Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 10

TEINOSUKE đã lánh ra ngôi nhà tranh trong vườn, vốn là nơi anh dùng làm thư phòng. Anh bắt đầu sốt ruột. Lúc ấy đã hơn 4 giờ mà chẳng có dấu hiệu gì cho thấy hai chị em đã sẵn sàng. Có cái gì đó rơi lội độp vào tán lá khô ngoài vườn. Nhoài người trên bàn làm việc, anh mở cửa sổ giấy bồi. Một cơn mưa thu bất chợt kéo đến che phủ bầu trời xanh. Đây đó những hạt mưa xuyên qua tán cây, đập vào cành lá nghe xào xạc.

“Mưa rồi!” Anh chạy vào nhà chính và gọi với lên lầu.

“Trời đang mưa đấy.” Sachiko nhìn ra ngoài cửa sổ. “Mưa rào chóng tạnh. Vẫn thấy trời xanh ngắt ấy mà.”

Nhưng các mái ngói đã ướt đẫm và ánh lên, tiếng mưa đập hối hả cho thấy đó không chỉ là một trận mưa rào.

“Phải gọi xe taxi thôi. Bảo họ đón lúc 5 giờ 15. Trời mưa chắc không mặc kimono được. Mặc đầm vải serge xanh da trời thì thế nào?”

Khi trời đổ mưa thì ở Ashiya gần như không còn chiếc taxi nào. Hai chị em lập tức gọi điện như Teinosuke bảo, nhưng đến 5 giờ 15, rồi 5 giờ 20 mà vẫn chưa thấy tăm hơi xe taxi. Cơn mưa càng lúc càng dữ dội. Nhà xe nào cũng đáp cùng một câu: hôm nay ngày lành tháng tốt, cưới hỏi khắp nơi nên cần nhiều xe; xe nào còn thì cũng bị điều đi hết lúc trời mới đổ mưa rồi. Hễ có xe trống là có người bắt. Rời khỏi nhà lúc năm rưỡi rồi đi thẳng một mạch ra Kobe thì có thể kịp đến khách sạn Oriental lúc 6 giờ. Nửa tiếng nữa trôi qua. Teinosuke gọi điện cho khách sạn và được thông báo rằng cả nhóm sáu người đã có mặt và đang đợi. 6 giờ kém 5 thì rốt cuộc có xe tới. Ngồi an vị sau khi người tài xế che ô rước từng người vào trong xe, Sachiko thấy một giọt nước lạnh lẽo chảy xuống cổ. Chị nhớ lại buổi coi mắt lần trước của Yukiko trời cũng mưa, và mưa cả buổi trước đó nữa.

“Chúng tôi trễ nửa tiếng” Gần như còn chưa chào hỏi Itani, Teinosuke đã cáo lỗi. Bà ta ra ngoài đón lúc họ đang xốc lại áo khoác. “Hôm nay đâu cũng có đám cưới, thế rồi trời đổ mưa. Gọi mãi không được taxi chị ạ.”

“Trên đường đi tôi cũng thấy cô dâu này cô dâu kia nối đuôi nhau.” Itani bảo. Trong khi Sachiko và Yukiko chỉnh trang lại áo quần, chị ta ra hiệu nói chuyện riêng với Teinosuke.

“Tí nữa tôi sẽ giới thiệu anh với ông Segoshi. Nhưng trước hết tôi muốn hỏi xem anh đã điều tra đối tượng xong chưa?”

“Thật sự là đầu bên Osaka đã điều tra về ông Segoshi, họ mãn nguyện với kết quả lắm. Bây giờ họ đang xem xét về gia thế. Chỉ còn một báo cáo nữa thôi. Chị giãn cho chúng tôi tuần nữa nhé?”

“Được rồi...”

“Tôi biết là chỗ chúng tôi phải nhanh nhẹn lên, nhất là sau khi chị đã phải bỏ bao nhiêu công sức. Nhưng đằng ấy đến là cổ hủ, cứ đủng đà đủng đỉnh. Chúng tôi mang ơn chị lắm, phần tôi thì phải nói là duyệt hoàn toàn. Tôi đã cố gắng thuyết phục hết mức có thể, rằng là cứ theo lề lối ngày xưa thì không được đâu, chỉ tổ trì hoãn việc cưới xin của Yukiko mà thôi. Tôi bảo nếu không có gì bất bình với đối tượng thì chớ lo lắng nhiều về gia thế anh ta. Quả thực nếu chàng với nàng tối nay mà ưng nhau, thì tôi nghĩ mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió thôi mà.”

Teinosuke và Sachiko đã thống nhất về những lời biện hộ sẽ đưa ra, nhưng chí ít ở điểm cuối cùng này anh đã rất chân thành.

Họ chỉ trao đổi vài câu chào xã giao trong hành lang rồi vội vào thang máy lên tầng hai, nơi Itani đã đặt phòng ăn riêng. Itani và Igarashi ngồi hai đầu bàn, một bên là Segoshi và vợ chồng Murakami. Yukiko, Sachiko, và Teinosuke ngồi theo thứ tự đó ở phía bên kia, Yukiko đối diện với Segoshi. Itani đã gợi ý một ngày trước đó rằng Segoshi và Yukiko ngồi giữa bàn, Segoshi ngồi giữa vợ chồng Murakami còn Yukiko chen giữa vợ chồng chị gái. Nhưng Sachiko phải đối, vì như thế gây cảm giác trịnh trọng quá.

“Nghĩ sao cũng thấy tôi nhẽ ra không nên ở đây.” Món súp được bưng lên, và Igarashi lựa chọn thời điểm mở lời. “Tôi đúng là đồng hương với Segoshi thật, nhưng các vị thấy không, tôi già hơn hẳn cậu ấy. Thực tình cậu ấy nên mời anh bạn học nào đó tới đỡ mới phải. Chúng tôi quen nhau cùng lắm cũng vì hai gia đình ngẫu nhiên lại sống gần nhau thôi. Không phải tôi không hân hạnh được góp mặt đầu, quý vị chớ hiểu lầm, quả thực với tôi đến dự buổi tiệc này thật là quá trang trọng. Nhưng tôi đã nói hết cách mà anh Murakami ở đây cứ nài rằng tôi phải đến mới chịu. Tôi đã nghe danh chị Itani ăn nói sắc sảo, nhưng khó lòng hình dung anh ta cãi nhau không lại với chị. “Thế ông định khước từ lời mời quan trọng này à, anh ta bảo thế. Thử nghĩ xem ông không đến thì sao, có mà chết dở đấy - anh ta nói vậy. Anh ta bảo cần một vị cao niên, nhất định không thể để cái đầu hói kia chạy thoát. Thế là tôi có mặt.”

Murakami cười. “Nhưng giờ mọi người đã tề tựu đông đủ rồi thì ngài giám đốc cũng đâu lấy làm phiền khi tới đây phải không ạ.”

“Nào, giám đốc cái gì. Tôi ở đây để thư giãn, không muốn nghe những lời nhắc nhở đến công việc làm ăn đâu nhé.”

Sachiko nhớ đến một ông biên sổ ở bách hóa Makioka cũng hói đầu và hoạt kê như thế. Hồi này, phần lớn các cửa tiệm ngày xưa đã được Cơ cấu lại thành doanh nghiệp cổ phần, và người cai quản chuyện biên sổ đã thành “giám đốc.” Cái áo choàng và tạp dề biến thành bộ com lê, giọng thổ âm Semba chuyển sang giọng Nhật chuẩn, nhưng bản thân ông giám đốc” trông không ra dáng thương nhân mà bất quá chỉ là một người học việc đứng tuổi, đến tiệm để học nghề buôn bán khi còn bé. Tiệm nào ở Osaka cũng có một, hai người như thế: một thầy kí già biết cách mua vui cho ông chủ và chọc cười mọi người. Có vẻ như Itani đã quyết định mời Igarashi đề phòng những lúc nhạt hứng trò chuyện.

Segoshi chỉ ngồi tủm tỉm suốt cuộc trao đổi. Anh ta rất giống như những gì Sachiko và mọi người hình dung, mặc dù ngoài đời trẻ hơn trong ảnh - trông anh ta chỉ như ba sáu, ba bảy là cùng. Nét mặt đại trà, chẳng hấp dẫn hay cá tính. Đúng như Taeko nói là nhan sắc tầm trung. Quả thực từ người đàn ông này cái gì cũng quá sức bình thường - chiều cao, vóc người, trang phục cho đến lựa chọn cà vạt. Tìm đỏ mắt cũng không thấy chút dư vị thành Ba-lê nào. Nhưng trông anh chàng cũng ra dáng một tư chức đúng đắn, chân phương, gây thiện cảm theo cách của riêng mình.

Cũng chẳng đến nỗi nào, Teinosuke nghĩ. “Anh ở Paris bao lâu vậy, anh Segoshi?”

“Thưa ông đúng hai năm. Lâu lắm rồi ạ.”

“Là từ bao giờ?”

“Mười lăm hay mười sáu năm trước. Ngay sau khi tốt nghiệp ạ.”

“Ông được cử đi làm việc ở trụ sở hãng ngay sau khi tốt nghiệp à?”

“Chuyến đi ấy vốn không quan hệ gì tới hãng cả. Mãi đến khi quay về Nhật tôi mới đi làm. Ông thân sinh nhà tôi bấy giờ vừa qua đời. Nhà của cụ để lại không nhiều, nhưng tôi nhận được một số vốn nhỏ, thế là tôi xuất ngoại. Nếu bấy giờ có ý định gì thì có lẽ tôi chỉ định cải thiện Pháp văn đôi chút. Thế rồi tôi có ý tưởng mơ hồ là sẽ tìm việc làm. Thành thử chuyến đi đó chỉ là tiêu khiển, không hơn. Tôi không đạt được kết quả gì, Pháp văn không khá lên, dĩ nhiên là việc thì cũng không tìm được.”

“Segoshi khác người lắm.” Murakami nói thêm. “Thiên hạ sang Paris chẳng ai thèm về, nhưng Segoshi nhớ nhà quá nên phải về đấy.”

“Có thật không? Tại sao?”

“Tôi không biết nữa. Có lẽ tôi kỳ vọng quá nhiều.”

“Cậu ấy đến Paris để thấy nước Nhật tuyệt vời như thế nào - Có sao đâu nhỉ, có phải đấy là lý do cậu muốn tìm một người vợ thuần túy Nhật Bản không?” Iragashi ra vẻ bông đùa nhưng ông ta đã liếc nhanh Yukiko, bấy giờ đang nhìn chằm chằm xuống đĩa.

“Chắc tiếng Pháp của ông khá lên nhiều từ hồi ở Pháp về nhỉ.” Teinosuke bảo.

E là không. Doanh nghiệp của Pháp, nhưng nhân viên hầu như toàn người Nhật cả. Chỉ có hai, ba ông tổng là người Pháp thôi.”

“Thế anh không có cơ hội nói tiếng Pháp ư?”

“Khi có tàu của hãng về thì tôi được luyện tập giao tiếp một chút, chỉ có vậy thôi ạ. Không kể việc phúc đáp thư từ.”

“Tiểu thư Yukiko cũng đang học tiếng Pháp đấy.” Itani chêm vào.

“Chỉ là học cùng chị em cho vui thôi mà.”

“Gia sư tiếng Pháp của tiểu thư là ai?” Itani hỏi. “Người Nhật? Hay người Pháp?”

“Một bà người Pháp...”

“...lấy chồng Nhật,” Sachiko đế vào. Ra khỏi nhà Yukiko chưa bao giờ là người hoạt ngôn, và đặc biệt trong những dịp cần phải nói tiếng Nhật chuẩn thay vì phương ngữ Osaka thì cô lại càng ngậm tăm. Nếu Sachiko không ứng cứu thì câu nói của Yukiko luôn lâm vào tình trạng lơ lửng nửa chừng. Bản thân Sachiko cũng có chút khó khăn khi tìm từ ngữ phù hợp, nhưng chị có thể ngụy trang cho thổ âm Osaka của mình và ăn nói khá lưu loát trước mọi chủ đề.

“Bà ta nói được tiếng Nhật không?”

“Ban đầu thì không, nhưng gần đây bà ấy bắt đầu học, và nay...” “...và nay thì,” Sachiko nói,“bà ấy rất giỏi. Giờ học tiếng Pháp chúng tôi bị cấm không được dùng tiếng Nhật, nhưng thế nào mà chúng tôi vẫn cứ lỡ miệng.”

“Tôi ở phòng bên cạnh nghe họ nói, chẳng thấy từ nào tiếng Pháp cả.” Teinosuke bảo.

“Xạo ke à.” Sachiko quên khuấy, lại dùng phương ngữ Osaka. “Tụi em nói tiếng Pháp nhiều lắm, anh không nghe được đấy thôi.”

“Ừ phải rồi. Thỉnh thoảng các cô thì thà thì thào, chắc là đang nói tiếng Pháp. Cứ học như thế chẳng biết có khá lên được không. Nhưng có lẽ chị em toàn học ngoại ngữ như vậy cả.”

“Ăn nói tử tế quá cơ... . Nhưng em đâu có dồn hết thời gian học tiếng Pháp, anh nhớ chứ? Em học đủ thứ từ bà ấy lúc dùng tiếng Nhật cơ mà, nấu nướng này, đan móc này, cả làm bánh ngọt Pháp nữa, đếm không xuể. Hôm nọ anh thích món mực đến nỗi bảo em phải học thêm còn gì. Quên chưa đấy?”

Mọi người đều vui vẻ trước sự đôi co tình tứ này. Riêng ông Murakami rất xem trọng món mực nên Sachiko phải giảng giải chi tiết về cách nấu mực kiểu Pháp với tỏi và cà chua.

« Lùi
Tiến »