Nếu mai là ngày xấu, thì ngày mười sáu thế nào? Mười sáu là đúng hôm đẹp ngày đấy.
Itani ấn định sau khi tóm được Sachiko trên điện thoại Sachiko buộc phải đồng ý. Yukiko chưa chấp thuận mà hai ngày nữa đã trôi qua rồi. Yukiko ra điều kiện là Itani phải giữ lời hứa, chỉ giới thiệu hai người với nhau và tránh gây hiểu nhầm đây là một buổi coi mắt trịnh trọng. Bữa tối đặt lúc 6 giờ tại khách sạn Oriental ở Kobe. Itani sẽ đi cùng vợ chồng anh trai, ông anh Murakami Fusajirõ này làm việc cho một nhà buôn sắt ở Osaka (vì ông anh là bạn cũ của anh chàng Segoshi mà Itani đã đến mở lời, nên dĩ nhiên buổi tiệc không có mặt ông ta thì không ra tấm món). Segoshi đi một mình trông sẽ lủi thủi, nhưng đây cũng không phải dịp hợp lí để triệu người nhà dưới quê lên; may mà có một vị trung niên tên Igarashi - giám đốc công ty sắt nói trên là đồng hương với Sagoshi nên Murakami mời Iragashi coi như thế chỗ cho người nhà đáng nhẽ phải có mặt trong buổi coi mắt. Tính cả Sachiko, Teinosuke và Yukiko thì bữa tối có tổng cộng tám người.
Ngày hôm trước, Sachiko và Yukiko đã đến hiệu làm đẹp của Itani. Sachiko chỉ có nhu cầu vấn tóc, nên đã để em gái Yukiko vào trước còn mình ngồi đợi, trong lúc đó Itani tận dụng thời gian rảnh để trao đổi với chi.
“Tôi nhờ chị tí nhé?” Itani ngồi xuống, ghé miệng vào tai Sachiko, nói nhỏ gần như thì thầm. Chị ta luôn luôn liến thoắng kiểu người Tokyo. “Có lẽ tôi không cần phải nhắc, nhưng ngày mai chị cố gắng ăn bạn càng già dặn càng tốt, có được không ạ?”
“Tất nhiên rồi...”
Nhưng Itani vẫn thao thao bất tuyệt. “Ý tôi không phải là chị chỉ cần ăn mặc bình dị hơn ngày thường một chút đâu nhé. Mà phải cố ý sao cho càng khiêm nhường càng tốt. Tiểu thư Yukiko quyến rũ thì đã hẳn, nhưng hơi gầy gò. Vẻ mặt tiểu thư vốn đượm buồn, lại còn ngồi cạnh chị nữa thì sức hấp dẫn giảm một phần năm rồi. Khuôn mặt chị tươi tỉnh hợp thời thế kia, nhất định sẽ thu hút sự chú ý. Thôi thì chị chịu khó một tí để tôn Tiểu thư Yukiko lên, có được không? Tự làm cho mình già mươi mười lăm tuổi gì đó? Nếu không vụ này chỉ vì chị mà hỏng bét đấy.”
Sachiko đã nhận được những chỉ thị tương tự trước đó rồi. Chị đã đi cùng Yukiko đến mấy buổi xem mắt và trở thành chủ đề bàn tán: “Cô chị thật là tươi tắn, tân thời mà cô em tướng mạo lại hơi khó ở” hoặc “Cô chị thông ăn đứt cô em.” Thậm chí có những lần Sachiko bị yêu cầu không được có mặt, chỉ có chị cả Tsuruko ở nhà chính đi cùng Yukiko thôi. Sachiko lúc nào cũng trả lời rằng mọi người đơn giản là không nhìn nhận được vẻ đẹp của Yukiko. Thì đúng là bản thân chị có khuôn mặt sinh động hơn, khuôn mặt có thể gọi là “hợp thời.” Nhưng một khuôn mặt hợp thời không có gì ấn tượng cả. Những gương mặt hợp thời thì đâu mà chẳng thấy. Chị tự biết mình khen lấy khen để em gái kể cũng kỳ, nhưng vẻ đẹp mỏng manh, đài các của tiểu thư chốn khuê phòng ngày xưa, không bao giờ biết đến mưu sinh chìm nổi - ai có thể phủ nhận đó chính là vẻ đẹp của Yukiko Cơ chứ? Sachiko chẳng muốn em gái kết duyên với người đàn ông không biết trân trọng vẻ đẹp ấy, đúng ra người đàn ông ấy còn phải đòi hỏi một người giống y em gái mình. Nhưng dù có bảo vệ Yukiko hăng hái đến đâu, Sachiko cũng không nên được cái cảm giác trên cơ. Ít nhất thì trước Teinosuke chii đã huênh hoang: “Người ta bảo em làm lu mờ Yukiko tội nghiệp mỗi khi đi cùng nó.” Chính Teinosuke đôi khi cũng gợi ý rằng Sachiko nên ở nhà, hoặc bảo vệ nên trang điểm khác đi hay mặc một bộ kimono nền nã hơn: “Chưa, nhìn em vẫn chưa đủ già dặn. Em sẽ lại làm Yukiko mờ nhạt mất thôi.” Sachiko thấy rõ ông xã hài lòng với người vợ mỹ miều của mình. Chị đã tránh mặt trong một hay hai buổi coi mắt của Yukiko nhưng nói chung chị thường đi thay chị cả Tsuruko. Thỉnh thoảng Yukiko bảo Sachiko không đi cùng thì cô cũng không tự đi một mình. Nhưng cho dù Sachiko gắng sức làm bản thân nhã nhặn đến đâu, thì ngặt nỗi tủ áo của chị toàn những món đồ sặc sỡ, và sau buổi coi mắt chị lại nghe người ta nói trông chị không đủ đứng tuổi.
“Ai cũng bảo vậy. Tôi hiểu mà. Chị không nói, tôi vẫn sẽ cố gắng sao cho trông thật già.”
Sachiko là khách hàng duy nhất trong phòng đợi. Tấm rèm ngăn phòng bên cạnh được kéo ra, và bóng Yukiko dưới cái máy sấy tóc đang phản chiếu vào tấm gương đối diện hai người. Chắc chắn Itani đã lợi dụng tiếng ồn của máy sấy tóc để át lời chị ta nói, nhưng Sachiko thấy dường như đôi mắt Yukiko đang dán chặt vào hai người bọn họ, như muốn chất vấn mấy người đang nhỏ to cái gì. Sachiko nơm nớp sợ em gái nhìn khẩu hình mà đoán ra được câu chuyện.
Vào ngày hẹn, nhờ sự hỗ trợ của hai chị em, Yukiko bắt đầu phục sức vào khoảng 3 giờ. Teinosuke đã nghỉ làm sớm về phụ một tay. Là người sành sỏi về váy áo đàn bà, anh rất thích ngắm họ tất bật sửa soạn; nhưng quan trọng là anh biết ba chị em này toàn quên tiệt giờ giấc. Anh có mặt chủ yếu để đảm bảo họ sẽ sẵn sàng vào 6 giờ.
Etsuko đi học về, ném sách vở vào phòng khách và chạy thẳng lên lầu.
“Thế là chị Yukiko sắp sửa đi gặp chồng.”
Sachiko giật mình. Chị nhìn vào gương thấy sắc mặt Yukiko thay đổi.
“Con nghe ai nói vậy hả?” Chị hỏi, gắng ra vẻ thờ ơ.
“O-Haru kể với con lúc sáng. Có đúng không chị Yukiko?”
“Không phải thế.” Sachiko nói. “Chị Yukiko và mẹ được bác Itani mời ăn tối ở Khách sạn Oriental thôi mà.”
“Nhưng bố cũng đi nữa.”
“Sao lại không thể mời thêm cả bố con?”
“Etsuko, nhờ em xuống dưới nhà gọi O-Haru ra đây. Em cũng không cần phải lên lầu đâu.” Yukiko vẫn nhìn thẳng vào gương.
Thường Etsuko sẽ làm bướng, nhưng cô bé cảm thấy sự bất thường trong giọng điệu của Yukiko.
“Được rồi.”
Một lúc sau O-Haru rụt rè quỳ xuống ngoài cửa. “Thưa, cô chủ gọi ạ?” Rõ ràng là Etsuko đã nói điều gì đó. Teinosuke và Taeko thấy có sự chẳng lành bèn lánh đi.
“O-Haru, hôm nay em đã nói gì với con bé vậy?” Sachiko không nhớ là đã nói chuyện với các cô hầu về cuộc gặp gỡ hôm nay, nhưng có lẽ vì bất cẩn nên chị đã để người hầu gái đoán ra. Để việc đến tại Yukiko là tại Sachiko, “Em đã nói gì thế?”
O-Haru không trả lời. Cô dán mắt vào sàn nhà, điệu bộ lúng túng như thú nhận hành vi sai trái.
“Em nói với con bé lúc nào?”
“Sáng nay ạ.”
“Em nghĩ gì mà làm thế?”
O-Haru mới mười bảy tuổi, đến nhà này giúp việc năm mười bốn. Bây giờ cô đã gần như trở thành người trong nhà, nên cố nhiên mọi người nói chuyện với cô tình cảm hơn các cô hầu gái khác. Thông thường phải có người dắt Etsuko băng qua quốc lộ trên đường đến trường, và O-Haru sẽ chăm lo việc ấy. Bị Sachiko xét hỏi, cô gái tự thú rằng đã kể lại toàn bộ câu chuyện với Etsuko trên đường tới trường sáng hôm nọ. O-Haru vốn chân chất thơ ngây, nên khi bị mắng, cô héo hon khổ sở đến mức gần như tức cười.
“Để em nghe thấy chị nói chuyện điện thoại là tại chị, nhưng trót nghe rồi thì em cũng phải ý thức được đó là việc bí mật. Em phải ý thức là có những việc được bàn tán, có việc không. Sao em có thể kể cho một đứa bé về một việc thậm chí chưa được định đoạt? Em đến đây làm từ bao giờ hả O-Haru? Có phải là vừa mới hôm qua đâu.”
“Đâu phải mỗi lần này,” Yukiko tiếp lời. “Em nhiều chuyện quá đấy. Cái đáng ra không nên nói thì cứ bép xép luôn mồm.”
Bị hai cô chủ lần lượt mắng mở, O-Haru đăm đăm nhìn xuống sàn. “Thôi được rồi, đi đi.” Nhưng O-Haru vẫn quy chết trân trước mặt họ. Chỉ đến khi bị nhắc lui ba, bốn lần cô mới xin lỗi bằng một giọng lí nhí và đi mất.
“Kiểu gì nó cũng chứng nào tật ấy.” Sachiko nhìn vào khuôn mặt trong gương. Yukiko rõ là đang bực lắm. “Nhưng chị cũng có lỗi. Nhẽ ra lúc nói qua điện thoại chị nên giữ ý sao cho họ không hiểu được. Có mơ cũng không lường được nó sẽ kể cho Etsuko.”
“Đâu phải chỉ là cuộc điện thoại. Từ lâu em đã thấy mỗi lần chị nói chuyện là con O-Haru ở đó nghe lỏm.”
“Lúc nào thế?”
“Lúc nào chẳng vậy. Nó vào phòng là chị thôi không nói nữa, nhưng hễ nó ra ngoài là mấy người lại oang oang trong khi nó vẫn còn đứng ngay ngoài cửa. Nó đã hóng hớt bao nhiêu lần rồi.”
Mấy tối gần đây, Sachiko, Yukiko, Teinosuke, và đôi khi cả Taeko có vài cuộc họp gia đình sau khi Etsuko đi ngủ. Thỉnh thoảng O-Haru từ trong phòng ăn bước vào, mang theo món đồ uống gì đó, và bởi phòng ăn với phòng khách chỉ cách nhau ba cái cửa trượt giấy bồi, khi đóng vào vẫn còn đủ chỗ để ngón tay lách qua, nên chuyện gì nói trong phòng khách thì ở phòng ăn cũng nghe rõ mồn một. Lúc đêm muộn khi nhà cửa yên ắng thì cần phải nói thật khẽ để tránh bị nghe lỏm, và hiển nhiên họ đã không biết đường cẩn trọng. Yukiko có lẽ nói đúng. Nhưng nếu có ba buồn bực đến mức bây giờ phải đem chuyện này ra nói, thì tại sao ngay lúc ấy không cảnh báo cả nhà đi? Giọng Yukiko thỏ thẻ đến mức mọi người hầu như không nhận ra cô đang nói bé hơn bình thường, trừ phi cô chủ tâm gây sự chú ý. Có người ở lắm mồm như O-Haru đã khó chịu, nhưng chính người trong nhà cứ im như thóc cũng chẳng hay ho gì , Sachiko trộm nghĩ. Vì Yukiko nhắc đến “mấy người”, có vẻ Teinosuke là đối tượng chính cho những lời chỉ trích của cô, và cũng có thể tha thứ cho cô vì đã nể mặt anh rể mà không lên tiếng. Quả thực giọng Teinosuke rất vang.
“Nhẽ ra em phải nhắc mọi người chứ.”
“Mình không nên nói chuyện ấy trước mặt người ngoài. Không phải em không thích những buổi coi mắt thế này - chị biết mà, nhưng người ta biết sẽ khác nhau rằng em lại bị từ chối nữa rồi.” Giọng Yukiko nghẹn ngào, một giọt nước mắt chảy xuống trên khuôn mặt trong gương.
“Yukiko ơi, em biết rõ rằng nhà mình mới là bên từ chối. Em biết thừa mà. Đối phương chỉ chờ là gật, còn nhà ta có bao giờ ưng bụng đầu.”
“Bộ chị tưởng mấy đứa giúp việc cũng nghĩ vậy sao? Tụi nó sẽ cho là em lại bị phũ, dù có biết sự thật thì tụi nó vẫn bảo nhau là...”
“Thôi, chúng mình nói chuyện khác đi. Anh chị sai rồi, sẽ không tái phạm đâu mà. Coi cái mặt em kìa.” Sachiko muốn sửa lại lớp trang điểm nhưng chỉ sợ làm em gái khóc thêm.