Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 450 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Dù cố suy nghĩ điềm tĩnh như vậy, nhưng tôi cũng hơi cuống truớc tình thế ngoài dự liệu. Bởi tôi vẫn chắc mẩm cứ mở đường dẫn ra là sẽ lấy được danh bạ, sau đó thì bàn với Tosuke xem sẽ lan truyền tin này như thế nào.

Chúng tôi đương nhiên không biết mật khẩu là gì, nếu hỏi tay nhân viên phụ trách nhân sự kia thì chỉ tổ bị nghi ngờ. Cũng không thể hỏi Ten được. Những thành viên râu ria như Kawahara hay Pon thì tất nhiên mù tịt.

"Phải giải được mật khẩu mới mở được."

"Nghe như gián điệp ấy nhỉ."

Tosuke cười nói, nhưng lúc này đâu phải lúc để cười. Việc này sẽ tốn thời gian, nhưng nếu nhân viên phụ trách nhân sự ở công ty nào đó hỏi lại Moai thì địa chỉ lưu danh bạ có thể sẽ bị thay đổi. Chúng tôi phải tìm ra mật khẩu trước đó.

Mật khẩu, mật khẩu...

"Không biết họ cài đặt kiểu mật khẩu gì nhỉ."

"Ừm, nếu ở nhóm nghiên cứu của tôi thì mọi người sẽ chọn những câu nói thịnh hành ở thời điểm đó."

"Nếu thế thì làm sao biết được."

Tôi thử gõ biệt danh của chủ nhiệm câu lạc bộ "Hero", nhưng lại lo số lần nhập mật khẩu bị giới hạn nên tạm dừng lại.

"Nhóm nghiên cứu của cậu cũng dùng trang này à?"

"Ừ. Nhưng tôi không hiểu rõ về nó lắm."

"Có giới hạn số lần nhập sai mật khẩu không?"

"Tôi nghĩ là không. Có lần tôi quên mật khẩu, nhập đi nhập lại mãi mà không sao."

Đó là một tin tốt. Thật may rằng Tosuke quản lý thông tin cẩu thả. Tôi yên tâm, nhấn nút enter . Nhưng mật khẩu đó không đúng.

Tiếp theo tôi định nhập tên trường đại học của tôi, và nhận ra chỉ có thể nhập tối đa tám ký tự. Tôi thử nhập chữ "moai". Nhưng mật khẩu này cũng không đúng.

"Xem ra con đường này dài hơi đấy."

"... Thì cứ bình tĩnh làm thôi. Danh bạ có chạy trốn mất đâu mà sợ."

Tôi nói vì có thể sổ đó sẽ "trốn" mất thật, nhưng cũng không cần Tosuke hiểu điều này nên tôi im lặng. Bù lại, tôi hỏi một điều cần thiết khác.

"Nếu không phải một từ thịnh hành thì cậu nghĩ họ sẽ đặt mật khẩu kiểu gì?"

"Ừm, cũng có thể mật khẩu không liên quan gì tới Moai cả."

"Thế thì kể làm sao hết."

"Có từ gì họ dùng làm ám hiệu không?"

Trong bụng nghĩ chắc chẳng đúng đâu nhưng tôi vẫn nhập chữ "risou [16] " vào, đương nhiên mật khẩu đó không đúng.

[*] Nghĩa là "lý tưởng".

Sau đấy, tôi thử nhập những từ liên quan tới Moai mà tôi biết, nhưng không từ nào giúp chúng tôi phá được bức tường dẫn tới danh bạ cả.

Có lẽ nào chúng tôi sẽ không thể tự tìm ra mật khẩu? Chúng tôi nên đợi một gã ngốc nào đó xuất hiện và cho chúng tôi biết mật khẩu ư? Chúng tôi có thời gian để đợi không?

"Phải làm sao đây?"

Tôi biết sốt ruột lúc này chẳng tác dụng gì. Tôi đứng dậy khỏi ghế, mở lon cà phê mình mua mang tới. Lon cà phê đã nguội đi ít nhiều, nhưng tôi có cảm giác vị ngọt của nó sẽ giúp não tôi suy nghĩ trơn tru hơn.

Trong lúc tôi nghỉ giải lao, Tosuke cũng lần lượt điền những mật khẩu mà cậu ta nghĩ ra. Nhưng bức tường kia hoàn toàn không có dấu hiệu mở ra cho chúng tôi. Tôi ngồi bệt xuống sàn nghĩ ngợi. Mật khẩu của Moai. Tôi có cảm giác việc người nào nghĩ ra nó cũng là một yếu tố quan trọng. Nếu người đó là Ten thì có lẽ chúng tôi đành bó tay. Tôi không hiểu được giá trị quan của những người như thế. Nếu là người khác, ví dụ như một người ở vị trí cao hơn...

Tosuke vươn vai thật cao trong lúc vẫn ngồi trên ghế.

"Ừm, có lẽ nó liên quan tới Moai đấy. Nếu thế thì chỉ có Kaede mới giải được thôi."

"... Liệu người ta có dùng ngày tháng để làm mật khẩu không nhỉ?"

"Ừ, có thể lắm chứ."

"06, 21."

Tôi lo lắng không biết giọng nói của mình có giống như đang cầu mong không.

Tosuke lập tức điền con số đó vào mà không hỏi tôi đó là số gì.

Tôi nhìn chằm chằm ngón tay Tosuke khi cậu ta nhấn enter . Tiếng "cạch cạch" vang to tới mức khó chịu.

"Ơ, hình như không phải."

Dòng chữ "Mật khẩu không đúng" - không rõ là lần hiện thứ bao nhiêu - hiện lên trên màn hình tinh thể lỏng, một cảm giác thất vọng tấn công tôi.

"Thế số đó là số gì thế?"

"Đó là ngày thành lập Moai."

"Ghê thật, cậu còn nhớ cơ à? À, thế thì thử cái này xem sao."

Tosuke một lần nữa nhấn chuỗi ký tự vào ô mật khẩu.

"moai0621".

Cậu nhấn nút enter lần nữa.

"Ồ!"

Tosuke kêu lên ngạc nhiên. Sau lưng cậu, tôi cũng kinh ngạc giật mình.

Tôi nín thở nuốt nước bọt.

Một màn hình khác với màn hình báo sai mật khẩu mà chúng tôi đã thấy nhiều lần đang hiện ra.

Ở đó có vài tệp dữ liệu, trong số ấy có một tệp tên "Danh bạ dùng để chia sẻ với các công ty". Tosuke im lặng, di chuột tới tệp đó rồi nhấn vào.

Hiện ra trên màn hình là danh bạ ghi thông tin liên hệ của các sinh viên, được tạo bằng excel .

"Tuyệt quá, tuyệt quá Kaede ơi!"

Tosuke quay đầu lại khen, nhưng tôi không có câu gì để đáp lại. Phần vì tôi không quen được khen, phần vì tôi không nghĩ việc nhớ được cái đó lại là điều gì tuyệt vời cả.

Nhưng bản chất chuyện này không phải như vậy.

Không phải vậy, và tôi đang bị một loại cảm xúc khác choán lấy cơ thể.

"Không đâu, chính tôi cũng không ngờ là nó."

Cảm xúc đó giống với niềm vui.

Giống với niềm vui, nghĩa là không phải niềm vui. Tôi không biết phải diễn đạt nó như thế nào. Chỉ có điều, tôi đã từng có cảm xúc này với quy mô nhỏ hơn một chút. Cái cảm xúc vừa vui vừa bối rối giống như khi biết toàn thể Moai hợp tác phi pháp với các công ty khác. Rốt cuộc đã có từ khi nào nhỉ?

Là hôm Akiyoshi chạy đuổi theo tôi khi thấy tôi trốn khỏi cô ấy sau giờ học chăng? Không, tôi nghĩ không phải. Cảm xúc của tôi khi đó chỉ là ngạc nhiên và bối rối. Vậy thì từ khi nào nhỉ?

"Kaede ơi, thấy rồi này."

Giờ không phải lúc phân tích cảm xúc của chính mình. Tôi nhìn vào màn hình, thấy tên của tôi, khoa tôi theo học, thông tin liên hệ được nhập trong tệp excel đó. Tôi nhờ Tosuke lưu lại, một tệp tên "Danh bạ dùng để chia sẻ với các công ty (Dùng để phản công)" liền được tưu trên desktop . Vậy là chúng tôi đã thu được bằng chứng.

"Thế giờ chúng ta làm gì với cái này?"

Tosuke nóng vội muốn hành động ngay, tôi liền nói với cậu suy nghĩ của mình.

"Tôi định đăng nó lên mạng cùng với thư của người phụ trách nhân sự. Nếu đăng lên bảng thông báo hoặc Twitter, chắc sẽ có người gọi điện tới trường, khi đó Moai sẽ bị ảnh hưởng."

"Ừ, cậu nói phải."

Tosuke là người hỏi, vậy mà nghe xong cậu lại đáp lại bằng tông giọng trầm lạnh nhạt. Sao thế nhỉ, vì đây có thể là trận chiến cuối cùng nên cậu ta có phần suy tư chăng. Tôi không nghĩ biểu hiện đó của cậu có ý nghĩa gì sâu xa.

Nhưng Tosuke chợt hít một hơi sâu rồi thở ra.

"Kaede này."

"Gì cơ?"

"Ừm, có lẽ điều tôi sắp nói với cậu đây không phù hợp lắm khi chúng ta đã tới tận bước này, nhưng tôi có vài suy nghĩ thế này, tôi nói ra được chứ?"

Tosuke nói mà không nhìn tôi. Tôi nghĩ không biết cậu định nói gì vào thời điểm này.

"Ừ, cậu nói đi."

Tosuke quay đầu lại, nụ cười trên gương mặt cậu giống như cậu không thể giữ suy nghĩ ấy trong lòng thêm chút nào nữa.

"Ừm..."

Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác sự tĩnh lặng này đã làm ngưng đọng cả thời gian.

"Chúng ta... dừng lại ở đây có được không?"

"Gì cơ...?"

Mùi thơm ngọt ngào trong phòng khi nãy đã tan biến đi đâu mất.

Hồi chúng tôi sắp lên năm hai, thỉnh thoảng tới nhà ăn tôi lại bắt gặp Akiyoshi và Wakisaka ngồi ăn cùng nhau.

Tôi cố gắng để họ không nhìn thấy tôi, nhưng khi một trong hai người nhận ra tôi, Akiyoshi sẽ giơ tay chào, Wakisaka thì cúi đầu chào, sau đó tôi sẽ tìm chỗ cách xa họ một chút và ngồi ăn một mình.

Ngẫm ra thì dạo đó tôi đã đạt được mục đích ban đầu khi nhập học. Tôi đã có được cuộc sống sinh viên bình lặng.

Quy mô của Moai ngày càng lớn, và bắt đầu tổ chức những hoạt động của một tổ chức thực sự. Tuy không có các buổi giao lưu như hiện tại, nhưng Moai đã thuê các lớp học lớn để tổ chức các buổi họp mặt, đồng thời thông qua các anh chị cựu sinh viên ở trường mời những người đã đi làm tới chia sẻ các kinh nghiệm hữu ích cho sinh viên trong các tiết học đặc biệt. Thể theo mong muốn của Akiyoshi, tôi cũng tham gia buổi họp mặt một tuần một lần.

Akiyoshi khi đó rất bận rộn, bận việc Moai, bận việc yêu, bận việc học.

Cùng lúc đó, tôi đi học, đi làm thêm, và quen với Tosuke - người tôi không biết rằng sau này sẽ trở nên thân thiết với mình.

Vòng tròn sinh hoạt của tôi và Akiyoshi không khớp nhau, đã mấy tuần chúng tôi không gặp riêng nhau. Ngay cả tiết học nơi tôi gặp Akiyoshi lần đầu tiên cũng vậy, bước vào học kỳ hai, xung quanh chúng tôi đã toàn người quen. Từ dạo đó hai đứa chúng tôi không còn ngồi cạnh nhau nữa.

Là bạn bè với nhau, có lẽ tôi cũng buồn vì sự thay đổi đó, nhưng tôi cũng có cuộc sống sinh viên của mình, sao có thể can thiệp vào cuộc sống của Akiyoshi chứ. Tôi không phải một người bất lịch sự như vậy.

"Em nên tích cực phát biểu ý kiến hơn."

Nhiều lần tôi bị những người không phải Akiyoshi khuyên như vậy. Mấy thầy cô ủng hộ Moai, rồi những anh chị cựu sinh viên không liên quan gì tới tôi chẳng hạn.

Chẳng ai trong bọn họ biết tới phương châm sống của tôi. Nhưng nếu tôi nói lại rằng "Thầy cô/anh chị đâu có biết gì về em mà khuyên" thì sẽ vị phạm một trong các nguyên tắc của tôi, đó là không phản đối ý kiến của người khác, vì thế những lúc như vậy tôi sẽ chỉ nở nụ cười nhàn nhạt để đáp lại.

Wakisaka không nói gì với tôi. Anh ta luôn đứng từ xa quan sát Moai mà chúng tôi đang phát triển từng ngày, với vẻ mặt như đã buông bỏ mọi sự. Chúng tôi từng nói chuyện phiếm với nhau, nhưng tôi nào được thú vị như Akiyoshi, thành ra tôi và Wakisaka đã không thể kết thân với nhau.

Ngày tháng đều đặn trôi qua mà không có biến đổi gì lớn. Có lẽ hồi đó Akiyoshi đã chẳng thể tưởng tượng ra nổi một cuộc sống sinh viên bình lặng, không thay đổi gì là như thế nào. Cuộc sống sinh viên của cô ấy bận rộn quay cuồng, nhìn từ bên ngoài cũng thấy nó có đủ loại kích thích. Tôi không nghĩ việc đó là tốt hay xấu.

Có điều, sự thay đổi trong cuộc sống của cô ấy không lâu sau đã ảnh hưởng đến chính cô ấy.

Hôm đó tôi tham gia buổi họp mặt hằng tuần. Tôi không có ý kiến gì đặc biệt, chỉ định ngồi nghe mọi người thảo luận về các hoạt động sắp tới của Moai, nên đã cố gắng chọn chiếc ghế ở ngoài rìa nhất, gần cuối lớp học. Chỗ ngồi của tôi hôm đó là hàng ghế thứ hai từ dưới lên, cạnh cửa sổ, giống với vị trí tôi ngồi vào ngày đầu tiên tôi gặp Akiyoshi.

Tôi không biết vì sao Akiyoshi cho rằng buổi họp mặt này cần tới tôi. Bởi tôi không hỏi.

Tôi cũng không để ý nội dung thảo luận trong cuộc họp lắm.

Nhưng trong số đó, có một câu tới giờ tôi vẫn còn nhớ rõ, như thể nó hãy còn đọng lại trong tai tôi.

Tôi nghĩ trong cuộc họp, ai đó đã phát biểu ý kiến với Akiyoshi. "Tôi muốn thực hiện việc này, tôi muốn làm theo phương châm này." Tôi nhớ người đó đã nói đại ý như vậy.

Akiyoshi "Ưm" một tiếng như thể đang ngẫm nghĩ, nhìn bản kế hoạch tóm tắt mà người vừa nêu ý kiến chuẩn bị, sau đó nói với giọng điệu như đang giảng giải.

"Tớ hiểu ý cậu, nhưng trên thực tế, việc này chắc khó mà thực hiện được."

Tôi nghi ngờ đôi tai mình.

Dù mục đích của câu nói đó là gì, tôi vẫn không thể tin được rằng nó phát ra từ miệng Akiyoshi.

Thực tế. Thực tế. Thực tế.

Tôi liên tục nhắc lại trong đầu, nhưng ý nghĩa của từ đó vẫn không xuất hiện.

Akiyoshi đã lấy thực tế ra để từ chối một đề xuất theo đuổi lý tưởng do ai đó trình bày tại chính Moai - nơi được tạo nên để hướng tới lý tưởng.

Tôi không thể tin nổi. Cũng không muốn tin.

Không phải chúng tôi đã luôn cùng nhau nhìn về phía lý tưởng sao?

Sau lúc đó, tôi nhìn Akiyoshi chằm chằm với suy nghĩ biết đâu cô ấy sẽ sửa lại phát ngôn khi nãy của mình.

Nhưng cho tới khi cuộc họp mặt kết thúc, cô ấy vẫn không hề nhìn về phía tôi lần nào.

Đó cũng là lần cuối cùng tôi tới buổi họp mặt hằng tuần của Moai.

Tôi không tin vào tai mình trước đề xuất của Tosuke.

"Dừng lại ở đây nghĩa là sao?"

"Ừ, tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại rồi."

"Tại sao?"

Tosuke "Ưm" một tiếng, sau đó quay ghế lại, hướng toàn bộ cơ thể về phía tôi.

"Mấy bữa trước tôi bắt đầu thắc mắc một điều. Kaede, cậu thực sự muốn hủy hoại Moai sao?"

"Mấy tháng nay chúng ta đã làm mọi việc vì điều đó mà, đương nhiên là tôi muốn thế."

Tôi lập tức trả lời, gương mặt Tosuke trở nên khó nghĩ. Đó là vẻ mặt khi cậu vờ như chấp nhận ý kiến của đối phương.

"Cậu nói đúng. Trước giờ tôi cũng ủng hộ kế hoạch của cậu, nhưng mà, ừm..."

"Cậu nói rõ ra đi."

"Ừm, tôi hiểu tâm sự của cậu lắm."

Tosuke nói như thể tự hào về phong thái điềm nhiên của mình lắm.

"Tôi hiểu cậu tức giận vì thứ mình tạo ra bị người ta thay đổi, nhưng nếu nghĩ tới những người đang tham gia Moai hiện tại, tôi lại nghĩ chúng ta có được phép phá hủy nó hay không. Tôi băn khoăn không biết bản thân Kaede sau này liệu có hối hận không."

"... Trời đất."

Đầu tiên, tôi nghĩ cậu thì hiểu cái quái gì chứ. Cậu hiểu suy nghĩ nào của tôi? Nếu nói hối hận thì tôi hối hận nhiều việc khác rồi. Tôi không ngờ Tosuke nói vậy, và hơn cả, tôi không ngờ có ngày Tosuke sẽ bảo vệ những kẻ đang làm méo mó Moai hiện tại.

Tôi nghĩ tới lý do Tosuke đề xuất như vậy.

"Cậu bị Ten thuyết phục rồi à?"

"Không phải thế. À, nhưng mà theo nghĩa nào đó thì có thể như vậy thật. Thỉnh thoảng tôi vẫn đi chơi với cậu ta, cậu ta thực sự là người tốt. Dù việc liên quan tới danh bạ lần này thì đúng là cậu ta có lỗi."

"Thì đấy. Nên Moai sụp đổ là đương nhiên. Hồi trước bọn tôi đâu có làm việc như vậy."

Chúng tôi khi đó chỉ có hai người và trái tim tràn đầy lý tưởng, chúng tôi không bao giờ làm việc xấu.

Dù có ở vị trí của Ten hiện tại, tôi cũng quyết không dung thứ cho việc xấu.

"Tại sao cậu đứng về phía họ?"

"Ừm, không phải vậy, nhìn người phụ trách nhân sự bất cẩn gửi thư cho chúng ta, tôi chợt nghĩ thế này."

"Cậu nghĩ gì?"

"Có thể một lúc nào đó tôi cũng sẽ làm một việc giống như Ten và phụ trách nhân sự nọ đang làm. Đôi khi người ta như bị ma nhập, hoặc người ta không biết đó là việc xấu. Tôi nghĩ vẫn có một cách nghiêm khắc khác để nhắc nhở họ mà không cần xóa sổ Moai. Vì giống như cậu ngày xưa, giờ đây cũng có những người coi Moai là một mái nhà của mình. Tham gia buổi giao lưu, rồi nhìn Kawahara ở buổi tụ tập hôm nọ, tôi đã nghĩ thế."

Tôi kinh ngạc.

"Không biết đó là việc xấu ư? Cậu nhìn danh bạ đi, chúng thu thập thông tin cá nhân của mọi người rồi giao cho các công ty. Mục đích là để thu tiền hoặc để xây dựng mối quan hệ với các công ty đó. Nghĩa là chúng đã dùng ta làm công cụ thương lượng cho mục đích của chúng. Tôi chỉ có thể nghĩ thế thôi."

Phải rồi. Không phải vậy thì những người như Ten - những kẻ không biết vạch ranh giới với người khác, những kẻ vô duyên xen vào lãnh địa của người khác - nghĩ gì về chúng tôi chứ.

"Lúc ở tiệc nướng cậu cũng cảm nhận được còn gì."

Tôi nhớ lại cử chỉ môi như thể coi thường người khác là chuyện chẳng có gì to tát của bọn họ.

"Bọn chúng coi chúng ta như những kẻ ngốc vậy."

"Không phải thế."

Tôi ngạc nhiên khi Tosuke lập tức phản đối. Tosuke nhìn sâu vào mắt tôi.

"Chúng ta cũng đang coi họ như những kẻ ngốc đó thôi."

"... "

"Gần đây, cuối cùng tôi cũng đã nhận ra. Chúng ta vẫn luôn gán cho họ cái nhãn chơi bời và vô duyên để coi thường họ. Đương nhiên họ cũng có những điểm khiến tôi không thích. Nhưng không phải chúng ta cũng xấu tính không khác gì họ sao?"

Tosuke ném những lời đó về phía tôi. Có lẽ thấy tôi im lặng một chút nên Tosuke hơi ngẩn ra, cậu quay mặt đi.

"Xin lỗi, tôi không định thuyết giáo gì cậu."

"Cậu bị ảnh hưởng thói chơi bời của họ nên mới động vào Pon sao?"

Hình như Tosuke không hiểu ngay ý nghĩa câu nói của tôi. Cậu nghiền ngẫm từng từ, hơi chau mày lại, lặng lẽ hít vào rồi thở ra.

"Không phải vậy."

"Cậu từng bảo không hề muốn tán tỉnh cô ấy nhỉ?"

"Ừ, tôi không hề dối trá."

"Nhưng sự thật là cậu đã ngủ với Pon khi cô ấy đang yếu lòng vì trục trặc với cậu bạn trai yêu xa, phải không?"

Tosuke áp tay lên má, cúi đầu xuống, không nói gì. Chắc vì cậu không tìm được lời nào để đáp lại. Tosuke là bạn tôi. Nhưng việc gì sai thì tôi vẫn phải nói là sai.

Tôi đợi câu trả lời một lát, không biết Tosuke muốn giơ cờ trắng đầu hàng hay đơn giản là không thể chịu nổi bầu không khí này nữa, cậu ta cười khục một tiếng, đầu vẫn cúi xuống dưới.

"Đúng như cậu nói."

Tosuke dùng hai tay bưng mặt. Để che giấu sự xấu hổ của mình.

"Nhưng không phải khi nãy Kaede cũng bảo chuyện như thế vẫn thường xảy ra à?"

Tôi an tâm trước lời nói giỡn của cậu ta.

"Chẳng hiểu sao tôi nói thế, nhưng không phải thế đâu."

Tosuke lại cười, tôi cũng cười theo. Chẳng hiểu cuộc đấu khẩu vừa rồi của chúng tôi là thế nào nữa.

Thực ra từ khi quen nhau tới giờ chúng tôi cũng đã vài lần đấu khẩu nhẹ nhàng như lần này rồi. Mỗi lần như thế một trong hai thằng sẽ phì cười mà bảo, "Sao tự nhiên chúng ta nghiêm túc về chuyện này quá vậy", nhờ thế mối quan hệ giữa chúng tôi được duy trì. Có vẻ cuộc đấu khẩu lần này cũng vậy, tôi thấy an tâm phần nào.

Chuyện về Moai tôi cũng muốn nói rõ cho Tosuke hiểu, không nói lảng nói tránh, chắc chắn Tosuke cũng hiểu điều đó.

Trong lúc tôi ngẫm nghĩ, Tosuke đã quay lại phía máy tính, lấy chiếc USB vứt lăn lóc trên bàn cắm vào máy. Tôi còn chưa hiểu cậu đang làm gì thì Tosuke đã rút USB khỏi máy, không hiểu sao cậu chìa nó về phía tôi.

"Xin lỗi nhé Kaede."

"Gì cơ?"

"Tôi không tham gia nữa."

Trên gương mặt cậu là nụ cười nhàn nhạt.

"Xin lỗi, tôi đã nói sẽ giúp cậu mà giờ lại rút. Nhưng qua mấy tháng vừa rồi, tôi không thể nói rằng Moai là một tổ chức xấu xa được nữa. Thế nên tôi sẽ rút khỏi vụ này."

Tosuke vẫn ngồi trên ghế, cậu cúi đầu với tôi.

"Xin lỗi vì đã cổ vũ cậu làm mà chính tôi lại từ bỏ."

Chiếc USB Tosuke chìa ra. Xoáy tóc trên đỉnh đầu cậu. Bụng nghĩ hai thứ này chắc chắn là một cặp, chúng sẽ luôn ở đó cho tới khi một trong hai thứ bị mất đi, tôi rụt rè nhận lấy chiếc USB.

"Có điều, tôi không nghĩ việc Kaede tức giận là một việc sai trái đâu."

"Nếu thế sao cậu vẫn..."

"Tôi chỉ băn khoăn về cách làm của cậu thôi. Xin lỗi nhé."

Nụ cười của Tosuke rất kiên định. Tôi cất USB vào túi, lùi lại phía sau một bước. Phương châm sống của tôi, không tới quá gần người khác, cố gắng không phản đối ý kiến của người khác.

"À phải rồi, hãy thoải mái với Pon hơn nhé. Cô ấy có lẽ không cùng kiểu người với cậu, nhưng cô ấy là người tốt. Cô ấy chỉ hơi lém lỉnh, và giỏi giả vờ ngủ gật thôi."

Tosuke cười nói Pon biết nhiều thứ lắm đấy. Tôi lại lùi về phía sau thêm một bước nữa.

"Tôi nghĩ cậu nên nói chuyện với Ten nhiều hơn một chút chăng. 'Ten ở câu lạc bộ Moai' có thể là kẻ địch, nhưng nếu nghĩ đó là cậu bạn Amano cùng khóa thì chắc sẽ khác đấy."

Tôi lại lùi lại một bước, cách xa Tosuke thêm một chút.

"À phải rồi, có lẽ là cả chủ nhiệm Hiro của câu lạc bộ - tên thật của cô ấy là gì ấy nhỉ - cũng thế đấy. Rõ ràng hôm hội giao lưu tôi có hỏi rồi mà."

Tosuke có vẻ đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ biệt, cậu vẫn tỏ ra vui vẻ như mọi khi, nhưng khi nhìn lên trần nhà, vẻ mặt cậu giống như không thể nuốt trôi thứ gì đó rất đắng.

"À, phải rồi, là Akiyoshi."

Tosuke nhìn vào mắt tôi.

Lâu lắm rồi tôi mới nghe một ai đó gọi cái tên ấy.

"Akiyoshi cũng vậy, nếu chúng ta nói chuyện đủ nhiều với cô ấy, có lẽ sẽ thấy cô ấy là người tốt."

Tôi quay lưng lại với Tosuke. Và rồi, với bước chân nhẹ bẫng, tôi đi về phía cửa, xỏ giày vào.

Lúc mở cửa bước ra ngoài, Tosuke có gọi tôi, nhưng tôi không đáp mà chỉ đóng cửa lại.

"Lần sau lại tới đây chơi nhé."

Chắc hẳn câu nói đó rồi cũng sẽ tan biến đi như chưa từng hiện hữu, giống mùi hương mà Pon để lại vậy.

Akiyoshi - chủ nhiệm duy nhất của Moai - được gọi bằng biệt danh "Hiro", tất cả là do thành viên thứ ba của câu lạc bộ, Tazunoki.

Đó là lần ba chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau, và nhắc tới một tựa game nhập vai đang thịnh hành lúc bấy giờ.

"Hisano hợp với hình ảnh anh hùng [17] hơn là một chiến binh dũng cảm đấy."

[*] Trong tiếng Anh là "Hero", và trong tiếng Nhật, "Hero" được phiên âm theo chữ Katakana là "Hiro".

Nếu là bình thường, Akiyoshi sẽ hiểu ý Tazunoki là "Nếu nhập vai trong game thì như vậy", và cô ấy sẽ ngượng, sẽ khiêm tốn hoặc sẽ cười. Nhưng Akiyoshi không đáp lại theo cách thông thường đó.

"Vẫn chưa đúng."

Tazunoki, một người rất thích những từ như "tương lai", "hy vọng", "tin tưởng" bắt đầu gọi Akiyoshi là Hiro, với một chút ý trêu chọc trong đó.

Câu chuyện tiếp sau đó thật ngớ ngẩn. Moai dần tăng thành viên, một người trong số họ hiểu lầm câu đùa của Tazunoki, tưởng rằng "Hiro" là tên riêng của Akiyoshi.

Cứ thế chuyện được biết đến rộng rãi, Akiyoshi dần được chấp nhận với cái tên Hiro. Có lẽ do nguồn gốc của cái tên như thế nên Akiyoshi không tỏ ra khó chịu gì với nó. Còn tôi cương quyết không gọi cô ấy bằng cái tên đó.

Giờ Tazunoki - người đặt biệt danh kỳ cục đó cho Akiyoshi - đã là sinh viên năm cuối, con đường cô đi đã tách khỏi Moai, cô đang sung sướng tận hưởng cuộc sống sinh viên theo ý mình. Tazunoki hình như đang du học bên Mỹ theo diện nghiên cứu. Khoảng giữa năm ba, khi tình cờ gặp nhau, chính cô ấy đã kể về dự định đó với tôi. Nhắc mới nhớ, cô ấy có nhờ tôi chuyển lời tới Akiyoshi, nhưng tôi vẫn chưa chuyển. Cô ấy nhắn Akiyoshi hãy giữ gìn sức khỏe.

Có lẽ ở phương trời xa, Tazunoki cũng biết tôi chưa chuyển lời giúp cô ấy. Tôi có cảm giác cô ấy có khả năng đó.

Tôi sao có thể chuyển lời cho Akiyoshi. Lần cuối tôi nói chuyện với Akiyoshi là khi chúng tôi vừa lên năm hai.

Đó là hôm tôi nói lời từ biệt - theo ý muốn của bản thân - với một Moai đã thay đổi, và một Akiyoshi đã thay đổi.

Tôi đã không lập kế hoạch về việc phải thông báo ý muốn đó như thế nào.

Thời điểm hoàn toàn ngẫu nhiên. Lúc đó chúng tôi tình cờ gặp nhau trong khuôn viên trường, một sự tình cờ hiếm hoi.

Sau khi "A" lên một tiếng bối rối, rồi vận dụng hết sức mạnh ý chí của mình, Akiyoshi mỉm cười tự nhiên tới mức phi tự nhiên, lại gần tôi nói, "Chào cậu."

"... Chào cậu."

"Lâu rồi chúng ta mới gặp nhau nhỉ. Gần đây cậu làm gì vậy?"

"Tớ vẫn tới trường đều đặn."

Tôi không biết Akiyoshi cảm nhận thế nào về giọng nói của mình, nhưng cô ấy đã lùi lại nửa bước, tăng thêm khoảng cách giữa chúng tôi. Có điều, hình như cô ấy không định từ bỏ khả năng diễn cười của mình.

"Giờ cậu có tiết học à?"

"Ừ."

"Ở đâu?"

"Tòa B."

"Ồ, vậy là cùng tòa rồi."

Akiyoshi dợm bước về phía trước, tôi đi cạnh cô ấy, giữ nguyên khoảng cách lúc trước. Không biết nhìn chúng tôi thế nào. Nhưng có lẽ không giống một đôi bạn thân hay một cặp yêu nhau. Giữa chúng tôi có một thứ cảm xúc thừa thãi.

Akiyoshi là người mở lời trước.

"Kaede này."

"Ừ "

"Gần đây cậu không còn tới Moai nữa nhỉ."

Đó là sự thật, vì thế tôi chỉ đáp "Ừ".

"Nếu cậu không thích không khí hiện tại thì chúng ta thay đổi nó một chút nhé?"

Vì nói với Akiyoshi cũng không thay đổi được gì, nên tôi chỉ đáp "Không phải vậy đâu."

"Thế à..."

Chúng tôi chìm vào im lặng.

Khác với tôi, Akiyoshi ghét sự im lặng. Thế nên có lẽ câu tiếp theo của cô ấy chỉ là một câu vô nghĩa, để không khí giữa chúng tôi dễ thở hơn mà thôi.

"Đông người thì sẽ vui hơn."

Với tôi, câu nói đó là cú đánh quyết định.

"... Akiyoshi này."

Akiyoshi đang cúi mặt đi cạnh tôi. Tôi trực tiếp truyền đạt ý muốn của mình với cô ấy.

"Tớ sẽ nghỉ sinh hoạt bên Moai."

Lúc đó, Akiyoshi nhìn về phía tôi - việc nãy giờ cô ấy không hề làm.

Tôi vẫn còn nhớ gương mặt Akiyoshi ngoảnh sang nhìn tôi. Gương mặt ấy vừa như ngạc nhiên, vừa như buồn, và đâu đó còn lẫn cả sự tức giận nữa.

"Tại sao..."

Cả gương mặt đó và giọng nói đó đều là của Akiyoshi. Nhưng tôi biết. Người đang đứng đó không phải Akiyoshi mà tôi gặp gỡ ngày xưa nữa. Cô ấy chỉ còn là một sinh viên đại học đã vứt bỏ hết lý tưởng, một người chẳng có gì thú vị.

Có lẽ có người sẽ nghĩ rằng cách nói của tôi thật khủng khiếp. Nhưng tình hình Moai những ngày sau đó đã chứng minh suy nghĩ của tôi là đúng. Cô ấy và mọi người tiếp tục mở rộng tổ chức, họ bắt đầu hiện hữu trong trường với vẻ mặt tự mãn. Tổ chức đó không còn là thứ Akiyoshi mong muốn lúc đầu nữa. Tổ chức bí mật Moai đã hoàn toàn biến mất.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru