Dại Khờ, Đau Đớn, Mong Manh

Lượt đọc: 444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Tôi đã rời khỏi Moai vì lẽ đó.

Kể ra thì câu chuyện chỉ có vậy.

"Vì chuyện chỉ có thế nên trước giờ tôi đều dặn lòng không quan tâm gì tới Moai nữa."

Tôi hít vào một hơi thật sâu.

"Nhưng sau khi tìm được việc, hay nói theo cách của Tosuke là sau khi tương lai được định đoạt, tôi đã nhìn lại những việc mình làm trước nay. Thế là tôi nhớ tới hồi mình tạo ra câu lạc bộ Moai đó. Rồi tình cờ hôm nay chúng ta nói về Moai nên tôi quyết định kể cho cậu nghe."

Thực ra tôi đã cố thu hết can đảm từ sáng nay rồi.

Tosuke im lặng, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Quả nhiên cậu ta đã chăm chú nghe tôi kể. Từ phòng hát bên cạnh vọng sang bài hát của một ban nhạc thịnh hành thời chúng tôi còn là học sinh trung học.

"Xin lỗi vì trước đây không kể cho cậu nghe."

Tôi xin lỗi - Tosuke gãi gãi mặt với vẻ không thoải mái.

"Không sao."

Vẻ mặt Tosuke thực sự khó xử.

"Tôi cũng xin lỗi vì đã luôn miệng nói xấu câu lạc bộ mà cậu tạo ra... Nhưng mà cũng tại cậu cả, cứ im lặng nghe chẳng chịu nói gì."

Tosuke nở nụ cười không còn phòng bị, khác hẳn lúc trước, sau đó lại chau mày.

"Có chuyện này càng khiến tôi áy náy với cậu hơn..."

"À, ừm, nếu cậu còn giận thì tôi xin lỗi, thật đấy."

"Không phải vậy. Sau khi nghe câu chuyện của cậu, tôi càng ghét tụi đấy hơn. Dù đó là tập thể do cậu tạo ra, nhưng tôi vẫn không thể thích nó nổi."

Trước câu nói thành thực và thể hiện sự quan tâm tới cảm xúc của tôi, tôi bất giác bật cười, xua xua tay.

"Không sao, không cần áy náy với tôi. Giờ tôi không liên quan gì tới nó nữa nên cậu thích hay ghét cũng chẳng quan trọng."

"Thật à?"

"Thật chứ, sao cậu hỏi thế?"

"Cậu không bực mình hả? Chúng là những kẻ đã đuổi cậu khỏi đó mà? Những kẻ đang điều hành Moai ấy."

Tôi hiểu ý Tosuke là nếu Tosuke bị đối xử như vậy, cậu ta sẽ rất tức giận. Vì rất hiểu nên tôi lựa lời cẩn thận để đáp.

"Ừm... Cảm giác của tôi không phải là tức giận. Ngẫm kỹ thì trước nay tôi chưa bao giờ tức giận với Moai cả. Sau khi rời khỏi đó, tôi thấy thất vọng nên thực lòng nghĩ nó muốn ra sao thì ra, và từ đó tới giờ tôi luôn kinh ngạc trước sự thay đổi của nó."

"Người bạn đã cùng cậu tạo ra câu lạc bộ đó thì... sao?"

Nhìn vẻ mặt khó nói của Tosuke, tôi cười, cố để câu nói của mình không trở nên nặng nề quá: "Cậu ấy không còn trên thế gian này nữa rồi." Tosuke nói nhỏ "Xin lỗi nhé." Cậu ta thực là một anh chàng tử tế.

"Không sao. À phải rồi, giờ nói tới lý do tại sao tôi kể lại chuyện Moai vào lúc này. Chả là, tôi muốn mượn sự thông tuệ của cậu để xem có thể làm gì cho người bạn đã cùng tôi tạo ra Moai hay không. Giờ chúng ta đã tìm được việc, có nhiều thời gian, chỉ cần tốt nghiệp nữa là xong. Tôi muốn những ngày cuối đời sinh viên có thể làm được điều có ích cho ai đó."

"Chà, cậu biết nghĩ cho bạn bè ghê."

"Tôi là thằng chơi được mà. Không biết tôi nên làm gì nhỉ."

Tosuke "ừm" một tiếng, vẻ mặt giống như đang nghiêm túc nghĩ ngợi giúp tôi. Nhưng không lâu sau tôi nhận ra thứ cậu ta ngẫm nghĩ không phải là các ý tưởng. Tosuke có vẻ đang trăn trở xem có nên nói ra điều mình vừa nghĩ tới hay không. Tôi bật cười trước điều mình tưởng tượng.

"Lẽ nào cậu định khuyên tôi đi tẩn cho đám Moai một trận?"

Nghe tôi nói, Tosuke làm ra vẻ mặt kỳ cục như thể đang ấp ủ một kế hoạch tà ác nào đó, cậu ta trườn người về phía tôi.

"Nếu là tôi, với một tổ chức loại trừ tôi và khiến người bạn đã mất của tôi không yên lòng như thế, nhân dịp tốt nghiệp tôi sẽ tính sổ với nó."

"Tính sổ là làm gì?"

"Tôi vẫn chưa biết. Nhưng mà giờ khôi phục nó về như cũ thì hơi khó nhỉ."

Đúng là không thể khôi phục về như cũ được. Tuy Moai giờ biến chất, nhuốm đầy màu sắc tư lợi, nhưng nó đã là một tổ chức lớn mạnh. Nó không còn là một câu lạc bộ chơi chơi của một hai người nữa rồi. Khôi phục lại, nói cách khác là chiếm lĩnh nó, nghĩa là biến tổ chức đó trở thành của mình. Việc chiếm lấy quyền điều hành tổ chức thay thế các cán bộ hiện tại của Moai là một việc rất khó.

Tôi nghĩ một chút rồi nhìn thẳng vào mắt Tosuke.

"Thế ý tưởng này thì sao, chúng ta khiến nó phải ngừng hoạt động vĩnh viễn?"

"... Ừm, khi nãy cậu nói rồi đấy, tổ chức là thứ rất dễ đổ vỡ. Có lẽ sẽ có cách."

"Cách..."

Nếu thực sự có cách, liệu tôi có làm được không? Chính xác thì tôi có đủ nhiệt tình để làm không?

"Tôi chỉ mới nghĩ đến việc làm thế nào để vực Moai dậy một lần nữa. Dù tôi biết lúc đó sẽ phải tranh đấu rất nhiều."

"Ra thế. Thực ra cậu có thể kéo sập nó rồi tạo một Moai mới cũng được. Và cậu sẽ phải đi tìm các em khóa dưới ủng hộ cậu, đương nhiên là với lý tưởng ban đầu."

Nếu làm như vậy, có lẽ tôi sẽ biến được lời nói dối của Akiyoshi thành sự thật.

"Khi đó tôi sẽ làm thư ký câu lạc bộ cho cậu."

"Tôi không định kéo Tosuke vào vụ này đâu."

"Đừng có tách tôi ra thế chứ."

"Thế cậu có tham chiến không?"

"Ừm, cái đó tùy cậu, nhưng nếu cậu quyết làm thì tôi giúp một tay."

Phá hủy Moai hiện tại, sau đó gây dựng một Moai mới.

Tôi sẽ thử nghiêm túc cân nhắc ý tưởng đó.

Tôi sẽ xóa sổ tổ chức xa rời lý tưởng, trở nên méo mó vặn vẹo đó, và tạo dựng lại một nơi dành cho lý tưởng. Nếu nói nơi đó dành cho ai, thì nó dành cho những người luôn mong cầu lý tưởng như Akiyoshi.

Trong lòng tôi cũng băn khoăn, rằng làm vậy Akiyoshi có vui không.

Nhưng cán cân trong lòng tôi chẳng biết tự khi nào đã bắt đầu nghiêng về phía mong muốn, cảm xúc của riêng tôi.

Được câu nói của bạn khích lệ, tôi bắt đầu nghĩ trong thời sinh viên này, cuối cùng mình cũng có thể ít nhất một lần hành động theo cảm xúc của bản thân.

Tôi nghĩ một phần cũng vì tôi đã quá mệt mỏi khi phải ngụy trang chính mình.

Một họa tiết vẽ cho tương lai bằng cảm xúc, tách rời lý trí, gần như một thứ lý tưởng, và một tâm tư non trẻ giống hệt như ai đó, chợt nổi lên trong lòng tôi.

"Cậu nói phải..."

"Gì cơ?"

"... Tôi sẽ thử chiến đấu với Moai xem sao."

Tôi cố tình đáp hơi ngập ngừng.

"Ừ, tôi hiểu rồi."

"... Có điều, tôi sẽ không làm gì khiến chúng ta bị hủy quyết định tuyển dụng đâu. Tôi sẽ chỉ làm những việc hợp pháp và vừa sức thôi."

"Vậy chúng ta là một tổ chức bí mật chiến đấu với một tập thể xấu xa à, nghe ngầu phết."

Thấy Tosuke hào hứng, tôi lại thấy có lỗi vì đã kể chuyện về Moai cho cậu ta nghe.

"Hãy dừng lại bất cứ khi nào cậu thấy không thoải mái nhé."

"Ừ. Nhưng vừa hay tôi đang rảnh, vả lại tôi vốn thích mấy việc này mà. Tôi luôn muốn thử đánh bại một tổ chức lớn chỉ với một nhóm nhỏ. Không phải rất giống bộ truyện Những chàng trai thế kỷ 20 sao?"

Tosuke nói vậy để tôi không phải nghĩ ngợi nhiều, nhưng nhìn nụ cười đầy vẻ phấn khích của cậu ta, tôi lại nghĩ có lẽ cậu ta thực lòng nghĩ thế.

Tuy lúc quyết định thì đầy khí thế như vậy, nhưng chúng tôi đâu thể tấn công trực diện được, đầu tiên phải đi thu thập thông tin đã.

Sau khi ra khỏi câu lạc bộ và không còn mối liên hệ gì với nó nữa, tôi chỉ biết những điều rất mơ hồ về Moai. Tôi cần biết cụ thể hơn về nội dung hoạt động cũng như tình hình nội bộ của câu lạc bộ.

Thế là, hát karaoke xong, Tosuke đã tới nhà tôi để thu thập thông tin.

Đầu tiên, chúng tôi quyết định xem thử trang chủ của câu lạc bộ. Tosuke luôn tránh xa Moai đơn giản vì quá ghét, nên khi nhìn thấy dòng chữ và bức ảnh khá hợm hĩnh trên màn hình, cậu ta "úi chà" một tiếng sau lưng tôi.

Ngó Tosuke có vẻ khó chịu nên tôi tự xem trang đó một mình. Dòng chữ to tướng thu hút ánh nhìn hiện ra ở trang đầu tiên viết về nội dung hoạt động chủ yếu của Moai.

Tôi có nghe nói Moai đã trở thành một câu lạc bộ hỗ trợ tìm việc, nhưng hình như nội dung hoạt động của nó đã thu hẹp và cụ thể hơn rất nhiều so với thời tôi còn ở đó. Tôi đọc dòng chữ.

Moai hiện tại có hoạt động chính là các buổi giao lưu. Đương nhiên những buổi giao lưu này khác với việc thuê trọn phòng tiệc trong quán karaoke để chơi bời như Tosuke nhìn thấy hôm nay. Một tập thể hỗn loạn, đầy tư tưởng tư lợi được tổ chức quản lý chặt chẽ, chúng gọi đó là một hội giao lưu.

Hội giao lưu giữa thành viên câu lạc bộ, các cựu sinh viên đã có việc làm và các công ty liên quan này tự xưng là "Nơi gặp gỡ tri thức và sáng tạo". Nghe nói họ tổ chức các buổi thảo luận nhóm gồm các sinh viên và cựu sinh viên đã có việc làm, về chủ đề "Sự tự lập thực sự", "Va chạm với những thứ khác biệt" v.v... Nhưng khi lý lịch và công ty trực thuộc của các cựu sinh viên, cũng như dự định tương lai của các sinh viên hiện tại được ghi ra thì mọi người đều hiểu rõ, mấy hoạt động này chỉ nhằm tạo kết nối mà thôi.

"Con người gặp gỡ nhau đâu phải là để tính chuyện lợi ích như thế nhỉ?"

Tosuke nói với vẻ chán ghét sau lưng tôi, nhưng hội giao lưu này có vẻ khá thu hút, mỗi lần tổ chức có tới gần năm mươi sinh viên trong trường và chừng đó người ở các công ty tham gia. Trên trang chủ có đăng nhiều ảnh hội trường giao lưu rộng lớn và ảnh những sinh viên đang giả vờ chăm chú lắng nghe. Một người có ít quan hệ bạn bè trong trường như tôi mà thỉnh thoảng cũng thấy vài gương mặt thân quen. Tôi nhìn phần thông báo ngày hội giao lưu tiếp theo, có vẻ tuần sau nữa họ sẽ thuê hội trường để tổ chức.

Nếu hỏi tôi có cảm nhận gì về những điều này, thì tôi chỉ nghĩ "Có cái gì là 'trở thành bản thân mà mình mong muốn' đâu". Nếu cần bổ sung thêm thì tôi con nghĩ "Mới mấy năm mà nó thay đổi nhiều quá."

Khác với ngày hội giao lưu, những buổi tranh luận quy mô nhỏ và những buổi tọa đàm có vẻ được tổ chức thường xuyên hơn, nhưng hình như chúng là các hoạt động kín trong nội bộ nên không có tấm ảnh nào được đăng lên.

Tiếp theo tôi trở về trang chủ, nhìn menu . Từ trang đó, tôi lần lượt dò theo thông tin về lý tưởng câu làc bộ, về nơi làm việc của các sinh viên sau khi tốt nghiệp, nhưng không tìm thấy thông tin nào hữu dụng cả. Có lẽ họ ý thức về việc bảo mật thông tin cá nhân nên không đăng gì về các thành viên cả.

"Quả nhiên không dễ gì có được thông tin ta muốn nhỉ, đúng là một tổ chức xảo quyệt."

Vừa cắn thanh kẹo Tosuke vừa nhìn vào màn hình.

"Cái này là cái gì? Blog à?"

"Đừng có chỉ thanh kẹo vào màn hình thế chứ."

Vừa nhắc nhở cậu ta, tôi vừa nhìn góc màn hình cậu ta chỉ. Ở đó có dán một tấm biểu ngữ ghi "Nhật ký Moai". Vừa nhấn chuột vào đó tôi vừa nghĩ "Nhật ký chứ không phải báo cáo ngày à?" Bên trong là một trang blog dịu mắt có nền màu xanh da trời, đúng là không thể dùng nó làm báo cáo ngày được.

Tôi cuộn chuột xuống bên dưới, đọc phần nhật ký mới nhất.

"Xin chào, tớ là Ten đây."

Trong lúc tôi lướt mắt đọc hết câu đó, Tosuke nhỏ giọng nói. "Có lẽ là một thằng ở khoa tôi."

"Cậu biết cậu ta à? 'Ten' chắc là biệt danh."

"Ừ. Tôi có chơi với mấy đứa em khóa dưới, trong đám đó có một đứa tham gia Moai. Hình như tôi có nghe qua biệt danh này rồi."

"Ra thế."

Tôi cảm thấy yên tâm vì Tosuke không đến nỗi "Ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng". Dù có thể ý nghĩa câu này hơi khác.

Tôi đọc tiếp nhật ký. Bài viết viết về giây phút bế mạc của chương trình gì đó, sử dụng rất nhiều hình mặt cười và các nhãn dán. Tôi đang nghĩ "Họ có vẻ vui vẻ thật", chợt Tosuke nói với vẻ kinh ngạc "Vui vẻ gớm nhỉ."

"Cướp được Moai từ tay Kaede nên sung sướng đến thế cơ đấy."

"Họ không có cảm giác họ đã cướp bóc thứ gì đâu."

"Giống kiểu người bị bắt nạt thì nhớ mãi, còn kẻ đi bắt nạt thì sớm quên ấy nhỉ, bực thật."

"Ừ."

Tôi gật đầu, cuộn xuống phía dưới trang blog . Có vài người luân phiên nhau viết bài, nhưng đó chỉ là những bài cảm tưởng lan man. Không có thông tin hữu dụng nào với chúng tôi, và cả với những người tìm tới trang web này với một niềm mong mỏi thuần khiết: biết thêm về Moai.

"Mà này, cậu nói cậu chơi với một em khóa dưới tham gia Moai hả? Không phải cậu rất ghét tổ chức đó sao?"

Tosuke đáp, "Ừ thì đúng là ghét. Nhưng em này tốt tính lắm. Em gái ấy tên Pon, người tỉnh Ehime."

"Biệt danh nghe tốt lành đấy. Pon trong nước ép pon [5] cũng chính là pon trong Nipponichi [6] đấy."

[*] Nghĩa là "quýt", ở đây đang nói tới một hãng nước quýt đóng hộp.

[*] Nghĩa là "số 1 Nhật Bản".

"Thật á? Chứ không phải Ponkan [7] à??"

[*] Quýt mật ong.

Tôi không ngờ Tosuke lại bất ngờ trước câu đùa vui cổ lỗ đến thế.

"Cô gái tên Pon đó không viết bài blog nào cả."

"Ừ, tuy là thành viên của Moai nhưng em ấy chỉ vào đó do được bạn bè rủ thôi thì phải. Chắc em ấy nghĩ gia nhập Moai thì dễ được đi thăm các công ty mà các anh chị khóa trên đang làm việc hơn. Thực ra tôi không thích tính cách nửa vời ấy lắm, nhưng ngoài điểm đó ra thì em ấy thực sự rất tốt."

"Cậu có vẻ nhấn mạnh chi tiết em ấy tốt bụng nhỉ. Cậu đang theo đuổi em ấy à?"

"Không, em ấy có bạn trai rồi, nghe nói hẹn hò từ thời trung học cơ. Có bao giờ cậu gặp một cô gái dễ thương mà cô ấy lại đang không thuộc về một ai đó đâu."

Sau khi nói ra một câu đầy "bi thương", Tosuke cầm chai trà chanh lên uống một ngụm lớn như thể bị cơn xúc động kích thích.

Tôi nghiêm túc lật tìm từng ngóc ngách nhỏ trên trang chủ của Moai để tìm kiếm thông tin suốt một lúc lâu. Cuối cùng chẳng tìm được gì, tôi định mở trang YouTube lên xem thì chợt Tosuke đề xuất.

"À, phải rồi, cậu muốn gặp thử Pon không? Có thể chúng ta sẽ hỏi được thông tin gì đó về thành viên câu lạc bộ đấy."

"À, cái cô em 'đang thuộc về ai đó' khi nãy ấy hả?"

"Thôi đừng đùa nữa. Em ấy là một cô gái tốt. Em ấy vừa gửi mail cho tôi về việc nghiên cứu nhóm. Em ấy là nhóm phó nhóm nghiên cứu của tôi đấy."

"Thế à."

Tôi cân nhắc lời đề xuất của Tosuke.

"Nhưng sau khi gặp cô ấy liệu chuyện chúng ta định phá hủy Moai có bị lộ không?"

"Không sao đâu. Em ấy không ủng hộ Moai đến thế đâu. Vả lại chúng ta đừng tỏ ra là gặp em ấy với mục đích tìm hiểu về Moai, cứ nói chuyện bình thường rồi lựa lời hỏi thôi."

"Ừ nhỉ..."

Phương châm sống của tôi lâu nay đã bị tính xã hội mà tôi nuôi dưỡng trong ba năm qua đuổi kịp và vượt lên trước.

"Cậu nói phải. Thế nhờ cậu hẹn với em ấy nhé?"

"Đương nhiên rồi."

Sau khi nhờ cậy Tosuke, ngay hôm đó buổi hẹn với Pon đã được ấn định vào thứ Hai tuần sau. Tosuke là người quảng giao. Cậu ta là con đường tắt để tôi tới đuợc Moai - nơi mà nếu chỉ có một mình thì tôi không đời nào chạm tới được. Một lần nữa tôi cảm thấy biết ơn Tosuke.

Trong lúc cậu ta sắp xếp cuộc hẹn với Pon, tôi thử tìm kiếm về Moai trên Instagram. Tôi tìm thấy nhiều tài khoản có nickname thể hiện người đó là thành viên Moai, khi tôi vào xem thử thì thấy những tài khoản này đầy những bức ảnh và bình luận như muốn khoe cuộc sống sinh viên đầy chí hướng cao đẹp của mình, thật đáng chán. Những hoạt động của Moai đâu phải được tổ chức để khoe với người ngoài như vậy.

Trong lúc tìm kiếm, thỉnh thoảng tôi cũng thấy những ý kiến phê phán Moai. Có lẽ hầu hết đều đến từ sinh viên trường tôi, nhưng cũng có những tài khoản có vẻ là của người đã ra trường đi làm.

Tôi nghĩ, đây quả là cục diện có lợi cho mình.

Sau cuộc hẹn karaoke , tôi và Tosuke đã mơ hồ nhắc tới chuyện làm thế nào để một vài cá nhân có thể chiến đấu được với cả một tổ chức. Phương pháp nhanh nhất mà chúng tôi nghĩ ra là một vụ tai tiếng hoặc một làn sóng chỉ trích. Việc một tổ chức hứng chịu làn sóng chỉ trích chỉ sau một vụ phốt là chuyện thường thấy, nếu làm theo cách này thì có thể dễ dàng che giấu xuất phát điểm của vụ phốt đó. Tôi nghĩ quan trọng là sẽ có bao nhiêu người tham gia vào làn sóng chỉ trích ấy, nhưng với tình hình này thì chắc không có gì đáng lo ngại. Vừa nhìn những lời chỉ trích không biết là thật hay giả dành cho tổ chức mình từng sáng lập, tôi vừa nghĩ vậy.

Những lời nói xấu ấy cũng thấm dần vào trái tim tôi.

Phương châm tạm thời đã được chốt, hôm đó chúng tôi chơi game ở nhà tôi chán chê rồi mới giải tán.

Tuần tiếp sau đó.

Cùng với tiếng chuông cửa gợi lên cảm giác hoài cổ kỳ lạ, tôi bước vào quán trà nằm cách trường một đoạn ngắn, liền thấy Tosuke ngồi ở chiếc bàn trong cùng của quán. Ngồi đối diện với cậu là một cô gái nhỏ nhắn, từ phía này tôi chỉ nhìn thấy sau lưng cô. Đó là Pon chăng.

Tôi từng tới quán này theo lời rủ của Tosuke mấy lần. Quán hội tụ đủ các yếu tố: quán quen của Tosuke, nơi thỏa mãn thú hoài cổ của cậu ta, và thỏa mãn ý đồ không muốn gặp các sinh viên cùng trường của tôi. Nghe nói quán cũng gần nhà Pon nữa.

Vừa bước tới gần tôi vừa giơ tay lên vẫy, Tosuke cũng giơ tay lên. Nhận ra điều đó, Pon ngoảnh đầu lại phía tôi. Đôi mắt cô to tròn trên khuôn mặt bầu bĩnh trẻ thơ, thảo nào Tosuke cho rằng tên Pon lấy từ chữ "Ponkan" - tôi nghĩ, không biết mình nghĩ vậy có thất lễ không.

"Xin lỗi, tôi đến muộn."

"Không sao. Giới thiệu với Pon, đây là Kaede, người đã trúng tiếng sét ái tình khi nhìn thấy em trong khuôn viên trường mình đấy."

"Ối, thật ạ? Ngại quá. Hóa ra em là típ người được các anh khóa trên để ý ư!"

Pon đưa hai tay lên áp vào má, nghiêng đầu cười vui vẻ. Cuộc sống hai mươi mốt năm của tôi không hạnh phúc đến mức nhận ra Pon là một cô gái tốt và chỉ đang hùa theo lời nói đùa của Tosuke. Thế là tôi dúi dúi Tosuke, "Nói linh tinh gì vậy", sau đó quan sát biểu cảm của Pon. Cô gái vẫn cười, cúi đầu chào tôi, "Dạ, xin lỗi anh, rất vui được làm quen với anh ạ."

"Chào em, anh là Tabata. Xin lỗi em nhé, chưa quen biết gì mà lại đường đột nhờ em giúp anh làm luận văn."

"Dạ không sao, nếu anh tin tưởng thì bao nhiêu bài điều tra em cũng sẵn sàng trả lời giúp anh ạ."

Tôi đã bàn với Tosuke và quyết định sẽ lấy cớ đó với Pon. Nhưng Pon lại chẳng có vẻ gì nghi ngờ và nhiệt tình giúp đỡ, tôi thấy hơi áy náy với cô ấy.

Tôi gọi cà phê đá, bắt đầu nói chuyện để tìm cách vào chủ đề chính. Để Pon thoải mái và bớt cảnh giác, tôi trêu chọc Tosuke và hỏi han về nhóm nghiên cứu của họ. Pon cũng hùa theo tôi trêu chọc Tosuke, rồi vui vẻ kể rằng thầy hướng dẫn ở nhóm nghiên cứu rất giỏi. Qua những điều đó, tôi thấy Pon quả là một cô gái tốt, ít nhất thì bề ngoài là vậy.

Lựa lúc phù hợp, tôi mở tập tài liệu mình vừa chuẩn bị cuối tuần ra. Dù chỉ là một tiểu xảo gạt người, nhưng tôi cũng không thể chuẩn bị qua loa quá được.

Tôi cầm sổ tay lên, hỏi Pon mấy câu tạo cảm giác về một luận văn tốt nghiệp của khoa thương mại, cô gái trả lời một cách nghiêm túc. Với vẻ mặt trong sáng ngây thơ đó, cô hẳn không thể ngờ được mục đích thật của chúng tôi.

"Anh hỏi xong rồi. Cảm ơn em. À, hôm nay để anh mời, em hãy gọi thêm món gì đi nhé, đồ uống hay đồ tráng miệng cũng được."

"Vậy em không khách khí nha, em gọi bánh ngọt nhé?"

"Ừ, em gọi đi."

Nhìn Tosuke đôi lúc hướng ánh mắt dịu dàng về phía Pon, tôi nghĩ Pon chắc hẳn rất được những người hơn tuổi yêu quý, bằng chứng là cô không hề khách khí trước lời mời của người khác như vậy.

Khi chiếc bánh kem phô mai Pon gọi và cốc cà phê thứ hai của tôi được bưng ra, Tosuke liền mào đầu cho mục đích chính của chúng tôi ngày hôm nay.

"Gần đây em có tham gia câu lạc bộ đầy đủ không đấy Pon?"

"Dạ không."

Vừa tháo tấm màng chắn quanh miếng bánh phô mai, Pon vừa đáp, "Em kiểu vất vưởng như hồn ma thôi. Giá mà tham gia mấy câu lạc bộ siêu nhiên thì có phải hay rồi không, chứ việc học và làm thêm bận quá, vả lại năm nay em cũng phải cân nhắc vấn đề việc làm rồi. À, nếu các anh có mối quen biết nào thì giới thiệu cho em với nhé."

Biểu cảm láu lỉnh của Pon chẳng hợp với guơng mặt non nớt của cô chút nào, giống như của một linh vật phúng phính vậy.

"Chà, nhờ bọn anh thì thà em nhờ chỗ khác sẽ tốt hơn nhiều đấy. Ví dụ như câu lạc bộ của em chẳng hạn, em cũng là thành viên cơ mà."

Tosuke khéo léo dẫn dắt câu chuyện, Pon khẽ chau mày.

"À, ý anh là Moai ạ. Em vắng mặt suốt ấy mà, nhưng sắp tới bên đó có sự kiện giao lưu thì phải. Cũng hơi khó vì chỗ đó khác với sở thích của em, nhưng có lẽ em vẫn nên tận dụng những mối có thể tận dụng được."

Pon lùng bùng nói.

"Khác với sở thích của em ư?"

Người hỏi là tôi. Tôi không muốn phó thác tất cả cho Tosuke và trở thành người vô hình ở đây. Vả lại, tôi cần nhìn thấu thứ khiến Pon chán ghét là gì. Nếu tôi phê phán hoặc dò xét quá nhiều về Moai thì rất có thể sẽ làm phật lòng cô ấy.

"Không đến mức như anh Tosuke, nhưng mà..." Pon rào trước như vậy.

"Em từng đi cùng bạn tới đó một hai lần, nhưng em không thích không khí ở đó lắm. Kiểu lúc nào cũng hừng hực khí thế 'Chúng ta sẽ vững bước tiến về tương lai' ấy."

"À, anh cũng không thích kiểu đó lắm, nhưng sao em ghét điều đó?"

"Ôi may quá. Ừm, nếu nói gọn trong một câu thì em thấy không khí đó thật tầm thường."

Thật may vì Pon không đánh giá cao Moai. Bởi nhờ thế cô ấy sẽ thoải mái cung cấp cho chúng tôi những thông tin về Moai mà cô ấy biết. Dẫu vậy, câu trả lời "tầm thường" của cô ấy vẫn khác với tưởng tượng của tôi, điều đó khiến tôi nảy sinh hứng thú.

"Tầm thường là sao em?"

"Moai có mục tiêu là 'trở thành bản thân mà mình muốn', vậy mà lại mở các sự kiện như thế. Nghe mục tiêu thật hay ho, nhưng khi tới sự kiện thì chỉ toàn những người lớn cười nói, cúi đầu đầy lễ nghi với nhau. Em thấy nó đã bị tầm thường hóa đi rồi, hoặc nói theo kiểu của Moai thì đơn giản là nó đã trở thành một bản thân mà mình không mong muốn, nhưng có lẽ phê phán những người ở đó thì cũng không đúng lắm. Em vẫn biết như thế."

Pon vừa nói vừa gượng cười, rồi tiếp, "Nhưng chắc em vẫn nên tới đó." Có lẽ ý cô ấy là tới đó để tìm việc.

Sau khi chấp nhận những điểm tốt, xấu của việc chúng tôi - những người phê phán thẳng thừng các thành viên của Moai - sắp làm, tôi vẫn thấy cần phải làm việc đó, vì thế tôi tiếp tục dấn bước.

"Lúc đầu em gia nhập câu lạc bộ để tham gia các sự kiện đó ư?"

Pon gật đầu hai cái, miệng cô đang ngậm bánh kem phô mai.

"Em có bạn thân ở trong tổ chức đó, bạn ấy rủ em nên em tới đó kiến tập. Nhưng đối với Moai thì em với bạn ấy giống như đã chết rồi vậy."

Tosuke bật cười "Cặp ma thân thiết à." Pon cũng cười với cái nháy mắt đầy cường điệu, "Anh Tosuke bình luận chuẩn quá, yêu quá đi mất." Hai người thân nhau như vậy thật tốt, nhưng nếu Tosuke thực sự dành tình cảm cho Pon thì mẩu đối thoại vừa rồi thật là buồn. Tôi mong rằng không phải như vậy.

"Không biết có những ai bằng tuổi tụi anh ở trong câu lạc bộ đó nhỉ."

Câu hỏi của tôi tựa như câu độc thoại, nhưng Pon vẫn đáp lại.

"Bằng tuổi tụi anh thì có một chị tên Hiro, chị ấy là chủ nhiệm câu lạc bộ. Thỉnh thoảng em thấy chị ấy trong nhà ăn, lúc nào cũng được các chị em khác xúm xít vây quanh."

"Như một dàn hậu cung ấy nhỉ."

Trước câu nói chẳng mấy ý nghĩa của Tosuke, Pon đáp lại, "'Vâng, ghen tị thật đấy."

"Nghe nói chị ấy là một người khéo léo, có tư chất lãnh đạo. Không biết có thật không, nhưng nghe đồn chị ấy nhớ được tất cả thành viên của câu lạc bộ ạ."

Khéo léo ư, có vẻ ấn tượng khác hẳn người nào đó rồi.

"Em mới chỉ chào hỏi chị ấy chứ chưa nói chuyện bao giờ."

"Nghĩa là em không biết về những người khác hả?"

"Dạ không hẳn. Người dẫn chương trình cho các sự kiện luôn là một anh tên Ten, anh ấy khá hài hước và có kỹ năng giao tiếp rất tốt. Lúc em tới kiến tập, chính anh ấy đã hướng dẫn em. Có lẽ anh ấy có địa vị khá cao trong Moai ạ."

"Trong câu lạc bộ mà cũng có địa vị nọ kia nữa à. Anh với Kaede chắc chẳng bao giờ leo lên được những vị trí đấy nhỉ."

Pon làm điệu bộ coi thường Tosuke vì thường xuyên nói xen vào, sau đó cười nhăn nhó bảo, "Có chứ ạ."

"Không biết bản thân mỗi người có muốn điều đó không, nhưng khi tổ chức lớn mạnh hơn thì các cuộc chiến tranh giành quyền lực cũng nổ ra ạ. May cho anh Tosuke vì chỉ là thành viên của một nhóm nghiên cứu chuyên đề nhỏ nhé."

"Đấy cũng là nhóm nghiên cứu của em đó."

Trong lúc hai người nói đùa qua lại, tôi chợt ngẫm ra từ câu nói của Pon. Tôi bị đuổi khỏi Moai, theo nghĩa nào đó thì tôi đã thua trong một cuộc chiến giành quyền lực. Khi Moai là một tổ chức nhỏ thì đâu có chuyện ấy.

"Ngoài ra trong câu lạc bộ có nhiều người khá cuồng tín, em không thích lắm nên không muốn tới gần họ nữa."

"Cuồng tín thế nào cơ?"

"Những người nhìn là biết rất sùng bái chị Hiro ấy ạ. Nếu chỉ là tin tưởng thì không sao, nhưng tới mức say mê thì hơi ghê. Ngoài ra còn một việc ghê tởm nữa, tuy rằng đó không phải là vấn đề của bọn họ, nhưng khi em tới kiến tập, họ đã cho em xem một video ghi lại sự hoành tráng của Moai anh ạ."

"Thế thì ghê tởm thật."

Tosuke đồng tình với sự chán nản của Pon.

"Mà nhân tiện, Pon thấy anh thế nào? Có phải em cũng rất say mê anh không?"

"Dạ, chắc chỉ là để lợi dụng thôi."

Nhìn Pon vui vẻ đáp lại mọi lời bắt chuyện của Tosuke, tôi hiểu ra cô ấy thực sự rất tốt bụng.

Say mê và thiết tha mời gọi gia nhập ư. Nhưng với những tổ chức lớn thì có lẽ chuyện đó là bình thường. Người ta đặt một nhân vật trung tâm nào đó vào vị trí của thần thánh hoặc thần tượng, rồi tự khi nào một giá trị quan ghê tởm được ra đời.

"Nói 'lợi dụng' nghe hơi quá đáng nhá. Thế giờ anh giúp Pon tìm việc làm thì sẽ bảo vệ được uy nghiêm của bậc đàn anh hả? Tỷ như anh sẽ hỗ trợ em trong sự kiện của Moai chẳng hạn."

Nghe như mấy câu gợi chuyện ngu ngốc, nhưng chúng đột ngột biến thành lời đề nghị đầy khôn khéo trước mắt tôi. Tôi đã nghĩ một điều thật thất lễ, rằng cậu này tâm tình bất ổn định hay sao. Nhưng đương nhiên tôi rất biết ơn cậu ta.

"Ô, nghe hay đấy. Nếu em dẫn theo anh Tosuke, em sẽ không bị bắt chuyện linh tinh nữa. À nhưng mà em lại bị những lời bắt chuyện đầy phiền nhiễu của anh Tosuke đeo bám nhỉ."

"Hóa ra em thấy cậu ấy phiền nhiễu."

Tôi bất giác xen vào câu chuyện giữa họ, Pon bật cười.

"Ôi, em với anh Tosuke nói với nhau như vậy suốt mà. Nhưng nếu anh Tosuke đi cùng em thật thì cũng tốt. Có điều không biết có ảnh hưởng tới tiến độ làm luận văn của anh không ạ? Vả lại anh ghét Moai mà?"

"Đến thời điểm này rồi mà không nghỉ nổi một ngày vì sợ không bảo vệ được luận văn thì có cố bao nhiêu cũng vậy thôi. Vả lại, anh đã luôn ghét Moai dù chưa biết rõ bản chất của nó, có lẽ anh nên hiểu rõ bản chất của nó rồi mới ghét thì hơn."

"Chà, em rất nể phục điểm đó ở anh đấy."

"Tuyệt, vậy từ giờ tới khi tốt nghiệp anh phải trở thành chàng trai khiến em Pon chết mê chết mệt mới được."

"Nếu có ngày đó thì anh Tabata làm ơn giết chết em đi nhé."

Pon ra vẻ nghiêm túc khiến tôi cũng bất giác bật cười. Tosuke và cô gái này không giống hai sinh viên khóa trên - khóa dưới lắm, họ giống một đôi bạn thân hoàn toàn thoải mái với nhau hơn.

Không biết điều đó có ý nghĩa như thế nào với Tosuke, nhưng tôi rất ghen tị với họ.

Ghen tị vì bạn thân của họ vẫn còn trên thế giới này.

Tôi biết cần kiềm chế sự đa cảm của mình, nhưng vừa rồi vẫn không khỏi chạnh lòng.

Dẫu sao, chúng tôi cũng đã kết nạp Pon - cô hoa tiêu dẫn đường cho chúng tôi vào Moai - vào cùng hội cùng thuyền với mình.

Hôm ấy, tôi ngồi bệt trên sàn nhà Akiyoshi, ăn món bánh que Pretz vị xa lát.

Dù mục đích ban đầu tôi tới đây là để cùng Akiyoshi làm bài tập môn tiếng Trung Quốc - môn mà chúng tôi đăng ký học với những khung giờ khác nhau nhưng sau đó nhận ra bài tập về nhà của hai lớp giống hệt nhau; có điều tôi chẳng mấy mà chán nên đang ngồi gặm bánh que. Chả là, tôi thì lười dọn dẹp phòng, mà Akiyoshi lại đề xuất, "Hay là đến nhà tớ?", thế là chúng tôi quyết định học ở đây. "... Thôi, giờ ta họp bàn xem làm thế nào để tăng thành viên cho Moai nhỉ."

Akiyoshi ngồi đối diện tôi ở phía bên kia bàn. Nãy giờ cô ấy chăm chú đọc quyển sách giáo khoa, rồi chợt tuyên bố mở cuộc họp kỳ lạ đó. Có vẻ cô ấy cũng chán làm bài tập lắm rồi.

"Cậu vẫn chưa bỏ cuộc à?"

"Được nhà trường công nhận thì sẽ tổ chức được nhiều hoạt động hơn mà."

Akiyoshi chìa tay ra, tôi đưa hộp Pretz cho cô ấy.

"Cảm ơn cậu. Thực ra có hai chúng ta cũng đủ rồi. Nhưng có thêm người, thêm ý kiến thì sẽ thú vị hơn, phải không?"

Nỗi lo lắng về việc những người có suy nghĩ khác thường như Akiyoshi cũng sẽ tham gia Moai cứ vẩn vờ trong đầu tôi, vì thế tôi chỉ gật đầu đáp qua loa "Ừ", rồi nhìn cuốn sách giáo khoa.

"Nhưng như vậy Akiyoshi sẽ rất vất vả đấy. Chủ nhiệm câu lạc bộ sẽ nhiều việc lắm."

"Ừ nhỉ, nếu trở thành câu lạc bộ chính thức thì chúng ta phải chọn ra một người đại diện nhỉ. Hay Kaede làm đi?"

Đây đâu phải chuyện để đùa chứ.

"Chịu thôi, tớ không gánh nổi trách nhiệm đâu."

"Thực ra không nhất thiết phải là chúng ta làm, nếu có bạn thành viên nào có vẻ có trách nhiệm thì nhờ bạn đó làm cũng được. Miễn là đừng cứng nhắc quá."

Tôi với tay lấy hộp Pretz đặt trước mặt Akiyoshi.

"Một chủ nhiệm câu lạc bộ cho phép thành viên ngồi ăn bánh kẹo, không cần phải làm gì ấy."

"Ừ. Nghe được đấy."

Cuộc chuyện trò thật vô thưởng vô phạt.

Nhưng chắc hẳn lúc đó tôi đã nhận thấy Akiyoshi là chủ nhiệm phù hợp duy nhất của Moai rồi.

"Cứ để tôi hóa trang cho." Tosuke tràn đầy tự tin nói vậy, kết quả, ngày thâm nhập hội giao lưu của Moai, tôi xuất hiện với chiếc áo jacket, quấn khăn, đội mũ và đeo kính mắt thời trang.

"Trông được đấy Kaede, nhìn cậu như người ở khu Shimokitazawa ấy."

"Đấy là một câu khen à?"

Tosuke mặc một bộ suit phẳng phiu, vừa cười vừa vỗ vỗ vai tôi. Câu vừa rồi chắc chắn không phải khen rồi.

Hôm nay là một ngày đáng nhớ, ngày chúng tôi lần đầu tiên có hành động cụ thể đối với Moai. Chúng tôi sẽ xâm nhập vào đó để điều tra những điều bất chính, những vụ lùm xùm và kẽ hở của tổ chức.

Tuy nói vậy nhưng người thực sự vào bên trong chỉ có Tosuke và Pon. Có khả năng một số người trong Moai đã biết mặt tôi, vì thế tôi nhận nhiệm vụ đứng bên ngoài hội trường, nghe ngóng tin tức từ những mẩu chuyện của những người tham gia buổi giao lưu.

Tôi làm việc này vì nghĩ có thể sẽ thu được thông tin quan trọng từ những thành viên Moai lơ là cảnh giác bên ngoài hội trường. Tosuke cho rằng để hóa trang sao cho không bị lộ, tôi nên ăn mặc theo kiểu ngày thường không mặc bao giờ. Vậy là tôi bị cậu ta chơi cho một vố; chiếc khăn quanh cổ tôi lúc này thật vướng víu.

Chúng tôi nói với Pon rằng hôm nay chỉ có Tosuke tới. Sau đó tôi sẽ vờ như ngẫu nhiên gặp họ, song tôi thấy hơi bất an khi gặp Pon trong bộ dạng này.

Nhân tiện, Tosuke sẽ nhắn tin thông báo cho tôi tình hình bên trong hội trường.

Buổi giao lưu hôm nay được tổ chức tại hội trường bên trong trường và được chia thành hai phần: phần một diễn ra từ lúc một giờ tới năm giờ chiều, phần hai là tiệc bế mạc, Tosuke không phải thành viên mà chỉ đi cùng Pon nên chỉ được tham gia phần một. Thông tin này do Pon cung cấp cho chúng tôi, cô ấy đã tham gia buổi giới thiệu trước đó nên biết được.

"Chà, phấn khích thật đấy."

Ngồi trong cửa hàng Mosburger cách trường khá xa, Tosuke vừa nhìn tài liệu vừa thì thầm. Cậu ta đang đọc tờ quảng cáo mà Moai làm ra để phát cho những người tham gia hôm nay, tờ gấp này được in màu toàn bộ, chất lượng cao tới mức nhìn qua không thể nghĩ đó là sản phẩm của một câu lạc bộ sinh viên.

"Nhìn có vẻ tốn kém nhỉ."

"Theo lời Pon thì có tổ chức đứng ra quảng cáo và đầu tư cho Moai thì phải. Cậu xem kìa, mặt sau tờ gấp có in tên công ty đấy. Thời của cậu chưa có chuyện này hả?"

"Ai mà thèm tài trợ cho hoạt động của một nhóm chỉ gồm hai người cơ chứ."

"Ừ, cậu nói phải."

Có lẽ Moai hiện tại sẽ nói đó cũng là một hoạt động rèn giũa bản thân thông qua giao tiếp, thỏa thuận với người trưởng thành, nhưng quả thực nó đã trở thành một tổ chức đào tạo người trưởng thành rồi. Nó không còn là Moai khi xưa nữa.

"Xin lỗi vì đã để cậu phải đi một mình nhé."

"Không sao, tôi đi cũng vì Pon nữa mà. Vả lại chúng ta đã quyết định đốt khói báo hiệu cuộc chiến rồi, nếu dừng ở đây thì chán lắm."

Tosuke rất hay nói những câu ra vẻ ghê gớm như vậy.

"Ừ, ngoài mục đích của chúng ta thì buổi này cũng là để Pon gặp gỡ các anh chị khóa trên đã đi làm nữa."

"Ừ, tôi phải bảo vệ em ấy khỏi những tên đàn anh có ý đồ xấu xa, nhưng vấn đề là tôi không biết mình có phân biệt được đàn anh tốt và đàn anh xấu không."

"Tôi nghĩ chẳng có tên đàn anh nào tốt đâu, gặp ai cậu cũng cảnh giác là được."

Tôi chưa đi làm nên chẳng biết người lớn sẽ thế nào, nhưng có lẽ với những bậc đàn anh đàn chị mà ai cũng luôn mồm nhắc đi nhắc lại rằng "Tôi không như thế" thì cũng chẳng cần phải phân biệt tốt xấu.

"Thế tôi đi đây."

Tosuke nhìn đồng hồ đeo tay rồi đứng lên. Tôi cũng nhìn đồng hồ, sắp tới giờ Tosuke hẹn gặp Pon rồi.

"Vào tới hội trường tôi sẽ nhắn cậu. Gặp lại sau nhé."

"Ừ. Nhớ cẩn thận đấy."

"Chà, tự nhiên thấy hồi hộp quá."

Tosuke mỉm cười xách cặp lên, bước ra khỏi cửa hàng Mosburger. Để không bị lộ, một lúc sau tôi mới đi tới khu vực hội trường. Bên ngoài trời trong xanh, một ngày thời tiết đẹp tới mức khiến tôi thấy việc hóa trang hòng lật đổ cái tổ chức mình ghét này thật vớ vẩn.

Còn lại một mình, tôi vừa uống sữa lắc vị vani vừa nghịch điện thoại. Thứ đồ uống vừa ngọt vừa lạnh đang chảy xuống họng tôi này là món uống ưa thích của Akiyoshi. Mỗi lẫn có dịp gì ghé vào Mosburger, cô ấy đều nhất định sẽ gọi sữa lắc vanilla.

Tới khi nhận ra, món đồ uống vừa ngọt vừa lạnh này đã châm ngòi cho ý chí chiến đấu của tôi.

Tôi sẽ mang lý tưởng trở lại. Vì Akiyoshi. Còn lại một mình, trái tim tôi hừng hực quyết tâm.

Đợi một lúc, tôi nghe thấy một nhóm nữ sinh nói chuyện sau lưng mình, "Anh ấy ăn vận đẹp thôi chứ không đẹp trai", trái tim đầy quyết tâm của tôi bắt đầu lung lay. Đúng lúc đó có tin nhắn từ Tosuke gửi tới. Cậu ta báo đã gặp Pon, và họ đã vào hội trường. Còn mười lăm phút nữa sẽ bắt đầu buổi giao lưu. Từ giờ tới lúc đó các nhân vật chủ chốt của Moai sẽ tiến vào, nên tôi sẽ đi về phía khu vực hội trường, chờ tới thời khắc đó.

Thực ra, hầu như chẳng còn thành viên nào của câu lạc bộ vẫn đang học ở trường mà biết mặt tôi cả. Đối tượng tôi cần cảnh giác là những cựu sinh viên đã đi làm được mời về tham dự sự kiện của Moai. Những người tiếp thêm nhiên liệu cho một Moai ngày càng lớn mạnh. Lo bị lộ đã đành nhưng tôi thực không muốn gặp lại họ.

Tôi biết mình đã nhạy cảm quá mức trước tiếng cười của mấy cô gái sau lưng, nhưng giờ không phải lúc để đầu óc bận bịu suy đoán những chuyện linh tinh, tôi cắm tai nghe iPod và bật bừa vài bài hát để nghe. Như vậy tôi sẽ không bị phân tâm bởi thế giới bên ngoài nữa. Phương châm sống "Không tới quá gần người khác" của tôi không chỉ là khoảng cách về tình cảm hay thân thể. Việc giảm mức độ ảnh hưởng của người khác tới mình, và giảm mức độ ảnh hưởng của mình tới người khác cũng quan trọng. Làm như vậy tôi vừa bảo vệ được mình, mà cũng bảo vệ được người.

Đúng đến bài hát thứ ba, khi tôi đang thả hồn vào âm nhạc thì chợt điện thoại của tôi rung lên.

"Sắp tới giờ khai mạc. Nhiều người tham dự hơn tôi tưởng. Nản thật."

Tôi tưởng tượng Tosuke thì thấp thỏm trước đám đông, còn Pon thấy thế liền đứng phía trước Tosuke để cậu đỡ ngại, và hình ảnh tưởng tượng đó khiến tôi thấy thật thú vị.

"Ừ. Tôi đang đi về phía đó đây."

Lúc đứng dậy khỏi ghế, chiếc áo choàng dài mà tôi không quen mặc khẽ thờ ơ lay động trong gió.

Nắng bên ngoài gắt hơn hẳn một ngày xuân bình thường, nhưng lại khiến chiếc mũ ngày thường tôi không đội bao giờ trở nên hữu dụng. Tosuke đi xe đạp điện tới hội trường. Tôi cũng có thể đi xe đạp tới, nhưng vì không muốn chân bị đau bởi đôi giày không quen nên tôi quyết định đi tàu điện (chỉ qua hai ga) tới.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của sumino yoru