Tôi đi theo cô ấy vì nghĩ chắc chắn cô ấy bỏ đi vì lý do này.
Tôi không nói với sắc thái coi thường Kawahara. Chỉ có điều, lúc ở cửa phòng Tosuke, tôi đã nghĩ thế.
Khi nhìn vào mắt cô áy, tôi cảm nhận được cảm giác tội lỗi và ý muốn trốn chạy, cảm xúc sẽ phát sinh khi một người vụng về đột ngột bỏ đi. Tôi nghĩ ở một mặt nào đó chúng tôi cùng thuộc một kiểu người.
"Lần sau em sẽ đi xin lỗi hai anh chị ấy."
"Ừ. Chỉ cần anh nói với Tosuke, cậu ấy sẽ sắp xếp ngay một dịp để gặp em thôi."
"Cảm ơn anh ạ."
Kawahara bước đi, tiếp tục nhìn thẳng về phía trước. Trông cô ấy có vẻ ổn thật nên tôi cũng yên tâm.
Đang chậm rãi đi về phía nhà Kawahara thì bắt gặp một cửa hàng tiện lợi FamilyMart đèn đóm sáng trưng, chúng tôi liền rẽ vào đó. Tôi mua nước cho Kawahara, cô uống ực một ngụm rồi cúi mặt kêu lên một câu như thể tự răn bản thân, "Khi nãy em uống nhiều quá."
Chúng tôi đi tiếp, Kawahara cảm ơn tôi không ngớt chỉ vì chai nước một trăm yên. Bước chân Kawahara hãy còn loạng choạng, tôi nghĩ quyết định đi theo cô quả là đúng đắn. Dù sau đó có bị ai hiểu lầm chăng nữa.
Tôi đang nghĩ câu từ để truyền đạt lại rõ ràng cho hai người còn lại thì Kawahara đi bên cạnh tôi chợt cất tiếng bắt đầu câu chuyện, "Ừm..."
"Sao vậy?"
Không hiểu sao giọng tôi chợt cao hẳn lên.
"Em xin lỗi vì lại bảo không thích điều chị Pon nói."
"À, không vấn đề gì đâu."
"Em có thể giải thích vì sao mình không thích điều đó không?"
"Ừ, em nói đi."
Nếu cô ấy không thích vì Pon đụng chạm tới mối quan hệ khó diễn tả giữa chúng tôi thì tôi cũng cùng cảm giác với cô ấy, nhưng vì cô ấy muốn nhắc lại chuyện đó nên có vẻ suy đoán của tôi không đúng. Tôi hơi băn khoăn không biết Kawahara nghĩ gì.
"Ừm, túm lại, nói đơn giản thì em nghĩ khoảng cách giữa hai người là thứ mà họ cùng quy định với nhau."
"... Ừm, chứ không phải là một nhóm người sao?"
"Nhóm thì cũng có, ngoài ra, nếu bị đóng khung trong các câu thông dụng thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì."
Kawahara áp lòng bàn tay lên trán như thể đang tìm từ ngữ diễn tả đúng suy nghĩ của mình, rồi cô nói.
"Nói ra những chuyện kiểu này thật ngượng, nhưng em đang say nên anh hãy bỏ quá cho em nhé. Đúng như chị Pon nói, anh Tabata học trên em, thế nên anh nói chuyện như bạn bè với em cũng được, mà dùng kính ngữ đương nhiên cũng không sao."
Kawahara hít vào một hơi. Cô ấy vẫn không nhìn sang tôi.
"Vì em nghĩ đó chính là cảm giác về khoảng cách mà anh Tabata cảm thấy đối với em, và em nghĩ cảm giác đó nên được tôn trọng hơn mọi người thường nghĩ."
Tầm quan trọng của cảm giác về khoảng cách ư?
"Cảm giác về khoảng cách là một giá trị quan, một chủ nghĩa riêng, không liên quan tới mức độ tốt đẹp của mối quan hệ. Em nghĩ thế. Xin lỗi anh, năng lực từ vựng của em không tốt nên em diễn tả không được mạch lạc."
"Không sao, anh hiểu điều em nói."
Tôi rất hiểu điều đó, bởi tôi luôn sống và chú ý tới cảm giác về khoảng cách với người khác, thậm chí coi đó là quy tắc sống của mình.
Nhưng tôi không hiểu điều Kawahara nói sau đó lắm.
"Em nghĩ tự quyết định cảm giác về khoảng cách với người xung quanh như anh Tabata là một việc rất tốt."
"... Gì cơ?"
Sở dĩ câu hỏi của tôi chậm mất vài giây là vì tôi bận nhắc lại trong đầu mình câu nói đó.
"À, tuy đang say nhưng em không phải người biết nịnh, em thực sự nghĩ thế đấy ạ. Em thích những người tự quyết định giá trị quan cho mình, giống như thích những người có thể tự say mê mình ấy ạ. Người tự quyết định cảm giác về khoảng cách cũng vậy."
Tôi nghĩ cô ấy không quen khen ngợi người khác. Kawahara uống thêm một ngụm nước, mắt vẫn nhìn về phía trước, mũi cô phát ra tiếng phù phù giống như cô đang cười ngượng.
Một lần nữa tôi ngạc nhiên trước câu nói của Kawahara.
Lâu lắm mới có người nói với tôi rằng không rút ngắn khoảng cách với người khác là một việc tốt.
Tôi thực sự không quen với việc được ai đó công nhận giá trị quan của mình khi đối diện trực tiếp (à không, thực ra là không đối diện) như vậy.
"Chuyện đó, ừm, cảm ơn em nhé."
Tôi không biết nên nói gì khác, Kawahara có vẻ cũng không biết nên nói tiếp thế nào, cô chỉ "vâng" một tiếng.
Tôi không hề biết suy nghĩ của mình được đánh giá và nhìn nhận tích cực như vậy. Trong khi tôi từng gọi cô ấy là nữ sinh đầu gấu. Tôi nói "từng gọi" là vì sau mấy lần tiếp xúc riêng với cô ấy, ấn tượng về cô ấy đã được bổ sung thêm. Tuy ấn tượng đó không thay đổi, nhưng tôi bắt đầu nhìn cô ấy dưới nhiều góc độ hơn.
Kawahara không dễ thương nhưng thân thiện, là người Kansai, và có gì đó giống tôi.
Không khéo léo nên không thể sống một cách dễ dàng.
Và cô ấy không phải người có thể kéo dài cuộc trò chuyện với người khác.
Sau đó chúng tôi không nói gì, chỉ im lặng bước trên con đường buổi tối mùa hè. Giữa đường chúng tôi gặp một con mèo, Kawahara kêu lên "A, có con mèo này!", có lẽ đó là câu nói có nghĩa nhất. Tôi đã biết Kawahara thích mèo.
Không lâu sau chúng tôi tới trước một tòa chung cư điển hình dành cho sinh viên, Kawahara nói cảm ơn tôi, tôi đáp "Không có gì", chúng tôi chúc nhau ngủ ngon.
"À, phải rồi, về chuyện cảm giác về khoảng cách khi nãy ạ. Ý em không phải là anh hãy dùng kính ngữ với em nhé. Anh nói kiểu ngắn gọn như với bạn bè cũng được ạ."
"Ừ."
Nếu tôi lập tức có thể chuyển sang kiểu nói ngắn gọn để chào tạm biệt cô ấy thì có lẽ tôi đã có nhiều bạn hơn, và có một cuộc sống sinh viên sôi nổi hơn rồi.
"Vậy anh sẽ chờ lúc em không ngờ tới nhất để nói."
Tôi cố gắng nói một câu nói đùa, Kawahara cười.
"Vâng, em đợi ạ."
Kawahara nói câu cảm ơn và xin lỗi lần nữa, cúi đầu rồi bước vào bên trong tòa chung cư. Tôi bất giác đứng lại đó một lúc, chờ nghe tiếng cửa phòng ở tầng trên khép lại rồi mới lên xe đạp để về.
Một hôm Tosuke bảo tôi "Lẽ ra lúc đó cậu không nên đạp xe về như thế", thật là một câu thiếu đứng đắn. Tôi đang nghĩ không biết nên chỉnh đốn cậu ta ra sao thì cậu ta đã dùng mối quan hệ để giới thiệu cho tôi một việc làm thêm ngắn hạn khá tốt, vì thế tôi tạm bỏ qua.
Trước khi đi làm chính thức, Tosuke phát huy hết mức năng lực giao tiếp của mình trong công việc người hướng dẫn ở một trường dự bị lớn. Tôi không phải típ học sinh chăm chỉ tới trường dự bị nên không quen với chế độ "người hướng dẫn" lắm, hơn nữa vì một phần công việc đó là tư vấn cho các em học sinh cấp ba nên tôi biết tôi không thể đảm đương nổi.
Tosuke tận dụng mối quan hệ ở đó để có được công việc giám thị coi thi trong kỳ thi thử, cậu ta chia một phần việc cho tôi. Lương chỗ này cao nên tôi tha cho câu nói thiếu đứng đắn của cậu ta.
Tôi mặc bộ suit đã bị xếp xó từ sau khi xin được việc, tới tập trung tại trường dự bị từ sáng sớm. Tôi và Tosuke chào nhau, sau đó đi tới căn phòng mà tiếp tân hướng dẫn. Trong phòng kê những chiếc bàn dài, một vài người mặc suit đã ngồi sẵn ở đó, chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn phía sau. Chúng tôi ngồi đợi trong không gian tĩnh lặng, chẳng mấy chốc một người đàn ông trẻ xuất hiện và bắt đầu giải thích nội dung công việc. Tóm tắt lại thì đó là một công việc đơn giản, chỉ cần phát giấy thi, coi chừng thí sinh, cuối giờ thu bài.
Sau khi xem tài liệu, chúng tôi lần lượt được phân về các phòng học. Phòng thi tôi đảm trách là một phòng dài có sức chứa khoảng một trăm người. Bàn ghế trong đó không phải kiểu bàn dài mà là từng bàn đơn đặt riêng rẽ. Trong lúc chờ thí sinh tới, tôi xếp lại bàn ghế cho ngăn nắp.
Tới giờ, thí sinh nối tiếp nhau vào lớp, tôi đọc cho họ nghe những điều cần chú ý được viết rất to trên tấm bảng đen phía trước. Tôi nhắc họ kiểm tra số báo danh trên phiếu thi. Trước giờ thi mười phút thì phải thế này thế nọ. Hầu hết thí sinh sẽ đọc chữ trên bảng đen, chắc chẳng có ai nghiêm túc nghe tôi nói đâu. Thật nhàn.
Tới giờ, tôi phát đề thi rồi tuyên bố bắt đầu. Sau đó tôi chỉ cần ngồi trên chiếc ghế gấp đặt phía trước lớp, cố gắng không ngủ gật, thỉnh thoảng bước chầm chậm giả vờ như đang quan sát thí sinh cho tới khi giờ thi kết thúc là được. Công việc đơn giản tới mức tôi cũng làm được.
Sau khi đi một vòng quanh lớp, tôi ngồi xuống ghế thở một hơi, nhìn đỉnh đầu của các thí sinh. Tuy có sự khác nhau về màu tóc, độ dài mái tóc, vóc dáng, quần áo, nhưng cơ bản mọi thí sinh đều có những cử động giống nhau, nom như tổ của sinh vật sống nào đó vậy.
Nếu người đi làm cũng nhìn những kẻ đi xin việc chúng tôi theo cách này thì tuyển dụng hẳn là công việc rất vất vả. Họ phải chọn ra những nhân lực ưu tú từ những người có vẻ ngoài và nền tảng không khác nhau là mấy. Vì thế họ buộc phải phán đoán dựa trên lý lịch học tập. Xét hồ sơ lý lịch, kiểm tra tính cách, phỏng vấn, thảo luận nhóm. Làm từng ấy việc để tìm ra nhân lực ưu tú, vậy mà lại bị một kẻ như tôi lừa, tôi thậm chí thấy họ thật đáng thương.
Moai đăng tải lên trang chủ của họ một cách đầy tự mãn về những công ty hoành tráng nơi các thành viên làm việc. Nhưng Moai không tạo ra những nhân lực ưu tú, cũng không phải nơi tập trung những con người có cá tính nổi bật. Tài khoản mạng xã hội của các thành viên Moai mà tôi ghé vào xem gần đây nhân lúc gửi các tin nhắn quấy rối, từ chủ nhiệm tới các thành viên râu ria, ai nấy đều như hàng sản xuất hàng loạt, hoặc cố gắng hết mức che đậy sự sản xuất hàng loạt đó, khiến tôi chẳng thể nảy sinh chút hứng thú nào.
Thứ Moai hiện tại hướng dẫn thành viên chỉ là cách thể hiện một người không phải bản thân mình, để những người tầm thường nhất cũng có thể tìm được việc sau mùa tuyển dụng. Cách để lấy lòng người khác, cách để trộn bột nở vào bản thân mình. Đi ngược lại hoàn toàn với mục tiêu hướng tới mong muốn của bản thân.
Tôi không hoàn toàn chỉ trích việc đó. Bản thân tôi cũng đã làm thể. Chúng ta sống giữa xã hội, nên tâm thế đó là thứ rất cần thiết. Tôi chỉ muốn nói rằng đó không phải là Moai thật sự.
Nó không phải là tổ chức hướng tới lý tưởng mà Akiyoshi - người duy nhất trong lớp học hàng trăm người - tạo ra.
Hướng tới một bản thân có thể sống sót giữa xã hội mà vẫn giữ được nguyên vẹn phương châm và lý tưởng sống của mình, đó mới là Moai mà chúng tôi muốn tạo ra. Tôi không muốn nó thay đổi.
Đương nhiên tôi biết mình có trách nhiệm khi tạo ra Moai rồi mà lại bỏ mặc nó giữa chừng.
Thế nên tôi buộc phải mang Moai trở lại thời kỳ ấy. Dù có phải phá hủy nó đi nữa.
Tuy nói vậy nhưng phải làm sao để phá hủy nó đây? Tôi phải sớm tìm ra phương pháp. Tôi không thể bày trò quấy rối mãi được. Thời hạn là trước khi tốt nghiệp. Thời gian chắc chắn sẽ trôi qua rất nhanh. Dù quãng thời gian tôi chỉ có một mình đã trôi đi trong sự chậm chạp, song khi quyết định thời hạn thì chắc chắn nó sẽ qua nhanh như chớp mắt.
Có lẽ tôi nên nghĩ rộng ra. Cho tới giờ tôi luôn muốn đình chỉ mọi hoạt động của Moai, nhưng có lẽ cũng chẳng cần theo tới bước đó. Chỉ cần khiến nó bị mất tín nhiệm và suy yếu dần là đủ. Hoặc làm cho nhóm cán bộ của Moai mất tín nhiệm. Mục đích là khiến Moai hiện tại không còn là Moai nữa. Sau đó thì xây dựng một tổ chức mới mang giá trị quan của Moai thực sự. Moai thực sự không cần danh tiếng, không cần thành quả thực. Chỉ cần trong sáng và lý tưởng, giống như ngày đó.
Trong lúc tôi suy nghĩ ngược xuôi về việc hạ mục tiêu xuống còn chỉ cần làm Moai suy yếu thì tiếng chuông báo kết thúc giờ thi môn thứ nhất vang lên. Tôi thu tờ bài làm, thông báo giờ bắt đầu thi môn tiếp theo. Bầu không khí trong phòng học bớt căng thẳng hẳn, có những nhóm lập tức đổ xô ra hành lang cười đùa. Dù không muốn, tôi vẫn nhớ lại bản thân trong kỳ thi thử ngày nào. Hồi đó, tôi tin rằng cuộc đời một con người sẽ thay đổi rất lớn tùy vào việc họ có đỗ đại học hay không. Nhưng không phải vậy. Nếu nói tôi hiểu biết điều gì hơn các em thí sinh ngày hôm nay, thì chỉ có điều đó. Chỉ có vài năm thì thay đổi gì nhiều chứ. Mặc dù cũng có nhiều cựu sinh viên thường thao thao bất tuyệt với các sinh viên về những trải nghiệm của mình, như thể những trải nghiệm ấy quý giá lắm, tới mức các buổi giao lưu ở Moai được mở ra để phục vụ cho việc đó. Chắc họ nghĩ họ đang làm một việc có ích chăng.
Mười lăm phút sau, giờ thi môn thứ hai bắt đầu, công việc của tôi vẫn không có gì thay đổi. Tôi chỉ cần không làm những việc thừa thãi để thí sinh có thể tập trung làm bài là được. Việc này tôi làm khá tốt. Sau khi lên đại học tôi đã luôn sống theo cách đó.
Tôi tiếp tục luồng suy nghĩ khi nãy. Những cựu sinh viên luôn đề cao bản thân tới buổi giao lưu có lẽ vì muốn truyền đạt điều gì đó cho hậu bối. Dù thực sự giúp ích cho hậu bối đi nữa, tôi vẫn cảm thấy lạ vì họ lại tốn công sức làm việc đó cho những hậu bối chẳng quen thân gì.
Tôi cũng có các em khóa dưới ở cùng nhóm nghiên cứu, nhưng vì luôn giữ khoảng cách nhất định với họ, nên tôi không hề nghĩ tới việc cất công làm gì đó giúp ích cho họ. Nếu là một em khóa dưới thân hơn một chút, có thể nói những câu chuyện thường nhật thì có Kawahara, nhưng sau khi ra trường chắc tôi sẽ không nghĩ tới việc chăm lo gì cho em ấy.
Tosuke có vẻ sẽ giúp. Ai chứ Pon mà gặp rắc rối hẳn cậu ấy sẽ đề nghị giúp đỡ ngay. Mà tôi thực sự nghĩ vậy chứ không phải hùa theo mấy lời đùa cợt kiểu Tosuke đang định tán tỉnh Pon. Tosuke là người hiệp nghĩa. Giống như cậu ấy đang giúp tôi, chắc chắn cậu ấy cũng sẽ giúp Pon và các em khóa dưới khác.
Một người bình thường như tôi sẽ nghĩ mối quan hệ giữa Pon và Tosuke thật kỳ lạ. Tôi thậm chí không hiểu cách xây dựng kiểu tình bạn như vậy với một em khóa dưới, nếu bảo tôi hãy vượt qua mối quan hệ hiện có chỉ với việc đưa người ta về nhà thì thật ngốc nghếch, ngay cả Tosuke cũng sẽ không làm thế.
Tôi đang mải mê nghĩ về tình trường của Tosuke từ trước tới nay thì giờ thi môn thứ hai đã kết thúc.
Sau đó, mười lăm phút nghỉ giải lao và giờ thi môn thứ ba cũng qua đi không mấy ý nghĩa, giám thị chúng tôi và các thí sinh được nghỉ trưa khá dài.
Các thí sinh đi ăn ở nhà ăn hoặc các cửa hàng tiện lợi, giám thị coi thi thì được cấp cơm hộp và trà. Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn đặt cơm hộp ở nơi tập trung ban sáng rồi ăn. Tôi nghĩ chuyện ăn uống này thật giống ở trạm xăng.
Tosuke ra muộn hơn một chút, ngồi xuống cạnh tôi, cả hai chia sẻ nỗi vất vả không tới mức gọi là vất vả với nhau, rồi ăn món cá tẩm bột chiên mềm.
"Hoài niệm thật nhỉ, vừa coi thi tôi vừa nghĩ tôi sẽ không muốn phải dự thi thêm lần nào trong đời nữa."
Vừa tự ý bỏ món mơ muối mà cậu ta không thích ăn vào hộp cơm của tôi, Tosuke vừa nói với giọng đầy cảm thán.
"Dù sao vẫn đỡ hơn đi phỏng vấn xin việc."
"Ừ, đúng là đỡ hơn."
Tôi nghĩ ý kiến của mình sẽ nhận được phiếu tán thành từ tất cả những người từng trải qua quá trình xin việc.
Lúc tôi bỏ một trong hai quả mơ muối vào miệng, Tosuke chợt "A" lên một tiếng như thể vừa nhận ra điều gì.
"Giờ mới nhớ, hôm nọ tôi thấy Kawahara với Pon ngồi ăn trưa cùng nhau trong nhà ăn đấy."
"Ồ, thế à, bất ngờ nhỉ."
Có lẽ Tosuke đã nhận ra đó chỉ là một câu đưa đẩy qua loa. Trong lòng tôi, chuyện hôm đó vẫn còn đọng lại dư âm, tôi thấy an tâm vì không có vết nứt nào phát sinh giữa bất kỳ ai cả.
Chắc Tosuke đã đọc được suy nghĩ nội tâm đó của tôi. Cậu ta khẽ cười, uống một ngụm trà rồi lấy điện thoại trong túi ra.
Vừa nhìn vào màn hình, cậu ta liền thì thầm, "Lại thư rác" rồi đặt nó lên bàn. "Gần đây nhiều thư rác nhỉ."
"Cậu lại đăng ký vào mấy trang web đen tối chứ gì."
"Tôi chỉ sử dụng các trang chất lượng thôi."
Vừa nghĩ không biết cậu ta muốn nói về trang nào, tôi vừa lặng lẽ lôi điện thoại ra, nhìn vào hộp thư đến. Không có động tĩnh gì đặc biệt. Tiếp theo tôi kiểm tra cả Instagram, phía bên này cũng không có động tĩnh gì.
"Sinh viên ưu tú như tôi chẳng nhận được cái thứ rác nào."
"Thế thì phải thẩm tra lại tư cách sinh viên ưu tú thôi."
Tosuke cho tôi xem màn hình điện thoại, nói "Xem này", quả nhiên có nhiều thư điện tử từ các địa chỉ hòm thư chưa được lưu lại. Tôi cầm lấy điện thoại của cậu ta, mở ra xem, có thư mời dự phỏng vấn từ nhà tuyển dụng, rồi thư thông báo mở sự kiện, túm lại chúng đều là những thư mà chúng tôi không cần tới nữa.
"Cậu đã tham dự buổi giới thiệu của các công ty này à?"
"Không, làm gì có. Thế mà không hiểu sao họ lại có địa chỉ hòm thư của tôi. Địa chỉ hòm thư của các sinh viên ưu tú đang bị mua bán ngầm chăng?"
"Không biết có cần ưu tú hay không nhưng vụ mua bán có khả năng là thật đấy, có tên trường đại học là được."
Chúng tôi đang nhận được ân huệ của xã hội dựa trên bằng cấp một cách rõ ràng.
"Không biết địa chỉ hòm thư của tôi bán được bao nhiêu tiền nhỉ."
"Tôi nghĩ họ không bán riêng lẻ từng địa chỉ đâu. Có lẽ họ lấy thông tin của sinh viên từ sổ danh bạ hoặc... cái gì đó... khác..."
Vừa nói, tôi vừa nghiêng đầu suy nghĩ trước câu nói của chính mình.
Tôi vừa mắc phải một thứ gì đó. Là cái gì nhỉ?
Lấy thông tin của sinh viên từ sổ danh bạ...
Tôi có cảm giác câu nói của mình có liên hệ với thứ gì đó trong quá khứ. Như thể tôi đang đi tìm chỗ ngứa trên người. Để không lạc mất hình ảnh này, tôi phớt lờ khi Tosuke hỏi "Sao thế", cố nhớ lại những chuyện gần đây.
Tôi lần lại ký ức, và nhanh chóng tìm ra thứ đó.
Tôi đã chạm được tới nó.
"Tosuke, cậu bắt đầu nhận được thư rác từ khi nào?"
"Chắc khoảng ba, bốn tuần trước."
"Cụ thể là từ khi nào?"
Tosuke tỏ ra khó hiểu, lướt lướt ngón tay trên màn hình điện thoại rồi chỉ vào vài thư. "Chắc là khoảng này."
Tôi nhìn ngày tháng của thư rồi so sánh chúng với tờ lịch treo phía trước cửa phòng.
Có vẻ suy đoán của tôi đã đúng.
"Thư này được gửi cho cậu vào tuần tiếp theo sau tuần tổ chức tiệc nướng cùng Ten."
"Thế à..."
"Phải có dịp gì đó thì thư rác mới tăng lên đột biến như vậy phải không?"
"Gì cơ? Ơ, cậu..."
Có vẻ Tosuke với đầu óc nhanh nhạy đã hiểu điều tôi định nói.
Nếu như, nếu như tưởng tượng của tôi chính xác, nếu như thật sự là như vậy, thì chuyện này...
Chuyện này có thể là đòn quyết định!
"Chờ đã!"
Tosuke định nói gì đó, tôi bèn ngăn lại, truy cập hòm thư mà tôi ít dùng tới.
Sau vài giây xử lý, hộp thư đến hiện ra trên màn hình điện thoại.
Tôi hơi nổi da gà.
"Suy đoán của tôi chắc đúng rồi."
Tôi cho Tosuke xem màn hình. Ở đó hiện ra một loạt thư điện tử giống hệt những thư Tosuke nhận được. Chắc chắn nội dung của chúng cũng giống nhau.
"Nghĩa là..."
Tôi nói, rồi dừng lại nuốt nước bọt.
"... Ten đã tự ý giao danh bạ cho các công ty."
"... Chỉ với những cái này mà đã biết được ư?"
"Hòm thư này là hòm thư phụ của tôi."
Tosuke chau mày lại nên tôi giải thích cho cậu ta.
"Là một địa chỉ thư miễn phí được tạo qua loa, khác với hòm thư bình thường tôi hay dùng. Để không bị dùng vào việc xấu, khi đưa địa chỉ hòm thư cho một người mình chưa tin tưởng, tôi sẽ tạo một hòm thư phụ cho yên tâm. Hồi đi xin việc, chắc cậu đã tạo một hòm thư chuyên dùng chứ?"
"Không, tôi vẫn dùng hòm thư chính."
"Thật á? Thế thì sẽ có nhiều thư gửi tới lắm."
"Ừ, nhiều, nên tôi mới ghét thư rác."
Đối với một Tosuke chỉn chu thì việc này thật bất ngờ. Có lẽ cậu ấy không quan tâm tới công nghệ thông tin lắm. Nếu thế thì đây là một khía cạnh mà tôi chưa từng biết tới ở cậu.
"Túm lại hòm thư phụ này tôi mới tạo và mới dùng lần đầu. Có nghĩa là..."
"Có nghĩa là?"
"Tôi chỉ đưa địa chỉ hòm thư cho Ten, vậy mà lại nhận được thư từ các công ty, như thế không phải rất kỳ cục sao?"
"Ừ. Nhưng tại sao họ gửi thư cho cả chúng ta, những người không tham gia Moai nhỉ?"
"Tôi nghĩ không có sự phân biệt đó, cậu ta chỉ phân loại địa chỉ hòm thư theo từng trường đại học rồi gửi cho các công ty thôi. Giống như Tosuke hằng ngày chỉn chu nhưng quản lý địa chỉ hòm thư lại qua loa, có lẽ cậu ta cũng mắc lỗi ở chỗ không ngờ tới đó."
Vừa nói tôi vừa run run.
Tôi nghĩ, cuối cùng cũng tìm thấy rồi.
Nếu làm khéo, chuyện này có thể trở thành đòn quyết định khiến Moai suy yếu. Chí ít chúng tôi cũng có thể kéo Ten xuống, và rất có thể chuyện này liên quan tới những người ở vị trí cao hơn nữa. Thời đại này người ta đặc biệt nhạy cảm với các thông tin cá nhân. Nó khơi dậy quan điểm đạo đức của nhiều người.
Nhưng tôi muốn có những bằng chứng đanh thép hơn. Bởi tôi cũng chẳng thể chứng minh được là mình chưa đưa địa chỉ hòm thư phụ này cho ai khác ngoài Ten, đây không thể trở thành đòn quyết định được. Tôi có thể tìm được bằng chứng gì nữa nhỉ.
"Lý tưởng nhất là có được cuốn danh bạ mà nhóm Ten giao cho các công ty, liệu có cách nào không nhỉ?"
"Ừm, chắc chắn Ten không cho chúng ta cuốn sổ đó rồi."
"Ừ, tôi cũng không nghĩ Kawahara hay Pon có cuốn đó."
"Nếu thế chúng ta chỉ có cách đột nhập vào nhà các cán bộ của Moai nhỉ."
Tôi bật cười, đương nhiên chúng tôi không thể làm thế được.
Kết cục, chúng tôi đã nghĩ cách cho tới hết giờ nghỉ trưa nhưng cũng không tìm được đáp án; quyết định sẽ nghĩ ý tưởng trong giờ coi thi, chúng tôi quay lại với công việc.
Tôi ngồi đợi trong phòng học, các thí sinh lần lượt trở lại phòng, họ ngồi xuống ghế với vẻ mặt nghiêm túc. Trong lúc phát đề bài, dù ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm nhiên, nhưng trong lòng tôi rất phấn chấn. Bởi cuối cùng tôi đã nắm được vũ khí trong tay.
Bước tiếp theo rất quan trọng. Với một sự thật quan trọng mà tôi vừa phát giác. Và một vũ khí lớn mà tôi vừa thu được. Tôi cần tấn công kẻ địch thế nào để gây ra thiệt hại đủ lớn? Tôi không thể chần chừ quá lâu. Bọn chúng đã gây ra sai lầm, tôi phải lợi dụng triệt để để phá hủy Moai.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở đầu lớp, lập tức suy nghĩ. Nhưng càng nôn nóng thì suy nghĩ của tôi lại càng xoay mòng mòng một chỗ, không chịu cố định lại. Tôi quên cả việc nhìn quanh để giám sát các thí sinh, trong lúc tôi mải nghĩ, giờ thi môn thứ tư đã kết thúc.
Tiếp theo là giờ thi môn cuối. Trong phòng học tràn ngập sự mệt mỏi, và cả tinh thần tập trung cao độ đối với bước giậm nhảy cuối cùng của thí sinh, bản thân tôi cũng phải vắt óc suy nghĩ để tìm ra ý tưởng trong giờ thi.
Nhưng cũng giống các thí sinh làm bài thi, suy nghĩ không dễ dàng đưa ra kết quả. Hơn nữa trong trường hợp của tôi, tôi còn bị nỗi vui mừng cản trở. Rất có thể tôi sẽ lấy lại được nó. Niềm vui đó đã cản trở sự điềm tĩnh, lý trí của tôi.
Khi lực ly tâm đạt tới giới hạn sau một lúc suy nghĩ cứ quay mòng mòng một chỗ, trong một khoảnh khắc suy nghĩ của tôi như bùng nổ, trở thành một hình dáng đơn giản nhất, kiểu "giá mà thành viên Moai cho mình xem quyển danh bạ ấy, giá mà các công ty cung cấp cho mình quyển danh bạ ấy." Để rồi ngay sau đó tôi tự nhủ, rằng mong ước như vậy thật là ngu ngốc.
"Tốt nhất là tất cả mọi người đều được hạnh phúc. Những điều giản dị luôn là những điều quan trọng nhất và có sức mạnh nhất."
Lần này, khi định quay trở lại điểm xuất phát để suy nghĩ tiếp, tôi nghe thấy tiếng Akiyoshi vang lên. Bao năm rồi tôi không được nghe giọng nói ấy, nhưng giờ lại nghe thấy như một lẽ đương nhiên. Moai hiện tại không thể làm tất cả mọi người hạnh phúc, Moai hiện tại không còn tiếng nói ấy.
Tôi dừng lại. Một cách đơn giản để có được cuốn danh bạ. Tôi nhớ lại lúc đợi bên ngoài trong ngày hội giao lưu, và cuộc trò chuyện trước thang máy trong buổi đi phỏng vấn cuối cùng.
Đột nhiên tôi nghĩ.
Những người đi làm có thực sự ưu tú như vậy?
Nếu là các nhân viên mới đi làm vài năm thì tuổi tác cũng không hơn tôi là bao. Giống như việc không có khoảng cách lớn giữa tôi và các thí sinh thi thử đại học ngày hôm nay, so với chúng tôi, các anh chị cựu sinh viên cũng không giàu kinh nghiệm hay ưu tú hơn bao nhiêu. Đương nhiên cũng có những anh chị rất ưu tú, nhưng chắc chắn hầu hết mọi người đều giống tôi, họ đều xây dựng nên một người không phải mình để vượt qua quá trình tuyển chọn nhân viên.
Nếu thế, đương nhiên sẽ có những nhân viên mắc lỗi. Giống như Ten đã để chúng tôi phát giác ra sự thật nghiêm trọng này vậy.
Và giống như tôi đang coi nhẹ những người đi làm, có lẽ các em học sinh cũng đang coi nhẹ con đường mà tôi đã đi qua.
Tôi nảy ra một ý tưởng. Thực ra gọi là ý tưởng thì hơi xấu hổ. Nhưng tôi có cảm giác mình sẽ không nghĩ ra được cái gì khác. Nếu Tosuke không tìm ra được ý tưởng nào xuất sắc hơn, tôi nghĩ có thể dùng tới nó.
Thời gian trôi qua tự khi nào, như thể môn thi thứ năm đã kết thúc nhanh hơn các môn thi trước đó vậy. Tôi giải thích cho thí sinh những việc cần làm nếu ngày mai họ tham gia thi thử các môn khác, rồi cho tất cả ra về. Sau đó tôi nhanh chóng làm xong phần việc của mình, chúng tôi một lần nữa tập trung tại căn phòng ban sáng, nghe phổ biến về lịch ngày mai, rồi mới được ra về.
Tôi lập tức rủ Tosuke ra quán nước gần đó. Tôi ngồi xuống chiếc bàn sâu nhất bên trong quán, gọi cà phê đá rồi nhanh chóng mở đầu câu chuyện.
"Cậu đã nghĩ ra cách gì chưa Tosuke?"
Tosuke cười nhăn nhó bảo, "Cậu máu lửa nhỉ" rồi lắc đầu.
"Vụ này khó nhằn thật. Thế Kaede nghĩ ra cách gì chưa?"
"Ừ, tôi nghĩ ra một ý."
Đúng lúc tôi định giải thích tóm tắt cho cậu ta thì đồ uống được mang tới, vì thế tôi tạm dừng. Cốc cà phê đá được đặt trước mặt tôi, tôi không dùng ống hút mà uống trực tiếp từ cốc.
"Dù nó có vẻ rất ngu ngốc."
"Ừ, kể tôi nghe xem nào."
"Tôi sẽ hỏi nhân viên đã gửi thư rác cho chúng ta."
Gương mặt Tosuke hiện ra rõ ràng - dù tôi rất thích điều này ở cậu ta - vẻ phê bình, cậu "Hả?" một tiếng.
"Xin lỗi, tôi không hiểu ý cậu."
"Ừ, ý tưởng này đúng là nghe rất ngu ngốc, nhưng tôi đã nghĩ về nó một chút."
Tôi tạm dừng lại để câu nói tiếp theo của mình có ý nghĩa hơn.
"Tôi đã nghĩ trong số những người đi làm biết đâu cũng có những người rất ngốc. Ví dụ như, phải rồi, chúng ta nhắc tới tên Hiro hoặc Ten, đưa địa chỉ liên lạc vào, rồi nói đã đổi người phụ trách danh bạ, thì có thể sẽ có một gã ngốc gửi danh bạ cho chúng ta không biết chừng."
"Liệu có người ngốc như vậy không?"
"Tôi không biết, nhưng..."
Tôi lấy điện thoại ra, cho Tosuke xem hộp thư đến của hòm thư phụ của tôi.
"Chúng ta có từng này cơ hội cơ mà."
Trong hộp thư đến đó có rất nhiều thư gửi đến từ nhiều công ty khác nhau, ghi rõ tên công ty, tên người phụ trách tuyển dụng và địa chỉ liên lạc.
"Cũng có thể đám nhân viên tuyển dụng ưu tú hơn chúng ta tưởng. Có thể họ có ý thức quản lý rủi ro và không ai cho chúng ta danh bạ đó cả."
"Tôi nghĩ khả năng đó cao hơn đấy."
Đúng như cậu ta nói.
"Nhưng tôi nghĩ cách đó thực tế đấy. Tôi định tạo mấy hòm thư phụ rồi thử xem sao, cậu thấy thế nào? Tôi sẽ soạn nội dung thư, cậu có thể ra quán cà phê internet gửi đi giúp tôi được không?"
Tôi nhìn vào mắt Tosuke, nghiêm túc nhờ vả cậu, cậu đảo mắt đi hướng khác một chút rồi lại nhìn tôi.
"... Được. Kaede là chỉ huy mà."
Tosuke nhận lời, rồi hai đứa còn quyết được phương hướng ban đầu, tôi thấy an tâm hơn hẳn. Không có dấu vết xe đã chạy cũng được, nhưng tôi muốn có một đích đến rõ ràng.
"Xin lỗi nhé, để cảm ơn tôi sẽ giữ kín chuyện cậu đang nhăm nhe Pon với em ấy."
"À, ừ, nhờ cậu đấy."
Lúc đó, tôi thấy thái độ của Tosuke ngập ngừng, như thể có gì mắc trong cổ họng.
Khi kể về một chuyện, nếu ta kể kết quả trước rồi mới tới quá trình thì câu chuyện sẽ dễ theo dõi hơn.
Kết quả câu chuyện của tôi là, quả nhiên đã có một người ngốc nghếch.
Trong số những người tôi gửi thư, một người phụ trách nhân sự đã hồi âm ngay ngày hôm sau. Chính tôi cũng ngạc nhiên trước việc này.
Nội dung thư tôi gửi đi đại loại là, tôi là người phụ trách danh bạ mới, muốn kiểm tra lại trạng thái gần nhất của nó nên nhờ anh gửi danh bạ anh đang giữ cho tôi.
Thư hồi âm của nhân viên phụ trách nhân sự viết rằng anh đang dùng danh sách mới nhất được lưu trên dịch vụ chia sẻ tệp trên mạng. Anh ta tử tế tới mức đính kèm cả đường dẫn tới danh sách đó cho tôi.
Nhận được hồi âm, tôi lập tức gọi điện cho Tosuke. Chúng tôi quyết định ngày mai tập trung ở nhà Tosuke để mở cuộc họp chiến lược.
"Ừ, ngày mai thì mấy giờ cũng được. Mai tôi phải vứt rác nên sẽ dậy từ sớm."
"Thế thì tiện lúc nào tôi sẽ tới lúc đó nhé."
"Ừ."
Tôi gọi cho Tosuke vào buổi trưa. Lúc ấy cậu tỏ ra bình thường, không có gì lạ. Vừa gọi cho cậu, tôi vừa ăn món mì Ý cá mòi mua trong cửa hàng tiện lợi. Trái tim tôi bừng bừng tinh thần chiến đấu. Tôi nghĩ nếu truy cập vào đường dẫn tới danh bạ thì sẽ để lại dấu vết nên quyết định không truy cập.
Buổi chiều tôi đi làm thêm, ca làm của tôi hôm nay cũng trùng với ca làm của Kawahara. Có vẻ từ hôm đó tới nay cô ấy vẫn chăm chỉ tới Moai, cô ấy gần đây hay cười với tôi hơn nên tôi cũng chú ý để mỉm cười với cô ấy khi chào hỏi.
"Em có chuyện gì vui à?"
"Ơ, à vâng, em thu thập được một thiên thần bạc [15] ạ."
[*] Hãng bánh kẹo Morinaga của Nhật sản xuất những hộp kẹo tên choco-ball rất phổ biến, thình thoảng khi mở nắp hộp, người mua sẽ thu thập được một hình thiên thần bạc. Khi có trên năm hình thiên thần bạc có thể đổi lấy một món quả, hoặc lợi ích nào đó.
"Thật à, thích thế!"
Trong suốt ca làm chúng tôi chẳng nói gì ngoài những mẩu chuyện đá đưa. Hết ca làm, Kawahara đợi tôi ở chỗ để xe như mọi khi, tôi chào cô ấy rồi về. Vừa ăn hộp cơm mua ở cửa hàng tiện lợi tôi vừa bật máy tính, kiểm tra các hòm thư phụ, thấy có thêm một nhân viên tuyển dụng nữa hồi âm cho tôi vẻ vô cùng thật thà. Tôi nhìn vào màn hình mắng "Đồ ngốc", nhưng đương nhiên người đó không thể mắng lại.
Đêm đó, không hiểu sao Pon và Kawahara lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Ngủ mơ chứng tỏ giấc ngủ nông, những buổi sáng như vậy tôi đều có cảm giác mệt mỏi. Nhưng vì đã mơ rồi nên chẳng có cách nào thay đổi, tôi đành giữ tâm trạng mệt mỏi đó để thay đồ, ăn bánh mì ngọt, uể oải xem Instagram, tới khoảng mười giờ thì ra khỏi nhà.
Mặt trời chói chang nóng bức hơn tôi tưởng, tôi đành từ bỏ di chuyển bằng xe đạp, thay vào đó tôi đi về phía ga tàu điện ngầm, dù đi bằng tàu điện ngầm quãng đường sẽ xa hơn. Chỉ mất vài phút đứng trong một chiếc hộp bật điều hòa đã đi được quãng đường vài ki lô mét, thật tốt. Chẳng cần đổ mồ hôi cũng tới nơi được.
Tôi leo cầu thang đi lên trên mặt đường, nắng vẫn chói chang như thế, đường từ đây tới nhà Tosuke cũng khá xa, nhưng đất nước lấy đâu ra tiền mà lợp hết mái cho vỉa hè chứ. Tôi chẳng còn cách nào khác, đành bước đi dưới bầu trời nóng như đổ lửa.
Lần gần đây nhất tôi đi trên con đường này là khi đưa Kawahara về nhà.
Tối đó, khi tôi quay lại nhà Tosuke lấy đồ cá nhân rồi về, Pon vẫn ở đấy. Không biết lúc tôi không ở đó họ đã nói những chuyện gì. Trước mặt tôi thì họ bảo lo lắng cho Kawahara.
Đi bộ được một đoạn, tôi nhìn thấy cửa hàng FamilyMart mà lần trước chúng tôi rẽ vào. Lần này tôi cũng vào đó, mua một chai nước trà để tránh bị say nắng, hai lon cà phê cùng hai túi snack . Tôi dùng thẻ IC để thanh toán, nhận hàng rồi bước ra ngoài. Đang trên đường tới nhà Tosuke, vừa đi vừa ngán ngẩm trước thời tiết, thì chợt tôi đứng sững lại.
Tôi nhìn thấy Pon đang đi bộ từ hướng ngược lại ở vỉa hè bên kia đường. Cô ấy đang xem điện thoại nên không trông thấy tôi.
Cô ấy làm gì ở đây thế nhỉ? Nhà cô ở gần một ga mà nếu đi từ đây sẽ phải chuyển tàu mà?
Tôi đang nghĩ không biết có nên gọi cô ấy không thì Pon đã đi thẳng về phía ga.
Không biết do mồ hôi hay do tôi nhìn nhầm, nhưng tôi có cảm giác lớp trang điểm của cô ấy không rực rỡ như mọi ngày. Đương nhiên không cần nói với cô ấy cảm nghĩ đó của tôi, tôi tiếp tục đi về phía nhà Tosuke, không nhìn theo bóng lưng cô ấy nữa.
Tôi tới tòa chung cư Tosuke đang ở, một nơi hơi xa hoa so với sinh viên, khi lưng đã rịn đầy mồ hôi. Vừa bước vào bóng râm của sảnh tòa nhà tôi đã thấy mát đi rất nhiều.
Tôi leo lên mấy tầng cầu thang, tới trước căn hộ của Tosuke, từ bữa tiệc takoyaki lần trước giờ tôi mới quay lại đây.
Tôi nhấn chuông cửa, từ bên trong có tiếng động vọng ra, vài giây sau tôi nghe một giọng nói run run như thể đang cuống.
Có tiếng mở khóa từ bên trong. Tosuke ló đầu ra, trên người mặc độc chiếc quần, khăn tắm quàng trên cổ.
"Cậu tới sớm thế."
"Cậu đang bận gì à?"
"À không, không sao."
Tôi theo Tosuke vào phòng. Tôi cởi giày, theo sau tấm lưng trần của Tosuke vào phòng khách, tôi tới đây đã nhiều lần nhưng không hiểu sao hôm nay thấy có gì đó khang khác.
Tôi ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, không phải mùi đồ ăn hay mùi xà phòng.
"À à..."
Nhận ra những thông tin tôi thu được hôm nay có kết nối với nhau, tôi bất giác thốt lên. Không biết Tosuke hiểu tiếng kêu đó như thế nào, cậu ta nhìn vào mắt tôi.
"Kaede này..."
"Ừm, chuyện như vậy vẫn thường xảy ra mà."
Tôi hấp tấp đáp, Tosuke cười ngại ngùng nói, "Ừ, cũng phải. Kiểu vậy đấy." Tôi tới bồn rửa để rửa tay nhờ, thấy trong góc bồn rửa có một chiếc hộp đựng kính áp tròng rỗng - thứ không cần thiết đối với Tosuke bởi thị lực của cậu rất tốt.
Tôi có thể trêu chọc cậu ta, nhưng hôm nay không phải dịp thích hợp để làm việc đó.
Tôi quay lại phòng khách, bảo Tosuke rằng mình có mua cà phê và đồ ăn vặt tới, Tosuke mang nước ép để lạnh ra mời, lúc này cậu ta đã mặc quần short và áo phông. Trông như thể chúng tôi đang chuẩn bị chơi game tại nhà bạn bè trong kỳ nghỉ hè vậy, nhưng thực ra là sắp bắt đầu cuộc chiến.
"Tôi muốn xem danh bạ trong đường dẫn người kia gửi tới trên máy tính, tôi mượn máy tính của cậu được không?"
"Cậu vẫn chưa xem à?"
"Chưa, tôi định xem cùng cậu."
Tosuke khởi động chiếc máy tính đặt trên bàn, bật nắp lon cà phê tôi mua tới. Tôi ngồi lặng im chờ một lúc thì thứ âm thanh cố hữu khi khởi động hệ điều hành Windows vang lên.
"Cậu dùng đi."
Tosuke nói, tôi ngồi xuống chiếc ghế có vẻ được mua từ cửa hàng Nitori, truy cập vào hòm thư phụ vừa tạo. Nhân tiện, chủ nhân được thiết lập cho tài khoản này là một sinh viên nữ năm ba đầu óc thông minh, nhanh nhạy.
"Không ngờ người ta hồi âm thật nhỉ."
Tosuke từ phía sau lưng tôi nói.
"Ừ. Thật tội nghiệp cho những ai vào công ty này làm."
Tôi đưa con trỏ vào đường dẫn nằm trong thư của nhân viên phụ trách tuyển dụng ngốc nghếch đó. Ý nghĩ nhỡ đâu đây là một cái bẫy chợt lóe lên trong đầu tôi, tôi vừa hồi hộp vừa nhấn chuột vào đường dẫn.
Đương nhiên đó không phải một cái bẫy, nhưng cũng khác với tưởng tượng của tôi một chút.
"Ôi, thật sao trời?"
Tôi bất giác thốt lên.
"Sao thế?"
"Phải có mật khẩu. Nếu không sẽ không xem được danh bạ."
Ra vậy. Tay nhân viên phụ trách nhân sự đó tuy ngốc nhưng đã không giao chiếc chìa khóa cuối cùng cho tôi.