ETSUKO đã chán chơi búp bê. Cô bé bảo 0-Hana lên nhà lấy hộ cuốn tập, và ngồi ngay ngắn trong phòng khách để làm bài.
Ngôi nhà đa phần xây kiểu Nhật, chỉ có mỗi hai phòng kiểu Tây là phòng khách và phòng ăn thông với nó. Gia đình đón khách ở phòng này và dành hầu hết thời giờ trong ngày ở đây. Đàn dương cầm, radio và máy quay đĩa đều đặt ở phòng khách, vào mùa đông chỉ phòng này có máy sưởi nên càng trở thành trung tâm của căn nhà. Căn phòng sôi động nhất này hấp dẫn Etsuko. Etsuko gần như ở luôn trong này chỉ trừ những khi bị ốm hoặc nhà có khách. Phòng riêng của cô bé ở trên lầu là buồng theo kiểu Nhật nhưng đồ đạc theo kiểu Tây, vốn được bố trí để làm phòng học, có điều cô bé thích học và chơi trong phòng khách nên đó lúc nào cũng rải rác đồ chơi, sách vở, bút chì. Hễ có ai ghé thăm không báo trước là người nhà lại phải tất bật nhặt nhạnh đồ đạc.
Nghe tiếng chuông, Etsuko chạy ra cửa rồi nhảy chân sáo vào phòng khách theo sau Yukiko. Món quà đã hứa kẹp dưới nách Yukiko.
“Chị không được xem vở của em.” Etsuko úp mặt cuốn tập xuống bàn. “Chị có đem quà em bảo về chứ? Cho em xem với.” Cô bé kéo gói đồ khỏi tay Yukiko rồi xếp những thứ bên trong lên ghế.
“Cảm ơn chị nhiều nha.” ”
“Đúng cái em muốn phải không?
“Dạ, cám ơn chị nhiều nhiều.”
“Em đã viết xong bài văn chưa?”
“Chị để yên. Chị không được xem đâu nhá.” Etsuko giật lấy cuốn tập và chạy về phía cửa. “Có lý do đấy.”
“Lý do là gì?”
Etsuko cười. “Vì em viết về chị đó mà.”
“Bộ em nghĩ viết về chị thì không được sao? Để chị xem nào.”
“Tí nữa. Tí nữa cho chị xem. Không phải lúc này.”
Etsuko nói cô bé viết bài về tại thỏ, và Yukiko Có xuất hiện chút xíu trong câu chuyện. Để Yukiko đọc lúc này cô bé thấy ngượng. Yukiko sẽ đọc kỹ một lượt vào tối muộn khi Etsuko đã ngủ. Con bé thể nào cũng dậy sớm chép lại một bản sạch đẹp trước khi đến trường. Biết chắc Sachiko và mấy người kia sẽ còn xem phim sau khi ăn tối và về nhà muộn, Yukiko đi tắm với Etsuko và đến chừng tám giờ rưỡi tối đưa bé lên tầng. Etsuko vốn khó ngủ, lúc nào con bé cũng nói như pháo rang khoảng hai mươi phút đến nửa tiếng sau khi đã vào giường. Dỗ Etsuko đi ngủ là việc không đơn giản, và Yukiko thường phải nằm lại nghe cô bé nói chuyện một lúc. Thỉnh thoảng có thiếp đi rồi ngủ một mạch đến sáng, thỉnh thoảng cô lặng lẽ tỉnh dậy, khoác vội áo lên người và xuống lầu uống trà với Sachiko hay ăn phô mai kèm vang trắng Teinosuke thỉnh thoảng đem ra. Tối nay cảm giác căng cứng thường gặp ở vai lại khiến Yukiko thao thức. Sachiko và mấy người còn đi chơi chán, có lẽ đây là cơ hội tốt để xem qua bài văn. Đảm bảo mười mươi Etsuko đã say giấc, Yukiko mới mở cuốn tập dưới ánh đèn ngủ.
TAI THỎ
Em có một chú thỏ. Có một người đem chú đến và nói rằng: “Thỏ này dành cho bé Etsuko.”
Nhà em đã có chó và mèo, nên mọi người để thỏ sống trong hành lang. Em luôn luôn âu yếm thỏ vào buổi sáng trước khi đến trường.
Thứ Năm tuần trước em ra hành lang trước khi đi học. Một cái tai thỏ dựng lên còn tai kia rũ xuống. “Bé thỏ kỳ quá. Sao bé không dựng cái tai còn lại lên?” Em nói nhưng thở không nghe. “Để chị dựng tại bé lên nhé.” Em lấy tay mình dựng tai thỏ lên nhưng thả tay ra nó lại kụp xuống. Em bảo chị Yukiko. “Chị Yukiko nhìn cái tai thỏ kìa.” Chị bèn dựng tai thỏ bằng bàn chân, nhưng thả chân ra nó lại kụp xuống. Chị Yukiko cười và nói, “Cái tai ngộ quá.”
Yukiko nhanh tay vạch một đường thẳng dưới dòng chữ “bằng bàn chân”.
Etsuko có khiếu viết văn, bài văn này đọc Có vẻ khá trôi chảy. Xem lại từ điển thấy chữ “bụp” viết chưa đúng, Yukiko chỉ sửa lại chỗ đó thôi. Về ngữ pháp xem ra không có lỗi lầm gì . Nhưng vấn đề lại ở chỗ nhắc đến bàn chân. Cuối cùng Yukiko quyết định gạch bỏ ba chữ vô duyên ấy. Đơn giản nhất là sửa thành “bằng bàn tay, nhưng sự thật đúng là Yukiko đã dùng bàn chân, cô cũng thấy nói dối trẻ con thì không ổn. Nếu câu này viết mơ hồ một tí thì không vấn đề gì. Nhưng chẳng may Yukiko chưa xem qua mà cô bé lại nộp bài văn này ở trường thì sao nhỉ? Etsuko đã bắt quả tang dì mình làm động tác kém duyên rồi.
Đầu đuôi chuyện “bằng bàn chân” là như thế này.
Sáu tháng trước, ngôi nhà kế bên, hay đúng hơn là sau lưng nhà Ashiya trở thành nơi cư ngụ của một gia đình người Đức tên Stolz. Vì ngăn giữa hai mảnh sân sau chỉ có một lưới mắt cáo nên ngay lập tức bé Etsuko làm quen với bọn trẻ nhà Stolz. Ban đầu bọn chúng nhìn qua lưới, Etsuko nhìn lại, giống như những con vật thăm dò nhau nhưng chẳng mấy chốc chúng đã tự do giao lưu. Thằng lớn tên Peter, đứa kế là em gái Rosemarie và bé Út là Fritz. Peter chừng chín hay mười tuổi, Rosemarie cao đúng bằng Etsuko thì nhỏ hơn Etsuko một hai tuổi gì đó. Bọn trẻ con Tây thường cao lớn. Etsuko và đám trẻ nhà Stolz chơi thân lắm. Nhất là bé Rosemarie sau giờ học tối nào cũng sang chơi, Etsuko gọi bạn bằng cái tên âu yếu “Rumi”, như cách cô bé người Đức thường được gọi ở nhà.
Bên cạnh con chó giống Pointer Đức và một con mèo mun, nhà Stolz còn nuôi một con thỏ Angora lông xù tốt trong chuồng ở sân sau. Etsuko đã có cả chó lẫn mèo nên không quan tâm đến chó mèo nhà hàng xóm, nhưng bé mê tít con thỏ. Cô bé thích phụ Rosemarie cho thỏ ăn và nắm tai thỏ nhấc lên, gần đây Etsuko cứ năn nỉ mẹ mua thỏ. Sachiko tuy không phản đối việc nuôi động vật nhưng chị nói nếu nuôi con gì mà bỏ bê để nó chết thì buồn lắm. Mà nhà đã nuôi chó Johnny với mèo Bell, thêm một chú thỏ nữa thì phiền phức vô cùng. Trong nhà chẳng có nơi nào cho nó ở vì phải nhốt nó trong chuồng cách ly với Johnny và Bell. Sachiko còn đang cân nhắc thì ông thợ dọn ống khói đã mang đến nhà biếu một con thỏ rồi. Con thỏ không phải giống Angora nhưng trắng muốt và xinh xắn lắm. Etsuko sau khi tham khảo ý kiến của mẹ, quyết định rằng tốt nhất nên để thỏ ngoài hành lang, tránh xa tầm với của Johnny và Bell. Con vật này là một bí ẩn đối với Sachiko và những người còn lại. Không như chó mèo, con thỏ cứ đực ra. Nó ngồi như phỗng với đôi mắt hồng mở to nhìn đăm đăm, một sinh vật luôn giật cục khác những con kia một trời một vực.
Đây là con thỏ mà Etsuko viết. Yukiko thường đánh thức Etsuko, giúp cô bé ăn sáng, xem cô bé đã chuẩn bị đủ những đồ dùng cần thiết để tới trường chưa rồi quay về giường. Đó là một buổi sáng mùa thu lạnh lẽo. Yukiko đang khoác hờ kimono ngoài váy ngủ, ra cửa tiễn Etsuko đi học thì thấy cô bé đang cố gắng làm cho tai thỏ dựng lên. “Chị thử xem nào.” Etsuko bảo. Yukiko chỉ muốn xong chuyện để Etsuko còn đi học đúng giờ, nhưng mặt khác không muốn sờ vào con vật lông lá, nên đành thử kẹp ngón chân vào tai con thỏ mà dựng lên. Cô bỏ chân ra thì cái tai cũng “kụp xuống” luôn.
“Em viết sai chỗ nào thế?” Etsuko sáng hôm sau xem lại bài chữa.
“Có cần phải nói là chị dùng bàn chân không vậy?”
“Nhưng chỉ dùng chân thật mà.”
“Vì chị không muốn chạm vào con thỏ.”
“Thế à?” Etsuko hờn dỗi. “Vậy có lẽ em nên bổ sung cả câu đó nữa.”
“Thế thì cô giáo sẽ nghĩ sao về chị?”
“Làm sao ạ?” Etsuko vẫn cứ hờn dỗi.