Đại Đường Nê Lê Ngục

Lượt đọc: 5424 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
chết đi, sống lại

Con dao găm này là Quách Tể tặng nàng trong dịp sinh nhật nàng tròn mười lăm tuổi, làm bằng thép ròng, vô cùng sắc bén, đâm vào ngực Không Thừa chỉ như đâm vào một miếng đậu phụ, thậm chí ngay cả máu cũng chưa kịp chảy ra.

Không Thừa trợn trừng mắt, ôm ngực, vẻ mặt lộ rõ sự bất ngờ. Một lát sau, máu tươi mới từ kẽ tay ông ta tràn ra. Ông giơ một tay lên chỉ Lục La, miệng mấp máy muốn nói gì đó, lại chỉ phun ra từng ngụm bọt máu.

“Ha ha… Bần tăng lại… chết trong tay ngươi…” Không Thừa cười thê lương rồi ngã vật xuống đất, đầu chạm vào khung cửa, hai mắt vô thần nhìn thẳng lên trời.

Cả người Lục La không ngừng run rẩy, muốn kêu lên nhưng cổ họng lại tắc nghẽn không thể phát ra được âm thanh nào. Tiểu cô nương này mặc dù hung ác nhưng dù sao trước giờ chưa từng giết người, không phải nàng không muốn giết mà ra tay mấy lần vẫn không giết chết được người ta. Tuy nhiên cảm giác giết người ở khoảng cách gần này lại đáng sợ hơn trong tưởng tượng của nàng quá nhiều, nó hoàn toàn không giống như những gì nàng vẫn nghĩ: “Cũng chỉ giống như giết chết một con vịt hoặc con heo, con chó.”

Mạng người lớn hơn trời!

Đến giây phút Không Thừa chết, nàng mới cảm nhận được trọng lượng của năm chữ này, cả người run rẩy lùi về phía sau, ngã từ bậc thềm xuống sân, rồi cố bò dậy ngay, nàng gào lên một tiếng, thảm thiết như muốn xé rách tim gan, sau đó lảo đảo chạy ra ngoài thiền viện…

Trong ngôi chùa yên tĩnh, tiếng hét của thiếu nữ giống như tiếng còi xé rách không trung cực kỳ thê lương. Lục La cắm đầu chạy như điên, các hòa thượng xung quanh đều ái ngại nhìn về phía nữ tử không bình thường này. Không biết đã chạy bao lâu, trong cảnh hỗn loạn, nàng thấy trước mặt dường như xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Huyền Trang yên lặng đứng trước mặt nàng.

Lục La chạy như điên, lao thẳng vào trong lòng ngài, lẩm bẩm: “Ta giết người rồi…”

Sau đó hai mắt trợn ngược lên, nhanh chóng ngất lịm đi.

Huyền Trang kinh ngạc, vội vàng đỡ lấy người nàng. Ba La Diệp từ phía sau chui ra: “Đại sư, Lục La tiểu thư, làm sao, thế?”

“Không biết, cứ đưa tiểu thư về viện Bồ Đề trước đã.” Huyền Trang lắc đầu.

“Tiểu thư, vừa nói cái gì?” Ba La Diệp hỏi.

Huyền Trang trầm ngâm một lát, thản nhiên nói: “Đợi tiểu thư tỉnh lại rồi tính tiếp.”

Huyền Trang và Ba La Diệp tham gia buổi biện luận xong thì cùng các vị cao tăng dùng bữa tối, trên đường về thiền viện liền đụng phải tiểu ma nữ này. Nơi này là khu vực điện sư tổ, tương đối yên tĩnh, phần lớn các hòa thượng vẫn đang dùng bữa tối, xung quanh không có mấy người. Huyền Trang đành phải cùng Ba La Diệp vừa đỡ vừa khiêng Lục La về viện Bồ Đề.

Hai người đặt Lục La lên giường, Huyền Trang đột nhiên nhìn thấy trên má và y phục của nàng dính vài giọt máu tươi, trong lòng không khỏi trĩu xuống, nhưng ngoài mặt lại vẫn ung dung, đưa tay kéo chăn đắp lên người nàng.

“Ba La Diệp, đi pha một ấm trà đặc.” Huyền Trang phân phó một tiếng.

Ba La Diệp nghe lời chạy ra ngoài. Huyền Trang ngồi bên giường suy nghĩ, trên gương mặt bình tĩnh lộ rõ vẻ lo lắng. Lục La chỉ vì tâm tình quá căng thẳng, chạy quá nhanh, huyết khí không kịp lưu thông dẫn đến ngất xỉu, vừa nằm một lát đã dần dần tỉnh lại.

“Đỡ hơn chưa?” Huyền Trang dịu dàng hỏi.

Lục La ngẩn ra một lát, đột nhiên lao vào trong lòng Huyền Trang bật khóc hu hu. Huyền Trang trợn mắt, cả người cứng đờ. Đúng lúc này Ba La Diệp cầm ấm trà đi vào, thoáng nhìn một cái liền hiểu ý lùi ra bên ngoài.

Huyền Trang vô cùng lúng túng, hai tay đỡ lấy vai nàng, nhẹ nhàng đẩy người nàng ra: “A Di Đà Phật, Lục La tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lục La hoảng sợ nhìn Huyền Trang, ngơ ngẩn nói: “Ta… giết người rồi…”

Huyền Trang nhíu mày: “Tiểu thư giết ai?”

“Không… Không Thừa!” Lục La cắn răng nói.

Huyền Trang lập tức ngẩn ra, Ba La Diệp nghe trộm bên ngoài thiền phòng cũng ngẩn ra, vội vã xông vào trong phòng, kinh ngạc nhìn nàng như thấy quỷ. Lục La vẫn đang run rẩy, nhìn thấy vẻ mặt hai người này lại càng sợ hãi bất an: “Ngươi… ta biết là các ngươi sẽ không giúp ta mà! Ta giết người rồi, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”

“Tiểu thư khẳng định là mình đã giết đại sư Không Thừa sao?” Huyền Trang lấy lại tinh thần, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.

Lục La ngồi dậy, ôm đầu gối, ngơ ngẩn gật đầu.

“Ở đâu?”

“Sau núi, trong một tòa thiền viện.” Lục La đưa tay ôm mặt, bật khóc nức nở: “Ta dùng dao găm đâm vào ngực ông ấy.”

“Bao giờ?”

“Mới vừa nãy…” Lục La ngẩng đầu nhìn sắc trời, lẩm bẩm nói: “Đại khái khoảng non nửa canh giờ trước. Ngươi… ngươi sẽ trách ta sao?”

Nàng nhìn Huyền Trang chằm chằm hết sức đáng thương: “Ta giết ông ấy… là bởi vì…”

Nàng đột nhiên ngậm miệng không nói gì nữa.

Huyền Trang lắc đầu, thương xót nhìn nàng: “Lục La, Không Thừa đại sư vẫn còn sống.”

“Cái gì?” Lục La trợn mắt.

Đúng lúc này bên ngoài thiền phòng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, một giọng nói già nua vang lên: “Đại sư, Lục La tiểu thư về chưa?”

Lục La hét lên một tiếng, sắc mặt tái mét: “Hắn tới rồi! Hắn tới đòi mạng ta rồi…” Vừa nói vừa kéo chăn lên chui vào, thân hình nhỏ nhắn không ngừng run rẩy.

Giọng nói đó không ngờ lại là của đại sư Không Thừa!

Không Thừa bước đi vội vàng, mang theo hai đệ tử đi vào trong phòng. Huyền Trang và Ba La Diệp mở to mắt nhìn ông ta. Vị lão tăng này thân thể khỏe mạnh, khí sắc hồng hào, đâu giống như vừa bị đâm một nhát dao? Hai thầy trò không khỏi đưa mắt nhìn nhau.

Thấy Huyền Trang và Ba La Diệp đều ở đây mà không thấy Lục La, Không Thừa thắc mắc: “Ơ, đại sư, Lục La tiểu thư đâu? Bần tăng vừa nghe sa di nói Lục La tiểu thư bị ngất trên đường, chắc là không có vấn đề gì chứ? Tiểu thư đâu rồi?”

Ba La Diệp hất cằm: “Ở kia.”

Không Thừa thấy chăn trên giường đùn lên thành một mỏm núi nhỏ, còn đang run rẩy không ngừng, không khỏi ngạc nhiên: “Lục La tiểu thư làm sao thế?”

“Gặp ma chứ sao.” Ba La Diệp hậm hực nói.

Huyền Trang thở dài, nói nhẹ nhàng: “Lục La, ra đi! Tiểu thư xem, đại sư Không Thừa có khỏe mạnh hay không. Lúc trước khi gặp tiểu thư, mọi người cùng nhau ăn tối, Không Thừa đại sư không hề rời khỏi đó. Tiểu thư nhận nhầm người rồi.”

“Không thể có chuyện ta nhậm nhầm người được!” Chăn được vén ra, mặt mũi Lục La tèm lem vệt nước mắt, nàng hét lên với Huyền Trang, sau đó quay sang nhìn thấy Không Thừa lại ngẩn ra. Không Thừa hết sức nghi hoặc cười cười với nàng. Lục La thấy nụ cười này còn đáng sợ hơn ma quỷ, hét lên một tiếng lại chui vào chăn.

Mọi người thuyết phục mãi mới làm Lục La tin tưởng lão hòa thượng đứng trước mặt không phải ma, lấm lét từ trong chăn chui ra. Nàng chui vào chăn mấy lần, đầu tóc rối tung, nước mắt lem đầy mặt, ánh mắt đầy sợ hãi khiến mọi người vừa bực mình vừa buồn cười. Không Thừa không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Cũng không, có gì.” Ba La Diệp cười hì hì nói: “Chỉ là, Lục La tiểu thư, giết, một người, mà thôi.”

“Hả?” Không Thừa kinh ngạc: “Tiểu thư… giết người? Giết ai?”

Ba La Diệp chỉ vào mũi ông ta: “Ngươi!”

Không Thừa kinh ngạc: “Lão tăng…”

“Ba La Diệp, không được càn rỡ.” Huyền Trang quát hắn, chắp tay với Không Thừa: “Sư huynh, vừa rồi trên đường về thiền viện, bần tăng gặp Lục La tiểu thư lảo đảo chạy tới, nói là vừa giết người. Bần tăng hỏi giết ai, tiểu thư nói là giết sư huynh. Tiểu thư dùng một con dao găm đâm vào ngực sư huynh. Việc này… bần tăng cũng…”

Huyền Trang nhất thời không biết nên nói như thế nào, mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Ta thật sự đã giết ngươi!” Lục La hét lên: “Các ngươi đều không tin ta, chắc chắn ta đã dùng dao găm đâm vào ngực hắn!”

Không Thừa nhíu mày, cùng Huyền Trang trao đổi một ánh mắt, sau đó cười hiền từ: “Lục La tiểu thư, tiểu thư xem lão tăng là người hay ma?”

“Là… người.” Lục La chần chừ đáp.

“Vậy thì tiểu thư đâm dao găm vào ngực lão tăng, vì sao lão tăng không chết?” Không Thừa hỏi.

Lục La trợn mắt nhìn ông ta một hồi lâu, cuối cùng ngơ ngác lắc đầu: “Nhưng đúng là ta đã giết ngươi, trong tòa thiền viện trên đỉnh núi.”

“Tòa thiền viện nào?” Không Thừa hỏi.

“Ta cũng không biết tên, chỉ biết ở trên lưng chừng núi.” Lục La quả thật không để ý tới tên của thiền viện đó.

“Tiểu thư không biết tên thiền viện thì đi tới đó thế nào?” Không Thừa hỏi.

“Ta…” Lục La suýt nữa buột miệng nói ra, phải cố gắng lắm mới nuốt những lời định nói vào bụng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, lúng túng nói: “Ta bám theo một người phụ nữ đến!”

Sắc mặt Không Thừa lập tức trở nên lạnh lẽo, giọng nói nặng nề: “Nữ thí chủ, xin hãy ăn nói cẩn thận! Cửa Phật thanh tịnh, thí chủ không được xúc phạm!”

“Ta làm sao?” Lục La vô cùng giận dữ, hất chăn ra, nhảy xuống khỏi giường, chống nạnh nói: “Chẳng lẽ ta nói dối à? Ta đi theo người phụ nữ đó vào một tòa điện Quan Âm, dưới nền điện Quan Âm có mật đạo. Ta theo bà ấy đi vào mật đạo, lúc đi ra thì đã đến thiền viện đó…”

Nghe thấy những lời này, tất cả mọi người đều biến sắc mặt. Trong chùa có giấu phụ nữ đã làm người ta khiếp sợ, dưới tượng phật có mật đạo lại còn kinh khủng hơn nữa.

Sắc mặt Không Thừa rất khó coi: “Mấy ngày nay trong chùa mở pháp hội, cũng có nữ thí chủ đến nhưng đều ngủ cùng người nhà ở tiền viện, hậu viện tuyệt đối cấm các nữ thí chủ đi vào. Trong chùa Hưng Đường này càng không có mật đạo nào hết, chắc là tiểu thư tinh thần không tốt nên gặp ảo giác rồi.”

“Ngươi không tin ta?” Lục La tức giận: “Ta sẽ dẫn các ngươi đi xem! Ngươi cũng đừng hối hận!”

“Mời thí chủ!” Không Thừa không hề nao núng, thấp giọng nói với hai đệ tử: “Hai người các ngươi cùng đi theo ta, việc này chớ nói ra ngoài.”

Hai đệ tử chắp tay vâng dạ.

“Bắt đầu chột dạ rồi hả?” Lục La cười lạnh nhìn Huyền Trang, cũng hơi sợ bị ngài trách cứ, nói nhỏ: “Ta không bịa chuyện.”

Huyền Trang rất bình thản: “Đi xem là biết ngay mà.”

Sáu người lập tức rời khỏi viện Bồ Đề, theo Lục La đi tìm tòa điện Quan Âm đó. Trong chùa điện các san sát, nhiều vô số kể, đêm tối Lục La sợ đi nhầm đường nên quay lại đúng đường đã đi lúc chiều, không ngừng rẽ đông rẽ tây trong chùa. Mấy người đi theo nàng không ai nói gì, thỉnh thoảng gặp vài hòa thượng trên đường, họ thấy trong hậu viện có nữ giới lui tới đều không khỏi kinh ngạc.

Đệ tử của Không Thừa nói: “Vị nữ thí chủ này đang tìm đồ vật quan trọng, đừng làm lớn chuyện.”

Các hòa thượng hỏi: “Ban ngày làm rơi à?”

Lục La lạnh mặt gật đầu, tiếp tục đi về phía trước. Màn đêm tối tăm, trong chùa lại càng âm u, có hòa thượng tinh ý đi tìm mấy chiếc đèn lồng đưa cho hai đệ tử của Không Thừa, lại đưa cho Ba La Diệp một chiếc. Nhờ có ba chiếc đèn lồng soi đường, Lục La không lo bị lạc đường nữa.

Trí nhớ của nàng rất tốt, một lúc sau thật sự tìm được tòa điện Quan Âm hẻo lánh đó.

Nhìn thấy đại điện quen thuộc, Lục La đắc ý nhếch miệng dương dương tự đắc: “Lão hòa thượng, một lát nữa sẽ khiến ngươi cứng họng!”

Nói rồi hiên ngang đi vào đại điện.

Không Thừa và Huyền Trang liếc nhau, hai người lắc đầu đi theo nàng vào đại điện. Trong điện có hòa thượng trông coi, thấy có người vào liền đi tới đón: “Đệ tử Tuệ Hành ra mắt trụ trì.”

“Được rồi.” Không Thừa nói: “Thắp hết tất cả đèn trong đại điện lên.”

Tuệ Hành vội vàng châm toàn bộ đèn nến trong đại điện lên. Ngoài tượng Quan Âm thờ ở chính giữa, trong đại điện này không có vật gì khác nên có cảm giác rất rộng rãi, trống trải.

Lục La gật đầu: “Chính là nơi này.”

Nàng nói xong thành thạo đi vòng ra phía sau tượng Quan Âm và ngồi xuống: “Lại đây, lại đây, tất cả đều lại đây. Bản tiểu thư cho các ngươi được mở rộng tầm mắt.”

Mọi người tò mò đi tới. Lục La mỉm cười nhìn những cánh hoa sen trông rất sống động trên đế tượng, đưa tay nắm lấy vặn mạnh. Sau đó nàng không khỏi ngẩn ra, cánh hoa sen này không hề nhúc nhích!

“Ơ…” Lục La cười gượng một tiếng: “Chẳng lẽ mình nhầm?”

Nàng lại thử mấy cánh hoa khác, nhưng bất kể vặn thế nào, những cánh hoa sen này đều không hề nhúc nhích. Huyền Trang ngồi xuống nhìn kĩ, cau mày nói: “Lục La, những cánh hoa sen này đều liền với đế tượng, là nguyên một tảng đá điêu khắc mà thành.”

“Không phải!” Lục La cả giận nói: “Ban ngày rõ ràng ta vặn ra được.”

Ba La Diệp cũng ngồi xuống vặn thử, gật đầu: “Nguyên khối, thật mà.”

Lục La nghệt mặt ra.

Không Thừa nhìn Tuệ Hành: “Tuệ Hành, buổi chiều ngươi vẫn ở trong tòa điện này chứ?”

Tuệ Hành chắp tay: “Trụ trì có lệnh, các điện cần để lại một người canh gác, đệ tử không dám lơ là, tự ý rời điện.”

“Ừm. Thế ngươi có thấy vị nữ thí chủ này không?” Không Thừa hỏi.

Tuệ Hành nhìn Lục La một lát ngơ ngác lắc đầu.

Huyền Trang thở dài: “Lục La, chúng ta đi thôi!”

“Ngươi…” Lục La tức đỏ con mắt: “Ngươi cũng không tin ta?”

“Không phải là bần tăng không tin tiểu thư, có điều…” Huyền Trang nhìn đế tượng, lắc đầu không thôi.

“Hừ!” Lục La tức giận, lớn tiếng nói: “Đây là cửa hầm ngầm, đương nhiên có thể khóa có thể mở, khóa rồi đương nhiên không vặn được nữa, có cái gì lạ đâu? Ba La Diệp, ngươi tìm cho ta một chiếc búa để ta đập cái đế tượng này ra.”

Ba La Diệp và Không Thừa đều kinh hãi, Huyền Trang cau mày nói: “Lục La, trước mặt Bồ Tát không được vô lễ!”

Cũng không biết là sợ Huyền Trang hay sợ Bồ Tát, Lục La giậm chân từ bỏ suy nghĩ đập đế tượng, kêu lên: “Còn tòa thiền viện kia! Ta nhất định sẽ tìm được nó, lão hòa thượng, xác ngươi vẫn còn ở đó đấy!”

Không Thừa không ngừng cười khổ.

Mọi người đành phải đi theo nàng tìm kiếm khắp nơi. Lục La nhớ lại chỗ mình đụng vào Huyền Trang, đi tới phía sau điện sư tổ, suy nghĩ một lát rồi chạy ra đường. Trong đêm yên tĩnh, ánh trăng như bạc, bóng cây đu đưa, một nhóm người yên lặng đi theo thiếu nữ này hơn một canh giờ.

“Là nơi này!” Lục La đột nhiên kêu to một tiếng, vội vã chạy tới.

Nàng vất vả tìm kiếm một hồi lâu, nhưng vì lúc đó không xem tên thiền viện nên nhất thời không tìm được ngay. Lúc này đi qua một nơi tên là viện Sa Bà đột nhiên nhìn thấy bậc thứ hai trên thềm đá xanh ngoài cửa có một chỗ khuyết, tinh thần của nàng phấn chấn hẳn lên: “Đúng là chỗ này. Ta nhớ sau khi đi ra, bậc thềm này bị mẻ mất một mảnh làm ta bước hụt suýt nữa ngã xuống. Chính là nó!”

Cuối cùng Lục La thở phào một hơi, nhìn Không Thừa đầy thách thức: “Đi vào trong này, chính giữa có một bức tượng Bồ Đề Đạt Ma tham thiền diện bích. Thiền đường có ba gian, trên tường bao bên trái có phù điêu khắc chữ “Phật”. Phía sau phù điêu là lối vào địa đạo, tấm phù điêu đó sẽ hạ xuống dưới đất. Có điều không biết thi thể của lão hòa thượng có còn ở đó hay không thôi.”

Không Thừa không biết nói sao, đành phải niệm “A Di Đà Phật”, sau đó sai đệ tử mở cửa.

Trên cửa có khóa. Huyền Trang nhìn ổ khóa như đang suy nghĩ điều gì đó. Đệ tử vừa mở khóa cầm đèn lồng đi vào trước. Không Thừa nói với Huyền Trang: “Viện Sa Bà này bình thường không có người, chính là nơi các hòa thượng phạm giới bế quan, cũng có hòa thượng nghiền ngẫm Phật pháp, ngại thiền viện không được yên tĩnh mà tới đây bế quan.”

Mấy người đi vào, quả nhiên nhìn thấy chính giữa viện có một pho tượng Bồ Đề Đạt Ma tham thiền diện bích. Lục La reo lên một tiếng vui sướng, đột nhiên lại nhớ ra trên bậc thềm còn có một xác chết lại không khỏi sợ hãi. Nàng hất cằm với Huyền Trang ra hiệu cho ngài đi vào xem trước. Huyền Trang cười cười, ung dung đi tới, lại thấy trên bậc thềm không hề có gì.

“Lục La, thi thể ở nơi nào?” Huyền Trang hỏi.

Lục La từ phía sau tượng thò đầu ra: “Không có thi thể?”

Hỏi xong mới chậm rãi đi tới. Quả nhiên bậc thềm trống trơn, có không ít bụi bặm, nhưng đừng nói thi thể mà ngay cả vết máu cũng không có. Lục La trợn mắt: “Không thể như vậy được. Dù có mang xác chết đi cũng không thể quét dọn sạch sẽ như thế này.”

“Không hề quét dọn.” Huyền Trang lạnh nhạt đáp: “Lớp bụi phủ dưới đất rất dày.”

Lục La dịch chân ra xem, quả đúng thế thật. Dưới ánh đèn lồng, giày của nàng in dấu rất rõ ràng trên thềm đá. Nàng giành lấy đèn lồng trong tay Ba La Diệp đi vào rừng trúc. Trên bức tường trắng ngoài rừng trúc quả nhiên có một bức phù điêu chữ Phật: “A ha, ở đây có phù điêu!”

Nàng giơ nắm tay nhỏ bé đập đập, vách tường phát ra tiếng động nặng nề.

“Thí chủ nói địa đạo ở phía sau phù điêu này à?” Không Thừa cười hỏi.

“Không sai.” Lục La chính khí lẫm liệt.

“Mời đại sư xem.” Không Thừa kéo Huyền Trang đến, chỉ vào bức tường: “Tường ở đây dày không quá một thước, sao có thể làm cửa vào địa đạo? Nữ thí chủ, chẳng lẽ phải đập vỡ bức tường này mới hiểu điều đó hay sao?”

Lục La lập tức ngớ người. Bức tường và phù điêu này quả thật không khác gì lúc trước, độ dày đích xác không quá một thước. Nhưng… rõ ràng mình đã đi từ bên trong tường ra cơ mà?

Nàng ngơ ngác nhìn quanh, đúng, giống nhau như đúc, không sai chút nào. Ngay cả cây hoa duy nhất trong rừng trúc cũng không sai. Nhưng còn cửa địa đạo đâu? Nàng đi tới thềm đá, Không Thừa ra hiệu cho đệ tử mở cửa. Lục La đẩy cửa ra, dưới ánh đèn lồng, bên trong thiền phòng bày biện rất đơn giản. Ở giữa là tượng phật A Di Đà, hai bên trái phải bày đầy bồ đoàn, không có giường, không có giá quần áo…

Nàng lại quay ra ngoài cửa sổ. Trên giấy dán cửa sổ cũng không có lỗ bị dao chọc, giấy dán cửa sổ cũng không phải loại mới mà rất cũ và bám đầy bụi.

Mọi người nhìn nàng thương hại, không nói một lời. Chỉ có gió đêm thổi qua rừng trúc xào xạc, chỉ có ánh trăng in bóng trúc xuống đất, tạo thành những mảng tối loang lổ, không ngừng lay động dưới chân.

“Ta… ta…” Lục La giận quá hóa thẹn, cả người vô lực, ngã xuống tại chỗ.

☆ ☆ ☆

Cỏ cây phủ thiền đường, ánh đèn soi bóng Phật.

Thiếu nữ cả người nóng hầm hập, bất an giãy giụa trong mơ. Huyền Trang ngồi bên giường, cầm khăn ướt lau mồ hôi trên trán cho nàng. Chậu nước đã nguội, Ba La Diệp bưng ra ngoài đổ ào xuống sân, ánh trăng cũng theo đó mà trải dài, sóng sánh trên mặt đất.

“Ác tăng… Ngươi là người xấu, vì sao không tin ta… Ta không lừa ngươi…”

Lục La hai mắt nhắm nghiền, ở trong mơ vẫn nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngữ điệu lại rất nhẹ nhàng. Huyền Trang sững sờ, khẽ cau mày, rồi thở dài một tiếng xa xăm.

“Huyền Trang… Huyền Trang ca ca… Đừng đi, có ma, có ma… cắn ta…” Lục La sợ hãi ngồi bật dậy, cả người cứng đờ, dường như đã trải qua đau khổ cùng cực.

Huyền Trang kinh ngạc, lẳng lặng nhìn đôi má ửng hồng của thiếu nữ, ở sâu thẳm trong thiền tâm tĩnh lặng của ngài dường như có thứ gì đó khẽ động. Ngài khẽ nhắm mắt, gợn sóng này lập tức tan biến, tứ đại giai không, hoàn toàn trống rỗng, tựa như Phật trải qua ức vạn kiếp nạn cũng không tránh được vận mệnh biến thành tro bụi. Phật đến cảnh giới chí cao, cuối cùng sẽ quay về hư vô.

Ngài chậm rãi đưa một tay tới đặt lên trán Lục La, tay kia giơ lên trước ngực, thấp giọng tụng niệm “Chú Đại Bi”. Âm thanh trầm thấp mà có sức xuyên thấu lan khắp thiền phòng, vọng vào trong tai, trong lòng, đi thẳng vào tâm hồn thiếu nữ.

Thông lên trời cao, dò sâu xuống đất, người vừa khởi niệm Chú Đại Bi, thiên thần trên trời cũng phải cung kính nghe người niệm chú, hết thảy ma quỷ đều phải chắp tay lại, quỳ ở đó, yên lặng nghe người tụng Chú Đại Bi. Dưới địa ngục có một chiếc gương soi tội nghiệt, bao nhiêu tội lỗi ngươi gây ra trong đời, chiếc gương đó đều chiếu hiện lại không sót điều gì. Tụng Chú Đại Bi, sẽ có người dùng gương tội nghiệt soi cho ngươi, bao nhiêu tội nghiệt của ngươi đều được diệt trừ, ác nghiệp ngươi đã tạo cũng không còn. Dưới địa ngục sẽ cho ngươi một tấm biển ghi: Thiếu nữ này tên gọi Lục La, tất cả quỷ thần các ngươi đều phải cung kính với nàng, đều phải tôn trọng nàng, nàng là một người được độ trì bằng Chú Đại Bi.

Lục La dần dần trở lại bình tĩnh, miệng khẽ lẩm nhẩm, chậm rãi ngủ say.

Ba La Diệp thở dài một tiếng: “Chuyện, hôm nay, có chút, kỳ lạ.”

“Kỳ lạ thế nào?” Huyền Trang nói lạnh nhạt: “Kẻ xuất gia trưởng dưỡng tính Không, như thuyền rỗng vượt biển*[*]. Phật pháp vô biên, khởi đầu bằng việc thấu hiểu tính Không. Vạn vật trên thế gian này cũng chỉ là vọng tưởng mà thôi.”

[*] 42 Ám chỉ con thuyền trí huệ, thuyền Bát Nhã, như một chiếc thuyền vượt biển, trong lòng thuyền tuyệt đối trống rỗng, không chở ai, không mang theo gì. Ở đây Phật và chúng sinh là một, không có người mê, không có người ngộ, không có người cứu độ, không có người được cứu độ, không có ai qua bờ. Tất cả đều là không.

“Lời này của, đại sư rất, thâm ảo.” Ba La Diệp gãi đầu: “Ta, không hiểu. Đại sư, ngài cho rằng, việc này là, ảo giác, của Lục La tiểu thư, sao?”

“Không phải.” Huyền Trang nói.

“Hả?” Ba La Diệp kinh hãi: “Vì sao?”

“Trên người tiểu thư có máu.”

“Vậy là, trong chùa, thật sự, có mật đạo? Không Thừa, thật sự, bị tiểu thư, giết chết rồi? Thế thì, Không Thừa đang sống, là ai? Không Thừa, đã chết, là ai? Vì sao, thiền phòng đó, không có, bất cứ manh mối nào?” Ba La Diệp đưa ra một loạt câu hỏi.

Huyền Trang không đáp, chỉ lộ vẻ lo lắng.

“Đại sư, ta có, một suy đoán, lớn mật.” Ba La Diệp nói: “Có khi nào, nhị ca Trường Tiệp, của ngài, căn bản không, rời khỏi, Hoắc Ấp? Ngài ấy, vẫn ở, trong chùa này?”

Huyền Trang thở dài một tiếng: “Bần tăng còn chưa có một đôi mắt có thể nhìn thấu những rối ren của nhân thế.”

Nhưng thấy Huyền Trang lắng nghe suy đoán vô căn cứ của mình mà không hề tỏ ra ngạc nhiên, rõ ràng trong lòng ngài cũng đã nghĩ tới khả năng này, Ba La Diệp thấy rất phấn khích: “Đại sư, có cần ta, tra xem, hay không? Đến, điện Quan Âm, viện Sa Bà?”

“Không cần tra.” Huyền Trang lắc đầu.

“Vì sao?” Ba La Diệp sốt ruột: “Ngài đến đây, không phải là, để tìm Trường Tiệp, sao? Cả ngày ngồi, trong thiền phòng, này, niệm kinh, Trường Tiệp, có thể tự động, xuất hiện, hay sao?”

Huyền Trang nhìn hắn một cái: “Một gáo nước chứa ba ngàn phù du, trong hạt cát có thế giới vô tận, chùa Hưng Đường này giống như một vùng đất nứt nẻ, vết nứt chằng chịt dọc ngang, khe rãnh trải rộng khắp nơi. Ta chỉ cần đứng ở đây, gió trong vết nứt này, hình dưới khe rãnh này sẽ truyền đến dưới chân ta. Thiền tâm như gương sáng, không có vết rạn, quả nghiệp đã gieo, sẽ ngày càng lớn, sớm muộn sẽ khiến ta rơi xuống, cần gì phải phí công tìm?”

“Ta vẫn, không hiểu.” Ba La Diệp lắc đầu: “Ngài, không thể không, nói những lời, thâm ảo đó, sao?”

Huyền Trang cười: “Tham Phật lâu dài mới có thể tỉnh ngộ, ngươi không tham Phật, đương nhiên không ngộ được.”

Ba La Diệp cuối cùng không chịu nổi nữa, không ngừng vò đầu bứt tai, bực bội bỏ đi nơi khác.

☆ ☆ ☆

Đêm đó hậu nha huyện Hoắc Ấp cũng đèn đuốc sáng choang, Quách Tể và Lý phu nhân ngồi đối diện nhau, bầu không khí nặng nề.

“Phu nhân đi ngủ sớm đi! Việc điều tra hỏa hoạn và khám nghiệm thi thể đều cần tốn nhiều thời gian. Mặc dù đêm nay có thể có kết quả, lại không biết phải đợi tới giờ nào.” Quách Tể thương xót nhìn Lý Ưu Nương.

“Thiếp thân làm sao có thể ngủ được?” Lý Ưu Nương than một tiếng: “Việc này quá kỳ lạ, hơn một trăm người, nói chết là chết hết. Một gia tộc lớn như vậy mà biến mất chỉ sau một đêm. Trong lòng thiếp thân…”

Quách Tể lắc đầu: “Phu nhân có nghĩ những chuyện này cũng vô dụng. Nào, uống ngụm trà cho tỉnh táo.”

Ông ta đứng dậy rót một chén trà đưa cho Lý Ưu Nương, thấy bà chậm rãi uống mới yên tâm hơn: “Mấy ngày nay nàng lo âu quá độ. Nàng không cần phải lo nghĩ nhiều quá. Triệu Nguyên Giai đại nhân là thứ sử Tấn Châu mặc dù đã hạ công văn ra lệnh điều tra nghiêm khắc, nhưng là thiên tai hay là nhân họa thì không ai dám chắc, chuyện này đối với ta căn bản cũng không gây ra áp lực quá lớn. Không sao, mọi chuyện đã có ta lo liệu.”

Lý Ưu Nương gượng cười cầm tay ông ta, ánh mắt rất dịu dàng. Quách Tể như mê như say, vì phu nhân và ái nữ, vì một nụ cười say lòng người thế này, có vất vả hơn cũng đã sao?

“Đại nhân!” Đúng lúc này ngoài cửa có tiếng bước chân vội vàng, Mã điển lại dẫn hai sai dịch ôm một chồng án quyển đi vào, tới cửa thì đặt đèn lồng xuống, bước vào phòng khách.

Quách Tể lập tức đứng lên: “Đã khám nghiệm xong rồi chứ?”

“Vâng, thưa đại nhân.” Mã điển lại đặt chồng án quyển cao hơn một thước xuống đất, ngồi xuống lau mồ hôi, nói: “Hai huyện úy và ngỗ tác còn đang dọn dẹp. Một trăm hai mươi ba thi thể, toàn bộ đều có kết quả khám nghiệm tỉ mỉ. Ngoài ra còn có án quyển tổng hợp kết quả khám nghiệm tử thi, mời đại nhân xem xét.”

Quách Tể nhìn chồng giấy tờ, trong lòng đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Mỗi một tờ giấy này đều là một mạng người!

Ông chán nản ngồi xuống, phất tay: “Thôi, bản quan không xem, ngươi cứ nói đi!”

Quách Tể lại nhìn hai sai dịch: “Hai ngươi cũng vất vả rồi, bản quan đã chuẩn bị bánh trái để trên bàn bên cạnh, tự mình đến lấy ăn đi! Bây giờ đã canh ba rồi, không cho các ngươi ăn no, chẳng lẽ để các ngươi về nhà dựng thê tử dậy nấu cơm hay sao?”

Hai sai dịch cười: “Đa tạ đại nhân ban thưởng.”

“Đại nhân!” Mã điển lại không quan tâm chuyện ăn uống, cầm án quyển lên: “Theo khám nghiệm, ngoài ba mươi lăm thi thể cháy thành than khó có thể phân biệt, năm mươi chín thi thể trong mũi trong miệng có tro, vào đến tận khí quản, tay chân co quắp lại, có thể khẳng định là chết cháy hoặc chết ngạt, không phải là bị giết rồi mới phóng hỏa. Hơn nửa thi thể chỉ có vết cháy chứ không có vết thương nào, càng không có vết thương do vật sắc gây ra. Những thi thể còn lại bị nhà sập đè lên, vỡ xương sọ, gãy xương sườn và tứ chi tạo thành vết thương trí mạng.”

Ban đêm tối tăm, huyện nha âm trầm, khám nghiệm hơn một trăm thi thể, dù chỉ nghe kể lại cũng thấy lạnh sống lưng, nhưng Quách Tể hoàn toàn không để ý, cau mày nói: “Có nghĩa những người này chết đều là bởi vì trận hỏa hoạn này, không có dấu vết do con người gây ra?”

“Cũng khó mà nói.” Mã điển lại đáp: “Một số thi thể rất quái dị, nói chính xác là thi thể bị chết cháy rất quái dị. Nếu người bị đốt cháy, cả người bốc lửa, vì đau đớn nên sẽ phải lăn lộn vùng vẫy, khiến cho khắp người bị bỏng, vết bỏng lan đều. Đến khi chết rồi mới không nhúc nhích nữa, khi ấy lửa mới tập trung đốt cháy một mặt.”

“Đúng, đích xác là như thế.” Quách Tể suy nghĩ một lát: “Những thi thể này có điểm gì quái dị?”

“Có. Có không ít nạn nhân bị chết cháy, bỏng nghiêm trọng ở vùng ngực và bụng, những chỗ đó gần như đã biến thành than, nhưng phần da lưng lại không hề có vết cháy bỏng.” Mã điển lại nói: “Tình hình này xuất hiện trên bốn mươi bảy thi thể.”

“Tại sao lại như vậy được?” Quách Tể hoảng sợ đến tái dại cả mặt. Ông nhìn sang phu nhân, ánh mắt Lý Ưu Nương cũng vô cùng kinh hãi: “Chẳng lẽ những người này đang nằm, bị lửa đốt cháy mà không buồn nhúc nhích sao?”

Trên mặt Mã điển lại lộ rõ vẻ nghiêm trọng: “Không sai, chiếu theo kết quả khám nghiệm thì đúng là thế. Bọn họ cứ nằm như vậy, bị lửa thiêu chết mà thậm chí còn chẳng hề trở mình.”

“Dù là đang ngủ say cũng không thể như vậy.” Quách Tể lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ khi cháy những người này đều đang hôn mê?”

“Hai vị huyện úy Chu, Lưu đại nhân đã suy luận, nói là có hai khả năng.” Điều này quá quan trọng, Mã điển lại không dám tự mình đưa ra kết luận mà trích lại lời các huyện úy đại nhân: “Hoặc là trước khi chết những người này đã bị ngất vì ngạt khói, sau đó mới bị chết cháy, hoặc là đã trúng thuốc mê, đang hôn mê thì bị chết cháy. Khả năng đầu tiên đã nhiều lần xảy ra, còn khả năng thứ hai thì hai vị đại nhân và ngỗ tác còn có tranh luận, bởi vì đến giờ vẫn không có bất cứ một loại thuốc mê nào có thể khiến người bị lửa thiêu mà vẫn hôn mê bất tỉnh.”

“Không có à?” Quách Tể lẩm bẩm, cùng Lý Ưu Nương nhìn nhau, cả hai đều nhận thấy vẻ sợ hãi trong mắt đối phương.

“Còn có gì nữa?” Quách Tể lấy lại tinh thần hỏi.

Mã điển lại lật án quyển, không ngẩng đầu lên, nói: “Còn có một chút. Khám nghiệm hiện trường cho thấy trong vại nước to chứa nước cứu hỏa của nhà họ Chu vẫn còn đầy nước, cũng có nghĩa sau khi lửa cháy, nhà họ Chu không có bất kì ai đi lấy nước dập lửa. Các loại thùng chậu đều ở nguyên chỗ cũ, không có ai sử dụng. Hàng xóm cũng không ai nghe thấy người nhà họ Chu la hét, kêu khóc, điểm này lúc trước đại nhân đã nắm được. Có điều hai vị huyện úy đại nhân cho rằng đây là điểm đáng ngờ nhất. Chẳng lẽ những người này đều không kêu một tiếng, cứ thế trơ mắt nhìn bản thân bị lửa thiêu chết?”

“Bản quan biết, khi gửi án quyển vụ án này lên châu phủ cũng đã viết rất rõ ràng.” Quách Tể có vẻ vô cùng mệt mỏi, thân hình như ngọn núi nhỏ rũ xuống. Ông ta ngáp một cái: “Muộn lắm rồi, hôm nay làm phiền các ngươi đến tận giờ này, bản quan cũng rất ái ngại, về nhà ngủ đi cho sớm! Kết quả khám nghiệm thi thể ngươi cứ mang về, án quyển để lại, ngày mai bản quan mang tới nha môn.”

Mã điển lại và các sai dịch vội vàng đứng dậy, nói khách sáo vài câu rồi ôm chồng kết quả khám nghiệm đi.

Trong đại sảnh yên tĩnh, hai người ngồi đối diện nhau không nói gì. Lý Ưu Nương cúi đầu, một lọn tóc xanh rủ xuống trán, thoạt nhìn trông bà rất tiều tụy. Quách Tể thương xót, vén tóc lên giúp bà, lẩm bẩm nói: “Phu nhân… Không sao đâu, mọi chuyện đã có ta.”

Lý Ưu Nương cười buồn bã: “Tướng công không cần giấu thiếp thân. Trong lòng tướng công đã có phán đoán đúng không?”

Quách Tể hơi ngạc nhiên, trên mặt thoáng lộ vẻ đau xót: “Nàng nói gì thế? Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”

“Người khác không biết, tướng công lại biết rất rõ. Trên đời này thật sự có loại thuốc mê có thể làm người ta bị lửa thiêu hay nước ngập mà cũng không có cách nào vùng vẫy.” Lý Ưu Nương nhìn phu quân chằm chằm: “Lần trước đại sư Huyền Trang trúng thuốc mê suýt nữa bị chết đuối, Ba La Diệp đã nói rất rõ. Lúc đó tướng công cũng có mặt.”

Cơ mặt Quách Tể co giật, ông ta thở dài nói: “Thứ nhất, bây giờ còn không thể chứng minh người nhà họ Chu trúng loại thuốc mê đó trước khi bị chết cháy. Thứ hai, kể cả đúng là như vậy cũng không thể chứng minh thứ thuốc khiến hơn một trăm người nhà họ Chu hôn mê kia là cùng một loại với thứ thuốc khiến đại sư Huyền Trang hôn mê.”

“Nhưng như vậy có thể nói là không có quan hệ gì hay sao?” Tinh thần của Lý Ưu Nương gần như muốn sụp đổ: “Tướng công làm huyện úy mười mấy năm, việc tra án đã quá quen thuộc. Rốt cuộc có quan hệ gì với Lục La hay không, chẳng lẽ trong lòng tướng công thật sự biết sao?”

“Ưu Nương!” Quách Tể nghiêm mặt quát: “Nàng nói bậy bạ gì thế?”

Quách Tể quát rất to, thấy phu nhân run lên, trong lòng lại áy náy. Bao nhiêu năm nay ông chưa bao giờ từng lớn tiếng với phu nhân như vậy, lập tức vội vàng xin lỗi: “Phu nhân, là ta không tốt, không nên nói với phu nhân như vậy. Nhưng việc này phu nhân làm sao có thể nói là có quan hệ với Lục La được? Nếu để người ngoài nghe thấy, chúng ta sao rửa sạch thanh danh được nữa đây.”

“Tướng công cho rằng trong mắt người ngoài, Lục La còn có thể giũ sạch được sao?” Lý Ưu Nương buồn bã nói: “Đầu tiên là Chu công tử ám sát đại sư Huyền Trang, không ngờ lại chết đuối. Sau đó nhà họ Chu bị cháy, cả nhà chết hết. Chu công tử và đại sư Huyền Trang có thù oán gì? Vì sao hắn phải ám sát một hòa thượng không hề quen biết? Đối với người ngoài, chuyện này có quá nhiều điểm đáng ngờ. Lại nghĩ đến việc Chu phu nhân và Chu công tử rất thích Lục La, nhà chúng ta thật sự có thể giũ sạch can hệ hay sao? Mấy ngày trước Chu lão gia còn đến nhà chúng ta chất vấn, yêu cầu gặp Lục La. Nhưng nó lại trốn đến chùa Hưng Đường không chịu lộ mặt, chuyện này vốn đã bị người ta nói ra nói vào. Bây giờ… bây giờ cả nhà họ Chu lại chết hết… Chậu nước bẩn này hắt lên đầu nó, làm sao nó có thể tẩy sạch nỗi oan được nữa?”

Quách Tể lặng lẽ nghe, thấy phu nhân nói xong mới tiếp lời: “Điều này không phải ta không nghĩ tới, cho nên ngay hôm xảy ra chuyện, ta đã phái sai dịch đến chùa Hưng Đường lấy lời chứng của Không Thừa đại sư, chứng minh bất kể là Lục La hay là đại sư Huyền Trang đều không hề rời khỏi chùa nửa bước. Ta bảo đảm chuyện này sẽ không liên lụy tới Lục La.”

Quách Tể điềm đạm nói: “Phu nhân, ta lấy danh dự của một người làm cha ra bảo đảm, Lục La tuyệt đối không có ảnh hưởng gì!”

Lý Ưu Nương ngây người nhìn Quách Tể, rồi bỗng nhào vào trong lòng ông ta khóc nức nở.

Quách Tể thấy trong lòng nhói đau, dùng tay vỗ lưng phu nhân, lẩm bẩm nói: “Phu nhân chớ sợ, mọi chuyện đã có ta.”

Ông đưa mắt nhìn thanh đao hai lưỡi trên giá vũ khí bên tường, lưỡi đao to bản, lấp lánh ánh sáng xanh lét. Thanh đao năm mươi cân này đã nhiều năm không hề được sử dụng. Nhớ năm đó tay cầm đại đao sát phạt chiến trường, cả người lẫn ngựa cao tới hai trượng, giống như cự thần trên chiến trường, cho dù gặp phải kị binh Đột Quyết hung hãn nhất, một đao chém xuống cũng xả đôi cả người lẫn ngựa. Khi đó ông giết người vô số, trải qua bao phen thập tử nhất sinh mà chưa từng run sợ. Vậy mà lúc này trong lòng Quách Tể lại dâng lên một nỗi sợ hãi khôn cùng, rằng ngôi nhà này, vị hiền thê này, ái nữ bé bỏng kia, đó là những thứ quý giá nhất mà trời cao đã ban cho ông, liệu ông có thể bảo vệ được họ hay không?

“Chết thì chết, dù sao ta cũng không có gì cả, chỉ có hai mẹ con nàng…” Quách Tể lẩm bẩm, không biết từ khi nào đã không cầm được nước mắt.

Hai người cứ thế ôm lấy nhau, dường như đều đã đông cứng.

Chẳng bao lâu sau trời đã sáng, Mạc Lan và Cầu Nhi mang đồ ăn sáng vào. Hai người ăn sáng xong, Quách Tể bảo Ưu Nương về phòng nghỉ ngơi, bản thân ông còn phải đến nha môn làm việc. Ông vừa định đi ra, thì ngoài cổng bỗng vang lên tiếng gõ cộc cộc hết sức rõ ràng trong buổi sớm yên tĩnh.

Cầu Nhi chạy ra mở cổng, thấy ngoài cổng có một hòa thượng mập mạp. Hòa thượng này chắp tay: “Ai da, A Di Đà Phật. Thì ra là Cầu Nhi thí chủ, đại nhân có nhà không?”

“Có có.” Cầu Nhi nhận ra người này chính là tri khách tăng Tuệ Giác ở chùa Hưng Đường.

Tuệ Giác đi vào trong viện, Quách Tể đứng dưới hiên chuẩn bị đến nha môn, nhìn thấy hắn thì sững người: “Tuệ Giác sư phụ đến đây, có việc gì sao?”

“A Di Đà Phật, ai da…” Tuệ Giác nói: “Đại nhân, trụ trì sai tiểu tăng đến đưa tin cho đại nhân, nói là Lục La tiểu thư bị ốm.”

“Cái gì?” Quách Tể giật mình kinh hãi: “Ốm thế nào? Đã tìm đại phu chữa trị chưa? Có nặng hay không?”

“Ai da, A Di… Đà Phật…” Tuệ Giác lắc đầu: “Trụ trì không nói rõ với tiểu tăng, chỉ nói mời đại nhân lập tức đến đón tiểu thư về chữa bệnh cho chóng khỏi.”

“A Di Đà Phật…” Quách Tể bị câu cửa miệng của hắn làm cho hoảng sợ, mồ hôi túa ra như tắm, mệt mỏi phất tay: “Sư phụ… sư phụ về chùa trước, bản quan sẽ tới ngay đây.”

Tuệ Giác gật đầu, xoay người đi ra.

Quách Tể chần chừ một lát, vốn định lặng lẽ tới đón Lục La về nhưng cuối cùng vẫn không dám giấu phu nhân, đành phải quay về nội trạch một chuyến. Lý Ưu Nương nghe vậy cũng sốt ruột: “Mau đi… Thiếp, thiếp thân cũng đi.”

“Không cần, phu nhân cả đêm không ngủ, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Ta cưỡi ngựa nhanh, đến chùa mướn một chiếc kiệu là được. Bây giờ trong chùa đang mở pháp hội, chắc chắn có nhiều kiệu phu. Để phu nhân ngồi kiệu đi thì không biết còn mất bao nhiêu thời gian nữa.” Quách Tể nói.

Lý Ưu Nương nghe thấy cũng có lý, bệnh tình của ái nữ không nên kéo dài thời gian, vì thế đành phải nghe lời.

Không ngờ vừa định ra cửa lại có sai dịch từ nha môn tới: “Đại nhân, có khâm sai đến huyện nha.”

“Khâm sai?” Quách Tể ngẩn ra, cũng không kịp hỏi thêm, vội vội vàng vàng chạy tới nha môn.

Quả nhiên trong công đường, huyện thừa và chủ bộ đang nói chuyện với tăng chính Tấn Châu là đại sư Viên Trì và một người đàn ông trung niên đội mũ cánh chuồn, mặc áo quan phục cổ tròn màu xanh.

Đại sư Viên Trì cũng là người quen. Thân là tăng chính Tấn Châu, phụ trách việc quản lý chùa chiền và cạo tóc cho hòa thượng trong vùng Tấn Châu, mấy ngày nay đại sư Viên Trì đều ở chùa Hưng Đường, tại sao sáng sớm lại đến đây cùng với vị khâm sai này? Quách Tể không tránh được mà sinh lòng nghi hoặc.

Thấy huyện lệnh đã đến, huyện thừa vội vàng đứng dậy chào đón và giới thiệu: “Đại nhân, vị này chính là khâm sai đến từ kinh thành, chủ sự Sùng Nguyên Thự của Hồng lô tự, Hứa Văn Đàm Hứa đại nhân.”

Sùng Nguyên Thự của Hồng lô tự? Hồng lô tự là cơ quan chuyên phụ trách việc tiếp đón sứ giả tứ phương, tại sao lại chạy đến huyện Hoắc Ấp truyền chỉ? Quách Tể không biết nguyên nhân, lại không dám thờ ơ, vội vàng thi lễ: “Hứa đại nhân, hạ quan có cần bày hương án quỳ tiếp chỉ không?”

Hứa chủ sự ngẩn ra, cười: “Không cần, không cần. Quách đại nhân, đây là thông báo bổ nhiệm của Sùng Nguyên Thự, không phải truyền cho ngài. Hạ quan chỉ đến Hoắc Ấp để chào hỏi quan phụ mẫu là ngài mà thôi.”

“Đại nhân.” Đại sư Viên Trì cười nói: “Thánh chỉ là hoàng thượng truyền cho đại sư Huyền Trang, vì vậy lão tăng mới đến huyện nghênh đón khâm sai đại nhân đây. Đại nhân có điều không biết, Sùng Nguyên Thự là nha môn chuyên quản lý sự vụ của Phật gia, hoàng thượng hạ ý chỉ cho các hòa thượng phần lớn đều thông qua Sùng Nguyên Thự truyền đạt.”

“À.” Quách Tể nghe vậy mới hiểu.

Từ thời Bắc Ngụy tới nay, các đời đều thiết lập chức quan và cơ quan quản lý sự vụ Phật giáo cả nước, bình thường sự vụ của Phật giáo đều do Hồng lô tự phụ trách tiếp đãi khách khứa triều kiến quản lý. Sau đó đến thời Bắc Tề mới bắt đầu thành lập chế độ tăng quan, để các hòa thượng danh vọng cao đảm nhiệm chức vụ trong triều, quản lý sự vụ của Phật giáo. Đời Đường vẫn theo chế độ nhà Tùy, tăng ni trong thiên hạ thuộc Hồng lô tự quản lý, cấp trung ương có các tăng quan như chiêu huyền, đại thống, tại châu phủ thì có tăng chính, quản lý chùa chiền và tăng ni các nơi.

Quách Tể là dân võ biền, từ quân sự chuyển sang dân sự nên cũng chỉ biết tình hình đại khái, nhất thời tò mò: “Hứa đại nhân, không biết bệ hạ có ý chỉ gì truyền cho đại sư Huyền Trang chăng?”

“Điều này thì không thể nói được.” Hứa chủ sự cười lớn: “Hạ quan nào dám lén xem thánh chỉ của bệ hạ.”

Quách Tể cũng cười ha hả. Vị Hứa chủ sự này mặc dù là quan chức ở Trường An nhưng phẩm bậc thấp hơn Quách Tể nhiều, chỉ là chủ sự bát phẩm thuộc Hồng lô tự, đối mặt với quan phụ mẫu của một huyện cũng chưa đến mức càn rỡ quá. Hai bên chuyện trò vài câu, Quách Tể cũng đang định đi đón ái nữ nên mọi người liền cùng nhau đi đến chùa Hưng Đường.

Đến chùa đã là buổi trưa, người đông nghìn nghịt, pháp hội vẫn còn đang diễn ra. Quách Tể lệnh cho đám sai dịch mở một lối đi giữa đám khách dâng hương, Không Thừa sớm đã nghe nói có khâm sai từ Trường An đến, vội vàng dẫn Huyền Trang và mọi người đi ra nghênh đón.

Hứa chủ sự thấy xung quanh quá nhiều người liền nhíu mày bảo Không Thừa tìm một tòa đại điện yên tĩnh. Không Thừa vội vàng dành ra Đại Hùng Bảo Điện cho khâm sai truyền chỉ. Hứa chủ sự cũng là người tín phật, thấy là Đại Hùng Bảo Điện liền vội vàng tới dâng hương quỳ lạy trước tượng phật Như Lai, lễ xong mới mở thánh chỉ ra.

Thánh chỉ là thứ mọi người rất ít khi nhìn thấy, ngay cả Quách Tể cũng chưa thấy bao giờ nên nhất thời đều mở to mắt nhìn. Thánh chỉ này là một cuộn lụa hai lớp dài đến năm thước, vô cùng tinh xảo, đây là lụa được dệt trong cung, dân gian không dệt được loại lụa này.

Mọi người quỳ xuống nghe chỉ, Hứa chủ sự cao giọng đọc: “Môn hạ, Trẫm nghe đại sư Huyền Trang chính thiện tri thức, pháp môn cũng thiện tri thức vậy. Từ nhỏ mẫn tuệ, sớm ngộ được tâm tam không, tướng mạo đường đường, đã hành tứ nhẫn. Tùng phong thủy nguyệt cũng kém độ sáng trong, tiên lộ minh châu chưa đủ phần lãng nhuận, nên lấy trí mà thông bất lũy, thần trắc mà chưa thành hình, vượt lục trần mà ra khác biệt… Nay trụ trì chùa Trang Nghiêm là đại sư Tuệ Nhân đã viên tịch, chuẩn theo tấu biểu của Thượng thư Hữu Bộc xạ, Ngụy Quốc công Bùi Tịch, sắc phong Huyền Trang làm trụ trì chùa Trang Nghiêm, mong từ nay tìm tòi diệu môn, tinh thông áo nghiệp…”

Phần đầu tiên văn phong sâu xa khó hiểu, tuyệt đại đa số mọi người đều không biết có nghĩa gì, nhưng phía sau có một câu mấu chốt nhất mọi người đều nghe hiểu được: Hoàng đế đích thân bổ nhiệm đại sư Huyền Trang làm trụ trì chùa Trang Nghiêm ở Trường An. Mọi người vừa ngưỡng mộ vừa sùng kính, chùa Trang Nghiêm là chùa lớn, hơn nữa lại nằm ở đế kinh, còn được hoàng đế đích thân hạ chỉ bổ nhiệm, đây chính là vinh dự xưa nay hiếm thấy!

Đặc biệt là đại sư Không Thừa kích động đến đỏ mặt, Phật môn lại có thêm một vị cao tăng đại đức rồi.

“A Di Đà Phật, bần tăng bái tạ thánh ân.” Huyền Trang quỳ lạy.

Hứa chủ sự mỉm cười nói: “Chúc mừng đại sư, tiếp chỉ đi!”

Huyền Trang đứng lên, trầm ngâm một lát lại lắc đầu: “Đại nhân, bần tăng không thể tiếp chỉ.”

“Cái gì…” Hứa chủ sự lập tức á khẩu.

Mọi người cũng ồn ào lên, đám người Không Thừa và Quách Tể biến sắc mặt, ai cũng vô cùng hoảng sợ. Hòa thượng này điên rồi! Tạm không nói một chuyện tốt như vậy mà không nhận là hành vi ngu xuẩn đến mức nào, chỉ riêng chuyện kháng chỉ đã có thể khiến ngài ấy mất mạng rồi. Hoàng đế có ý tốt sắc phong cho ngài làm trụ trì chùa Trang Nghiêm, vậy mà hòa thượng này còn không biết tốt xấu, dám kháng chỉ. “Đại sư…” Quách Tể sốt ruột đến mức toát mồ hôi lạnh, đưa tay chọc chọc vào eo Huyền Trang.

Huyền Trang cười lạnh nhạt: “A Di Đà Phật, chủ sự đại nhân, xin ngài về kinh bẩm tấu hoàng thượng, bần tăng sẽ dâng biểu giải thích tình hình cụ thể.”

“Giải thích?” Sắc mặt của Hứa chủ sự trông rất khó coi, lạnh lùng nói: “Có lý do gì khiến đại sư dám kháng chỉ chứ? Thử nói ra xem!”

“Chí hướng của bần tăng không ở một chùa một đất mà ở tam thiên đại thiên thế giới. Bần tăng từ hai mươi mốt đã bắt đầu tham học tứ phương, nghiên cứu Phật pháp, đến nay đã được mười năm. Tuy nhiên Đông Thổ ta tông phái rất nhiều, đều có sư thừa, ý kiến khác nhau, không biết theo ai. Chí của bần tăng nằm ở khơi nguồn nước trong, chỉnh lí truyền thừa, không dám sống gửi ở chùa, tụng kinh đến già.”

“Chí hướng tốt, rất tốt. Nhưng lẽ nào đại sư không biết dám kháng chỉ sẽ có hậu quả thế nào?” Hứa chủ sự vẫn làm công việc quản lý tăng ni, lúc này thấy một hòa thượng không biết điều như vậy, trong lòng rất bực bội. Lại nghĩ đến việc nếu mình không hoàn thành nhiệm vụ, về đến kinh đô còn không biết sẽ bị chỉ trích thế nào, mồ hôi chảy ra như mưa, ngữ khí càng thêm cứng rắn.

Huyền Trang im lặng không đáp. Ngài nhìn vẻ mặt lo lắng của mọi người, than thở: “Tính mạng và lí tưởng của bần tăng sao có thể bị tấm da phàm trần này hạn chế? Nếu bởi vì kháng chỉ mà bị hạch tội, đó cũng là chuyện bất đắc dĩ, đa tạ các vị đã quan tâm. Bần tăng sẽ đi viết tấu chương, làm phiền đại nhân mang về.”

Nói xong chắp tay xoay người rời đi.

Trong Đại Hùng Bảo Điện không một tiếng động, Hứa chủ sự giậm chân, lớn tiếng nói: “Chuyện hôm nay các vị cao tăng cũng đã nhìn thấy, bệ hạ coi trọng Phật môn như thế, nhưng hòa thượng này lại không cảm kích, đến khi bệ hạ nổi giận lôi đình, các vị cũng đừng trách ta.” Nói xong bèn hầm hừ bỏ đi.

Không Thừa và mọi người cũng đi ra theo tìm cách vỗ về. Thực ra Hứa chủ sự không có tấu chương của Huyền Trang thì cũng không dám về, giờ được mọi người khuyên bảo liền ở trong thiền viện chờ đợi.

Quách Tể đi theo Huyền Trang, không ngừng khuyên giải: “Đại sư à, ngài không thể làm thế. Lần này đắc tội bệ hạ, nếu thật sự có sơ suất gì, vài chục năm tu hành chẳng phải là sẽ bị hủy hoại trong chốc lát hay sao?”

Huyền Trang cũng thở dài không thôi, nhưng thiền tâm của ngài vững như bàn thạch, tính khí vốn kiên cường, một khi đã lập chí hướng tây du, dù là sấm sét giáng xuống, đao chém lửa đốt cũng sẽ không dao động. Hai người cùng nhau quay về viện Bồ Đề, Quách Tể vội vàng đi xem con gái. Ba La Diệp ngồi bên cạnh chăm sóc, lúc này Lục La vẫn còn mê man, trán vẫn nóng bỏng.

Quách Tể không khỏi kinh hãi: “Sao lại như vậy?”

Lúc đau lòng, người đàn ông to khỏe này vẫn suýt rơi nước mắt.

Bởi vì những gì Lục La nói về chùa Hưng Đường có dính dáng đến danh dự của Phật môn, Huyền Trang cũng không tiện nói rõ, đành chờ Lục La tự mình tỉnh lại. Nếu nàng muốn nói thì sẽ nói rõ ràng, vì thế ngài chỉ ậm ờ chứ không trả lời.

Quách Tể vô cùng sốt ruột: “Không được, không được, hạ quan phải đưa tiểu nữ về huyện khám chữa. Đại sư, chuyện của ngài hạ quan không hỏi nhiều nữa, chỉ hy vọng đại sư suy nghĩ thêm, chớ để ảnh hưởng đến tính mạng.”

“Bần tăng hiểu.” Huyền Trang nói.

Quách Tể cũng không nói thêm nữa, nhỏ giọng thì thầm bên tai Lục La: “Lục La, chúng ta về nhà thôi.”

Lục La đang hôn mê vẫn lảm nhảm: “Phụ thân… Phụ thân…”

Cả người Quách Tể run lên, lệ nóng tuôn trào. Ông lấy chăn quấn ái nữ thành khối kín mít, vòng tay bế cả người lẫn chăn lên. Lục La vốn đã nhỏ nhắn, lúc này được người khổng lồ cao bảy thước này bế lên không khác gì bế một con cún con. Quách Tể sợ nàng trúng gió, ngay cả đầu cũng bịt kín, cáo lỗi một tiếng rồi sải bước đi ra ngoài.

Huyền Trang lẳng lặng đứng trên bậc thềm, hai tay chắp lại: “Lục La tiểu thư đi mạnh giỏi. Mong tiểu thư chớ bước vào chốn thị phi này nữa.”

“Ha ha, thị hay phi, không phải bồ đề của Phật gia.” Đột nhiên có một người tiếp lời.

« Lùi
Tiến »