Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 11

SACHIKO để ý thấy ai chuốc gì là Segoshi uống bằng hết. Rõ ràng tửu lượng anh chàng rất khá. Murakami dường như không đụng đến một giọt rượu, còn Igarashi mới có chút cồn vào người là mặt đã đỏ như gấc, vẫy tay xua cậu phục vụ mỗi khi cậu ta bưng chai rượu lởn vởn. Mặt khác, Teinosuke và Segoshi chén chú chén anh đầy ăn ý. Không ai tỏ ra chếnh choáng dù chỉ tí ti. Itani đã kể với Sachiko rằng Segoshi dĩ nhiên ông phải loại người đêm nào cũng nhậu, nhưng anh ta thích rượu, và khi có cơ hội thì luôn sẵn sàng cạn chén. Sachiko không hề phản đối điều đó. Mất mẹ từ khi còn rất nhỏ nên cô và các chị em thường phải đối ẩm với bố vào bữa tối. Tất cả mấy chị em từ Tsuruko trở đi đều biết uống rượu. Tatsuo và Teinosuke, chồng của chị cả và chị hai, cũng có thói quen thỉnh thoảng ăn nhậu; và đối với tất cả mọi người thì một anh chàng nói không với bia rượu mới là cậu em rể kém năng lực nhất. Chẳng ai muốn lấy một con sâu rượu, nhưng người đàn ông biết nhậu có thời điểm là lý tưởng hơn cả. Mặc dù Yukiko thực ra chưa bao giờ đề nghị đối tượng của mình phải biết uống rượu nhưng Sachiko ngờ ngợ rằng cảm nhận của em gái cũng giống như mình. Yukiko không phải loại người để lộ quan điểm cá nhân, nếu không lấy được người chồng có thể đối ẩm cùng mình thì cô cũng chỉ im ỉm khó chịu mà thôi. Về phía người chồng, anh ta sẽ thấy sự im lặng của cô gây ức chế. Nói gì đi nữa thì viễn cảnh Yukiko lấy một người chồng không rượu chè xem ra sẽ thê thảm không chịu nổi.

“Em nên uống gì đi chứ?” Sachiko thì thầm, hy vọng lôi kéo được Yukiko vào cuộc. Chị hướng mắt vào ly rượu trắng và thỉnh thoảng uống một ngụm để khuyến khích em gái. “Rót thêm cho cô đây nhé!” Chị nói với cậu bồi bàn.

Yukiko đã để ý đến tửu lượng cao của Segoshi. Tự nhủ mình cũng nên hoạt bát lên một chút, đôi lúc cô kín đáo uống vài ngụm nhỏ. Nhưng chân cô đang ướt và cóng vì nước mưa nên rượu chỉ khiến cô chóng mặt.

“Tiểu thư thích rượu trắng à?” Segoshi hỏi.

Yukiko cười và nhìn vào đĩa của mình.

“Em nó uống được một hoặc hai ly nhỏ” Sachiko nói. “Nhìn anh uống tôi cũng choáng đấy. Nếu bắt buộc thì anh uống được tới chừng nào?”

“Chừng một, hai lít thì không vấn đề gì ạ.”

“Lúc say cậu có diễn trò không đấy?” Igarashi hỏi.

“E là tôi không có khiếu. Chỉ là mau miệng hơn lúc bình thường thôi ạ.”

“Tiểu thư Yukiko biết chơi dương cầm. Nghe nói cả nhà tiểu thư đều chuộng nhạc ngoại.” Itani nói.

“Đâu phải chỉ có nhạc nước ngoài.” Sachiko mau mắn giải thích. “Chị em tôi hồi nhỏ đều học đàn koto, gần đây tôi đang cân nhắc đi học lại đấy. Thi thoảng tôi đem cây đàn koto ra xem mình còn nhớ những gì. Chị biết không, cô Út nhà này vừa mới đi học múa, nên tôi tha hồ có dịp nghe đàn koto.”

“Tiểu thư Taeko đang đi học múa ư?”

“Phải. Ở trường Yamamura. Có vẻ như nó khá sính ngoại, nhưng gần đây nó bắt đầu tìm về những thứ quen thuộc khi còn nhỏ. Nó học hành tự giác lắm, mà cũng chỉ là ôn lại bài thôi đấy.”

“Tôi không biết gì nhiều, nhưng chắc trường Yamamura này cũng có đẳng cấp. Cần phải duy trì các loại hình nghệ thuật của Osaka, không phải cái gì cũng học đòi theo Tokyo.”

“Giám đốc - Tôi xin lỗi, ông Igarashi - Ông Igarashi hát xướng Utazawa giỏi lắm. Ông ấy đã luyện tập nhiều năm rồi đấy ạ.”

“Nhưng hát xướng Utazawa khó ở chỗ” Teinosuke chen ngang, giỏi như ông Igarashi thì chẳng nói, nhưng mới học hát thì cần khán giả, mà học chưa đâu vào đâu thì đã nhẵn mặt ở nhà cô đầu vì ở đấy là nơi duy nhất người ta lúc nào cũng chịu nghe mình hát.”

“Anh nói phải. Cái khó của âm nhạc Nhật Bản nói chung là ở đó.” Igarashi bảo. “Nhạc Nhật Bản không phải để nghe ở nhà. Nhưng với tôi thì khác. Khoản ấy tôi là người cứng rắn và ngay thẳng nhất hạng. Không phải vậy sao, Murakami?”

“Phải, rắn như thép. Nghề thấm vào máu rồi mà.”

Igarashi cười. “Mà có cái này phải hỏi các cô. Thứ đồ các cô mang theo người, cái hộp con ấy. Trong đó đựng gì? Phấn thôi à?”

“Phấn thôi mà. Có chuyện gì?” Itani hỏi.

“Tuần trước tôi đi tàu, ngồi đối diện một cô ngay đầu gió, người đầu cứ như bước ra từ tạp chí thời trang ấy, cô ta vừa lấy hộp phấn ra thoa lên mũi thì tôi hắt hơi luôn một tràng. Bột phấn có làm các vị như thế không?”

“Chắc mũi ông bị làm sao đó. Chưa chắc đã là tại phấn.”

“Nếu chỉ một lần thôi thì tôi sẽ đồng ý với chị, nhưng tôi đã bị hai lần rồi.”

“Nghĩ lại thì có khi ông đúng ạ.” Sachiko nói. “Thỉnh thoảng chính tôi cũng hắt hơi hai, ba cái. Phấn càng mịn càng dễ làm người ta hắt hơi thì phải.”

“Tôi chưa bị thế bao giờ.” Bà Murakami bảo. “Phải thử xài phấn đắt tiền hơn mới được.”

“Không đáng cười đâu nhé. Không được để chuyện này đi quá xa. Có khi phải đề ra luật cấm người ngồi trước gió thoa phấn lên mũi. Chị Makioka tử tế mới xin lỗi chứ cái cô hôm nọ thấy tôi hắt xì mà cứ lờ đi.”

“Nói chuyện tàu xe” Sachiko bảo. “Em út nhà tôi bảo cứ nhìn thấy mấy sợi chỉ tòi ra ở ve áo đàn ông lạ mặt trên những chuyến tàu đông đúc là nó chỉ muốn giựt thôi.”

Itani cũng cảm thấy bức bối y hệt. “Tôi nhớ là hồi bé cũng thèm được kéo lõi bông ra khỏi vỏ chăn lắm.”

“Ai cũng có nết ấy” Igarashi bảo. “Cứ tí rượu vào là tôi lại thích đi bấm chuông nhà người lạ. Hoặc trong lúc chờ tàu, tôi cứ bứt rứt ngứa ngày muốn ấn vào cái nút có dòng chữ “Cấm sờ, phải đấu tranh tư tưởng dữ lắm.”

Itani thở dài sung sướng. “Tối nay tôi rất vui.” Xem ra đến khi trái cây tráng miệng được bưng lên, bà ta vẫn nói chưa hết chuyện. “Chị Makioka này, nhân tiện chị có để ý thấy những cô vợ trẻ, à dĩ nhiên chị còn trẻ lắm, nhưng ý tôi là mấy cô ngoài hai mươi, mới lấy chồng được hai, ba năm gì đó ạ - chị có thấy các cô ấy quán xuyến việc nhà cửa, nuôi con và đủ những việc khác rất là tháo vát và khoa học không? Các cô làm tôi thấy thời thể thay đổi chóng mặt thật.”

“Chị nói phải lắm. Ở trường họ dạy những thứ khác xa cái hồi tôi còn đi học. Nói chuyện với các cô đó mà thấy mình già nua quá thể.”

“Ví dụ như cô cháu gái tôi ở dưới quê, tôi được giao trông nom nó hồi nó đi học trên Kobe. Nó vừa kết hôn với một người đàn ông làm việc Osaka. Anh ta kiếm được chín mươi yên một tháng, cộng thêm cả thưởng và tiền gia đình trợ cấp thuê nhà thì đoán chừng mỗi tháng chỉ có trăm rưỡi, trăm sáu yên. Tôi đến xem vợ chồng nó cai quản tiền nong thế nào thì phát hiện ra là vừa nhận được chín mươi yên chúng bèn lôi ra đủ các thể loại phong bì đề nào là “gas”, nào là “điện”, nào là “quần áo” nào là “linh tinh”, rồi chia tiền vào theo đúng thứ tự để chi cho tháng sau. Các vị có thể mường tượng tụi nó phải giật gấu vá vai đến mức nào, nhưng hôm tôi đến chơi con nhỏ giỏi vun vén cũng được bữa ăn ra trò. Bàn ghế trong nhà tươm tất nữa chứ, không tồi tàn như mình tưởng. Dĩ nhiên là cũng phải có tí gian dối. Lúc về tôi có đưa tiền nhờ Con bé mua vé tàu, nhưng con bé nó mua hẳn một dây vé giữ lại cho mình nó. Nghĩ bụng, tôi trông được nó thì đúng là lạ đời đấy.”

“Các bậc phụ huynh ngày nay mới cần được trông nom chứ không phải bọn trẻ,” Sachiko bảo. “Gần nhà tôi có Cô này mới lấy chồng. Hôm nọ tôi ghé qua nhà hỏi cô ấy cái gì đó thì được mời vào. Cô ấy không thuê giúp việc nhưng cái gì cũng ngăn nắp đầu ra đấy. Không biết các cô vợ trẻ có phải đều ưa chuộng quần áo Tây và dùng nội thất ngoại quốc không, chứ cô này thì luôn luôn mặc âu phục. Có một cái xe đẩy ở giữa phòng và một đứa bé nằm trong. Người mẹ nhờ tôi trông nó một phút rồi ra khỏi phòng. Chưa đầy một phút cô ta đã quay lại mang theo trà, bánh mì ấm và sữa cho đứa bé. Cô ta nói mời chị uống trà, rồi vừa mới ngồi xuống cô ta đã liếc nhìn lên đồng hồ. ‘Đến lúc mở nhạc Chopin rồi. Mình thích Chopin mà nhỉ?’ Cô ấy mở đài và bắt đầu cho đứa bé uống sữa. Tiếp khách, mở nhạc Chopin, chăm con nhỏ - cô ta làm được cả ba cùng một lúc. Xem ra đúng là cô ta rất đảm đang”

“Cách nuôi con ngày nay khôn khéo quá. Khác hẳn hồi xưa.” Itani nói.

“Cô ta cũng phàn nàn về chuyện đó. Cô nói bà ngoại đến chơi với cháu là tốt, nhưng cô ấy vừa mới rèn cho đứa bé không được làm nũng đòi bế thì bà lại bế cháu, nựng lấy nựng để, thế là mẹ lại phải rèn đứa bé từ đầu.”

“Ừ nghe chị nói vậy, tôi thấy đúng là trẻ con ngày nay ít khóc hơn ngày xưa. Tôi biết là đến tuổi thì trẻ con tự biết đứng dậy, mẹ thấy con ngã cũng mặc kệ luôn. Bây giờ mẹ cứ đi như không có chuyện gì xảy ra, thằng bé tự động chạy theo mà không khóc đến một tiếng.”

Ngoài hành lang sau bữa tối, Itani nói với Sachiko và Teinosuke rằng nếu Yukiko không ngại thì Segoshimuốn gặp riêng cô trong khoảng mười lăm, hai mươi phút. Yukiko đồng ý và những người khác nói chuyện bâng quơ trong lúc hai đối tượng ngồi tách riêng ra một chút.

“Anh Segoshi đã nói gì?” Sachiko hỏi khi cả nhà đang trên đường về trong một chiếc taxi.

“Đủ thứ chuyện” Yukiko nói, hầu như nghe không rõ. “Mà chẳng có chuyện gì đáng kể.”

“Chắc anh ta thăm dò em đấy mà. Anh ta có hỏi han gì không?” Yukiko không trả lời. Trận mưa đã lắng xuống thành một cơn mưa phùn nhè nhẹ như thể mưa xuân trái mùa. Hình như rượu cuối cùng đã ngấm. Cô nhìn những ánh đèn pha mờ ảo nhập nhèm phản chiếu từ đường quốc lộ.

« Lùi
Tiến »