Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 454 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Tôi ngớ người ra khi nhân cách của mình bị phản đối đột ngột như vậy.

"Tớ không muốn bị một người như cậu phủ nhận bốn năm trời của mình!"

Akiyoshi lắc lắc đầu rất mạnh, giọng cô ấy lanh lảnh, sắc sảo. Kiểu tóc của cô ấy khác xưa, tôi ghét từng lọn từng lọn tóc đang đung đưa của cô ấy. Nhưng điều đó không cần được nói ra miệng.

Tôi không cần chê trách vẻ ngoài của cô ấy, không cần hạ thấp mình ngang hàng với người vừa chê trách nhân cách của mình.

"Tớ thật sự không hiểu! Tại sao cậu làm thế? Nếu không thích, hồi đó cậu có thể bàn bạc với ai đó xung quanh mà? Nếu cậu ngại những người xung quanh thì có thể nói với tớ mà? Tại sao? Tớ không thể hiểu nỗi!"

"Nếu cậu không hiểu thì chắc là cậu đã không cố để hiểu. Cậu không hiểu chỉ vì cậu chưa từng cố gắng nghĩ về tớ - một người khác cậu - mà thôi."

"Có chứ! Tớ đã nghĩ về cậu! Thế nên cả lần này lẫn hai năm rưỡi trước tớ đều muốn hỏi chuyện cậu cho rõ ngọn ngành."

"Nhưng cậu đã không làm được, rồi cậu đổ lỗi đó sang cho tớ."

Như thể bị nói trúng tim đen, gương mặt Akiyoshi méo xệch đi, tôi như nghe thấy tiếng hàm răng cô ấy nghiến chặt.

"Tớ có muốn nói chuyện thì khi đó quanh cậu lúc nào cũng có người nọ người kia. Tazunoki, rồi anh Wakisaka. Toàn vệ tinh quanh cậu. Làm gì có lúc nào nói chuyện với cậu được."

Nhớ lại chuyện hồi đó, tôi chợt cảm thấy mấy câu Akiyoshi nói khi nãy thật sự khó tin.

"Cậu nói cậu ước tớ vẫn ở lại đó ư? Cậu đang lừa ai vậy. Hồi đó, dù không có tớ thì vẫn đầy người cậu có thể trông cậy. Vả lại, cậu có vẻ muốn tập trung toàn bộ cho hoạt động của Moai, nhưng thực tế suốt ngày quấn lấy bạn trai, đầu óc lúc nào cũng mơ màng yêu đương, còn để ý được gì nữa đâu."

Tôi nói với vẻ mỉa mai.

"... Hả?"

Akiyoshi buột miệng thốt lên, phản ứng vừa rồi của cô ấy khác với mọi phản ứng khác trong ngày hôm nay. Biểu cảm nom như thể gương mặt căng cứng của cô ấy đang bị xì hơi vậy.

"... Ừm, chờ đã."

Akiyoshi đưa cánh tay rảnh rỗi sau khi buông rơi chiếc cặp lên nắm lấy tóc mình. Tôi biết cử chỉ đó không chứa đựng cơn giận, nó hoàn toàn đến từ sự bối rối.

Trong lòng tôi cũng bối rối. Tôi không biết điểm nào trong câu nói của mình khiến cô ấy có phản ứng như vậy. Vì không tin tưởng nên tôi cố tình chèn một ý như vậy để kích động, và khiến cô ấy tức giận. Chứ tôi đâu muốn làm cô ấy bối rối.

Tôi không biết Akiyoshi băn khoăn vì điều gì mà mở tròn mắt nhìn tôi như vậy. Tôi tò mò khi thấy cô ấy phản ứng khác với tưởng tượng của mình.

Vì thế, việc cô ấy lập tức muốn nói tiếp thật đúng với mong đợi của tôi.

"... Chẳng lẽ..."

Một bên má của Akiyoshi giống như đang giật giật.

"... Khi đó cậu thích tớ sao?"

Tôi không hiểu ý cô ấy.

"... Hả?"

Một giọng nói cùng kiểu với giọng nói khi nãy của Akiyoshi thốt ra từ miệng tôi.

Cô ấy đang nói gì vậy? Một dấu hỏi lớn choán hết đầu tôi.

"Vì thế nên cậu đã làm việc đó ư? Vì không thể quên được mối hận lúc đó?"

Akiyoshi đang nói cái quái gì vậy?

Cô ấy nói khi đó tôi thích cô ấy ư?

"Hả?"

Thích, ư?

Đương nhiên hồi đó tôi tin tưởng Akiyoshi như một người bạn. Tôi nể trọng cô ấy. Nếu tóm gọn lại thì có lẽ tôi thích con người cô ấy thật.

Nhưng rõ ràng cảm giác đó khác với sắc thái của từ "thích" mà Akiyoshi vừa nói tới. Người ta chẳng bao giờ hỏi một người rằng anh ta có "thích" bạn của mình không. Còn Akiyoshi lại đang hỏi tôi rằng hồi đó tôi có từng nhìn cô ấy như một đối tượng yêu đương không.

"Chuyện đó..."

Akiyoshi nhìn thẳng vào mắt tôi trong lúc tôi nói.

Có lẽ trong đời mình Akiyoshi chưa bao giờ có vẻ mặt như lúc này.

Cô ấy đang thể hiện một biểu cảm mà cô ấy chưa quen.

"... Thấy ớn."

Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác bóng dáng Akiyoshi bị nhuộm màu đen đặc.

Nhưng Akiyoshi vẫn ở đó nhìn tôi với ánh mắt coi thường.

Đầu óc tôi trống rỗng, cảm giác như giọng Akiyoshi đang vang vọng bên trong.

Tôi cố gắng lắng nghe giọng nói vọng lại, nhưng ý nghĩa của nó vẫn giống như những câu khi nãy truyền tới tai tôi.

Từng thích? Thấy ớn?

Tôi không hiểu nổi.

Akiyoshi dựa vào đâu mà nói thế? Sao cô ấy có thể tùy tiện kết luận về cảm xúc của tôi dành cho cô ấy như vậy?

Hay ý cô ấy là tôi thích cô ấy mà không nhận ra? Đâu đó trong lòng mình, tôi từng nhìn cô ấy với ánh mắt đó ư? Và đúng như cô ấy nói, tôi không quên được nỗi hận vì tình cảm không được đền đáp, nên mới muốn phá hủy Moai, muốn cô ấy chuộc lại lỗi lầm?

Làm gì có chuyện đó!

"Tớ mà phải làm như thế vì lý do đó à?"

Cơn giận của tôi bùng lên. Cơn giận này khác hẳn những cơn giận trước nay, nó khiến cơ thể tôi run rẩy từ trong tận tâm can. Một lý do khiến tất cả những việc trước đó trở nên không còn quan trọng: cả việc tôi bị vứt bỏ, việc bản thân cô ấy thay đổi, việc bị cô ấy mắng nhiếc; và lý do ấy đang khiến tôi run rẩy.

Tôi đã bị đánh giá sai. Đã vậy còn bị đánh giá sai bởi sự lầm tưởng của đối phương.

Tôi đã bị chính Akiyoshi đánh giá sai.

Chỉ có vậy. Có lẽ người ngoài khó mà hiểu đuợc lý do đó.

Nhưng chỉ cần lý do đó là đủ.

Chiếc túi đựng đầy chất độc màu đen bên trong tôi đã vỡ toác.

Tới khi tôi ý thức được, chất độc này đã ồng ộc trào ra từ miệng tôi.

"Đừng có coi thường tôi!"

Tiếng hét của tôi lớn tới mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Akiyoshi kinh ngạc, vai run run. Nhưng rồi cô ấy lập tức đứng thẳng lại, đôi mắt lườm tôi.

"Câu đó là của tôi đấy! Thật không thể tin được, cậu ngáng chân chúng tôi chỉ vì lý do đó, chỉ vì lý do vớ vẩn đó!"

Gương mặt Akiyoshi khi gay gắt nói câu này chẳng còn chút nào giống với Akiyoshi ngày xưa.

Tôi đã hiểu ra. Cuối cùng tôi cũng nhận ra.

Đúng như lời Akiyoshi nói.

Sai rồi.

Tôi đã sai rồi.

Tôi đã sai khi cố gắng làm gì đó với một Moai biến chất, khi định hướng Akiyoshi vào con đường đúng đắn.

Tôi đã làm điều đó quá muộn.

Tôi phải bắt đầu từ khi nào mới kịp?

Có lẽ là chẳng khi nào.

Thời điểm tôi gặp cô ấy, mọi thứ đã muộn màng rồi.

"Tôi đã sai rồi."

"... Đúng vậy."

"Giá mà hồi đó tôi không làm bạn với một người tự tin quá đà như cậu."

Nếu hồi đó tôi làm thế, bốn năm sinh viên của tôi đã không trở nên thảm hại thế này.

Vẻ mặt Akiyoshi hiện rõ sự ngạc nhiên và bối rối.

Có gì đáng để ngạc nhiên chứ.

"Cậu là một kẻ luôn khao khát thể hiện bản thân. Lúc đó, vì muốn xử trí khẩn cấp vết thương trong lòng tự tôn của mình, cậu đã chọn bừa lấy một người, và cậu đã chọn tôi, vì khi đó tôi tình cờ ngồi cạnh cậu."

"Không phải..."

Akiyoshi định nói gì đó, nhưng rồi cô ấy nuốt câu ấy xuống cùng với hơi thở của mình. Sắc mặt cô ấy dần thay đổi. Tôi biết cô ấy đã bị tổn thương bởi chất độc tôi phóng ra.

"Cái gì mà 'vì lý tưởng'? Cái gì mà 'vì mọi người'? Cậu chỉ luôn sống vì bản thân mình, nhưng tôi lại bị cuốn vào hành trình hướng về lý tưởng của cậu."

Tôi đã muốn nói ra điều này từ rất lâu.

Không chỉ Akiyoshi như vậy.

Người nào cũng nói về lý tưởng. Về lòng tốt giúp đỡ người khác. Nhưng chỉ cần lột đi lớp da mỏng bên ngoài, thì thứ hiện ra sẽ là những tham vọng, những tính toán bên trong.

Cả Akiyoshi, Tosuke, Ten, Pon và Kawahara đều vậy, không có trường hợp ngoại lệ.

Mọi người đều vì bản thân, không quan tâm những thứ quanh mình, không cần biết quanh mình là ai. Họ dễ dàng lợi dụng người khác vì tính thích thể hiện, vì tiền hoặc vì dục vọng của bản thân.

Dùng Moai như một nơi kiểm chứng quan điểm về chính nghĩa.

Dùng đàn anh khóa trên thay thế người yêu để khỏa lấp nỗi cô đơn trong lòng.

Dùng những người bạn thân tụ tập trong bữa tiệc làm công cụ để kiếm việc làm.

Dùng em gái khóa dưới để thỏa mãn dục vọng của mình.

Và chắc chắn,

"Cậu đã dùng tôi làm một người lấp chỗ trống. Cậu không quan tâm người cậu dùng là ai. Cậu chỉ cần một ai đó dõi theo và tán thưởng cậu, và cậu đã chọn tôi để thực hiện vai trò đó."

Mà không, tuy ích kỷ nhưng Akiyoshi chắc không tới mức như tôi nói đâu.

"... Có lẽ vậy."

Akiyoshi gật đầu với vẻ mặt khổ sở, như thể đã nuốt xuống tất cả chất độc nhận được từ tôi.

Vẻ mặt ấy hằn sâu trong não tôi.

Tôi không còn nghe thấy gì nữa.

Tôi biết đôi môi Akiyoshi đang run rẩy nói điều gì đó, nhưng chỉ có vậy.

Tôi nghĩ tai mình đã bị cắt rời khỏi cơ thể. Sau đó là ngực, rồi tới bụng. Cơn gió thổi qua cơ thể trống rỗng, tôi thấy lạnh vô cùng. Cảm giác bất an chiếm lấy tôi.

Tôi cảm nhận được một mối nguy đang đuổi tới.

Tôi nghĩ mình cần phải đi khỏi nơi này trước khi đôi chân bị cắt rời nốt.

Nhưng tôi cảm thấy cần phải để lại một lời cuối cùng nào đó.

"Nếu không có cậu, tôi đã hạnh phúc hơn rất nhiều. Chắc chắn mọi người cũng vậy."

Tôi thậm chí không nghe thấy giọng mình, nhưng tôi cảm thấy mình đã nói ra được điều đó.

Đầu óc tôi cũng như bị cắt đi một nửa, tôi không biết mình có nói đúng điều mình muốn nói hay không.

Còn lại đôi mắt, tôi nhìn Akiyoshi rồi quay lưng bước đi.

Hình như rất lâu trước đây tôi từng muốn được nhìn gương mặt ấy, nhưng giờ thì không quan trọng nữa.

Tôi và Akiyoshi đã chấm dứt như thế.

Ngày hôm sau, đôi tai bị cắt bỏ của tôi đã trở lại chỗ cũ. Nhưng những cơn gió nặng nề vẫn thổi qua lỗ hổng nơi ngực và bụng tôi. Cảm giác như nếu ăn gì vào thì thứ đó sẽ rơi từ lỗ hổng ra ngoài mất, vì thế trong hơn hai mươi bốn tiếng đồng hồ sau đó, ngay cả nước tôi cũng không uống.

Tôi thậm chí không muốn nhấc mình dậy khỏi sàn nhà, nhưng vì không có tính cách chống đối xã hội tới mức bỏ mặc ca làm thêm đã xếp lịch từ trước, nên tôi vẫn tới chỗ làm với cơ thể không nguyên vẹn của mình.

Sau một đêm - tuy nói vậy nhưng đêm qua tôi không ngủ được - tôi cảm thấy chuyện hôm trước giống như một giấc mơ. Nhưng vì tôi không ngủ nên nó không thể là mơ được.

Hôm qua tôi không nghe lỏm được buổi báo cáo - mục đích ban đầu của tôi - nên lẽ ra hôm nay tôi phải hỏi chuyện Kawahara ở chỗ làm thêm. Nhưng lần cuối cùng chuyện tôi cần làm đồng nghĩa với chuyện tôi muốn làm là khi nào vậy nhỉ. Tôi đã mất hết hứng thú với chuyện đó.

Cơn giận dữ và nóng nảy dường như cũng khó chịu với tôi, từ hôm qua, chúng đã trốn khỏi cơ thể trống rỗng của tôi đi đâu mất.

Tôi ôm khoảng trống trắng xóa trong lòng, và khoảng trống ấy cứ lan rộng ra mãi.

Việc tôi đã làm với Moai, bản thân Moai, việc tôi và Akiyoshi nhiếc móc nhau, việc tôi đã đi ngược lại phương châm sống của mình, tất cả những việc đó đều trở nên vô nghĩa.

Đối với Akiyoshi, sự tồn tại của tôi thực sự chỉ mang nghĩa một người lấp chỗ trống, vì thế Moai và tất cả những thứ liên quan tới nó đều giống như ảo giác đối với tôi. Những cảm xúc của tôi không còn cần thiết nữa.

Khi tất cả thời gian và kỷ niệm đều trở nên vô nghĩa, tôi cảm thấy ngay cả sự tồn tại của bản thân cũng trở nên vô ích. Mà không, không biết tự khi nào tôi đã luôn có cảm giác sự tồn tại của mình là vô ích. Chỉ có tôi tự ý hiểu lầm rằng nó không vô ích thôi. Tôi chỉ trở về như cũ. Chứ nếu lại hiểu lầm rằng nó không vô ích thì sẽ phiền phức lắm. Tôi đã hiểu rõ nó vô ích tới mức nào rồi.

Vì nó vô ích, nên muốn thế nào cũng được.

Tôi không thiếu thốn tiền bạc đến thế, cũng không tìm kiếm ý nghĩa trong công việc làm thêm. Tôi cũng không đi làm vì muốn gặp ai. Nhưng vì đã hình thành thói quen, nên khi tới giờ tôi vẫn ra khỏi nhà, đạp xe tới cửa hàng dược phẩm.

Hơi nóng ban ngày còn sót lại khiến không khí bên ngoài nóng hầm hập, nhưng thật lạ lùng, tôi gần như không cảm thấy cái nóng.

Trong lúc đầu óc còn mông lung, chẳng biết làm thế nào mà tôi đã tới được bãi đỗ xe của cửa hàng. Tôi nhớ giữa chừng có mấy lần chân tôi trượt khỏi pê đan, nhưng không thể nhớ hình dáng những người mình lướt qua, hay đã phải dừng đèn đỏ bao nhiêu lần.

Tôi dựng xe ở chỗ mọi khi, bước vào phòng để tủ đồ cá nhân từ cửa sau.

Vừa vào tới nơi, tôi đã thấy Kawahara ở đó, mắt chúng tôi chạm nhau. Nếu là mọi khi, chắc chắn tôi sẽ tò mò không biết tâm trạng Kawahara thế nào sau buổi báo cáo của Moai. Nhưng vì giờ tôi không quan tâm nữa, nên tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy và khẽ cúi chào.

"Chào em."

"... Chào anh ạ."

Vẻ hờ hững của Kawahara hôm nay hơi thiếu tự nhiên, khác hẳn mọi khi, nhưng tôi không để ý lắm. Dù sao cũng chỉ còn vài tháng nữa. Sau khi tôi nghỉ làm thêm, cô ấy sẽ quên tôi. Tôi chỉ là một đàn anh khóa trên thân thiện ở chỗ làm, với cô ấy tôi sẽ sớm trở nên như chưa từng tồn tại. Là những người chẳng thân thiết gì mấy với nhau, hai chúng tôi chắc hẳn đều không để ý tới cảm xúc của nhau.

Trong lúc làm việc, tôi thấy hơi lo lắng về thể lực của mình. Nhưng tôi không thấy buồn ngủ, thay vào đó chỉ có cảm giác cứ rơi xuống, rơi xuống mãi. Có điều, khi quen với điều đó rồi, tôi có thể đứng trong khi đang tiếp tục rơi xuống.

Công việc tiếp diễn suôn sẻ, một lúc sau cửa hàng vắng khách. Tôi vừa xếp hàng lên kệ và lau sàn, vừa chịu đựng cảm giác rơi xuống như thể cơ thể bị sàn nhà hút lấy, còn ruột gan tôi thì bay ngược lên trên.

Ca làm sẽ kết thúc trong suôn sẻ, tôi sẽ trở về căn phòng đó. Nghĩ tới đây tôi chợt thấy buồn cười. Một con người trống rỗng quay trở về căn phòng trống rỗng, rốt cuộc đây là trò đùa kiểu gì vậy.

"Anh ơi."

Trong lúc tôi ngồi xổm bổ sung các hộp CalorieMate lên kệ, chợt có tiếng gọi tôi từ phía sau. Tôi nhặt hộp CalorieMate vừa bị rơi vì giật mình lên, đặt lại vào thùng các tông. Tôi cố trấn tĩnh trái tim đang đập rộn với tốc độ khó tin của mình, ngoảnh đầu lại. Tôi nghĩ đó là một vị khách muốn hỏi nơi đặt món hàng họ cần, nhưng người đứng đó lại là Kawahara.

Tôi bất giác ngẩn ra, chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt tôi hướng từ dưới lên trên, Kawahara chăm chú nhìn vào mắt tôi.

"... Có chuyện gì vậy? Em không trực quầy thanh toán à?"

"Giờ không có khách nào nên không sao ạ."

Có chuyện gì thế nhỉ.

Kawahara khẽ chau mày. Cô ấy đang giận gì đó ư?

"Thế có chuyện gì thế em?"

"Dạ không, em chỉ lo không biết anh có ổn không thôi."

"Anh... ư?"

"Từ đầu buổi tới giờ trông anh cứ vô hồn thế nào ấy."

Tôi hiểu rồi, hóa ra biểu cảm kỳ lạ của cô ấy hôm nay là vì lo lắng cho tôi.

Vô hồn ư, Kawahara thật có mắt nhìn người khác.

"Không sao đâu. Thực ra bao lâu nay anh vẫn vô hồn thế đấy."

Đó là sự thật, dù tôi đã khiến nó nghe như một câu nói đùa. Nhưng Kawahara không cười.

"Thì chữ 'vô hồn' viết giống chữ 'trống rỗng' mà. Anh lúc nào cũng vậy, thế nên anh bây giờ không khác gì mọi khi cả."

Tôi nghĩ cô ấy sẽ bật cười, hoặc lo lắng cho tôi, mà cũng có thể cô ấy sẽ nổi giận bảo tôi không nên nói những lời như vậy. Dẫu thế nào cũng được, nhưng không ngờ cô ấy lại không phản ứng theo bất kỳ cách nào tôi dự liệu trước.

"... Xin lỗi anh, em không biết nên nói thế nào."

Hình như tôi chỉ làm cô ấy khó xử.

"À, không, xin lỗi vì đã nói một điều làm em khó xử."

"Từ hôm qua em cứ nghĩ ngợi mãi."

"... Từ hôm qua ư?"

Trước câu hỏi của tôi, Kawahara như chợt nhớ ra điều gì, cô đưa tay lên che miệng.

"Xin lỗi anh, chuyện này không liên quan tới anh, đầu óc em lơ đãng quá. Chỉ là, có một người đã nói một câu y hệt câu của anh, rằng người đó thấy bản thân trống rỗng. Lúc nghe người ấy nói thế, em cũng không biết phải làm sao."

Tôi nghĩ Kawahara quả là dễ dính phải mấy người kỳ cục, như thể tôi không phải một trong số những người kỳ cục đó vậy.

"Anh nghĩ em không cần đáp lại gì đâu. Có lẽ cả anh và người đó đều trống rỗng thật đấy."

"Em không nghĩ thế."

Có vẻ chính Kawahara cũng không định lập tức lên tiếng phản đối như thế, nên cô ấy cúi đầu xin lỗi tôi.

"Nhưng mà em thật sự không thấy vậy."

Qua câu bổ sung ấy, tôi nhận ra - một cách khá muộn màng - rằng Kawahara là một người thật chu đáo. Cô ấy là người tốt thực sự, khác với tôi. Tuy thỉnh thoảng cô ấy cũng nói xấu và kêu ca về người khác, nhưng cô ấy luôn thật lòng quan tâm, lo lắng cho người khác.

Dẫu trong lòng trống rỗng, tôi vẫn mong cô ấy từ nay có thể gặp những người không trống rỗng.

Tuy không đồng ý với câu nói của Kawahara, tôi vẫn muốn cảm ơn cô ấy, nhưng đúng lúc đó chuông cửa lại báo có khách vào cửa hàng. Hai chúng tôi cùng đồng thanh nói "Kính chào quý khách" với âm lượng vừa phải. Câu chào này là thứ mà chủ cửa hàng chứ không phải khách hàng mong muốn.

Kawahara phải quay lại quầy thanh toán. Tôi cong cong khóe miệng tạo thành một nụ cười, nói "Thế nhé" để kết thúc câu chuyện, Kawahara cũng gật đầu rồi quay đi.

Tôi cũng phải xếp lại đám hộp CalorieMate cho ngay ngắn, nhưng trước khi tôi ngồi xuống lại nghe thấy tiếng gọi "Anh ơi." Tôi quay mặt lại, chắc để khách hàng không nghe thấy, Kawahara đến gần tôi rồi nhỏ giọng nói, "Em nghĩ thông tin này không cần thiết lắm" như để rào trước. "Thực ra, người tự nhận mình trống rỗng mà em nhắc tới khi nãy là chị Hiro bên Moai anh ạ."

Kawahara chỉ nói vậy rồi đi thẳng về phía quầy thanh toán.

Tôi không hiểu cô ấy nói thế với ý đồ gì. Cô ấy rõ ràng không biết mối quan hệ giữa tôi và Akiyoshi, tôi thậm chí nghĩ cô ấy cố tình nói vậy để mỉa mai tôi. Nhưng hẳn là không phải vậy.

Đó đúng là thông tin không cần thiết, nhưng sự thật vừa được cho biết đó không chịu rời khỏi tôi, nó chèn ở cổ họng tôi - thứ hiếm hoi chưa bị mất cảm giác - và ngăn cản hô hấp của tôi.

Tôi ngồi sụp xuống, không phải vì muốn sắp xếp lại đám CalorieMate. Cảm giác không gian xung quanh chao đảo tấn công tôi khiến tôi không đứng nổi.

Tôi quỳ gối xuống. Việc hít thở trở nên khó khăn, lỗ hổng trên ngực và bụng khiến tôi lạnh buốt, tay tôi run run.

"Khi đó cậu thích tớ sao?"

Chẳng hiểu sao đúng lúc này, cuối cùng tôi cũng hiểu ra. Rằng thứ bị cắt rời khỏi tôi, thứ đâm vào cổ họng tôi từ hôm qua tới giờ là gì.

Tôi đã bị tổn thương.

Không biết từ khi nào, khung cảnh trước mắt tôi không còn chao đảo, thay vì thế nó trở nên nhạt nhòa. Tôi vội che giấu điều ấy trước khi bị ai đó nhìn thấy.

"Kawahara này."

Sau khi ca làm kết thúc, Kawahara thường ra khỏi phòng để đồ cá nhân trước tôi, đây là lần đầu tiên tôi gọi cô ấy lại.

Kawahara có vẻ bị bất ngờ, cô ấy mở tròn mắt quay đầu lại, tôi phải giải thích lý do khiến tôi dũng cảm gọi cô ấy lại.

"Xin lỗi, em có thể đợi anh một chút được không?"

Ngẫm kỹ thì đó thực là một lời đề nghị kỳ cục. Bởi Kawahara luôn đợi để chào tôi ở bãi đỗ xe rồi mới về.

Nhưng Kawahara vẫn thành thực nói "Vâng, không vấn để gì ạ", vừa nói vừa gật đầu mấy cái. "Thế em đợi anh ở bên ngoài nhé." Nói rồi cô mở cửa sau, bước ra ngoài.

Tôi cởi tạp dề và áo đồng phục, thay ra áo phông và quần vải đen rồi ra bên ngoài bằng cửa sau. Kawahara đợi tôi bên ngoài, cô ấy không khởi động máy như mọi khi.

"Xin lỗi vì bắt em phải đợi, mà đúng hơn là xin lỗi vì đã giữ em lại nhé."

"Dạ, không sao ạ."

"Có chuyện này anh muốn hỏi em."

Việc này nên mở lời thế nào? Đột ngột hỏi một chuyện như vậy có kỳ cục không nhỉ? Trong lúc tôi còn đang chần chừ nghĩ dù sao Kawahara cũng không biết những chuyện trước nay của tôi, thì chợt Kawahara vừa nghịch mũ bảo hiểm vừa hỏi:

"Anh định hỏi về chị Hiro ạ?"

"Ơ..."

"Dạ, tại khi nãy câu chuyện giữa chúng ta kết thúc với cảm giác là lạ nên em đoán vậy, nếu không phải thì cho em xin lỗi nhé."

Vì cô ấy đoán không sai nên tôi khẽ gật đầu "Nhưng em đoán đúng rồi."

"Anh hơi băn khoăn tại sao khi nãy đột nhiên em lại cho anh biết người cũng nhận mình là trống rỗng kia chính là thủ lĩnh của Moai."

Tôi lo sợ nghĩ, không lẽ cô ấy biết về mối quan hệ nào đó của tôi?

"... Dạ."

Vừa xoay vòng vòng chiếc mũ bảo hiểm, Kawahara vừa ngước lên không trung. Ánh đèn của cửa hàng dược phẩm khiến tôi không nhìn thấy ngôi sao nào.

"Em không biết nói sao, nếu lời em nói khiến anh phật lòng thì cho em xin lỗi trước nhé."

"Không sao đâu."

Tôi gật đầu, lòng lo sợ vết thương sẵn có của mình sắp phải hứng chịu thêm những đòn đánh mới.

"Thực ra..."

Tôi hơi yên tâm hơn khi thấy cô ấy dùng ngữ điệu thân thiết để nói.

"Anh Tabata và chị Hiro... À, nếu anh không biết rõ chị Hiro thì chúng ta coi chị ấy là chủ nhiệm của một tập thể lớn đi ạ. Anh và chị ấy thực sự là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau. Em nghĩ những việc hai người đang làm, và cả cuộc sống thường ngày của cả hai cũng rất khác nhau."

Hẳn là vậy rồi.

"Nhưng hai người lại cùng ủ rũ vì chuyện gì đó, cùng phủ nhận bản thân, cho rằng bản thân mình trống rỗng. Nói theo cách nào đó thì em nghĩ hai người giống nhau, đều tự tin quá mức vào bản thân."

"Tự tin ư?"

Một từ tôi không ngờ tới xuất hiện, tôi bất giác nhắc lại như một kẻ ngốc.

"Vâng, hai người đều tự cho rằng mình là người chỉn chu, thông tuệ."

"Anh nghĩ không phải vậy đâu. Chí ít thì anh không như vậy."

Tôi chưa từng nghĩ mình là một người tuyệt vời. Kawahara hiểu sai rồi.

"Dạ không, em không nghĩ anh cho rằng mình là người tài giỏi. Nhưng em đoán anh thấy bản thân cần phải chỉn chu, thông tuệ, rằng như thế là lẽ đương nhiên. Nhưng đâu phải ai cũng toàn điều tích cực như vậy."

Không phải ai cũng toàn điều tích cực... Đúng là tôi đã sống một cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì, làm những việc vớ vẩn và trong người luôn mang cảm xúc lẫn lộn.

"Anh Tabata và chị Hiro tuy vị trí khác nhau, quan điểm khác nhau, nhưng em nghĩ việc hai người có những điểm chưa hoàn hảo là điều đương nhiên. Khi nãy em đột nhiên nghĩ thế, vì vậy đã buột miệng nhắc tới tên chị ấy, nhưng điều em muốn nói - và em ước khi đó mình nói được với chị Hiro - là mọi người đều trống rỗng cả thôi. Em cũng trống rỗng. Theo như cách anh nói, thì em cũng trống rỗng như anh vậy."

"Không, anh không nghĩ thế đâu..."

Tôi đã lập tức phản đối ý kiến của người khác. Từ ngày hôm qua, tôi liên tục vi phạm phương châm sống của mình. Nhưng lời nói đó là thật lòng. Sau tất cả mọi chuyện tôi làm, tôi cảm thấy áy náy nếu coi Kawahara là cùng một kiểu người với mình.

Dù ý kiến bị phản đối, không hiểu sao Kawahara vẫn mỉm cười.

"Không sao đâu anh, chỉ cần để ai đó bổ khuyết những điểm chưa hoàn hảo của mình là được."

"Có thể làm thế ư?"

"Vâng. Thì lúc em say, nổi giận rồi bỏ về, các anh chị vẫn thân thiện với em đấy thôi."

Tôi không hiểu, cũng không đồng tình lắm, nhưng tôi biết Kawahara đang cố an ủi tôi, nên tôi gượng cười nói, "'Cảm ơn em vì đã động viên anh."

"Dạ không, em rất vui sướng khi được anh bổ khuyết mà. Thực ra em cũng hơi ủ dột."

"Có chuyện gì à?"

Tôi một lần nữa đi chệch khỏi phương châm của mình bằng việc hỏi sâu vào chuyện riêng của người khác. Tôi nghĩ mình lỡ lời mất rồi, nhưng Kawahara lại cười mỉm hỏi, "Anh sẵn sàng nghe em tâm sự ư?"

Tôi gật đầu, cô ấy lại xoay xoay chiếc mũ bảo hiểm trên tay như thể không có gì nghiêm trọng.

"Moai không còn nữa anh ạ."

Câu nói đó đi xuyên qua tôi, rồi lập tức dội ngược lại.

"Gì cơ?"

"Chính xác thì vẫn còn, nhưng nghe nói sẽ bị giải thể ạ. Trong buổi báo cáo hôm qua chị Hiro đã nói thế. Từ hồi gia nhập em thấy rất vui, thế nên nghe tin này em khá là sốc."

"Đó là hình phạt của nhà trường à?"

"Hình như không phải ạ, nhà trường có hình phạt khác, việc giải thể câu lạc bộ hình như là quyết định của chị Hiro ạ."

"... Ồ."

Cô ấy quyết định chịu trách nhiệm bằng cách đó ư?

Không hiểu sao tôi cảm thấy thật khó thở.

"Tới mức phải giải thể sao?"

"Dạ, vì liên quan tới việc kia mà. Hôm qua chị Hiro đứng trên bục giảng nói qua micro như vậy, nhưng hình như chị ấy không bàn bạc trước với ai về việc giải thể đó, chỉ đột ngột quyết định nên anh Ten và các thầy cô đã rất luống cuống. Nghe nói quyết định đó khác với nội dung họ đã bàn bạc từ trước."

"Thật à..."

Nghĩa là sao?

"Với cương vị chủ nhiệm câu lạc bộ, hẳn là chị ấy phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm, nhiều tới mức chúng ta không tưởng tượng được. Nhưng trong buổi báo cáo ngày hôm qua chị Hiro có vẻ rất hối tiếc, cuối cùng em cũng hình dung ra sự vất vả của chị ấy. Dù rằng lúc này mọi thứ đã muộn."

"Vậy Moai sẽ bị giải thể theo ý định của chủ nhiệm ư?"

Dẫu có biết chuyện đó tôi cũng chẳng thể làm gì. Vậy mà lúc này rồi, tôi lại hỏi điều đó với giọng lo lắng.

"Chí ít thì chị Hiro có vẻ không muốn tham gia nữa, chị sinh viên năm ba giữ vị trí đại diện của Moai từ năm sau có bàn với mọi người rằng nếu Moai không còn thì sẽ tạo dựng một tổ chức khác, nhưng xem ra nhiều người vẫn thấy bất an về kế hoạch đó."

"... Vì mọi người bị đẩy ra một cách đột ngột quá mà."

Tôi đáp một câu hợp lẽ, Kawahara "Vâng" một tiếng rồi lại ngẩng lên nhìn trời.

"Vả lại, mọi người cũng lo rằng không có chị Hiro thì có ổn không."

Nỗi bất an đượm trên khóe môi gượng cười của Kawahara.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru