Chị định thắt cái obi ấy à? - Yukiko hỏi. Taeko đang giúp Sachiko thắt obi. “Chị đã mang cái obi đó lúc nào ấy nhỉ? À, hôm chị em mình đi xem độc tấu piano.”
“Đúng là chị mang cái obi này.”
“Rồi mỗi lần chị hít thở nó lại kêu kin kít ấy.”
“Thật hả em?”
“Kêu không to lắm nhưng có kêu. Chị cứ hít vào là y như rằng. Em đã thề là không để chị mang cái obi ấy đi xem buổi hòa nhạc nào nữa.”
“Vậy chị mặc gì đây?” Sachiko kéo hết cái đai obi này đến cái đại obi khác ra từ ngăn kéo.
“Cái này.” Taeko chọn một chiếc có hoa văn xoắn ốc.
“Trông có hợp với kimono của chị không?”
“Cái này là chuẩn nhất. Thôi mặc vào, mặc vào đi.” Yukiko và Taeko đã sửa soạn quần áo xong xuôi. Ngữ điệu của Taeko giống như đang nói chuyện với một đứa trẻ ngang bướng, cô đứng sau lưng chị hai để giúp chị thắt obi. Quỳ xuống trước gương, Sachiko bỗng ré lên khe khẽ.
“Sao vậy?”
“Nghe kìa. Nghe kĩ vào. Thấy chưa? Nó lại kêu kin kít rồi.” Sachiko hít vào thật sâu để chứng tỏ có tiếng rít.
“Chị nói đúng. Có tiếng kin kít thật.”
“Thế cái obI hình lá thì sao?”
“Út ơi, nhờ em tìm giúp chị có được không?” Taeko là người duy nhất trong ba chị em mặc âu phục, cô nhón chân tìm đường ra khỏi đám obi nằm vất vưởng trên sàn. Một lần nữa cô lại giúp chị thắt đai lưng. Sachiko đứng dậy, hít thở sâu hai, ba lần.
“Cái này có vẻ ổn rồi.” Nhưng khi sợi dây cuối cùng được thắt vào, đai obi lại bắt đầu kêu kin kít.
Ba chị em cười rũ rượi. Cứ mỗi tiếng “kết” vang lên họ lại không nhịn được cười.
“Tại cái obi gập đôi đấy.” Yukiko nói, nghiêm mặt lại. “Thử kiểu obi gập một lần đi chị.”
“Không, là tại vải.”
“Mấy cái obi gập đôi này đều may cùng loại vải. Gập đôi lại nó mới kêu to gấp đôi.”
“Cả hai chị đều sai.” Taeko cầm lên một chiếc obi khác.”Cái này chắc chắn không bao giờ rít.”
“Nhưng đó cũng là obi gập đôi mà.”
“Cứ làm như em nói. Em biết tại sao rồi.”
“Nhưng xem mấy giờ rồi kìa. Chị với mấy cái đai obi của chị làm cả ba chị em mình lỡ giờ mất. Mấy buổi hòa nhạc này đâu có kéo dài.”
“Thế đứa nào phản đối cái obi của chị đầu tiên hở Yukiko?”
“Em muốn nghe nhạc, không phải nghe tiếng kin kít của chị nhé.”
“Em làm chị phát mệt. Cứ cởi ra mặc vào, mặc vào cởi ra mãi không Xong.”
“Có các chị làm em mệt ấy! Nghĩ dùm em đi.” Taeko gồng lên kéo chặt cái obi.
“Em có nên để đây không thưa các cô?” 0-Hara, cô người ở, đã đem lên một khay để dụng cụ y tế: kim tiêm dưới da đã khử trùng, vitamin nồng độ cao, cồn, bông băng.
“Thuốc tiêm của chị, thuốc tiêm của chị! Yukiko, tiêm cho chị với. Nào, được rồi.” O-Haru đã quay đi.”Gọi một chiếc taxi nhé. Bảo họ đến trong mười phút nữa.”
Yukiko đã thành thạo quy trình. Cô dùng kìm bẻ đầu lọ thuốc tiêm, bơm thuốc vào ống kim và kéo tay áo của Sachiko kịch lên vai. Sau khi lau cánh tay chị hai bằng dúm bông thấm cồn, Yukiko đâm mũi kim vào.
“Oái!”
“Còn đâu thời gian mà nhẹ tay nữa.”
Mùi vitamin B xộc lên sực nức căn phòng. Yukiko nhẹ nhàng dán bằng gạc.
“Em cũng xong rồi.” Taeko bảo.
“Dây thắt nào thì hợp với obi này?”
“Cái đó. Cái chị đang cầm ấy. Nhanh lên.”
“Nhưng em thừa biết chị cuống là không làm gì ra hồn mà. Cuống là chị làm gì cũng hỏng.”
“Nào, giờ thì hít sâu vào hộ bọn em.”
“Em nói đúng.” Sachiko hít thở đều đặn. “Em nói quá chuẩn. Không kin kít tí nào. Bí mật là gì thế?”
“Đai lưng mới sẽ kêu. Đai lưng cũ như cái này thì chị khỏi lo. Vải đã sờn quá rồi không còn rất nữa.”
“Có lẽ em nói đúng.”
“Phải động não chị à.”
“Thưa bà Makioka,bà có điện thoại ạ.” O-Haru chạy xuống sảnh.”Từ bà Itani.”
“Chết dở, quên khuấy mất chị ta.”
“Xe đang đến rồi.”
“Chị làm gì bây giờ? Nói sao với chị ta đây?” Sachiko lúng túng đi quanh phòng. Yukiko thì lại khá bình tĩnh như thể việc chẳng liên quan gì đến mình. “Chị phải nói gì đây Yukiko?”
“Chị thích nói gì thì nói.”
“Sao có thể trả lời bừa bãi được.”
“Em để chị tự quyết đấy.”
“Chị có nên từ chối vụ ngày mai không?” Yukiko gật đầu. ” .
“Em muốn vậy hả Yukiko?
Yukiko lại gật đầu Sachiko không thể nào thấy được biểu cảm của em gái. Đôi mắt Yukiko đã hướng xuống sàn nhà.