Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1630 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 6

Chị sẽ về sớm, Etsuko à. - Yukiko nhìn vào phòng khách, Etsuko đang chơi nhà búp bê với người hầu gái.”Em ở nhà nhớ trong nhà cho mẹ nhé.”

“Còn chị nhớ mua quà cho em đấy.”

“Chị nhớ. Cái món xinh xinh mình nhìn thấy hôm nọ, cái đồ thổi Cơm ấy chứ gì.”

“Chị hứa về trước bữa tối nhé?”

“Chị sẽ về trước bữa tối.”

“Hứa với em nhé?”

“Chị hứa. Chị út với mẹ sẽ ăn tối với bố ở Kobe, nhưng chị hứa sẽ về. Chúng mình có thể cùng ăn tối. Em nhớ làm bài tập nhé.”

“Em phải làm tập làm văn chị ạ.”

“Thế thì đừng chơi lâu quá. Viết bài đi, để khi nào về chị đọc.”

“Chào chị Yukiko. Chào chị Út.” Etsuko chỉ gọi chị của mẹ bằng bác, còn Yukiko và Taeko thì cô bé xưng hô như chị em.

Etsuko chẳng thèm mang giày, cứ thế nhảy chân sáo trên những phiến đá lát. “Chị sẽ về ăn tối. Chị hứa rồi đó nha.”

“Em định hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần hở bé con?”

“Em sẽ giận chị đó. Chị hiểu không hả?”

“Cái con bé này, chị biết mà.”

Thực bụng Yukiko rất mến những biểu hiện tình cảm ấy. Không biết tại sao Etsuko chẳng bao giờ quấn mẹ như Yukiko, cô không được phép ra ngoài trừ phi hứa hẹn với Etsuko đủ điều. Ngoài mặt lẫn trong bụng, lý do Yukiko cứ ở hoài nhà nhánh ở Ashiya là bởi cô không hòa hợp được với anh rể bên nhà chính, và Sachiko so với chị cả cũng biết cảm thông hơn. Song gần đây Yukiko bắt đầu tự hỏi có phải chính vì tình cảm dành cho Etsuko mà cô cứ ghé Ashiya đều đặn. Tsuruko có bận phàn nàn dì Yukiko cưng nựng Etsuko thế mà hầu như không đoái hoài gì đến lũ trẻ nhà chính, lúc ấy cô chẳng biết trả lời thế nào. Sự thực là Yukiko đặc biệt yêu mến các bé gái tầm tuổi Etsuko và có tính cách giống Etsuko. Nhà chính đúng là đầy trẻ con, nhưng trừ đứa bé mới sinh thì toàn các cậu con trai, không thể nào tranh giành tình cảm của Yukiko dành cho Etsuko được. Mất cha mười năm trước, lại mất mẹ khi còn rất nhỏ, Yukiko không có mái ấm thực sự của riêng mình, cô chẳng có gì để hối tiếc nếu lên xe hoa ngay ngày mai trừ ý nghĩ rằng sẽ không còn được gặp Sachiko, người cô yêu quý và cũng phụ thuộc nhất trên đời. Không, cô vẫn còn có thể gặp Sachiko. Chính Etsuko mới là người cô phải từ biệt, vì cô bé sẽ sớm phổng phao, sớm rời xa khỏi vòng tay cô, mai một tình cảm cũ. Yukiko cảm thấy hơi ghen tị với Sachiko, người luôn có tình yêu của con gái. Nếu Yukiko lấy một người đàn ông có vợ trước, cô hi vọng anh ta sẽ Có một cô con gái nhỏ xinh xắn. Nhưng kể cả khi con bé xinh hơn Etsuko đi nữa, cô vẫn sợ mình sẽ không thể yêu thương nó như yêu thương Etsuko. Việc quá lứa lỡ thì làm Yukiko ít buồn khổ hơn so với tưởng tượng của thiên hạ. Thậm chí cô còn hy vọng nếu chẳng may không tìm được một người đàn ông xứng đáng với chân tình của mình thì cô có thể lại nhà Ashiya giúp chị Sachiko nuôi nấng đứa trẻ.Vậy cũng phần nào bù đắp được sự cô đơn.

Mà có lẽ chính Sachiko đã cố tình đẩy hai người lại với nhau chưa biết chừng. Khi Taeko bắt đầu làm búp bê trong phòng chung của cô và Yukiko, Sachiko đã sắp xếp để Yukiko chuyển vào phòng Etsuko, một buồng rộng sau chiếu kiểu Nhật trên tầng hai. Etsuko nằm ngủ trên cái giường thấp của trẻ con và một cô bảo mẫu lúc nào cũng ngủ trên sàn trải chiếu bên cạnh cô bé. Khi Yukiko thế chỗ cô bảo mẫu, cô trải hai cái nệm chần gòn lên trên ghế nằm nhồi rơm để chỗ mình nằm cũng cao gần bằng giường Etsuko. Cô bắt đầu gánh vác những nghĩa vụ của Sachiko: săn sóc Etsuko lúc Cô bé ốm đau, nghe cô bé trả bài hoặc luyện dương cầm, nấu cơm trưa hoặc pha trà chiều cho cô bé. Yukiko chăm sóc cô bé mát tay hơn hẳn Sachiko trên nhiều mặt. Etsuko mập mạp, má ửng hồng, nhưng cô bé có sức đề kháng yếu như mẹ nó vậy. Ngoài chuyện thường bị sốt cao, thỉnh thoảng mỗi khi đi ngủ Etsuko lại nổi hạch sưng phồng hoặc bị viêm amiđan. Vào những lúc như thế phải có người thức trắng đến hai, ba đêm để túc trực thay thuốc đắp và đổ đầy túi chườm đá, và chỉ có Yukiko là người vững vàng nhất. Trong số các chị em, Yukiko trông bề ngoài thì lưng ong mình liễu hơn cả. Hai bàn tay Cô chỉ lớn hơn Etsuko chút xíu, thực tình nhìn Yukiko lúc nào cũng như sắp đổ bệnh lao đến nơi nên càng góp phần làm các đối tượng kết hôn e sợ. Nhưng thật ra cô lại là người khỏe mạnh nhất. Khi dịch cúm càn quét cả nhà, chỉ có mình cô không nhiễm bệnh. Yukiko cũng chưa bao giờ ốm nặng. Còn Sachiko trông tướng tá thì rắn rỏi nhất trong mấy chị em nhưng hóa ra chỉ là vẻ bề ngoài. Thực sự không thể trông cậy vào chị. Khi chăm sóc Etsuko, chỉ mới thấm mệt mà chị đã phờ phạc thấy rõ, làm tăng gấp đôi gánh nặng cho cả nhà. Lúc gia đình Makioka hãy còn hưng thịnh, Sachiko vốn luôn là con gái cưng của người cha, bây giờ dáng vẻ chị thậm chí có cái gì đó như của một cậu ấm cô chiêu. Sức chịu đựng của chị về thể chất và tinh thần đều yếu. Đôi khi các cô em gái còn rơi vào cảnh phải nhắc nhở thói vung tay quá trán của chị như thể ở vai bề trên. Vì vậy Sachiko vừa không có đủ năng lực nuôi nấng bé Etsuko vừa không tự lo được cho chính mình. Thỉnh thoảng Sachiko và con gái còn cãi nhau ỏm tỏi. Có người bảo Sachiko không muốn mất một cô bảo mẫu tận tụy nên mỗi khi đối tượng tiềm năng cho Yukiko xuất hiện là chị hai sẽ chen vào cho xôi hỏng bỏng không. Dù chị cả Tsuruko không mảy may tin những lời đồn đó, chị cũng có lúc phàn nàn rằng Sachiko vì thấy Yukiko quá hữu dụng mà không muốn trả cô ba về nhà chính. Ông chồng Teinosuke của Sachiko cũng rầy rà. Cho Yukiko ở cùng nhà cũng được, anh ta nói, nhưng có điều em ấy cứ chen vào giữa vợ chồng mình và đứa trẻ. Sachiko không buồn tạo khoảng cách giữa con gái và dì nó hay sao? Không thể để Etsuko yêu dì hơn yêu mẹ được. Nhưng Sachiko nói anh chỉ khéo lo hão. Etsuko vốn già dặn sớm, vả lại, dù có thích dì Yukiko đến thế nào thì con bé vẫn thực sự yêu mẹ Sachiko nhất. Con bé đâu cần thiết phải bám mẹ như bám Yukiko kia chứ. Etsuko thừa biết một ngày nào đó dì sẽ phải chia tay nó đi lấy chồng. Có Yukiko trong nhà đỡ được bao nhiêu đã đành, nhưng việc ấy chỉ kéo dài đến khi cô ba lên xe hoa thôi. Yukiko vốn yêu con trẻ nên cứ để bé Etsuko chơi với em ấy cho khuây khỏa nỗi cô đơn mòn mỏi. Cô Út đã có nghề làm búp bê, rồi thì có đồng ra đồng vào (với lại thực tế là cô Út cũng đang cặp kè với người đàn ông nào đó), nhưng Yukiko tội nghiệp thì có gì đâu. Sachiko thương cảm cho Yukiko hơn cả. Yukiko không có chốn lui về,nên Sachiko đã gửi gắm Etsuko cho Yukiko để cô tìm niềm vui.

Không thể phán bừa rằng Yukiko đã đoán biết được tất cả những chuyện ấy. Bề gì thì sự tận tâm cô dành cho bé Etsuko khi bé ốm là thứ mà ngay cả Sachiko hay bất kỳ y tá chuyên nghiệp nào cũng không đọ nổi. Mỗi khi cần ai đó trong nhà, Yukiko thường xua Teinosuke, Sachiko và Taeko đi hết, còn mình thì ở lại với Etsuko. Hôm nay mọi người cũng tưởng Yukiko sẽ tự nguyện ở nhà, nhưng buổi hòa nhạc lần này được tổ chức ở một thính phòng tư, là cơ hội để nghe Leo Sirotal 3 diễn tấu, làm sao Yukiko đành lòng bỏ lỡ. Teinosuke đã đi leo núi ở gần Suối Arima, Taeko và Sachiko sẽ gặp anh ở Kobe để ăn tối. Yukiko quyết định không đi ăn mà về nhà dùng bữa với Etsuko.

« Lùi
Tiến »