Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Ga tôi xuống là của tuyến tàu tôi ít khi đi. Hội trường nằm trong khuôn viên trường đại học nhưng ở khá xa tòa nhà giảng đường tôi thường lui tới, vì thế ga gần nhất cũng khác với ga đi tới tòa nhà giảng đường đó. Để nói thêm thì tôi chưa từng đặt chân tới khu vực này bao giờ. Dù cùng khuôn viên trường nhưng tôi chỉ tới những nơi cần thiết nên mới thành ra như vậy. Lúc mới nhập học, tôi cũng phấn khích vì được học ở một ngôi trường rộng rãi đến thế, nhưng phạm vi hoạt động thực tế của tôi không thay đổi là bao so với thời cấp ba.

Khoang tàu khá vắng khách, tới ga thì thấy hầu hết những người có vẻ là sinh viên đều là thành viên câu lạc bộ mặc đồ thể dục theo quy định. Cuối tuần vẫn có lớp học, nhưng hầu như chẳng có sinh viên nào đăng ký những tiết đó vì thích cả.

Vừa tránh tới gần những cựu sinh viên mặc suit có thể đang tới tham dự buổi giao lưu muộn, tôi vừa ra khỏi ga, bước vào cổng trường đại học.

Tôi kéo mũ sụp xuống thêm một chút, đi bộ về phía hội trường. Giữa đường đi, tôi mua một lon cà phê tại máy bán hàng tự động. Vào tới khuôn viên trường, lác đác có vài sinh viên, tôi nghĩ mình có thể trà trộn giữa họ, nhưng khi cần thiết tôi sẽ giả vờ uống cà phê để che mặt mình đi.

Tất cả chỉ là để chắc ăn thôi. Tôi không chắc bọn họ còn nhớ mình không, nhưng vẫn làm vậy cho yên tâm.

Khi tới đủ gần để quan sát được hội trường, tôi nhìn thấy tấm biển báo tổ chức ngày hội giao lưu. Tôi đứng nhìn một chút thì cô gái đứng gần đó cất tiếng hỏi, "Anh tới tham gia ạ?" Cô gái mặc suit , tay cầm tờ rơi quảng cáo và tờ giấy kẹp trên bìa cứng, chắc cô làm nhiệm vụ hướng dẫn những người tới muộn. Tôi nói mình tới trường với mục đích khác, cô gái liền mời gọi, "Thế ạ, xin lỗi anh. Bên chúng tôi là câu lạc bộ Moai, chúng tôi hiện tổ chức sự kiện này, nếu anh có hứng thú thì xin mời tham gia cùng ạ." Tôi cũng lịch sự từ chối lời mời này.

Rồi tôi đi tới chỗ nghỉ chân có mái che gần đó, ngồi xuống băng ghế. Tôi muốn quan sát cô gái hướng dẫn viên này. Thật may mắn khi tôi nhanh chóng xác định được một thành viên của Moai như vậy.

Tôi nhìn xuống điện thoại. Xung quanh khá tĩnh lặng, tôi có thể nghe rõ cuộc trò chuyện của những sinh viên đi ngang qua. Mỗi khi nhìn thấy một người mặc suit , cô gái hướng dẫn viên khi thì gọi họ, khi thì đi cùng, khi thì đưa tờ rơi quảng cáo cho họ (và bị từ chối).

Lúc tôi uống hết lon cà phê dùng làm công cụ giả trang, chợt có tin nhắn từ Tosuke gửi tới.

"Đã hết mục thảo luận đầu tiên. Nghỉ giải lao mười phút. Mấy ông cựu sinh viên nói chuyện tự mãn lắm, nghe phát mệt. Tôi vừa nhận danh thiếp. Tiếp theo tôi sẽ vào cùng nhóm với những nhân vật trụ cột của Moai."

"Cảm ơn cậu. Tôi đang theo dõi cô hướng dẫn viên của Moai bên ngoài hội trường."

Từ "theo dõi" mang tới âm hưởng giống như tôi đang thực hiện nhiệm vụ, điều đó khiến tôi bớt cảm giác áy náy vì không thể xâm nhập vào bên trong, dù chính tôi là người khởi xướng vụ này.

Vài phút sau khi tôi nhận được tin nhắn của Tosuke, từ phía hội trường có một số sinh viên và mấy người mặc suit đi ra. Tôi không ngoảnh mặt về phía họ, chỉ liếc mắt nhìn.

Có vẻ họ là những người vì lý do nào đó mà phải rời đi giữa chừng, mỗi thành viên của Moai đi kèm một người mặc suit , vừa nói chuyện vừa đi bộ về phía cổng trường. Cô gái hướng dẫn viên chào từng người trong bọn họ: "Cảm ơn anh chị đã tới dự ạ."

Đúng lúc tôi nghĩ chẳng lẽ không có người thay phiên cô ấy thì một cậu chàng tiến về phía cô gái hướng dẫn viên, nhận lấy tấm bảng và tờ rơi quảng cáo từ tay cô. Dù chẳng liên quan gì, tôi vẫn thấy thở phào nhẹ nhõm, bởi trông cô gái đã mệt đứt cả hơi rồi.

Tôi đã suýt thả lỏng tinh thần, rồi sực nhớ ra đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến hai thành viên của Moai tiếp xúc với nhau, vì thế tôi lại dỏng tai lên nghe ngóng.

Nhưng kết cục cuộc nói chuyện của bọn họ chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt cả.

"Vậy cậu hướng dẫn khách mời cho tốt nha."

"Việc hướng dẫn này chắc chắn nhàn hơn nhiều. Nghe thảo luận trong hội trường buồn ngủ chết đi được."

"Chắc là vậy rồi. Thôi tớ trang bị sẵn nụ cười công nghiệp rồi đi nhận danh thiếp đây."

Tuy đã dự đoán trước, nhưng trước mẩu đối thoại không có ý nghĩa cũng chẳng có chút lý tưởng nào ấy, tôi vẫn thấy thất vọng, và rồi thấy ngạc nhiên vì cảm giác thất vọng của mình.

Nhưng tôi cũng nghĩ có lẽ đó là một điều đáng mừng. Bởi ngay cả những cô cậu chịu trách nhiệm hướng dẫn khách mời kia cũng chẳng nhiệt huyết gì với nhiệm vụ. Một tổ chức rời rạc chắc chắn sẽ dễ đánh bại hơn nhiều.

Có điều, đó chính là giây phút mà niềm hy vọng hoang đường trong tôi - rằng Moai hiện tại vẫn mang trong mình lý tưởng xưa kia - vụn vỡ.

Cậu chàng hướng dẫn viên cũng làm tròn trách nhiệm của mình, không có gì đặc biệt xảy ra cho tới khi tôi nhận được tin nhắn tiếp theo của Tosuke.

"Cuộc thảo luận thứ hai vừa kết thúc. Tôi ở cùng nhóm với Ten, tay này chẳng hiểu sao có vẻ thân thiết quá đà với đám con gái, nhìn khó chịu lắm. Cậu ta cũng khá thân với các cựu sinh viên nữ. Có điều cuộc tranh luận lần này nghiêm túc nên vui hơn phần thảo luận thứ nhất nhiều. Đúng là tầng lớp cán bộ có khác!"

"Nên nhớ cậu vào đó để lật đổ Moai đấy nhé, nếu cậu hâm mộ rồi trở thành thành viên của Moai thì tôi cười cậu thối mũi đấy."

Chắc sẽ không có chuyện đó, nhưng Tosuke là người suy nghĩ vừa cực đoan lại vừa công tâm, nên tôi cũng không đoan chắc lắm. Cậu ta từng nói với Pon rằng muốn tham gia sự kiện, quan sát thật kỹ rồi mới khẳng định rằng mình ghét Moai. Có lẽ trong một khoảnh khắc cậu ta đã nghĩ vậy, mà không, có lẽ thực tâm cậu ta luôn muốn vậy. Nếu ngộ nhỡ cậu ta muốn vào Moai thật thì tôi cũng sẽ không trách. Tôi thực sự sẽ cười vào mặt cậu ta.

"Tôi cũng sẽ cười thật to." Sau khi nhận được tin nhắn trả lời của Tosuke, tôi quyết định rời khỏi đó. Có vẻ cứ ngồi đây theo dõi cậu chàng hướng dẫn viên thì sẽ chẳng thu hoạch được gì.

Đợi cậu chàng hướng dẫn viên thay ca với cô gái lúc nãy xong, tôi đứng dậy khỏi băng ghế, đi về phía hội trường.

Ngày hội giao lưu được tổ chức vào cuối tuần - khoảng thời gian có ít sinh viên trong trường - mang lại lợi ích chủ yếu khi di chuyển. Nếu bất ngờ chạm mặt ai đó ở cự ly gần, tôi sẽ đành phải tin tưởng vào khả năng chuẩn bị phục trang của Tosuke, nhưng vì trong trường ít người nên tôi sẽ dễ dàng nhận ra người quen có liên quan tới Moai đang đi bộ từ khoảng cách khá xa dựa vào rất nhiều thông tin như quần áo, kiểu tóc, còn đối phương sẽ phải đoán xem tôi là ai từ kiểu quần áo mà ngày thường tôi không mặc bao giờ.

Khi tới đủ gần cửa vào hội trường, tôi thấy mấy người cả nam lẫn nữ mặc suit đứng đó, khả năng cao là cựu sinh viên hoặc sinh viên năm cuối, tôi cẩn trọng giữ khoảng cách với họ khi đi qua trước cửa vào.

Đi tiếp một đoạn thì có quán cà phê của trường, tôi chọn nó làm cứ điểm tiếp theo. Cuối tuần quán vẫn mở, bật điều hòa thoang thoảng, bên trong có kha khá khách nhưng may sao chiếc bàn cạnh cửa sổ hãy còn trống. Ngồi ở vị trí này không nhìn trực tiếp cửa vào hội trường được, nhưng có thể quan sát ngã ba phía trước con đường thẳng đi qua cửa vào. Hơn nữa, đúng như tôi mong đợi, trong quán có một nhóm bốn cô gái có vẻ vừa tham gia ngày hội giao lưu và đang nghỉ giải lao ở đây.

Tôi mua cà phê rồi ngồi xuống bàn mình, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa mở một cuốn sách. Tai tôi dỏng lên nghe câu chuyện phiếm của bốn cô gái có vẻ kiêu hãnh lạ lùng ngồi cách tôi hai dãy bàn.

Tôi nghĩ dù họ có ý thức về bản thân nhiều đến thế nào, dù có mang lý tưởng đến đâu, thì chuyện phiếm cũng chỉ là chuyện phiếm trôi. Nhưng cuộc nói chuyện giữa họ không ngờ lại có chút ý nghĩa với chúng tôi.

"Ôi chao, tính ái kỷ của Ten ấy, chẳng biết dựa vào đâu mà có thế nhỉ."

Ten... Ten ư.

Là người phụ trách viết blog . Tốt lắm, tôi rất cần thông tin về các thành viên của tổ chức.

Tôi hơi ngoảnh đầu lại nhìn các cô gái. Trong bốn cô gái ăn vận chỉnh tề đó tôi không thấy ai quen mặt, nhưng cô gái vừa rồi không dùng kính ngữ khi nói về Ten - một sinh viên năm cuối - nên tôi đoán cô ấy học cùng khóa với chúng tôi.

"Chắc nhờ quần áo? Chẳng biết nữa, có khi đó là tính cách bẩm sinh đấy."

"Nếu là tính cách bẩm sinh thì tớ nghĩ chẳng cần ăn vận bảnh bao cũng có thể tự yêu bản thân rồi."

"Ừ. Nhìn những lúc cậu ta tỏ ra thản nhiên khi bị Hiro mắng, tớ thấy cậu ta là kiểu người tự tạo ra vỏ bọc đó cho mình đấy."

"Liệu Ten có sâu sắc như vậy thật không? Tớ lại nghĩ cậu ta giống như con ve sầu [8] vậy."

[*] Truyện ngụ ngôn Ve sầu và kiến . Trong mùa hè, đàn kiến chăm chỉ tích trữ thức ăn, còn ve sầu chỉ hát ca râm ran suốt ngày. Mùa đông tới, ve sầu đi tìm thức ăn nhưng không thấy, đành phải xin kiến chia thức ăn cho, nhưng kiến chúa từ chối, ve sầu đói bụng mà chết.

Một cô gái vừa đưa ra một phép so sánh đầy thú vị.

"Thế thì hợp với kiến chúa Hiro quá còn gì."

"Nhưng cậu ta sẽ bị chết đói thôi."

Mấy cô gái bật cười. Có vẻ tính Ten dễ bị trêu đùa, hoặc thực tế cậu ta thường bị lôi ra để trêu, và cậu ta khá được ưa thích . Việc cậu ta được nhắc tới trong một cuộc nói chuyện thế này đã chứng tỏ việc được ưa thích đó.

Và, kiến chúa ư. Ra là vậy.

"Mà sao cậu bảo hai người đó hợp nhau? Tớ nhất định không trao Hiro cho người như cậu ta đâu."

Tuy câu nói đó chẳng dễ chịu gì, nhưng nghe không hề có ác ý.

"Hiro hợp với một người đàn ông lịch lãm, mặc bộ suit cao cấp và nuôi ria mép cơ. Một người có thể khơi dậy sự ngượng ngùng trong Hiro vốn luôn không vừa mắt với những gã trai xung quanh mình ấy."

"Đấy chỉ là sở thích của cậu thôi."

Họ lại cười. Trước câu chuyện vô nghĩa của họ, tôi định chuyển sự chú ý từ âm thanh sang hình ảnh, nhưng may là không phải làm vậy.

Một cô gái có vẻ ngoài khá nghiêm túc trong bốn cô chợt đổi chủ đề câu chuyện.

"Mà chúng mình không cần tới nghe phần hướng dẫn các em khóa dưới à?"

"Thì Ten chẳng bảo đó thôi, nếu bận thì không cần tham gia cũng được. Cũng chẳng phải tự chúng ta nói vậy."

"Ha ha ha, nhưng chúng ta có bận đâu."

Một bình luận hoàn toàn đúng đắn.

"Ừ. Thế chúng mình chuẩn bị đi thôi."

"Chúng ta cùng hành động vì kiến chúa và tổ kiến nào. Mặc xác ve sầu đi."

"Lạnh lùng quá."

Hình như trong nhóm có một người chuyên bình luận thì phải.

"Ai cần quan tâm cái gã tới buổi giao lưu chỉ vì các chị gái xinh đẹp chứ."

"À thế cái chị hôm trước cậu ta đưa về phòng thế nào rồi?"

"Hình như hai người đó thôi rồi thì phải."

"Trời đất, thế là sao?"

"Ai mà biết, chắc cậu ta đá chị kia rồi."

"Thống kê cho thấy mấy gã ái kỷ thường thích những thứ theo trào lưu và không biết trân trọng đồ vật của mình."

"Thế thì đó là tính cách bẩm sinh rồi, không chữa nổi đâu. Thôi chúng mình đi nào."

Một cô gái đứng dậy, tiếng quần áo sột soạt nhất loạt vang lên, tiếp theo là tiếng chân ghế cọ trên mặt sàn. Một lúc sau, nhìn qua cửa sổ quán, tôi thấy bốn cô gái đi bộ về phía con đường dẫn tới hội trường.

Nhìn theo bóng lưng bốn cô gái, tôi cảm thấy ngạc nhiên vì vận may chất chồng vừa rồi.

Bản thân câu chuyện giữa họ nhạt nhẽo, kiểu chuyện mà ta muốn dùng âm nhạc để át đi. Nhưng việc bốn cô gái vào quán cà phê, rồi chiếc bàn gần đó vẫn còn trống, và việc họ nhắc đến Ten, tôi thấy ngạc nhiên và biết ơn trời phật vì tất cả những điều đó đều xảy đến ở thời điểm hoàn hảo như thể được tính toán trước. Thực tế, lần này thực sự tôi chẳng tính toán gì, tất cả là do may mắn.

Tuyệt thật. Giờ đó chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng rất có thể tôi sẽ sớm tìm ra manh mối dẫn tới mấy chuyện lùm xùm mà thành viên Moai gây ra.

Tôi vừa nhìn những thớ gỗ trên mặt bàn qua cặp mắt kính thời trang vừa nghĩ. Một kẻ được coi là cán bộ của Moai luôn tìm cách thỏa mãn lạc thú trong khi tham gia hoạt động của tổ chức. Với chúng tôi đó là một việc thật ghê tởm, nhưng có lẽ tôi có thể sử dụng thông tin này. Chí ít thì có một kẻ đã dùng buổi giao lưu như một chốn gặp gỡ làm quen, mục tiêu của kẻ đó là các cựu sinh viên được mời tới buổi giao lưu. Nếu tôi nắm được chứng cứ về việc sau khi đạt được mục đích kẻ đó đã lập tức bỏ rơi các cô gái, tôi có thể khiến sự phản cảm trong trường dành cho Moai bốc lên ngùn ngụt. Nếu đó chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt thì không ăn thua, nhưng thật may mắn, Ten là một sinh viên năm bốn và có tham gia điều hành tổ chức. Thế nên đây là một thông tin vô cùng hữu ích.

Vấn đề còn lại là làm sao để thu được chứng cứ. Nếu bắt được tận tay thì quá tuyệt, nhưng chỉ có tôi và Tosuke thì không thể theo sát cậu ta thường xuyên được. Vậy có lẽ phải tìm ra chị gái cựu sinh viên đã bị cậu ta bỏ rơi. Nhưng chị ấy có lẽ không tới hội giao lưu nữa, chúng tôi cũng không thể đi hỏi dò xem chị ấy là ai được.

Nếu có được các tin nhắn và cuộc gọi của cậu ta thì coi như nắm chắc phần thắng trong tay. Nhưng làm thế nào để có được chúng?

Tôi chìm vào suy nghĩ.

Thế nên tôi đã quên cả việc quan sát bên ngoài cửa sổ.

Tôi đã không nhận ra một người biết tôi, và tôi cũng biết người đó đang ở ngay bên ngoài.

Đột nhiên có tiếng gõ trên cửa kính, tôi có cảm giác toàn bộ lông tơ trên người đều dựng đứng lên.

Tôi đưa mắt ra nhìn, có một người đang đứng đó. Lúc đầu tôi không nhận ra ngay đó là ai, nhưng khi nhận ra rồi, cảm giác căng thẳng liền chạy khắp người tôi.

Tôi bị hẫng một nhịp thở, vì thế ho sặc sụa.

Người đàn ông mặc quần bò cùng chiếc áo bụi bặm này có lẽ chẳng biết tới, cũng chẳng hứng thú với sự dao động trong lòng tôi. Có lẽ đã hài lòng với việc tôi nhận ra anh ta, anh ta nở nụ cười dịu dàng - nụ cười rất hợp với cụm từ "thấu hiểu sự đời" - rồi vẫy vẫy tay, sau đó đi về hướng ngược với hội trường và biến mất.

Vì không có sự báo trước nào nên trong vài giây, tôi không chắc sự xuất hiện của anh ta là thực hay là mơ, tôi cứ ngớ ra như vậy. Chẳng có bằng chứng gì cho thấy đó là thực ngoài tiếng trống ngực thình thịch của tôi.

Có lẽ ta sẽ chỉ có được những thứ đúng thời điểm khi đã chấp nhận những việc không đúng thời điểm xảy đến với mình mà thôi.

Tôi uống một ngụm cà phê để trấn tĩnh cơ thể cũng như trái tim mình, một tay đặt lên ngực, hít vào thở ra một hơi thật sâu.

"Sao anh ta lại tới đây nhỉ..."

Tôi bất giác lẩm bẩm.

Tôi thật sự kinh ngạc. Có vài lần tôi trông thấy anh ta, nhưng lâu lắm rồi chúng tôi mới gặp mặt như lần này. May mà anh ta không vào quán cà phê và bắt chuyện với tôi.

Anh ta làm gì ở đây thế nhỉ? Nếu theo đúng trình tự, tháng Ba năm nay anh ta đã tốt nghiệp thạc sĩ rồi, không lẽ anh ta bị lưu ban?

Chắc anh ta không tới mức tốt nghiệp rồi vẫn ở lại trường và tới tham gia Moai đấy chứ? Nhưng rồi ngẫm kỹ, tôi chợt nhớ ra anh ta đúng là người như vậy.

Anh ta là đàn anh khóa trên của tôi tên Wakisaka, một người chẳng bận tâm tới thể diện hay những gì người khác nghĩ về mình, chỉ sống vì sở thích của bản thân, và khiến mọi người xung quanh thấy phiền phức vô cùng.

Chí ít thì tôi cũng nghĩ về anh ta - một người từng là người đứng ngoài quan sát Moai - như vậy.

Chuyện xảy ra hồi chúng tôi học năm nhất. Wakisaka có vẻ hứng thú với Akiyoshi, tuy không tới mức kết bạn với cô ấy nhưng anh ta thường xuyên quan sát Moai, thi thoảng xuất hiện và góp ý, đồng thời giới thiệu với rất nhiều người về Moai.

Nghĩa là, anh ta là người đã tạo nên bước đệm khiến giá trị quan của Moai biến chất. Anh ta không phải người giáng cú đánh quyết định vào Moai. Nhưng tôi ghét anh ta như ghét tất cả những kẻ điều hành Moai hiện tại. Thực ra tôi hiểu lỗi không phải ở anh ta. Nhưng cảm xúc và lý trí là những thứ chẳng mấy khi đi đôi cùng nhau cả.

Có điều, anh ta thật tinh mắt khi nhận ra tôi trong bộ dạng này. Hay vốn dĩ lớp hóa trang của tôi quá lộ liễu?

Tôi nâng cao độ cảnh giác thêm một bậc, cố gắng chờ hết buổi thảo luận bên tách cà phê, rồi chợt nhận được tin nhắn của Tosuke.

"Vừa xong. Tiếp theo là vòng thảo luận cuối. Tôi cũng mệt lắm rồi, mắt Pon thì sụp hẳn xuống luôn. Tôi định dẫn em ấy đi nhậu, chúng ta gặp nhau ở quán nhé."

"Ừ. Tôi sẽ trả phần của Pon. Nếu có tin tức về Ten thì thật tuyệt. Tôi vừa nghe được tin đồn về quan hệ giữa cậu ta và một cựu sinh viên."

"Được. Vậy tôi sẽ vào cùng nhóm với cậu ta."

Sau khi nhận được tin nhắn, tôi đứng dậy khỏi ghế. Đây là cơ hội cuối cùng trong ngày để tôi thu thập tin tức. Tôi sẽ đi quanh khu hội trường một chút rồi rời trường trước khi sự kiện kết thúc.

Tôi đặt cốc cà phê và chiếc khay vào cửa thu đồ, cúi đầu đáp lễ trước câu cảm ơn của nhân viên quán rồi ra khỏi đó. Trời đã về chiều. Nắng đã nhạt, và gió cũng lạnh hơn.

Tôi đi về phía ngã ba. Lác đác vài cựu sinh viên và sinh viên trong trường có lẽ đã tới giờ đi làm đang bước từ hội trường về phía tôi. Rút kinh nghiệm từ việc bị Wakisaka nhận ra khi nãy, tôi bước đi với ánh mắt cẩn trọng hơn. Chỉ cần không đụng vào ai mà vẫn nghe lỏm được cuộc nói chuyện của họ là được.

Tôi chúc ánh mắt xuống để không bị ai nhìn ra.

Trong lúc làm thế, tôi có cảm giác đó chính là cách tôi sống suốt ba năm qua. Trong mấy tháng ngắn ngủi, một người bạn đã mang một thứ ánh sáng chói chang lại cho tôi, nhưng chỉ có vậy. Từ khi người đó không còn nơi đây, tôi đã sống kín đáo và lặng lẽ, tới mức không cả thở mạnh. Dù cách nói này có vẻ hơi cường điệu quá.

Từ đó, chỉ có Tosuke là người tôi có thể ưỡn ngực gọi là bạn bè. Nhưng tình bạn này có được cũng không phải nhờ năng lực của tôi. Tosuke là một người công bằng, cậu ấy không chỉ chọn những người mình thích để làm bạn. Hồi năm hai, chúng tôi thường làm cùng ca với nhau ở chỗ làm thêm, Tosuke đã đối xử rất tốt với tôi. Vài tháng sau cả hai cùng nghỉ chỗ làm đó, nhưng không hiểu sao mối quan hệ của chúng tôi vẫn tiếp diễn, và giờ đây chúng tôi là đồng phạm.

Ngẫm lại, tôi thấy việc chiếm hữu thời gian của Tosuke - một người rất nhiều bạn bè - vào cuối tuần ở một nơi như thế này thật là tội lỗi. Có lẽ sau buổi này tôi cần hỏi lại xem cậu ấy thấy thế nào.

Tôi vừa đi qua ngã ba.

Nhận ra một nhóm người cười nói vui vẻ đang đi từ hội trường tới, tôi liền ngẩng mặt lên, liếc nhìn về phía đó.

Lần này không biết là đúng lúc hay không đúng lúc nữa, mà có lẽ là cả hai.

Bởi trong nhóm người đó có cô ta .

Chỉ cần tôi ngước mắt lên sớm hơn một chút xíu, ánh mắt chúng tôi sẽ chạm nhau và cô ta sẽ nhận ra tôi không biết chừng.

Tôi nhìn thấy cô ta và đám người quanh cô ta khi họ vừa ra tới ngã ba, rẽ vào con đường tôi vừa đi qua.

Tôi bất giác đứng sững lại ở đó.

Tôi thực là một kẻ tối dạ, chẳng học được điều gì. Tôi lại vừa mất cảnh giác.

Lúc sau tôi mới biết chiếc điện thoại trong túi áo đã nhận được một tin nhắn từ Tosuke:

"Chủ nhiệm vừa ra khỏi hội trường đấy!"

Lâu lắm mới nhìn thấy bóng dáng ấy, cơ thể tôi đã phản ứng trước cả não tôi.

Cảm thấy một luồng hơi lạnh, tôi nhận ra khắp cơ thể đã nổi đầy da gà. Trời lạnh mà mồ hôi vẫn chảy thành giọt sau lưng. Tôi bất giác nắm chặt bàn tay, tới mức móng tay hằn vết trong lòng bàn tay. Đồng thời tôi cảm thấy buồn nôn.

Cuối cùng não tôi cũng đuổi kịp những biến đổi đó, trong giây lát đầu óc tôi trở nên hỗn loạn. Tôi bối rối không biết cảm giác đó là gì. Và rồi tôi hiểu ra. Phải rồi, cảm giác này của tôi khác với thứ tôi dành cho Ten, và dành cho Wakisaka khi nãy.

Có lẽ, đây chính là cảm giác căm ghét thực sự.

Cuối cùng tôi cũng biết. Hai năm vừa qua sở dĩ tôi có thể điềm tĩnh, có thể thấy mà vờ như không thấy những thay đổi của Moai, là vì trước nay tôi đã luôn tảng lờ.

Phía sau tôi vài mét là kẻ khốn kiếp đã cướp Moai từ tay chúng tôi.

Sau khi cảm nhận được sự tồn tại của một đối tượng, người ta mới có được xúc cảm thật sự đối với đối tượng đó.

Cô ta chính là kẻ tập hợp và chỉ đạo Moai, là trùm cuối mà tôi và Tosuke phải đối mặt. Cô ta tin vào giá trị của một Moai đã vứt bỏ lý tưởng, một Moai méo mó lệch lạc, và điều hành nó cho tới ngày nay. Cô ta là Hiro, chủ nhiệm hiện tại của Moai.

Tôi lại nổi da gà lần nữa. Với khoảng cách này, tôi có thể ngay lập tức túm lấy vai cô ta để hét vào mặt cô ta những điều tôi nghĩ. Nhưng không phải vậy. Tôi không thể đặt dấu chấm hết cho những cảm xúc của mình đối với Moai méo mó hiện tại chỉ bằng hành động hời hợt nửa chừng đó được.

Nếu cứ đứng sững ở đây thì sẽ gây chú ý mất. Bởi cô ta cũng biết tôi.

Tôi cố kìm nén cảm xúc vừa bùng lên đối với Hiro, cất đôi chân nặng trịch đi về hướng ngược lại. Tôi đi qua con đường dẫn tới hội trường, tiến về phía băng ghế nơi tôi dùng làm cứ điểm đầu tiên. Tôi cần trấn tĩnh trái tim mình.

Cô gái hướng dẫn viên đeo kính có vẻ ngoài cần mẫn cúi đầu chào tôi, cuối cùng tôi cũng tới được băng ghế, tôi ngồi vật xuống đó.

Tôi không thể hành động gì trong một lúc khá lâu. Một phần cũng là vì tôi không thể tới gần hội trường và chạm mặt Hiro khi cô ta quay lại được, nhưng đó không phải lý do thực sự. Tôi đã cạn kiệt khí lực trước cảm xúc quá lớn lao vào nặng nề trong lòng mình.

Cuối cùng, tôi chẳng điều tra gì thêm, chỉ ngồi đó nghỉ cho tới khi nhịp tim trở về như cũ rồi rời trường.

Tôi ngồi giết thời gian tại quán cà phê St Marc gần nhà Tosuke, khoảng một tiếng sau thời gian bế mạc dự kiến của phần một, tôi nhận được tin nhắn của Tosuke.

Nghe nói sau khi phần một kết thúc, Tosuke và Pon đã đi uống cùng nhau, Tosuke gửi địa chỉ quán cho tôi. Quán nằm gần quán cà phê nơi tôi gặp Pon lần đầu tiên, tức gần nhà Pon. Kể ra thì nên như vậy, vừa nghĩ tôi vừa dợm đứng dậy thì nhận được tin nhắn tiếp theo.

"Nhớ mặc nguyên như vậy tới đây nhé."

Cậu ta chẳng cần bảo thì tôi vẫn mặc nguyên bộ đồ đó vì không có cơ hội để thay, nhưng chí ít thì tôi cũng đã tháo mũ, kính mắt và khăn, cất vào túi rồi mới ra khỏi quán.

Tôi không mang xe đạp nên đi tàu điện, xuống tàu đi bộ khoảng mười phút thì tới quán. Đó là một quán nhậu có vách ngăn cho từng bàn, tôi và Tosuke đã nhiều lần tới một quán nhậu khác cùng chuỗi. Đối với sinh viên đại học chúng tôi thì việc biết giá cả của thực đơn là một yếu tố quan trọng khi chọn quán nhậu.

Tôi bước vào quán, báo tên của Tosuke, nhân viên liền đưa tôi tới bàn. Lúc này tôi mặc áo khoác và cầm túi xách, trông đã bình thường hơn khi nãy rất nhiều. Người thấy tôi trước là Pon, cô đang ngồi chống hai tay lên cằm vẻ khá mệt mỏi.

"Ôi, anh Kaede. Anh tới rồi! Hôm nay anh mặc đồ đẹp thế, anh đi hẹn hò đấy ạ?"

Gương mặt Pon ửng hồng, có lẽ vì vừa uống rượu khi cơ thể mệt.

"Tới rồi đó hả. Mà sao cậu không mặc bộ đồ chính thức rồi hãy tới?"

"Trời, chính thức là thế nào? Hai người tới lâu chưa? Hôm nay hai người có buổi giao lưu nhỉ."

Chúng tôi không cho Pon biết kế hoạch nên tôi phải lựa lời nói cho khéo. Chúng tôi ngồi bàn bốn người, Pon và Tosuke ngồi đối diện nhau, tôi ngồi xuống ghế cạnh Tosuke.

"Buổi giao lưu hôm nay thế nào?"

Khác với lần trước, hôm nay Pon mặc áo sơ mi trắng vì buổi giao lưu là một sự kiện khá nghiêm túc. Đáp lại câu hỏi của tôi, Pon lắc đầu nguầy nguậy, đôi lúc để lộ cổ cũng ửng hồng giống như khuôn mặt.

"Mệt thực sự anh ạ."

Câu nói chứa đầy cảm xúc thực của cô.

"Mệt ơi là mệt ấy. Lúc đi xin việc cũng mệt thế à anh? Em chịu thôi! Chắc em sẽ hóa thành tro trước khi lên được năm bốn mất!"

"Ừm, hôm nay vất vả thật, còn bị hỏi ý kiến bao nhiêu lần nữa."

"Em thực sự ghét tụi Moai rồi đấy, mỗi lần em nói ra ý kiến của mình họ đều hỏi lại rằng nói thế nghĩa là sao, bực chết đi được. Em đã nói phần của em rồi, tới phiên họ thì họ phải cố mà hiểu chứ."

Pon có vẻ ghê gớm hơn tưởng tượng của tôi rất nhiều, cô cầm lấy ly highball [9] uống một ngụm. May mà quán rượu tấp nập đủ để nuốt trọn tiếng kêu than của cô gái này.

[*] Thức uống pha từ rượu whisky và đồ uống có gas.

"Thế vẫn chưa hết đâu anh Kaede ạ. À mà thôi, anh gọi đồ trước đi ạ."

Dẫu đang bức xúc nhưng Pon vẫn không quên để ý tới tôi. Được cô giục, tôi quay sang cậu phục vụ nãy giờ đứng chờ bên cạnh với nụ cười trên môi, gọi một cốc bia tươi cỡ vừa. Bia lập tức được mang tới, sau khi chúng tôi cạn ly, tôi giục Pon kể tiếp. Pon nói "À vâng" như thể vừa sực nhớ ra, rồi tiếp tục câu chuyện. Tôi nghĩ chắc cô ấy đã rất quen với việc nói chuyện cùng người hơn tuổi.

"Tất cả là tại cái anh này này!"

Bị Pon chỉ vào người, Tosuke giả vờ nghiêng đầu ngạc nhiên.

"Anh ấy nói chuyện với đám người trong Moai vui vẻ lắm! Anh ấy phấn khích như vậy nên em ở bên cạnh nhiều lúc cũng bị lôi vào, thế mà anh ấy bảo tới để hỗ trợ em cơ đấy, chẳng biết hỗ trợ chỗ nào nữa."

"Ơ, người ta hỏi ý kiến nên anh trả lời thôi mà? Thế rồi nó tự biến thành một cuộc nói chuyện đấy chứ, Kaede nhỉ."

Tosuke quay sang chờ đợi sự đồng tình của tôi, tôi không ở đó nên chẳng biết thế nào, nhưng Tosuke có thừa năng khiếu giao tiếp và hiểu biết để làm được việc đấy. Chắc hẳn cậu ấy đã khiến cuộc nói chuyện với người khác trở nên rất vui vẻ.

"Nào có phải. Anh ấy cứ chăm chăm nói về mấy chuyện như làm sao để giữ được nguồn lao động địa phương, hay hiệu quả của nền kinh tế nguyên phát, như kiểu khoe kiến thức ấy. Anh trả anh Tosuke vui vẻ, suy nghĩ giản đơn lại cho em mau!"

Tosuke cười vui vẻ trước lời lẽ hơi xấc xược của cô em khóa dưới. Chắc hai người họ lúc nào cũng vậy. Hơn nữa những lời này giống hệt lời Tosuke nói với tôi tại quán karaoke .

"Nào có khoe mẽ gì đâu, anh vẫn hay nghĩ về mấy việc kiểu đó mà. Kaede nhỉ?"

"Không đâu Tosuke, câu vừa rồi khá là khoe khoang rồi."

"Anh thấy chưa! Ôi, anh Tosuke của em bị nhiễm màu rồi, chẳng mấy nữa anh sẽ biến thành một phần của Moai mất thôi!"

Trong lúc Pon chưa nói hết, Tosuke đã nói chen vào "Không đời nào nhé" để đáp lại nỗi lo lắng của Pon.

"Nếu đã tham gia thì phải nhiệt tình với hoạt động chứ, anh chỉ nghĩ vậy thôi."

Sau đó cậu ta biện minh thêm mấy lời không cần thiết nữa. Tôi biết Tosuke là người như vậy. Nhưng chắc chắn lý do không chỉ có thế.

"Thế với tư cách một người ghét Moai thì Tosuke thấy buổi giao lưu thế nào?"

Tôi muốn hỏi suy nghĩ thật của cậu ta. Nghe tôi hỏi, Tosuke khoanh tay, môi hơi chu lại. Trông chẳng dễ thương gì cả.

"Ừm, thế tôi nói thẳng nhé?"

"Ừ, toạc móng heo luôn đi."

"Ừm..." Tosuke dường như đang chọn lựa từ để nói.

"Nói thế nào nhỉ, đối với những người phân tách rạch ròi mục đích của mình thì buổi giao lưu vừa rồi là một sự kiện rất đáng tới dự."

"Anh Tosuke lúc nào cũng có thể phân tách rạch ròi được ấy!"

Vừa chia món trứng cuộn được bưng ra, Pon vừa nói với vẻ chẳng suy nghĩ sâu xa gì.

"Phân tách rạch ròi mục đích của mình là sao?"

"Ý tôi là những người không quan tâm buổi giao lưu được tổ chức với mục đích gì, chỉ chú tâm đạt mục đích của chính mình ấy, những người như thế sẽ muốn tham gia."

"Thế à."

Tôi đáp lại một cách hời hợt để Pon không cảm nhận được mối liên hệ giữa tôi và Moai. Tosuke hình như cũng hiểu điều đó nên cậu ta nói tiếp, phớt lờ câu đáp của tôi.

"Số sinh viên tới chỉ để tạo mối quan hệ nhằm dễ xin việc sau này nhiều hơn tôi tưởng nhiều. Trong giờ thảo luận thì thảo luận cho có, tới giờ giải lao thì hăng hái đi làm quen nói chuyện với những người đã đi làm. Vì trong lúc thảo luận không được phép nói ra tên công ty họ đang làm việc mà. Chỉ được phép nói tới ngành nghề họ đang làm thôi. Nếu muốn trao đổi danh thiếp thì phải đợi tới giờ giải lao. Những cô gái không giỏi ăn nói nhưng tự tin về ngoại hình thì lúc thảo luận chỉ cần im lặng, chăm chăm nhìn anh chàng mà cô ta nhắm trúng là được."

"Loại con gái đấy đáng ghét thật."

Trong lúc chúng tôi nói chuyện, Pon đã chia xong trứng cuộn cho cả ba. Tôi nói lời cảm ơn, Pon đáp lại, "Tới món nào cần khỏe tay mới chia được thì các anh chia hộ em nhé." Cô ấy khéo nói thật.

"Tôi cũng không thích kiểu người như vậy. Nhưng chí ít, đối với những người có mục đích rõ ràng thì buổi giao lưu này rất hữu ích."

"Ý kiến này thật đúng kiểu của Tosuke nhỉ."

Tosuke luôn có thể tách biệt cảm xúc khỏi suy nghĩ của mình.

"Thì vì đó là ý kiến của tôi mà. Nhưng giống như Pon từng nói trước đây, điều đó khác hẳn với lý tưởng 'trở thành phiên bản mong muốn của bản thân', nên nơi đó không hợp với những người ghét bầu không khí kiểu vậy. Tôi nghĩ vì thế nên Pon mới mệt mỏi thế này."

"Còn em thì rất muốn biết tại sao anh Tosuke ghét cay ghét đắng Moai mà khi tới nơi lại tham gia vui vẻ đến thế."

"À không, anh không hẳn thấy nó vui vẻ..."

Tosuke liếc tôi rồi nói nhỏ, "Nhưng có lẽ anh cũng nhìn nhận lại nó một chút rồi." Từ tình trạng của Tosuke có thể thấy được điều đó, may là cậu ấy đã không nói dối tôi.

"Nhưng anh đánh giá cao Moai không phải xét theo tổng thể, chỉ là cách vận hành của họ rất gọn ghẽ, việc chuẩn bị chỉn chu, và bầu không khí ở đó thì rất hào hứng. Anh không ưa thái độ khoe khoang, tỏ vẻ ta đây của nhóm cán bộ, nhưng anh nghĩ đơn giản là, để tổ chức một sự kiện việc làm như thế này sẽ tốn rất nhiều công sức chuẩn bị. Nên tuy không thích họ nhưng anh thấy họ là những người được việc đấy."

Trước ý kiến đầy tính xây dựng của Tosuke, tôi đã hiểu ra và phải công nhận cậu ấy nói đúng.

"Nhưng những việc đó cứ để ban tư vấn việc làm của nhà trường phụ trách cũng được, anh không thích cách họ dùng mánh khóe để gặp gỡ và tạo kết nối với những người đã đi làm. Anh nghĩ sự kiện đó không cần được tổ chức bởi Moai. Tuy gọi là thảo luận, nhưng hầu hết đều là những bài giảng tự mãn của mấy người đi làm thôi."

"Anh nhớ có một ông chú cho rằng bắt buộc các nhân viên yếu kém đi làm vào ngày nghỉ để cấp trên hướng dẫn cho họ là một việc rất hay không? Ông ta thật đáng chết mà."

"Ồ, có cả người như vậy sao?"

Tôi cười với cô gái có miệng lưỡi khá độc địa này, trong lòng nhẹ nhõm bởi Tosuke vẫn đang phê phán Moai.

"Dù sao thì nhờ vậy em sẽ biết được công ty nào nên vào, công ty nào nên tránh mà. À, em cũng nhận danh thiếp của nhân viên tuyển dụng ở ngành em quan tâm rồi phải không?"

"Dạ vâng, ừm..."

Pon rờ rờ túi áo trên ngực mình. Tay còn lại không thò vào được nên cô cứ loay hoay mãi, chiếc cúc áo bị vải kéo căng ra, trông đến là chật vật.

"Đây ạ. Là anh Takasaki Hirofumi. Anh ấy cao và đẹp trai thật. Cái kiểu hơn người như thế đúng là khiến người ta điên tiết anh nhỉ?"

"Ừ, anh hiểu cảm giác đó."

"Trời, anh ấy tốt thế mà. Anh Tosuke nhìn đời méo mó thật, bụng dạ anh hẹp hòi ghê ấy."

Thật may vì có vẻ hôm nay Pon cũng thu được thành quả. Lần này chúng tôi đã gợi ý cô ấy tới tham gia để có thể trà trộn vào đó, nên nếu làm cô ấy mệt mỏi mà không được lợi ích gì thì tội cho cô ấy lắm.

Tôi khẽ thở dài. Có vẻ kế hoạch lần này đã kết thúc mà không gặp phải thất bại lớn nào. Tôi có thể bàn về kế hoạch tiếp theo với Tosuke vào lần sau, hoặc sau khi giải tán tôi sẽ tới nhà cậu ta. Vừa nghĩ vậy tôi vừa gắp củ cải bào đặt lên miếng trứng cuộn để ăn, vừa ăn xong thì Pon cho tôi biết một sự thực bất ngờ.

"Nhắc mới nhớ, anh Tosuke cũng trao đổi số điện thoại với mọi người đó ạ?"

"À, phải rồi, anh có trao đổi với Ten."

"Thật á?"

Tosuke quay sang gương mặt kinh ngạc của tôi, chầm chậm chớp mắt một cái, có lẽ cậu định nháy mắt nhưng thất bại.

"Trời, Tosuke, cậu định vào Moai thật đấy à?

"Em cũng nghĩ thế đấy."

Không hiểu sao Tosuke nhún vai và lắc đầu.

"Không phải. Anh ở cùng nhóm với cậu ta mấy lần lận. Lúc Pon nhận danh thiếp từ nhà tuyển dụng, anh có nói chuyện với cậu ta. Cậu ta cũng tham gia phỏng vấn ở công ty mà anh đã trúng tuyển, cuối cùng cậu ta chọn bên khác nên bỏ công ty đó, tuy thế bọn anh vẫn hẹn đi uống cùng nhau, vì vậy cậu ta mới hỏi số điện thoại của anh."

Nên nói gì thêm về khả năng giao tiếp của Tosuke đây?

"Hẳn là mấy người thích khoe khoang đã bắt được sóng của nhau đấy anh Kaede ạ. Anh em mình cứ sống nghiêm túc thôi anh nhỉ."

Tôi bật cười trước câu nói của Pon. Nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác một nỗi sợ hãi mơ hồ đang chầm chậm lan ra những ngón tay mình.

Nhưng tôi không có cách nào kiểm chứng nỗi sợ ấy ngay tại đó. Bởi Pon đã đề nghị chấm dứt câu chuyện nhạt nhẽo này. Tôi cũng nghĩ nếu cứ tiếp tục những chuyện về Moai thì thật kỳ cục, thế là chúng tôi điều chỉnh lại tâm trạng, vừa chuyện phiếm vừa uống rượu và ăn những món ăn hương vị đậm đà.

Chớp mắt, hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Quán hãy còn nhộn nhịp, dù tiếng cười nói và tiếng cốc vỡ râm ran bên tai nhưng Pon đã gục mặt trên bàn, không dậy nổi. Có lẽ cô ấy đã uống khá nhiều, và cũng mệt nữa.

"Hôm nay vất vả cho cậu rồi."

Tôi nâng cốc rượu xô đa chanh lên. Khi nãy Tosuke đứng dậy đi vệ sinh, nhưng lúc về đã chuyển sang ngồi cạnh Pon cho tiện. Cậu ta chạm cốc với tôi.

"Thật ngại khi nhờ cậu làm phần việc mệt mỏi đó. Nếu tôi có thể giúp gì trong quá trình tìm việc của Pon thì tôi nhất định sẽ giúp."

"Chắc Pon sẽ rất vui với lời đề nghị đó, còn tôi thì không sao. Tìm được việc rồi nên tôi rảnh lắm, tôi tới đó cũng để xem tình hình các em khóa dưới thế nào."

"Cậu lại nói giảm đi rồi... Mà không ngờ cậu có thể kết thân với Ten tới mức trao đổi số điện thoại cơ đấy, cậu giỏi thật."

Nếu không có Tosuke, chắc chắn còn lâu tôi mới tới được giai đoạn đó.

"Có gì đâu, tôi đơn giản là tiếp cận cậu ta sau khi nhận được tin nhắn của cậu thôi, và may mắn là cậu ta quá cởi mở. Cậu ta mang tới cảm giác kiểu 'không biên giới' ấy. Thú thực lúc cậu ta hỏi số điện thoại, tôi cũng kinh ngạc lắm. Tôi lỡ miệng bảo mình sẽ không vào Moai đâu. Cậu ta bảo thế thì tiếc quá, nhưng thôi quen nhau rồi thì cứ trao đổi số, thế là chúng tôi trao đổi số cho nhau. Cậu ta hẳn là típ người cậu ngại tiếp xúc nhỉ?"

"Ừ. Với tôi cậu ta giống như người ở thế giới khác vậy."

Tosuke cười bảo "Tôi cũng đoán thế", như thể hiểu rõ về tôi lắm.

"À mà cậu ta vướng phải vụ lùm xùm gì vậy?"

Nhắc mới nhớ, tôi chưa giải thích cho Tosuke nghe chuyện đó. Tôi bèn kể lại câu chuyện nghe lỏm được ở quán cà phê cho Tosuke.

Nghe tôi kể xong, Tosuke thì thầm, "Ra là thế."

"Lúc ở trong hội trường cậu ta có làm hành động gì kiểu vậy không?"

"Ừm, tôi không trực tiếp thấy cậu ta làm mấy việc kiểu như sờ nắn vòng một của mấy chị cựu sinh viên đâu."

"Nếu một kẻ như thế làm cán bộ cho Moai thì chúng ta chẳng cần đánh cũng tự thắng."

"Cậu nói phải. Nhưng cậu ta hình như rất thân thiết với mấy chị có vẻ hay tham gia ngày hội giao lưu. Với người mới gặp lần đầu cậu ta cũng rất bạo dạn làm quen để tạo mối quan hệ. Với cái đà đó thì tiến triển thành những vụ lùm xùm kiểu kia cũng không có gì lạ. Cậu ta có vẻ là kiểu người gặp dịp thì chơi, mặt mũi cũng nam tính, không quá đẹp trai nên không tạo cảm giác xa cách."

Tôi hiểu ý Tosuke là Ten rất được đám con gái mến mộ.

"Đúng kiểu người Tosuke ghét nhỉ."

"Ừ. Nếu không phải vì nhiệm vụ thì tôi chả muốn lại gần cậu ta tí nào."

Tôi không nghĩ mình hiểu toàn bộ suy nghĩ của Tosuke, vì thế tôi nói, "Thế thì càng vất vả cho cậu rồi" để kết thúc chủ đề này ở đây.

"Ừm, xin lỗi vì cậu vừa thực hiện nhiệm vụ vất vả, nhưng giờ tôi có thể nêu ý tưởng về bước tiếp theo của chúng ta được không?"

"Được chứ."

"Ừ, tôi sẽ nói đơn giản thôi. Để thổi bùng lên làn sóng chỉ trích đối với việc này, tôi nghĩ cách hiệu quả nhất là gợi ra những câu lỡ lời của cậu ta, hoặc bắt được tại trận. Thế nên nói thế này hơi ngại, nhưng tôi muốn chúng ta trở nên thân thiết với Ten."

"Đúng là như vậy. Mà cậu nói 'chúng ta' à, nghĩa là cậu ta không biết cậu ư?"

"Tôi nghĩ là không. Cậu ta là cư dân của một thế giới khác mà. Hơn nữa hồi tôi còn ở đó thì cậu ta chưa gia nhập."

Tôi cũng không biết cậu ta tham gia từ đợt nào. Nhưng dù từ đợt nào, nếu cậu ta vào Moai để gặp gỡ các cô gái, để thỏa mãn tính dục của mình, rồi một người như thế lại trở thành cán bộ của Moai, thì sự tồn tại của cậu ta chính là biểu tượng của một Moai lệch lạc.

"Thế để tôi gọi cho cậu ta rủ đi uống nhé. À, nhưng nếu buổi đi uống đó tình cờ là một buổi hẹn hò nhóm thì hãy nhớ tôi đi chỉ vì nhiệm vụ yêu cầu như thế, nên đừng nói với cô ấy đấy."

Tosuke chỉ tay vào Pon. Tôi có cảm giác cậu ta còn một lý do nào đó khác, nhưng thôi không quan trọng. Tôi lắng nghe tiếng thở nhẹ nhàng trong giấc ngủ của Pon.

"Tôi sẽ giữ kín việc cậu muốn tán cô ấy."

"Thôi đi."

Ánh nhìn về phía Pon và giọng nhắc nhở nho nhỏ của cậu ta cho thấy đó không phải lời nói đùa, điều đó khiến tôi thấy thật dễ thương. Nhưng mà, bảo tình cảm của một người bạn cùng tuổi thật dễ thương thì có vẻ hơi kỳ cục nhỉ.

"À mà cậu có thấy chủ nhiệm câu lạc bộ chưa?"

Không biết Tosuke có nhận ra là nụ cười mỉm nhàn nhạt của tôi đã đơ cứng lại sau khi nghe cậu ta hỏi không.

"Ừ, thấy rồi."

"Cậu cảm thấy thế nào? À, xin lỗi, câu hỏi của tôi kỳ cục quá."

"Không sao. Ừm..."

Tôi ngẫm nghĩ xem tôi cảm thấy thế nào. Sau đó tìm ngôn từ thật dễ hiểu để nói với Tosuke.

"Tôi cảm thấy... muốn lấy lại. Không hẳn là muốn lấy lại Moai, mà là lấy lại lý tưởng của chúng tôi."

"Thế à."

"Ừ."

"Hiếm khi thấy cậu nhiệt huyết với thứ gì và nói những câu dễ gây xấu hổ như vậy, nên tôi sẽ giúp cậu."

Tôi nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng với cậu bạn đáng tin cậy này. Nhưng Tosuke gạt đi, bảo, "Đừng nói lời cảm ơn trang trọng quá, xấu hổ chết đi được."

Trong khoảng một tiếng sau đó, chúng tôi tạm quên nhiệm vụ hôm ấy đi để nhậu tiếp.

"Giờ chúng ta đưa Pon về thôi nhỉ. Sau đó về nhà tôi thay đồ. À, nhưng nếu Kaede thích thì tôi có thể cho cậu mượn luôn."

"Tất nhiên tôi sẽ qua nhà cậu, trả cậu nhanh được giây nào hay giây đấy."

"Sao thế, thấy cậu mặc bộ này Pon còn hỏi 'Anh đi hẹn hò à' cơ mà? Vả lại cậu cũng nên tìm bạn gái mới đi chứ. À, hay là cậu vẫn còn lưu luyến cô bạn ở chỗ làm thêm?"

"Tôi không giống cậu dạo trước đâu mà lo. Thôi nào, đánh thức Pon dậy đi."

Nghe tôi nói, Tosuke gọi Pon. Nhưng Pon không dậy nên Tosuke lấy tay chọc chọc vào vai cô, cơ thể cô hơi giật lên một cái rồi khẽ động, cô ngẩng đầu lên để lộ vầng trán đỏ ửng.

"Xin lỗi các anh, em ngủ thiếp đi mất... ưm..."

"Chúng ta về thôi."

"Dạ..."

Tôi để Tosuke lo cho Pon hãy còn đang ngái ngủ, một mình ra tính tiền.

Ra khỏi quán, đưa Pon về rồi tới nhà Tosuke, chúng tôi định nhậu thêm tăng hai, nhưng cuối cùng lại ngủ thiếp đi trên sàn nhà cậu ta từ bao giờ chẳng hay.

Không hiểu sao Pon và cả cô gái ở quán làm thêm tôi đã hẹn hò rồi chia tay hơn một năm về trước lại xuất hiện trong giấc mơ đêm hôm đó của tôi.

Nhắc mới nhớ, Pon đã chuyển sang gọi tôi bằng tên từ khi nào thế nhỉ.

Buổi sáng tỉnh dậy, chợt tôi mơ hồ nghĩ tới điều đó.

Akiyoshi đang bước xuống cầu thang thì bắt gặp tôi đi trên hành lang, cô ấy đưa mắt ra hiệu cho tôi. Sau đó cô ấy xuống cùng tầng với tôi, rồi tạm biệt người phụ nữ đi cùng cô ấy khi nãy. Vừa quay lưng lại với người phụ nữ đang đi xuống, Akiyoshi liền cất tiếng chào và đứng trước mặt tôi.

"Chào cậu, Kaede. Cậu có việc gì mà sang bên này vậy?"

"À, tớ phải tới phòng giáo sư ở tầng trên để nộp báo cáo."

"Thế à. Nộp xong cậu có tiết học hả?"

"Không có, tớ đang định về. Akiyoshi thì sao?"

"Tớ cũng không có tiết, giờ tớ sẽ đi gặp bạn. À phải rồi, Kaede đi ăn với tớ không?"

"Đột ngột vậy?"

Những việc này thật hiếm thấy. Cả việc Akiyoshi háo hức gặp ai đó, lẫn việc cô ấy có hẹn với ai đó. Hơn nữa, tôi không hiểu sao cô ấy có hẹn với người ta rồi mà còn rủ tôi đi ăn.

"Thực ra tớ sắp đi gặp một bạn rất có hứng thú với Moai. Người đi cùng tớ ban nãy là cô giáo của một môn tớ đang học, hôm trước tớ kể chuyện về Moai ở lớp học đó thì có một bạn tỏ ra rất hứng thú. Hôm nay tớ đi gặp bạn ấy, nếu Kaede cũng đi gặp được thì tốt quá. À, nhưng nếu cậu bận hoặc không thích thì cũng không sao cả."

Tôi không bận, và tuy không thích việc gặp gỡ người khác lắm nhưng cũng không đến nỗi ghét. Tôi chỉ băn khoăn một điều.

"Buổi gặp này kiểu như kiểm tra trước khi gia nhập tổ chức ấy hả? Ý tớ là tổ chức bí mật của chúng ta."

"Không đao to búa lớn vậy đâu. Chúng ta có phải Hội Tam Điểm [10] hay gì đâu, đâu cần tuyển lựa những người đặc biệt."

[*] Được cho là một tổ chức huynh đệ có nguồn gốc từ thời Trung cổ, chính thức ra đời ở thị trấn nhỏ Warrington, Anh vào năm 1646.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru