Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Lý tưởng nhỏ bé đã dễ dàng tan vỡ chỉ với một tiếng "bụp" nho nhỏ.

Vì thất vọng với Moai nên tôi không còn nhìn về phía lý tưởng nữa.

Nhưng tôi nghĩ đâu đó trong lòng mình tôi vẫn còn tin. Rằng Akiyoshi sẽ có lại lý tưởng và dáng đứng ngày nào, sẽ quay lại như lúc không liên quan gì tới miệng lưỡi thế gian hay bất kỳ trách nhiệm nào, và sẽ khiến Moai trở lại như cũ.

Nhưng giờ đây khi tôi là sinh viên năm cuối, chuyện đó vẫn chưa xảy ra.

Tôi phải thực hiện trách nhiệm của mình.

Tôi phải kế tục ý chí của Moai thực sự, một Moai luôn hướng về lý tưởng.

Vì tất cả những tổn thương mà một Moai biến chất đã gây ra, vì tôi và Akiyoshi ngày đó, tôi không thể cho phép Moai bây giờ tồn tại. Tôi không thể để mặc Akiyoshi đổi thay như vậy.

Chuyện đó đương nhiên là không thể.

Tôi đã tin Tosuke là bạn mình. Vậy mà tôi đã phải chịu nỗi thất vọng xảy đến nhanh như trở bàn tay ấy, đầu tôi nặng trĩu kể từ khi bước ra khỏi phòng Tosuke.

Cậu ta là người đã cổ vũ tôi làm việc đó. Chính cậu ta đã nói cậu ta ghét Moai. Vậy mà...

Một mình trở về phòng, tôi không rửa chân tay mà ngồi phịch xuống bàn máy tính như thể quăng mình vào đó. Tôi lập tức khởi động máy, cắm chiếc USB của Tosuke vào.

Trong USB, ngoài tệp dữ liệu "Danh bạ dùng để chia sẻ với các công ty (Dùng để phản công)" thì còn vài tệp dữ liệu khác mà Tosuke quên xóa. Tôi mở ra, có lẽ đây là mấy bản tóm tắt cho các bài phát biểu trong nhóm nghiên cứu chăng, không có kiến thức chuyên môn nên tôi không hiểu rõ lắm. Thấy vướng nên tôi xóa tất cả các tệp khác ngoài tệp danh bạ đi. Cậu ấy để mặc chúng trong USB thế này thì chắc là không cần tới nữa.

Tôi mở danh bạ ra lần nữa, kinh ngạc trước số lượng người bị lưu thông tin trong đó. Họ đã cần mẫn mở các buổi tiệc kiểu như tiệc thịt nướng đó để thu thập những thông tin này ư? Tôi có cảm giác nếu lấy thông tin của tất cả những người tham gia ngày hội giao lưu thì hiệu suất sẽ cao hơn nhiều.

Mật khẩu để mở tệp chia sẻ là ngày thành lập Moai. Có nghĩa, Akiyoshi chính là người cài đặt mật khẩu cho tập dữ liệu này. Bởi ngày tháng ấy không phải ngày Moai được nhà trường công nhận. Đó là ngày tôi và Akiyoshi đặt tên tổ chúc là Moai. Điều đó nghĩa là Akiyoshi thừa biết sự tồn tại của danh bạ này. Vấn đề là Akiyoshi tham gia chỉ đạo vụ này đến đâu. Khi việc này trở thành một vụ lùm xùm lớn, nếu xung quanh có người làm chứng rằng chủ nhiệm câu lạc bộ đã chỉ thị cho họ làm thế, thì sự tồn tại của Moai càng gặp nguy cơ lớn hơn.

Người đại diện cho tổ chức hỗ trợ việc làm của một trường đại học danh tiếng đã cung cấp trái phép thông tin cá nhân thu thập được cho các công ty. Chắc chắn giới trẻ và những kẻ căm ghét tầng lớp trí thức sẽ không để yên vụ này.

Không biết ai là người đứng sau chỉ đạo, nhưng rõ ràng Moai đã đổi danh bạ này để lấy thứ gì đó từ các công ty kia. Tiền hoạt động ư? Tôi nhớ đã từng nghe qua rằng Moai có nhà tài trợ chính thức mà. Hay là để duy trì mối quan hệ với các công ty nhỉ? Hoặc là để các thành viên của Moai được ưu tiên hơn trong các cuộc phỏng vấn xin việc?

Mà thôi, hãy cứ đặt dấu hỏi chấm ở đó, câu trả lời sẽ do những người xung quanh thêm vào với tất cả ác ý của họ. Những lời đồn đại và các vụ lùm xùm trên mạng đều được dựng lên theo cách đó.

Giờ chỉ còn lại mình tôi, cứ ngồi nghĩ thì sẽ chẳng có bước tiến nào. Tôi chụp lại hình danh bạ và thư điện tử của nhân viên phụ trách tuyển dụng, ghép chúng lại với nhau để sau này dễ phát tán. Việc này không khó. Tôi làm được ngay vì đã được học ở trường.

Vậy là tôi đã hoàn thành quả bom. Tôi sẽ đặt nó trên mạng và cầu mong nó phát nổ.

Tôi hít vào một hơi, thử nhớ lại điều Tosuke nói.

Thật lòng mà nói, không phải tôi không có cảm giác tội lỗi. Nhưng cảm giác đó không dành cho Akiyoshi hay Ten - những người điều hành Moai - mà dành cho những người có liên quan tới Moai. Tôi nghĩ Moai hiện tại đang đi sai đường. Có điều, giống như Tosuke từng nói, vẫn có những người coi Moai là nơi cứu rỗi, là mái nhà tạm thời của mình. Ví dụ như Kawahara.

Nếu nghĩ tới những người như cô ấy thì chỉ phá hủy hoặc khiến Moai suy yếu là không đủ. Họ cần một thứ sau đó. Họ cần một nơi truy cầu lý tưởng, sau khi sự tồn tại của Moai hiện tại bị chối bỏ hoàn toàn.

Nếu xây dựng được một nơi như thế, thì nơi đó sẽ trở thành mái nhà mới cho Kawahara và mọi người.

Rất có thể nó cũng sẽ trở thành mái nhà của tôi.

Khi đó, họ sẽ không cần tới Moai hiện tại nữa.

Tôi chuyển tệp ảnh vừa tạo sang USB của Tosuke, rút USB khỏi máy tính rồi cho vào túi. Để cẩn thận, tôi sẽ rải bom bằng mạng ở nơi khác.

Tôi sẽ biến lời nói dối của Akiyoshi thành sự thật một lần nữa.

Còn lại một mình, ngọn lửa bên trong tôi không những không lay lắt nguội tàn mà còn bùng cháy dữ dội hơn gấp bội.

Tôi mở cánh cửa bước ra ngoài, như người ta đẩy thanh domino đầu tiên của một chuỗi domino cong vẹo.

Tôi mở cánh cửa sau của nơi làm thêm, có tiếng "Chào anh" cất lên, như vừa để chào vừa để xác nhận sự có mặt của bản thân. Tôi đi làm sát giờ, vừa bước vào vừa cố tươi cười. Vào tới nơi tôi thấy Kawahara đang ngồi trên chiếc ghế mặt tròn, chống tay lên đầu gối xem điện thoại. Đôi mày cô ấy chau lại tới mức tưởng như có thể nghe thấy tiếng các nếp nhăn cọ vào nhau, đôi mắt thì mở lớn. Tôi chưa thấy biểu cảm đó của cô ấy bao giờ, nhưng tôi hiểu ý nghĩa của nó. Chắc cô ấy đang tức giận.

Để tránh khiến cô ấy khó chịu hơn, tôi cố men theo rìa căn phòng để đồ cá nhân, nhưng rồi cô ấy cất tiếng chào, tôi đành bỏ cuộc và chào đáp lại. Đôi mắt đang nhìn tôi của cô ấy quả nhiên ánh lên vẻ tức giận.

Nếu hỏi "có chuyện gì vậy" thì giống như biết mà còn vờ hỏi nên tôi không hỏi. Có lẽ trong trường tôi chỉ có hai kiểu người không biết tới vụ việc khiến Kawahara tức giận, đó là người không quan tâm tới nhân thế, và người có nhân cách vĩ đại. Tôi không phải kiểu nào trong hai kiểu đó, bèn lựa chọn câu từ không giống cả hai kiểu trên.

"Em có vẻ mệt mỏi nhỉ."

"Vâng, à không, ôi thật là... Ôi, ghét quá..."

Không thể diễn đạt suôn sẻ cảm xúc của mình, Kawahara tặc lưỡi. Tôi đang nghĩ lâu rồi cô ấy mới thoải mái thể hiện khía cạnh nữ sinh đầu gấu của mình, thì chợt cô ấy cất điện thoại vào túi, cúi đầu trước tôi.

"Xin lỗi anh."

"Không có gì, anh không biết chuyện của em nên không biết nói sao, nhưng trông em có vẻ mệt mỏi."

"Không hẳn là mệt mỏi, em đang rất tức giận."

Nếu tôi có thời gian lắng nghe thì chắc Kawahara sẽ sôi nổi nói về những điều bất công tồn tại trên đời này mất, nhưng đáng tiếc đã tới giờ vào làm.

Thời gian lặng lẽ trôi. Làm việc được một lúc thì tới giờ vắng khách. Hôm nay tôi vừa đứng quầy thanh toán vừa phải làm một tấm áp phích quảng cáo đơn giản, giữa lúc đó thì Kawahara mang cây chổi lau tới gần.

"Cho em than thở với anh một chút được không?"

Một lời đề nghị thẳng thừng.

"Gì thế em?"

Kawahara thở phì ra đằng mũi một tiếng. Cứ như thể muốn xì bớt không khí khỏi cái đầu đã phình to vì tức giận của mình vậy.

"Sao trên đời có lắm tên rác rưởi cười cợt trên sự bất hạnh của những người không liên quan đến mình thế anh nhỉ."

"Ừm, anh không hiểu lắm."

"Em cũng thế."

Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó. Dù cuộc trò chuyện ngắn ngủi, tôi vẫn biết Kawahara đang nói về việc gì, và cả lý do tại sao cô ấy ghét những kẻ như vậy đến thế. Nhưng tôi cố làm mặt giả vờ không hiểu điều cô ấy nói, dù cô ấy cũng chẳng nhìn bộ mặt giả ngây của tôi đâu. Nếu không tập thành thói quen, đến lúc cần, tôi sẽ lộ ra sơ hở mất.

Bình thường, nếu có chuyện gì cần nói với Kawahara tôi sẽ để dành tới lúc chào hỏi trước khi ra về. Nhưng hôm nay thì tôi có việc muốn hỏi cô ấy.

Tan ca, như mọi khi tôi ra khỏi phòng để đồ cá nhân muộn hơn Kawahara một chút, nhưng sau đó vội đuổi theo cô ấy đã leo lên xe đạp điện.

"Kawahara."

Tôi cất tiếng trước khi cô ấy kịp chào tạm biệt. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi làm thế, nên Kawahara vừa định chào liền khép miệng lại, mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Đột ngột nói vào chuyện chính thì không tiện nên tôi hỏi han mào đầu trước.

"Em đừng nghĩ ngợi nhiều quá nhé. Anh nghĩ sẽ không tốt cho sức khỏe đâu."

Có vẻ dùng những câu từ quan tâm đối phương là một lựa chọn đúng đắn, bằng chứng là Kawahara mỉm cười và cúi đầu cảm ơn tôi.

"Hiện em vẫn ổn ạ."

"Anh là người ngoài nên hỏi cũng hơi ngại, nhưng không biết Moai sẽ thế nào em nhỉ."

"Hóa ra anh có quan tâm tới nó. Em tưởng anh không có chút hứng thú nào."

"Dù sao anh cũng là người giới thiệu Moai với em mà."

Tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, cùng sắc thái đùa giỡn trong đó. Kawahara cười.

"Ừm, em cũng không biết. Nghe nói lúc này các anh chị cán sự đang phải tất tả đi xin lỗi và giải trình với nhiều bên. Hiện vẫn chưa làm rõ trách nhiệm thuộc về ai nên chưa thể nói trước điều gì, nhưng các anh chị khóa trên thì bảo chắc câu lạc bộ sẽ bị phạt gì đó."

"Thế thì giờ chỉ có thể chờ kết quả thôi nhỉ."

"Sắp tới chủ nhiệm câu lạc bộ sẽ có buổi báo cáo với các thành viên, nhưng vì số lượng thành viên rất đông, khó tìm được nơi tổ chức nên chắc cũng còn lâu ạ."

"Nếu tổ chức trong trường thì chỉ có hội trường thôi nhỉ."

"Vâng."

Hỏi sâu thêm thì sẽ bị nghi ngờ mất. Tôi bèn nói, "Mong rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo hướng khiến em bình tâm lại." Câu nói này của tôi hoàn toàn thật lòng.

"Cảm ơn anh. Chuyện gì phải xảy ra thì sẽ xảy ra thôi ạ."

"Xin lỗi vì đã giữ em lại để nói chuyện nhé."

"Dạ không, không phải lũ rác rưởi thích lo chuyện bao đồng mà là anh quan tâm nên em thấy an tâm hơn hẳn ạ. Anh về nghỉ ngơi nhé."

Nói rồi Kawahara mỉm cười và nhanh chóng rời đi mất. Hôm nay cô ấy không nói "Tạm biệt anh" mà nói "Anh về nghỉ ngơi nhé." Tạm gác sự thay đổi nhỏ này qua bên, tôi thực sự biết ơn cô gián điệp ngây thơ và thiện lương Kawahara này. Nhờ có cô ấy, tôi mới nắm được phần nào các kế hoạch hoạt động của Moai và bầu không khí ở đó, những thông tin mà người ngoài không thể biết được.

Vậy là hiện tại vẫn chưa có kết luận rõ ràng đủ để thông báo cho cả những thành viên râu ria của Moai, nhưng sẽ có một buổi báo cáo. Nhưng việc các cán bộ của Moai không định giữ im lặng, mà đang đối mặt trực tiếp để nhận trách nhiệm đúng là một diễn tiến tốt. Giờ Kawahara đang nổi giận, nhưng một ngày nào đó nhìn lại có thể cô ấy sẽ thấy chuyện lần này là một bước ngoặt dẫn sang hướng tốt hơn. Diễn tiến vừa rồi sẽ giúp cho việc đó.

"Chuyện lần này" đương nhiên là vụ bê bối của Moai về việc cung cấp trái phép thông tin liên lạc của sinh viên cho các công ty bên ngoài.

Về việc này, ở thời điểm hiện tại, cảm giác của tôi là thật "đã tay", nhưng đồng thời tôi cũng thấy sợ vì sự việc diễn biến theo hướng bản thân không hề lường trước.

Mới ba tuần trôi qua kể từ hôm đó.

Trái bom mà tôi trải thu hút được sự chú ý của nhiều người hơn và sớm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, đồng thời đã gây tổn thương cho vô số người, không có sự phân biệt nào.

Tôi đã đăng bức ảnh kia lên một vài trang mạng xã hội cũng như trang bản tin mạng.

Lúc đầu bức ảnh chẳng được ai chú ý tới, tôi đã lo nó sẽ biến mất giữa biển mạng bát ngát, nhưng nỗi lo ấy đã nhanh chóng được dẹp bỏ.

Ngọn lửa đầu tiên được nhen nhóm trên Instagram. Ai đó tình cờ nhìn thấy bức ảnh, liền báo cho người khác mà không cần biết nội tình ra sao, rồi người khác đó lại báo cho nhiều người khác nữa. Tự khi nào thông tin đó được truyền tới một tài khoản mạng quá khích được nhiều người chú ý, đó chính là lúc quả bom lớn đầu tiên phát nổ. Nhân việc đó, bên bảng tin mạng cũng bắt đầu có động tĩnh. Tôi đã thấy một số bài đăng trên đó được tổng hợp lại thành bài viết trên các trang truyền thông mạng. Bức ảnh được phát tán không giới hạn, trên mạng xã hội và bảng tin bắt đầu xuất hiện những kẻ tự xưng là nạn nhân của Moai - không rõ thật giả, chưa kể còn có nhiều ý kiến cho rằng sự việc lần này không phải ngẫu nhiên mà bản chất của Moai vốn là như thế.

Như một diễn biến tất yếu, không lâu sau đã xuất hiện cả những người trực tiếp yêu cầu Moai, nhà trường cũng như công ty đã gửi thư cho tôi lên tiếng về vụ việc này. Không biết đúng hay không, nghe đâu có những kẻ thậm chí còn gọi điện, gửi thư điện tử để hỏi. Nhưng có vẻ họ không nhận được phản hồi nào rõ ràng, khi ấy Kawahara cũng chỉ biết "có chuyện gì đó đang xảy ra" mà thôi.

Những tưởng sự việc sẽ kết thúc ở đây thì vụ nổ thứ hai lại xảy đến. Một tờ tuần san đang thiếu chủ đề viết bài đánh hơi được vụ ồn ào trên mạng, và thế là họ đã viết một bài báo nhỏ nói về vụ việc ở Moai. Tôi đọc thử, bài báo nhấn mạnh rằng việc các công ty vô tư nhận thông tin liên lạc cá nhân từ sinh viên mà không có chút ý thức tội lỗi nào mới là vấn đề nghiêm trọng, hơn nhiều so với sai sót của Moai. Không biết điều tra ra sao và ở đâu, bài báo còn dẫn lời làm chứng từ một số người liên quan, rằng các thành viên Moai được ưu tiên hơn trong các buổi phỏng vấn. Những người biết đến vụ bê bối này qua bài báo chỉ trích ấy một mực đổ lỗi cho Moai và các công ty có lẽ cũng chính vì nội dung "được ưu tiên" đó. Loài người là một sinh vật kỳ lạ, họ không thể cho phép những người khác được hưởng lợi hơn mình. Moai đã trở thành miếng mồi cho lũ rác rưởi thích cười cợt trên nỗi bất hạnh của những người chẳng liên quan đến mình - theo lời Kawahara.

Sự việc này đã vượt quá tưởng tượng ban đầu của tôi.

Tôi chưa từng nghĩ một tờ tuần san sẽ đưa tin về việc này. Không ngờ những người trưởng thành dễ dàng hành động đến thế, có vẻ sở thích và hành động của những người hơn chúng tôi vài tuổi không khác chúng tôi là bao.

Trong bãi dựng xe tĩnh lặng sau khi Kawahara rời khỏi, tôi leo lên xe đạp để về nhà. Từ hôm đó tôi không gặp Tosuke. Đương nhiên cả Pon nữa. Tôi muốn hỏi họ nghĩ gì về vụ việc lần này, nhưng tôi cũng nghĩ có hỏi cũng chẳng giúp ích gì. Lúc này chẳng điều gì thay đổi được tình hình nữa.

Tôi tới siêu thị, mua hộp cơm giảm nửa giá rồi về nhà mà không bị va quệt gì, về tới nhà tôi rửa tay, súc miệng rồi lập tức bật máy tính. Nếu hâm nóng thì cơm sẽ bết lại với nhau nên tôi để vậy ăn.

Tôi mở trang Instagram, tìm kiếm thông tin về Moai từ tài khoản chính vô can tôi vẫn dùng từ trước tới nay. Số lượng người tẩy chay Moai ngày càng nhiều. Những lời lẽ cười nhạo và ghét bỏ được đăng đầy trên mạng. Nhìn những câu chữ đó, tôi có cảm giác mình rơi vào một dạng trạng thái bị thôi miên. Đầu óc tôi chao đảo, nhịp tim tăng, hơi buồn nôn.

Nhưng trong đó cũng có cả những ý kiến bảo vệ Moai, và những ý kiến với thái độ bình thản kiểu có lẽ hiện tại trường nào, công ty nào cũng làm mấy việc như thế, song chỉ cần cuộn chuột một cái thì những ý kiến này đã bị các ý kiến chỉ trích khác vùi lấp.

Từ một tổ chức không rõ ràng về tôn chỉ và các hoạt động, giờ Moai đã trở thành nguồn giải trí cho mọi người.

Tôi cũng tham gia vào "lễ hội" này theo kiểu "gặng hỏi thế gian". Sáng nay tôi vừa vứt một miếng mồi vào thế gian ấy. Và nó có vẻ mang lại hiệu quả ở khá nhiều nơi.

Để tránh sự việc bị đẩy đi quá xa, vượt khỏi tầm kiểm soát, tôi cố gắng đặt trò chơi trong lòng bàn tay mình.

Tuy nói vậy nhưng tôi cũng không làm việc gì đặc biệt mới mẻ cả. Tôi chỉ chụp lại màn hình thư điện tử từ một công ty mới, khác với bức thư tôi chụp bữa trước, rồi ra quán cà phê đăng lên mạng.

Lần này chỉ có một tấm ảnh, nhìn hơi đơn điệu nên tôi đã gõ chèn mấy câu lên tấm ảnh đó.

"Lý tưởng là gì? Việc làm này liệu có đúng đắn?"

Tôi định dừng lại ở đó, nhưng cảm xúc đã điều khiển ngón tay tôi, khiến chúng viết thêm một đoạn.

"Lý tưởng của những kẻ dễ dàng lại gần người khác, tự tiện đánh giá suy nghĩ và hành động của người khác là gì?"

Cuối cùng, tôi quyết định chọn câu đó thay vì câu trước. Câu nói ấy mang một chút ý mỉa mai Tosuke và Pon. Bức ảnh mới một lần nữa được những kẻ tự cho mình là anh hùng phát tán rộng rãi.

Một ngày nào đó, bức ảnh ấy sẽ tới tay Akiyoshi. Mong rằng nó sẽ góp phần giúp cô ấy thay đổi suy nghĩ. Hoặc trở thành lý do khiến cô ấy hối tiếc Moai xưa cũ.

Tôi kiểm tra các tài khoản mạng của Akiyoshi mấy lần để xem cô ấy có đăng bài viết nào thể hiện sự phản tỉnh và hối tiếc không. Nhưng mấy ngày nay không thấy cập nhật gì. Trên đó chỉ có bài viết về các buổi giao lưu nhạt nhẽo và mấy chuyện thường nhật.

Có lẽ cần thêm thời gian và thêm vài cú nổ nữa chăng. Vừa nghĩ tôi vừa tìm kiếm keyword "Moai" trên Instagram, cuộn xuống và nhìn qua các kết quả.

Chợt một thứ lướt qua trước mắt tôi.

Tôi những tưởng mình đã nhìn nhầm. Nhưng khi kéo thanh cuộn lên trên, tôi nhận ra một điều không mấy ý nghĩa, rằng hóa ra thị lực động của mình không tệ lắm.

Tôi kinh ngạc, mắt nhìn như dán vào màn hình.

Giữa biển mạng mênh mang, nơi không thể chạm tay tới, có đăng một bức ảnh.

Tôi không nhìn nhầm.

Đó là bức ảnh chụp Akiyoshi và Ten.

Ảnh chụp trong một bữa tiệc ăn mừng nào đó. Hai người cười ngoác miệng, tay nâng cốc hướng về phía máy ảnh. Giống như hai người bạn thân không cần phải giữ kẽ gì với nhau.

Tôi nghĩ bức ảnh mới được chụp gần đây. So với bức ảnh tôi có, Akiyoshi ở bức ảnh này để tóc ngắn hơn, mặt trang điểm, mặc một bộ đồ màu sắc dịu mắt, gần giống với hình ảnh Akiyoshi trong ngày hội giao lưu lần trước.

Tôi thoáng nghĩ có lẽ một thành viên Moai vô tư, không nắm được tình hình đã đăng bức ảnh lên, nhưng không phải. Tài khoản mạng đó có vẻ là một tài khoản rác, ngoài bức ảnh chỉ có hai thông tin khác đăng kèm.

Hai thông tin đó đều là số điện thoại. Tôi có cảm giác mình đã thấy một trong hai số ấy ở đâu đó. Tôi vội vàng mở điện thoại ra kiểm tra.

Đúng như tôi nghĩ, một trong hai số là số điện thoại của Akiyoshi, dãy số tôi lưu trong điện thoại mà lâu nay không động tới. Nghĩa là số còn lại của Ten chăng.

Tôi tưởng rằng Akiyoshi đã đổi số điện thoại từ lâu. Lòng tôi bối rồi nghĩ lẽ ra tôi đã có thể nói chuyện với cô ấy bất cứ khi nào tôi muốn, đồng thời cảm thấy tình thế đã bắt đầu tiến triển theo hướng tôi không hề nghĩ tới.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có những kẻ làm ra chuyện quá đáng thế này.

Có lẽ tôi không nên làm lớn chuyện thêm nữa. Nhưng sau khi kiểm tra lại, tôi nhận ra bức ảnh đã được phát tán rộng rãi, không thể ngăn lại chỉ với sức của tôi nữa rồi.

Tôi nhìn lại bức ảnh chụp hai người.

Nụ cười của họ hình thành từ những việc bất chính họ làm, từ việc làm tổn thương người khác, và từ việc vứt bỏ lý tưởng.

Không biết đây là do tôi muốn thế, hay chỉ đang hùa theo đám đông. Nhưng cuối cùng tôi cũng đã giúp một tay trong việc phát tán bức ảnh và thông tin đi kèm đó.

Sự việc trở nên thế này không phải lỗi do tôi.

Moai là một tổ chức xấu xa, xứng đáng hứng chịu chỉ trích.

Sau khi hiểu như vậy, ngón tay bấm chuột của tôi nhẹ đi rất nhiều.

Tuần sau đó, nhà trường chính thức thông báo sẽ thực hiện hình phạt nào đấy với Moai. Ngoảnh qua ngoảnh lại đã tới kỳ nghỉ hè. Nhà trường chỉ mong sự việc bớt ầm ĩ nhất có thể, và thế là kỳ nghỉ hè này hóa ra lại thành một sự cứu rỗi đối với họ.

Tôi không còn phải tới trường nữa, ngày ngày chỉ đi làm thêm rồi về nhà.

Hôm nay, giống như mọi bận, khi tôi tới chỗ làm thêm vào ca tối, Kawahara cũng tới bãi để xe gần như cùng lúc với tôi, cô ấy cười chào tôi.

"Chào anh. Em ổn rồi anh ạ."

"Ơ, chuyện gì cơ?"

"Em không còn bực dọc nữa."

Có vẻ Kawahara cũng nhận ra tôi đã rúm ró trước cơn giận dữ của cô ấy trong những ca làm cùng nhau gần đây. Nhưng nụ cười của cô ấy là sao?

"Nghe em nói vậy anh thấy yên tâm rồi."

Tôi vừa vào phòng để đồ cá nhân cùng cô ấy vừa nói, Kawahara thở phì ra mũi một tiếng.

"Dạ, giờ đã có quyết định xử phạt rồi nên em chấp nhận chuyện đó vậy."

"Chấp nhận ư?"

"Dù sao em cũng là thành viên Moai mà. Việc xấu dẫu sao vẫn là xấu, không thể nói em không có trách nhiệm gì được."

"Anh lại nghĩ em chẳng có trách nhiệm gì trong việc này cả."

Tôi nói thật suy nghĩ của mình, Kawahara lắc đầu.

"Không hoàn toàn không có trách nhiệm đâu ạ. Dù em không can dự trực tiếp, nhưng nếu nói em không có trách nhiệm gì thì sẽ thành phản bội chính mình."

"À..."

Câu vừa rồi của tôi không mang ý đồng tình với ý kiến của Kawahara.

À, ra là vậy.

Kawahara cũng đang cố gắng trở thành kiểu người có thể say mê bản thân mình.

Cảm giác buồn bã choán lấy tôi, nhưng tôi vẫn mỉm cười nói với cô ấy, "Cách nghĩ của em thật đáng nể."

"Không phải vậy đâu ạ. Em cũng không biết nữa. Ngay cả trong Moai cũng có nhiều người chỉ trích tổ chức vì vụ việc lần này. Thứ Bảy có buổi báo cáo, tùy theo nội dung buổi hôm đó mà có thể em sẽ bực dọc trở lại."

"Ồ, sắp rồi nhỉ. Mong là mọi chuyện sẽ yên ổn hơn."

"Dạ. À, nếu em bực dọc thì anh đi uống cùng em nhé."

Kawahara đột nhiên rủ, tôi sững người, không biết nên trả lời thế nào. Không biết Kawahara nghĩ gì về một giây sững lại đó của tôi, cô ấy vội vã nói, "Nếu anh đi được ạ" rồi cúi đầu chào tôi, sau đó đi vào cửa hàng.

Cuộc sống của Kawahara có lẽ cũng không dễ dàng gì. Sau khi thầm cảm thán trong lòng về cô em khóa dưới như vậy, tôi bắt đầu nghĩ về việc mình vừa nắm được thời gian diễn ra buổi báo cáo nội bộ của Moai.

Có cách nào để tôi nghe được buổi báo cáo đó không nhỉ. Buổi báo cáo đó là nơi Akiyoshi sẽ trình bày suy nghĩ của mình cũng như diễn tiến vụ việc từ đầu đến cuối. Tôi có thể nghe lại qua lời kể của người khác, nhưng tôi muốn tự mình tới kiểm tra xem cuộc chiến tôi châm ngòi mấy tháng nay dẫn tới kết cục thế nào.

Nếu phải thú thực, thì đúng là trong tôi tồn tại suy nghĩ của một nhân vật phản diện.

Tôi muốn nhìn gương mặt thua cuộc của Akiyoshi.

Nhưng suy nghĩ đó một nửa là đùa, bởi trên thực tế, tôi thậm chí còn mong nhìn thấy Akiyoshi sẽ lại trở về điểm xuất phát.

Dòng mật khẩu đó. Tôi thầm hy vọng, biết đâu Akiyoshi sẽ nhanh chóng nhớ lại lý tưởng ngày ấy.

Thế nên nếu được, tôi rất muốn tham gia buổi báo cáo đó.

Có cách nào không nhỉ. Trong lúc tôi ngẫm nghĩ, Kawahara trở lại, đã tới giờ làm.

Mấy ngày gần đây, những việc không liên quan tới Moai, như việc làm thêm, ăn uống, những cuộc trò chuyện, hết thảy đều nhạt nhòa như phủ một lớp sương mù.

"Kaede này, Chủ nhật tới cậu rảnh không?"

Thời Moai chỉ có hai người chúng tôi.

"Tớ chưa có dự định gì, sao thế?"

Lúc đó chúng tôi vừa học xong một tiết học nhạt nhẽo. Tôi không nhìn Akiyoshi, vừa đi trong sân trường vừa đáp.

Dạo đó chúng tôi chỉ có hai người, hai đứa bạn thân với nhau, không có gì vướng bận hay thừa thãi.

"Nghe nói anh học viên cao học đang làm cho một tổ chức phi lợi nhuận nọ sắp mở một hội nghị về vấn đề bắt nạt, tớ định tới gặp anh ấy. Nếu cậu rảnh thì đi cùng tớ nhé? À mà hình như cậu mới bắt đầu đi làm thêm nhỉ. Nghỉ Chủ nhật thì có sao không?"

Tôi hơi bối rối, nhưng vì có nói dối cũng vô ích nên tôi trả lời thật.

"Tớ đã xếp lịch để không đi làm vào Chủ nhật rồi. Vì thỉnh thoảng Akiyoshi vẫn rủ tớ tới những buổi như thế mà."

Sau một thoáng ngớ ra, Akiyoshi lập tức ngoác miệng cười đến tận mang tai.

"Kaede làm gì cũng nghĩ tới Moai nhỉ."

Tôi không để trống lịch Chủ nhật vì hoạt động của Moai, nhưng bạn tôi đang vui sướng, tôi không cần giội gáo nước lạnh vào niềm vui đó nên quyết định để vậy.

"Nhưng Chủ nhật là ngày nghỉ ngơi hiếm hoi, có cần phải nghĩ tới vấn đề bắt nạt vào hôm đó không?"

"Anh ấy ngày thường vừa làm việc vừa học cao học, khó gặp lắm. Vả lại, thế vẫn còn hơn phải nghĩ vào thứ Hai chứ."

"Cậu nói phải."

Tôi thì không muốn nghĩ về một việc khó chịu vào một ngày khó chịu.

"Về nội dung, hình như anh ấy định nói cả về việc quan tâm đúng cách tới những kẻ bắt nạt, có lẽ sẽ có cả những người bên khoa giáo dục đến dự."

"Chúng ta có học khoa giáo dục đâu."

"Nhưng nếu sau này phải chứng kiến cảnh bắt nạt, tớ rất muốn mình có thể làm gì đó để can thiệp."

Tôi lại mềm lòng trước ánh mắt trong vắt của cô ấy.

"Dù sao hôm đó tớ cũng rảnh, tớ đi cùng cậu. Nếu Akiyoshi bị bắt nạt tớ sẽ thử ra tay cứu xem sao."

"Sao lại thử, phải cứu hết mình chứ? Ừm, nhưng mà..."

Tôi vẫn còn nhớ rõ nụ cười cố tỏ ra mỉa mai của cô ấy lúc đó, một nụ cười khá vụng về.

"Tớ trông đợi vào cậu đấy."

Cô ấy không giỏi thể hiện những biểu cảm không quen thuộc cho lắm.

Đôi lúc tôi lại tự hỏi bốn năm đại học có ý nghĩa gì.

Quãng thời gian mà tôi không cảm nhận được mình đang sống, không cảm thấy trách nhiệm, không thể vứt bỏ tinh thần cùng nỗi bi quan của tuổi niên thiếu, và tự do đến mức khó chịu.

Nếu tự do và thái độ coi mình là trung tâm vũ trụ là đặc quyền của sinh viên, thì có lẽ tôi không phải một sinh viên.

Tôi đã không dùng tự do vào việc gì. Không thu được thứ gì. Tôi chỉ thả mình vào bầu không khí đó, đợi thời gian trôi qua. Việc đi phỏng vấn xin việc cũng vậy, tôi chỉ học những thứ mọi người cho là đúng đắn để vượt qua các buổi phỏng vấn.

Tôi đã làm điều gì đúng với ý nghĩa của thời sinh viên chưa?

Nếu có, thì chỉ có mấy tháng gần đây thôi.

Những tháng tôi đã sống hướng về phía trước, dù bản thân vẫn còn méo mó.

Thế nên tôi muốn biết mấy tháng vừa qua không phải là vô nghĩa.

Ngày các cán sự của Moai họp báo cáo tới các thành viên. Cuối cùng tôi đã không nghĩ ra cách lẻn vào buổi họp đó - cả Akiyoshi và Ten đều biết mặt tôi. Nếu vậy ít nhất tôi muốn nghe được tiếng nói của họ, tôi quyết định nghe lỏm. Nói trước nhiều người như vậy chắc chắn phải dùng tới micro . Nhân tiện tôi cũng muốn tới sớm đợi ở đâu đó để xem biểu cảm của Akiyoshi và đám cán sự thế nào, vì thế tôi đặt đồng hồ báo thức vào bốn tiếng trước giờ mở hội trường họp báo cáo.

Địa điểm vẫn là hội trường lần trước. Sau ngày hội giao lưu lần trước tôi vẫn chưa tới gần hội trường đó lần nào.

Tỉnh dậy sau một giấc mơ đầy hoài niệm, tôi lờ đi cảm giác hơi buồn nôn, uống một loại đồ uống mang tên "Quái vật" với hương vị hơi nguy hiểm một chút để đánh thức cơ thể và đầu óc, đoạn ăn hai nắm cơm mua ở cửa hàng tiện lợi về.

Cảm giác như calories caffeine đã thổi bùng lên ngọn lửa trong tôi, tiếng trống ngực đập mạnh mẽ suốt từ lúc mới tỉnh dậy nghe càng rõ hơn. Tôi vẫn còn cảm giác buồn nôn như cũ, nhưng chẳng có cách nào xử trí.

Tôi không hóa trang. Nếu hóa trang chắc sẽ càng nổi bật hơn. Thế thì tôi sẽ phải lén lút khi ở trong khuôn viên trường ư, không, tôi vẫn sẽ tới nơi tập trung bằng dáng vẻ mọi khi. Bởi tôi muốn đó sẽ như một thông điệp gửi tới Moai đã đổi thay.

Nấn lại trong nhà khiến tôi bồn chồn không yên. Tôi uống ngụm nước tăng lực cuối cùng rồi ra khỏi nhà.

Tôi xỏ chân vào giày thể thao rồi bước ra ngoài, vẫn đang buổi sáng mà mặt trời đã đốt nóng tường nhà và mặt đường bê tông. Tôi khóa cửa, chặt đứt con đường lui của chính mình.

Trong thế giới rộng lớn này, chẳng ai hay tôi đang lên đường chiến đấu. Hàng xóm đương nhiên không biết, nhưng Tosuke, Pon và Kawahara cũng không biết. Có điều đó là chuyện tất nhiên, và tôi nghĩ nên như vậy. Trong bốn năm qua, hầu hết thời gian tôi đều chỉ có một mình. Chẳng có ai thân thiết với tôi cả. Chỉ trừ cô ấy. Nhưng đó cũng là quá khứ rồi. Giờ đây tôi thực sự chỉ còn một mình cô độc.

Sau khi chỉ còn một mình, sau khi chấp nhận rằng mình đơn độc, tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng, như thể cơ thể mình đang được bao bọc bởi một lớp vỏ mỏng, và đã mạnh mẽ hơn với không khí bên ngoài vậy.

Tôi cũng nhận ra một điều. Hồi năm nhất, tôi không thừa nhận rằng bản thân chỉ có một mình. Tôi làm ra vẻ cô độc, giống như những người đặc biệt thì thường cô độc vậy.

Trái lại, chắc hẳn hồi ấy Akiyoshi thực sự cô độc.

Từ lúc tôi gặp cô ấy, Akiyoshi đã có thể tự tin vào chính mình. Nên dù sự thật có ra sao, cô ấy vẫn mạnh mẽ. Cô ấy không cần ai nâng đỡ trái tim mình cả. Tuy thấy cô ấy như vậy thật ngốc nghếch, nhưng tôi vẫn đinh ninh rằng chúng tôi giống nhau ở điều gì đó. Vậy mà sự thực thì, đúng như vẻ bề ngoài, chúng tôi là những sinh vật hoàn toàn khác biệt. Cô ấy đã hoàn toàn quên mất tôi.

Hai năm rưỡi vừa qua của cô ấy, hai năm rưỡi mà tôi không dõi theo ấy, đã diễn ra như thế nào? Được nâng lên cao, được tâng bốc, mất đi thứ quan trọng, rồi cố lảng tránh nó đi v.v... Đương nhiên có lẽ không chỉ có thế, nhưng một người sai lầm ở những điểm gốc rễ nhất như cô ấy không biết thời gian qua đã nghĩ gì. Tôi vừa muốn, vừa không muốn biết. Tôi mệt mỏi với những nỗi thất vọng rồi.

Trên đường xuống cầu thang, tôi đi ngang qua một cư dân khác của tòa chung cư. Chúng tôi cúi đầu chào nhau. Chắc hẳn cả hai chúng tôi đều không nghĩ gì nhiều về nhau.

Trong đầu tôi chỉ có Akiyoshi.

Người bạn đã thay đổi của tôi. Vẻ mặt sắc sảo tôi thấy trong ngày hội giao lưu, tài khoản mạng cập nhật những dòng tin nhạt nhẽo hằng ngày, nụ cười trong tấm ảnh từ đâu đó lọt ra, chúng là những thứ không có ở Akiyoshi thực thụ ngày đó. Điều đó thật đáng buồn, thấy cô ấy như vậy tôi cảm thấy tức giận, dù tôi biết cảm xúc đó thật vô lý.

Thực ra hôm trước tôi đã nghĩ nếu có vận và có duyên, tôi sẽ thử nói chuyện với cô ấy. Tôi đã thử gọi điện cho cô ấy. Vận thì chưa nói tới, nhưng duyên thì có lẽ đã đứt đoạn từ rất lâu rồi, bởi cô ấy không còn dùng số điện thoại đó nữa.

Rồi tôi lại nghĩ, nếu cô ấy bắt máy, không biết tôi sẽ nói được gì. Tôi có thể nói với cô ấy rằng cô ấy đã sai không? Có thể bảo cô ấy hãy trở lại làm con người cũ được không?

Nếu bắt máy có lẽ cô ấy sẽ lại hỏi, "Có chuyện gì thế Kaede?", như thể chẳng có gì xảy ra. Và chắc chắn cô ấy luôn nghĩ người khác không biết cô ấy đang diễn.

Nhưng nét diễn đó thật lộ liễu. Trong lần nói chuyện cuối cùng đó, cô ấy đã tìm cách giữ tôi lại, nhưng thực tế cô ấy lấy đâu ra thời gian quan tâm tới một thành viên có suy nghĩ tiêu cực về các hoạt động của tổ chức. Bằng chứng là cô ấy nắm lấy vạt áo tôi thể hiện sự tiếc nuối, nhưng ngay lập tức đồng ý việc tôi rời đi. Sự tiếc nuối của cô ấy đối với tôi chỉ có đến thế.

Nếu nói tôi hoàn toàn không buồn thì là nói dối, nhưng đâu đó trong lòng tôi hiểu đó là chuyện không thể khác. Cô ấy là một người đặc biệt. Chỉ là tôi đã vô tình ở trong tầm mắt của một người đặc biệt mà thôi.

Thế nên điều tôi muốn không phải là cô ấy nhớ ra tôi. Tôi chỉ muốn cô ấy trở lại thành cô gái đặc biệt trước đây. Tôi không muốn cô ấy là một sinh viên nhạt nhẽo, suốt ngày đôn đáo tạo dựng các mối quan hệ để hỗ trợ tìm việc. Tôi biết cô ấy không phải một người như thế.

Tôi đi bộ ra ga, mồ hôi túa khắp người. Để đầu mình không sôi lên, tôi bèn mua một chai trà ở trước ga để hãm nó lại.

Giờ là sáng thứ Bảy, nhưng trong nhà ga, những người lớn mặc áo sơ mi trắng đứng rất đông. Tàu điện tới nơi, mọi người bước lên tàu với những cử chỉ giống hệt nhau, chẳng khác nào những món hàng được sản xuất theo lô.

Tôi không nghĩ họ là những người lớn thô thiển hay nhạt nhẽo. Họ không có điểm gì quá khác biệt so với chúng tôi, ngoài tuổi tác. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ cố nhét mình vào bên trong những chuyến tàu điện này, khi ấy chắc chắn tôi sẽ lại nghĩ. Rằng mình đúng là thô thiển và nhạt nhẽo. Nhưng giờ tôi sẽ tạm giữ lại cảm xúc đó, chưa dùng tới vội.

Chỉ mất mười mấy phút. Tôi xuống tàu ở ga gần nhất với khu vực trường mà bình thường tôi không hay lui tới. Tới trường thứ Bảy chỉ có sinh viên thuộc các câu lạc bộ, các nghiên cứu sinh hoặc những người thích những thứ kỳ quặc. Nhưng họ cũng không tới trường từ sáng sớm. Nhà ga gần như không có người, một mình tôi bước đi không một tiếng động. Trên đường quả nhiên rất nóng. Lẽ ra tôi nên mang theo mũ. Chỉ muốn nhanh chóng tới được chỗ có bóng râm, vừa ra khỏi cửa ga, tôi rảo chân đi về phía cổng trường. Kỳ hai tôi sẽ không phải học môn nào cả. Không biết tôi còn bao nhiều dịp để tới vùng đất an toàn mang tên trường học nữa. Tuy thế tôi cũng không lấy làm bùi ngùi lắm.

Trong trường gần như không một bóng người. Chỉ có một người nom thì tưởng sinh viên, nhưng có lẽ là người dân ở gần trường đang chạy bộ. Chẳng hiểu sao tôi lại đâm muốn cất tiếng chào hỏi người đó.

Tôi ngồi xuống một băng ghế dưới tán cây nằm trên đường tới hội trường. Tôi nhìn điện thoại, từ giờ tới giờ mở cửa hội trường còn tận ba tiếng. Dẫu có phải chuẩn bị thì nhóm cán sự của Moai cũng chỉ cần tới trước một tiếng là đủ. Tôi muốn tới sớm để phòng trường hợp bất trắc, nhưng thế này thì sớm quá thể mất rồi.

Tôi uống trà vừa mua. Ve kêu âm ỉ xung quanh, lúc này tôi thật giống một người đi dạo bộ bình thường, suy nghĩ đó khiến tôi thấy thật buồn cười.

Nên làm gì trong lúc rảnh bây giờ? Hay là rẽ vào một quán nước mát mẻ nào đó một lúc nhỉ? Tôi rất giỏi giết thời gian. Cuộc đời sinh viên của tôi dẫu sao cũng chỉ chú tâm vào việc giết thời gian mà thôi.

Cuối cùng đầu óc tôi vẫn không thể quen với những tiết học kéo dài một tiếng rưỡi, số người quen của tôi cũng không nhiều tới mức có thể tình cờ gặp ai đó khi lang thang một mình trong trường những khi trống tiết. Tôi luôn một mình, hoặc thỉnh thoảng cùng Tosuke giết thời gian bằng những việc vô bổ. Tôi nghĩ đời sinh viên của mình thật vô ích, nhưng có đời sinh viên nào không vô ích đây? Trên đời có bao người phạm tội nhờ những kiến thức học được trong trường đại học, những người vong mạng vì việc học hành ở đại học, và những người đánh mất hào quang mà trước đó họ từng mang cũng ở trường đại học. So với những trường hợp đó, tôi vẫn chưa đến nỗi nào. Thế là quá đủ.

Ngẫm kỹ thì tôi làm những việc này như để cố lấy lại quãng thời gian đã mất vậy. Nếu Moai không thay đổi, tôi đã không phải làm việc đó. Không khác gì việc giết thời gian cả.

Đương nhiên, nếu nói trong dòng chảy thời gian đó chưa giây phút nào tôi mang hy vọng thì sẽ thành nói dối. Về điểm này có lẽ tôi không khác gì các sinh viên khác.

Lên đại học rồi gặp gỡ cô ấy, thời gian đó quả thực tôi đã ôm ấp hy vọng về tương lai. Có lẽ tôi cũng từng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ được gặp phiên bản lý tưởng của chính mình.

Tôi không nghĩ quãng thời gian đó là vô ích. Chí ít thì thời đó hai chúng tôi đã muốn làm gì đấy, muốn trở thành một thứ gì đấy. Muốn thay đổi tận gốc rễ những quan điểm nào đó. Dù chúng tôi luôn lấy mình làm trung tâm khi cân nhắc hướng đi, dù hướng đi đó không được người khác thấu hiểu, nó vẫn mang ánh sáng của riêng mình.

Giờ đây chỉ còn mình tôi gánh vác lý tưởng và cố gắng thay đổi lời nói dối. Dù tôi có rẽ ngang rẽ dọc trên con đường đó, nhưng hiện tại tôi vẫn là tôi, vẫn theo đuổi lý tưởng.

Tôi có cảm giác lần đầu tiên tôi dần khẳng định được những điều tích cực của bản thân.

Có lẽ tôi đã có thể tự khẳng định bản thân bằng suy nghĩ của chính mình.

Tôi sẽ khẳng định ý nghĩa của tất cả những việc tôi làm trong ba năm và vài tháng gần đây.

Phương châm sống của tôi, thông điệp trên bức ảnh đó.

Tôi lo lắng nếu bị nhận ra là thủ phạm thì phải làm sao, nhưng tôi cũng có dự cảm rằng tôi phải bị nhận ra thì mọi việc mới có ý nghĩa.

Chỉ vỏn vẹn vài năm.

Chẳng có ý nghĩa gì trong vài năm ngắn ngủi đó. Giống như việc chúng tôi chẳng khác gì các em học sinh trung học hay chẳng khác gì các anh chị đã đi làm.

Nghĩa là tôi có thể đem nó về vạch xuất phát.

Tôi sẽ mang nó trở lại đó.

Tôi sẽ quay trở lại quãng thời gian đó.

Sau đó chỉ cần làm lại một lần nữa là được.

Cảm xúc cháy bỏng dâng lên trong lòng, đồng thời nhiệt độ bên ngoài cũng như đang tăng lên. Tôi nên di chuyển tới nơi nào đó khác thôi. Nếu cứ thế này, tôi sẽ kiệt sức trước khi có ai đó đến mất. Còn ba tiếng nữa mới tới giờ họp báo cáo. Tôi có thể nghỉ ngơi một tiếng, sau đó vẫn dư thời gian.

Nghĩ vậy, tôi đứng lên.

Và rồi, đúng lúc tôi định cất bước...

"Này cậu."

Không để mình bị ngăn lại, tôi đặt bước chân lên tương lai phía trước.

Trong một giây ngoảnh lại, tôi đã nghĩ tới rất nhiều chuyện.

Người nào mà lại tới trường vào giờ này? Người nào mà lại bắt chuyện với một kẻ như tôi?

Lý tưởng hồi năm nhất. Nỗi thất vọng hồi năm hai. Sự buông bỏ hồi năm ba. Cuộc đấu tranh từ năm bốn.

Tôi có cảm giác trong một khoảnh khắc cô đọng ấy tôi đã nhớ lại tất cả những điều này, nhưng không biết chúng có thật hay không. Giờ tôi không biết cái gì là thật nữa.

Dù không biết, con người vẫn phải chọn ra một số thông tin và coi chúng là sự thật đối với mình.

Tôi phải chấp nhận thứ hiện diện trước mắt khi tôi quay đầu lại.

Rồi tôi thấy Akiyoshi Hisano ở đó.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru