"Moai vận hành được là nhờ sự hỗ trợ rất nhiều từ các anh chị cựu sinh viên, trong khi người tạo dựng các mối quan hệ với họ chủ yếu là chị Hiro. Đó là một lý do, và một lý do khác lớn hơn vấn đề vận hành tổ chức là, không có ai thay thế được chị Hiro cả."
Kawahara nói như thể đang gọi tên một người vô cùng quan trọng.
"Chị ấy nhớ mặt và tên mọi thành viên. Sau buổi báo cáo, chị ấy đứng ở cửa, chào từng người một đi qua. Có những người khó chịu về điều đó, nhưng rồi chị ấy gọi tên em, chị ấy còn nhớ mục tiêu mà em nhắc đến trong một lần nào đó, và nói rằng chị ấy ủng hộ em. Trong một tập thể lớn, phải gánh vác nhiều việc vất vả như vậy nhưng chị ấy vẫn quan tâm tới từng người, không hề bỏ mặc mọi người ra sao thì ra."
Kawahara ngước lên nhìn trời như muốn bày tỏ sự tôn kính với cố nhân.
Nhìn cảnh đó, tôi nghĩ được mọi người luyến tiếc như vậy, chắc hẳn Akiyoshi mãn nguyện lắm. Moai sẽ biến mất, nhưng theo nghĩa nào đó thì có lẽ mọi thứ đã diễn ra đúng như nguyện vọng của cô ấy.
Cô ấy sẽ được khắc ghi trong trái tim mọi người với hình ảnh một chủ nhiệm được mọi thành viên yêu mến, người đã gánh lấy trách nhiệm về vụ bê bối bằng cách rời tổ chức.
Dẫu thế nào thì cũng không liên quan gì tới tôi nữa.
Tâm hồn tôi đã trống rỗng, tôi cũng có đủ những kỷ niệm đau đớn rồi, tôi không muốn can dự thêm gì nữa.
"Moai được tạo dựng nên bởi một người như chị ấy đấy."
Kawahara nói Akiyoshi không bỏ mặc mọi người, hay để mọi người muốn ra sao thì ra.
Nhưng nếu tất cả mọi người đều đặc biệt thì cuối cùng chẳng ai đặc biệt cả.
Từ rất lâu trước đây, cô ấy đã không cần tới một người lấp chỗ trống như tôi nữa. Thay vào đó, cô ấy đã có nhiều người bạn tạm thời hơn, những người công nhận sự ưu tú của cô ấy hơn tôi. Lý lẽ của chuyện này hẳn là như vậy.
Nhưng tôi không đủ tốt bụng để giải thích cho Kawahara biết điều đó.
"Xin lỗi anh, em toàn nói chuyện linh tinh."
"Không đâu, anh cũng xin lỗi vì đã hỏi em chuyện khó nói đó."
Khi có ai đó xin lỗi tôi, tôi luôn xin lỗi lại.
Trong bầu không khí kỳ cục đó, chúng tôi chẳng ai cười với nhau, cả hai lần lượt rời khỏi bãi đỗ xe của cửa hàng dược phẩm.
Trên đường đạp xe về nhà, tôi cố gắng không nghĩ ngợi gì.
Về tới nhà, tôi mở cửa phòng, vào tới bên trong tôi mới thấy hơi yên tâm hơn một chút. Có lẽ vì việc tôi ở một mình trong căn phòng này là lẽ đương nhiên. Sẽ không ai biết tâm hồn tôi trống rỗng thế nào, ngoài tôi ra.
Tôi bật đèn, bỏ túi xách xuống, rửa tay và súc miệng rồi ngồi xuống ghế ở bàn máy tính. Chẳng có ý nghĩa gì trong chuỗi hành động vừa rồi của tôi. Tôi chỉ làm những việc tôi làm hằng ngày, nếu có việc gì không tuân theo trình tự đó thì đó mới là việc tôi đặt tâm tư vào.
Trên bàn có lon cà phê nguyên mà tôi quên chưa uống. Tôi bật nắp lon, nhấp môi vào miệng lon. Loại cà phê lon ít đường này đúng là ít ngọt thật. Đột nhiên tôi nhớ ra lâu lắm rồi tôi mới uống chất lỏng.
Hóa ra ngụm cà phê không trào ra khỏi cơ thể trống rỗng của tôi, vì thế tôi uống cạn cả lon, và còn uống hết cả chai trà ô long dở lấy trong tủ lạnh nữa.
Tôi mang chai coca cola trở lại ghế ngồi, bật máy tính lên. Tôi không có việc gì cần làm, chỉ là đang lặp lại những hoạt động thường ngày mà thôi.
Tôi lơ đãng kiểm tra hòm thư điện tử. Ngoài những bức thư với nội dung tự phát triển năng lực bản thân từ các trang hỗ trợ tìm việc ra thì không còn thư nào khác. Lâu rồi tôi không mở hòm thư phụ để xin việc và để tấn công Moai, có lẽ vĩnh viễn về sau cũng không mở ra nữa. Sự tồn tại của nó sẽ bị vứt bỏ giữa biển mạng. Thời gian của nó sẽ chấm dứt tại đó.
Đột nhiên tôi cảm thấy ghen tị về sự thảnh thơi của một thứ có thể nhanh chóng kết thúc cuộc đời tại một thời điểm nào đấy.
Ví dụ, trong một câu chuyện hoặc một vở kịch nào đó, nếu cuộc đời tôi kết thúc tại thời điểm hiện tại thì sự trống rỗng này, nỗi đau này sẽ không có gì ghê gớm nữa. Không chỉ vậy, có lẽ sự trống rỗng và nỗi đau này còn được gắn với một bài học nào đó trong truyện. Có thể chúng sẽ được tô hồng lên.
Nhưng thực tế, cuộc đời tôi vẫn tiếp diễn. Tôi chẳng thể làm được những việc lớn lao như tự sát, cuộc đời tôi sẽ còn tiếp diễn, và sự trống rỗng cùng nỗi đau sẽ luôn bám chặt không rời.
Cuộc đời tôi sẽ chẳng được tô hồng, chỉ có sự trống rỗng, cái đau và cái lạnh dai dẳng tấn công tôi.
Nếu biết khi nào sẽ kết thúc, và tô hồng được cuộc đời mình thì sẽ nhàn nhã biết bao.
Mối quan hệ giữa người với người cũng thế.
Lẽ ra tôi nên chấm dứt sự tồn tại của Akiyoshi trong lòng tôi từ hai năm rưỡi trước.
Sau đó tô hồng sự tồn tại của cô ấy, lưu giữ nó trong lòng mình, như vậy sẽ nhẹ nhàng biết bao.
Nếu làm vậy, tôi đã không bị tổn thương thế này.
Từ khi gặp nhau, trong tôi chỉ có tổn thương.
Có lẽ tôi sẽ tốt nghiệp đại học, đi làm và già đi giữa những tổn thương. Có lẽ ngày nào đó tôi cũng sẽ kết hôn. Dù ở thời điểm nào, tôi cũng sẽ mang trong lòng những tổn thương vốn dĩ không cần thiết.
Đổi lại, dòng thời gian của Akiyoshi cũng vẫn tiếp diễn. Cô ấy sẽ đi làm, sẽ trưởng thành, có thể sẽ hạnh phúc nữa. Lúc đó chắc chắn cô ấy đã quên tôi, quên Moai mất rồi.
Vài năm lại nghĩ tới việc đó một lần, và mỗi lần như thế chắc chắn miệng vết thương của tôi sẽ càng rộng thêm.
Tôi cảm thấy sao cuộc đời xa xôi đến thế.
Trong lúc tôi nhấn chuột đều đặn theo một khoảng cách thời gian nhất định giống như máy đếm nhịp, rất nhiều cửa sổ hiện ra trên màn hình máy tính rồi biến mất, rồi lại hiện ra. Trong số đó có một cửa sổ dẫn tới trang Instagram.
Tôi nhìn thử, thấy mình vẫn đang đăng nhập bằng tài khoản dùng để điều tra hoạt động của Moai và đưa ra những bình luận kích động tình hình.
Tôi phải dừng thời gian của tài khoản này lại thôi. Nếu không sẽ thật tội nghiệp cho nó.
Nghĩ vậy, tôi định xóa nó đi ngay. Nhưng rồi tôi lưỡng lự.
Một thứ vừa nhảy ra trước mắt tôi.
Ai đó đã gửi tin nhắn tới.
Tôi mở ra xem, tin nhắn được gửi tới từ một tài khoản lạ. Nội dung tin nhắn gồm mấy chữ "Nhờ bạn phát tán giúp", sau đó là một đường dẫn tới một trang mạng nào đó.
Mức độ cảnh giác của tôi đã sụt giảm nhiều, tôi nhấp chuột vào đường dẫn mà chẳng nghĩ ngợi gì. Đường dẫn đó dẫn tới trang chỉ có một tệp âm thanh.
Tôi lại nhấn nút chạy tệp âm thanh đó mà chẳng suy nghĩ gì.
Có tiếng đồ vật va chạm vào nhau lẹt xẹt, sau đó là vài giây im lặng.
Tôi tưởng đây là trò trêu chọc gì nên định tắt đi.
Chợt có tiếng nói phát ra.
"Xin chào mọi người. Xin được tự giới thiệu lại, tôi là Akiyoshi Hisano, người đại diện của Moai."
Tôi bất giác ngửa người ra sau, chiếc ghế tôi ngồi đập vào chiếc bàn thấp phía sau "bộp" một tiếng.
"Lần này..."
Tôi vội tóm lấy chuột, tạm dừng âm thanh đó lại.
Cái gì vậy?
Đây là cái gì?
Giọng nói của Akiyoshi. Tôi những tưởng sẽ không bao giờ nghe thấy giọng nói này nữa, nhưng không ngờ sớm gặp lại đến vậy.
Bài phát biểu của người đại diện.
Nhờ phát tán ư?
Tôi có nên nghe đoạn tiếp theo không? Tôi có quyền nghe tiếp không?
Sau giây phút bối rối, tôi quyết định chí ít mình cũng cần biết chân tướng của đoạn ghi âm này, vì thế tôi bấm chạy tiếp.
"Cảm ơn các bạn đã dành thời gian quý báu tới dự buổi họp ngày hôm nay. Chắc nhiều bạn đã biết chuyện, hôm trước một số tờ tuần san đã đưa tin Moai cung cấp thông tin cá nhân cho một số công ty và doanh nghiệp. Vì thế hôm nay chúng tôi mở cuộc họp này để xác nhận sự thực ở thời điểm hiện tại và thông báo về đường hướng của Moai trong thời gian sắp tới."
Đây là giọng diễn thuyết của Akiyoshi trong buổi họp báo cáo ngày hôm qua.
Tôi lập tức hiểu việc gì đang xảy ra. Trong số những thành viên tham gia buổi báo cáo ấy, có người nhìn nhận vụ việc lần này theo chiều hướng tiêu cực. Người đó đã ghi âm lại, gửi bản ghi âm cho những tài khoản muốn hủy hoại Moai như tài khoản của tôi, với mục đích tạo ra làn sóng chỉ trích mới.
Từ quan điểm của một người muốn phá hủy Moai, tôi thấy thắc mắc.
Việc công bố nội dung thừa nhận sự thật và thông báo đường hướng tiếp theo của Moai lúc này liệu còn tạo thành một mối nguy với Moai được không?
Hơn nữa những thông tin do người đại diện cung cấp đều được chắt lọc kỹ lưỡng. Thế nên trong bài phát biểu đó lấy đâu ra tư liệu nào có thể dùng để chỉ trích tốt hơn những thông tin đã có sẵn trên mạng.
Phải chăng chính sự chắt lọc ấy sẽ trở thành tư liệu để chỉ trích?
Trong lúc tôi ngẫm nghĩ, Akiyoshi đã nói được khá nhiều.
"Đầu tiên, trách nhiệm của vụ việc lần này thuộc về tôi, vì tôi đã lơ là quản lý. Tôi không biết nói sao về những phiền phức to lớn mà chúng tôi đã gây ra cho các bạn... Tôi thực sự xin lỗi."
Nửa đầu là những câu từ đã chuẩn bị sẵn, nửa sau là những lời nói thật lòng. Trước trình tự dễ hiểu của ngôn từ đó, tôi chợt muốn mỉa mai. Nhưng rồi tôi lập tức nhận ra chẳng cần mỉa mai nữa, nói ra điều đó cũng chẳng ý nghĩa gì. Bởi Moai sắp bị giải tán rồi.
Tôi tiếp tục lắng nghe. Nhưng trong phần xác nhận sự thật, đúng như tên gọi của nó, Akiyoshi không nói gì ngoài nội dung xác nhận sự thật cả. Tất cả đều là những việc đã được bàn tán xôn xao trên mạng, hoặc được đưa lên mặt báo, chẳng có thêm thông tin đặc sắc nào. Ngoài lời tạ lỗi của Akiyoshi thì chỉ còn thông báo rằng các thành viên của Moai sẽ không phải chịu hình phạt trực tiếp nào từ nhà trường, cũng như không bị xử lý về mặt pháp luật.
Đến lúc này, tôi chợt nhớ tới thói quen đeo tai nghe mỗi khi phát thứ gì đó trên máy tính. Tôi lấy chiếc tai nghe nhét trong túi áo khoác ra, cắm vào máy tính.
Tôi lập tức hối hận. Khi âm thanh được truyền trực tiếp vào tai, tôi có cảm giác bản thân đang ngồi trong hội trường tổ chức cuộc họp. Cơn gió lạnh thổi qua bụng tôi, tôi cảm thấy buồn nôn.
Nhưng tôi không thể tháo tai nghe ra được nữa.
Tiếp theo, bài phát biểu của Akiyoshi chuyển sang phần đường hướng tiếp theo của Moai.
"Sau những chuyện kể trên, trước mắt Moai sẽ hạn chế hoạt động. Thời hạn hạn chế vẫn chưa được quyết định, những vấn đề cụ thể sẽ được bàn bạc với phía nhà trường sau. Moai không cấm các bạn thành viên chủ động tụ họp với nhau, chỉ có những hoạt động dưới danh nghĩa của Moai bị hạn chế. Về việc tới thăm nơi làm việc của các anh chị cựu sinh viên của các bạn sinh viên năm ba, bên đứng ra giới thiệu sẽ chuyển thành cá nhân các anh chị năm bốn thay vì Moai như trước giờ, mong các bạn hiểu giúp."
Với giọng giải thích đều đều không ngắc ngứ đó, hẳn Akiyoshi đang đọc một văn bản chuẩn bị sẵn, tôi không thể đọc được nội tâm cô ấy.
"Về việc kế nhiệm..."
Câu nói của Akiyoshi đột ngột dừng lại.
Tôi nghe thấy một tiếng thở hắt ra qua micro.
"... Thật xin lỗi các bạn. Chuyện lần này tôi thực sự không biết nói sao với mọi người, không biết phải chịu trách nhiệm thế nào. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và giờ dù nói gì thì việc làm các bạn thất vọng vẫn chẳng thể rút lại được nữa. Thực sự xin lỗi các bạn."
Rõ ràng giọng nói và ngôn từ của cô ấy ở đoạn này khác hẳn với đoạn trước.
Tôi biết có thứ gì đó đã bắt đầu rục rịch trong lòng Akiyoshi.
Khi nãy tôi không thể đọc được nội tâm Akiyoshi, nhưng giờ trái lại, hình ảnh Akiyoshi cúi đầu tạ lỗi hiện lên rõ nét trước mắt tôi, tôi rơi vào thứ ảo giác rằng cô ấy đang nói chuyện với mình.
Mà không, không phải ảo giác, lúc này có lẽ tôi đang ở hội trường đó.
Tôi không thể tháo tai nghe ra khỏi tai.
"Tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều về việc nên làm gì với Moai."
Sự run rẩy trong giọng nói của Akiyoshi cho tôi biết tim cô ấy đập rộn đến mức nào.
"Tổ chức Moai này..."
Cô ấy sẽ tuyên bố giải tán Moai ở đoạn này ư? Có lẽ đây chính là khung cảnh mà Kawahara nói đến, tôi chợt có cảm giác mình đang dõi theo những giây phút cuối cùng của kỷ niệm ngày nào.
Rất nhiều chuyện đã xảy ra, và tất cả những chuyện đó từ đầu chỉ là để giết thời gian, không có ý nghĩa gì.
Tôi nghĩ, vậy là những chuyện đó cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Thậm chí tôi còn muốn cô ấy sớm kết thúc tất cả. Thế mà...
"Moai ban đầu chỉ có hai thành viên."
Akiyoshi chưa chịu kết thúc câu chuyện.
Lồng ngực tôi khi nãy hãy còn trống rỗng giờ bắt đầu bơm máu đi khắp cơ thể, tạo nên tiếng thình thịch.
"Ban đầu nó chỉ là một nhóm được tạo nên từ những lời hứa miệng, giống như một cái cớ để rong chơi cùng một người bạn mà tôi yêu quý."
Tôi vươn người về phía trước.
Trước mắt tôi là Akiyoshi đang cầm micro .
"Từ ngày đó tới nay, tôi luôn thực lòng yêu quý Moai, luôn vui vẻ, dù có nhiều chuyện không suôn sẻ nhưng cuộc sống sinh viên của tôi chưa bao giờ thiếu hy vọng."
Hơi thở sâu của tôi trùng với nhịp lấy hơi của Akiyoshi.
"Nhưng trái lại..."
Sự im lặng bao trùm trong vài giây.
"... Tôi..."
Giọng nói cất lên sau khoảng lặng giống như đang cố gắng không để cảm xúc trong mình vuột mất.
"Vì bản thân mình, tôi đã mượn sự giúp sức của rất nhiều người, rồi sau đó bỏ mặc họ. Tôi nghĩ mình đã phản bội họ."
Từng từ từng từ như bị nghiến chặt giữa những hàm răng.
"Thực ra tôi chỉ là một con người trống rỗng, nhưng rất nhiều người đã trợ giúp tôi, tôi vô cùng biết ơn họ. Có điều, tôi còn nhiều điểm yếu kém, vì thế có lẽ đã khiến nhiều người ở đây cảm thấy bị phản bội. Cả những người hiện không ở đây cũng vậy."
Là tôi.
"Có những người sẽ hạnh phúc hơn nếu không có tôi."
Tôi quên cả việc hít thở.
"Đương nhiên tôi biết có những bạn coi Moai là mái nhà thứ hai của mình, nhiều bạn coi việc cùng chúng tôi vận hành Moai là niềm vui. Dù có cảm ơn thế nào cũng không đủ. Có điều, xin lỗi các bạn, tôi không thể phớt lờ những người mà tôi làm tổn thương được."
...
"Tôi đã luôn mong mọi người được hạnh phúc. Tôi đã tin rằng nếu mọi người đều trở thành con người mà các bạn mong muốn, và Moai hoạt động suôn sẻ, thì ngay cả những người rời bỏ Moai cũng sẽ hiểu và chấp nhận. Tôi đã luôn tin vào lý tưởng. Nhưng rồi tôi biết rằng tổ chức này chỉ đứng vững nhờ sự hy sinh của ai đó. Tôi nhận ra rằng mình đang lợi dụng Moai..."
Giọng nói khàn khàn thầm thì bên tai tôi.
"Thực sự xin lỗi các bạn. Có lẽ tôi sẽ bị coi là người vô trách nhiệm. Nhưng tôi nghĩ chỉ bằng cách này tôi mới có thể bảo vệ được Moai - tổ chức hình thành trên sự tôn sùng lý tưởng, và tất cả những người có liên quan tới Moai. Xin lỗi các bạn. Tôi quyết định giải thể Moai. Thực lòng tôi không biết phải nói gì hơn. Xin lỗi các bạn..."
Tiếng bàn tán tỏ vẻ băn khoăn, lo lắng rộn lên từ khắp xung quanh.
Sau một lúc, tôi mới nhớ ra mình cần hít thở, tôi hít vào một hơi.
Ngay sau đó, tôi bị tấn công bởi cơn buồn nôn dữ dội nhất trong đời, tôi lao khỏi hội trường, chạy vào phòng vệ sinh.
Buồn nôn nhưng chẳng thể nôn ra, chỉ có một ít dịch dạ dày trào lên tới tận miệng.
Tôi nhận ra đây là nhà vệ sinh ở nhà, và chiếc tai nghe ban nãy cắm vào tai đang thõng xuống.
Tôi trở về với hiện thực, ra khỏi nhà vệ sinh. Vào tới phòng sinh hoạt, tôi không nhịn được mà ngồi bệt xuống.
Tôi nhận ra cơ thể mình đang run rẩy. Cái lạnh từ cơn gió thổi vào trái tim tôi đã tăng gấp bội so với khi nãy. Lạnh tới mức không chịu đựng nổi, nhưng mặt khác, toàn thân tôi nóng bừng, như thể nó sắp cháy thành tro.
Tôi hiểu.
Đó là nỗi hối hận và xấu hổ.
Mồ hôi lăn trên lưng tôi.
Đầu tôi đột nhiên ngứa ngáy, tôi gãi đến mức như vặt da vặt thịt.
Thật muộn màng.
Tại sao tới lúc này tôi mới nhận ra một điều quan trọng đến vậy?
Giờ đây, cuối cùng tôi đã nhận ra.
Rằng tôi không muốn nhìn thấy Akiyoshi bị tổn thương.
Tại sao là lúc này, đó là điều tôi muốn biết nhất.
Cơn giận dữ của tôi không phải là giả, nhưng giờ nó mờ nhạt như thể nó là giả, và đang chuyển thành nỗi hối hận cùng sự xấu hổ.
Tôi chỉ cảm thấy mình bị tổn thương.
Vì bị tổn thương nên tôi có quyền ngó lơ. Vì bị tổn thương nên tôi có quyền phá hủy. Vì bị tổn thương nên tôi có quyền nhiếc móc.
Tôi không hề nghĩ tới những lúc mình làm tổn thương người khác.
Không những vậy, có lẽ đâu đó trong lòng tôi còn nghĩ nếu là Akiyoshi, cô ấy sẽ đối diện và ngăn chặn những hành động gây tổn thương của tôi.
Tôi đã tưởng lầm rằng cô ấy sẽ tiếp nhận mọi lời lẽ của tôi, và sẽ dùng nụ cười của mình để ngăn chúng lại.
Tại sao thế nhỉ.
Tại sao tôi không thể tưởng tượng ra Akiyoshi bị tổn thương vì mình? Nếu tưởng tượng ra, chắc chắn tôi sẽ chần chừ trước những hành động của mình.
Chắc chắn tôi sẽ chần chừ... chăng?
Nếu tôi là người như vậy, thì có lẽ ngay từ đầu tôi đã không nghĩ tới việc gây tổn thương cho người khác.
Tôi đã phớt lờ nhân cách của Akiyoshi khi suy nghĩ và hành động.
Nghĩa là, tôi đã không coi cô ấy là một con người.
Tôi tự tiện suy đoán về Akiyoshi, coi cô ấy như một sự tồn tại đã định hình sẵn trong ký ức. Tôi chỉ nhìn vào ký ức của mình, ký ức mà trong đó cô ấy không bao giờ tổn thương cả.
Khi nãy tôi đã nghĩ giá như tôi sớm kết thúc mối quan hệ với Akiyoshi rồi tô hồng nó thì thật tốt.
Thực tế, tôi đã chấm dứt, đã tô hồng.
Từ khi nào tôi đã tự ý chấm dứt việc nhìn nhận Akiyoshi ở hiện tại và tô hồng cô ấy.
Rồi tôi thất vọng. Tôi phàn nàn rằng tại sao hai đứa là bạn bè mà cô ấy lại như vậy.
Tôi đã lên kế hoạch gây tổn thương, và thực sự gây tổn thương cho người luôn coi tôi là bạn. Tôi không hề lưỡng lự, chỉ muốn cô ấy phải gánh chịu cùng một loại tổn thương với mình.
Tại sao tôi có suy nghĩ đó?
Vì tôi tổn thương. Vì tôi bị người khác làm tổn thương.
Nhưng đâu phải vì bị tổn thương mà mình có quyền gây tổn thương cho người khác?
Sau khi gây chuyện, trong tôi chỉ còn nỗi hối hận và xấu hổ.
Mà vốn dĩ tại sao tôi bị tổn thương? Đâu đó trong lòng tôi đã lờ mờ nhận ra. Bởi tôi cho rằng có lẽ cô ấy chỉ coi tôi như một người bạn tạm bợ, một người lấp chỗ trống tạm thời.
Tôi muốn Akiyoshi phủ nhận điều đó, nhưng cô ấy lại thừa nhận, nên tôi bị tổn thương.
Nhưng rồi cuối cùng tôi nhớ ra. Akiyoshi nói tới giữa chừng câu "Không phải" , thì dừng lại.
Có lẽ cô ấy hiểu rõ trên đời chẳng ai có thể thẳng thừng phủ nhận một điều như vậy.
Con người dùng người khác như một giải pháp.
Mọi người trên đời này đều dùng tạm ai đó cho một việc cần thiết nào đó.
Bạn bè, người yêu, người thân, cấp trên, cấp dưới, chúng ta vẫn luôn dùng những người xung quanh ta cho nhu cầu nào đó hoặc để đối mặt với vấn đề nào đó.
Việc một người cô độc làm bạn với một người cô độc khác chính là biểu hiện cho hành động đó. Cả việc một người không ai thấu hiểu mong cầu một người thấu hiểu mình cũng vậy. Một người ốm bệnh muốn có người kề bên chuyện trò thì cũng tương tự.
Và tôi cũng đang làm như thế ở đâu đó.
Đó là việc mà tôi vẫn làm với Akiyoshi, Tosuke và Kawahara.
Việc tôi tổn thương vì bị dùng làm người lấp chỗ trống tạm thời thực ra không thể trở thành lý do để tôi làm tổn thương người khác được.
Tôi thậm chí không nên cảm thấy tổn thương vì chuyện đó.
Không phải cô ấy đã cần tới tôi sao?
Ngay cả bản thân tôi, khi được cô ấy gọi tới, chắc chắn tôi đã rất vui sướng.
Chỉ cần cảm giác trong giây phút đó là đủ rồi.
Lấp chỗ trống, nghĩa là khe hở trong tim đã được lấp đầy.
Nghĩa là cô ấy cần tôi cho khe hở trong trái tim cô ấy.
Nghĩa là tôi đã trở thành một người có thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng người khác.
Tôi đã có thể làm được điều đó, nhưng tôi lại làm tổn thương người bạn của mình.
Một chuyện thật khó chấp nhận.
Thay cho giọng nói của Akiyoshi cứ vang vọng mãi trong tôi từ ngày hôm qua, giờ đây tôi liên tục nhớ lại những lời mình đã ném về phía Akiyoshi.
Tôi...
Đã làm gì thế này?
Tôi không chỉ phủ nhận nhân cách của Akiyoshi. Tôi đã phủ nhận cả sự tồn tại của cô ấy.
Lần đầu tiên tôi nhận ra ý nghĩa của việc mình làm, ý nghĩa của việc làm tổn thương người khác.
Tận đáy lòng mình, tôi mong ước được tạ lỗi với cô ấy.
Sau tất cả mọi chuyện, lần đầu tiên tôi cảm thấy thế.
Nhưng dẫu tôi có đợi bao lâu, Akiyoshi cũng không xuất hiện trước mắt tôi.
"Hồi cấp ba Kaede là người thế nào?"
Vài tháng sau lần đầu gặp nhau, Akiyoshi hỏi tôi câu đó. Tôi không nghĩ gì, đáp "Chẳng có gì đặc biệt, vẫn giống bây giờ thôi."
Tôi không nói dối. Tôi nghĩ hồi đó mình tin tưởng mọi người xung quanh hơn bây giờ một chút, nhưng tôi đã muốn sớm quên đi quãng thời gian trẻ dại, ngây ngốc và mong manh ấy.
"Chắc Akiyoshi vẫn thế này từ hồi cấp ba phải không?"
Có lẽ câu hỏi của tôi nghe hơi mỉa mai.
Một Akiyoshi thích được chú ý, một Akiyoshi tin tưởng tuyệt đối vào lý tưởng, một Akiyoshi tự ý, vô tư gọi tôi là bạn. Khi đó, tôi vừa ngạc nhiên vừa có ý bỏ cuộc, nghĩ tính cách của cô ấy là bẩm sinh, sau này cũng sẽ không thay đổi.
Lúc đó chúng tôi đang ở trong nhà ăn. Akiyoshi lắc đầu.
"Không biết cậu nói 'vẫn thế này' là đang ám chỉ tính cách nào của tớ, nhưng tớ nghĩ hồi cấp ba tớ khác bây giờ đấy."
"Hả, vậy là lên đại học cậu quyết định thay đổi con người mình hả?"
"Ai mà làm việc đó chứ."
Akiyoshi bật cười.
"Hồi cấp ba tớ có cảm giác mình không dám nói ra điều muốn nói. Tớ sợ bị chỉ trích, đánh giá. Thỉnh thoảng tớ còn cãi lộn với bạn bè."
"Thật ấy hả?"
"Thật."
Tôi thật sự ngạc nhiên. Bởi tôi luôn nghĩ cô ấy bẩm sinh đã muốn được người khác chú ý, và không bao giờ sợ bị chỉ trích. Thậm chí tôi nghĩ nếu cô ấy giữ mãi tính cách đó thì tôi sẽ không cần lo lắng, giữ kẽ với cô ấy.
"Thế cậu quyết định rẽ sang đường khác từ đâu vậy?"
"Rẽ sang đường khác là sao?"
"Ý tớ là nhân việc gì mà cậu thay đổi suy nghĩ, cho rằng không cần sợ sự đánh giá của người khác nữa ấy."
"Giờ tớ vẫn sợ đấy."
Tôi ngẩn người, Akiyoshi nói tiếp, "À, tớ hiểu rồi."
"Tớ hiểu ý Kaede rồi. Không đâu, tớ vẫn sợ chứ. Lần nào tớ cũng lo bị người khác phê bình, đánh giá. Hồi cấp ba tớ đã dừng lại ở nỗi lo đó. Thế nên không phải tớ đổi sang con đường khác, nói tớ trưởng thành hơn trước thì sẽ chính xác hơn."
Hồi đó, tôi không hiểu rõ về từ "trưởng thành" cho lắm.
"Nếu cậu vẫn sợ thì chỉ cần tránh gặp phải điều mình lo sợ là được mà?"
Tôi bất giác nói ra suy nghĩ trong lòng. Có lẽ, hồi đó chỉ khi người nghe là Akiyoshi, tôi mới nói chuyện bằng ngôn từ của chính mình.
Akiyoshi suy nghĩ một chút rồi lại lắc đầu.
"Tớ nghĩ trưởng thành không phải là lảng tránh những điểm yếu của mình. Ai cũng có những mặt yếu đuối, nhưng con người đâu phải sinh vật dễ dàng thay đổi bản chất của mình. Khi người ta thừa nhận mặt yếu đuối của bản thân thì họ mới trưởng thành. Sau khi thừa nhận, nếu họ hài lòng với sự yếu đuối đó thì không sao, nhưng tớ không như vậy. Tớ vẫn sợ, song tớ không dừng lại ở nỗi sợ mà quyết định tiến từng chút một về phía trước."
Tôi kinh ngạc nghĩ cái gì mà "từng chút một" chứ, sao cô ấy có thể thản nhiên nói ra những điều xấu hổ như thế được nhỉ.
Tôi đã chẳng hiểu gì hết.
Quằn quại bởi cơn đau như bị dao đâm vào ruột gan cùng sự khó chịu vì máu truyền đi khắp cơ thể với tốc độ nhanh dị thường, tôi ra khỏi nhà một cách đầy kích động.
Tôi bước vội xuống cầu thang, giẫm hụt rồi bị trẹo chân, nhưng tôi không quan tâm. Cơn đau thỉnh thoảng mới nhói lên ấy không ăn nhằm gì với cơn đau bên trong cơ thể tôi.
Tôi leo lên chiếc xe đạp dựng trong bãi đậu xe, chân tôi mãi không đạp được pê đan, tôi bị ngã và làm đổ vài chiếc xe đạp khác, nhưng cuối cùng bằng cách nào đó tôi vẫn đạp đi được.
Tôi nhấn pê đan mà đầu gối run rẩy, cố gắng đạp nhanh nhất có thể.
Tôi muốn đến căn chung cư nơi Akiyoshi ở trước đây. Tôi vẫn còn nhớ rõ địa chỉ.
Tôi muốn gặp Akiyoshi thật nhanh để nói chuyện. Tôi đạp xe hết sức lực chỉ với mong ước đó.
Tôi toàn tâm toàn ý muốn xin lỗi cô ấy.
Xin lỗi vì tôi đã làm một điều thật tệ hại, xin lỗi vì tôi đã làm tổn thương cô ấy.
Chiếc xe của tôi lao đi như xé gió, tôi đụng phải cặp sách của người đi đường. Tiếng chửi bới ầm ĩ sau lưng tôi. Nếu là bình thường, đương nhiên tôi sẽ xin lỗi. Nhưng bây giờ tôi không quan tâm tới việc gì ngoài Akiyoshi nữa.
Mà không, không phải vậy.
Thực ra không phải bây giờ .
Tôi đã luôn luôn không quan tâm tới việc gì khác ngoài Akiyoshi.
Thế nên tôi mới làm như thế.
Sau khi nhận ra sự thật, cơn đau trong ruột gan lại nổi lên, kèm theo đó là cảm giác buồn nôn.
Tôi dốc sức đạp xe, cuối cùng căn chung cư dành cho sinh viên nơi tôi từng thường xuyên tới chơi hiện ra. Tôi đi qua điểm đón xe buýt Akiyoshi thường đứng đợi, tới trước sảnh chung cư xe tôi lảo đảo chực đổ, tôi nhảy xuống khỏi xe và để mặc nó ở đó.
Chung cư có cửa khóa tự động, tôi vội vàng nhập số phòng để bấm chuông. Tôi không hồi hộp, chỉ thấy mình sắp bị nghiền nát bởi cảm giác tội lỗi và tình bạn giữa hai đứa ngày nào.
Tôi ấn chuông cửa, chờ một lúc vẫn không thấy ai đáp lại. Tôi ấn thêm lần nữa, vẫn không thấy trả lời. Đầu nghĩ tới một khả năng, tôi chạy ra phía sau chung cư, giơ ngón tay vào ban công từng tầng để đếm. Phòng cô ấy không có ánh đèn.
Cô ấy vẫn chưa về.
Trong khoảnh khắc, tôi định ở lại đợi, nhưng tôi cảm thấy trái tim mình không thể chịu nổi nếu tôi đứng im tại đó. Tôi lập tức quay lại trước sảnh chung cư, dựng chiếc xe đạp bị đổ và leo lên.
Lần này tôi đạp xe tới trường - căn cứ địa của chúng tôi. Tôi không mang theo điện thoại hay thứ gì khác nên chẳng gọi được cho ai. Tôi cũng không biết giờ giấc thế nào. Nhưng tôi vẫn đi trước khi đầu óc nghĩ ngợi.
Tôi lại đạp xe hết tốc lực.
Tôi nhanh chóng đến được trường. Trời tối đen, hầu như không có nguồn sáng nào ngoài ánh trăng, nhưng cổng trường vẫn mở. Tôi đạp xe thẳng vào bên trong trường.
Akiyoshi ở đâu? Rốt cuộc cô ấy ở đâu?
Dù là tình cờ gặp cũng được. Tôi đặt hy vọng vào tất cả thời khắc mình có.
Trong lúc vừa đạp xe vừa dáo dác nhìn xung quanh, chợt tôi nghe thấy tiếng bánh xe trước đâm vào đâu đó tạo nên một tiếng động lớn, khi định thần lại tôi thấy mình đã bị văng xuống mặt đường bê tông.
"Ui da..."
Khuỷu tay và đầu gối tôi tiếp đất, do sự khác biệt cao thấp với đường đi bộ nên đầu tôi cũng bị đập xuống. Tôi chậm rãi ngồi dậy giữa cơn đau, đưa mắt tìm xe đạp. Chiếc xe đạp nằm ngay gần đó, phía đầu xe méo mó, có vẻ nó vừa đâm phải thanh chắn an toàn.
Tôi không quan tâm tới việc nó bị hỏng. Chỉ có điều, tôi đã mất đi phương tiện di chuyển nhanh.
Trong khi tôi muốn gặp Akiyoshi sớm nhất có thể.
Ruột gan tôi như bị ép lại lần nữa, dịch dạ dày trào lên.
Đúng lúc miệng có cảm giác sạn sạn, tôi bèn nôn ra đất.
Tôi định chạy, nhưng vết đau trên đầu gối ngăn lại. Nếu không chạy, ruột gan tôi sẽ càng đau hơn. Giống như chúng bị nén chặt bởi một thanh sắt nung đỏ lửa vậy.
Cô ấy ở phòng nghiên cứu hay ở phòng riêng của Moai? Hay cô ấy không có ở trường?
Tôi ngẫm nghĩ bằng đầu óc mơ hồ của mình, rồi nhận ra trong số đó chỉ có một nơi tôi tới được. Tôi sẽ tới phòng nghiên cứu.
Tôi bước đi nhanh nhất có thể trên con đường dẫn tới phòng nghiên cứu.
Sự gắng sức nãy giờ của tôi thật kỳ lạ.
Gặp cô ấy rồi tôi định làm gì? Tôi nghĩ mình có thể làm gì?
Tôi muốn xin lỗi vì đã làm tổn thương cô ấy, tôi muốn nói từ đáy lòng mình rằng tôi đã sai rồi.
Nhưng nói ra rồi thì sao?
Lời xin lỗi nói ra, tất thảy đều vì lợi ích của người nói.
Muốn được thứ lỗi, muốn người kia lại thân thiết với mình, muốn người kia không nghĩ xấu về mình.
Người được xin lỗi chẳng được lợi lộc gì.
Có lẽ tôi đã chắc mẩm trong lòng rằng cô ấy sẽ tha thứ cho tôi.
Dù tôi đã gây ra những việc tệ hại đó.
Nếu có thể làm lại, thì thời điểm làm lại đó là khi nào?
Tiếng hơi thở của tôi, tiếng tim tôi đập khác hẳn mọi khi, vang lên bên tai tôi một cách thật phiền nhiễu.
Khuỷu tay và đầu gối tôi đau nhức.
Tôi nghĩ, hay là mình về thôi.
Lần này tôi lại không nghĩ tới cảm xúc của Akiyoshi nữa rồi.
Cô ấy sao có thể muốn gặp một kẻ như tôi được.
Một kẻ đã ném vào mặt cô ấy những lời lẽ tệ hại, một kẻ coi thường bốn năm cố gắng của cô ấy. Dù kẻ đó từng là bạn của cô ấy thì cũng chẳng liên quan.
Một kẻ như thế, chắc chắn cô ấy chỉ thấy ghét bỏ.
Cô ấy chắc chắn không muốn gặp.
Cô ấy có lý do gì để phải gặp một người cô ấy ghét?
Tôi có lý do gì để tới gặp và bị ghét thêm?
Nhưng nếu có tình huống đó,
Nếu có tình huống tái ngộ đó...
Tôi đứng đó, mải suy nghĩ với cái đầu đau đớn.
Rồi tôi nhặt lấy một ý nghĩ, và băn khoăn không biết có nên cố gắng thực hiện nó hay không.
Tôi trăn trở. Sau khi trăn trở ngược xuôi, tôi lại nhấc chân bước tiếp về phía phòng nghiên cứu. Tôi bước từng bước một, mắt chăm chú nhìn về phía trước, dần rút ngắn khoảng cách.
Tay tôi đau, chân cũng đau, ruột gan cũng vậy, chỗ nào cũng đau.
Việc di chuyển tốn thời gian hơn mọi khi rất nhiều, một lúc sau tôi mới tới được tòa nhà cần tới.
Khác với những tòa nhà đã kết thúc giờ học từ lâu và chìm trong bóng tối, tòa nhà có các phòng nghiên cứu vẫn còn vài nơi sáng đèn. Giống như chỉ ở đó mới có các tổ ong có ấu trùng ong bên trong.
Có vẻ phòng nghiên cứu đó vẫn sáng đèn.
Không biết cô ấy có ở đó không. Dù cô ấy ở đó, tôi cũng không chắc mình nói được điều gì.
Nhưng tôi nghĩ mình vẫn phải gặp cô ấy.
Tôi mở cửa, bước vào bên trong tòa nhà. Bên trong mát mẻ hơn hẳn, cảm giác như da dẻ tôi đang mỏng dần đi.
May mắn là thang máy vẫn hoạt động. Tôi lên tầng bốn, bước đi trên hành lang tối tăm. Thêm một việc may mắn nữa, ở tầng này chỉ có một phòng có ánh sáng hắt ra từ khung cửa sổ nhỏ nằm khá cao trên tường. Tôi sẽ không bị nhầm phòng.
Tôi đứng trước cửa, gõ cửa không chút lưỡng lự, từ bên trong có tiếng đáp.
"Vâng."
Người tôi muốn gặp đang ở phía bên kia cánh cửa.
Tôi đặt tay lên nắm cửa, đẩy cửa vào.
"Xin chào."
"Ối!"
Người vừa kêu lên không phải người tôi định gặp mà là cô gái đứng bên cạnh. Cô gái nhìn tôi kêu, "Trời đất, cậu bị thương kìa! Sao thế?"
Tôi hoa mắt trước ánh sáng mạnh trong phòng, tôi đang định trả lời, thì người đàn ông ngồi khoanh tay trên ghế xếp đã cất tiếng trước.
"Cậu có việc cần gặp tôi à?"
"... Vâng, đúng vậy."
"Vết thương không làm cậu đau hả?"
"Có đau ạ."
Tôi đang nói dở, "Nhưng giờ có một việc quan trọng hơn..." thì cô gái - chắc là thành viên của phòng nghiên cứu - nói, "Để tôi đi xin thuốc" rồi bỏ chúng tôi lại, ra khỏi phòng, cánh cửa vẫn để mở.
"Xin lỗi nhé, cô ấy hay lo lắng cho người khác lắm."
Thấy tôi ngẩn người ra, anh ta giải thích. Tôi lắc đầu nói, "Không sao ạ", rồi cúi đầu trước gương mặt như thể đã buông bỏ mọi sự trên đời.
"Lâu rồi không gặp anh, anh Wakisaka."
"Lần trước chúng ta chỉ nhìn thấy nhau nên đúng là lâu rồi không nói chuyện nhỉ. Cậu làm sao mà máu me đầy người thế?"
Nghe nói tới máu me đầy người, tôi nhìn xuống cánh tay mình, trông nó có vẻ đau đớn hơn tôi tưởng, tôi ngẩng mặt lên trước khi hình dung về cái đau truyền đến não.
"Có một chuyện em muốn hỏi anh nên tới ạ."
"Ồ, nhớ lại chuyện hồi trước mà cậu lại có chuyện muốn hỏi tôi thì lạ đấy. Thực lòng mà nói, tôi không ngờ cậu lại tới tìm tôi đấy."
Anh ta có vẻ không ngạc nhiên trước vết thương của tôi, sau khi kề miệng uống thứ gì đó trong chiếc cốc vừa đặt trên bàn, anh ta nói như thể chẳng có chuyện gì đặc biệt.
"Vì tôi luôn nghĩ cậu ghét tôi."
Tôi bối rối không biết nên đáp lại câu nói thẳng thắn đó thế nào.
Sau một hồi bối rối, tôi cúi đầu.
"Xin lỗi anh."
Tôi không xin lỗi vì ghét anh ta, tôi xin lỗi vì rõ ràng ghét anh ta mà vẫn thản nhiên tới gặp.
Tôi có thể lảng tránh chủ đề này. Nhưng nếu làm thế, một trong những lời tôi sắp nói ra đây sẽ trở thành nói dối, vì thế tôi cúi đầu xin lỗi.
"Tôi biết trước rồi nên không sao, cậu ngẩng mặt lên đi."
Sau khi tôi thừa nhận từng ghét anh ta, Wakisaka điềm nhiên nói vậy. Được anh ta đề nghị, tôi ngẩng đầu lên, mặt anh ta vẫn đầy vẻ buông bỏ như mọi khi.
"Cậu thật thà thật đấy, từ xưa tôi đã rất có thiện cảm với tính cách đó của cậu. Có cảm giác thích hay ghét người khác là chuyện đương nhiên. Dù tôi cũng hơi tò mò không biết lý do là gì."
"Lý do là..."
Là gì nhỉ. Tôi thử ngẫm nghĩ.
Ngôn từ nào có thể diễn tả chính xác nhất tâm tư của tôi đây?
Tôi cứ nghĩ mãi, cuối cùng nhận ra mình không cần phải ngẫm nghĩ nhiều đến vậy.
Ngay từ đầu, lý do chỉ có một. Sau khi nghe bài phát biểu của Akiyoshi, sau khi bị hạ gục bởi nỗi xấu hổ và hối hận, tôi đã hiểu ra lý do. Tôi đã nhận thức rõ điều đó.
Nhưng khi phải nói ra miệng, ngôn từ như dính chặt trong cổ họng tôi. Mồ hôi túa ra khắp thân thể tôi. Ruột gan tôi lại đau.
Wakisaka đợi tôi. Tôi hít vào một hơi lớn rồi nói, mặc cho giọng mình lạc đi.
"Em nghĩ..."
Tôi quyết định nói ra.
"Bởi có anh, mà Akiyoshi không còn chú ý đến riêng mình em nữa."
Đó là tiếng lòng giống như bùn đen vớt lên từ đáy hồ của tôi.
Có lẽ tất cả những cảm xúc thật không thể che giấu của tôi, như việc tôi ghét Moai, hoặc ghét ai đó ở xung quanh mình, đều xuất phát từ việc đó. Vừa khi nãy tôi mới thừa nhận điều ấy.