Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 453 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
sự thật đang ở trước...

Sự thật đang ở trước mắt tôi.

Akiyoshi... Là Akiyoshi!

Người đứng đó đúng là Akiyoshi Hisano, không thể nhầm được.

Cô ấy trông hơi tiều tụy, dưới mắt có bọng nước, bộ đồ giống với bộ cô ấy mặc trong buổi giao lưu hôm trước, lớp trang điểm giống như trên bức ảnh chụp với Ten, nhưng cái vẻ không để tâm tới những chuyện khác và nụ cười tươi rói thì không có ở đó, chỉ có Akiyoshi bằng xương bằng thịt đang đứng nhìn về phía tôi với vẻ bối rối.

Đã hai năm rưỡi kể từ lần cuối chúng tôi đối diện với nhau.

Nếu tôi hỏi "Sao cậu lại ở đây" thì giống như biết mà vờ hỏi. Tôi biết chính xác lý do cô ấy ở đây. Là người chịu trách nhiệm, cô ấy hẳn muốn tới hội trường sớm hơn bất kỳ ai khác. Nhưng tôi không ngờ cô ấy tới sớm đến thế. Lẽ ra tôi nên cẩn thận hơn.

Nhìn cánh tay Akiyoshi đang giơ lên lưng chừng, tôi đoán có lẽ lúc trông thấy tôi từ phía sau cô ấy đã băn khoăn không biết có nên gọi tôi hay không, rồi thấy tôi dợm bước đi cô ấy mới luống cuống gọi.

Tôi đứng sững lại trước tiếng gọi bất ngờ ấy, Akiyoshi thoáng lảng ánh mắt đi nơi khác nhưng rồi lại nhìn tôi.

"Ừm, tớ..."

Tôi biết cô ấy đang cẩn thận lựa chọn ngôn từ.

"Lâu rồi mới gặp cậu, Tabata."

Tabata... ư?

"... Ừm."

Từ "ừm" đó vừa là lời đáp, lại vừa là từ tôi bất giác thốt ra vì cảm giác không quen.

Không phải "Kaede" mà là "Tabata".

Đương nhiên cả hai cách đều là gọi tôi.

"Xin lỗi đã làm cậu giật mình."

"Không sao đâu."

Có lẽ nhìn chúng tôi giống những người bạn nhiều năm không gặp, và thực tế đúng là như vậy.

Tôi đang nghĩ không biết nên nói gì thì chợt Akiyoshi giải thích điều mà tôi chưa hỏi.

"Tớ gọi cậu là vì..."

"..."

"Nếu được, tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Akiyoshi nói, hết nhìn tôi lại nhìn băng ghế tôi vừa ngồi.

Chuyện muốn nói ư. Có quá nhiều manh mối để suy đoán.

"À phải rồi, bữa trước tớ có gọi cho cậu, nhưng cậu đổi số rồi, phải không? Cậu đổi cả địa chỉ hòm thư nữa."

"... Hai năm rưỡi rồi mà."

Câu nói của tôi nghe như một lời mỉa mai về việc Akiyoshi phớt lờ tôi trong hai năm rưỡi qua nhưng giờ lại tới tiếp cận tôi. Nhưng Akiyoshi vẫn cười với vẻ bối rối như cũ, nhìn băng ghế, nói, "Cậu nói phải."

Vẻ băn khoăn của cô ấy thật dễ thấy.

Tôi có thể tưởng tượng ra một số điều khiến cô ấy băn khoăn. Mình có nên bắt chuyện với cậu ấy thế này không? Mình nên nói thế nào, nên nói những gì? À không, cô ấy nói có chuyện muốn nói nên chắc không băn khoăn về việc nên nói gì. Nếu vậy, có thể cô ấy đang nghĩ không biết có nên nói điều đó ở đây, lúc này không.

Trong lúc tôi bắt đầu vừa sợ vừa kỳ vọng vào điều Akiyoshi muốn nói với tôi, Akiyoshi hít vào một hơi thật khẽ để tôi không nghe thấy, đoạn nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Cậu dạo này khỏe chứ?"

"... Cũng tạm."

"Thế à... Ừm, tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Cô ấy tuyên bố lần nữa. Hẳn là cô ấy đã quyết định sẽ nói chuyện đó ở đây, nhưng tôi không đáp. Tôi sợ rằng nếu đáp lại thì sẽ tạo tiền đề cho việc chấp nhận câu chuyện của cô ấy.

Đôi mắt Akiyoshi nhìn từ phía chính diện đã không còn vẻ trong vắt ngày nào. Màu sắc của nỗi hoài nghi in dấu trong hai năm rưỡi qua đã vấy bẩn thế giới của cô ấy.

"Ừm, cậu biết không?"

Trước đây cô ấy cũng không nói chuyện vòng vo như vậy. Tôi nghiêng đầu tỏ ý hỏi.

"Ừm, Moai hiện đang gặp rắc rối. Có một vấn đề phát sinh, lát nữa tớ sẽ có buổi báo cáo và thảo luận với mọi người."

"... Thế à."

Đôi lông mày gọn ghẽ của Akiyoshi khẽ động.

"... Ừ. Moai hiện đang rối lắm."

"Ra là vậy."

Tôi chỉ gật đầu với hàm ý chấp nhận sự thật, nhưng đôi mắt Akiyoshi vốn đã lớn nay càng mở lớn hơn.

"Cậu không cảm thấy gì sao?"

Tôi hiểu sự thay đổi trong cảm xúc của cô ấy.

Dựa trên ý hiểu này, tôi chuẩn bị một câu trả lời vô nghĩa.

"... Vì tớ không hiểu rõ nó lắm."

"Moai đang gặp vấn đề lớn đấy."

"Đâu liên quan gì đến tớ."

"Nhưng chính tớ và... Tabata đã tạo nên Moai mà?"

"Giờ nó khác trước rồi, không phải sao?"

Tôi hơi bực mình trước cách nói của Akiyoshi, vì thế đã chọn những câu từ giống như đang chỉ trích, nhưng rồi lập tức hối hận vì việc đó, thật sự là không tốt.

Tôi nghe thấy Akiyoshi nuốt xuống một hơi lớn.

"Không khác gì cả."

"... Không còn giống trước nữa rồi."

Ánh mắt Akiyoshi thay đổi.

"Ừm, có lẽ những việc Moai đang làm thực sự khác trước."

"Hẳn là khác rồi."

"Nhưng Moai vẫn là Moai."

Lời tuyên bố với giọng điệu thật khiên cưỡng.

"Cậu nghĩ nó khác gì trước đây?"

Câu hỏi với giọng điệu như ra câu đố.

"... Ai mà biết."

Tôi nghĩ Akiyoshi phải tự hiểu điều đó. Nhưng có vẻ Akiyoshi có cách hiểu khác về câu nói của tôi.

'' 'Ai mà biết' ư?"

Câu nói nửa như thất vọng, nửa như tức giận.

"Cậu nói cậu không biết..."

"Thì tớ nói tớ không hiểu rõ lắm mà."

"Cậu không hiểu rõ, thế mà cậu..."

Cùng với giọng nói gay gắt, mặt Akiyoshi đầy vẻ tức giận và nuối tiếc. Cô ấy cắn môi, chau mày.

Tôi nghĩ tôi biết cô ấy tức giận và nuối tiếc điều gì. Nhưng chính vì thế, tôi cho rằng tôi mới là người nên mang cảm xúc đó. Cô ấy đã biến Moai thành một thứ mà tôi không hiểu rõ nó là gì nữa rồi.

Từ biểu cảm của Akiyoshi, tôi đoán cô ấy đã biết tất cả và sắp nương theo cảm xúc của mình để chỉ trích tôi. Nhưng quả nhiên, là đại diện một tổ chức lớn, dù thể hiện cảm xúc ra mặt nhưng Akiyoshi vẫn cố trấn tĩnh lại, cô ấy thở hắt ra.

"Tớ muốn nói chuyện với cậu."

"Ừ, khi nãy cậu nói rồi."

"... Tớ nói thẳng nhé."

Nếu nói tôi không run sợ trước lời rào trước ấy thì là nói dối.

Thật ngu ngốc khi run sợ trước một việc chưa xảy ra, nhưng nếu nhìn lại cuộc đời mình ta sẽ thấy những dự cảm không lành sẽ thành hiện thực với xác suất lên tới năm mươi phần trăm. Thế nên con người sẽ luôn luôn phải run sợ.

Lần này cũng vậy.

"Không phải ngẫu nhiên mà cậu ở đây lúc này, phải không?"

"..."

"Cậu chính là người làm việc đó, phải không?"

Đâu đó trong lòng mình, tôi đã luôn tập luyện điệu bộ nghiêng đầu thắc mắc một cách thật tự nhiên.

"Việc đó là việc gì cơ?"

Những mường tượng trong đầu tôi được hiện thực hóa một cách chính xác đến bất ngờ. Mường tượng về biểu cảm của tôi và biểu cảm của Akiyoshi.

"Cậu đã đăng lên mạng..."

Cô ấy có vẻ không còn băn khoăn nữa.

"... việc Moai trao đổi thông tin cá nhân với các công ty bên ngoài."

"Cậu nói tớ đã làm việc đó ư?"

"Ừ."

Cái gật đầu của Akiyoshi đầy vẻ cả quyết. Không còn là nghi ngờ, cũng không phải đang mắng nhiếc. Chỉ là cô ấy biết.

Đương nhiên Akiyoshi đoán đúng. Vấn đề là làm thế nào cô ấy đoán được, và cô ấy nghĩ gì về việc đó.

Vừa giữ vẻ mặt không hiểu - vẻ mặt đã định từ trước, tôi vừa hỏi Akiyoshi.

"Tớ không hiểu rõ lắm, nhưng sao tớ phải làm việc đó chứ?"

"Tớ không biết."

Akiyoshi khẽ lắc đầu như thể cô ấy thực sự không biết. Cử chỉ đó trông như cô ấy đang cố giũ bụi trên đầu xuống vậy.

"Nhưng tớ biết đó là cậu."

Tiếng trái tim tôi bơm máu nhiều hơn bình thường tới khắp cơ thể vang vọng bên trong tôi.

"Nghĩa là sao?"

Tôi cảm thấy máu mình trở nên rất đặc, có lẽ cũng vì nhiệt độ lúc này nữa.

"Tớ đã xem bức ảnh đó."

"Ảnh?"

"Nhìn dòng chữ ghi trên ảnh, tớ lập tức nhớ ra."

"... Nhớ ra cái gì?"

"Phương châm sống của cậu."

Akiyoshi cả quyết nói, mồ hôi rịn đầy trán cô ấy.

"..."

Tôi không đáp, vì nếu mở miệng, sự dao động trong lòng tôi sẽ lẫn vào giọng nói của tôi mất.

Tôi cố nuốt nước bọt, nhưng không làm được.

Tôi đã bị nhận ra.

Đúng hơn là, tôi đã được nhận ra.

Có vẻ Akiyoshi coi sự im lặng của tôi là thừa nhận.

"Tại sao cậu làm thế?"

Điều làm tôi ngạc nhiên là, giọng nói của Akiyoshi không hề mang sắc thái chất vấn.

"Nói cho tớ biết đi."

Không phải một lời cầu xin. Mà giống như cô ấy đang cố giảng giải cho tôi thì đúng hơn. Kiểu giọng của bố mẹ, thầy cô mắng mỏ khi một học sinh tiểu học làm điều gì sai trái.

Tôi không thích điều đó.

"Giả sử là tớ thật thì sao?"

Giọng nói như mắng mỏ, như giảng giải, như thể sẽ tha thứ, y đúc của người bề trên đó đột ngột thay đổi. Câu hỏi lại "Thì sao ư?" của cô ấy xen lẫn ít nhiều tức giận.

Quả nhiên là như vậy.

Tôi biết mà. Giọng nói giống như nuông chiều đối phương, giọng nói mà Akiyoshi vừa sử dụng chỉ được dùng khi người đó không coi đối phương ngang hàng với mình.

Akiyoshi trước đây không nói chuyện kiểu đó.

"Tớ cất tiếng gọi cậu là vì muốn nói rõ ràng với cậu về chuyện đó."

"Tớ không biết cậu định nói gì, có điều, không phải các cậu đã sai sao? Tớ không rõ mọi chuyện, nhưng các cậu cung cấp thông tin cá nhân cho các công ty mà? Trong thời đại này mà các cậu gây ra vấn đề lớn như vậy thì lỗi tại các cậu cả thôi."

"Tớ biết điều đó."

Akiyoshi thừa nhận lỗi lầm thẳng thắn tới mức đáng kinh ngạc.

"Thế nên tớ sẽ nhận lỗi và chịu trách nhiệm."

"... Cậu nói như thể việc chịu trách nhiệm đó vĩ đại lắm ấy."

Tôi xác định suy nghĩ trong đầu mình, rồi nói ra những ngôn từ đầy cảm xúc.

"Ý tớ không phải vậy..."

Akiyoshi chùn lại. Thấy có vẻ đã chạm tới phần sâu nhất trong trái tim cô ấy, tôi quyết định nói hết những điều muốn nói trước khi cơn giận trong lòng cô ấy bùng lên.

"Tớ không hiểu rõ lắm, nhưng mà..."

Nói lòng vòng mãi cũng không có nghĩa lý gì.

"... sao cậu không thử nghĩ tới cảm xúc của người đã làm việc đó nhỉ?"

Có lẽ câu nói đó giống như câu rào trước cho việc thừa nhận tất thảy mọi chuyện.

"Trước đây ở đâu đó đã từng có một tổ chức bí mật chỉ truy cầu lý tưởng."

Lẽ ra tôi không nên nói một điều tiềm ẩn nguy cơ thế này trước mặt Akiyoshi.

Nhưng quãng thời gian hai năm rưỡi cùng sự thay đổi trong biểu cảm, giọng nói và cách Akiyoshi gọi tôi đã liên tục đâm vào lưng tôi.

Tôi vẫn tưởng những lúc thế này, thứ bị đâm sẽ là lồng ngực mình.

"Thời chúng ta ngợi ca lý tưởng, sống không làm phiền tới ai thì đâu có ai nghĩ xấu về tổ chức. Nhưng rồi Moai ngày càng lớn mạnh, các thành viên bắt đầu gây phiền phức cho người khác với vẻ mặt như thể mình là trung tâm vũ trụ. Không chỉ một hai người thấy khó chịu. Rất nhiều người khó chịu vì Moai. Và ai đó trong số họ đã gây ra sự việc lần này, đơn giản vậy thôi."

Cảm giác như trên bờ lưng bị đâm của tôi dần xuất hiện một vết thương sâu. Tôi không thể dừng lại là bởi không thể chịu nổi gương mặt của Akiyoshi. Mặt cô ấy chẳng hề tỏ ra bị tổn thương hay hối hận, và tôi ghét điều đó.

Tôi tiếp tục nói, như để tống tiễn khỏi cơ thể mọi suy nghĩ dồn nén cho tới ngày hôm nay.

"Vì Moai mà thế giới của nhiều người đã thay đổi. Không chỉ những năm tháng sinh viên, có những người cả cuộc đời họ đã bị thay đổi. Tất cả đều theo hướng không mong muốn. Trong khi tôn chỉ của Moai là 'trở thành bản thân mà mình mong muốn'. Cuộc sống của nhiều người xung quanh Moai đã bị đảo lộn. Và có những người đã thành vật hy sinh."

Dù tôi chỉ trích thẳng thừng, Akiyoshi vẫn không nói gì.

Cô ấy mím môi, nhìn tôi như thể một người bình thường đang cố chịu đựng điều gì đó. Vẻ mặt cô ấy giống như đã quên mình là người đại diện của Moai.

Trong khoảnh khắc, Akiyoshi trở thành con người hoàn toàn mới với tôi.

"Moai thực sự đã gây hại cho người khác. Nhưng vì tổ chức chưa từng chuộc tội nên mới xảy ra sự việc lần này. Một chuyện tất lẽ dĩ ngẫu đã xảy ra, tất cả chỉ có thế."

Đột nhiên...

Trong lúc nói, đột nhiên tôi tìm thấy một khả năng từ biểu cảm của Akiyoshi.

Đó chỉ là mong ước của tôi chăng? Không, không phải.

Tôi nghĩ có lẽ Akiyoshi đang cố hiểu ra.

Hiểu ra sự sai trái, lầm lỗi trong việc cô ấy đang cố gắng làm.

Tôi không nghĩ nhận ra những điều đó bây giờ là quá muộn.

Bởi thực tế, tôi vẫn luôn nghĩ Akiyoshi - người đã bị biến thành một cô gái bình thường - có thể cũng là nạn nhân của Moai.

Có thể bản thân cô ấy không nhận ra, nhưng chính cô ấy đã bị đám đông tẩy não, cô ấy là một anh hùng đã bị tước mất sức mạnh.

Có lẽ lúc này, sau khi nghe tôi nói, cô ấy đang cố hiểu ra điều đó.

Có thể cô ấy đang nhìn lại lỗi lầm của mình, và chịu đựng nỗi xấu hổ trong lòng.

Có lẽ sự thay đổi trạng thái đang diễn ra. Tôi bắt đầu nghĩ theo hướng đó.

"Moai đã trở nên bất thường rồi."

Tôi cố gắng hướng câu chuyện về một cái kết có hy vọng.

Nếu Akiyoshi thay đổi suy nghĩ thì vẫn còn tương lai.

"Nhưng rất có thể vụ việc lần này là một cơ hội tốt."

Có lẽ Akiyoshi cũng đã bắt đầu thấy Moai bất thường. Nhưng cô ấy không thể ngăn nó lại. Vì trách nhiệm của người đại diện, và vì bị luồng ý kiến mạnh mẽ của những người xung quanh cuốn theo. Có lẽ cô ấy đã không thể thay đổi nó khi chỉ có một thân một mình.

Nếu vậy thì vẫn kịp.

"Vẫn có thể làm lại mà?"

Akiyoshi vẫn lắng nghe tôi nói với vẻ chịu đựng như trước. Một làn gió mát thổi qua. Những cái bóng lay động.

"Chỉ cần xây dựng lại một lần nữa là được."

Tôi nói với Akiyoshi mong ước của mình mấy tháng qua.

"Xây dựng lại một Moai nghiêm chỉnh, đường hoàng."

Tôi cảm thấy hơi tự hào về mình vì đã nói ra được mọi điều.

Để nói chuyện dễ hơn, tôi nhìn thẳng vào mắt Akiyoshi thay vì chỉ nhìn vào mũi cô ấy. Khi nhìn vào mắt nhau, có lẽ những người bị một Moai biến chất xoay vần như chúng tôi sẽ nhận ra chúng tôi chưa hề thay đổi điều gì.

"Nếu cần, tớ sẽ giúp cậu..."

Tôi đưa ra lời đề nghị, Akiyoshi chúc ánh mắt xuống đất một chút.

Tôi không biết cô ấy đang nghĩ gì, đang suy tính điều gì, nhưng tôi vẫn thử tưởng tượng.

Giả như cô ấy đang nhớ lại điều gì trước đây thì thật tốt.

Nhưng lẽ ra tôi nên hiểu, khác với những dự cảm chẳng lành, những kỳ vọng của chúng ta có đến tám mươi phần trăm sẽ không trở thành hiện thực.

Đôi môi Akiyoshi khẽ động, như muốn triệt để phá hủy mọi thứ.

"Thật là vớ vẩn."

Trong khoảnh khắc, tôi không hiểu ý nghĩa của câu đó. Akiyoshi ngẩng đầu nhìn tôi. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt long lanh như chứa đựng sức lực của toàn thân cô ấy.

Thật kỳ lạ, ánh mắt ấy nom như đang lườm kẻ địch nhiều năm.

"Cậu đừng có đùa, đừng có nói vớ vẩn!"

Lần này tới lượt tôi chùn người lại trước cơn tức giận - như thể mọi điều cô ấy chịu đựng đang phun trào ra ngoài - của Akiyoshi.

"Akiyoshi..."

"Cái gì bất thường? Cái gì là 'cơ hội tốt'? Cái gì là 'Chỉ cần xây dựng lại là được'? Còn cái gì nữa nhỉ, à, 'một Moai nghiêm chỉnh đường hoàng'?"

Đương nhiên đây không phải câu hỏi rồi.

"Cậu không biết gì về chuyện bên trong Moai! Cậu không biết gì về những chuyện xảy ra trong hai năm rưỡi này cả! Nhưng cậu lại muốn phá hủy Moai, muốn đổ lỗi cho người khác, rốt cuộc cậu đang nói cái gì vậy? Cậu đừng có đùa!"

Chắc vừa rồi quên cả hít thở, Akiyoshi thở hổn hển, đôi bờ vai nhấp nhô. Tôi lặp lại câu nói của cô ấy trong đầu.

Thầm nhẩm lại vài lần, cuối cùng tôi nhận ra sự khác thường trong đó.

Tôi đã muốn dẫn dắt Moai theo hướng đúng đắn, hơn thế còn chìa tay mình ra để giảng hòa. Nhưng thiện ý đó đột nhiên bị từ chối, không những vậy tôi còn bị nhiếc móc nặng lời rằng đừng có đùa.

Sau khi hiểu rõ ý tứ của cô ấy, như thể câu từ của cô ấy đã ngấm cả vào da thịt, lần đầu tiên máu dồn hết lên đầu tôi.

"Cậu nói gì thế? Tớ biết đấy, chí ít tớ biết Moai đã trở nên bất thường."

"Chữ 'bất thường' cậu nói nãy giờ nghĩa là gì? Cái gì bất thường? Đừng có nói bừa!"

Cô ấy không còn nhìn tôi với vẻ thăm dò ý tứ như nãy giờ nữa.

"Làm phiền tới người khác, gây ra những chuyện sai trái, như vậy còn chưa bất thường sao? Mà vốn dĩ, giống như cậu nói khi nãy đó, Moai hiện tại đang làm những việc khác hoàn toàn với hồi chúng ta mới tạo ra nó."

Akiyoshi hít vào một hơi, có tiếng gió lùa qua kẽ răng cô ấy.

"Lần này chúng tớ đã sai. Và đúng là có thể ở một mặt nào đó Moai đã làm phiền tới mọi người xung quanh. Nhưng việc nó khác với trước đây thì có gì sai?"

"Cái đó..."

Trước khi tôi kịp chuyển suy nghĩ thành ngôn từ, Akiyoshi không đợi thêm một giây nào liền tấn công tiếp.

"Chẳng có gì bất thường cả. Thời gian trôi thì thay đổi là lẽ thường tình. Đâu phải không thay đổi là vĩ đại, còn thay đổi thì là sai trái chứ?"

Thái độ như mắng mỏ đó khiến tôi khó chịu.

"Trước đây Akiyoshi không lên mặt dạy dỗ người khác như vậy. Cậu đã thay đổi rồi, theo hướng xấu."

"Tớ mới là người phải nói câu đó đấy."

Biểu cảm trên mặt Akiyoshi thay đổi. Tôi biết, nỗi buồn đã vượt lên trên cảm giác tức giận trong cô ấy.

"Tại sao cậu lại trở nên như vậy?"

"Tớ mới là người phải hỏi câu đó. Tại sao cậu vứt bỏ lý tưởng để rồi trở nên như thế?"

"Tớ không vứt bỏ!"

Akiyoshi kêu lên, âm lượng lớn nhất từ đầu cuộc nói chuyện tới giờ.

"Tớ không hề vứt bỏ! Tớ vẫn muốn giúp thật nhiều người trở nên hạnh phúc, muốn mọi người đều có thể sống một cuộc đời không có gì hối tiếc, muốn những người hạnh phúc luôn làm việc tốt. Sau tất cả, nếu có thể, tớ vẫn nguyện cầu chiến tranh, đói nghèo và phân biệt chủng tộc bị xóa sổ!"

"Thế thì giờ đâu phải lúc cậu tham gia mấy câu lạc bộ hỗ trợ việc làm vớ vẩn."

"Nếu chỉ cầu nguyện thì chẳng có tác dụng gì hết!"

Akiyoshi lại hét lên.

Giọng hét như dồn nén một lời nguyện cầu lớn lao.

Nhưng cô ấy nói như vậy nghĩa là...

"Chúng ta cần tới phương tiện, nỗ lực và phương pháp đúng đắn để thực hiện được điều chúng ta mong muốn. Tớ đã luôn nghĩ tới những thứ đó. Moai không trở nên bất thường, tớ chỉ cố gắng đạt được những thứ đó thôi, cậu phải hiểu điều ấy chứ!"

"... Nếu cậu không còn tin vào sức mạnh của lời nguyện cầu, thì đó không còn là lý tưởng nữa."

Không ngờ Akiyoshi lại nói ra điều đó. Tôi thực sự thất vọng.

"Chuyện đó..."

Cùng với tiếng nói gần như một tiếng rên rỉ, chiếc cặp xách công sở có vẻ nặng rơi khỏi tay Akiyoshi, xuống mặt đất.

Tôi hỏi cô ấy.

"Cậu làm những việc tủn mủn như vậy trong bốn năm, giờ đã thu được điều gì? Cậu giúp đỡ sinh viên tìm việc thì thế giới có gì thay đổi? Cậu dung nạp những kẻ ngu ngốc, khiến cho giá trị của Moai giảm xuống, như vậy có gì là thay đổi theo hướng tốt?"

Trước câu hỏi của tôi, Akiyoshi - người đã bị tụt hạng, trở thành một cô gái bình thường - như thể đang cố hết sức kìm nén những giọt nước mắt.

"Akiyoshi, cậu cho tớ biết đi."

Câu hỏi ấy cũng đồng thời hỏi về ý nghĩa bốn năm đại học của tôi.

Tôi đợi câu trả lời từ cô ấy.

Tôi cần một câu trả lời có ý nghĩa.

Akiyoshi vẫn nhìn tôi, toàn thân cô ấy run run.

"... Tớ sai rồi."

Tôi đã hy vọng vào sự thật từ miệng cô ấy, nhưng điều cô ấy nói ra với giọng run rẩy kia lại là những câu từ không ăn nhập gì tới chuyện chúng tôi đang nói đến.

Có điều, nghe cô ấy nói, đâu đó trong lòng tôi thấy an tâm. Dù không khớp với câu chuyện, nhưng tôi nghĩ cuối cùng Akiyoshi đã nhận ra sai lầm của mình. Tôi thậm chí cảm thấy vui sướng.

Tôi đã nghĩ đó là lời xưng tội, lời cầu xin sự tha thứ của cô ấy.

Tôi muốn nghe điều đó từ miệng cô ấy.

"Cậu đã sai điều gì?"

Lần này, Akiyoshi mở miệng nói rõ ràng:

"Trong hai năm rưỡi qua, đã bao lần tớ ước cậu vẫn ở lại Moai. Nhưng tớ đã sai!"

Đó là một lời thú nhận tôi không hề ngờ tới.

Tôi bối rối. Trong đầu tôi hiện lên một dấu hỏi, cô ấy đang nói gì vậy? Sâu trong lòng mình, tôi vừa sung sướng vừa buồn, nhưng giờ không phải lúc đứng nhìn những cảm xúc đó.

"Không phải chính Akiyoshi đã vứt bỏ tớ cùng với Moai ngày xưa đó sao?"

"Tớ vứt bỏ cậu? Cậu đang nói chuyện gì thế?"

"Cậu đã thay đổi giá trị quan của Moai và đuổi tớ đi."

"Đấy là cậu tự bỏ đi đấy chứ."

"Cậu đâu có giữ tớ lại."

"Chúng ta từng hứa với nhau, rằng nếu không thích thì có thể bỏ. Thế nên tớ đã nhiều lần hỏi cậu Moai hoạt động như vậy có ổn không. Mỗi lần như thế cậu đều chẳng nói gì, để rồi bây giờ làm cái trò như trả thù này. Cách sống của cậu quá sai rồi đấy."

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru