Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 4

Sachiko không nói với ai về khám phá của mình, kể cả Yukiko. Song một ngày kia, Taeko và Okubata tình cờ đụng độ Yukiko đang xuống xe buýt khi hai người chuẩn bị băng qua Quốc lộ. Yukiko không nói gì nhưng đầu khoảng nửa tháng sau Sachiko nghe được chuyện này từ Taeko. Ngại Yukiko suy diễn, Sachiko quyết định kể hết mọi chuyện cho cô ba: chị bảo không có gì phải gấp gáp, chúng nó có thể đợi đến khi việc của chị Yukiko hòm hòm hẵng tính, nhưng cuối cùng thì vẫn phải cho phép hai đứa lấy nhau, về phần Yukiko thì cũng nên chủ động làm những việc mình có thể để có được sự cho phép của nhà chính. Sachiko cẩn trọng quan sát nét mặt của Yukiko nhưng cô không để lộ một dấu hiệu cảm xúc nào. Chị vừa dứt lời, Yukiko bèn bảo nếu lý do chưa cho phép hai đứa lấy nhau ngay là bởi mình phải kết hôn trước theo thứ bậc tuổi tác, thì thực tình làm gì có lý do nào ở đây. Cô nói thêm rằng nếu bị bỏ lại thì cũng không cay cú hay ấm ức gì cả. Cô biết cơ hội thể nào chẳng tới.

Nhưng để cho cô em lấy chồng trước cô chị là bất khả, hơn nữa, chuyện của Taeko xem như đã định đoạt rồi thì việc tìm chồng cho Yukiko càng cấp thiết hơn gấp bội. Bên cạnh những vấn đề phức tạp đã bày ra, thì còn một yếu tố nữa góp thêm vào bất lợi của Yukiko: Cô sinh ra vào một năm đen đủi. Ở Tokyo người ta cho rằng phụ nữ đẻ năm Ngọ là xui. Nhưng mặt khác ở Osaka, con gái tuổi Mùi thường khó lấy chồng. Đặc biệt là tầng lớp tư sản Osaka cũ, đàn ông rất kỵ lấy vợ tuổi Mùi. Tục ngữ Osaka có câu: “Lấy vợ tuổi Mùi, việc nhà xúi quẩy.” Thói mê tín vốn đã ăn sâu vào tiềm thức người Osaka lại càng trầm trọng bởi quan niệm của dân buôn bán, nên Tsuruko quen miệng bảo tại đẻ năm Mùi nên Yukiko đáng thương mới lận đận tình duyên. Sau khi cân nhắc mọi bề thì anh chị trên nhà chính rốt cuộc đã kết luận rằng không thể “làm giá” mãi được. Ban đầu họ nói Yukiko mới lấy chồng lần đầu thì đối tượng không được có vợ trước, sau họ thừa nhận rằng thôi thì đã qua một lần đó cũng chẳng sao miễn là không có con riêng, rồi họ tiếp tục hạ xuống thành có con nhưng đừng nhiều hơn hai đứa, rồi đối tượng ấy có thể già hơn Teinosuke chồng Sachiko một, hai tuổi gì đó miễn trông trẻ trẻ là được. Bản thân Yukiko nói lấy ai cô cũng chịu, miễn các anh rể và chị em ưng thuận.Thành thử cô chẳng phản đối gì cụ thể trước những tiêu chuẩn bị sửa lên sửa xuống, tuy cô bảo rằng nếu phải lấy người có con riêng thì cô hi vọng đó là con gái và xinh một chút. Cô nghĩ mình sẽ thích những bé gái con riêng của chồng. Yukiko nói thêm: nếu người đàn ông đó ở tuổi tứ tuần thì xem như đã đi đến giới hạn sự nghiệp, ít có khả năng nâng cao thu nhập. Song họa hoằn lắm nếu phải rơi vào cảnh góa bụa thì cô cũng không đòi hỏi một gia tài đồ sộ mà chỉ mong có một khoản vừa đủ để an hưởng tuổi già. Nhà chính ở Osaka và nhà phụ ở Ashiya đều đồng tình rằng đó là ý kiến hợp lý, thế là các tiêu chuẩn lại được điều chỉnh lần nữa.

Hồi đó thì bối cảnh là như vậy. Nói chung ứng viên do Itani đưa ra không quá khập khiễng so với kỳ vọng của gia đình. Thôi thì không có tài sản, nhưng người đàn ông mới có bốn mươi, trẻ hơn Teinosuke một, hai tuổi, không thể nói là đã hết tương lai. Họ chấp nhận người đàn ông có thể già hơn Teinosuke, nhưng nếu trẻ trung thì tốt hơn nhiều. Có điều gia đình Makioka vẫn lừng khừng chưa chấp thuận, vì anh ta chưa hề có vợ trước. Bấy giờ cả nhà đã từ bỏ hy vọng tìm được một người chưa lập gia đình, và có vẻ như một đối tượng chưa vợ xuất hiện là điều bất khả Nếu họ có điều gì quan ngại về ứng viên chăng nữa thì nguyên việc anh này chưa vợ đã đủ để bù trừ hết những quan ngại ấy. Với lại, Sachiko thêm vào, dù anh ta có là nhân viên quèn, thì chí ít cũng lưu loát tiếng Pháp, hiểu biết nghệ thuật, văn chương Pháp, vậy là đủ để chiều Yukiko. Ai không biết rõ về Yukiko cứ tưởng cô là một người đàn bà thuần túy kiểu Nhật, nhưng đó chỉ là bề ngoài (cách ăn mặc, nói năng, dáng điệu). Con người thật của Yukiko khác hẳn. Thậm chí ngày trước cô còn học Pháp văn và hiểu rõ về âm nhạc phương Tây hơn hẳn âm nhạc Nhật Bản. Sachiko nhờ bạn hỏi xem quan hệ đồng nghiệp của ông Segoshi - đó là tên người ứng viên - ở Công ty Hóa chất MB thế nào, thì không có ai nói điều gì xấu về anh ta cả. Chị gần như đã kết luận đây chính là cơ hội cả nhà chờ đợi bấy lâu. Đã đến lúc hỏi ý nhà chính. Thế rồi Itani đột ngột xuất hiện trước cổng nhà trong chiếc xe taxi. Ấy chà, chuyện chúng ta bàn với nhau hôm nọ thế nào rồi? Như mọi khi chị ta vẫn là người xông xáo, và lần này chị đã lấy được ảnh người đàn ông. Sachiko không thể thừa nhận với Itani là chị chỉ vừa mới nghĩ đến chuyện hỏi ý chị gái Osaka - nói thế thành ra lại đẩy chị ta vào thế bị động quá. Chị bảo cả nhà đều thấy đây là một mối rất tiềm năng, nhưng bởi phía nhà chính còn đang bận điều tra về người đàn ông nên hy vọng Itani để thư thư một tuần nữa. Itani bảo: “Cái đó rất phải, nhưng mối này cần phải tốc độ mới được. Nếu nhà ta đã có ý ưng thuận, chẳng thà cứ chóng đưa ra câu trả lời có hơn không? Ngày nào ông Segoshi cũng gọi tôi. Thế mà đằng bên ấy còn chưa chốt à? Nếu chị đưa ảnh ông ta ra, thì chị sẽ liệu ngay được tình hình phải không? Vậy nên tôi mới đến, và tôi chờ nhà ta trả lời nội trong một tuần.” Itani thỏa thuận xong và năm phút sau đã đi thẳng.

Sachiko là người Osaka điển hình, chị thích từ tốn và thấy rằng bề gì đó cũng là việc trăm năm của một người con gái, không nên qua quýt mà quyết nhanh như vậy. Nhưng Itani đã gãi đúng chỗ ngứa, thế là với sự nhanh nhẹn bất thường Sachiko ngay hôm sau đã đến gặp chị gái ở Osaka. Chị kể lại ngọn ngành sự việc, không quên nhắc đến lời dặn dò cấp thiết của Itani. Trước việc hôn sự, Sachiko vốn đã chậm mà Tsuruko còn bà hơn cả em. Xem xét đại khái thì anh ta rất có tiềm năng, Tsukuko bảo, nhưng chị phải bàn với chồng, nếu bàn xong thấy phù hợp thì phải điều tra về anh ta rồi có khi còn phải nhờ ai đó về quê tìm hiểu gia cảnh người đàn ông nữa chứ. Tóm lại, Tsuruko đề nghị cứ từ từ. Một tháng thì xem ra hợp lí hơn một tuần, và lại đến lượt Sachiko phải hoãn binh với Itani.

Rồi chính xác một tuần sau cuộc thăm viếng của Itani, một chiếc taxi lại đậu ngoài cửa. Sachiko nín thở. Đúng Itani thật rồi. Sachiko lúng túng: Hôm qua tôi cố gắng hỏi nhà chính bên Osaka những hình như họ vẫn còn điều tra hay sao ấy. Họ không phản đối ra mặt. Thế hoãn binh bốn, năm ngày nữa có được không? Itani không đợi Sachiko dứt lời: Nếu không phản đối ra mặt, thì việc điều tra chi tiết cứ gác lại đi đã. Ta cho hai bên gặp nhau được chứ? Itani không nói đến một buổi coi mắt trình trọng giữa cô dâu và chú rể tiềm năng. Ý chị ta chỉ là mời bọn họ ăn tối thôi. Thậm chí chẳng cần người bên nhà chính hiện diện, chỉ cần vợ chồng Sachiko đi với Yukiko là đủ. Ông Segoshi háo hức lắm đấy. Bản thân Itani cũng không nhượng bộ, chị ta thấy mình thực sự phải làm cho mấy chị em nhà này mở mắt. (Sachiko cảm nhận được hết.) Họ vẫn còn hão huyền về bản thân lắm, người ta vì họ mà chạy đôn chạy đáo trong khi bản thân cứ bình chân như vại. Thế nên cô Yukiko mới trắc trở.

Sachiko hỏi “Vậy ý chí chính xác là thế nào?” Itani đáp: “Tôi báo hơi gấp nhưng ngày mai Chủ nhật, cả tôi và ông Segoshi đều rảnh” Chẳng may Sachiko có hẹn. “Thế còn ngày kia?” Sachiko mơ hồ đồng ý, rồi bảo chị sẽ gọi điện để có câu trả lời rõ ràng vào trưa mai. Thời giờ đã điểm.

“Út ơi.” Sachiko bắt đầu mặc kimono. Không ưng, chị cởi ra, ném đi và mặc bộ khác. Buổi tập đàn lại bắt đầu. “Chị có vấn đề này.”

“Vấn đề gì vậy ạ?”

“Trước khi chúng mình đi chị phải gọi cho Itani đã.”

“Tại sao?”

“Để trả lời chị ta. Hôm qua chị ấy đến nói là chị ấy muốn Yukiko đi gặp người đàn ông vào hôm nay.”

“Đúng là Itani!”

“Chị ta bảo không có gì long trọng mà chỉ là đi ăn tối với nhau thôi. Chị đã nói là hôm nay bận, thế là chị ta lại hỏi mai thì sao. Chị chẳng biết phải từ chối thế nào.”

“Ý đằng Osaka thế nào?

“Tsuruko bảo qua điện thoại là nếu đi thì chỉ chị em mình đi với nhau thôi. Chị ấy nói nếu vợ chồng chị ấy tham gia thì về sau khó mà rút lui được. Itani cũng bảo chị ta ưng họ không đi.”

“Còn Yukiko?”

“Vấn đề chính là ở Yukiko.”

“Chị ấy không chịu à?”

“Không hẳn. Nhưng em nghĩ nó sẽ cảm thấy thế nào khi bị yêu cầu đi gặp người đàn ông đó chỉ một hôm trước ngày hẹn? Nó sẽ nghĩ chúng ta không nể nang gì nó cả. Chị chẳng biết nữa. Nó không nói gì rõ ràng trừ việc nên tìm hiểu kỹ hơn về anh ta. Nó không chịu trả lời chị hẳn hoi.”

“Chị sẽ nói gì với Itani?”

“Nói gì với chị ta à? Phải có lý do chính đáng, không thể làm mất lòng Itani được. Sau này chị ta còn giúp đỡ mình nữa thì sao. Út, em có thể gọi điện bảo chị ta chờ thêm mấy hôm không?”

“Em nghĩ là được thôi. Nhưng Yukiko sẽ không thay đổi ý định chỉ trong mấy hôm đâu.”

“Chả có nhẽ. Chị nghĩ nó chỉ bực mình vì thông báo gấp quá thôi. Chứ chắc gì đã e ngại.”

Cửa mở và Yukiko bước vào. Sachiko không nói nữa. Có lẽ Yukiko đã nghe được quá nhiều rồi.

« Lùi
Tiến »