Còn một lý do khác cho những khó khăn của Yukiko, đó là “cái vụ bị lên báo”, theo như Itani gọi.
Khoảng năm, sáu năm trước, khi mới mười chín tuổi đầu, Cô Út Taeko đã bỏ nhà theo con trai của gia đình Okubata, một dòng họ lâu đời Semba sở hữu tiệm trang sức. Động cơ của Taeko nghe cũng lọt tại: Vì phong tục không cho phép cô em lấy chồng trước khi cô chị Yukiko lập gia đình nên cô đành phải đánh liều. Tuy nhiên gia đình hai bên không hề thông cảm. Đôi uyên ương nhanh chóng bị tóm gọn, chuyện đã qua có thế thôi nhưng bất hạnh thay một tờ báo nhỏ ở Osaka lại đánh hơi được. Theo báo kể lại thì nhân vật chính hóa ra lại là Yukiko chứ không phải Taeko, mà tuổi tác trên báo nêu cũng là tuổi Yukiko nốt. Tatsuo do dự không biết phải làm thế nào: Có nên vì Yukiko mà yêu cầu tờ báo đính chính không? Song làm vậy biết đâu chưa hẳn đã hay, vì khác nào khẳng định chuyện cô Taeko có hành động hư hỏng. Hay cứ lờ bài báo ấy đi? Rốt cuộc Tatsuo kết luận rằng ai gây tội thì người nấy chịu, không thể để Yukiko trong sạch chịu oan uổng. Anh yêu cầu đính chính. Tờ báo bèn xuất bản một bài đính chính, và đúng như mọi người lo ngại, lúc này bàn dân thiên hạ đều biết vụ Taeko. Tatsuo biết là nên hỏi ý Yukiko trước nhưng đồng thời anh cũng biết rằng không thể mong đợi một câu trả lời thực sự từ cô. Với lại biết đâu giữa hai chị em Yukiko và Taeko lại nảy sinh hiềm khích, vì ở đây quyền lợi của người này mâu thuẫn với người kia. Anh chỉ hỏi ý kiến của vợ, và quyết định chịu toàn bộ trách nhiệm. Chắc hẳn đâu đó sâu trong tâm trí anh hi vọng nếu cứu vãn thanh danh Yukiko bằng cách hy sinh danh dự của Taeko thì Yukiko sẽ có thiện cảm với anh. Sự thực đối với Tatsuo, người gánh vác vai trò người đàn ông trụ cột gia đình, thì chính cái cô Yukiko khẩu thị tâm phi kia là người khó chiều, khó hiểu và khó quản nhất. Nhưng bất kể động cơ là gì, thì Tatsuo rốt cuộc đã làm mất lòng cả Yukiko lẫn Taeko.
Yukiko nghĩ: Số mình xui xẻo nên mới bị bêu lên báo. Chuyện đã rồi biết làm sao. Bài đính chính phỏng có ích gì, chỉ nằm ở một góc nhỏ không ai để ý.Với lại đính chính hay không đính chính, thấy tên người nhà trên báo là đã đủ bức xúc lắm rồi. Coi như không có chuyện gì xảy ra chẳng phải là khôn ngoan hơn nhiều ư? Thôi cứ cho là anh Tatsuo tử tế mới làm vậy, nhưng của đáng tội, cô Út thì sao? Em nó trót dại, nhưng cả hai đứa bề gì cũng chưa đủ trải đời để biết cái gì nên làm, cái gì không. Mình thấy phần lớn là tại hai gia đình không chịu xem chừng chúng nó cẩn thận. Anh Tatsuo với mình đều có lỗi. Dư luận nói sao thì mặc, nhưng chắc chắn những ai quen biết mình sẽ không thể nào tin vào câu chuyện ấy. Họa có điên mới thấy tủi thân. Nhưng Út thì sao? Nhỡ đâu con bé giở chứng thành đứa hư hỏng thật? Tatsuo toàn nghĩ đại khái, chẳng bao giờ để ý tâm tư người trong cuộc. Anh ấy đúng là bộp chộp. Đã thế còn chẳng thèm hỏi ý hai chị em mình nữa.
Còn Taeko thì nghĩ thế này: Anh rể bảo vệ chị Yukiko là đúng, nhưng đâu cần đến mức bêu tên mình lên báo. Đó chỉ là một tòa báo nhỏ, cứ thử đem ra một món tiền ra là bịt miệng được họ ngay, nhưng anh rể lúc nào cũng sợ tốn kém.
Taeko rất chín chắn so với tuổi.
Tatsuo thấy bản thân chẳng còn mặt mũi nhìn ai, đã nộp đơn xin nghỉ việc ở ngân hàng. Lá đơn dĩ nhiên không được chấp nhận, và đối với anh mọi việc thể là ngã ngũ. Song, tổn hại đối với Yukiko không thể chữa lành. Một số người đã xem bài đính chính và biết Yukiko bị oan uổng, nhưng dù cô có trong sạch đoan chính đến đâu thì ai nấy đều biết em gái cô là hạng nào rồi, vả lại, tự tin lắm Yukiko cũng thấy chuyện hôn nhân đã trở nên diệu vợi. Tâm tư rối bời nhưng cô vẫn khăng khăng vụ việc không ảnh hưởng gì đến mình, và rất mừng là hai chị em vẫn giữ được hòa khí. Đúng ra Yukiko còn có xu hướng bảo vệ em gái Taeko trước anh rể. Hai người lâu nay đã quen qua nhà Sachiko ở Ashiya chơi dài ngày - ngôi nhà nằm giữa Osaka và Kobe. Cứ thế cô này ghé nhà chính ở Osaka thì cô kia lại ghé nhà phía Ashiya. Sau vụ việc trên báo, những chuyến thăm Ashiya trở nên thường xuyên hơn, bấy giờ hai cô còn cùng nhau ở nhà nhánh Ashiya có khi đến mấy tuần - chồng Sachiko là Teinosuke đỡ đáng sợ so với ông anh Tatsuo bên nhà chính nhiều. Teinosuke là kế toán viên làm việc tại Osaka, thu nhập được hỗ trợ thêm chút đỉnh nhờ số tiền nhận từ cha Sachiko, anh ta là người khác hẳn với Tetsuo cứng nhắc, mô phạm. So với một người tốt nghiệp trường thương mại, anh rất có khiếu văn chương, còn tập tành làm thơ nữa. Thỉnh thoảng khi thấy hai cô em vợ đến chơi lâu quá, anh lo lắng không biết nhà chính sẽ nghĩ gì.“Tưởng các cô ấy ở đây một tí rồi về chứ.” Teinosuke bảo. “Có gì đâu mà mình phải lo.” Sachiko nói. “Thỉnh thoảng mới phải tiếp tụi nó, Tsuruko còn mừng cũng nên. Nhà cửa chị ấy chẳng còn rộng rãi như xưa từ ngày có thêm con cái. Cứ để Yukiko và Út thích làm gì thì làm. Không ai phàn nàn đâu.” Và thế là việc hai cô em gái ở hẳn Ashiya đã trở thành chuyện thường tình.
Thời gian thấm thoắt. Trong khi Yukiko vẫn bình bình, thì sự nghiệp của Taeko đã rẽ sang bước ngoặt mới, một bước ngoặt không phải là không có ảnh hưởng đến Yukiko.Từ ngày đi học, Taeko đã có khiếu làm búp bê. Những khi rảnh rỗi cô thường tập tành làm búp bê nhỏ từ vải vụn, cứ thế tay nghề ngày càng thành thạo, dạo này các con búp bê do cô làm đã được bày bán ở trung tâm bách hóa. Cô làm cả búp bê kiểu Pháp lẫn búp bê Nhật truyền thống với hình thức độc đáo và mẫu mã phong phú, chỉ cần nhìn qua là thấy thị hiếu đa dạng của cô trong điện ảnh, kịch nghệ, âm nhạc và văn chương. Theo thời gian, cô chiêu mộ được một nhóm khách hàng trung thành và nhờ sự giúp đỡ của Sachiko, thuê hẳn một phòng tranh để triển lãm ngay giữa quận ăn chơi của thành phố Osaka. Cô đã sớm chuyển sang làm búp bê ở nhà Ashi vì nhà chính bên Osaka nhiều trẻ con quá, không thể tập trung được. Chẳng bao lâu, Taeko nhận thấy mình cần có một xưởng may vá chỉn chu hơn nên cô đã thuê một phòng trọ cách nhà Sachiko ở Ashiya chừng nửa giờ đi lại. Tatsuo và Tsuruko ở Osaka hẳn là không đồng tình với kiểu cách con nhà lao động ở Taeko. Hai vợ chồng đặc biệt nghi ngờ chuyện thuê phòng của Taeko nhưng Sachiko đã giải quyết êm xuôi. Chị bảo rằng chỉ vì một sai lầm nhỏ mà bây giờ Taeko còn khó lấy chồng hơn cả Yukiko, thôi để con bé bận rộn còn tốt hơn. Mà nếu con bé muốn thuê phòng thì đã sao? Đó chỉ là xưởng may vá chứ có phải chỗ ở đâu. May sao, một bà góa bạn của Sachiko vừa xây nhà trọ. Sachiko gợi ý để người đàn bà đó trông chừng Taeko cũng được đó chứ? Mà chỗ thuê ấy cũng rất gần nên thỉnh thoảng đích thân chị có thể qua thăm em gái. Thế là rốt cuộc Sachiko cũng thuyết phục được Tatsuo và Tsuruko, tuy rằng có vẻ sự đã rồi thì mới đến tai hai vợ chồng cô cả thì phải.
Khác hẳn Yukiko, cô Út Taeko năng động lại ưa chơi đùa, nghịch ngợm. Đúng là sau vụ bị báo bêu tên, cô cũng buồn phiền một thời gian; nhưng giờ đây đứng trước chân trời rộng mở, cô lại quay về là Taeko nhí nhảnh ngày xưa. Điều này Sachiko đã đoán được từ trước. Nhưng bên cạnh tiền tiêu vặt từ nhà chính, những con búp bê còn bán rất được giá nên Taeko thường có hầu bao rủng rỉnh, thỉnh thoảng cô xuất hiện với một cái xắc bóng lộn kẹp dưới cánh tay hoặc mang những đôi giày hàng ngoại nhập. Sachiko và chị cả đều có chút ái ngại về thói phung phí của Taeko nên đã nhắc nhở em gái, nhưng Taeko đã biết giá trị của tiền để trong nhà bằng rồi. Taeko bảo Sachiko đừng kể với chị Tsuruko và chìa cái sổ tiết kiệm bưu điện ra: “Nếu chỉ cần thêm ít tiền tiêu thì cứ bảo em.”
Một hôm, Sachiko giật nảy người khi nghe người quen báo tin: “Tôi thấy tiểu thư Koi-san nhà chị và cái cậu Okubata đi dạo bên sông đấy.” Trước đó không lâu, một chiếc bật lửa đã vô tình rơi ra từ túi áo Taeko lúc Cô lấy khăn tay, lúc ấy Sachiko mới biết em gái mình hút thuốc. Sachiko tự nhủ con gái hai tư, hai lăm mà hút thuốc đã là quá quắt, thế mà còn nảy nói thêm vụ này nữa. Cô gọi ngay Taeko đến hỏi cho ra nhẽ. Đúng đấy, Taeko đáp. Màn chất vấn của Sachiko dần hé mở chi tiết: Sau vụ việc trên báo, Taeko đã không còn gặp gỡ hay nghe tin gì về cậu Okubata cho đến cuộc triển lãm, ở đó cậu ta đã mua những con búp bê to nhất của cô. Kể từ ấy hai người mới bắt đầu gặp gỡ trở lại. Nhưng dĩ nhiên đó là mối quan hệ trong sáng hết mực, và thực tế là cô hiếm hoi lắm mới gặp cậu ta. Dù sao cô đã đủ lông đủ cánh, không còn là thiếu nữ nông nổi ngày xưa, và hy vọng chị gái sẽ tin tưởng mình. Song Sachiko lại tự trách mình đã quá khoan dung. Bề gì cô Út vẫn còn chịu nghĩa vụ nhất định với nhà chính, Taeko làm việc theo cảm hứng như một nghệ sỹ tùy tiện, chẳng thèm tuân theo một thời gian biểu cố định. Thỉnh thoảng mấy ngày trời không động chân động tay, rồi bất chợt nổi hứng làm việc thâu đêm dù trái với quy định thuê phòng, đến khi về nhà vào buổi sáng thì hai con mắt đã đỏ ké. Cả nhà chính ở Osaka, nhà của Sachiko ở Ashiya lẫn người liên lạc ở xưởng may của Taeko đều không biết khi nào Taeko rời chỗ này để đến chỗ kia. Sachiko bắt đầu cảm thấy hối hận. Chị đã quá dung túng. Chọn một thời điểm mà Taeko thường hay vắng nhà, Sachiko đến thăm người bạn góa bụa và tìm hiểu thói quen sinh hoạt của Taeko. Xem ra Taeko tiếng tăm nổi như cồn nên còn thâu nạp được cả học trò. Nhưng học trò chỉ có các bà nội trợ và thiếu nữ thôi, ngoại trừ những người thợ thủ công làm hộp đựng búp bê thì không bao giờ có đàn ông thăm viếng xưởng may cả. Một khi bắt tay vào việc, Taeko là một người thợ cực kỳ cần mẫn và chuyện cặm cụi đến 3, 4 giờ sáng không phải hiếm.Vì trong phòng không có giường đệm, nên Taeko sẽ hút thuốc chờ trời sáng và chuyến xe điện đầu tiên. Như vậy giờ giấc phù hợp với quan sát của Sachiko. Taeko ban đầu thuê một buồng kiểu Nhật sáu chiếu 2 nhưng mới đây cô đã chuyển sang một chỗ rộng hơn, như Sachiko thấy là một phòng kiểu Tây kèm một buông thay đồ nhỏ kiểu Nhật ở gác lửng. Trong phòng có đủ loại mẫu tham khảo và tạp chí, chiếc máy khâu, vải vụn, những con búp bê còn dang dở và tranh ảnh ghim trên tường. Rất giống xưởng vẽ của một họa sĩ và cũng có cái gì đó gợi ra cuộc sống sôi động của một cô gái trẻ. Mọi thứ đều sạch sẽ ngăn nắp. Trong gạt tàn còn không có một mẩu đầu lọc. Sachiko không tìm thấy thứ gì đáng nghi ngờ trong ngăn kéo hay giá để thư từ.
Chị từng sợ sẽ tìm thấy những bằng chứng tội lỗi của em gái và do đó cứ lần lữa không đến. Nhưng lúc này chị hoàn toàn nhẹ nhõm và cảm kích vì mình đã đến. Chị tin tưởng Taeko hơn bao giờ hết.
Hai hay ba tháng sau, vào lúc Taeko không có ở xưởng may, Okubata đùng một cái xuất hiện trước cửa tuyên bố muốn gặp chị Makioka. Hồi xưa hai gia đình từng sống gần nhau ở khu Semba, và bởi cậu chàng không phải ai xa lạ nên Sachiko nghĩ mình cũng nên gặp. Cậu ta rào đón rằng cậu biết mình đến mà không báo trước là bất nhã. Dù mấy năm trước còn là những thanh niên ngổ ngáo, nhưng cậu và cô Út đã qua giây phút bốc đồng rồi. Họ ước hẹn sẽ chờ nhau cho đến ngày có sự cho phép của gia đình hai bên. Đúng là ngày trước gia đình cậu từng nhìn nhận Taeko như loại con gái lêu lổng, nhưng nay họ đã thấy tài hoa nghệ sĩ ở cô và tình yêu giữa hai người bây giờ khá lành mạnh và trong sáng. Cậu nghe cô Út nói chị Yukiko vẫn chưa tìm được chồng, nhưng một khi việc mối lái xong xuôi, cô sẽ được phép lấy cậu. Bàn bạc vấn đề với Cô xong hôm nay cậu mới đến đây. Hai người không nóng vội mà sẽ chờ đến thời điểm phù hợp. Song họ muốn rằng ít ra chị Sachiko cũng biết được lời hẹn ước giữa họ, muốn chị tin tưởng họ, và đến đúng thời điểm, sẽ đề đạt nguyện vọng với chị cả và anh rể bên nhà chính. Họ sẽ đời đời biết ơn chị Sachiko nếu chị tạo điều kiện để họ toại nguyện. Cậu nghe nói chị Sachiko là người thấu đáo nhất nhà và đứng về phía cô Út. Nhưng cậu cũng biết mình không có tư cách gì để đến yêu cầu chị một việc thế này.
Đó là câu chuyện của cậu ta. Sachiko bảo sẽ cân nhắc và tiến cậu chàng đi. Vốn đã nghi ngờ những gìOkubata mô tả là sự thật, nên những lời nhận xét của cậu ta không làm chị ngạc nhiên lắm. Hai đứa đều bị bêu lên báo với nhau, chị thấy rằng để chúng kết hôn là tốt hơn cả và chắc mầm kiểu gì phía nhà chính cũng đi đến kết luận ấy. Tuy nhiên cuộc hôn nhân này có thể gây ảnh hưởng xấu lên tâm lý của Yukiko, vì lý do đó mà Sachiko muốn hoãn đưa ra quyết định càng lâu càng tốt.
Như thói quen những khi rảnh rỗi, chị vào khòng khách, lật qua một chồng bản nhạc và ngồi xuống bên cây đàn dương cầm. Khi Taeko bước vào, chị vẫn đang chơi nhạc. Hiển nhiên Taeko đã tính toán thời điểm về nhà, dù nét mặt cô không biểu lộ điều gì.
“Út à” từ cây đàn dương cầm, Sachiko ngước nhìn lên. “Ban nãy Okubata vừa ở đây xong.”
"À."
“Chị hiểu cảm giác của em, nhưng chị hi vọng em sẽ để mọi chuyện cho chị giải quyết.”
“Em hiểu rồi.” “Chúng ta nóng vội quá là tàn nhẫn với Yukiko.”
“Em biết.”
“Em hiểu cả phải không Út?”
Taeko vẻ khó chịu những nét mặt vẫn bình thản một cách thận trọng. Cô không nói gì thêm.