Mọi hành động của tôi đều có khả năng khiến người khác khó chịu.
Đúc rút ra điều đó sau khi tốt nghiệp cấp ba - tức sau khi sống mười tám năm cuộc đời, vào năm nhất đại học, tôi đã tự quyết định cách sống của đời mình. Nghĩa là, tôi sẽ không bất cẩn tới quá gần ai đó, và sẽ hạn chế nói những lời phản đối ý kiến của người khác. Nếu làm được như vậy chí ít tôi sẽ giảm được số lần khiến người khác khó chịu, đồng thời những người bị tôi làm khó chịu ấy cũng sẽ có ít cơ hội gây tổn thương tới tôi hơn.
Thế nên lần đầu tiên nhìn thấy Akiyoshi Hisano ở trường đại học, sâu thẳm trong lòng mình tôi coi thường cô ấy, không ngờ trên đời lại có người tự tin quá mức, ngốc nghếch và chậm hiểu đến thế.
Ngày thứ Hai của tuần thứ hai năm học đầu tiên. Sau khi chọn môn học xong xuôi, thì từ tuần này việc học của tôi cũng chính thức bắt đầu. Vào cái ngày mà tinh thần học tập của tôi lên cao vời vợi ấy, tôi - một kẻ không tham gia câu lạc bộ nào, thậm chí không tới tham dự buổi chào đón tân sinh viên - ngồi một mình ở một góc giảng đường. Tôi luôn mong cuộc đời sinh viên của mình sẽ trôi qua trong tĩnh lặng như vậy.
Tiết ba là tiết học môn chung, môn "Lý thuyết xây dựng hòa bình". Tôi mở sách giáo khoa ngồi đợi, một lúc sau giảng viên vào lớp, lớp học toàn sinh viên năm nhất liền trở nên im ắng.
Nhưng với giờ học yêu cầu độ tập trung cao kéo dài tới chín mươi phút - kiểu giờ học mà các sinh viên năm nhất chưa từng trải nghiệm, thì tinh thần lũ sinh viên chúng tôi có chùng xuống cũng là lẽ đương nhiên. Thấy lớp học bắt đầu rộ tiếng xì xầm nói chuyện riêng, thầy giáo chẳng buồn nhắc nhở mà vẫn giảng bài tiếp, có lẽ thầy đã quá quen với cảnh này hằng năm.
Tôi cũng chẳng khác gì số đông, vốn dĩ từ hồi cấp ba tôi đã không mấy khi tập trung nổi trong giờ học. Chín mươi phút học giữa tiết xuân ấm áp này như kéo dài bất tận, tôi chẳng thể ngờ trong bốn năm học tiếp theo mình sẽ không bao giờ thoát khỏi được cảm giác kéo dài miên man ấy.
Tiết học sớm trở nên nhàm chán. Từ chỗ ngồi trong góc, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiếng cười đùa của những sinh viên trống tiết và tiếng chim hót đang tan ra giữa ánh mặt trời.
Đúng lúc cánh tay chống cằm của tôi chệch khỏi vị trí khiến đầu tôi gật mạnh một cái, một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí tươi vui ấy.
"Thầy ơi, cho em hỏi một câu được không ạ?"
Giọng nói lớn và sôi nổi ấy vang lanh lảnh khắp giảng đường tĩnh lặng. Các sinh viên còn tỉnh táo nhìn dáo dác xung quanh xem ai vừa cất tiếng. Tôi cũng thấy tò mò, nhưng không cần nhìn quanh. Bởi tiếng nói ấy là của một bạn nữ ngồi phía bên phải, cách tôi một bàn. Tôi lén nhìn, thấy cô bạn đang giơ thẳng tay phải hướng lên trần nhà, như thể khá tự hào về thái độ học tập đúng đắn của mình.
Vì nãy giờ không nghe giảng nên tôi tưởng thầy giáo vừa yêu cầu sinh viên đặt câu hỏi. Nhưng trước ánh nhìn mạnh mẽ của cô bạn, thầy giáo đứng tuổi chỉ nói "Cuối giờ học thầy sẽ giải đáp thắc mắc của các em" với vẻ mặt không hứng thú, rồi giục cô bạn hạ tay xuống. Trong lúc tôi nhìn theo, bạn nữ sinh đã hạ tay xuống, nhưng có lẽ từ trên bục giảng, thầy giáo cũng nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của cô bạn. Thầy đành nói, "Nhưng em hỏi bây giờ cũng được." Nét mặt cô bạn lập tức trở nên vui vẻ, cô cảm ơn thầy với chất giọng vang lanh lảnh khắp giảng đường.
Giờ ngẫm lại, nếu lúc đó cô bạn ấy đưa ra một kiến giải mà những sinh viên bình thường không thể nào nghĩ ra nổi, rồi tranh luận hăng say với thầy giáo, thì có lẽ tôi đã cảm thấy có thể kỳ vọng vào sự thú vị của các bạn sinh viên quanh mình, rằng ở trường đại học cũng có những người xuất chúng như bạn ấy. Và chắc chắn quãng đời sinh viên của tôi đã kết thúc với toàn những kỷ niệm như vậy.
Nhưng sự việc đã không diễn ra theo hướng đó.
"Em nghĩ thế giới này không cần tới bạo lực ạ."
Câu hỏi - mà thực ra là một câu phát biểu ý kiến núp dưới danh nghĩa câu hỏi - của cô bạn bắt đầu như thế, nó giống như một câu khẳng định trong bài học đạo đức hồi cấp một, khiến người nghe như tôi chợt thấy xấu hổ thay.
Cô ấy muốn nói tới thuyết lý tưởng chăng? Nghe cô bạn nói, thầy giáo cười phá lên bảo, "Mọi người đều hiểu được như vậy là tốt nhất." Trong lớp vang lên những tiếng xì xầm nho nhỏ, "Ui chao", "Ý kiến kiểu gì vậy trời", "Aa, hồn nhiên cô tiên". Tôi không nghe nhầm.
Bạn nữ im lặng sau khi bị thầy cười chê. Giờ học tiếp diễn, cả lớp như phớt lờ hoàn toàn sự hiện diện của cô ấy, họ tiếp tục cười nhạo cô như thể đang cười nhạo một người không hiện diện ở đó.
Sau đó tôi vẫn nhìn về phía cô ấy, không phải vì hứng thú với một người muốn phát biểu ý kiến của mình tới mức cắt ngang giờ học. Chỉ là đâu đó trong lòng, tôi cảm thấy thú vị khi nhìn gương mặt khó chịu của một kẻ bị người khác chê cười sau lời phát biểu ngô nghê của mình.
Thế nên khi thoáng nhìn nét mặt của cô bạn ngồi gần, tuy không đến mức thất vọng, nhưng tôi khá ngạc nhiên. Bởi nét mặt cô ấy đầy tổn thương. Cô ấy đang nhìn về phía trước, với vẻ mặt như bị sốc.
Hồi cấp hai, cấp ba tôi từng thấy một số bạn cư xử giống như cô gái này, thế nên tôi đã chắc mẩm về cách nghĩ của cô ấy. Tôi nghĩ cô ấy là kiểu người chỉ tin vào lý lẽ của mình, và coi thường những người xung quanh vì không hiểu được lý lẽ ấy. Bởi vậy, tôi ngạc nhiên khi mặt cô ấy không có vẻ bất mãn vì bị phản đối, như thứ mà tôi vẫn thấy ở mấy người kiểu đó.
Tuy không có ý định bắt chuyện, nhưng lúc đó, hẳn là tôi đã bắt đầu thấy hứng thú.
Nhưng sự hứng thú đó cũng chỉ như khi đi trên phố tình cờ nghe thấy một đoạn nhạc lạ tai mà thôi, nên khi chuông báo tan tiết vang lên, tôi đã chẳng còn nghĩ gì về nó nữa.
Tôi nộp bản khảo sát cảm tưởng về giờ học mà chủ yếu dùng để điểm danh rồi đứng dậy. Tôi không đăng ký môn học cho tiết bốn ngày thứ Hai, vì thế tôi quyết định tới căng tin để ăn bữa trưa muộn.
Ở trường đại học, dù là giờ ăn lỡ cỡ nhưng trong căng tin cũng có không ít người. Tôi trấn tĩnh lại trái tim hãy còn bồn chồn trước bầu không khí chưa quen thuộc này, tay bưng khay cơm suất, ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ dành cho bốn người, chắp tay lại [1] rồi đưa xúp miso lên miệng.
[*] Nghi thức trước khi dùng bữa của người Nhật Bản.
"Cậu ngồi một mình à?"
Một giọng nói không liên quan tới bản thân ta sẽ chỉ như thứ tạp âm hòa lẫn giữa khung cảnh xung quanh mà thôi. Lúc đó đương nhiên tôi không nghĩ mình đang được giọng nói ấy bắt chuyện, nên vô tư đưa miếng cá tẩm bột chiên lên miệng ăn. Miếng cá trong miệng tôi vang lên tiếng giòn rụm vui tai, rồi đột nhiên ai đó chọc chọc vào vai khiến tôi giật bắn cả mình, tới độ làm rơi miếng cá chiên cắt nhỏ xuống đĩa.
Tay vẫn cầm đũa, tôi ngẩng mặt lên và thêm một lần nữa ngạc nhiên. Cô bạn tự tin quá mức ngồi gần tôi trong giờ học khi nãy đang đứng đó, tay bưng khay cơm cà ri kèm thịt cốt lết chiên. Không hiểu sao tôi hết nhìn cô bạn lại nhìn món cơm cà ri đó.
"Này, cậu ngồi một mình à?"
Trước câu hỏi lặp lại, tôi chợt nhận ra câu bắt chuyện khi nãy cũng là dành cho mình.
"À, vâng."
Tôi không biết tại sao cô ấy bắt chuyện với tôi. Nhưng vì không cần phải nói dối nên tôi gật đầu, cô ấy mỉm cười với gương mặt hồng hào quá mức cần thiết, khẽ đặt khay cơm xuống bàn ở phía đối diện tôi.
"Lúc nãy chúng ta ngồi gần nhau trong lớp học nhỉ. Tớ cũng đi ăn một mình thôi, tớ có thể ngồi ăn cùng cậu chứ?"
Thật sao trời? Tôi chán nản nghĩ việc chủ động đề nghị như vậy thật giống cách cô ấy thản nhiên trình bày ý kiến giữa giờ học, cô ấy đúng là kiểu người tự tin một cách không cần thiết.
Tôi không từ chối là vì trong phương châm sống của mình, trong hầu hết trường hợp tôi luôn coi trọng việc không phản đối ý kiến của người khác hơn là xa lánh họ, và ngày hôm đó tôi cũng muốn làm vậy. Ngoài ra không còn lý do nào khác.
"Vâng, xin mời ạ."
Có thể cô ấy học khóa trên nên tôi dùng kính ngữ. Cách nói chuyện không dùng kính ngữ của cô ấy quá tự nhiên, khiến tôi nghĩ chắc cô ấy đoán tôi là sinh viên khóa dưới, bởi tiết học vừa rồi chủ yếu dành cho sinh viên năm nhất. Và tôi cũng nghĩ có thể tự nhiên ngồi ăn cùng một người lạ như vậy hẳn là vì cô ấy học khóa trên, đã quen thuộc với cuộc sống ở trường đại học rồi.
"Cậu không cần dùng kính ngữ đâu, cậu cũng sinh viên năm nhất đúng không."
"Hả?"
"Ơ, hay là cậu... anh là sinh viên khóa trên ạ?"
Nhìn cách cô ấy hơi thè lưỡi, mắt đảo tròn như thể vừa làm điều thất thố, tôi thấy cô ấy đúng là kiểu người hồn nhiên cô tiên. Tôi có thể lảng tránh câu hỏi, nhưng vì không cần phải nói dối nên tôi lắc đầu.
"Tớ cũng là sinh viên năm nhất."
"Ôi! May quá! Làm tớ lo ghê, cứ tưởng mới lên đại học đã gây ra chuyện."
Cô ấy áp tay lên ngực thở phào một hơi, tỏ ra an tâm một cách đầy cường điệu. Tôi nghĩ, việc khi nãy trong lớp học chẳng lẽ không được tính là "mới lên đại học đã gây ra chuyện" hay sao.
"Rủ cậu ăn cùng đột ngột thế này thật ngại, nhưng vì ở đây tớ chưa quen ai, đang thấy hơi lẻ loi thì nhìn ngay thấy người ngồi gần trong lớp khi nãy. Xin lỗi nhé, tớ có làm cậu mất hứng không?"
Thực ra là có.
"Không, không vấn đề gì."
"May quá. Ừm, tớ là Akiyoshi Hisano." Đột ngột tự giới thiệu như vậy, chắc cô ấy là kiểu người có lòng tự tôn rất lớn.
"Tớ học khoa kinh tế chính trị, cậu cũng thế à?"
"Không, tớ học khoa thương mại."
"Ra vậy. Tớ có thể biết tên cậu được không?"
Cách hỏi khiến người ta không thể chối từ.
"Ừm, tớ là Tabata."
"Tabata à, tuy hơi đường đột nhưng từ giờ mong cậu giúp đỡ tớ nhé."
Akiyoshi cúi đầu cái rụp. Mái tóc chấm vai khẽ đung đưa. Tôi cũng cúi đầu theo. Khi có một việc ngoài dự liệu xảy ra, nếu ta bắt chước và làm theo ai đó thì thường kết quả sẽ bớt tệ hơn.
"Nhân tiện, tên riêng của Tabata là gì?"
"... Ừm..."
Tôi ngập ngừng. Cô ấy chỉ hỏi một câu rất thông thường, nên vấn đề không phải ở cô ấy.
Vấn đề nằm ở cá nhân tôi, tôi ghét cái tên của mình. Nếu tôi là một anh chàng bảnh trai, có lẽ tôi đã tự hào về cái tên đẹp của mình. Hoặc ngược lại, nếu tôi mang tên đẹp nhưng lại là một kẻ du côn lớn xác, thì sự đối nghịch đó cũng thú vị. Thế nhưng tôi chẳng thuộc trường hợp nào trong hai trường hợp ấy, vì thế tôi lưỡng lự khi nói ra cái tên không phù hợp với mình.
Nhưng đương nhiên tôi cũng không đủ dũng khí phớt lờ câu hỏi của người khác.
"Kaede..."
Và đương nhiên, người ngoài nhìn vào sẽ chẳng thấy sự tự ti đó của tôi là vấn đề gì lớn cả.
"Vậy cậu là Tabata Kaede. Họ cậu viết thế nào? Gồm chữ 'điền' và chữ 'vườn' à?"
"Không, là chữ 'đoan [2] '."
[*] Tức 田端.
Akiyoshi lấy điện thoại từ chiếc túi đeo vai ra, hí hoáy thao tác với vẻ thành thạo rồi lại cất vào túi. Quai chiếc túi như lọt thỏm vào người cô ấy.
"Tớ ghi lại rồi."
Cô ấy cười híp mắt, khoe cả hàm răng, rồi cầm lấy thìa, bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến món cơm cà ri như thể đã háo hức chờ đợi từ lâu. Sau khi bất giác quan sát chuỗi cử chỉ của cô ấy, tôi vội tránh ánh mắt đi, rồi lại cắn miếng cá tẩm bột chiên.
"Tớ đói chết đi được, trong giờ học bụng đã sôi òng ọc rồi. Không biết có bị cậu nghe thấy không?"
"À không, tớ không nghe thấy gì đâu."
Tôi thực sự không để ý thấy chuyện đó.
"May quá. Bình thường tớ ăn khá nhiều, nếu tớ ăn nhiều hơn cậu thì cậu đừng cười nhé."
"Cậu hẳn là típ người coi trọng sức khỏe."
"Hồi cấp ba tớ tham gia câu lạc bộ bóng đá cho vui, nên giờ vẫn giữ thói quen hồi đó. Dù tớ luôn tự nhủ phải giảm khẩu phần ăn xuống."
Tôi thầm giải nghĩa câu nói của cô bạn như sau: Tham gia cho vui nghĩa là trường đó không mạnh lắm, không đặt nặng chuyện thi đấu thắng thua. Cô ấy nói muốn giảm khẩu phần ăn, nghĩa là cô ấy không có ý định chơi bóng đá ở trường đại học nữa.
"Tabata có chơi môn thể thao nào không? À, xin lỗi nhé, tớ hỏi nhiều câu riêng tư quá."
Có vẻ cô ấy cũng chú ý để không làm phật lòng người khác. Nghĩ tới chuyện trong giờ học khi nãy, tôi còn tưởng cô ấy là kiểu người đi cả giày dép dính đầy đất cát vào nhà người khác cơ, nhưng có vẻ cô ấy cũng biết cởi giày hẳn hoi.
"Không sao đâu. Hồi cấp ba tớ không chơi môn gì cả."
"Vậy cậu tham gia các câu lạc bộ văn hóa à?"
"Tớ không tham gia câu lạc bộ nào."
"Ở đại học cậu cũng không định tham gia câu lạc bộ nào ư?"
"Ừ, tạm thời là thế. Akiyoshi thì sao?"
"Tớ định tham gia câu lạc bộ nào đó, nhưng vì nhiều câu lạc bộ quá, trong đó có cả những câu lạc bộ không được công nhận chính thức nữa nên tớ bị rối. Tớ có hứng thú với bên 'Liên hợp quốc mô phỏng'."
"Liên hợp quốc mô phỏng ư?"
Thấy tôi lặp lại, Akiyoshi bảo, "Ừ, hoành tráng lắm đó", rồi bắt đầu giải thích cho tôi về liên hợp quốc mô phỏng.
Tóm tắt phần giải thích của Akiyoshi thì, liên hợp quốc mô phỏng có vẻ là một hoạt động câu lạc bộ, trong đó những sinh viên quan tâm tới các vấn đề quốc tế sẽ tụ họp lại, đóng vai đại diện của các nước để tranh luận, mô phỏng lại hoạt động của liên hợp quốc. Ra là vậy, tôi có cảm giác đã dần nắm được tính cách và con người cô ấy rồi.
"Tabata thấy câu lạc bộ đó thế nào?"
"Tớ thấy nó giống như một trò chơi nhập vai khó nhằn vậy."
Không có lý do gì để chỉ trích hay biểu dương hoạt động mô phỏng liên hợp quốc, tôi chọn nói ra một ý nghĩ không thiên về phía nào cả vừa nảy ra trong đầu. Lần này tới lượt Akiyoshi lặp lại: "Trò chơi nhập vai ư?" Giữa bầu không khí gần như giống hệt khi nãy, chẳng đặng đừng, tôi đành giải thích một cách thật đơn giản về trò chơi nhập vai sao cho thật khách quan, không bị lẫn các suy nghĩ cá nhân của mình vào.
"Thế nên tớ nghĩ nó giống như trò mọi người nhập vai vào các nhân vật trong game vậy."
"Ồ, nghe thú vị quá! Nếu là tớ, chắc tớ sẽ muốn thử vai một chiến binh dũng cảm."
Akiyoshi giơ chiếc thìa còn dính cà ri lên trước mắt kính như thể muốn mô phỏng thanh kiếm. Tôi chưa từng nghĩ cô ấy sẽ có phản ứng vui vẻ như vậy, thật sự bất ngờ.
"Đúng là liên hợp quốc mô phỏng cũng khá giống như thế. Nếu cậu hứng thú thì sao chúng ta không đi tham gia thử một buổi nhỉ?"
"Gì cơ? À, thôi, xin lỗi cậu."
Tôi không muốn tới đó, tôi sợ bị rủ rê nhập hội rồi lại phải từ chối. Tôi không muốn phải nhìn gương mặt nuối tiếc của họ, hoặc làm họ nuối tiếc nhưng không thể hiện ra, hoặc khiến họ hờ hững chẳng nuối tiếc tí nào.
Thực ra việc từ chối lời mời vu vơ của Akiyoshi lúc này cũng mâu thuẫn với phương châm sống của tôi, nhưng cô bạn chẳng mảy may biết tới suy nghĩ trong lòng tôi, chỉ tươi cười, hai tay chắp trước ngực bảo, "Không sao, tớ mới cần xin lỗi cậu, tớ rủ đột ngột quá." Tôi có chút cảm tình khi thấy cô ấy hiểu rõ điểm tốt và điểm xấu trong tính cách của bản thân. Nhưng chỉ chút xíu thôi.
"Không sao, ừm, thực ra tớ không thấy khó chịu gì cả đâu."
"Thật ư? May quá! Tớ hay làm người khác khó chịu lắm."
Hẳn là vậy, nhưng nhìn vẻ hoạt bát của Akiyoshi, tôi vốn nghĩ cô ấy sẽ chẳng để tâm tới chuyện đó đâu, bởi thế, thấy vẻ an tâm kia tôi hơi ngạc nhiên. Vả lại tôi cũng nghĩ kiểu người như cô ấy hoàn toàn có thể vui vẻ, vô tư trong một nhóm chấp nhận tính cách đó của cô ấy.
Không biết có phải câu "Tớ không thấy khó chịu gì cả đâu" của tôi đã khiến cô ấy hứng chí hơn không, cô ấy bắt đầu hỏi tôi đủ thứ chuyện. Tôi trả lời trong phạm vi có thể, bù lại tôi cũng có được thông tin của cô ấy.
Cô ấy người tỉnh Ibaraki, thi đỗ và nhập học ngay sau khi tốt nghiệp trung học, hiện ở một mình, đã đăng ký đi dạy ở trung tâm dạy thêm, rất thích truyện tranh thiếu niên, hâm mộ ban nhạc rock Asian Kungfu.
Nghe qua thông tin thì thấy cô ấy khá bình thường, nhưng vì hành động trong lớp học ban nãy của Akiyoshi để lại ấn tượng quá đỗi sâu sắc, nên tiếc thay tất cả những thông tin ấy đều chui vào đầu tôi qua lớp màng lọc mang tên "một cô nàng chậm hiểu và tự tin quá mức". Tôi không định sửa lại định kiến đó. Vì tôi nghĩ không cần thiết.
"Vậy hẹn gặp lại cậu sau nhé."
Lớp học giờ tiếp theo của cô ấy ở xa nên cô ấy đứng lên trước, tôi giơ tay vẫy chào, "Ừ, hẹn gặp lại cậu sau", nhưng thực ra trong lòng tôi nghĩ sẽ không có cái lần sau ấy. Không phải vì tôi là người lạnh lùng.
Kiểu người ai cũng có thể bắt chuyện như Akiyoshi sẽ lập tức tìm được một người thú vị hơn để nói chuyện, và sẽ nhanh chóng quên đi một đối tượng dùng để "nói chuyện tạm" như tôi. Tôi đã mấy lần rơi phải trường họp như vậy, và hiểu rằng đó là lẽ thường tình.
Thế nên tôi nghĩ mình sẽ không gặp lại Akiyoshi nữa, và tôi cũng không cần hiểu rõ con người cô ấy.
Ấy thế mà...
Chẳng chờ tới thứ Hai tuần tiếp theo. Tiết bốn hôm thứ Sáu tuần đó, trong giảng đường có sức chứa khoảng năm mươi người, Akiyoshi đang ngồi ngay ngắn trong lớp vừa nhìn thấy tôi từ cửa bước vào đã vẫy vẫy tay. Thấy tôi ngồi xuống chiếc bàn dưới cùng cạnh cửa sổ, cô ấy chẳng ngại ngần chuyển tới ngồi gần tôi.
"Chào cậu, Tabata. Lâu rồi mới gặp cậu!"
"Ừ, ừ... Cậu cũng đăng ký học môn này à."
"Ừ, tớ cũng không để ý thấy cậu đấy."
Tôi nghĩ Akiyoshi đi cùng bạn nên đã cố tình ngồi cách xa một chút, giờ cô ấy chuyển tới ngồi bên cạnh thế này có ổn không?
Hóa ra tôi hoàn toàn không cần giữ ý như vậy.
Trong lúc Akiyoshi vui sướng kể chuyện mình đã được nhận vào dạy tại trung tâm dạy thêm, chuông vào lớp reo lên. Có vẻ cô ấy không có người bạn nào cùng học môn này cả.
Giờ học vừa bắt đầu, Akiyoshi lập tức dừng hẳn câu chuyện của mình, nghiêm túc nhìn lên bảng. Tôi cũng nhìn về phía trước, bắt đầu nghe giảng, dù không nghiêm túc lắm. Trong đầu tôi mơ hồ nghĩ về việc mình đã thực sự có "lần gặp sau" với cô gái tên Akiyoshi này.
Kết quả là tôi không cần nghĩ tới chuyện đó. Khoảng một tiếng sau khi giờ học bắt đầu, tôi đã biết một sự thật, cũng là lý do lớn nhất dẫn đến cuộc tái ngộ này.
Một giọng nói cất lên.
"Thưa thầy, cho em hỏi một câu được không ạ?"
Lần này tôi không cần dáo dác tìm xem chủ nhân của giọng nói đó là ai. Tôi nghĩ bụng, thật hả trời. Vì chủ nhân giọng nói ấy đang ngồi cạnh tôi, và lần này tôi đã biết trước giọng nói đó.
Tôi nhìn sang bên cạnh, Akiyoshi đang giơ tay lên giống hệt lần trước.
Thầy giáo lần này dịu dàng với Akiyoshi hơn thầy giáo lần trước. "Ừ, các em trả học phí mà, phải tham gia vào giờ học cho đỡ phí chứ. Nào, thế em muốn hỏi gì?"
"Em cảm ơn thầy ạ."
Tôi đã dự đoán được sau lời cảm ơn ấy Akiyoshi sẽ nói gì, và khi dự đoán trúng phóc, tôi thấy hối hận vì đã đoán.
Cô ấy một lần nữa phát biểu ý kiến cá nhân, phát biểu về thuyết lý tưởng như của một đứa trẻ con, dưới danh nghĩa câu hỏi, bằng giọng nói thanh thanh vang vọng khắp lớp học.
Lần này trong lòng tôi không cười nhạo cô ấy ngốc nghếch nữa. Tôi chỉ thấy kinh ngạc. Bởi lúc ở nhà ăn, tôi từng thấy cô ấy có chút giống người bình thường.
Sự kinh ngạc đó của tôi khác hẳn với mọi người xung quanh. Từ đâu đó, tôi nghe thấy một câu nói khiến tôi không muốn tin vào tai mình, "Lần thứ mấy rồi trời?"
Tôi chùn người lại sau khi hiểu được câu nói ấy.
Chẳng lẽ cô ấy đã cư xử như thế này ở rất nhiều giờ học khác nhau ư?
Tôi nghĩ mình phải thay đổi nhận thức của bản thân về Akiyoshi thôi...
Không phải một kẻ tự tin quá mức, mà là một kẻ đầu óc không bình thường.
Một kẻ không nên dính dáng tới.
Tôi giả vờ chăm chú nghe giảng, cố gắng không nhìn cô gái đầu óc không bình thường ngồi bên cạnh. Hóa ra đó chính là lý do không ai muốn tới gần cô ấy, nên cô ấy mới nhớ tới tôi và trò chuyện cùng tôi với vẻ thân tình như thế. Điều đó cũng có nghĩa những người khác đã tinh ý hơn tôi, biết cảnh giác trước kẻ đầu óc không bình thường này hơn tôi.
Liệu bây giờ còn kịp không? Tôi nhìn Akiyoshi bị thầy giáo cười chê, bị các sinh viên khác nói xấu sau lưng đang ngồi cạnh mình, thầm nghĩ cách làm sao để tránh bị liên đới.
Thế là trước mắt, tôi đơn giản chọn cách bỏ chạy. Tiết học vừa kết thúc, tôi liền đứng dậy, nộp phiếu điều tra cảm tưởng đã viết sẵn trong giờ học rồi ra khỏi giảng đường, không nhìn về phía Akiyoshi lần nào. Như vậy tôi có thể tạm thời yên tâm. Còn tiết học thứ Hai tuần sau, tôi sẽ tới lớp thật sát giờ rồi ngồi cách xa cô ấy, như tiết học vừa xong. Sau vài lần như thế Akiyoshi sẽ sớm quên tôi thôi. Trong trường nhiều sinh viên thế mà.
Thế nên chẳng có lý do gì để cô ấy chọn tôi - chứ không phải bất kỳ ai khác - để bầu bạn cả.
Bởi vậy tôi đã không thể hiểu nổi lý do cô ấy chạy đuổi theo tôi.
"Trời, tại sao?"
"Tại sao cái gì cơ?"
"... Không có gì, vừa rồi là tớ suy nghĩ vẩn vơ thôi."
Lòng tôi vẫn mang thắc mắc đó, nhưng tới khi nhận ra, thì tôi đã quen Akiyoshi được hai tháng rồi. Tiết thứ tư ngày thứ Hai, trong lúc đang cùng cô ấy ăn bữa trưa muộn như một thói quen, tôi chợt sực tỉnh ra.
Cũng vì chẳng thể đẩy những người một mực tiến về phía mình, tôi thành ra vẫn thường xuyên trò chuyện với cô ấy.
Tôi gắp miếng cá tẩm bột chiên lên - món mà tôi có cảm giác lần nào đó mình cũng đã ăn ở đây rồi - rồi lại đặt xuống đĩa.
"Này cậu, tớ nghĩ đã tới lúc cậu nên thôi phát biểu những câu gây chú ý trong lớp rồi đấy."
"Tabata à, tớ nói nhiều lần rồi, mục đích của tớ không phải là gây chú ý. Tớ chỉ muốn biết những điều đúng đắn thôi."
"Nhưng kết cục thì cậu lại nổi bần bật."
Có điều, sau một thời gian làm bạn nói chuyện với cô ấy, tôi hiểu ra rằng ngoài chuyện đó ra tôi chẳng phải chịu tổn hại nào đáng kể.
"Vả lại, tớ nghĩ nên để mọi người thấy vẫn có những sinh viên có ý kiến trái với nội dung bài giảng của thầy cô, như vậy tốt cho giờ học hơn. Trong giờ học khi nãy, tớ đã nghĩ thuyết lý tưởng không phải chính là lý tưởng sao. Lý tưởng là điều chúng ta nên hướng tới nhất, thế mà mọi người lại cười nhạo vì tớ thích nói thuyết lý tưởng. Hòa bình trong hòa bình chắc chắn tốt hơn hòa bình trong chiến tranh nhiều chứ. Tớ nghĩ vậy đấy."
Đúng là không tổn hại gì, nhưng chắc chắn cô bạn này quá phiền phức để kết bạn.
Tôi gắp miếng cá tẩm bột chiên lên lần nữa, hành động này bao hàm cả ý phản đối ý kiến của cô ấy.
Nếu tôi đưa ra ý kiến của mình lúc này và nói điều gì đó khiến Akiyoshi không đồng tình, cô ấy sẽ cố gắng tranh luận cho tới khi cả hai cùng nhất trí mới thôi. Không phải cô ấy muốn cãi thắng đối phương. Mà vì cô ấy muốn biết suy nghĩ thật sự của người mang ý kiến khác với mình, để cải thiện ý kiến của chính cô ấy. Điều đó thực sự phiền phức. Vì sự phiền phức đó mà cô ấy bị mọi người xung quanh lảng tránh, thậm chí tôi từng nghe thấy mọi người nói xấu sau lưng cô ấy rất nhiều lần.
"Chúng ta nên theo đuổi lý tưởng đến tận cùng, tới khi không thể theo đuổi được nữa mới thôi."
Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn, ánh nhìn trực diện, thành thực và đầy tin tưởng vào suy nghĩ của mình. Tôi im lặng, lấy dĩa xiên miếng xa lát để lảng tránh.
Ngẫm kỹ thì, lý do khiến tôi không thể bỏ mặc Akiyoshi chính là ánh mắt của cô ấy.
Không chỉ vậy, sau khi gặp cô ấy hằng tuần, tôi đã nhìn ra nét thuần khiết bên trong sự phiền phức của cô ấy.
Sự thuần khiết khi tin rằng có thể dùng nỗ lực và niềm tin của bản thân để thực hiện lý tưởng ngây thơ, non trẻ của mình. Nhưng đâu đó tôi vẫn thấy khó ở khi nhìn cô ấy như vậy, bởi tôi còn nhớ có thời chính mình cũng từng suy nghĩ y chang, tôi thấy cô ấy khờ khạo thảm thương cũng là vì nỗi xấu hổ về bản thân mình trong quá khứ. Nếu chỉ đứng nhìn từ xa thì người ta rất dễ cười nhạo cô ấy. Nhưng nếu tới gần và cảm nhận được sự thuần khiết ấy, sẽ rất khó để coi thường cô ấy, chí ít thì trong trường hợp của tôi là vậy.
Thế nên nếu tôi cắt đứt quan hệ với Akiyoshi ở thời điểm đó thì tôi sẽ chỉ bị cô ấy ghét thôi, nhưng làm vậy lại không ổn với tôi. Nếu đối phương chủ động cắt đứt với tôi thì không sao. Suy nghĩ đó khiến tôi thoải mái hơn khi kết giao với người khác, Akiyoshi không những không ghét điều đó mà còn chấp nhận nó. Kết quả là, sau hai tháng, ngay cả tôi cũng bị mọi người xung quanh xì xào bàn tán điều gì đó.
Đây tuyệt nhiên không phải cuộc đời sinh viên mà tôi mơ ước.
"À này, thế hội nghiên cứu quan hệ quốc tế của cậu thế nào rồi?"
"Tớ đã tới kiến tập một hôm nhưng hình như chỗ đó không hợp với tớ lắm."
Akiyoshi cười, vờ như chuyện đó chẳng có gì quan trọng. Nhưng cảm xúc thật của cô ấy cứ lồ lộ ra.
Chắc hẳn cô ấy đã bị nhét vào nhóm mà ai đó không ưa. Cô ấy đã nhiều lần cắt ngang bài giảng, có lần tôi còn thấy một sinh viên khóa trên trực tiếp mỉa mai cô ấy. Câu lạc bộ liên hợp quốc mô phỏng mà cô ấy nhắc tới trước đây hình như cũng có vấn đề gì đó.
"Thế tiếp theo cậu có đi xem thử câu lạc bộ nào nữa không?"
"Ừm, lên năm ba phải làm nghiên cứu nhóm và phát biểu nhiều nên từ giờ tới hết năm hai chắc tớ nên chăm chỉ tự học thì hơn."
Tuy nói thế nhưng nét mặt Akiyoshi vẫn thoáng vẻ tiếc nuối.
"Nếu cậu muốn tham gia câu lạc bộ đến thế thì có khi tự mở một cái cũng hay."
Tôi cười mỉm và nói đùa, Akiyoshi miệng đang ăn thịt viên áp chảo chợt cất tiếng:
"Ưm..."
"... Gì cơ?"
"Phải rồi, đúng là có thể mở một cái!"
Akiyoshi nuốt miếng thịt viên xuống, nhìn tôi với ánh mắt mọi khi. Tôi biết ngay mình lỡ miệng rồi.
"Một tổ chức! Phải rồi, tự tớ có thể tạo ra nó. Sao trước giờ tớ chưa từng nhận ra nhỉ?"
Cô ấy lấy cuốn sổ tay ra, liến thoắng viết vào đó.
"Nếu chỉ ngồi chờ được người ta nhận thì thật phí thời gian. Ta có thể tạo ra một nơi có bầu không khí mình thích mà. Sao tớ không nghĩ ra điều đó nhỉ. Cảm ơn cậu đã cho lời khuyên nhé!"
Có lẽ vì phấn khích nên hai má cô ấy đỏ ửng.
"Ơ, tớ không định nói ra với ý đó..."
"Có bao nhiêu người thì xin thành lập được nhỉ? Năm người à? Lát nữa phải đi hỏi lại xem sao, nhưng ở đây có hai người rồi nên chỉ cần thêm ba người nữa thôi."
"Hả, cậu tính cả tớ đấy à?"
"Kaede là người nảy ra ý tưởng đó mà, hơn nữa cậu với tớ còn là bạn nữa."
Dạo đó, thỉnh thoảng Akiyoshi lại gọi tôi bằng tên riêng. Tôi nghĩ chắc là để dễ nhờ vả, và khiến lời xin lỗi bớt nặng nề hơn.
Tôi cố nặn ra vẻ mặt tránh làm cô ấy mất vui.
"Nhưng mà hơi phiền phức với tớ đấy."
"Đầu tiên hãy thiết kế các nội dung hoạt động mà cả hai đều chấp nhận được. Không cần làm những gì khiến chúng ta không thoải mái. Về mục đích hoạt động, hãy miêu tả khái quát thôi, muốn hiểu theo nghĩa nào cũng được. À, nhưng mà như thế giống đám người lớn vô dụng quá, nên phải nghĩ ra một tín niệm nào đó xuyên suốt mới được..."
Trong đầu Akiyoshi, những ý tưởng cứ lớn dần lên, không tìm thấy điểm cuối. Tôi ngồi bên cạnh quan sát điều đó.
"Ừm, tín niệm ư, ví dụ như thế nào?"
"Ví dụ, trở thành phiên bản mong muốn của bản thân trong vòng bốn năm."
"Ôi..."
Tôi nghĩ sao cô ấy có thể nói ra một câu ngượng miệng thế được nhỉ. Câu nói khiến tôi cũng ngượng theo, tôi suýt thì cười thành tiếng nhưng cuối cùng nén lại. Đạo đức của tôi không cho phép tôi cười.
Có điều nếu để cô ấy nghĩ tôi chấp nhận hoàn toàn sự khờ khạo và tự tin thái quá của người bạn (tạm thời) là cô ấy, tôi sẽ bị ép tham gia một tập thể kỳ cục mất, nên tôi hỏi thử một câu với ý cười nhạo, nhưng cố để giọng điệu không mang chút cười nhạo nào.
"Trước giờ tớ vẫn thắc mắc, làm thế nào mà cậu có thể sống với những ý nghĩ to tát như thế nhỉ?"
Tôi muốn ám chỉ rằng tôi không thể làm được việc đó nên sẽ không tham gia cùng cô ấy.
"Có gì to tát đâu, đó là suy nghĩ bên trong chúng ta thôi mà. Chẳng phải ai cũng ước được trở thành phiên bản mong muốn của bản thân hay sao?"
Tôi chẳng ước thế tí nào. Đương nhiên tôi cũng nghĩ về con đường sự nghiệp sau khi ra trường, nhưng chí ít thì tôi không uổng phí mỗi ngày vào việc xây dựng một bản thân lý tưởng như Akiyoshi.
"Ừm, tớ chẳng mấy khi nghĩ tới những chuyện tích cực như vậy cả."
"Thế mà là tích cực ư? Nếu phân tích ra thì điều đó chứng tỏ tớ đang ghét bản thân của hiện tại, nên nó là tiêu cực mới đúng chứ. Tớ nghĩ nếu phải trở thành một người lớn mà mình không muốn, một người theo chủ nghĩa sùng bái uy quyền, suốt ngày nhìn nét mặt của người khác mà cư xử thì thà chết đi cho rồi."
Nếu cậu thực sự trở thành một người như vậy thì mọi người xung quanh sẽ dễ thở hơn nhiều - người bạn tạm thời của cô ấy là tôi nghĩ.
"Với lại, cũng chẳng phải cường điệu theo kiểu, trở thành phiên bản mong muốn của bản thân nghĩa là đứng về phía chính nghĩa hay gì, chỉ là những điều nho nhỏ thôi cũng được mà. Ví dụ như thiết lập những quy tắc riêng của bản thân chẳng hạn."
"Quy tắc riêng của bản thân?"
"Ừ. Kiểu nhất định sẽ không vứt rác bừa bãi chẳng hạn. Chắc cậu cũng phải có ít nhất một quy tắc như thế chứ?"
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt trực diện mọi khi, tôi định nói dối cho qua chuyện nhưng rồi lại ngậm miệng, đưa mắt nhìn nơi khác.
Quy tắc riêng của bản thân. Đúng là trong tôi có một bộ phương châm sống đã định sẵn. Tôi lưỡng lự không biết có nên nói ra không.
Tôi ngồi thẳng lưng, nghĩ nếu bây giờ bị cô ấy chán ghét thì thứ duy nhất tôi mất đi chỉ là những tiết học bị mọi người chú ý quá mức mà thôi.
Thế nên tôi quyết định kể điều đó cho Akiyoshi nghe.
"Có lẽ hơi khác quy tắc riêng của bản thân một chút, nhưng tớ luôn chú ý để không tới gần người khác quá, và không phủ nhận ý kiến của người khác một cách trực diện quá. Nếu làm theo điều đó tớ sẽ bớt làm người khác khó chịu, từ đó bảo vệ được bản thân mình."
Tôi vẫn còn nhớ nét mặt của Akiyoshi sau khi nghe xong câu chuyện ngắn ngủi và chán ngắt của mình. Cô ấy mở to mắt, miệng ngậm chặt. Vốn dĩ phương châm sống của tôi khác hẳn với Akiyoshi - một người luôn nói ra ý kiến của mình để trở thành phiên bản mong muốn của bản thân. Nên cô ấy không thốt nên lời cũng là điều dễ hiểu.
"... Chà, cậu tốt tính ghê."
Akiyoshi nói với đôi mắt mở tròn xoe, trái ngược với suy nghĩ của tôi.
"Điều đó nghĩa là cậu không muốn làm tổn thương ai, đúng không? Tớ không biết cậu luôn nghĩ như thế đấy. Ngạc nhiên quá, cái anh chàng tốt bụng này!"
"Tớ nghĩ đó không phải là chuyện tốt bụng hay không."
"Không, tớ thấy như thế là tốt bụng mà. Tớ thấy ngưỡng mộ cậu vì nghĩ được như vậy đấy."
Akiyoshi liên tục gật gù, tự cho mình là đúng.
Tôi chưa từng nghĩ về mình theo hướng tích cực như thế.
Cô ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Mỗi lần bị nhìn như vậy, tôi lại không thể phớt lờ ý kiến của cô ấy.
Tuy xấu hổ nhưng tôi vẫn nghĩ, có lẽ mình cũng có chút tốt bụng thật.
"Tớ thực sự muốn cậu tham gia cùng tớ."
Ánh nhìn của Akiyoshi tràn đầy nhiệt huyết.
"... Nhưng tớ ghét bị chú ý lắm."
"Nếu thế chúng ta làm lặng lẽ thôi. Hãy làm theo cách cậu muốn. Gây dựng nó thành một tổ chức bí mật cũng được."
"Tổ chức bí mật ư?"
Tôi bất giác há hốc mồm trước cụm từ hết sức trẻ con vừa thốt ra từ miệng Akiyoshi. Thấy tôi phản ứng như vậy cô ấy dường như cũng đâm ra xấu hổ, mắt nhìn đi nơi khác, vụng về xua xua hai tay trước mặt, bảo, "Đấy là ví dụ, ví dụ thôi." Tôi bật cười trước sự cuống quýt hiếm hoi của cô ấy.
"Ừm, để tớ suy nghĩ thêm."
"Ừ."
"Thế tên tổ chức bí mật ấy là gì?"
Tôi hỏi pha chút trêu chọc, Akiyoshi dẩu môi đáp, "Ừm, vì mục đích và lĩnh vực hoạt động của ta cũng không rõ ràng nên..." Tay cô ấy chỉ vào áo phông của tôi.
"Chọn tên Moai nhé."
Trên ngực chiếc áo phông tôi chọn mua bừa ở đâu đó có hình một bức tượng Moai [3] đứng thẳng nhìn sang ngang đã được chỉnh sửa lại một chút.
[*] Tượng Moai là những bức tượng có niên đại hàng ngàn năm, được tạo ra từ đá cổ xưa và đặt trên hòn đảo Phục Sinh của Chile. Trên đảo có khoảng 900 bức tượng Moai phân bố rải rác. Tượng Moai vẫn luôn là bí ẩn đối với nhân loại, đã có rất nhiều giả thuyết về mục đích tạo ra các bức tượng Moai, cách thức tạo ra bức tượng và vai trò của chúng trong nền văn minh trên đảo Phục Sinh.
Cách chọn tên qua loa này khiến tôi - một người không muốn đối diện với điều gì một cách quá nghiêm túc - cảm thấy rất thoải mái.
Có lẽ mọi sự đã bắt đầu từ ngày hôm đó.
Tôi gặp gỡ Akiyoshi thường xuyên hơn trước, thậm chí tôi nghĩ chúng tôi không còn là những người bạn "tạm thời" nữa.
Cuộc sống sinh viên của tôi không như mong ước ban đầu, nhưng tôi vẫn có những tháng ngày vui vẻ theo một cách khác.
Dù tôi chỉ luôn thụ động và làm thinh, Akiyoshi vẫn không ngừng thổi vô vàn làn gió mới tới.
Có một lần thế này.
"Kaede oi!"
"Ơi?"
"Cười lên nào!"
Tôi vừa ngồi xuống bên cạnh Akiyoshi trong giờ học mọi khi ở giảng đường lớn thì đột nhiên cô ấy gọi tên tôi, huých vai vào vai tôi, rồi trong lúc tôi còn đang nghĩ không biết có chuyện gì thì cô ấy đã giơ máy ảnh chụp hai chúng tôi.
"Ơ, sao lại chụp ảnh?"
"Tớ mới mua cái máy ảnh này đấy. Đẹp không? Đợi về nhà rồi tớ gửi ảnh bản mềm cho nhé."
"Ra là cậu chụp thử à."
"Ừ. Để có thể chụp bất cứ lúc nào thì ta nên luyện tập chứ."
Dù nói với giọng điệu đùa bỡn nhưng sau đó Akiyoshi thực sự gửi ảnh cho tôi, trong ảnh chụp rõ gương mặt tôi đang ngạc nhiên nhìn về phía Akiyoshi, và gương mặt cười hết cỡ của Akiyoshi. Kể từ đó, tôi phải đi chụp ảnh cùng Akiyoshi như một hoạt động của Moai, nhưng giờ ngẫm lại mới thấy sau đấy chúng tôi không chụp thêm tấm hình hai người nào nữa.
Lại một lần khác.
"Nhìn sản phẩm của tớ này!"
"Gì thế?"
Tôi nhận lấy món đồ Akiyoshi đưa, đó là một tấm móc khóa làm bằng nhựa. Chiếc móc khóa có hình tượng Moai cách điệu.
"Trông hay đúng không? Nhìn nó sẽ có cảm giác chúng ta thực sự là bạn hữu. Cậu đeo nó lên cặp đi."
"Ơ... Nhưng tổ chức của chúng ta là tổ chức bí mật, không thể lộ liễu như thế được."
"Trời, giờ cậu vẫn nói thế hả? Thôi được, vậy mình tớ đeo thôi. Kaede nhớ giữ cẩn thận đấy."
Đợt đó Akiyoshi đã chuyển hẳn sang gọi tôi bằng tên riêng. Cuối cùng, tôi đeo chiếc móc khóa đó vào chùm chìa khóa của mình. Nhưng tôi không kể với cô ấy chuyện này.
Và còn nhiều lần khác nữa.
Vì Akiyoshi dành hầu hết thời gian cho tôi nên có lần tôi từng hỏi cô ấy:
"Cậu không cần đi chơi với các bạn nữ à?"
"Tớ thích chơi với bạn nam hơn. Vì sẽ không cần phải ý tứ quá."
Tôi đoán Akiyoshi không có nhiều bạn, tính cách của cô ấy chắc cũng khó mà hòa nhập được trong một xã hội toàn nữ giới.
Không phải lúc nào Akiyoshi cũng cười. Cô ấy đôi lúc sẽ chau mày khi đọc tin tức, tức giận với ý kiến của ai đó, và tổn thương trước sự cười nhạo. Khi nhận ra điều ấy, cảm giác muốn xa lánh cô ấy của tôi đã tan biến tự khi nào.
Tôi nghĩ đó là vì tôi đã công nhận con người cô ấy, và tôi tin tưởng cô ấy. Tin tưởng sự hồn nhiên, sự khờ khạo luôn khát cầu sự thật, khát cầu lý tưởng - những phẩm chất mà tôi không có.
"Cảm ơn cậu vì đã chấp nhận con người tớ, Kaede." Một thời gian dài sau khi quen biết nhau, trên đường từ một viện bảo tàng mỹ thuật nào đó trở về, đột nhiên cô ấy nói với tôi.
"Gì cơ?"
"Ừ thì, Kaede từng nói cậu đã quyết định sẽ không thân thiết với mọi người quá để tránh gây tổn thương cho họ mà. Nếu vậy, lúc đầu khi tớ bắt chuyện với cậu, cậu chỉ cần từ chối là xong, vậy mà cậu lại đồng ý làm bạn tớ. Nếu không có Kaede, cuộc sống sinh viên của tớ chắc sẽ buồn chán lắm."
Lúc này, tôi không còn nghĩ "sao cậu ấy có thể nói ra những câu ngượng ngùng như vậy" nữa. Lòng thực sự nghĩ tới điều đó, và có thể nói ra miệng điều đó: Akiyoshi chính là một người bạn làm được những việc như vậy.
"Sao tự nhiên cậu nói thế, nghe ghê quá."
"Người ta nói chuyện tình cảm mà cậu phản ứng thế à? Quá đáng!"
Cô ấy nói rồi cười giòn tan. Tới giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.
Dù Akiyoshi cười vang ngày đó đã không còn trên thế giới này nữa rồi.