Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 448 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Nhưng điều tôi quan tâm hơn cả kết quả ấy là con người thực sự của Ten.

"Thật sao trời, mấy cậu này không hẹn hò mà vẫn thản nhiên nắm tay con gái nhà người ta thế đấy. Vậy là các cậu ấy chơi bời hơn hẳn tôi đấy nhé."

Ten nói câu đó với những cô gái bỏ phiếu cho cậu ta. Các cô gái mỉm cười dịu dàng, không rõ đồng tình hay không.

Tôi tin tưởng câu nói của Ten và thử giải nghĩa nó. Ten sẽ không cầm tay cô gái mà cậu ta không hẹn hò. Nếu lời khẳng định đó là đúng thì đương nhiên sẽ không có chuyện gì tiếp theo nữa?

"Chậc, Amano trông thế này chứ trong sáng lắm. Cậu ta vẫn mang trái tim của một xử nam đấy."

"Nói linh tinh!"

Có vẻ "xử nam" là chủ đề khiến họ vô cùng hứng thú. Sau một hồi tán dóc rôm rả và vô nghĩa, có lẽ cho rằng đùa như thế là đủ rồi, một người chọc chọc vai Ten, bảo:

"Vậy cũng tốt mà, biết được đối phương là người thế nào trước khi có ý định nghiêm túc. Đời còn dài gái còn nhiều, cậu đi tìm em khác là được."

"Phải đấy. Lần trước cậu ủ dột hơn thế này nhiều, lần này đỡ hơn rồi, may quá."

"Này, làm thế nào chữa được tính thích phụ nữ hơn tuổi của tôi nhỉ?"

Thấy Ten chọc cười mọi người, tôi nghĩ giờ chắc sẽ chẳng có ai hỏi chuyện gì đã xảy ra với mối tình trước của cậu ta nữa. Vậy mà suy đoán đó của tôi lại trật lất theo một hướng có lợi cho tôi. Trên thế giới này vẫn có những người chẳng có chút tinh tế nào.

"Thế cụ thể là đã có chuyện gì với mối tình đó của cậu vậy?"

Một cô gái mặc bộ váy trắng bồng bềnh, đôi mắt hơi sụp xuống, nãy giờ chỉ cười bẽn lẽn nghe mọi người nói chuyện như kiểu "Tôi được bạn dẫn tới đây chứ không biết gì đâu" chợt cất tiếng hỏi Ten.

Bầu không khí lặng đi trong vài giây. Nhưng Ten rất giỏi đọc bầu không khí và thay đổi nó.

"À không, không có gì đâu. Chỉ là khi để ý thì tôi nhận ra cô ấy đang quen một người tốt hơn tôi mà thôi."

Ten huơ huơ cánh tay trên đầu để thể hiện một cách cường điệu điệu bộ xóa bỏ sự thật, những chàng trai đứng bên cạnh xôn xao lên, "Thôi đừng nói, đừng nói nữa, tôi khóc bây giờ đấy!", "Đúng là nghệ sĩ hài tự trào!", bầu không khí lạnh người lập tức biến mất, cô gái giả vờ ngây thơ ấy ngớ người ra.

Chủ đề về chuyện yêu đương của Ten dần nguội đi kể từ lúc đó, khoảng mười phút sau cuộc trò chuyện đã chuyển hẳn sang một chủ đề khác. Tôi và Tosuke vẫn đứng cạnh bọn họ với hy vọng Ten và đám người xung quanh sẽ tiết lộ sự thật quan trọng nào đó, nhưng rồi chúng tôi ăn thịt, uống rượu bia khi được mời, kể một chút về công ty đã tuyển dụng chúng tôi, thoáng chốc đã tới giờ tàn tiệc.

Tôi và Tosuke nhận phần việc đổ rác. Chúng tôi sẽ đổ số nước còn thừa trong các chai nhựa và mang tới thùng rác tái chế đặt ở cạnh siêu thị.

Chúng tôi mang túi rác đi, đến nửa đường, thấy xung quanh không còn ai, Tosuke liền mở miệng trước.

"Hình như mọi việc khác với chúng ta nghĩ."

Tôi nghĩ xem có nên gật đầu không.

"Chưa biết được, rất có thể Ten đang nói dối."

"Nhưng nhìn có vẻ không phải vậy."

Tôi lại nghĩ xem có nên gật đầu không, cuối cùng chúng tôi không nói gì thêm cho tới khi đổ rác xong. Hơi thở của chúng tôi lúc này được lưu lại như một nỗi thất vọng rõ nét trong máy ghi âm.

Khoảng ba tuần sau đó, sự thật đã tìm đến với tôi qua một nguồn bất ngờ. Đó là Kawahara.

"Anh Ten đó kỳ cục thật."

Kawahara vào đề bằng câu nói ấy, khiến lòng tôi tràn đầy kỳ vọng.

"Anh Tabata là bạn của anh ấy nhỉ?"

"Cũng không tới mức bạn bè, nhưng đã có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Em luôn nghĩ anh ấy là một người đẹp trai phù phiếm, chơi bời, nhưng gần đây em có đi uống với anh ấy."

Nhớ lại bản thân mình hồi năm nhất, tôi không thể thô lỗ mà hỏi cô ấy rằng, "Không phải em đỗ đại học ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba à [12] ?" được.

[*] Ở Nhật phải trên 20 tuổi mới được uống bia rượu, Kawahara là sinh viên năm nhất và đỗ đại học ngay sau khi tốt nghiệp nên hiện tại chưa đủ 20 tuổi.

"Anh ấy quân tử quá anh nhỉ."

Thật hiếm khi được nghe thấy từ này.

"Chuyện này anh không biết nói sao... mà quân tử thế nào?"

"Từ lúc vào Moai, thỉnh thoảng em lại được người khác nhắc nhở rằng anh Ten chơi bời gái gú ghê lắm, phải cẩn thận. Thế là lúc say ngà ngà em tặc lưỡi hỏi anh ấy về việc đó."

Tôi không thể cảm thán "Em hỏi thẳng thắn thế" được. Một phần vì đây có thể là thông tin hữu ích đối với chúng tôi.

"Anh ấy hẹn hò với mấy chị đã ra trường đi làm, nói một cách khó nghe thì anh ấy thường bị các chị kia đá. Nhưng vì không muốn các chị ấy bị coi là người xấu nên anh ấy nói với mọi người trong Moai rằng chính anh ấy là người đá các chị ấy. A, đương nhiên anh ấy không nói theo cách đó, nhưng đại ý là như vậy. Anh ấy thật tốt."

Âm điệu giọng nói của Kawahara không thay đổi, nhưng qua câu nói tôi có thể thấy tâm trạng cô hơi phấn chấn. Nếu Kawahara thích những anh chàng hay chưng diện thì quả là bất ngờ, nhưng hình như không phải vậy.

"Cảm giác như anh ấy hoàn toàn say mê bản thân, thật tuyệt."

"... Đợt trước anh đã thắc mắc một lần rồi, em thấy như thế là tốt hả?"

Kawahara gật đầu.

"Những người say mê bản thân mới có thể khiến người khác say mê mình. Cảm giác chẳng có gì lạ khi anh ấy thu hút phái nữ, và có thể hẹn hò với những cô gái xinh đẹp."

Tôi như nhìn thấy trước tương lai Kawahara sẽ phải hứng chịu thiệt hại từ những người tự luyến đó. Tôi gặm nhấm và tiếp nhận thông tin cô ấy vừa cung cấp, lòng đầy thất vọng.

Nghĩa là các cô gái trong quán cà phê và cả chúng tôi đều đã hiểu lầm đúng như ý muốn của Ten.

Sau giờ làm thêm, tôi gọi điện cho Tosuke, cậu ta đáp "Ra là vậy." Tosuke cũng không tán đồng một số tính cách của Ten, nhưng hình như Ten quả thực không chơi đùa với tình cảm của các chị cựu sinh viên. Hơn nữa, theo lời Ten kể thì những người làm việc trong công ty của các chị gái đã từng khiến Ten bị hiểu lầm vẫn giữ mối liên hệ với Moai. Nếu Ten là người có lỗi hoàn toàn thì sẽ không có chuyện đó.

Chúng tôi bàn bạc với nhau và quyết định không tấn công Moai bằng con đường này nữa. Bởi xem ra sẽ chẳng thu được kết quả tốt đẹp gì.

Kế hoạch của chúng tôi đã thất bại.

Khi nghe Akiyoshi báo đã có người yêu, tôi khá kinh ngạc.

"Ờ, chuyện kiểu thế thỉnh thoảng cũng xảy ra mà."

"Phản ứng hời hợt thế."

Trước khi thông báo, Akiyoshi đã rào trước rằng tự mình nói ra chuyện này thật xấu hổ. Nghĩa là cô ấy đã phải quyết tâm rất nhiều rồi mới báo cho tôi, nhưng tôi lại hờ hững nên cô ấy có về bực bội. Không rõ vì bực hay vì xấu hổ, gương mặt cô ấy đỏ hồng lên.

Tôi đương nhiên ngạc nhiên. Một phần vì người đó có quan hệ với Moai và tôi cũng biết anh ta, nhưng hơn cả là...

"Không ngờ người như Akiyoshi cũng hứng thú với chuyện yêu đương đấy."

"Kaede nghĩ tớ là người thế nào chứ?"

Tôi đơn giản nghĩ cô ấy là Akiyoshi Hisano.

Nhưng dù sao chúng tôi cũng là sinh viên, có người yêu là điều đương nhiên, vả lại dù Akiyoshi có người yêu nhưng mối quan hệ giữa chúng tôi hầu như không có gì thay đổi cả. Bởi thời gian chúng tôi gặp gỡ nhau đã giảm nhiều từ trước khi cô ấy có người yêu.

Cô ấy có người yêu khi Moai đã được nhà trường công nhận, số thành viên cũng bắt đầu tăng và tổ chức phát triển mạnh mẽ.

Moai bắt đầu tổ chức các hoạt động như các chương trình thiện nguyện nhỏ hoặc ủng hộ thiên tai hoạn nạn, người tham gia không chỉ là các thành viên mới mà còn có cả những người lớn ủng hộ tổ chức. Khi có người ủng hộ, ấn tượng về Moai trong trường khác hẳn trước đây, Akiyoshi bắt đầu được nhiều người biết đến hơn. Một giảng viên nữ đã mời Akiyoshi về nhóm nghiên cứu của mình, cho lời khuyên về việc vận hành tổ chức, thậm chí trên một tờ tạp chí nhỏ được phát hành trong trường cô còn gọi Akiyoshi là "hình tượng về một nhà lãnh đạo mới". Ngoài ra, trong trường vốn có một tổ chức của các học viên cao học, mục đích hoạt động của họ là giúp các sinh viên chủ động lựa chọn con đường tương lai cho mình. Tổ chức này không những không ghét Akiyoshi mà còn ủng hộ như thể cô ấy là người kế nhiệm của mình, họ cung cấp cho Moai những mối quan hệ với các cựu sinh viên sẵn sàng giúp đỡ về mặt tài chính. Việc này đương nhiên đã giúp sự phát triển của Moai tăng tốc vượt bậc. Ngày hội giao lưu mà Moai hiện tại tổ chức có nguồn gốc từ chính những cuộc gặp mặt quy mô nhỏ nằm trong khuôn khổ hoạt động của các đoàn thể đó.

Moai trở thành một tổ chức độc lập lớn với số lượng thành viên lên tới mấy chục người. Tôi đã rất ngạc nhiên. Không thể ngờ mọi việc có thể chuyển mình đúng lúc và thuận tiện đến thế. Dù tôi không biết là thuận tiện với ai.

Một vài lần Akiyoshi hỏi tôi rằng Moai có nên cứ bước tiếp trên con đường này không, tôi có ghét việc này không. Tôi nghĩ chỉ cần Moai hoạt động theo lý tưởng của Akiyoshi là được. Nên tôi chẳng có gì bất mãn cả.

Các hoạt động của Moai được mở rộng quy mô, Akiyoshi cũng trở nên bận rộn hơn. Tuy có nhiều người xung quanh giúp đỡ, nhưng chúng tôi khi ấy mới là sinh viên năm nhất. Không biết cô ấy đã cảm thấy áp lực thế nào và nghĩ trách nhiệm của mình nặng nề ra sao. Tôi đã chứng kiến nét mặt khổ sở của Akiyoshi mỗi khi gặp phải những thất bại ngoài tầm kiểm soát, hoặc khi bản thân hoạt động mất đi ý nghĩa.

Nhưng dẫu trải qua những điều đó, khi chúng tôi không còn ở bên nhau, liệu cô ấy có còn giữ lý tưởng trong trái tim mình? Nếu cô ấy còn giữ được, dù chỉ một chút thôi, thì thật tốt.

Thế nên sẽ thật tốt nếu có một người nâng đỡ tinh thần cô ấy khi Moai gặp biến động. Giá mà ngày ấy tôi mừng cho cô ấy về việc đó thì tốt biết bao, nhưng giờ mới nghĩ tới thì đã muộn rồi.

Kế hoạch tung tin về vụ lùm xùm của Ten kết thúc trong thất bại. Chúng tôi nhanh chóng lâm vào thế bí. Chúng tôi chỉ là những sinh viên không người chống lưng, không người hiệp lực, những việc chúng tôi có thể làm rất hạn chế. Hơn nữa còn lâu nữa mới tới ngày hội giao lưu kế tiếp.

Chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần làm tất cả những việc có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi tốt nghiệp, và chúng tôi đã thử rất nhiều việc nho nhỏ.

Đầu tiên, chúng tôi tạo một số tài khoản trên Instagram, đóng giả một số sinh viên hoặc người đi làm không có thật, làm những trò quấy rối mà chính chúng tôi cũng thấy là nhàm chán và xấu tính, bằng cách đăng những tin nói xấu vô căn cứ về Moai lẫn với những bài đăng thường ngày vô thưởng vô phạt khác. Một phần vì chúng tôi làm thế chưa được bao lâu, nhưng việc này rõ ràng không thể dồn Moai đến bước sụp đổ. Tuy vậy tôi và Tosuke vẫn hí hoáy đăng những tin này trên điện thoại mỗi khi rảnh rỗi, với ý nghĩ có làm vẫn hơn không.

Chúng tôi cũng bắt đầu tìm kiếm những phần tử chống phá Moai trên mạng xã hội. Nếu gặp được những thành viên Moai ghét tổ chức, chúng tôi có thể hợp tác với họ. Số sinh viên nói xấu Moai thỏa thích trên mạng mà không có mục đích gì - khác với chúng tôi - nhiều tới mức bất ngờ. Chúng tôi quan sát sinh hoạt ngày thường của họ, tìm hiểu xem họ có phải thành viên của Moai không. Nhưng ngẫm kỹ, nếu có thành viên Moai nói xấu tổ chức, thì những người đó cũng chỉ là thành phần râu ria của Moai như Pon mà thôi, như thế thì sao có thể tạo ra vết thương trí mạng cho Moai được - mà điều này cũng là lẽ đương nhiên thôi. Những người có thể tạo ra đòn trí mạng, như Ten chẳng hạn, thì dù cũng dùng Twitter và Facebook đấy, nhưng đương nhiên họ sẽ không nói điều gì bất lợi cho Moai trên mạng cả.

Ngoài những việc này, với chiếc điện thoại di động và vốn hiểu biết ít ỏi, thì chúng tôi cũng chỉ có thể chép lại và lan truyền vài mẩu chuyện của những người chịu thiệt hại vì Moai, hoặc gửi trực tiếp những câu chuyện ấy tới các tài khoản mạng của thành viên Moai. Chúng tôi liên tục gửi những thông tin thật giả lẫn lộn cho Ten và Hiro, nào là chuyện một người đi làm than vãn về việc những mối quan hệ có được nhờ buổi giao lưu đã khiến người đó bước vào một ngành nghề khác với mong đợi, rồi chuyện một chàng trai kêu ca vì bị một người đi làm khác cướp mất bạn gái. Một số tài khoản mạng bất mãn với Moai từ trước đã hợp sức với chúng tôi trong việc này.

Hiro và Ten cơ bản giữ im lặng, nhưng có một số thành viên Moai đã gửi tin nhắn phản đối chúng tôi. Có điều, vốn dĩ đó là những nhân cách giả tưởng nên chúng tôi chẳng cảm thấy gì.

Chỉ có một lần tôi hơi lạnh gáy, là khi Kawahara đột nhiên nhắc tới chủ đề này.

"Cái lũ đứng trong bóng tối mà cười cợt người khác đúng là rác rưởi anh nhỉ."

Tôi tưởng Kawahara đã biết việc đó do chúng tôi làm, nhưng không phải, cô ấy chỉ nói chuyện phiếm. Sau lần gặp nhau ở tiệc thịt nướng, Kawahara bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn. Có lẽ vì lý do nào đó mà cô ấy đã thấy thoải mái với tôi hơn.

Việc Kawahara nhắc tới chuyện này chứng tỏ mọi người trong Moai cũng đã bàn tán về nó ít nhiều. Tuy không thể đổ thêm dầu vào ngọn lửa này được, nhưng tôi và Tosuke vẫn quyết định làm tờ rơi mang đi rải.

Tosuke là kiểu sinh viên vô cùng hăng hái trong ngày lễ hội văn hóa. Khi tôi đề xuất việc làm tờ rơi, cậu ta liền vận dụng hết vốn từ, tạo ra một tờ rơi dán đầy những con chữ lớn nhỏ và hình thù khác nhau hệt như thư báo giết người rồi mang tới nhà tôi.

"Hỏi câu này khí không phải, chắc cậu rảnh lắm hả?"

"Ai là người đề xuất vụ này chứ?!"

Sau khi kế hoạch tác chiến kết thúc, hình như Tosuke vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè với Ten.

"Bữa trước tôi với cậu ta đi ăn cơm. Bực một điều là, cậu ta thực sự là người tốt."

So với một người đã rút lui hoàn toàn như tôi, và xét cả việc cậu ấy đang giúp đỡ tôi, thì Tosuke mới thẳng thắn và tốt bụng biết bao. Tuy cậu từ chối việc nhét tờ rơi vào các hòm thư trong ký túc vì có nhiều bạn bè sống ở đó, nhưng cậu đã làm tờ rơi giúp tôi, vậy là đủ để tôi biết ơn lắm rồi.

"Pon có vẻ muốn gặp cậu đấy."

Trong lúc nhìn một lượng lớn tờ rơi được in ra từ chiếc máy in chỉ có những chức năng tối thiểu ở nhà tôi, Tosuke vừa uống sữa chua uống vừa nói.

"Mà đúng là gần đây hai người cũng không gặp nhau ở trường đúng không?"

Tôi biết Tosuke nói "muốn gặp" là đang nói quá lên, vì thế không phản ứng gì cả.

"Lần tới ba chúng ta lại đi nhậu đi."

"Ừ. Miễn không phải ngày làm thêm của tôi thì hôm nào cũng được, tùy theo lịch của Pon thôi."

Tôi đáp qua loa như vậy, nhưng không ngờ lịch rảnh rỗi của chúng tôi trùng nhau sớm thế. Nói vậy thôi chứ tôi không ngần ngại gì chuyện này.

Ba ngày sau, ba chúng tôi lại nhậu cùng nhau.

Lần này cuộc nhậu được tổ chức ở nhà Tosuke. Lý do là để tiết kiệm tiền, và Tosuke vừa mua một chiếc chảo nướng takoyaki . Nghe có vẻ lạ lùng, nhưng hình như sau khi xin được việc, Tosuke chỉ chăm chăm vào chuyện chiếm hữu Moai và tự nấu nướng mỗi khi có thời gian rảnh.

Để kịp chuyến tàu cuối cùng, chúng tôi bắt đầu bữa nhậu từ sớm, lúc sáu giờ chiều. Từ lúc trời vẫn còn sáng, Tosuke và tôi đã đứng sơ chế thực phẩm hai thằng mua từ trước đó, Tosuke làm trong bếp còn tôi làm trên chiếc bàn nhỏ đặt trong phòng sinh hoạt, được một lát thì tiếng chuông cửa vang lên.

Tosuke ra cửa đón khách, tôi nghe thấy tiếng một cuộc tranh cãi nhỏ, một lúc sau Pon bước vào phòng.

"Lâu lắm em mới được gặp lại anh Kaede. Anh có khỏe không ạ?"

"Ừ, may là anh vẫn khỏe."

"Vậy thì tốt rồi ạ!"

Pon vẫn hoạt bát như trước. Chiếc áo cộc để lộ ra đôi cánh tay khỏe mạnh đang xách một chiếc túi giấy.

"Anh Tosuke ơi, em có mang bánh kem tới đó. Anh mau nhận lấy với tất cả lòng biết ơn đi nè."

"Ô, cảm ơn em. Em để vào tủ lạnh giúp anh được không?"

Vừa đón khách xong Tosuke liền vào bếp thái bạch tuộc ngay. Nghe Tosuke bảo vậy, Pon liền mở cửa tủ lạnh như thể quen thuộc với đồ đạc trong nhà lắm. Dáng vẻ phía sau lưng của Pon khi cô nhét hộp bánh kem vào chỗ trống trong tủ lạnh cũng thật nữ tính.

"Pon từng đến nhà Tosuke trước đây rồi à?"

Tôi vừa thái hành sồn sột vừa hỏi Pon, lúc này cô đang cẩn thận gấp chiếc túi giấy đựng bánh kem lại.

"Thỉnh thoảng nhóm nghiên cứu của em và anh ấy tổ chức nhậu ở đây ạ. Anh thấy đấy, nhà anh ấy khá rộng mà."

Đúng là riêng phòng khách trong căn hộ của Tosuke đã rộng tới gần mười chiếu, rộng rãi hơn so với nơi ở của một sinh viên bình thường rất nhiều, đã vậy còn vô cùng gọn gàng.

"Em làm gì bây giờ thì được ạ?"

Pon vừa rửa tay ở bồn rửa vừa hỏi, tôi nhìn về phía chủ nhà, Tosuke đang trộn bột takoyaki nghe thật vui tai, cậu bảo, "Trong tủ lạnh có hai hộp nhựa Tupper, em lấy ra đặt lên bàn đi." Pon làm theo lời Tosuke, đặt hộp nhựa lên bàn trước mặt tôi, lúc này tôi đang thái gừng hồng. Pon mở hộp, một hộp đựng dưa chuột muối, hộp còn lại đựng xa lát caprese [13] .

[*] Xa lát Caprese là một món xa lát Ý đơn giản, được làm từ phô mai mozzarela tươi thái lát, cà chua và húng quế ngọt, nêm muối và dầu ô liu. Món này có các màu của quốc kỳ Ý: xanh lá cây, trắng và đỏ.

"Ồ..."

Pon reo lên, nhón một miếng dưa chuột rồi nhai ngấu nghiến.

"Ngon quá! Anh Kaede ăn không?"

"Anh muốn ăn lắm, nhưng để lát nữa vậy."

Tôi nói rồi chìa cho Pon xem đôi tay nhuộm đỏ của mình, Pon liền lấy đôi đũa dùng một lần trong chiếc túi đặt trên sàn ra. Sau đó cô tách hai chiếc đũa, gắp một miếng dưa chuột đưa tới trước mặt tôi.

"Anh ăn đi."

Tôi không thể phớt lờ miếng dưa chuột được đưa tới trước mặt, hơn nữa tôi biết trong hoàn cảnh này người tỏ ra ngại ngùng mới là người bị xấu hổ, nên tôi vờ ngốc há miệng nhận lấy đồ ăn từ cô em khóa dưới.

Dưa chuột được nêm dầu ớt và nước tương, nhai giòn giòn sửn sựt, rất ngon miệng.

Một lúc sau Tosuke lắp xong chiếc chảo nướng takoyaki , nhân bánh được để trong khay đặt trên sàn nhà, bữa tiệc takoyaki của chúng tôi vậy là đã đến giờ khai mạc.

Trước khi nướng takoyaki , chúng tôi cụng ly với nhau. Ba đứa vừa nhấm nháp bia vừa đợi chảo nóng, chợt điện thoại của ai đó rung lên. Cả ba đồng thời nhìn điện thoại của mình (đây đúng là việc chỉ đám trẻ thời nay mới làm), rồi Tosuke lên tiếng, "Của tôi, của tôi."

"Xin lỗi hai người, tôi nghe điện thoại chút nhé. Khi nào chảo nóng lên thì đổ bột vào, thích ăn nhân gì thì cho vào nhé."

"Vâng ạ."

Tôi băn khoăn không biết cuộc gọi đó là gì, trái lại Pon vui vẻ đáp lại rồi lướt lướt điện thoại của mình. Tosuke nhanh chóng bước ra ngoài trước khi tôi kịp hỏi lý do.

Cuộc gọi từ công ty mới tuyển dụng cậu ấy hay gì đó chăng. Tôi quả là người nghiêm túc khi nghĩ như vậy.

Chúng tôi đang nướng takoyaki theo lời Tosuke dặn thì nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, sau đó không hiểu sao có tiếng chào "Em tới rồi đây", rồi "Em xin phép vào nhà ạ".

Cánh cửa ngăn căn hộ và hành lang mở ra, tôi ngẩng đầu lên và không hiểu sao Kawahara trong chiếc áo sơ mi màu đen lại đang ở đó cùng Tosuke, tôi suýt thì phun ra ngụm bia đang ngậm trong miệng.

"Ơ... Ka... Kawahara?"

Ký ức về buổi tiệc nướng hiện về trước mắt tôi, tôi suýt thì kêu lên, nhưng may mà kịp ngậm lại cùng với ngụm bia.

"Em chào anh."

Kawahara chỉ khẽ gật đầu chào, cách chào mọi khi của cô.

"Ồ, chào em Kawahara. Chị là đàn em học dưới anh Tosuke và anh Kaede một khóa. Em gọi chị là Pon nhé."

"Em chào chị, em là Kawahara ạ."

Hai cô gái có vẻ mới gặp nhau lần đầu. Sau khi họ chào hỏi nhau, nghe Tosuke giục, Kawahara đi về phía bồn rửa tay.

Tosuke ở lại trong phòng, tôi lườm cậu ta bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Chuyện gì thế này?"

"Gì cơ?"

Tosuke cười toe. Với nụ cười đó, tôi biết cậu ta đang âm mưu chuyện vớ vẩn gì đó, và tôi hiểu lý do cho việc ấy, nhưng tôi không biết câu ta làm cách nào. Cậu ta đã liên lạc với Kawahara bằng cách nào thế nhỉ. Hôm ở bữa tiệc nướng họ đâu có trao đổi số điện thoại cho nhau.

Kawahara quay lại, Tosuke mời cô ngồi xuống, cô liền ngồi lọt thỏm xuống chỗ trống bên cạnh tôi. Tôi bắt đầu nghĩ khoảng trống đó là do Tosuke chuẩn bị trước. Vì hình như Pon cũng biết Kawahara sẽ tới.

Như thể chẳng có gì bất thường, mọi người mời Kawahara uống bia và giới thiệu bản thân, cô giới thiệu khoa mình đang học và quê quán. Giờ tôi mới biết cô ấy là người vùng Kansai.

Lý do Kawahara từ Kansai tới đây chủ yếu là vì ngành học cô ưa thích và môn thi. Tiếc rằng giờ tôi quan tâm tới lý do của cuộc hội ngộ bất ngờ này hơn, và sau lần cụng ly thứ hai, Tosuke đã giải thích cho tôi.

"Chả là, tối hôm trước tính hù cậu chút nên tôi đã ghé cửa hàng dược phẩm. Tất nhiên để tạo bất ngờ nên tôi không báo trước. Nhưng cậu không có ở đó, chỉ có mình Kawahara. Tôi kể bọn mình sắp mở tiệc takoyaki và hỏi cô ấy có muốn tới không, cô ấy đồng ý nên tôi gọi cô ấy tới."

"Anh ấy đã gọi em ạ."

"Biết cô hậu bối làm cùng Kaede nhiệt tình với các cuộc vui như vậy, anh đã rất vui đấy."

Tosuke vừa uống bia vừa tự gật gù nhiều lần trước câu nói của chính mình. Pon trêu chọc, "Tính anh Tosuke thì cứ thấy em gái xinh là phải bắt chuyện trước đã." Đây là lần thứ hai, nhưng tôi vẫn thấy ngạc nhiên trước độ nhiệt tình ham vui của Kawahara. Và rồi tôi ngẫm lại, có thể tính cách cô ấy vốn là như vậy, chỉ là trước đây tôi không nhận ra thôi.

Tôi vẫn chưa biết có thể tiếp nhận sự có mặt của Kawahara ở đây bằng cách lý giải đó không, nhưng dù có tiếp nhận hay không thì cô ấy cũng tới rồi, đầu còn cách nào khác. Tôi không thể bảo cô ấy về đi, đành bụng bảo dạ rằng tiếp theo mình phải chú ý ăn nói cẩn thận. Đó là cách sống cơ bản của tôi.

Tôi đang giải thích cho Kawahara nghe về mối quan hệ giữa tôi và Tosuke, và mối quan hệ giữa Tosuke với Pon một cách không mấy hài hước thì lớp bột bánh takoyaki sủi bọt khí, bánh sắp thành hình. Bốn chúng tôi ở bốn góc dùng xiên tre lật đám bánh lên.

Kết quả, Kawahara và Tosuke lật bánh rất khéo, tôi và Pon thì tạm được. Chúng tôi không vụng về tới mức gây cười mà chỉ vụng về vừa phải, thật thiếu tính giải trí.

Chúng tôi chuyền tay nhau chai nước xốt takoyaki mayonaise rồi cùng ăn, tuy chỉ là nhìn rồi bắt chước làm theo nhưng hương vị cũng rất ra trò.

Chúng tôi chén sạch mẻ bánh đầu tiên trong nháy mắt. Trong lúc chờ mẻ bánh tiếp theo, chúng tôi ăn món ăn kèm Tosuke làm và bánh kẹo Kawahara mang tới.

Sau một hồi nói chuyện phiếm không đầu không cuối, Pon bắt đầu hứng thú với cuộc sống sinh viên của Kawahara.

"Em chỉ đi làm thêm ở cửa hàng dược phẩm thôi à?"

"Dạ vâng, hiện tại là thế ạ."

Đương nhiên chủ đề câu chuyện cũng chuyển sang hướng đó.

"Thế em có tham gia câu lạc bộ nào không?"

Trước câu hỏi của Pon, Kawahara trả lời bằng giọng nhàn nhạt, không tỏ ra tự hào hay kiêu hãnh:

"Em tham gia câu lạc bộ Moai ạ."

"Thật á? Chị cũng tham gia chỗ đó này!"

Kawahara mở to đôi mắt hạnh nhân của mình, "Ồ" lên một tiếng.

"Nhưng chị chẳng mấy khi tới sinh hoạt nên chưa gặp em bao giờ."

"Ồ, ra là thế ạ."

Kawahara có vẻ đã chấp nhận sự thật ấy nên không định mở rộng thêm chủ đề. Có lẽ nhận ra điều đó nên Pon hỏi để tiếp tục câu chuyện: "Em có hay tới đó không?" Tôi nhớ ra trước đây có lần mình đã so sánh Pon với Kawahara. Pon là người khéo léo, còn Kawahara không được khéo đến thế. Và chính vì vậy mà cuộc nói chuyện giữa họ về Moai chẳng có gì thú vị. Pon khéo léo như vậy, chắc chắn sẽ không nói những câu chỉ trích tổ chức trước mặt Kawahara - người rất nhiệt tình tham gia các hoạt động của Moai.

"Em hay đi lắm, em tham gia cả những cuộc họp mặt nhỏ nữa. Vì em rất thích nghe mọi người nói chuyện."

"Ồ, mọi người nói những chuyện gì thế em?"

Tôi cảm kích vì Pon muốn nói chuyện nhiều hơn về Moai. Kawahara nhìn lên không trung vẻ nghĩ ngợi.

"Gần đây mọi người nói về vấn đề chiến tranh thương mại ạ. Bữa trước thì có một anh cựu sinh viên làm bên kiến trúc tới dự, anh ấy nói về câu chuyện phục hưng và ngành kiến trúc ạ."

"Những buổi nói chuyện đó vui không?"

"Vui ạ. Nhất là khi có nhiều người thực sự muốn lắng nghe."

Kawahara là người thực sự muốn lắng nghe, Pon thì không. Một câu hỏi đơn giản chợt nổi lên trong đầu tôi.

"Nghĩa là cả những người không thực sự muốn tham gia cũng tới các buổi họp mặt nhỏ đó à?"

"Nói là nhỏ nhưng cũng có khoảng chục người ạ, sau buổi họp mặt mọi người sẽ đi ăn cùng nhau, một số người tới dự vì muốn đi ăn cùng mọi người cho vui ạ. Thực ra làm vậy cũng không có gì xấu cả."

Có vẻ Kawahara suy nghĩ khá mềm mỏng. Nhưng tôi cũng không thể hỏi "Tính em mềm mỏng thế sao không xử lý những khách hàng phàn nàn vô lý một cách khéo léo hơn?", nhưng sau đó chính Kawahara đã giải thích lý do cho tôi.

"Thỉnh thoảng có những gã trơ trẽn tới tham gia chỉ để thẩm định các cô gái, em thật muốn giết chết hết bọn đấy."

"Ồ, bằng cách nào?"

"Những lúc như thế trên tay em chắc chỉ có cây bút thôi, em sẽ đâm thật mạnh vào mắt gã."

Nói rồi Kawahara đâm cái xiên tre dùng để lật bánh takoyaki vào không trung. Ra là vậy, cô ấy sẽ không mềm mỏng với những người cô ấy coi là kẻ địch. Quả không hổ danh là nữ đầu gấu học đường. Thật cực đoan, và thật nguy hiểm.

"Nhưng không phải người ta dễ tìm được người yêu qua những cuộc họp mặt đó sao? Nếu gặp ai đó có suy nghĩ giống mình, họ sẽ nghĩ tới việc dành thời gian riêng cho nhau dù ban đầu chưa có cảm xúc luyến ái."

"Đúng như chị nói đấy ạ."

Gương mặt Kawahara hiện lên biểu cảm phức tạp không dứt khoát, kiểu như rất khó chịu với chuyện đó nhưng lại không thể chỉ trích gì được.

"Vậy nghĩa là Kawahara chưa từng làm thế nhỉ."

Không hiểu sao Pon rất chú tâm hỏi han Kawahara.

"Vâng. Em luôn nói ra mọi suy nghĩ của mình trong buổi họp mặt."

"A, không phải chuyện đó, ý chị là em chưa từng thấy rung động với anh chàng nào ở Moai phải không?"

Kawahara mỉm cười, lắc đầu nói, "Chưa ạ."

"Ồ, nghĩa là em có bạn trai chính thức rồi à?"

"Dạ, không có ạ."

Trong khoảnh khắc, thực sự chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, có lẽ Pon đã có chủ ý để tôi nghe thấy điều đó. Pon liếc nhìn tôi một cái. Ra là vậy, tôi hiểu hai người này rồi. Cả hai bắt tay với nhau để lo chuyện bao đồng cho tôi đây mà.

Đương nhiên tôi không thể hiện cảm xúc gì trên mặt, ở tầng đầu tiên của trái tim mình, tôi ngạc nhiên và cười xòa, nhưng ở tầng thứ hai, tôi thấy không vui chút nào.

Tôi lo lắng không biết Kawahara có thấy phiền không.

Vì thế tôi tìm cách nhắc nhở họ, với tâm trạng muốn trêu chọc một chút.

"Pon và bạn trai yêu nhau từ hồi cấp ba tới giờ nhỉ?"

"Trời, anh Tosuke, sao anh kể với anh ấy chuyện thừa thãi đó làm gì."

Pon chĩa cái xiên vừa chọc viên bánh takoyaki đang dần cứng lại về phía Tosuke. Tosuke cười bảo, "Nguy hiểm quá," sau đó nói tiếp, "Có sao đâu chứ, đó là sự thật mà."

"Từ hồi cấp ba lận ạ, tình cảm của chị Pon lâu bền quá."

"Ôi, cách em gọi 'chị Pon' nghe dễ thương thật."

Pon nói với vẻ thích thú, Kawahara mỉm cười bảo, "Hợp với chị lắm". Tôi nghĩ cô ấy không ngại người lạ, chỉ là cô ấy ít tỏ ra nhiệt thành với người khác mà thôi.

"Ừm, chị cũng không chắc nữa. Bọn chị yêu xa, tháng chẳng gặp nhau được lấy một lần ấy mà."

Pon mỉm cười, nụ cười hòa lẫn tiếng thở dài ủ rũ. Sự thay đổi môi trường của cả hai chắc đã mang tới nhiều thử thách cho tình cảm giữa họ. Tôi lập tức hối hận vì đã nhắc tới chủ đề này.

"À, chúng ta lật bánh thôi ạ."

Tôi không biết Kawahara nói thế để sửa chữa sai lầm của tôi, hay đơn giản vì takoyaki đã chín. Để quên câu chuyện lúc nãy, chúng tôi sôi nổi lật takoyaki . Lần này tôi đã lật khéo hơn lần trước. Có lẽ là nhờ Kawahara nhắc lật bánh đúng lúc quá. Tôi hơi tiếc vì phải bỏ qua chủ đề về Moai, nhưng nếu hỏi kỹ hơn thì sẽ bị nghi ngờ mất.

Đương nhiên, dù nhớ rất rõ sứ mệnh của mình trong đầu nhưng chúng tôi vẫn là những sinh viên. Thế nên việc chúng tôi ăn nhậu như những sinh viên bình thường chẳng có gì sai. Chúng tôi ăn thỏa thích món takoyaki , nói những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Chẳng có lời làm chứng quan trọng nào liên quan tới Moai, nên chúng tôi có say cũng không vấn đề gì.

Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua.

Tôi đã nghĩ vậy là hôm nay không thu hoạch được gì, cũng không phát sinh vấn đề gì, chúng tôi sẽ kết thúc một bữa nhậu vui về. Tôi đã tận hưởng cảm giác yên bình xen lẫn một chút xíu căng thẳng. Có lẽ mọi người cũng vậy. Chiếc lò xo bên trong tôi được thả lỏng.

Cuối buổi nhậu, lúc này chúng tôi đã ăn hết chiếc bánh kem Pon mang tới. Chúng tôi uống khá nhiều. Cảnh vật trước mắt tôi bồng bềnh, da dẻ Pon đỏ ửng, Tosuke cười nhiều, còn Kawahara thì khật khưỡng.

Không biết Kawahara về nhà được không. Nghĩ vậy tôi bèn hỏi, "Em về nhà được không?", cô ấy đáp lại bằng hai câu liền, "Vâng, em ổn, được ạ", rõ ràng là không ổn tí nào.

Lúc tiệc nhậu kết thúc, Pon đột nhiên ngả người về phía tôi.

"Mà anh Kaede ơi, sao anh dùng kính ngữ với Kawahara thế ạ?"

Pon hỏi với giọng say ngà ngà. Tôi nghĩ sao tới lúc này cô ấy còn hỏi một câu tế nhị như vậy, nhưng tôi không thể hiện gì trên mặt - ít ra thì tôi nghĩ thế.

Ánh mắt tôi bắt gặp ánh mắt Pon. Cô nghiêng nghiêng đầu thắc mắc, tôi chợt có cảm giác giống như hồi nhỏ khi tôi biết những đứa trẻ quanh mình bắt đầu gọi mẹ chúng là "Mẹ [14] ".

[*] Khi chưa biết nói, trẻ em Nhật thường được dạy gọi mẹ là "Mama" vì như vậy dễ phát âm hơn. Các em sẽ gọi "Mama" cho tới khi lớn hơn thì chuyển sang gọi "Okaasan", nghĩa là "Mẹ".

"Ừm, vì ở chỗ làm thêm anh không biết anh với cô ấy ai là tiền bối."

Tôi giải thích ngắn gọn.

Tôi liếc nhìn, không hiểu sao Kawahara đang chăm chú nhìn về phía tôi.

"Ồ. Nhưng ở trường anh là tiền bối, nên ở những chỗ khác ngoài chỗ làm thêm anh có thể nói chuyện thoải mái hơn với cô ấy mà."

Trước câu truy cứu bất ngờ của Pon, tôi suýt thì nhìn Kawahara lần nữa, nhưng đã kịp dừng lại. Nếu lúc này tôi nhìn cô ấy, tôi sẽ khiến Pon nghĩ cái nhìn đó có một ý nghĩa lạ lùng nào đó mất.

Nhưng tôi không cần thực hiện hành động đầy thâm ý đó. Bởi lúc ấy, trong cái đầu ngà ngà say của mình, Pon đã quyết định mục tiêu nhắm tới rồi.

"Tiền bối mà dùng kính ngữ thì sẽ tạo cảm giác về khoảng cách đấy ạ."

"Khoảng cách ư..."

Không rõ Pon đã tiếp nhận câu nói vừa thoát ra từ miệng tôi như thế nào.

Tôi nghĩ mối quan hệ giữa mọi người với nhau luôn tồn tại khoảng cách, vì thế cảm thấy là điều đương nhiên. Giữa tôi và Kawahara, tôi và Pon, tôi và Tosuke đương nhiên đều có khoảng cách.

Thế nên đâu cần phải nhắc tới, và biến khoảng cách giữa người với người thành một điều thất lễ như vậy.

"Kawahara nhỉ?"

Pon gọi Kawahara, cuối cùng tôi cũng có lý do để nhìn về phía cô ấy. Kawahara khẽ chau mày.

Tôi sợ hãi trước biểu cảm không hề dễ chịu ấy.

"... Em..."

Tôi thu mình lại. Bởi tôi nghĩ cô ấy không thể đoán được điều Pon muốn và nói ra theo cách Pon muốn. Chắc chắn cô ấy sẽ biến biểu cảm đó thành lời. Không phải tôi chỉ trích cô ấy, tôi thực sự nghĩ Kawahara là người như vậy.

"Em..."

Nhưng cái cơ thể đang cứng đờ ra vì căng thẳng của tôi chẳng giúp ích được gì cả.

"... Em về đây ạ. Xin lỗi anh chị."

Kawahara đột nhiên nói rồi đứng dậy. Lúc đầu cô ấy hơi lảo đảo, nhưng cố đứng vững lại, cúi chào ba người chúng tôi, rồi định cứ thế đi về phía cửa, không chờ xem phản ứng của chúng tôi. Chúng tôi ngớ người ra nhìn, giữa chừng cô ấy ngoảnh đầu lại nhìn Tosuke nói, "Xin lỗi anh, còn tiền bữa nhậu..."

"Tiền thì để lần sau cũng được, quan trọng hơn là em ổn đấy chứ? Em nên đợi tỉnh táo hơn rồi hãy về."

"Dạ, em không sao. Vậy hôm sau em gửi tiền anh Tabata nhé. Em về đây ạ."

Kawahara lảo đảo bước ra cửa, vừa đi cánh tay vừa đập lung tung vào tường. Tôi nhìn Tosuke và Pon, Pon có vẻ ngạc nhiên hơn cả chúng tôi, Tosuke chỉ tay và hất cằm ý bảo tôi đuổi theo Kawahara. Tôi cũng đồng ý với cậu ta về việc đó. Tôi đứng lên, đuổi theo sau lưng Kawahara. Tôi bắt kịp khi cô ấy đang đi giày ngoài cửa, tôi bèn cất tiếng gọi "Kawahara." Đoạn hỏi:

"Em về được chứ?"

"À, được anh ạ. Em đi bộ về mà."

"Anh thấy có vẻ không ổn lắm đâu... Em nên đợi một chút thì hơn."

Kawahara quay lại nhìn tôi, ánh mắt chúng tôi giao nhau.

Nếu đặt tên cho cảm giác của tôi khi nhìn vào mắt cô ấy là "đồng cảm" hay "đồng tình" thì có lẽ tôi sẽ dễ dàng mất tự chủ với cả hai, nhưng không phải vậy, tôi chỉ nghĩ nếu là mình thì sẽ thế nào, rồi lựa lời nói với Kawahara.

"Vậy để anh đưa em về tới khi em hoàn toàn ổn được không?"

"... Em nghĩ là không."

"Nhưng nhỡ có chuyện không hay xảy ra..."

Kawahara đành bỏ cuộc và gật đầu, cô nhìn về phía sau lưng tôi nói, "Xin lỗi đã làm phiền mọi người, em về đây ạ." Đoạn đưa tay lên nắm đấm cửa. Có lẽ vì không còn sức nên phải mất một lúc cô mới mở được cửa để bước ra ngoài, trong thời gian đó tôi vào lại trong phòng, báo với hai người rằng tôi sẽ đưa Kawahara về rồi quay ra. Cả hai đều không phàn nàn gì. Pon lo lắng nói "Em làm em ấy giận mất rồi...", tôi bảo chắc không phải đâu.

Tôi đi giày vào rồi cùng Kawahara bước ra ngoài, một luồng không khí hầm hập tràn qua. Tôi đi thang bộ xuống tầng một, vừa đi vừa chú ý để không bị bước hụt, sau đó bước qua lớp cửa tự động để ra ngoài.

"Em chờ anh mang xe đạp tới nhé?"

"Vâng."

Nghĩ sẽ đạp xe quay lại đây sau khi đưa Kawahara về, tôi dắt chiếc xe đạp thân thuộc với tôi từ hồi năm nhất từ bãi đỗ xe ra. Tôi cũng nghĩ tới việc chở Kawahara, nhưng tôi đã uống khá nhiều. Nếu cả hai cùng bị ngã thì chẳng vui tí nào.

Nhà Kawahara cách đây hai mươi phút đi bộ, hồi tối cô cũng đi bộ tới. Tôi dắt xe đạp bên cạnh Kawahara.

"Xin lỗi anh nhé..."

Ra tới đường chính khoảng ba phút, Kawahara nãy giờ im lặng chợt cất tiếng nói.

"Không sao, hồi năm nhất anh cũng uống quá chén nhiều lần rồi."

"Dạ, thực ra..."

Kawahara ấp úng vẻ khó xử.

"Một phần là vì chuyện đó, nhưng em xin lỗi vì đã trốn chạy."

Trốn chạy. Có lẽ tôi hiểu ý nghĩa của từ đó, nhưng tôi vẫn giả ngốc.

"Anh nghĩ vừa rồi không phải là trốn chạy."

"Không đâu, ừm, có thể anh sẽ thất vọng nhưng..."

Kawahara không nhìn tôi.

"Em không thích, nhưng không tới mức phải phủ nhận ý kiến của người khác, vả lại ý kiến đó không hẳn là sai, nhưng vì đầu óc em không mạch lạc tới mức giải thích được điều đó, thế nên em đã chạy trốn..."

Kawahara cúi đầu, vẻ mặt giống như đang xưng tội trước Chúa.

"Anh không thất vọng, vả lại anh nghĩ em đâu cần trăn trở về việc đó như vậy."

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru