Akiyoshi rất hay cười phá lên bởi câu nói của chính mình.
Tôi nghĩ không phải đao to búa lớn gì, nhưng chắc sẽ giống một buổi phỏng vấn. Câu nói tiếp theo của Akiyoshi đã giúp khẳng định thêm suy nghĩ của tôi.
"À, nhưng ngộ nhỡ bạn ấy muốn gia nhập mà Kaede lại không thích bạn ấy thì cũng không hay. Tớ thì ít người khiến tớ không thích lắm, dây thần kinh 'ghét người lạ' của tớ bị đứt lâu rồi."
"Bị đứt hả, tớ tưởng ngay từ đầu cậu đã không có dây thần kinh đó chứ?"
"Cậu nói gì vậy hả!"
Akiyoshi vừa cười vừa vỗ vai tôi, nói thêm, "Rụt rè, ghét người lạ cũng là một loại năng lực đấy!"
Như một lẽ đương nhiên, lúc đó chẳng ai biết tương lai gì đang chờ đợi phía trước. Cả người sẽ rời đi, lẫn người biến chất, và người quyết tâm chiến đấu.
Lúc đó, chỉ có một Moai mang đầy lý tưởng mà thôi.
Hôm ấy, nhận lời rủ rê của Akiyoshi, tôi tới một quán ăn gia đình gần đó, gặp cô gái đang muốn trở thành thành viên của câu lạc bộ. Ấn tượng của tôi sau khi nói chuyện với cô ấy một chút trong buổi gặp mặt đầu tiên là: tính cách khác hẳn. Tôi những tưởng sẽ lại có thêm một người kỳ cục như Akiyoshi nữa, nhưng hóa ra cô ấy khác hoàn toàn với Akiyoshi.
Cô gái tên Tazunoki Mia có mẹ là người Ý, đôi mắt một mí và môi mỏng, vẻ ngoài lạnh lùng. Bầu không khí cô ấy tạo ra quanh mình cho tôi biết cô ấy khác hẳn Akiyoshi luôn có gương mặt biểu cảm đã khiến đối phương thấy ấm áp. Nhưng họ giống nhau ở điểm cô ấy cũng tin vào tương lai mà bản thân nhìn thấu từ trước. Có điều, đoạn đường dẫn tới tương lai đó của cô ấy cũng khác với của Akiyoshi.
"Hiện tại tớ đang học về tôn giáo và kinh tế. Tớ muốn hiểu rõ hơn về việc thế giới vận hành theo cơ chế nào, và những người như thế nào đang vận hành nó."
Tazunoki vừa uống trà chanh vừa nhỏ giọng kể về bản thân cho chúng tôi nghe. Cô ấy là kiểu người muốn nắm được các quy luật. Cô ấy khát cầu quy luật, giống như Akiyoshi khát cầu lý tưởng. Akiyoshi tràn đầy hứng thú khi nghe câu chuyện của Tazunoki - một câu chuyện khác hẳn của mình. Chẳng mấy chốc, Tazunoki đã trở thành thành viên thứ ba của Moai.
Giống như con đập vỡ - thực ra là ngược lại, sau khi Moai mở cửa đón thêm thành viên thay vì giữ nguyên hai thành viên lúc đầu, nó bắt buộc phải tạo ra và chảy theo dòng chảy của chính mình.
Nhóm ba người trở thành nhóm bốn người, rồi trở thành nhóm năm người, cuối cùng chúng tôi đã có thể xin phép nhà trường thành lập một câu lạc bộ chính thức.
Akiyoshi có vẻ vui, nhưng đồng thời cô ấy cũng nói điều này với tôi.
"Vì tớ là người khởi xướng nên tớ đã đứng ra nộp đơn xin thành lập, nhưng Moai là tổ chức của mọi người, của Kaede. Nếu cậu thấy có gì đó không đúng, không hợp ý mình thì hãy nói thẳng nhé. Tớ muốn mọi thứ đều được thực hiện với sự thống nhất từ cả hai chúng ta."
Có lẽ đó là cách thức lý tưởng đối với Akiyoshi.
Đó là chuyện xảy ra khoảng hai năm rưỡi trước, tính từ buổi giao lưu mà Tosuke tham gia để thám thính.
Tiếp theo đây là câu chuyện xảy ra khoảng một tháng sau ngày hội giao lưu đó.
"Ơ, Kaede đây mà. Chào cậu."
"À, ừ, chào cậu."
Trời đã ấm lên nhiều, hương mùa hè đã bắt đầu lẫn trong gió. Tôi đang ngồi ăn mì soba lạnh trong nhà ăn thì Ten cùng một cô gái đang nở nụ cười vô cùng vui vẻ bước qua.
"Nghe nói khả năng giao tiếp tốt quá cũng là một kiểu khó khăn trong giao tiếp đấy anh ạ."
Khi nãy tình cờ gặp Pon, chúng tôi đã cùng ăn trưa và Pon nói với tôi điều đó bằng vẻ mặt chẳng mấy thích thú.
Có người cho rằng ngại người lạ là một năng lực, thì cũng có người bảo khả năng giao tiếp tốt có thể trở thành tật khó giao tiếp. Tôi thấy điều đó thật kỳ cục, nhưng giá trị quan là thứ có thể đảo ngược bất cứ lúc nào. Có lẽ vì thế nên Moai mới biến chất, và cũng nhờ vậy chúng tôi mới có thể thay đổi nó được. Tôi quyết định nghĩ về điều đó theo hướng tích cực như vậy.
Một tháng kể từ ngày ấy, chúng tôi vẫn đang trong kế hoạch đã đề ra.
Tiến trình thực hiện kế hoạch tạm ổn. Sau hôm đó chúng tôi tiếp cận Ten, cùng đi ăn đi uống tạo mối thân tình. Tính cách chào đón tất cả những người đến với mình và không níu giữ bất cứ ai muốn rời xa mình của Ten có lợi cho chúng tôi rất nhiều. Với người quan niệm "người quen chính là bạn" như Ten thì chắc cậu ta đã coi chúng tôi là bạn bè rồi. Giống như trước đây Tosuke từng nói, cậu ta là kiểu người khác hẳn tôi, kiểu người tôi không giỏi giao thiệp cùng, nhưng lần này số tôi may. Cũng không có tổn hại trực tiếp gì. Chỉ cần chú ý tránh để cập tới những mặt xấu của Moai khi ở cùng cậu ta là được.
Nhưng trong lúc thực hiện kế hoạch, một vài vấn đề đã phát sinh.
"Trời nóng mà mặc áo khoác, đầu óc anh ta có bình thường không vậy?"
Pon - lúc này đang mặc sơ mi cộc tay - nói về Ten như vậy. Buổi giao lưu một tháng trước khiến sự chán ghét của cô đối với Moai càng thêm trầm trọng, nhưng tình cảm của Pon với tổ chức không phải vấn đề.
Vấn đề là, khác với Pon, Ten chẳng mấy khi nói về những người không có mặt ở hiện trường. Việc này có lợi là Ten sẽ không kể về chúng tôi với ai, nhờ thế chúng tôi sẽ khó bị lộ hơn, nhưng trái lại cậu ta cũng không kể gì về những cô gái có liên quan tới vụ lùm xùm của mình. Tất nhiên, chúng tôi có thể chủ động nhắc tới những chuyện ấy, nhưng nếu nói mấy chuyện đó thường xuyên quá thì sẽ mất tự nhiên. Hiện chúng tôi đang tìm xem có cách nào hay không.
Nhân tiện, về chiếc áo khoác của Ten mà Pon vừa nhắc tới. Tôi đã nghĩ mình thật may mắn khi tình cờ nghe được các thành viên của Moai nói về Ten ở quán cà phê nọ, nhưng tôi đã nhầm. Thực ra bộ đồ cải trang tôi mặc khi đó khá giống với trang phục của Ten. Có lẽ nhìn cách ăn mặc giống như người ở khu Shimokitazawa đó của tôi, một cô trong số họ mới nhớ ra Ten. Nghĩa là Tosuke đã sắp đặt thành công một việc mà tôi không ngờ tới. Có vẻ mọi việc đều có lý do của nó. Tôi một lần nữa nghĩ về con mương lớn nằm giữa tôi và Ten.
Sau bữa trưa, tôi tạm biệt Pon, học một tiết học rồi đi làm thêm.
Trong một tháng này có một sự thay đổi không liên quan tới Moai đã xảy ra, đó là tôi đã bắt đầu đi làm thêm. Tuy nói là bắt đầu, nhưng thực ra là tôi đi làm lại ở chỗ cũ, do lần trước tôi gọi điện cho chủ cửa hàng báo mình đã tìm được việc chính thức nên chủ cửa hàng mời tôi đi làm lại. Moai quan trọng, nhưng tôi cũng cần tiền để duy trì cuộc sống của mình.
Từ trường học, tôi đạp xe chừng mười phút rồi dừng xe phía sau một cửa hàng dược phẩm [11] . Tôi vào phòng để đồ cá nhân từ cửa sau thì gặp Kawahara - người tôi thường thầm gọi trong lòng là nữ sinh đầu gấu. Sau khi tôi đi làm lại, ca làm của tôi thường được xếp trùng với cô gái này. Cô ấy chào nên tôi đáp lại. Cô ấy là sinh viên năm nhất cùng trường với tôi. Ở trường cô ấy là đàn em khóa dưới, nhưng ở chỗ làm thêm này, sau khi tôi quay lại làm thì so với cô ấy tôi lại là người vào sau, nhưng nếu tính từ trước khi tôi tạm nghỉ thì tôi vẫn là người vào trước. Một tháng nay, trong lúc tôi đang ngẫm nghĩ xem nên phân thứ bậc với cô ấy thế nào để dễ cư xử thì giữa cả hai đã hình thành mối quan hệ dùng kính ngữ ở mức vừa phải với nhau. May là chúng tôi vẫn chưa gặp nhau ở trường.
[*] Cửa hàng dược phẩm ở Nhật ngoài bán các loại thuốc không kê đơn thì còn bán các loại sản phẩm chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp, các đồ dùng thường nhật, đồ ăn v.v...
Việc làm thêm ở cửa hàng dược phẩm khá nhàn. Công việc của tôi là xếp hàng lên kệ, thanh toán tiền cho khách và làm tạp vụ, vì cửa hàng nằm ở khu dân cư nên ít khách hàng phiền phức, nếu có thì chỉ cần giao lại cho nhân viên chính thức (ở cửa hàng luôn thường trực một người như vậy) là được. Chỉ có một lần tôi toát mồ hôi lạnh, ấy là khi khách hàng nọ tới trả hàng với một lý do khá vô lý và Kawahara đã đáp lại rằng "Gì cơ?" Chỉ có vậy. Tôi thầm gọi cô ấy là nữ sinh đầu gấu cũng kể từ lúc đó. Một đặc điểm nổi bật của cô ấy là chiếc khuyên tai màu bạc lấp ló phía dưới mái tóc che kín vành tai.
Chắc hẳn cô ấy không thể sống khéo léo như Pon được. Trong lúc tôi cần mẫn làm việc trong cửa hàng, chẳng chuyện trò gì với Kawahara, trời bên ngoài tối dần, đã sắp tới ca tối. Tới khung giờ này khách hàng bắt đầu thưa dần, một người trong chúng tôi sẽ dọn dẹp, người còn lại lơ đãng đứng ở quầy thanh toán.
Tôi vừa nghe nhạc nền trong cửa hàng vừa lau sàn nhà quanh quầy thanh toán. Kawahara đang đứng nhàn rỗi tại quầy. Bên trong cửa hàng vẫn như mọi khi. Một ngày không có gì đặc biệt.
Đúng lúc tôi đi qua phía trước quầy thanh toán, đột nhiên Kawahara gọi tôi, "Anh Tabata ơi."
"Gì cơ?"
Cô ấy chẳng mấy khi gọi nên tôi bị giật mình, giọng hỏi lại hơi cao hơn bình thường. Kawahara hơi hướng mắt lên một chút như đang ngẫm nghĩ xem nên nói gì, sau đó cô quay sang nhìn tôi.
"Bữa trước anh có nhắc tới Moai nên em đã tới đó xem thử xem thế nào."
"Hả, thật à?"
"Vâng."
Kawahara hơi mấp máy môi rồi gật đầu. Tôi thấp thoáng thấy đôi khuyên tai của cô.
"Họ mở một buổi giới thiệu về câu lạc bộ nên em tới nghe."
"Em năng động thật..."
"Em đã đăng ký gia nhập rồi."
"Hả, thật á? À, ừm..."
"Vì em rảnh mà."
Kawahara thú thực với tôi đã gia nhập Moai vì rảnh quá chứ chẳng phải đặc biệt hứng thú gì, kiểu như rảnh nên mua truyện tranh về đọc vậy. Đương nhiên tôi rất bất ngờ.
Nhưng thực lòng mà nói, mấy ngày nay tôi rất hy vọng cô ấy sẽ gia nhập Moai. Đây không phải một chuyện ngẫu nhiên. Thế nên sự bất ngờ của tôi là do sự cẩn trọng quá mức của tôi mà ra.
Theo kế hoạch chiếm cứ Moai chúng tôi lập ra từ một tháng trước, tôi cân nhắc việc cài một mật thám vào đó. Không phải một người hoàn toàn không liên quan như Tosuke, cũng không phải kiểu người ghét tổ chức nhưng vẫn tham gia như Pon mà phải là một mật thám ngây thơ, tham gia Moai vì thực sự hứng thú với nó, nghe ngóng mọi chuyện trong đó rồi về kể cho tôi nghe trong các câu chuyện phiếm. Đương nhiên không có sẵn người nào thuận tiện như vậy. Tôi từng từ bỏ ý định đó vì thấy nó thật phi thực tế, nhưng rồi mấy bữa trước, lúc Kawahara hỏi tôi, "Anh có biết câu lạc bộ nào vui vui không?", tôi nghĩ biết đâu có thể thực hiện ý định của mình nên đã gợi ý cho cô ấy về Moai, một tổ chức năng nổ, kèm theo câu nhận xét, "Chắc bên đó thú vị đấy."
Đương nhiên tôi làm thế vì nếu cô ấy gia nhập câu lạc bộ, tôi sẽ dễ dàng có được thông tin hơn. Nhưng tôi bất ngờ bởi cô ấy tham gia nhanh quá, lại còn thông báo cho tôi về việc đã tham gia nữa chứ. Tôi cũng cảm thấy khá áy náy với cô ấy.
"Hóa ra em có hứng thú với mấy câu lạc bộ kiểu đó à?"
"Không hẳn là hứng thú ạ, nhưng em không thích các câu lạc bộ thể thao, bên mảng văn hóa thì nếu thích em có thể tự nghiên cứu được. Thế nên em vào Moai."
"Ra là vậy."
"Ủa? Thế câu lạc bộ đó rắc rối lắm à anh? Nó liên quan đến tôn giáo gì đó à?"
Tôi nghĩ một câu lạc bộ thì có khác gì một tôn giáo nhỏ đâu, nhưng biết ý Kawahara muốn hỏi không phải vậy nên lắc đầu bảo, "Không có chuyện đó đâu."
"Vậy thì tốt rồi ạ. Bên Moai mọi người nhiệt huyết lắm. Chứ các câu lạc bộ khác kể cả lúc chiêu mộ thành viên họ cũng lạnh lùng. Em thích những người có thể tự say mê bản thân mình."
Tôi nghĩ thế thì mình đã giới thiệu cho cô ấy một tổ chức phù hợp quá rồi còn gì, nhu cầu của hai bên khớp nhau đến từng mi li mét. Nhưng tôi đâu thể nói ra chuyện đó, rằng một tổ chức tự say mê mình thì chẳng khác gì một tổ chức tôn giáo - thứ mà Kawahara đang lo lắng - nên tôi đành đáp một câu cho đúng lệ.
"Anh không biết rõ lắm, nhưng nghe đồn bên đó bận rộn đấy nên em phải chú ý học hành nhé. Bên đó có hoạt động gì thì kể cho anh nghe với."
"Anh hứng thú ạ?"
"Anh thích nghe ở mức chuyện phiếm thôi."
"Vâng."
Tới đó thì cuộc nói chuyện của tôi và Kawahara chấm dứt. Một vị khách đang đi tới quầy thanh toán. Tôi quay đi, tiếp tục dọn dẹp thì nghe thấy giọng nói của Kawahara ở phía sau, "Anh thanh toán ạ?", giọng nói không chút lấy lòng, thậm chí khóe môi cô cũng không nhích lên tí nào.
Hai tiếng sau, tôi và Kawahara cùng hết ca làm, cô ấy vội vã thay đồ rồi rời khỏi phòng để đồ cá nhân. Tôi không hiểu lắm, cô ấy lúc nào cũng vội vã ra khỏi phòng là thế, nhưng khi tôi thay đồ xong và bước ra ngoài thì lại thấy cô ấy đội mũ bảo hiểm, khởi động xe rồi đứng đợi. Nhìn thấy tôi, cô ấy sẽ chào bằng một chất giọng lạnh nhạt rồi nhanh chóng đi mất. Lần nào cũng vậy.
Vì cô ấy là đầu gấu nên coi trọng mối quan hệ trên dưới chăng? Vừa nghĩ vậy tôi vừa mở khóa chiếc xe đạp rồi ngó qua điện thoại thì thấy tin nhắn của Tosuke.
"Nghe nói Ten vừa có bạn gái mới, là một chị cựu sinh viên đấy."
Tin nhắn giống như một lời tám chuyện về tình hình yêu đương của bạn bè ấy chính là ngọn khói báo hiệu mà chúng tôi chờ đợi đã lâu.
"Đúng là cầu được ước thấy nhỉ."
Một ngày cuối tuần tàu điện đông đúc không có lấy một ghế trống, Tosuke đứng dựa vào cửa tàu, nghe tôi kể từ ngày đó Kawahara chăm chỉ tới tham gia các buổi sinh hoạt của Moai, và thốt lên đầy kinh ngạc. Khi những tòa nhà cao tầng đã khuất dạng về phía sau, ánh mặt trời chói chang bắt đầu chiếu xuống, gọng kính thời trang đỏm dáng mà Tosuke đeo lấp lánh ánh sáng.
"Tôi nghĩ kế hoạch tác chiến của chúng ta sẽ tốn thời gian đấy. Nghe nói cô ấy cũng đã có thêm bạn mới."
Tôi nhớ lại vẻ mặt nghiêm túc thông báo "em sẽ đi chơi cùng bạn ấy" của Kawahara trong buổi làm thêm ngày hôm qua. Tôi lo lắng nghĩ không biết cô ấy đã kết bạn bằng cách nào - dù lo lắng này là thừa - nhưng đương nhiên tôi không hỏi.
Tôi lơ đãng nhìn khung cảnh đang trôi qua bên ngoài, chợt thấy Tosuke vẫy vẫy tay hướng về phía sau lưng tôi. Nghĩ chắc cậu ấy trông thấy bạn, tôi thận trọng quay lại nhìn thì thấy một bé gái đang vẫy tay với chúng tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chuyến tàu chở theo những gia đình và các cặp đôi yêu nhau cùng với những sự tình riêng của họ vẫn tiến về phía trước. Trong số họ, rất nhiều người đang đi tới công viên chủ đề - điểm cuối của chuyến tàu điện này.
Còn chúng tôi thì đang đi về nhà ga gần một công viên với vẻ mặt ỉu xìu.
Chả là, chúng tôi đã được mời tới một buổi gặp mặt.
"Tiệc nướng ngoài trời à?"
"Ừ. Ten rủ đi, nói các cô gái cũng sẽ tham gia cùng nữa. Kiểu tiệc thường thấy gần đây, chỉ cần đăng ký địa chỉ mail để liên lạc rồi trả hội phí thì ai cũng có thể tham gia ấy."
"Chỉ có mấy sinh viên vênh váo, nông cạn mới cho rằng đó là những buổi gặp mặt thường thấy thôi."
"Không không không, đúng là có những bữa tiệc không rõ ai là người tổ chức mà. Theo lời Ten thì sẽ không có ai khác trong Moai tham gia đâu, nên không cần lo sẽ bị rủ rê gia nhập. Có lẽ cậu ta tới đây vì những mối quan hệ khác, nhưng dù sao mức độ nguy hiểm cũng thấp nên tôi định đi thử xem thế nào. Kaede có đi cùng không?"
Trên đây là cuộc nói chuyện vào bốn ngày trước của chúng tôi. Kết quả, tôi quyết định tham gia vì nếu phó mặc mọi chuyện cho Tosuke thì rất ngại. Mục đích là để nghe được thông tin của Ten từ một nhóm mở. Đây sẽ là lần đầu tiên tôi và Tosuke cùng thâm nhập.
Lần này Tosuke cũng tỏ ra phấn chấn một cách lạ thường, như để giảm bớt nỗi lo lắng trước khi "thâm nhập".
"Kaede quá quen với việc này rồi nhỉ."
Tosuke mỉm cười, tôi phủ nhận, "Đâu có. Nếu bị người quen nhìn thấy chắc tôi cắn lưỡi tự tử."
"Cậu mà chết với bộ đồ buồn cười đó thì việc điều tra chắc sẽ khó khăn lắm đấy."
Tosuke cười ha hả khiến tôi nhìn lại bộ đồ mình mặc. Áo sơ mi Aloha mặc ngoài áo phông trắng, bên dưới là quần short vàng, đôi giày lười trắng. Đầu đội mũ cói trắng, đeo vòng cổ. Nhìn từ xa chắc hẳn mọi người khó nhận ra tôi, nhưng bộ đồ giống như sắp đi nghỉ dưỡng này khiến tôi xấu hổ. Tosuke đi cùng tôi ăn vận khá giản dị với áo phông pô lô và kính mắt, nhưng trông cậu ta vẫn bảnh, điều đó càng làm tôi ghét hơn.
"Tosuke không cần cải trang thì đeo cặp kính đó làm gì?"
"Đừng coi thường kính mắt, nó là vật dụng dễ dàng nâng cấp phong độ cho nam giới đấy."
"Những người mắt kém thực sự sẽ ghét cậu cho mà xem."
Tosuke lại cười vui vẻ. Bình thường cậu ta luôn phấn chấn, nhưng hôm nay cậu ta còn phấn chấn hơn hẳn một bậc, là do khí trời lúc này chăng? Hay vì cậu ta biết sẽ có nhiều bạn nữ tham dự?
Lẽ ra tôi nên rủ Pon đi cùng. Vừa nghĩ vậy thì tàu điện chạy chậm dần rồi dừng hẳn. Tosuke rời khỏi cánh cửa cậu vẫn dựa mình khi nãy, cánh cửa nhanh chóng mở ra. Chúng tôi đầy quyết tâm bước từ khoang tàu bật điều hòa thoang thoảng ra không gian nóng nực bên ngoài.
"Đi về phía này nhỉ?"
"Thời tiết này mà nướng thịt cơ đấy."
Tôi không ghét các hoạt động ngoài trời, nhưng vào tháng Sáu, khi tôi vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tâm lý cho cái nóng như thế này, chỉ tưởng tượng ra than hoa cũng đủ khiến tôi chán nản rồi.
Ra khỏi cửa soát vé, một nhóm thanh niên trẻ trong bộ đồ kiểu đi picnic đi về phía ngã tư lớn nơi nối với cửa vào công viên, không biết họ có liên quan tới bữa tiệc nướng mà chúng tôi sắp tham gia không. Để yên tâm, tôi quan sát gương mặt của mọi người xung quanh xem có người quen nào không.
"A, Ten kìa."
Tosuke kêu lên bên cạnh tôi, tôi bất giác cứng người lại vì căng thẳng.
Tôi nhìn về phía Tosuke đang vẫy tay gọi, thấy Ten đang băng qua đường, một tay cậu ta cầm túi đựng đồ mua từ cửa hàng tiện lợi, một tay bấm điện thoại. Tosuke cất tiếng gọi mà quên báo trước cho tôi. Nghe thấy tiếng gọi, Ten cười và vẫy tay lại, cậu ta đứng đợi chúng tôi ở bên kia đường.
"Chào cậu, Tosuke. Ồ, Kaede hôm nay khác quá. Chắc cậu háo hức chuẩn bị cho buổi này lắm, tinh thần như thế là tốt đấy."
"Có gì đâu, ha ha..."
Tôi cười lấp liếm. Đương nhiên tôi không có ý đó. Trái lại, Ten đội một chiếc mũ rộng, mặc áo sơ mi, ngón tay lấp lánh món đồ trang sức bạc, có vẻ cậu ta mới là người háo hức chuẩn bị cho hôm nay. Mà không, có lẽ ngày thường cậu ta cũng ăn mặc như vậy.
Sau vài câu chuyện phiếm, Ten dẫn chúng tôi tới nơi tổ chức tiệc nướng. Thực ra, để không bị chú ý khi chưa có nhiều người tới, tôi đã cố tình đi muộn một chút so với giờ bắt đầu, nhưng khi nghe nói hiện mới chỉ có một nửa số khách có mặt, tôi nghĩ đúng là tác phong sinh viên có khác. Việc phải chú ý xem trong số những người đến sau có người quen nào không khiến thần kinh tôi mệt mỏi vô cùng.
Tới quảng trường nơi được phép tổ chức tiệc nướng, tôi thấy mấy nhóm đã bắt đầu mở rộng địa bàn của mình. Sau khi nghe Ten giải thích những người có quan hệ thế nào tham gia vào buổi tiệc, chúng tôi được dẫn tới một nhóm độc chiếm một diện tích lớn trên quảng trường. Càng tới gần, tôi càng thêm kinh ngạc trước số lượng người trong nhóm. Số người ở đây phải hơn số học sinh của một lớp ở trường trung học, hơn nữa còn một nửa chưa tới, rốt cuộc buổi gặp mặt này là buổi gì vậy trời?
May là chúng tôi sẽ không phải tự giới thiệu về mình trước mặt mọi người. Tất nhiên vì việc này liên quan tới kế hoạch của chúng tôi, nhưng hơn cả nếu bị từng này người chú ý thì hẳn sẽ khó chịu lắm. Chúng tôi được dẫn tới chỗ anh chàng làm nhiệm vụ thanh toán, sau khi trả xong hội phí thì lại được giới thiệu với vài người quen của Ten.
"Các cậu học cùng trường với Amano à? Thế thì hẳn các cậu thông minh lắm. Hôm nay uống cho thỏa thích nhé!"
Những cái miệng khác nhau nói những lời giống nhau. Hóa ra mọi người đều vui vẻ phóng khoáng như vậy. Dù suốt thời đại học tôi không hề tham gia những buổi tiệc thế này, nhưng tôi cũng hiểu ra điều đó.
Có ai đó thúc giục nên chúng tôi mỗi đứa lấy một lon bia từ thùng đá lạnh ra, đúng lúc đó Ten - con người chu đáo luôn ở bên cạnh hướng dẫn chúng tôi - áp điện thoại lên tai. Qua cuộc hội thoại giữa họ, tôi biết Ten có rủ thêm người khác ngoài chúng tôi và người đó đang bị lạc đường.
"Xin lỗi các cậu, tôi đi đón bạn một chút. Các cậu ở đây nói chuyện với mọi người nhé."
Ten nở nụ cười tươi tắn rồi rảo bước đi về phía mà chúng tôi tới khi nãy. Cậu ta thật bận rộn. Bị bỏ lại, chúng tôi bất giác nhìn nhau, sau đó mở nắp lon bia rồi cụng lon. Uống được một ngụm, dưới ánh mặt trời, cảm giác tội lỗi chợt nảy sinh trong tôi.
Tôi hít vào một hơi rồi quan sát tình hình xung quanh, chợt một tiếng "A" vang lên bên cạnh. Tôi ngoảnh sang nhìn, thấy Tosuke đang vẫy vẫy tay với một anh chàng đang nướng thịt phía xa. Trước khi tôi hỏi "Ai thế?", Tosuke đã giải thích, "Đó là người sẽ cùng vào công ty với tôi vào năm sau." Nghĩa là người này cũng đã được công ty nhận Tosuke nhận vào làm.
"Tôi đi chào hỏi cậu ta một chút đây." Tosuke nói rồi đi về phía bếp than, tôi đứng sững ra tại đó. Để giấu đi tình trạng thừa thãi của chân tay, tôi uống thêm một ngụm bia nữa. Tôi nghĩ, nếu tính tôi bạo dạn đủ để đi bắt chuyện với người lạ vào những lúc như thế này, chắc tôi đã sớm biết tới những bữa tiệc kiểu này rồi.
Tôi đứng lơ đãng nhìn Tosuke nói chuyện vui vẻ được một lúc thì nhận ra có người vừa tới đứng cạnh tôi. Trước khi tôi kịp quay sang nhìn, người đó đã gọi tôi.
"Anh Tabata làm gì ở đây vậy?"
Tôi ngoảnh sang nhìn đúng lúc được gọi tên, và bất giác nhảy dựng lên. Một chút bia trong lon của tôi sánh cả xuống đất.
"Ka... Kawahara?"
Nghe như tôi đang hỏi, nhưng người đứng cạnh tôi đúng là Kawahara, nữ sinh đại học đầu gấu, làm thêm cùng chỗ với tôi.
Lúc mới tới tôi đã nhìn qua những người có mặt ở đây. Cho tới khi nãy rõ ràng cô ấy vẫn chưa xuất hiện.
Gì mà "Anh làm gì ở đây" chứ, tôi mới là người cần hỏi câu đó.
"Chào anh. Hóa ra anh cũng tới những bữa tiệc thế này ạ?"
"Ờ, ừm, cũng thi thoảng."
"Ngoài ra," Kawahara lướt nhìn từ đầu tới chân tôi. "Bộ đồ của anh làm em bất ngờ đấy."
Tôi thực là muốn cắn lưỡi mà.
"À, bộ này là bạn anh chọn hộ đấy, thật biết chơi khăm người khác mà..."
"Hợp với anh lắm ạ."
"Ơ... ờ, cảm ơn em."
Chắc là nịnh thôi, nhưng khóe môi Kawahara lúc này giãn ra nhiều hơn so với lúc làm thêm. Bộ đồ cô ấy mặc vẫn giống mọi khi, màu sắc chủ đạo là màu đen. Trông cô bụi bặm hơn thường ngày, cô mặc áo phông và quần jeans.
"Kawahara sao cũng tham gia... à không."
Dù rất kinh ngạc, nhưng vì tôi cũng đã ở đây nên không thể nói như kiểu cô ấy không có quyền tới đây được.
"Không ngờ Kawahara cũng tới những bữa tiệc thế này. Đây là buổi đi chơi với bạn mà em nói bữa trước đó hả?"
"Vâng ạ. Em tới cùng bạn em."
Kawahara đưa mắt giới thiệu, tôi nhìn về hướng đó thì thấy một cô gái có vẻ hoạt bát đang cúi chào một chàng trai, có lẽ đó là anh chàng khóa trên đã rủ cô ấy tới bữa tiệc này.
"Anh Tabata tới đây với nhóm nào thế ạ? Nhóm những người mặc đồ nổi bật ạ?"
Kawahara có vẻ không tin rằng bộ đồ của tôi là do bạn bè chơi khăm. Tôi phải giải thích đầy đủ cho cô ấy.
"À không, ừm, em biết một cậu tên Ten trong Moai chứ? Cậu ta hình như là một nhân vật chủ chốt trong Moai thì phải. Cậu đeo kính đằng kia là bạn anh, tên Tosuke, cậu ta là bạn của Ten, anh đến cùng nhóm bọn họ."
Tôi hấp tấp giải thích với những câu từ không được rành mạch lắm. Tôi đang lo không biết cô ấy có thấy mình kỳ cục không thì Kawahara gật đầu nói, "Em chưa nói chuyện với anh Ten bao giờ nhưng em có biết anh ấy."
Chúng tôi ít khi nói chuyện riêng với nhau, vả lại chắc vì cả hai đều giao tiếp kém, chẳng bao lâu một khoảng lặng ngắn đã xuất hiện. Cô ấy cảm thấy khó xử chăng? Trước khi tôi cảm nhận được câu trả lời qua bầu không khí giữa chúng tôi thì may mắn thay, Tosuke đã trở lại.
Tosuke lại gần, nhìn tôi, mắt như muốn hỏi Kawahara là ai thế.
"Tosuke à, ừm, đây là Ka... Kawahara. Em ấy là sinh viên năm nhất trường mình, làm thêm cùng chỗ với tôi."
Không phải tôi bị lắp bắp khi nói tên cô ấy. Tôi định nói "Cô ấy là...", nhưng ngập ngừng vì nghĩ như vậy hơi trang trọng quá.
Tôi chỉ Tosuke nói, "Đây là bạn anh," cô ấy cúi đầu chào bằng một câu giản dị, "Chào anh, em là Kawahara ạ." Nếu là tôi, với những người gặp lần đầu tôi sẽ dùng kính ngữ, nhưng nhìn cách Tosuke giao tiếp với Pon, tôi hiểu cậu ấy đã rất quen với các em khóa dưới.
"Chào em. Anh là bạn của Kaede. Hai người làm chung chỗ làm thêm à, anh đoán Kaede gây phiền cho em nhiều lắm, em hãy rộng lượng tha thứ cho cậu ta nhé."
"Cậu đã tới chỗ tôi làm thêm bao giờ đâu mà mạnh mồm thế hả."
Tôi bất giác lỡ miệng phản bác như mọi khi, vội quay sang xem Kawahara có để ý không, may là cô ấy đang hơi nhếch khóe môi.
"Dạ không đâu, anh Tabata lúc nào cũng giúp đỡ em rất nhiều ạ."
"Ôi, đâu có, câu đó nên để anh nói mới phải."
Tôi đáp lại vì thấy mình chẳng hề giúp đỡ cô ấy điều gì đáng kể, nhưng không biết có phải tôi hiểu nhầm ý nghĩa của từ "giúp đỡ" không, Tosuke nhìn tôi với ánh mắt như chỉ chực trêu chọc. Tôi bèn đổi chủ đề.
"Người bạn cùng tới đây với em cũng là thành viên của Moai à?"
"Dạ. Khi nào bạn ấy quay lại em sẽ giới thiệu ạ."
Kawahara vừa dứt lời thì người bạn đó đã đi về phía này, cất tiếng chào hỏi chúng tôi. Cô gái có vẻ vô cùng sôi nổi hoạt bát, tôi hơi bất ngờ khi thấy một cô gái như thế lại chơi cùng Kawahara, nhưng có lẽ những người như vậy thường chơi với nhau cũng nên. Có lẽ bạn bè là những người mà sẽ bổ sung các khuyết điểm cho nhau.
Lần này tới lượt Kawahara tới chào hỏi anh khóa trên của bạn mình. Với tinh thần của một đàn anh khóa trên ở trường, tôi nói giọng trêu đùa cô ấy, "Em cứ chơi thoải mái, không cần để ý tới bọn anh nhé." Kawahara đáp lại, "Anh Tabata cũng thế nhé." Tuy không thể làm thế, nhưng tôi vẫn đón nhận câu nói ấy.
Khi chỉ còn hai chúng tôi, Tosuke lấy cùi chỏ huých huých vào tôi, đúng như tôi dự đoán.
"Lại là đàn em ở chỗ làm thêm đấy à?"
"Cậu nhầm rồi. Cẩn thận tôi mách Pon cậu đi ăn tiệc nướng để gặp gỡ các cô gái đấy nhé."
"Câu đó mới là nhầm ấy. Thôi chuyện đó không quan trọng. Mà này, không ngờ tự nhiên gặp người quen ở đây, chúng ta phải cẩn thận mới được."
Đúng là như vậy.
Từ giờ chúng tôi phải chú ý tới cả những người mới đến nữa.
"Mặc bộ đồ này tôi bị nhận ra ngay, thật muốn thay đồ quá."
"Ơ, nhưng mà người ta không chê ông kỳ cục phải không?"
"Cô ấy bảo tôi mặc đồ nổi bật quá."
Tosuke có vẻ không cảm nhận được đó là một lời khen.
Một lúc sau, Ten dẫn một cô gái xinh đẹp tới. Cô gái có vẻ quen nhiều người ở đây, vài người reo lên khi thấy cô.
"Cô gái dễ thương quá."
Nghe Tosuke nói, tôi nghĩ mình thực sự nên mách với Pon.
Đương nhiên chúng tôi không tới đây để ngắm người đẹp cho bổ mắt, cũng không tới để nhấm nháp thịt, rượu cùng cảm giác tội lỗi dưới bầu trời nóng như đổ lửa này. Chúng tôi cần thực hiện nhiệm vụ của mình.
Mục đích của chúng tôi cơ bản là moi được từ chính miệng Ten những chuyện xấu về mối quan hệ nam nữ của cậu ta. Tôi muốn dụ cậu ta kể ra những "truyền thuyết" về việc cậu ta đã lợi dụng Moai làm nơi gặp gỡ các cô gái, lừa gạt tình cảm của các chị cựu sinh viên rồi sau đó vứt bỏ họ. Từ đó tôi sẽ tìm ra sự thực, rồi lan truyền nó như một chuyện xấu của Moai. Trong túi áo ngực của tôi có một máy ghi âm, lúc này máy đang chạy và đang ghi lại tất cả các cuộc hội thoại. Thực ra tôi định đăng nguyên vẹn các phát ngôn của Ten lên mạng, nhưng làm vậy dễ lộ danh tính người ghi âm, nên có lẽ là thôi.
Chúng tôi là đội quân tinh nhuệ, quân số ít nên chỉ có thể thực hiện các hoạt động lặng lẽ, ít mạo hiểm.
Đầu tiên tôi phải tham gia vào cuộc nói chuyện của nhóm Ten, nhưng tôi rất kém khoản này. Tôi nghĩ việc tới gần họ và tham gia vào câu chuyện của họ là một kỹ năng rất khó. Không phải tôi không làm được, nhưng chắc chắn sẽ không được tự nhiên.
Về điểm này thì Tosuke rất giỏi. Cậu ấy có thể bắt chuyện với mục tiêu tự nhiên hơn tôi. Cậu ấy có những phẩm chất mà tôi thiếu.
Có lẽ Ten giống người của ban tổ chức hơn là khách mời, thường xuyên có người gọi cậu ta hỏi chỗ để đồ uống hoặc nhờ cậu ta nướng thịt. Mỗi lần như vậy cậu ta lại cười, miệng phàn nàn nhưng vẫn nhanh nhẹn thực hiện trách nhiệm của mình, nhìn cậu ta như vậy tôi nghĩ quả là người xứng đáng ở vị trí cán bộ của tổ chức. Nếu chỉ khéo nói, khéo nịnh thì chắc chắn sẽ chẳng có ai nghe theo.
Chẳng tuyên bố "kế hoạch bắt đầu" hay gì, Tosuke bảo tôi, "Thôi mất công tới đây rồi, ta cũng đi ăn gì đó đi" rồi đi về phía tỏa ra mùi thịt nướng và mùi than. Tôi đi theo cậu.
"Ten ơi, tôi lấy mấy thứ này được không?"
"Cứ lấy thỏa thích nhé."
Tosuke hỏi Ten đang đứng chia thịt rồi lấy hai bộ bát đũa, chia cho tôi một bộ, sau đó lại tới gần Ten.
"Cho chúng tôi thịt với nào."
"Thật là, sao hết người này đến người kia tới đòi tôi nướng thịt vậy! Chờ một tí nhé."
Nhìn qua tưởng Ten thấy phiền nhưng thực ra cậu ta khá vui vẻ khi làm giúp chúng tôi. Tosuke cười bảo, "Nãy giờ tôi thấy mọi người đều nhờ cậu nên chắc cậu nướng thịt ngon lắm," mấy cậu bạn cùng phong cách với Ten ở xung quanh nghe thế vừa cười vừa đưa thịt cho Ten. Nhìn cảnh đó, các cô gái đứng quanh cũng cười rộn. Thấy vậy, tôi đứng cạnh Tosuke cũng cười.
Chúng tôi phải ở đây đợi thịt nướng chín, tình huống này chẳng có gì bất tự nhiên cả. Tosuke kể với mọi người xung quanh rằng cậu ta học cùng trường với Ten nhưng tới năm nay hai người mới quen nhau. Đổi lại, bọn họ - những người có lẽ đã quen biết Ten lâu hơn chúng tôi - kể cho Tosuke những thông tin cậu ta không biết về Ten để trêu chọc Ten. Để hùa theo, Tosuke nói, "Đúng là tôi chưa biết điểm đó của Ten", vừa để khiến những người xung quanh cảm thấy dễ chịu vì họ có ưu thế hơn trong mối quan hệ với Ten, vừa để trêu chọc Ten và làm cuộc trò chuyện vui vẻ hơn. Tôi vừa cười vừa quan sát tất cả những việc đó.
Cuộc nói chuyện chuyển sang chủ đề hai bên quen nhau ở đâu. Tosuke tỏ ra ý tứ, và đây chắc cũng là một phần kỹ thuật giao tiếp, cậu nói "Chuyện đó..." rồi dừng lại nhìn sang Ten. Ten nói tiếp, "Tosuke đã tới tham dự sự kiện của Moai." Nhờ thế chúng tôi có thể nói về Moai mà không gây cảm giác gợi chuyện một cách khiên cưỡng.
Phản ứng của mọi người xung quanh đối với chuyện đó không có gì kỳ lạ.
Ten vừa nhắc tới Moai, mọi người xung quanh liền cười ồ lên. Một người trong số đó nói, "Amano vẫn đang tham gia mấy hoạt động hướng tới hòa bình thế giới đấy à?" Tiếng cười của mọi người là tiếng cười dành cho hình ảnh đó của Moai.
"Rồi rồi rồi rồi, tôi nói nhiều lần rồi, tôi không phải anh hùng anh bá gì cả."
Câu nói ấy không phải một lời mát mẻ mà trái lại rất phù hợp với vẻ ngoài của Ten, điều đó khiến cho mọi người cười ồ lên lần nữa.
"Nghe bảo cậu giữ chức vị gì to to bên đấy hả?"
"Không hẳn thế, nhưng chắc chắn tôi đang cống hiến cho xã hôi nhiều hơn mấy cậu nhiều."
Trước câu nói đùa ra vẻ của Ten, mọi người kêu lên phản đối, "Cậu nói gì vậy chứ."
Đúng lúc ấy, cô gái Ten dẫn đến khi nãy mang theo đồ uống tới nhập hội cùng chúng tôi.
"Cậu rất được chủ nhiệm câu lạc bộ tin tưởng mà."
Nghe cô nói vậy, Ten thốt lên:
"Làm gì có. Tôi chỉ cần lơi lỏng một chút là cô ấy cáu nhặng lên, bọn tôi cãi nhau suốt. Chủ nhiệm chỗ tôi tên là Hiro, cô ấy phiền hà lắm, suốt ngày cằn nhằn như mẹ tôi ấy."
Ten mang tới ấn tượng là một người hiếm khi nói về người khác, nhưng lúc này cậu ta đang liến thoắng.
"Con gái à? Dễ thương không?"
"Mọi người ở đây đều dễ thương hơn cô ấy nhiều."
Câu khen nịnh lẫn chút đùa cợt của Ten khiến các cô gái xung quanh cười rộ, cô gái đeo kính lên tiếng, "Với ai anh cũng nói câu ấy nên mới bị người ta bỏ rơi đấy," chúng tôi chẳng mong gì hơn là câu nói gợi chuyện này.
Đúng vậy, tôi đang mong chờ điều đó.
Nhưng thực lòng mà nói, tôi chẳng hề vui khi đứng đó nghe.
Lợi ích và cảm xúc của tôi được đặt ở hai nơi hoàn toàn tách biệt với nhau.
Tự tôi cũng thấy mình kỳ cục. Tôi ghét Moai, nơi tôn thờ chủ nhiệm hiện tại như một thứ tôn giáo, nhưng khi nhìn thấy một cán bộ chê trách chủ nhiệm, tôi lại thấy thất vọng và giận dữ, không ngờ Moai đã biến thành một tổ chức mà các thành viên cấp cao cũng nói xấu sau lưng nhau như vậy.
Tôi biết mình không được để cảm xúc chi phối. Phải bình tĩnh lắng nghe.
Nhắc mới nhớ, ban nãy cô gái kia nói "bị bỏ rơi" chứ không phải là "bỏ rơi". Mọi người xung quanh cho rằng bản chất sự việc là như vậy ư?
Cô gái mà Tosuke khen dễ thương khi nãy vừa nghiêng nghiêng lon cocktail vừa "Ưm" một tiếng.
"Tớ nghĩ bạn chủ nhiệm đó chắc chắn rất thích Amano đấy."
"Làm gì có, tôi đã bảo bọn tôi cãi nhau suốt mà."
"Con gái là thế mà."
Tôi nghĩ sở dĩ cô ấy nói như thể mình đại diện cho hội chị em là vì cô ấy nhận thức được vẻ đẹp của mình và coi vẻ đẹp đó là một loại sức mạnh.
"Thế các cậu thấy sao?"
Đột nhiên bị nhắc tới, nếu là bình thường có lẽ tôi đã lắp bắp rồi, nhưng may mà tôi luôn chú ý lắng nghe nên phản ứng được trước cả Tosuke.
"Chúng tôi hoàn toàn không biết bạn chủ nhiệm ấy, nhỉ?"
"Ừ. Tôi có gặp cô ấy ở sự kiện hôm rồi nhưng kỳ thực chịu không biết là cô ấy thích hay ghét Amano nữa."
Nghe câu trả lời của Tosuke, cô gái chỉ liếc chúng tôi một cái rồi lập tức quay lại nhìn Ten, không rõ vì câu trả lời đó không phải điều cô trông đợi hay vì cô ấy không thấy hứng thú với chúng tôi. Cô nói một câu chẳng ăn nhập gì với câu chuyện nãy giờ, "Amano dễ bị người khác cuốn hút quá mà."
Nếu chỉ nghe vậy đã thấy khó chịu thì tôi sẽ không thể sống tiếp cuộc đời mình được. Vả lại, câu nói của cô ấy vô tình đã giúp ích cho chúng tôi.
"Mà này, cậu có bạn gái rồi phải không?"
Một anh chàng cất tiếng hỏi, mọi người xung quanh lập tức chuyện trò rôm rả hẳn lên. Như thể bị thu hút bởi sự rôm rả đó, những người bên ngoài cũng tụ lại quanh chúng tôi. Trong đám sinh viên đại học, có một tập người luôn thấy bất an nếu đứng ngoài cuộc vui, và có không ít người như thế đang ở đây hôm nay.
Ten nói "Thôi đừng hỏi chuyện đó", rồi đưa lon cocktail lên uống một ngụm. Một điều khiến tôi thấy ấn tượng là, trên khuôn mặt ấy không còn nụ cười nãy giờ nữa. Cậu ta cảm thấy tội lỗi vì thói chơi bời của mình chăng? Chứ chẳng phải dù chuyện đó có bại lộ, thì đám người xung quanh vẫn sẽ ngấm ngầm chấp nhận và không nhắc nhở gì cậu ta hay sao? Hay là họ không thể làm thế trước mặt các cô gái?
"Thật hả? Chúc mừng nhé! Cô ấy là người thế nào?"
"Không phải lại là một chị đã ra trường đi làm đấy chứ?"
"Ăn mừng ăn mừng thôi! Mà này, lần này mọi chuyện sẽ ổn đấy chứ?"
Thường những lúc như thế này, mọi người sẽ trêu chọc nhiều hơn là chúc mừng, nhưng điều khiến tôi băn khoăn là trong câu nói của bọn họ ẩn chứa sự lo lắng.
Ten làm bộ dẩu môi tiếp nhận lời chúc mừng của họ, rồi khua chiếc kẹp gắp thịt kêu lách cách để thu hút sự chú ý của mọi người, đoạn đáp lại bằng một câu gọn lỏn.
"Tôi nào có hẹn hò gì đâu."
Tôi và Tosuke nhìn nhau.
"Thông tin kiểu gì hỗn loạn quá. Thế rốt cuộc là thế nào?"
Một cậu chàng tóc nhuộm vàng hết nhìn Ten lại nhìn anh chàng tiết lộ tình hình yêu đương của Ten khi nãy. Còn tôi chỉ chăm chú nhìn Ten. Tôi giữ lon bia trên miệng để cái nhìn chằm chằm của mình không bị lộ.
"Chuyện chẳng ra đâu vào đâu nên tôi không muốn kể."
Đuôi mắt cậu cụp xuống, cậu nở nụ cười mà chỉ cần nhìn qua là biết đang tự giễu.
Tôi nghĩ, có lẽ biểu cảm đó chính là một loại năng lực giúp cậu sống sót được trong xã hội này.
"Ngoài việc chính thì tôi có quản lý sổ thông tin liên lạc của các thành viên Moai, tôi cũng cho họ số điện thoại của mình. Thỉnh thoảng lại có người từng nói chuyện với tôi trong sự kiện rủ tôi đi ăn."
"Người ta tán tỉnh cậu à?"
"Không. Người ta mời để cảm ơn đóng góp của tôi trong sự kiện thôi. Số điện thoại họ dùng cũng là số chuyên dùng trong công việc. Nhưng cũng có lúc tình cảm nảy sinh, sau sự kiện họ nhắn tin cho tôi, thẳng thắn rủ tôi đi hẹn hò."
"Thế là ai mời cậu cũng đi hả?"
Cô gái cười nói, Ten lắc đầu, "Không không."
"Không phải tính tôi chơi bời hay gì đâu, đổi lại là các cậu các cậu cũng sẽ đi thôi."
Ten chỉ tay lần lượt vào từng người trong chúng tôi.
"Nếu được một chị gái gợi cảm rủ đi hẹn hò thì chắc tôi sẽ đi đấy."
Một người trong số họ vờ tán đồng Ten, thật may mắn làm sao.
"Tớ cũng thế, nếu được anh cựu sinh viên đẹp trai nam tính nào rủ đi chắc tớ cũng đi ngay."
Cô gái coi mình là đại diện của phái nữ khi nãy cũng xen vào, có lẽ vì cô nàng muốn ai đó có ấn tượng về những điều cô mong đợi. Xét tới mạch chuyện trò nãy giờ thì câu nói của cô thật thừa thãi, nhưng câu nói ấy lại khiến các cô gái sôi nổi góp chuyện hẳn lên, kết quả là câu chuyện của Ten đã biến thành viên đá lót đường cho họ.
Tôi muốn sớm được nghe phần tiếp theo trong câu chuyện của Ten. Các cô gái đã chủ động hẹn gặp cậu ta ư?
"Thế nên việc nhận lời đi hẹn hò với người khác đâu có gì xấu phải không? Tôi đã đi, và đúng là bầu không khí giữa chúng tôi thành ra na ná một cặp đang yêu, rồi chúng tôi gặp nhau vài lần nữa, thế rồi... Mà đoạn tiếp theo nghe quê lắm."
Rào trước rằng mình nhận thức được sự "quê một cục" đó để giảm bớt độ "quê" là kỹ thuật mà tất cả mọi người đều dùng, không riêng gì Ten.
"Kết quả là chỉ có mình tôi nghĩ chúng tôi đang hẹn hò. Đối phương hoàn toàn không có ý như vậy. Nhưng mà này, tôi làm bản thăm dò ý kiến chút nhé."
"Đúng là một tổ chức tự cao, hay tưởng bở có khác."
Một tràng cười rộ lên sau lời bình luận ấy. Tổ chức Moai dù có méo mó đến mấy chắc cũng không thăm dò ý kiến về những việc thế này.
"Chúng tôi đã gặp nhau và nắm tay nhau nhiều lần. Theo lẽ thường thì như thế là chưa hẹn hò, hay là đã hẹn hò nhưng chỉ là đôi bên không nói ra miệng thôi?"
Thế nào là lẽ thường thì còn phải tùy vào kinh nghiệm sống của mỗi người, việc Ten có thu được câu trả lời đúng với mong muốn của mình ở đây hay không hãy còn là một câu hỏi lớn. Nhưng vì buộc phải giơ tay nên tôi và Tosuke cùng giơ tay biểu quyết cho ý "hai bên ngầm hiểu là đang hẹn hò". Nghĩa là chúng tôi ủng hộ Ten.
Kết quả, sau khi tính phần biểu quyết của tôi và Tosuke thì lượng ủng hộ cho hai ý tương đương nhau.