Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1631 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 7

Chị ấy làm gì mà lâu thế?

Taeko và Yukiko đang ở cổng. Không thấy tăm hơi Sachiko đâu.

“2 giờ đến nơi rồi.” Taeko bước về phía chiếc taxi. Ông tài xế vẫn đang giữ cửa xe.

“Họ nói chuyện mấy tiếng rồi đấy.”

“Chị ấy cứ gác máy luôn cho xong.” “Em nghĩ Itani để chị ấy làm thế chắc? Chị có thể hình dung ra cảnh chị Sachiko đang nhấp nha nhấp nhổm” Vẻ khôi hài của Yukiko lại cho thấy việc kia dường như chẳng liên quan gì đến mình. “Etsuko, em bảo mẹ gác máy đi.”

“Chúng mình vào xe luôn nhỉ?” Taeko bước tới chiếc taxi.

“Chị nghĩ nên đợi” Yukiko lúc nào cũng đúng mực, cô không vào xe trước chị gái mình. Taeko đành phải chờ cùng.

“Em đã nghe chuyện của Itani rồi.” Taeko giữ ý để người tài xế không nghe lỏm được. Etsuko đã chạy vào nhà.

“Gì?”

“Em đã xem hình anh ấy rồi.”

“Vậy à?”

“Chị nghĩ sao hả Yukiko?”

“Có mỗi bức ảnh, biết thế nào được.”

“Chị nên gặp người ta.”

Yukiko không trả lời.

“Itani rất tử tế, và chị Sachiko sẽ buồn bực lắm nếu chị không chịu đi coi mắt đấy.”

“Có cần gấp gáp đến thế không?”

“Chị Sachiko cũng nói là chị ấy sợ giục thì chị lại khó chịu.”

Phía sau lưng có người chạy tới. “Quên khuấy cái khăn tay. Khăn tay, khăn tay. Ai đó lấy dùm cái khăn tay với.” Sachiko chạy như bay qua cổng, vừa chạy vừa loay hoay với tay áo kimono.

“Nói chuyện kỹ quá mà.”

“Em tưởng dễ mà lấy cớ với chị ta ư? Mãi chị mới đuổi khéo ta được.”

“Chuyện đó chị em mình nói sau.”

“Vào đi, vào đi.” Taeko hối hả ngồi vào xe taxi theo sau Yukiko.

Đường đến ga tàu chừng nửa dặm. Khi có việc gấp mấy chị em thường đi taxi, nhưng thỉnh thoảng họ vẫn đi bộ, phần vì muốn vận động. Người ta thường quay đầu lại ngắm ba cô tiến tới nhà ga, xúng xính áo quần dạo phố. Những người bán hàng thích bàn tán về ba cô, nhưng hiếm có ai đoán được tuổi tác từng người. Sachiko đã có một đứa con gái lên sáu và khó lòng giấu được vẻ già dặn, nhưng trông chị không quá hăm sáu, hăm bảy. Yukiko còn son, chắc hẳn nhìn như hăm hai, hăm ba, còn Taeko đôi khi còn bị nhầm là mới mười sáu, mười bảy. Yukiko đã đến tuổi không còn phù hợp để được gọi là một thiếu nữ, nhưng cũng không ai lấy làm kỳ khi gọi cô là “Tiểu thư Yukiko”. Với lại, cả ba cô trông đều đẹp nhất khi mặc những trang phục hơi quá trẻ so với tuổi thật. Không phải xiêm y sặc sỡ che giấu tuổi tác mà ngược lại, những trang phục hợp tuổi chẳng qua là quá già nua với họ. Mới năm ngoái, Teinosuke dẫn vợ cùng hai cô em vợ và bé Etsuko đi ngắm hoa anh đào nở bên Cầu Gấm, anh đã viết mấy dòng này đề tựa cho bức ảnh lưu niệm:

Ba chị em,

Cùng sánh bước,

Trên Cầu Gấm.

Nhưng ba người phụ nữ không dập khuôn nhau. Mỗi nàng một vẻ, người này tôn người kia lên. Tuy nhiên, ba người có một điểm chung không lẫn lộn vào đâu được - họ là ba chị em gái sắc nước hương trời! Người ta sẽ ngay lập tức nghĩ thế. Sachiko cao nhất, Yukiko và Taeko bằng nhau và thấp hơn chị, riêng việc đó thôi cũng đã đủ tạo ra sự khả ái và đối xứng khi ba người đàn bà cùng xuống phố. Yukiko thuần chất Nhật hơn cả trong dáng vẻ lẫn trang phục, Taeko Tây hóa nhất, Sachiko thì nửa này nửa kia. Taeko mặt tròn, thân hình nở nang săn chắc rất hợp với phong cách Tây dương. Ngược lại, Yukiko mặt trái xoan nhỏ nhắn, thân hình hết sức mảnh mai. Sachiko lại đứng giữa, như thể sự kết hợp vẻ đẹp của hai cô em. Taeko thường mặc quần áo Tây còn Yukiko chỉ mặc quần áo Nhật Bản. Sachiko mặc quần áo phương Tây vào mùa hè và quần áo Nhật Bản vào cuối năm. Chị em Sachiko và Taeko tươi tắn, tinh khôi, cả hai đều giống bố. Yukiko thì khác. Khuôn mặt của cô gây cho người ta ấn tượng man mác buồn, cô đơn, nhưng cô lại đẹp nhất trong những bộ trang phục lòe loẹt. Những bộ kimono tông trầm sành điệu ở Tokyo không ăn nhập với cô.

Dĩ nhiên ai đi hòa nhạc đều phải chưng diện. Vì đây là một buổi hòa nhạc kín nên các cô còn chăm chút đến trang phục hơn bình thường. Không có ai là không ngoảnh lại thêm một lần để ngắm ba cô khi họ bước ra từ taxi và rảo bước trong ánh nắng thu rực rỡ về phía ga tàu. Hôm ấy chiều Chủ nhật nên trong tàu gần như trống không. Yukiko để ý thấy cậu học trò cấp hai đối diện mình đỏ mặt và nhìn xuống sàn tàu lúc ba chị em ngồi xuống.

« Lùi
Tiến »