Lý Uyên lại lệnh cho quý phi của mình đến nhà Bùi Tịch an ủi. Năm Vũ Đức thứ sáu, Bùi Tịch muốn cáo lão hồi hương, Lý Uyên chẳng những không cho phép mà còn phái Thượng thư viên ngoại ngày ngày đến nhà Bùi Tịch trông coi, sợ ông ta bỏ về quê mất.

Nhưng vì sao Lý Uyên lại đối xử với Thôi Giác khắt khe như vậy, bỏ mặc người tuổi trẻ tài cao, kiến thức thâm sâu này ở Hoắc Ấp, để hắn chết già trên cái ghế huyện lệnh?

“Ôi, mật đạo chiến đấu ngày xưa, ai có thể nghĩ được sau đó lại trở thành đường tắt để ta và Ưu Nương trộm tình?” Thôi Giác cười khổ: “Nhưng trong lòng ta thực sự không chịu nổi sự giày vò đó, nếu không được gặp Ưu Nương, không được gặp Lục La, ta thật sự sẽ tự sát. Thế là năm ngoái, vào một đêm khuya, ta từ mật đạo lẻn vào hậu nha, dùng ngũ thức hương làm tất cả mọi người hôn mê rồi đi vào phòng ngủ của nàng. Tên Quách Tể nằm bên người nàng, khi đó ta vừa ghen vừa hận, hận không thể một kiếm giết chết hắn… Mười mấy năm trước, ta và nàng gặp nhau ở Cẩm Lý, Ích Châu, khi đó nàng vẫn chỉ là một tiểu nữ tử ngây thơ, trong một lần yến ẩm, thơ văn của ta đã cướp mất tâm hồn nàng, từ đó nàng một lòng một dạ theo ta đi tới Hà Đông, vào trong núi sống, sinh con dưỡng cái, giặt giũ nấu cơm…”

Thôi Giác đột nhiên nức nở, nước mắt chảy thành hàng, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng: “Nhưng ta lại vứt bỏ nàng vì sự nghiệp của chính mình, để mẫu tử họ thành cô nhi quả phụ cơm áo không có, lẻ loi sống trên đời này. Nàng tái giá, ta không hận nàng, thật sự, cây liễu trước nhà nay vẫn thế, tóc bạc như tơ lòng như tro. Nhưng ta lại không chịu nổi việc tên mập bẩn thỉu đó ngủ bên cạnh nàng! Nhiều lần cầm kiếm định giết chết hắn, nhưng… ta chợt nhận ra, bản thân đã không còn là chỗ dựa của mẫu tử hai người các nàng trên đời này, ta là một người đã chết rồi, nếu tên mập bẩn thỉu đó cũng chết, từ nay mẫu tử nàng lại lẻ loi cô độc, đói khổ lạnh lẽo, ta thực sự không hạ thủ được! Đại sư, ngài nói xem, ta có phải là một kẻ hèn nhát không?”

Huyền Trang chắp tay nói: “Trong lòng sứ quân còn phật tính, có thể khắc chế sân độc, sao lại nói là hèn nhát được?”

“Đại sư, ngài thật là thú vị.” Thôi Giác cười thê lương: “Không biết vì sao mà ta cứ thích nói chuyện với ngài. Mặc dù ngài là một hòa thượng nhưng không cổ hủ, thấu hiểu thế sự nhân tâm. Trò chuyện với ngài, ta cảm thấy rất thoải mái.”

Huyền Trang lại than thở: “Nhưng mà, sứ quân, ngài hại chính mình đã đành, cớ gì lại đi quấy nhiễu cuộc sống yên bình của Lý phu nhân và Lục La tiểu thư? Ngài có biết, ngài xuất hiện như vậy có ý nghĩa gì với họ không?”

“Đại sư, ngài mắng rất đúng.” Thôi Giác chua xót thừa nhận: “Đêm đó Ưu Nương thấy ta quả thực không khác gì gặp ma, còn tưởng là đang nằm mơ. Ta tìm trăm phương ngàn kế giải thích với nàng, thậm chí cho nàng cấu véo đến chảy máu, nàng mới chịu tin ta là người.”

“Bần tăng không nói đến chuyện này.” Huyền Trang lạnh lùng nói: “Từ đó trở đi, ngài liền thường xuyên đến phòng Lý phu nhân, đánh thuốc mê Quách Tể, ném hắn xuống đất, sau đó ngài và Lý phu nhân đêm đêm hưởng giấc xuân? Hừ, lúc bần tăng vừa tới Hoắc Ấp, tì nữ trong phủ huyện nha mời bần tăng đến trừ tà, những vết bầm trên người Lý phu nhân chính là kiệt tác của ngài đúng không? Nhưng ngài có biết, mặc dù Lý phu nhân từng là vợ ngài nhưng bây giờ đã là phu nhân của Quách Tể, xét về danh phận đã không còn dính líu gì tới ngài. Lý phu nhân lén lút gặp ngài chính là tư thông! Ngài đặt danh tiết của một người phụ nữ ở đâu?”

Thôi Giác giận dữ, lớn tiếng quát: “Hòa thượng, lời này của ngài ta nghe không lọt tai! Nàng ấy từng là phu nhân của ta thì sẽ vĩnh viễn là phu nhân của ta. Ta chưa từng viết hưu thư, lại không phải đã chết thật, vì sao không thể cùng nàng ân ái?”

“Nhưng đối với người đời mà nói, ngài đã chết từ lâu rồi!” Huyền Trang cũng lớn tiếng nói.

“Dù sao thì rõ ràng là ta vẫn không chết, đó chỉ là giả!” Âm thanh của Thôi Giác gần như quát lên.

“Nhưng Lý phu nhân có biết không?” Huyền Trang quát.

“Nàng…” Thôi Giác nghẹn lời, một hồi lâu mới nói: “Đương nhiên nàng không biết.”

“Đúng vậy! Lý phu nhân không biết ngài giả chết. Trên thực tế, bất kể trong mắt bất cứ ai, ngài cũng là người đã chết, như vậy duyên phận của hai người coi như đã chấm dứt. Lý phu nhân lấy chồng khác, thiên địa chứng giám, người dân khắp huyện ai ai cũng biết, về thân phận, bà ấy đã không phải dâu họ Thôi mà là dâu họ Quách. Ngài lén vào khuê phòng tư thông với bà ấy, chẳng lẽ không phải việc trái lễ pháp hay sao?”

“Chuyện đó…” Thôi Giác cứng họng, đau khổ xoa cái đầu trơn bóng của mình.

“Bần tăng lại hỏi ngài tiếp, tư thông với ngài, Lý phu nhân thật sự không hổ thẹn trong lòng sao?” Huyền Trang cười lạnh.

“Nàng…” Thôi Giác giống như một quả bóng xì hơi, lẩm bẩm nói: “… Nàng đương nhiên hổ thẹn trong lòng, ta biết. Thực ra đêm đầu tiên khi gặp lại, nàng có cảm giác vui sướng như tìm lại được thứ đã mất, cùng ta ân ái triền miên. Nhưng đêm thứ hai, nàng liền không cho phép ta chạm vào thân thể nàng nữa. Sau đó, ta không kiềm chế nỗi đau khổ trong lòng, kể với nàng chuyện ta ẩn nấp sáu bảy năm dưới vực sâu cạnh chùa Hưng Đường, nàng mới tha thứ và cho phép ta ân ái với nàng. Nhưng ta biết, trong lòng nàng vẫn có ý kháng cự.”

“Lý phu nhân cũng yêu ngài.” Huyền Trang than thở.

“Đúng vậy!” Thôi Giác ngơ ngẩn đáp.

“Chính là bởi vì ngài xuất hiện một lần nữa mới khiến Lý phu nhân cảm thấy đau khổ và mâu thuẫn. Một mặt bà ấy phải tuân thủ nghiêm ngặt đạo hiền thê, mặt khác lại vẫn yêu thương cố lang của mình, ngài bắt bà ấy phải lựa chọn thế nào?” Huyền Trang chậm rãi nói: “Nếu như ngài thật sự yêu thương bà ấy và ái nữ của mình thì nên để họ nghĩ rằng ngài đã thật sự chết đi, không được quấy nhiễu cuộc sống của họ nữa, để họ quen với thân phận của mình lúc này, an bình mà sống. Bần tăng không tin ngài không thể từ bỏ một nữ tử. Trên thực tế, ngài đã ẩn nấp suốt bảy năm mà chưa từng đến nhìn họ, chỉ là bởi vì ngài thật sự không chịu nổi sự giày vò đó, trong lòng hối hận, thế nên mới trút hết những đau khổ mình phải thừa nhận lên người họ.”

“Không phải! Hòa thượng, ngài chớ bôi nhọ ta!” Thôi Giác lớn tiếng nói.

“Là bần tăng bôi nhọ ngài sao?” Huyền Trang thản nhiên nói: “‘Chớ dùng thị phi đánh giá ta, thế sự phù du thoáng trôi qua.’ Bây giờ đừng nói là thị phi, ngay cả tâm của mình, ngài cũng không thấy rõ nữa.”

Thôi Giác học rộng tài cao, sao có thể không hiểu ý Huyền Trang, mặt đỏ lên, lại không biết nói sao.

“Ngài quá mức ích kỷ, chỉ biết tìm cho mình một vòng tay tránh gió, nhưng chẳng những là Lý phu nhân mà cả Lục La tiểu thư cũng bị ngài hại rồi.” Huyền Trang thở dài.

“Nói vớ nói vẩn. Lục La là con gái ta, làm sao ta có thể gây tổn hại cho nó được?” Thôi Giác cười lạnh: “Ngài nói ta trốn ở chùa Hưng Đường này bảy năm, không hề quan tâm đến họ ư? Thế lực của ta có thể khuấy đảo thiên hạ Đại Đường này, huống hồ là một huyện Hoắc Ấp nhỏ nhoi? Bao nhiêu năm nay cuộc sống của mẫu tử họ vẫn bình yên, không phải là không có sự hỗ trợ từ phía ta. Bởi vì Lục La muốn ám sát ngài, liên lụy nhị công tử nhà họ Chu bị chết. Nhà họ Chu phái rất nhiều nhân thủ truy tra chân tướng, đã lờ mờ biết là do Lục La làm, muốn tìm cách trả thù Lục La. Hừ… hừ, nhà họ Chu là phú hào thì sao? Dám đụng vào ái nữ của ta. Ta khiến bọn chúng chết không có chỗ chôn! Ta nhổ tận gốc nhà họ Chu trong một đêm, triệt để xóa bỏ hậu họa cho Lục La…”

Huyền Trang xót xa nhìn hắn, thầm nghĩ người này thật sự điên rồi. Vì bảo vệ con gái mình không bị liên lụy, hắn nổi điên lấy mạng của cả một gia tộc, lại vẫn còn dương dương tự đắc.

“Ngài dùng ngũ thức hương sao?” Huyền Trang hỏi.

Thôi Giác gật đầu: “Loại mê hương này ta đã tự nếm thử. Cũng không giấu gì ngươi, trước hết ta dùng mê hương làm chúng hôn mê, rồi sau đó phóng hỏa. Hừ, loại mê hương này dù là lửa cháy nước ngập, bọn chúng cũng không tỉnh lại được, chỉ sợ lúc chết vẫn còn đang trong giấc mơ cực lạc.”

Huyền Trang lắc đầu không thôi, đối với con người tính cách vặn vẹo biến thái này, ngài cũng không trông chờ Phật pháp đơn thuần có thể khiến hắn hoàn toàn tỉnh ngộ, ăn năn hối hận: “Thế còn việc Lục La tiểu thư giết Không Thừa?”

“Chuyện đó không có gì đáng ngại.” Thôi Giác thản nhiên đáp: “Chỉ là có chút phiền phức đối với ta, còn chính nó thì không có bất cứ tổn thương nào. Để giải quyết hậu họa, thậm chí ta còn che giấu cả hiện trường cho nó rồi. Đối với nó mà nói, đó chỉ như một giấc mơ mà thôi!”

“Bần tăng vẫn rất tò mò, rốt cuộc ngài che giấu hiện trường thế nào?” Việc này Huyền Trang quả thực không hiểu: “Trong thời gian ngắn như vậy, thi thể Không Thừa đương nhiên có thể chuyển đi, vết máu cũng có thể rửa sạch, nhưng còn bụi trên bậc thềm? Còn lỗ thủng trên giấy dán cửa sổ? Bần tăng đã xem qua, giấy dán cửa sổ tuyệt đối không phải vừa mới thay, trên đó còn bám rất nhiều bụi, ngài rốt cuộc làm như thế nào? Còn nữa, Lục La rõ ràng từ mật đạo trong tường chui ra, nhưng bức tường đó mỏng như vậy, làm sao có thể có mật đạo?”

“Ngài sẽ hiểu ngay thôi.” Thôi Giác lộ ra nụ cười quỷ quyệt.

Thấy hắn không nói, Huyền Trang cũng không ép nữa, ngài lại hỏi: “Theo suy đoán của bần tăng, kế hoạch này chắc chắn không phải một mình ngài thực hiện, Không Thừa cũng tham gia trong đó đúng không? Sau khi Không Thừa chết, ngài mới bắt đầu giả mạo ông ấy đúng chứ? Vì sao lại bắt chước giống hệt như vậy?”

“Sau khi ông ta chết…” Thôi Giác bật cười: “Nói cho đại sư biết, từ năm Vũ Đức thứ sáu, sau khi tự vẫn giả chết, ta đã bắt đầu giả mạo ông ấy rồi. Hai người bọn ta thân phận quá đặc thù, lại có rất nhiều việc không thể cho người khác biết cần phải hoàn thành, mà ta lại là một người không thể xuất hiện công khai, vì vậy bọn ta liền trở thành mặt nạ của nhau. Lúc ông ấy ra ngoài, ta liền đến giả mạo ông ấy. Lúc ta không ở đó, ông ấy sẽ đóng giả ta.”

“Lúc ngài không có ở đó?” Huyền Trang ngạc nhiên hỏi: “Ngài còn có thân phận công khai khác sao?”

Thôi Giác kinh ngạc, đột nhiên chỉ tay vào Huyền Trang cười ha hả: “Đại sư này, nhìn ngài có vẻ thành thật mà không ngờ lại xảo trá như vậy, suýt nữa ta bị ngài lừa rồi. Cũng không hẳn là không thể tiết lộ cho ngài, ta và Không Thừa mỗi người phụ trách một bộ phận, ông ấy ở ngoài sáng, ta ở trong tối. Viện Phi Vũ dưới chân núi ngài cũng thấy rồi, đó là hệ thống dưới quyền ta, ngoài ta ra bọn chúng không biết ai và cũng không nghe mệnh lệnh của bất kỳ ai. Đáng tiếc Không Thừa lại bị ái nữ bảo bối của ta đâm chết, kế hoạch đang trong những thời khắc quan trọng nhất, vì thế ngày ngày ta không thể không đóng giả Không Thừa.”

Huyền Trang nghe đến đây mới hiểu, chẳng trách mình và Không Thừa gặp nhau hàng ngày mà không phát hiện ra sơ hở.

“Nhưng bần tăng lại có một nghi vấn khác.” Huyền Trang chậm rãi nói: “Hôm đó Lục La tiểu thư bám theo Lý phu nhân, phát hiện Lý phu nhân tư thông với người khác mới nhất thời tức giận, lỡ tay giết chết kẻ đó. Bây giờ xem ra người lén gặp Lý phu nhân hôm đó tất nhiên là ngài, vì sao người chết lại là Không Thừa?”

“Chuyện này à…” Thôi Giác suy nghĩ một lát: “Chỉ là một sự trùng hợp. Hôm đó đích xác ta và Ưu Nương có hẹn hò nhau trong phòng. Khi ấy, nàng đến chùa tìm ta là bởi Lục La theo ngươi đến ở trong chùa, Ưu Nương không yên tâm, dặn ta phải chăm sóc chu đáo. Bọn ta hẹn hò trong phòng.”

Thôi Giác thở dài: “… Thật không ngờ Lục La nhận ra dáng người sinh mẫu nên bí mật bám theo. Sau khi Ưu Nương rời đi, Không Thừa vội vã từ mật đạo đến tìm ta vì có việc lớn cần ta xử lý. Ta liền rời đi bằng mật đạo. Không Thừa mở cửa quang minh chính đại đi ra ngoài. Không ngờ…” Thôi Giác cũng không khỏi cười khổ: “Lục La không nói một lời đã đâm một dao trúng ngực ông ta. Đúng là Phật Tổ phù hộ, khi đó nếu không phải ông ấy đến tìm ta có việc gấp, mà người mở cửa đi ra là ta, chỉ sợ Lục La đã chính tay giết chết thân phụ của nó rồi.”

“Phật Tổ sợ là chưa chắc đã phù hộ cho ngài.” Huyền Trang thầm nghĩ trong lòng.

“Đủ rồi, đủ rồi.” Ba La Diệp nghe hai người lải nhải mãi sốt ruột lắm rồi, liền gõ gõ ấm trà: “Nói nhiều như vậy, cũng nên đề cập đến mục đích của ngươi rồi. Nếu không phải vì ám sát hoàng thượng, sao ngươi lại dặn Lý phu nhân bày cho Quách Tể mời hoàng thượng đến ở chùa Hưng Đường chứ? Mau thành thật khai nhận, nếu không ta đành phải dẫn ngươi đi gặp quan phủ, đến đại lao bộ hình, ta không tin ngươi vẫn không mở miệng.”

Thấy hắn nói như vậy, sắc mặt hai người còn lại đều trở nên kỳ dị. Huyền Trang kinh ngạc nói: “Thì ra ngươi là người của quan phủ.”

Thôi Giác cười ha hả: “Đại sư, không ngờ ngài mà cũng bị tên người Hồ này lừa cho chẳng hay biết gì à? Ta còn tưởng trên đời này không có thứ gì qua được mắt ngài chứ!”

Ba La Diệp hừ một tiếng.

Thôi Giác nhìn Huyền Trang, nói: “Đại sư, thân phận của người này rất khác thường, hắn là ‘Người bất lương’ của triều đình.”

Huyền Trang hiển nhiên chưa nghe đến cái gọi là “Người bất lương”, vẻ mặt ngỡ ngàng. Nhưng Ba La Diệp lại biến sắc mặt, tay phải cho vào trong ngực áo nắm chặt chuôi đao, trầm giọng nói: “Ngươi đã biết từ trước?”

“Biết!” Thôi Giác thản nhiên đáp: “Người bất lương là một tổ chức do Lý Thế Dân đích thân thành lập, thuộc nội đình, chức trách là lùng bắt, ám sát, cài cắm gián điệp, dò hỏi tình báo. Thủ lĩnh của bọn chúng gọi là tặc soái, người trong tổ chức đến từ các ngành nghề, mỗi người đều thành thạo một nghề, vì vậy gọi là ‘Người bất lương’. Hương quán cũng rất phức tạp, Hồ Hán đều có, người Sa Đà, người Đột Quyết, người Quy Từ, thậm chí còn có người Đại Thực ở phương Tây. Gã Ba La Diệp này hương quán Bắc Thiên Trúc, thân phụ hắn là một phệ xá, thương nhân lớn, qua lại thương lộ Tây Vực. Sau đó, vì đắc tội Giới Nhật Vương nên gia sản bị tịch thu, phụ thân hắn mang người con duy nhất là Ba La Diệp trốn đến nước Quy Từ. Sau khi phụ thân hắn chết, Ba La Diệp lặn lội đi tới Đại Đường. Lý Thế Dân sớm đã có dã tâm chiếm lại Tây Vực, đang thu thập tình báo về Tây Vực. Gã Ba La Diệp này đã vượt qua mấy vạn dặm, đi qua hàng chục nước, kiến thức uyên bác, thế nên được tuyển vào tổ chức ‘Người bất lương’.”

“Ngươi…” Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Ba La Diệp: “Tại sao ngươi biết rõ như vậy?”

“Bởi vì từ khi Lý Thế Dân lên ngôi đến nay, triều đình đã phái chín tên gián điệp đến chùa Hưng Đường!” Thôi Giác lạnh lùng đáp: “Ngươi là kẻ thứ mười.”

“Những gián điệp khác đâu?” Ba La Diệp kinh hãi hỏi.

“Sáu tên biết được chuyện cơ mật đều đã chết, ba tên còn lại được ta bài trí tử tế, bởi vì bọn chúng tương đối ngốc.” Thôi Giác cười lạnh: “Ta còn biết người sai khiến những gián điệp này là Ngụy đạo sĩ Ngụy Trưng. Lão quái vật này mưu tính tinh diệu, thấy chùa Hưng Đường của ta hắt nước cũng không vào được, không ngờ lại tìm đường khác, phái một người Hồ Thiên Trúc theo Huyền Trang đại sư lẻn tiến vào. Ha ha, ta cũng không giấu ngươi, mặc dù mưu lược của Ngụy Trưng cực cao, nhưng hắn lại không biết, tài liệu của đám ‘Người bất lương’ này, lúc nào ta cũng có thể đọc được. Đại sư, triều đình có biết kế hoạch tây du Thiên Trúc của ngài không?”

“Biết.” Huyền Trang gật đầu: “Năm Trinh Quán nguyên niên, bần tăng từng dâng biểu xin, nhưng bị bác bỏ.”

“Thế thì đúng rồi.” Thôi Giác gật đầu: “Ngụy Trưng lựa chọn Ba La Diệp là dành riêng cho ngài, chẳng lẽ ngài không cho hắn đi theo.”

Huyền Trang cười khổ không thôi, ai có thể ngờ được hành trình tìm gặp nhị ca của mình lại trở thành một quân cờ trong cuộc chơi của triều đình.

Ba La Diệp biến sắc mặt: “Các ngươi có nội gián trong triều đình?”

“Không sai.” Thôi Giác cười mơ hồ: “Hơn nữa địa vị còn cao hơn Ngụy Trưng rất nhiều. Bất kể hắn lợi hại thế nào cũng không thể lọt khỏi tấm lưới bọn ta dệt bao nhiêu năm trong triều đình.”

Ba La Diệp hít một hơi sâu: “Trong triều đình, địa vị cao hơn Ngụy Trưng có thể đếm được trên đầu ngón tay, người này chỉ sợ chúng ta ai cũng có thể đoán được, càng đừng nói là bệ hạ. Ngươi không sợ ta chạy đi báo tin này cho Ngụy đại nhân sao?”

Đột nhiên Ba La Diệp nghĩ đến một chuyện, lao tới như một con báo, kề đoản đao vào cổ Thôi Giác, quát: “Vì sao sắc trời bên ngoài vẫn tối?”

Lúc này Huyền Trang cũng phát hiện tình hình khác thường. Khi họ trở lại viện Bồ Đề đã qua giờ mão, nghỉ nửa canh giờ, lẽ ra phải đến giờ thìn, trời tờ mờ sáng. Gã Thôi Giác này lại tới nói chuyện hơn một canh giờ, chỉ sợ các tăng nhân ở Hương Tích Trù cũng mang đồ ăn sáng đến rồi.

Tại sao trời còn chưa sáng?

Hai người nhìn xung quanh, ngoài cửa sổ tối đen như mực, bên ngoài không một tiếng động, ngay cả tiếng ùng ục của suối nước nóng cũng không có. Tiếng gió thổi, tiếng chim hót, hết thảy dường như đều biến mất.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Huyền Trang trầm giọng hỏi.

“Ngài mở cửa mà xem.” Thôi Giác không trả lời câu hỏi của ngài.

Ba La Diệp kề đao vào cổ hắn, không dám rời đi. Huyền Trang đứng dậy mở cửa, vừa nhìn, lập tức chết lặng người. Ba La Diệp cũng há hốc miệng, hai mắt trợn tròn. Ngoài cửa không ngờ lại là một vách đá dày!

“Chuyện gì thế này?” Ba La Diệp hét lớn, cũng không để ý đến Thôi Giác nữa, lao tới mở hết cửa sổ ra. Xung quanh đều là vách đá đen như mực, sờ vào lạnh buốt, dường như còn đọng nước.

Hắn đâm liền mấy đao, thanh đao cong được rèn bằng thép Ô Tư tốt nhất, chém sắt như chém bùn, vậy mà bây giờ đâm vào vách đá lại chỉ vang lên tiếng leng keng, những tia lửa bắn ra.

“Đừng phí công nữa.” Thôi Giác nhấp một ngụm trà nguội, lười nhác nói: “Bây giờ chúng ta đang ở sâu ba mươi trượng dưới đất, ngươi có kêu rách cổ họng cũng không có người nào nghe thấy. Ngươi có cầm xẻng sắt cũng không đào được vách đá dày này.”

“Sâu ba mươi trượng… dưới đất…” Hai người đều ngây ra. Sao có thể như vậy được? Họ vẫn còn ở trong viện Bồ Đề, uống trà, trò chuyện, không hề di chuyển, tại sao giờ lại ở sâu ba mươi trượng dưới đất rồi?

“Không có gì lạ cả.” Thôi Giác cười nói: “Chẳng phải ngài vẫn muốn biết tại viện Sa Bà, ta làm thế nào để xử lý hiện trường mà không hề có sơ hở nào sao? Ta coi như đã diễn lại một lần trước mắt ngài rồi, mà ngài vẫn không nhìn ra được. Đại sư, tuệ nhãn của ngài xem ra cũng có giới hạn.”

Huyền Trang tái mặt, đi tới cửa sờ vách đá trước mặt. Vách đá gồ ghề lồi lõm, bên trên hiện đầy vết đào bới, mặc dù về tổng thể tạm coi là bằng phẳng nhưng chắc chắn không phải tự nhiên như vậy. Ngài suy nghĩ một lát, nói: “Chẳng lẽ cả tòa nhà lại chìm xuống dưới đất?”

“Giỏi quá!” Thôi Giác vỗ tay một cái, vẻ mặt tán thưởng: “Đại sư quả là danh bất hư truyền! Không sai, bên dưới thiền phòng này đã bị ta đào rỗng, lắp đặt ròng rọc, chỉ cần gạt một cái cần điều khiển thì cả tòa nhà ngay lập tức bị hạ xuống dưới, đến độ sâu nhất định sẽ chạy ngang vào vách đá, sau đó một thiền phòng giống hệt như vậy từ từ nhô lên, cuối cùng xuất hiện trong viện Bồ Đề. Viện Sa Bà nơi Lục La giết chết Không Thừa cũng như vậy, chẳng phái ngươi vẫn thắc mắc trên bậc thềm không có vết máu, bụi vẫn phủ đầy, giấy dán cửa sổ không hề bị rách hay sao? Chính là như thế này đấy!”

Thôi Giác thản nhiên đáp, nhưng trong mắt hai người còn lại đều lộ ra vẻ kinh hãi. Một hệ thống khổng lồ có thể nâng lên hạ xuống cả một tòa nhà, đấy là một công trình lớn tới mức nào? Cơ quan thiết kế tinh vi ra sao? Đặc biệt đào ra hố sâu mấy chục trượng trên một ngọn núi… Đây không phải đất bằng mà là trên núi, khắp nơi đều là đá, rốt cuộc thì người này đã làm như thế nào?

“Không phức tạp như ngươi tưởng tượng đâu.” Thôi Giác nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt Huyền Trang, giải thích: “Trong lòng ngọn núi này có rất nhiều hang động, còn có vô số dòng chảy ngầm, ta cũng chỉ vận dụng chúng sao cho phù hợp. Đa phần đều không phải dùng sức người mà là sức gió và sức nước. Chong chóng ngươi nhìn thấy trên đỉnh núi chỉ có thể cung cấp một phần năng lượng nhỏ, mà phần lớn động lực dựa vào dòng suối trên núi và dòng chảy ngầm dưới đất, tận dụng dòng chảy của nước làm quay bánh răng và dây xích truyền động lực đến các cơ quan trung tâm. Ôi, nói thì đơn giản, nhưng việc này ta đã nghĩ và thực hiện trong năm sáu năm đấy. Từ năm Vũ Đức thứ tư bắt đầu khởi công, đến năm Vũ Đức thứ sáu mới coi như xây xong công trình trên mặt đất. Sau đó, ta chui xuống dưới đất bắt đầu xây dựng công trình ngầm, cho tới bây giờ đã được chín năm mà mới hoàn thành được tám phần. Nhưng mà như thế cũng đủ rồi.”

“Quy mô thật sự khủng khiếp.” Huyền Trang nói với vẻ thán phục.

“Không sai.” Trên mặt Thôi Giác cũng lộ vẻ đắc ý: “Quy mô chi phí quá lớn, tiền xây ba mươi ngôi chùa cộng lại cũng không đủ. Chính vì lúc đầu tiêu quá nhiều tiền mới dẫn tới việc bị triều đình chú ý, phái người bí mật điều tra sổ sách của ta. Khi đó ta không chết cũng không được, bề ngoài xây dựng chùa Hưng Đường này tốn ba vạn quan, nhưng bộ phận ngầm lại tiêu tốn ba mươi vạn quan. Một khi bị triều đình bắt lại, tra hỏi về chi phí, ta biết trả lời thế nào? Dồn hết tài lực của Tấn Châu cũng không có nhiều tiền như vậy. Cho nên đối với ta, biện pháp tốt nhất chính là người chết, nợ hết.”

Hai người đã hiểu. Thì ra Thôi Giác giả vờ chết còn do tình thế ép buộc.

“Kì thực ban đầu triều đình không hề nghi ngờ gì.” Ba La Diệp thở dài nói: “Dù sao xây dựng chùa Hưng Đường cũng là ý chỉ của thái thượng hoàng. Điều gây khó hiểu nhất là ngươi rốt cuộc lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Quốc khố không chi một đồng, Thôi huyện lệnh ngươi lại xoay xở được ba vạn quan, rốt cuộc ngươi lấy đâu ra tài lực như vậy? Bây giờ xem ra tổng cộng tài chính ngươi sử dụng chỉ sợ gấp mười, gấp hai mươi lần ba vạn quan, việc này mà truyền ra sẽ khiến cả nước khiếp sợ.”

Thôi Giác mỉm cười, quay sang hỏi Huyền Trang: “Đại sư, hắn không biết ta lấy đâu ra tiền, ngài chắc là biết chứ?”

“Bần tăng làm sao biết được.” Huyền Trang không hiểu tại sao hắn lại nói như vậy. Thôi Giác chỉ cười nhìn ngài, không nói một lời.

Huyền Trang đột nhiên hiểu ra, buột miệng nói: “Phật môn…”

Thôi Giác cười ha hả: “Đại sư quả nhiên thông minh, trên đời nhiều tiền nhất không phải triều đình, cũng không phải phú hào quan lại, mà chính là Phật môn.”

Huyền Trang im lặng, biết lời này của hắn không sai. Nhà Tùy mặc dù chỉ kéo dài ba mươi bảy năm nhưng Phật giáo lại cực kỳ hưng thịnh, Dương Kiên và Dương Quảng đều tôn trọng Phật giáo. Chỉ trong thời Khai Hoàng, Dương Kiên đã hạ lệnh xây dựng tổng cộng ba ngàn bảy trăm chín mươi hai ngôi chùa. Sau khi Dương Quảng lên ngôi lại mở rộng đạo tràng, độ hóa tăng ni. Khi đó, Giang Nam liên tục gặp binh họa, vô số chùa bị đốt hủy, bây giờ các chùa ở Giang Nam gần như là do một tay Dương Quảng xây dựng. Chùa chiền ở thời Tùy đã tích lũy được căn cơ khổng lồ.

Tùy Mạt loạn lạc mười mấy năm, trăm họ đổi con cho nhau mà ăn, dân chúng lầm than, quan chức bị giết, quý tộc bị diệt, ruộng tốt hoang vu, đến tận bảy tám năm sau, khi Đại Đường lập quốc kinh tế vẫn rất khó khăn, hạ lưu Hoàng Hà ngàn dặm mênh mông không thấy khói bếp, không có tiếng chó sủa gà gáy. Nhưng căn cơ của Phật môn lại không hề bị dao động, tài phú tích lũy hàng trăm năm chỉ sau mấy năm ngắn ngủi đã gần như khôi phục, một ngôi chùa thường chiếm đất trăm dặm, ngay cả nhà vương hầu cũng không bằng.

Đặc biệt là từ thời Nam Bắc triều[*] tới nay, các chùa thịnh hành cho vay tiền. Ban đầu chủ yếu bởi vì trong chùa chi tiêu không nhiều, tiền quyên góp của triều đình và phú hào cũng dùng không hết, thế nên mang ra cho một số dân nghèo vay với lãi suất thấp hoặc không lãi. Động cơ mặc dù rất tốt, vấn đề là một khi đã thả thứ ma quỷ gọi là tiền ra, không phải bất kỳ ai cũng khống chế được. Sau đó, quy mô cho vay càng ngày càng lớn, đối tượng vay tiền từ dân nghèo mở rộng đến phú hào quan lại thiếu tiền, lãi suất cũng càng ngày càng cao. Một số thương gia cần vay tiền gấp, bắt đầu cầm cố nhà cửa cho chùa để quay vốn. Trải qua hơn trăm năm, gần như chùa nào cũng bắt đầu cho vay và cầm cố tài sản, thu lợi nhiều, tiền tài chất đầy trong chùa.

[*] 47 Một giai đoạn trong lịch sử Trung Quốc từ cuối thế kỉ IV đến cuối thế kỉ VI. Phía Nam Trung Quốc lần lượt có Tống, Tề, Lương, Trần, gọi là Nam Triều; phía bắc có Bắc Ngụy, Bắc Tề, Bắc Chu gọi là Bắc Triều. Hay thường gọi chung là Nam Bắc Triều.

So với quốc khố trống rỗng của triều đình, nói Phật môn giàu hơn triều đình cũng không hề khoa trương. Huyền Trang ở chùa Không Tuệ một thời gian dài, Trường Tiệp còn kế thừa y bát của Huyền Thành đại sư, đương nhiên biết rất rõ những chuyện này.

Huyền Trang không hề muốn nói nhiều về chủ đề này, quay sang hỏi: “Bây giờ ngài gần như đã nói ra tất cả mọi bí mật, ngài định xử lý bọn ta thế nào?”

“Hắn xử lý chúng ta?” Ba La Diệp không cam lòng, lớn tiếng kêu lên, lại kề đao cong vào cổ Thôi Giác: “Mặc dù bị nhốt dưới đất, hừ, ta không tin ngươi cũng không ra ngoài. Ngươi có thể ra được thì bọn ta cũng có thể ra được.”

Huyền Trang cười khổ, dựa vào sự mưu trí và độ âm hiểm của Thôi Giác, chuyện này sao có thể đơn giản như vậy.

Thôi Giác không thèm nhìn Ba La Diệp, mỉm cười nhìn Huyền Trang: “Hai người các ngươi à, Ba La Diệp thì chết chắc rồi. Hắn là ‘Người bất lương’, ta không thể để hắn đi mật báo cho Ngụy Trưng. Còn đại sư, ngài không nên chết trong tay ta.”

“Vì sao?” Huyền Trang cười: “Giết một người là giết, giết hai người cũng là giết, vì sao không thể giết bần tăng?”

“Bởi vì ta đã đáp ứng một người, không thể giết ngài.” Thôi Giác thở dài: “Dù sao ta cũng phải giữ lời hứa, đúng không?”

Huyền Trang vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ là Trường Tiệp?”

“Hừ!” Thôi Giác đột nhiên giận dữ: “Đừng nhắc tới cái tên này trước mặt ta! Hắn là đồ cặn bã, là tên hèn, là tên tiểu nhân vô sỉ, thành sự không đủ mà bại sự thì có thừa! Hắn so với người đó thì ngay cả xách giày cũng không xứng. Lúc đầu bọn ta xem như mắt bị mù, ngàn người vạn người không ngờ lại chọn cái tên Trường Tiệp chết tiệt này!”

Nghe hắn chửi mắng Trường Tiệp, sắc mặt Huyền Trang cũng không mấy dễ chịu. Dù sao cũng là nhị ca của mình. Có điều ngài hơi ngạc nhiên khi thấy Thôi Giác hận Trường Tiệp như vậy, rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì?

“Trường Tiệp vẫn còn sống chứ?” Huyền Trang vội vàng hỏi.

“Còn sống!” Thôi Giác oán hận: “Hắn sao có thể chết được? Người tốt thọ mạng không dài, kẻ mang họa lại sống đến ngàn năm. Hắn không những còn sống mà sống rất thoải mái là đằng khác. Thôi, không nhắc đến hắn nữa…” Thôi Giác mất hứng phẩy tay, nhìn Huyền Trang: “Ngươi vẫn sẽ chết, chỉ có điều người ra tay không phải là ta.”

“Là ai?” Huyền Trang hết sức bình thản.

Thôi Giác không đáp, tiếc nuối nhìn ngài, lẩm bẩm nói: “Tiền đồ vô hạn, tội gì phạm giới?”

Huyền Trang không hiểu. “Ta phạm giới? Thế là thế nào?”

“Lời dừng ở đây, người giết ngươi ít ngày nữa sẽ đến, đại sư cứ chuẩn bị cho tốt!” Thôi Giác cười cười, đột nhiên ôm quyền: “Cáo từ!”

“Chạy đi đâu!” Đao của Ba La Diệp vẫn kề ở trên cổ hắn, thấy hắn muốn đi, Ba La Diệp không khỏi cười lạnh.

Thôi Giác cười lớn, đột nhiên đưa tay vỗ xuống sàn. Một âm thanh vang lên, mặt đất chính giữa Phật đường xuất hiện một cái hang lớn. Cả người Thôi Giác lẫn bồ đoàn, bếp lò, chén trà, ấm trà đều rơi xuống đó, sau chớp mắt đã biến mất trong hang động.

Ba La Diệp không phòng bị kịp, suýt nữa ngã xuống, vội đưa tay bám lấy thành hang. Nhưng suy nghĩ một lát, hắn lại chợt tỉnh ngộ, quay sang gọi Huyền Trang: “Đại sư, đuổi theo…”

Nói xong buông tay, cả người rơi xuống liền mất hút trong động tối.

Huyền Trang lập tức hiểu suy nghĩ của Ba La Diệp. Lúc này hai người bị nhốt dưới đất, có thể nói đã đến bước đường cùng, chi bằng nhảy xuống cái hang này, ít nhất hy vọng còn có một đường ra. Nếu có thể bắt được Thôi Giác thì càng tốt. Ngài không hề do dự, chạy tới bật người nhảy xuống.

Bên tai tiếng gió gào rít, trước mắt tối đen như mực, thân thể không ngừng rơi xuống phía dưới. Không biết rơi bao lâu, đột nhiên Huyền Trang rơi huỵch xuống, đè lên một người. Người đó kêu lên một tiếng, lập tức có thứ gì đó làm ngài bật lên, sau đó nặng nề rơi xuống đè lên người đó một lần nữa, sau đó lại bật lên…

“Đại sư…” Phía dưới có tiếng rên rỉ: “Ngài đè vào ta đau quá, nhẹ một chút…”

Còn chưa nói xong, ngài lại đè lên người hắn. Người đó kêu thảm một tiếng, suýt nữa ngất đi. Và Huyền Trang cũng đã dừng lại. Hai chân như bị vướng vào một tấm lưới không thể nào nhúc nhích.

“Ngươi là Ba La Diệp?” Huyền Trang sờ sờ người bên dưới.

“Chính là ta… Ôi… ôi, nhẹ một chút. Ngài vừa đạp vào hạ bộ ta, sao bây giờ lại sờ…” Ba La Diệp rên rỉ: “Chúng ta trúng gian kế của Thôi Giác rồi, giờ ta đang kẹt trong một chiếc túi lưới…”

Huyền Trang ngẩn ra, vội vã rút tay về.

Ba La Diệp cố nén đau đớn, lấy mồi lửa ra đánh. Ánh sáng yếu ớt chiếu sáng không gian vài thước. Nơi này quả nhiên là một hang động to lớn, xung quanh bóng tối bao trùm không biết đâu là giới hạn, ở giữa là một chiếc túi lưới khổng lồ, và hai người đang mắc kẹt trong đó như những con ruồi bị dính vào mạng nhện…

« Lùi
Tiến »