Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 12

Hôm nay Itani ghé qua văn phòng của anh. - Teinosuke nói với Sachiko vào tối hôm sau.

“Chị ta có việc gì vậy?”

“Chị ta bảo cũng biết việc này phải tới gặp em mới đúng, nhưng lại đang có việc ở Osaka, với lại chị ta nghĩ anh không đến mức lề mề như em."

“Chị ta bảo gì thế?

“Nói chung là tin tốt. Nhưng chúng mình phải ra chỗ nào kín đáo không ai nghe thấy đã.” Teinosuke dẫn đường ra phòng làm việc.

Có vẻ những người khác còn ở lại hai mươi, ba mươi phút sau khi nhà Makiokara về. Segoshi hào hứng lắm. Anh ta thấy dáng vẻ và phong thái của Yukiko lịch thiệp như mong đợi, nhưng anh ta cũng cho rằng Yukiko hơi quá xanh xao, hay là trong người có bệnh gì. Ông anh trai Itani sau khi nghiên cứu học bạ của Yukiko thì để ý thấy em nó nghỉ hơi nhiều so với hơn bình thường. Anh ta cũng băn khoăn không biết thời đi học Yukiko có hay đau ốm không. Teinosuke đáp là mình không hay biết về chuyện thiếu chuyên cần của em vợ, anh sẽ hỏi vợ và chính Yukiko về chuyện ấy, nhưng có thể đảm bảo với Itani rằng từ hồi quen Yukiko đến giờ chưa thấy em nó ốm lần nào. Đúng là trông cô mảnh mai, thậm chí còn hơi gầy, và khó lòng gọi là tươi tắn cho được. Nhưng nói về bệnh cảm lạnh chẳng hạn, thì anh có thể gần như khẳng định Yukiko có sức đề kháng cao nhất trong ba chị em. Về sức bền Yukiko cũng hơn hẳn, chỉ kém chị cả ở Osaka thôi. Nhưng người ta dù sao cũng có lý khi ngờ vực ngoại hình mỏng manh ở Yukiko có thể là dấu hiệu phổi yếu, với lại đã hơn một người có ấn tượng không tốt như thế trước kia rồi. Vì vậy, Teinosuke sẽ bàn với vợ, Yukiko và nhà chính trên Osaka nữa, nhanh chóng xóa tan những nghi ngờ của bên kia bằng cách đưa Yukiko đi khám tổng quát, thậm chí là chụp X-quang. Itani đáp rằng anh đứng ra đảm bảo là đủ rồi, đâu cần phải vất vả như vậy. Song Teinosuke cứ khăng khăng: tốt nhất nên phơi bày trên giấy trắng mực đen cho xong chuyện. Dạo này nhà anh chưa đi khám bác sĩ nên đây cũng là dịp kiểm tra sức khỏe. Bản thân nhà nhánh lẫn nhà chính được yên tâm, anh Segoshi chắc sẽ mừng rỡ vô cùng nếu nhìn thấy trước mắt ảnh chụp lá phổi không một chút gợn của Yukiko. Thậm chí nếu vụ mai mối này không đi đến đâu - Teinosuke bảo vợ - thì đi chụp X-quang cũng đâu phải phí tiền. Nó sẽ là bằng chứng nếu tương lai còn phát sinh những nghi ngờ tương tự. Anh chắc chắn bên nhà Osaka sẽ không phản đối và gợi ý rằng Sachiko nên đưa Yukiko đến Bệnh viện Đại học Osaka ngay hôm sau.

“Nhưng tại sao em nó hay nghỉ học thế?”

“Ngày ấy trường lớp không khắt khe như bây giờ, bố lúc nào cũng đưa chúng em đi xem hát thay vì đi học. Em cũng vậy thôi, nếu anh mà điều tra về em khéo còn phát hiện ra em nghỉ nhiều hơn cả Yukiko ấy chứ.”

“Yukiko có bực mình nếu phải đi chụp X-quang không?”

“Nhưng sao phải lên Osaka làm gì? Bác sĩ Kushida cũng làm được mà."

“Còn có thắc mắc về cái vết nám đó nữa.” Teinosuke chỉ vào mắt trái của mình. “Chị ta hỏi về vết nám. Chị ta nói bản thân cũng không để ý, những đám đàn ông có vẻ giỏi nắm bắt tiểu tiết. Sau khi chúng ta về tối hôm ấy có người bảo là trông thấy vết nám trên mặt trái của Yukiko, rồi ai đó đồng ý với anh ta, rồi lại có người nói nhầm rồi, đấy là do ánh sáng. Itani muốn biết liệu đó có thực sự là vết nám không?”

“Đêm qua em cũng thấy nó hiện lên. Xui quá, rốt cuộc nó lại gây sự chú ý.”

“Nhưng chị ta không lo lắng mấy.”

Vết nám trên mặt trái của Yukiko - ngay phía trên mi mắt - là một vệt mờ mờ gần đây xuất hiện rồi biến mất theo chu kì. Teinosuke lần đầu tiên nhận thấy vệt mờ ấy có lẽ khoảng ba đến sáu tháng trước. Anh hỏi Sachiko liệu Yukiko bị nám trên mặt như thế lâu chưa. Sachiko cũng mới phát hiện ra thôi, và thực sự là không phải vệt nám ấy lúc nào cũng nhìn rõ. Thỉnh thoảng nó mờ đi, hầu như không thấy được, rồi thỉnh thoảng nó bất chợt biến mất hoàn toàn. Thế rồi khoảng một tuần sau bỗng nhiên nó thâm lại. Sachiko đã bắt đầu nhận thấy vết nám nhìn rõ nhất khi Yukiko đến kỳ kinh nguyệt, chị lo lắng không biết Yukiko nghĩ gì. Chắc Yukiko nhận ra trước tất cả mọi người. Không biết nó có gây tác động tâm lý tiêu cực nào đến em nó không? Về tính tình thì rõ ràng Yukiko chưa đến nỗi vì muộn chồng mà dở dở ương ương, có lẽ bởi cô hãy còn tự tin về nhan sắc lắm. Nhưng tì vết này liệu có ảnh hưởng gì chăng? Không sao tiếp cận trực diện với Yukiko, Sachiko đành quan sát xem em gái có cư xử gì khác lạ. Dù đã để ý hay chưa để ý, có lo lắng hay không lo lắng thì Yukiko vẫn chẳng để lộ điều gì. Một hôm Taeko bước vào với một cuốn tạp chí phụ nữ phát hành hai, ba tháng trước. “Chị đọc cái này chưa?” Cô nàng hỏi Sachiko. Trong mục tư vấn có bức thư của một người phụ nữ hai tám tuổi chưa chồng, cũng đang gặp vấn đề y hệt Yukiko. Chị ta gần đây phát hiệt mặt có vết nám, rồi để ý thấy nó thoắt ẩn thoắt hiện theo chu kỳ hàng tháng. Phiền toái này khá phổ biến đối với các phụ nữ kết hôn muộn, câu trả lời viết như vậy, và không có gì đáng lo. Vết nám nhìn chung sẽ biến mất khi lấy chồng và ở bất kì trường hợp nào có thể chữa khỏi bằng cách tiêm hormone điều độ. Sachiko nhẹ cả người. Thực tình chị đã trải qua điều tương tự. Mấy năm trước, sau khi lấy chồng ít lâu, trên mắt chị cũng hiện lên một vết nám, nhìn như kẹo nhây bẩn quanh miệng trẻ con. Bác sĩ bảo đó là do chị nghiện dùng aspirin, và vết nám sẽ tự biết mất. Trong khoảng một năm thì nó biến mất thật. Có lẽ chị em họ đặc biệt dễ bị nám như thế. Nhớ lại vết nám của mình còn thâm hơn cả của Yukiko đã biết mất một cách không đau đớn, Sachiko không đến nỗi buồn bực như người ở cùng cảnh ngộ với mình. Bài viết trong tạp chí đã xua tan nỗi sợ hãi trong chị. Xem ra Taeko hy vọng rằng Sachiko sẽ tìm cách đưa cho Yukiko xem. Mặc dù có vẻ không mấy quan ngại nhưng rõ ràng Yukiko cũng thấy bất an. Đưa chị ba xem đi, Taeko bảo. Nói chị ấy là không có gì phải lo. Khi nào chị ấy lấy chồng, vệt nám sẽ tự biến mất nhưng tốt hơn là mình nên hành động luôn. Có thể là chị ấy nên đi tiêm. Dĩ nhiên với tính tình của mình, Yukiko sẽ không hoanh nghênh ý định ấy, nhưng chúng ta có thể lựa thời điểm phù hợp...

Sachiko bấy giờ chưa nói với ai về vết nám, và đây là lần đầu cô và Taeko nhắc đến nó. Vậy là Taeko cũng lo. Sachiko thấy còn có điều sâu xa phía sau sự bất an của Taeko ngoài tình cảm chị em: Chuyện cưới xin của Yukiko còn trì hoãn chừng nào thì bản thân Taeko còn phải chờ đợi chừng ấy. Vậy ai sẽ đưa Yukiko quyển tạp chí? Cả hai kết luận để Taeko làm thì hơn. Nếu Sachiko ra tay thì chuyện bé xé ra to, Yukiko sẽ có cơ sở hoài nghi rằng ngay cả Teinosuke cũng tham gia bàn tán rồi. Dù sao nếu là lời của Taeko thì Yukiko sẽ không xem trọng lắm, như thể nó chỉ là chuyện vu vơ. Một ngày nọ Yukiko dang ngồi trước bàn trang điểm, thì Taeko ra vẻ tình cờ thỏ thẻ với chị:

“Vệt nám trên mắt chị không có gì đáng lo đâu chị Yukiko ạ.”

Vệt nám đã sậm màu lên.

“Vậy à?” Yukiko nói.

Né ánh mắt của chị, Taeko nhìn xuống sàn. “Có một bài báo trong tạp chí nói về cái đó. Chị đọc chưa? Em đưa chị xem nhé.” “

Chắc là chị đọc rồi.”

“Thế hả? Báo nói khi nào chị lấy chồng vết nám sẽ biến mất, không thì tiêm hormone.”

Yukiko gật đầu.

“Chị biết rồi chứ gì?”

Yukiko lại gật đầu.

Cái gật đầu quá mơ hồ đến nỗi Taeko có thể hiểu đó như cách Yukiko ra hiệu là cô đơn giản chỉ không muốn nói đến việc kia. Tuy nhiên, có vẻ như nó mang một sự khẳng định. Chắc Yukiko xấu hổ vì để em gái biết mình đã đọc bài báo.

Taeko trước đó còn e dè giờ đã nhẹ nhõm. “Có lẽ chị nên đi tiêm mấy mũi.” cô đề nghị. Nhưng Yukiko không ủng hộ ý đó, và là em gái đi bằng những câu trả lời lấp lửng. Một phần, Yukiko không phải người có thể đến chỗ một bác sĩ da liễu lạ mặt mà không có ai dắt theo. Phần khác, có vẻ cô cũng ít lo lắng đến vết nám ấy so với những người xung quanh.

Vài ngày sau, Etsuko nhận ra vết nám. Cô bé nhìn Yukiko vẻ tò mò. “Cái gì dính trên mắt chị thế kia?” Bé hỏi. Sachiko và hầu gái không may có mặt trong phòng khi đó đều im như thóc. Nhưng bản thân Yukiko lại thờ ơ đến kì lạ. Cô lẩm bẩm câu trả lời gì đó nghe không rõ, và vẻ mặt không hề thay đổi dù chỉ thoáng qua.

Điều làm Sachiko lo ngại hơn cả là đi ra ngoài với Yukiko đúng lúc vết nám xuất hiện. Yukiko với họ là món đồ cần rao bán, và đâu phải chỉ khi đi coi mắt họ mới phải để ý đến ai đang ngắm nghía cô. Mọi người ước gì Yukiko có thể ở nhà cả tuần khi vết nám đang sậm màu nhất hoặc nếu có việc ra ngoài thì cô cũng cố che chắn nó đi.

Tuy nhiên chính Yukiko lại rất hững hờ. Sachiko và Taeko đều đồng tình rằng khuôn mặt Yukiko hợp với trang điểm đậm, nhưng một lớp phấn dày lại phản tác dụng khi vệt nám hiện rõ, vì phần làm cho vật nám nổi hơn dưới ánh sáng như một đám mây đen. Đáng lẽ Yukiko nên thỉnh thoảng tô má hồng, nhưng cô lại chẳng ưa má hồng (việc chỉ ưa dùng phấn nền chính là một lý do tại sao người ta nghi ngờ cô mắc bệnh phổi, như Taeko, có thể không thoa phấn nền nhưng vẫn tổ má hồng). Yukiko thường chỉ thoa phấn nền trắng và không tô điểm gì thêm.

Thỉnh thoảng không may cô gặp phải người quen. Có lần Taeko đưa cô hộp phấn - hai người đang ở trên tàu và vết nám sậm màu hơn bình thường.

“Chị nên thoa phấn hồng đi chứ.”

” Song Yukiko, như mọi khi, có vẻ chẳng bận tâm.

« Lùi
Tiến »