Danh Sách Mua Sắm Của Kẻ Sát Nhân

Lượt đọc: 1748 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Danh sách mua sắm của kẻ sát nhân
img

Tôi là nhân viên thu ngân. Công việc của tôi là tính tiền hàng hóa trong một siêu thị giảm giá. Mỗi ngày, tôi gặp khoảng ba trăm khách và quét khoảng bốn nghìn năm trăm món hàng bằng máy đọc mã vạch, chuỗi nhịp điệu đó giống như một cơn nấc cụt mà tôi chẳng thể nào kiểm soát. Tôi nhấc những món hàng lên tay như múa và đánh cằm theo từng nhịp. Đối với tôi, việc quan sát và đếm thứ gì đó một cách tinh tế lúc nào cũng đem lại niềm vui.

Thông thường, nếu một nhân viên thu ngân cần đi vệ sinh hoặc ăn uống, họ sẽ đặt lên bàn một tấm bảng nhỏ với nội dung "Đóng quầy”. Nhưng tôi thì gần như không bao giờ rời vị trí. Các đồng nghiệp không hề biết tôi thích thú với việc quan sát từng vị khách lạnh lùng đưa hàng cho tôi thanh toán đến mức nào. Tôi nhận ra sự khác nhau trong sở thích của mỗi người, thông qua cách ăn vận để đoán nghề nghiệp của họ, qua giọng nói để đoán quê quán nơi họ xuất thân rồi tự hình dung về những hình ảnh của họ trong thế giới rộng lớn ngoài kia. Tôi đã quen với cảm giác bàng quang căng tức vì nhịn tiểu hay dạ dày réo lên ùng ục vì đói. Cứ thế, giờ tan ca đến lúc nào chẳng hay. Tôi thậm chí còn thấy thời gian ngủ của mình thật lãng phí.

Hôm nay, người đầu tiên tôi quan sát là một cô gái tóc nối chừng hai mươi tuổi, cô ta diện váy dài với kiểu dáng bắt chước một hãng mốt đắt giá, tôi đoán cô ấy làm mẫu khỏa thân hoặc streamer khiêu dâm nào đó. Mỗi tuần, cô ấy ghé siêu thị một lần và mua những món đồ gần như giống nhau. Trong số hai mươi món hàng, sẽ luôn có một túi phụ kiện dán ngực, hai cây xà lách cuộn, một cân thịt ức gà. ấy không bao giờ mặc áo lót, sống lưng rất sâu. Qua một lớp váy như dính sát vào người, tôi không thể tìm thấy dấu vết của áo nịt ngực. Bầu vú của cô ta nảy lên theo từng nhịp bước chân. Phần xương mu nhô cao thu hút mọi ánh nhìn tò mò của người xung quanh, nhưng không nhìn thấy núm vú hằn lên, có lẽ là do cô ấy dùng miếng dán ngực. Công việc yêu cầu không được phép để lộ quần áo lót và luôn phải duy trì dáng người mảnh dẻ quả thật không nhiều.

“Quý khách có thẻ tích điểm hay thẻ liên kết không ạ?”

Cô gái lắc đầu trong khi nhai kẹo cao su bằng răng cửa. Hàng tuần tôi đều hỏi và cô ấy đều lắc đầu. Tuy vậy, tôi chưa một lần bỏ sót câu hỏi và cô ấy cứ lắc đầu như một vòng lặp liên hồi.

“Quý khách vui lòng ký vào đây ạ.”

gái khoanh một vòng tròn lên màn hình tinh thể lỏng của thiết bị tính tiền, gương mặt vô cảm.

“Cảm ơn và hẹn gặp lại quý khách.”

Ngay khi cô gái rời đi, một phụ nữ trung tuổi thế chỗ và lấy ra một chiếc túi nhựa dùng một lần. Các món hàng cần thanh toán gồm có: rễ đoraji (hoa chuông) làm sạch, dương xỉ sơ chế, 300gr giá đỗ tương, một túi hai cái bánh tteokbokki (bánh bột nếp dẻo), bánh hoa và bánh bỏng, cá dongte (cá minh thái Alaska đông lạnh) đóng túi, củ cải, một khối thịt ức bò, một túi nến, hai con cá mú sắp hết thời gian giảm giá. vẻ như người phụ nữ trung niên hôm nay sẽ làm một bữa cúng giỗ. Ở tuổi đó, có thể sẽ còn quá sớm để nghĩ rằng bà ấy làm giỗ chồng, nhưng ai biết đâu chuyện đời! Bà ta trang điểm đậm. Sẽ hơi quá nếu chuốt mascara và tô son đậm vào ngày giỗ chồng thế này. Nên khả năng cao bà ấy làm kỵ nhật cho tổ tiên. Nhìn chiếc nhẫn mặt ngọc phỉ thúy và bộ móng dài trên tay người phụ nữ, có thể đoán bà ta sống khá dư dả. Ở tuổi ngũ tuần, có lẽ con cái bà cũng đã trưởng thành và rời khỏi nhà để sống đời tự lập, chỉ còn hai vợ chồng nhàn nhã với nhau. Thức ăn cho ngày giỗ khá đơn giản. Nếu là giỗ bố mẹ chồng, chắc hẳn lúc ông bà còn sống, mối quan hệ nhà chồng nàng dâu không mấy hòa hợp.

“Quý khách có cần túi tái sử dụng không ạ?”

“Cô hỏi như thể cho không cái túi đó vậy. Tôi không cần.”

Thay vì trả lời đơn giản rằng mình không cần, bà ta lại nói bằng giọng điệu khó chịu. Bà ta đeo vòng cổ và vòng tay vàng, cơ thể ngồn ngộn và chiếc ví hàng hiệu trên tay, có thể đoán bà ta không thuộc dạng thiếu thốn, ấy thế mà vẫn khổ sở vì so đo những thứ tủn mủn. Những người như vậy dễ có thể đổ cả hàng chục triệu won vào cổ phiếu và nhìn thấy tiền của mình bốc hơi nhiều lần theo những con số trên bảng điện tử, nhưng vẫn càu nhàu rằng tại sao bí ngòi lại có giá những 2.000 won vào mùa đông.

Ngay sau khi người phụ nữ trung niên rời đi, một tiểu thuyết gia tiến lại thanh toán. Anh này đến siêu thị vào mỗi thứ hai cách tuần. Thú thực, tôi cũng chưa thể chắc chắn anh ta có phải là người viết tiểu thuyết hay không. Tôi chỉ suy đoán thông qua cuốn sổ tay cũ kỹ dày cộp trong túi áo và chiếc bút máy đắt tiền như đập vào mắt mình. Có rất nhiều người mang theo sổ tay vào siêu thị. Những khách hàng kỹ tính thường kiểm tra giá hàng hóa trên mạng trước và chỉ chọn những mặt hàng có giá rẻ hơn. Đối với họ, ứng dụng ghi chú trên điện thoại thông minh hoặc cuốn sổ tay ghi danh sách những mặt hàng cần mua và giá của chúng là vật dụng cần thiết. Nhưng lý do chuẩn bị sổ tay của vị khách này khác với đa phần những người tôi vừa đề cập. Anh ta thường rút bút máy ra và ghi chép rất nhanh vào sổ một điều gì đó. Ban đầu, tôi nghĩ, anh ta có thể là nhân viên của một trong các doanh nghiệp đối thủ đi điều tra thị trường, nhưng những ghi chép đó không phải các thông tin sản phẩm. Anh ta nhìn người qua lại vô định rồi cúi xuống xe đẩy của mình và ghi thật nhanh như cách một họa sĩ đang vẽ ký họa.

“Xin lỗi quý khách! Đầu đọc mã hàng của tôi bị lỗi. Xin quý khách vui lòng thanh toán ở quầy bên cạnh!”

Nếu là khách hàng khác, có lẽ đã rất khó chịu và thu đồ rời đi nhưng anh ta thì không.

“Mất bao lâu để sửa hả cô?” Sau khi rút cuốn sổ và mở nắp bút máy, anh ta đợi câu trả lời của tôi với nét mặt bình thản.

“Phải chờ nhân viên kỹ thuật mới biết chính xác, nhưng không lâu đâu, thưa quý khách, có lẽ khoảng mười phút.”

Anh ta ghi những lời nói của tôi vào cuốn sổ.

“Tôi sẽ chờ. Các cô cứ từ từ xử lý.”

Trong khi nhân viên kỹ thuật đang xem xét và sửa đầu đọc mã hàng, anh ta nói với tôi dăm ba câu chuyện.

Người đàn ông lại lấy chiếc bút máy trong cuốn sổ ra.

“Nhân viên thu ngân cũng có các buổi liên hoan hay tham gia một câu lạc bộ nào đó chứ cô?”

“Có cả nhân viên chính thức và nhân viên bán thời gian ạ. Các nhân viên chính thức thì thỉnh thoảng có đi ăn với bộ phận của mình anh ạ.”

Anh ta mở hé miệng và thốt lên “À” một tiếng.

“Từ đầu tôi đã nghĩ thế. Vậy là đã thay đổi rồi.”

Khi nhân viên kỹ thuật đứng dậy từ dưới gầm quầy tính tiền, người đàn ông đã mang lại thêm một chiếc lược lưỡi đơn dành cho thú cưng. Tôi quét mã số và trên màn hình tính tiền hiển thị “Lược lưỡi đơn dành cho thú cưng” cùng giá trị hóa đơn tăng thêm 3.000 won. Người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt pha chút tiếc nuối rồi bắt đầu cho tất cả hàng hóa vào túi. Một trong những nguyên tắc công việc của tôi là không được phép đặt những câu hỏi mang tính riêng tư đối với khách hàng. Nhưng tôi rất muốn hỏi rằng: “Anh có phải là một tiểu thuyết gia hay không?”

“Anh nuôi thú cưng à?”

Thay vì hỏi về nghề nghiệp của anh ta, tôi đã tò mò hỏi một mặt khác trong đời sống của anh ta.

“Vâng, tôi có nuôi mèo.”

Nhưng anh ta đã nói dối. Những khách hàng nuôi mèo thường không mua lược lưỡi đơn, mà thay vào đó, họ chọn lược Silicon. So với chó, lông mèo rất mảnh và rụng nhiều hơn. Vì vậy, họ chọn lược Silicon để tránh cho lông của mèo cưng bị chải trụi. Cứ cho là anh ta nuôi một con chó lông dài phù hợp với chiếc lược lưỡi đơn đi chăng nữa, thì câu trả lời vừa rồi vẫn chưa thỏa đáng. Bằng chứng là trên áo khoác và sơ mi đen của anh ta không hề dính một sợi lông nào, trừ khi toàn bộ số lông của vật nuôi trên áo bị loại bỏ, hoặc thay một bộ đồ mới. Và tôi chưa từng thấy anh ta mua ngay cả những vật dụng cần thiết như cát hay thức ăn cho mèo. Chắc chắn anh ta không nuôi mèo.

Ca làm đêm kết thúc lúc 23 giờ. Sau đó, nhân viên phải tổng hợp lại toàn bộ hóa đơn, tiền mặt, tiền trả qua thẻ, rồi mới chính thức tan ca. Thông thường, khoảng mười hai giờ đêm chúng tôi mới được thay đồ và trở về nhà. Từ nhà tới siêu thị mất khoảng mười lăm phút đi ô tô. Tôi thường đi ké một đồng nghiệp về cùng hướng với mình. Tôi về đến nhà, tắm rửa xong thì kim đồng hồ cũng thường chỉ khoảng 00 giờ 40 phút. Tôi rời quê nhà lên Seoul làm việc tính đến nay cũng đã được bảy năm, nhưng với tôi, thành phố này vẫn còn nhiều xa lạ. Dù tôi rất hứng thú với việc quan sát mọi người xung quanh, nhưng những gì khách hàng mở miệng yêu cầu vẫn khiến đầu óc tôi quay mòng mòng. Họ thảy ra trước mặt tôi tất cả số hàng hóa nhặt trong siêu thị với nét mặt cứng đơ, vô cảm như thạch cao. Sau khi tính toán xong, họ mải đếm số tiền sẽ phải trả với đôi môi mím chặt và chỉ khẽ gật đầu. Thỉnh thoảng, nếu có mặt hàng giảm giá nào được tính đúng giá, họ sẽ tấn công tôi bằng tất cả sự cay nghiệt, như thể nhân viên thu ngân vừa mở ví họ ra và lấy đi vài trăm won, thậm chí vài chục won vậy.

Tôi vừa thấy sợ bọn họ nhưng cũng thấy họ thật đáng yêu. Chính họ đã thỏa mãn trí tò mò cứ dâng lên trong tâm trí tôi, thật sự tôi phải cảm ơn những người đó rất nhiều. Điểm giống nhau giữa tôi và anh chàng tiểu thuyết gia nọ chính là thói quen quan sát và tự “giải phẫu” những gì mình nhìn thấy. Biết đâu chúng tôi cùng có những thú vui và mối quan tâm giống nhau.

“Hôm nay, vào khoảng 7 giờ tối, tại phường Ga-hong, thủ đô Seoul, có một phụ nữ bị giết. Nạn nhân họ Lee, được hàng xóm phát hiện chết tại phòng trọ trong tình trạng hai môi, mũi và mắt bị đổ đầy keo. Cảnh sát cho rằng nguyên nhân tử vong là do ngạt thở và đang mở cuộc điều tra nhắm vào một cựu tù nhân bị kết án vì đã thực hiện tội ác tương tự. Trên cơ thể nạn nhân vẫn còn đầy các vết như kim châm với khoảng cách đều nhau, cổ và cổ tay bị cố định bằng băng dính nên không loại trừ nạn nhân có thể bị tiêm chất kịch độc.”

Chiếc lược lưỡi đơn có thể gây ra các vết như kim châm có khoảng cách đều nhau, cùng với keo là hai trong những thứ mà tiểu thuyết gia mua hôm nay. Ngoài ra, anh ta còn mua thêm một cái cốc, mực khô, một bộ khăn, một cái nồi cỡ trung, một thùng bia và yêu cầu giao đến nhà riêng. Không lẽ hắn ta đã trói tay của nạn nhân họ Lee nào đó, rồi lấp kín các lỗ trên mặt cô gái bằng keo và dùng chiếc lược lưỡi đơn đâm lên da thịt cô, để thưởng thức cơn khoái lạc bệnh hoạn từ sự đau đớn của người phụ nữ ấy? Tin chuyển sang nội dung về giá gas tăng cao và cuộc biểu tình tập thể của người khuyết tật. Tôi tắt tivi và chậm rãi nhắm mắt. Tôi cố nhớ lại khuôn mặt của người đàn ông nhưng nó không thể hiện ra rõ nét. Tôi phải chờ thêm hai tuần nữa để gặp lại anh ta.

Không, đợi anh ta sẽ làm tôi tò mò chết mất.

Ngày hôm sau, ngay khi đến chỗ làm, tôi bèn ghé qua văn phòng, nơi có phòng hỗ trợ khách hàng. Gần như toàn bộ nhân viên đã nghỉ và đi ăn trưa, chỉ còn duy nhất một nhân viên cuối cùng đang dán mắt vào màn hình máy tính để nhắn tin.

“Tôi là Cha Eun-ji, nhân viên thu ngân tại cửa hàng.”

Người nhân viên miễn cưỡng rời mắt khỏi màn hình đầy cửa sổ tin nhắn, nhíu mày nhìn tôi.

“Vâng, chị nói đi.”

“Hôm qua tôi có một khách yêu cầu giao hàng về phường Boo-yeo, nhưng tôi chưa kịp đưa hóa đơn thanh toán thẻ cho anh ấy. Tôi sợ rằng khách sẽ phản hồi không tốt nên...”

“Chúng tôi không nhận được bất cứ phản hồi nào cả.”

Một hình vuông màu cam nhấp nháy trên thanh tác vụ màn hình, người nhân viên nhanh chóng phản hồi bằng cách mở cửa sổ ở thanh công cụ bên dưới và gõ phím.

“Nếu anh cho tôi xin địa chỉ liên lạc, tôi sẽ gọi điện và xin lỗi vị khách đó.”

“Chị đâu nhất thiết phải làm thế.”

Người nhân viên vẫn dán mắt vào màn hình trong khi trả lời tôi.

“Tại tôi thấy hơi áy náy nên...”

Người nhân viên lộ rõ vẻ khó chịu nhưng rồi cũng mở một thư mục excel có tên “Danh sách khách giao hàng” lên. Tôi không biết tên của nam khách hàng đó, nhưng trong số hai địa chỉ giao hàng khá xa là phường Boo-yeo, dễ dàng loại bỏ một cái tên rõ ràng của nữ và đập vào mắt tôi là “Kim Yoon-seo”. Tôi nhanh chóng ghi tên, số điện thoại và địa chỉ của người đàn ông vào một tờ giấy nhớ đã chuẩn bị trước.

Sau đó, tôi trở về quầy thanh toán số 11 quen thuộc. Một người phụ nữ hàng tuần đều mua thịt mông nhập khẩu tiến lại trước mặt tôi. Mắt luôn đeo kính râm và môi tô son đỏ, cô ấy là một người vợ bị bạo hành. Thỉnh thoảng, cô đến siêu thị cùng ông chồng to lớn như bao cát đấm bốc. Nhưng hôm nay, cô ta chỉ có một mình. Những lúc đi siêu thị một mình, đều là những ngày cô phải đeo kính râm để che đi quầng mắt sưng đỏ. Lượng thịt mông cô ấy mua rõ ràng không thấm tháp vào đâu so với sức ăn của hai người. 100gr, đúng với kích thước để đắp lên quầng mắt sưng đỏ kia.

“Nếu muốn làm bán thời gian ở siêu thị thì phải làm sao hả chị?”

Người phụ nữ hơi lưỡng lự trước khi hỏi tôi như vậy.

“Thường thì cũng có tuyển đấy ạ, nhân viên chính thức thì chỉ tuyển mỗi năm một lần thôi. Nhưng thời gian tuyển qua mất rồi ạ.”

Người phụ nữ khẽ đẩy cái kính râm đã tụt xuống mũi, cúi đầu,

“Tôi cũng không biết nữa, nếu là một bà nội trợ thì thực sự phải làm nội trợ sao? Hay nếu ly hôn...”

Cuối cùng, người phụ nữ đã tự mở khóa chiếc túi đấm bốc từng bao bọc mình và cố gắng trèo ra ngoài, càng phải thích nghi với những nơi chật hẹp, người ta càng khó thoát khỏi nó.

“Dạ không. Tôi nghĩ quý khách hoàn toàn có thể làm được, các điều kiện kia không hề ảnh hưởng gì cả. Quý khách có cần túi không ạ?”

Trên cổ tay của người phụ nữ lúc đưa tiền cho tôi, vết thương vẫn còn hằn rõ. Tôi bị chói mắt do nhìn theo bóng lưng ấy đang dần tiến ra phía cửa siêu thị.

“Cô này nhanh lên cho tôi!”

Một ngày tôi mắc khá nhiều lỗi. Khi thì đánh rơi món hàng đang tính giá, khi thì quên tính tiền túi cho khách hàng. Trong đầu tôi đầy ắp các ý nghĩ về người đàn ông có tên Kim Yoon-seo. Tìm anh ta rồi thì mình sẽ làm gì. Mình không thể kết tội anh ta chỉ dựa trên thú vui quan sát của bản thân được.

“Chị ơi, không về à?”

Đang mông lung suy nghĩ, một đồng nghiệp có nhà cùng đường về với tôi bỗng nói lớn.

“Em về trước đi, chị đi chỗ này chút rồi về sau.”

Dù tôi nắm trong tay chứng cứ chắc chắn xác định anh ta là thủ phạm, tôi cũng không có ý định vội vàng trình báo cảnh sát. Đơn giản mục đích của tôi chỉ là sự quan sát. Cũng giống như ai đó cảm thấy thật thú vị khi phối chiếc đầm một mảnh lên cơ thể người phụ nữ sao cho phù hợp, tôi cảm thấy háo hức để kiểm tra suy luận của mình có đúng hay không, với suy nghĩ đó, tôi bỗng thấy trong lòng nhẹ nhõm. Tôi nhét mảnh giấy ghi địa chỉ của người đàn ông vào túi xách và rời khỏi siêu thị.

Phường Boo-yeo ở cùng quận nhưng thuộc vùng ngoại ô, nên đi ô tô cũng mất tầm 30 phút. Nơi người đàn ông đó ở là một tòa nhà đa năng (căn hộ cho thuê có thể làm nhà trọ hoặc văn phòng) mới. Nằm giữa những căn nhà lụp xụp xung quanh, tòa nhà mười bảy tầng mới xây càng dễ nhận biết. Tuy không có nhân viên bảo vệ, nhưng cửa ra vào tầng một cũng được trang bị khóa mật mã điện tử. Tôi mở và kiểm tra hòm thư đánh số tương ứng với số phòng của người đàn ông. Trên tay tôi, hai bịch bì thư dày cộp, nặng trĩu. Tôi nấp mình bên hông tòa nhà và bắt đầu mở một bì thư ra. Đó là đống giấy tờ từ một công ty cấp thẻ ngân hàng và trong đó có các hóa đơn.

Thật ngạc nhiên khi ngày nay vẫn có người nhận hóa đơn bằng đường bưu điện thay vì qua email hay tin nhắn điện thoại. Thường họ phải là những người kỹ lưỡng, đọc kỹ từng khoản mà bản thân đã sử dụng. Nhờ đó mà tôi biết được các khoản chi tiêu tháng trước của người đàn ông. Có hai bản sao kê về hàng hóa đã mua sắm tại siêu thị nơi tôi làm việc, và có cả nội dung trả góp cho khoản 320.000 won trong ba tháng tại một cửa hàng thời trang nữ. Thêm hai lần quẹt thẻ thanh toán ở một nhà hàng hay quán rượu nào đó có tên là Miraewa, mỗi lần 30.000 won. Ngoài ra chỉ có thêm tiền điện thoại, tiền bảo hiểm... Trên phong bì khác, thay vì tên của người đàn ông, người nhận lại là “Lee Seong-ah”, phía gửi là một trung tâm mua sắm, bên trong đầy các phiếu giảm giá. Tôi không biết Lee Seong-ah là ai, nhưng chắc là mẫu người tương tự Kim Yoon-seo. Không rõ anh ta đã kết hôn chưa. Tuy chưa bao giờ tôi nhìn thấy anh ta đeo nhẫn, nhưng cũng không hẳn tất cả những người đã kết hôn đều đeo nhẫn. Lúc đó, bỗng tôi nghe thấy tiếng người tại khu vực cửa ra vào.

“Mẹ ngủ lại rồi mai hẵng về.”

Là giọng của người đàn ông.

“Thôi đi. Làm sao mẹ có thể ngủ tại nhà đứa con trai cả đống tuổi trên đầu như anh được chứ? Anh nhanh kiếm người yêu hay vợ đi, rồi hai người sống vui vẻ bên nhau. Đã bốn hôm nay mẹ phải đến đây nấu cơm cho anh rồi đấy, không lẽ anh cứ định thế này mãi à? Rồi sau này ai nấu cho mà ăn?”

Tôi núp sau bức tường nhà, cố ghé cổ về phía phát ra tiếng nói để xem đó là ai. Người đàn ông mặc đồ thể thao đang đứng đối mặt và nói chuyện với một phụ nữ tuổi ngũ tuần. Bà ấy có vóc dáng bé nhỏ nên bị che khuất hoàn toàn bởi thân hình của người đàn ông, vì vậy, tôi chỉ nghe được giọng nói. Có vẻ bà đã gọi taxi từ trước, nên ngay khi một chiếc taxi đặt trước tiến đến, hai người cùng hướng về phía chiếc xe và đưa tay vẫy. Ngay khi người phụ nữ lên xe, người đàn ông nhanh chóng rút sổ trong túi áo, có lẽ để ghi lại biển số xe.

“Mẹ đi rồi à?”

Ngay khi chiếc taxi chạy đi, tiếng một người phụ nữ trẻ ở bãi đỗ xe tòa nhà bên cạnh vang lên.

“Em chờ lâu lắm hả?”

Từ chiếc ô tô màu đen, một người phụ nữ tóc dài, dáng dấp cao ráo bước xuống và đi về phía người đàn ông.

“Chờ lâu chán quá. Em giận.”

“Mẹ sốt ruột cứ bắt anh đi lấy vợ, đến nỗi 12 giờ khuya mới chịu về. Thôi mình vào trong đi em.”

“Anh xong bản thảo chưa? Hay anh định ôm máy tính cả đêm đấy?”

Người đàn ông nhập mật khẩu để mở khóa cửa ra vào.

“Vốn lẽ làm người yêu của tiểu thuyết gia sẽ hơi cô đơn. Em biết rồi mà vẫn quyết định quen anh đấy thôi.”

Cả hai cùng phá lên cười. Đúng như tôi dự đoán, anh ta là một tiểu thuyết gia. Chỉ là bây giờ, tôi chưa thể chắc chắn anh ta có phải là một kẻ sát nhân hay không. Hai người khuất bóng sau cửa kính, đèn cảm ứng cũng tắt, trả lại xung quanh màn đêm tịch mịch.

Tôi đợi taxi bên lề đường lớn khi mưa tuyết bay bay. Bỗng dưng, tôi cảm thấy cơn mệt mỏi ập đến và hai mi mắt nặng trịch. Chiếc taxi như trườn tới trước mặt, tôi như tìm thấy chút sức sống cho hai con mắt khô rang, nhưng toàn thân tôi nặng trĩu như một bịch bông bó chặt. Khi bước vào xe, có ai đó va vào vai tôi rồi bước tiếp. Tôi không kịp nhìn thấy họ là ai, thả người xuống ghế xe. Tôi chỉ muốn về nhà thật nhanh.

Thời điểm người đàn ông xuất hiện chính xác là vào hai tuần sau đó. Trong thời gian ấy, người phụ nữ bị chồng bạo hành đã trở thành nhân viên bán thời gian ở chỗ tôi và giờ đây đang học việc. Tên của cô ấy là Joo-hyeon. Người đàn ông tiến về phía quầy thanh toán của Joo-hyeon và bắt đầu lấy thẻ ra. Anh ta đặt vài loại thực phẩm, dụng cụ mở nắp rượu vang, dụng cụ bấm ghim, lưỡi dao cạo râu lên bàn tính tiền. Anh ta lại nói chuyện với cô ấy đồng thời lấy sổ ra ghi. Sau khi hết ca làm việc, tôi lại gần Joo-hyeon hỏi.

“Cái anh chàng cứ ghi ghi chép chép ấy, anh ta hỏi cậu cái gì vậy?”

Vừa cởi cúc áo đồng phục, Joo-hyeon, giờ đây trên người không còn những vết tấy hay thâm, cười tươi, mắt lấp lánh như ánh mặt trời.

“Eun-ji quan tâm đến anh chàng đó hay sao hả?”

Đúng là tôi có quan tâm, nhưng thật tình anh ta không phải người tôi muốn thân.

“Không phải, lần trước anh ta cũng có hỏi mình một vài câu khá kỳ lạ, nên lần này tớ tò mò thôi.”

“Cả Eun-ji và anh chàng đó đều là những người hiếu kỳ. Anh ấy hỏi tớ là nhân viên chính thức hay bán thời gian, mỗi giờ được trả bao nhiêu, có bao giờ bị lạc trong siêu thị không... Mình thấy những câu hỏi đó hơi tọc mạch, nhưng cũng thú vị.”

Joo-hyeon mặc áo len sau đó khoác áo choàng ra ngoài, tiến lại gần tôi hơn ghé sát vào tai tôi tinh nghịch.

“Và anh ta còn hỏi mình có thích rượu vang không.”

Joo-hyeon cười tươi để lộ răng cửa.

“Thế cậu trả lời sao?”

“Thì mình cứ nói là mình thích, và mình cũng kết thúc câu chuyện bằng cách nói thêm, nhưng em không uống với anh đâu.”

“Tại sao?”

“Vì nếu không, nhỡ anh ta thích mình thì điên mất.”

Cô ấy vung vẩy cánh tay rồi nhanh chóng rời khỏi phòng thay đồ. Tuy Joo-hyeon vẫn chưa thể giải quyết dứt điểm các vấn đề pháp lý của mình với chồng cũ, nhưng một con người tươi mới khác đã dần xuất hiện trong cô ấy rồi.

“Mình không biết được cuộc đời lại đẹp đẽ đến nhường này. Phải cảm ơn bạn gái mới của chồng mình, và mình cũng cảm thấy hơi có lỗi khi giao hắn cho một người phụ nữ khác.”

Sau khi chia tay Joo-hyeon, tôi rảo bước trên lề đường phía trước tòa nhà kosiwon nơi Joo-hyeon thuê, cô bé đồng nghiệp cùng làm ở siêu thị hay cho tôi đi nhờ xe đã nghỉ việc, giờ đây trừ khi cần kíp, tôi sẽ gọi taxi, còn không thì phải đi bộ. Trời đã ấm lên và gió thổi hiu hiu. Hàng cây đổ bóng đen dài trên vỉa hè khiến con đường càng trở nên tối và vắng vẻ hơn. Bên cạnh là con đường lớn sáu làn, nhưng xe chạy thưa thớt nên tôi có thể nhìn rõ lề đường bên kia. Khoảng hai mươi mét bên lề đường đối diện, một bóng đen đang di chuyển với tốc độ gần như tôi.

Gần đây, không hề có nhà cửa hay bất cứ điểm dừng xe buýt nào, nên tôi chưa biết làm sao để vơi đi nỗi sợ. Tôi tò mò không biết người ở phía bên kia đường là ai. Tuy không thể áng chừng chiều cao hay vóc dáng người đó thế nào, nhưng chắc chắn là người đó có đội mũ và đeo kính. Tôi biết được thông qua đèn trước của những chiếc ô tô đi ngược chiều, và chiếc kính thỉnh thoảng lóe sáng. Không lẽ anh ta đang xách cái túi có dụng cụ mở nắp chai vang và ghim bấm đi thực hiện hành vi giết một cô thu ngân theo cách tàn độc nào đó nên đang theo sát mình ư? Trò chơi tiếp theo của anh ta không lẽ là mình? Trống ngực tôi đập liên hồi. Phải bắt taxi thôi. Tôi hướng ra đường, đưa tay vẫy, một chiếc taxi có khách bên trong dừng lại.

“CÔ đi đâu ạ?”

Cửa kính ghế lái phụ hạ xuống, một chú lái xe tóc hoa râm hỏi tôi.

“Cháu về tòa nhà đa năng Pavilion ạ.”

“Vốn là không được chở ghép thế này, nhưng vị khách phía sau nói không vấn đề gì nên tôi dừng lại.”

Ở băng ghế sau là một phu nhân tao nhã với tóc búi cao, trông trạc sáu mươi tuổi.

“Nếu cùng hướng thì đi cùng nhau cũng tốt mà. Giờ này khó bắt được taxi lắm.”

Tôi nhanh chóng vào trong xe. Bà mặc bộ đầm hai mảnh thêu hoa tỉ mỉ, trên môi khẽ hé nụ cười.

“Cô gái về nhà muộn quá nhỉ?”

Bà ấy bắt chuyện với tôi trước. Bà nói bằng giọng đặc Seoul.

“Cháu làm ở siêu thị giảm giá ạ. Cháu cảm ơn ạ.”

“À, tôi cũng đoán thế.”

Hóa ra cũng có nhiều người có cùng sở thích với tôi hơn tôi nghĩ. Biết đâu được là cái duyên trên đời này. Những người làm dịch vụ thường sẽ có sự hiếu kỳ nhiều hơn bình thường. Đó không phải là bẩm sinh. Đối với chúng tôi, con người cũng như những đồ vật có hình dáng và kích thước khác nhau. Hoặc đôi khi lại là những hạt giống mà ta chẳng biết được chủng loại cho đến khi nó nảy mầm. Chính vì thế mà ta phải để ý quan sát. Nếu không có tính hiếu kỳ đó, một ngày trôi qua sẽ nhàm chán biết bao nhiêu.

“Tại sao bà lại nghĩ thế ạ?”

Ánh đèn hai bên đường lướt qua mặt bà rất nhanh.

“Trước hết, cô bắt xe ở vỉa hè đường lớn chứ không phải trước cửa một tụ điểm giải trí, chứng tỏ không phải cô đi chơi về. Có thể cô làm việc ở gần đây. Quan sát cho thấy, quanh đây chỉ có siêu thị giảm giá là nơi người ta có thể đến làm việc. Thêm vào đó là đôi giày. Đó là thiết kế cho người phải đứng cả ngày, phải không nào? Tuy nhìn không được đẹp mắt nhưng nó đem lại cảm giác thoải mái nhất cho bàn chân. Bình thường, người trẻ như cô đâu ai đi đôi giày thế này?”

Đấy là suy luận.

“So với việc suy luận về đàn ông, suy luận về phụ nữ dễ hơn rất nhiều. Lời nói dối của đàn ông không chỉ lừa một hai người. Bình thường, một người không quen nói dối, nhưng nếu có điều gì lo lắng, họ có thể đánh lừa cả gia đình, bạn bè, thậm chí là bản thân mình, chỉ khi lừa dối cả bản thân mình thì lời nói dối mới trở nên hoàn hảo. Còn với phụ nữ, dù họ có nói dối giỏi đến cỡ nào, thì cách ăn vận hay trang điểm cũng có thể tố cáo cô ấy. Đàn ông chính là điều phức tạp nhất thế gian.”

Thoắt cái, chiếc taxi dừng lại trước tòa nhà nơi tôi ở. Tôi gửi tiền và khẽ cúi đầu chào người phụ nữ. Xe rời đi, trong lồng ngực có gì đó như rung lên và lòng tôi bỗng thấy xao động. Nếu tiểu thuyết gia là kẻ sát nhân, chắc hẳn anh ta sẽ nói dối. Lừa dối gia đình, bạn bè và thậm chí là chính bản thân mình một cách hoàn hảo. Nếu anh ta là một bức tường thành kiên cố khó tiếp cận, thì mình chỉ còn cách tìm hiểu cô người tình tóc dài của anh ta mà thôi.

Bước vào trong nhà, tôi lặp lại những việc quen thuộc hàng ngày là tắm và mở ti vi. Ti vi đang chiếu chương trình nghệ thuật. Tôi ấn điều khiển để chuyển kênh tin tức. Nếu muốn gặp lại người phụ nữ ấy, chắc chắn mình phải quay trở lại nhà anh ta lần nữa. Bắt đầu từ tuần sau, mình sẽ chuyển ca làm việc ban ngày. Cơ hội đây rồi.

“Hôm nay, vào khoảng 5 giờ chiều, tiếp tục phát hiện một người phụ nữ khoảng hai mươi tuổi bị sát hại tại phường Cheong-myeong. Nạn nhân họ Choi, được mẹ ruột tìm thấy tại nhà riêng trong trạng thái hai mắt bị hủy hoại. Toàn thân đầy các vết cắt bằng hung khí sắc bén. Phương thức gây án rất tàn bạo, nghi là bị giết bằng kìm bấm, một phần con mắt bị hủy hoại được tìm thấy ở chậu rửa mặt. Tại hiện trường gây án, cảnh sát tìm thấy dụng cụ mở rượu vang, kết quả khám nghiệm hiện trường cho biết.”

Tôi nghĩ rằng cô gái bị giết hại ở phường Cheong-myeong chính là bạn gái của tiểu thuyết gia. Cô gái mảnh dẻ và có mái tóc dài bay bổng như người mẫu quảng cáo dầu gội đầu. Tôi hình dung ra dáng vẻ cô ấy khi bị móc mắt, toàn thân chằng chịt vết cứa của lưỡi lam, những chiếc ghim bấm giữa hai cánh môi dày và mềm mại của cô gái. Tôi có cảm tưởng như một loài động vật chân khớp với những đầu nhọn đầy gai sắc ở chân đang bò qua môi tôi.

Năm ngoái, tôi đã đọc báo giấy với mục đích giành giải thưởng là một chiếc xe đạp. Tuy đã hết thời hạn cam kết, nhưng mỗi sáng sớm, người ta vẫn giao báo giấy đến trước cửa nhà tôi, giờ đã chất thành đống. Tôi đạp xe được một lần, nhưng rồi cái yên bị gãy nên tôi đã bỏ quên nó trong một thời gian dài. Tôi mở cửa, ôm đống nhật báo đã chất cao đến đầu gối vào nhà. Tôi muốn trải nghiệm cảm giác làm những việc thủ công như tiểu thuyết gia kia. Lục giữa đống báo, cứ hai tuần tôi chọn ra một tờ và mở mục “Tin tức xã hội”. Gần như mỗi ngày đều có tin giết người, nhưng như một kịch bản dựng sẵn, cứ hai tuần lại có một cô gái trẻ đang tuổi đôi mươi bị sát hại và phương thức gây án hết sức man rợ. Theo tôi, tuy không có một khuôn mẫu đặc biệt, nhưng có lẽ những gương mặt xinh đẹp và trong sáng của các cô gái đã bị hủy hoại vô cùng dã man. Hắn không thể đường đường chính chính giới thiệu bạn gái cho mẹ, lý do là chỉ hai tuần sau, cô gái ấy sẽ biến mất. Tiếp theo, biết đâu lại đến lượt cô gái vừa tự giải phóng xiềng xích dưới chân mình và tràn trề hy vọng về cuộc sống mới? Cô gái đang nằm ngủ trên chiếc giường koshiwon chật hẹp và mơ những giấc mơ ngày mai, biết đâu sẽ gặp nguy hiểm?

Hai hôm sau, tôi thấy Joo-hyeon cầm một giỏ hoa tới chỗ làm.

“Cậu có nhớ anh chàng từng hỏi tớ có thích rượu vang hôm nọ không?”

Bận thay đồng phục, Joo-hyeon lóng ngóng không biết xử lý thế nào với đám hoa, cuối cùng đành cho quần áo của mình xuống sàn và đặt giỏ hoa vào ngăn để đồ cá nhân.

“Anh ta tặng cậu sao?”

“Anh ấy khác chồng cũ của tớ một trời một vực. Vừa biết quan tâm chăm sóc, lại vừa ngọt ngào như một trái lê chín mọng.”

Joo-hyeon vừa mân mê cánh hoa vừa nói khẽ.

“Mình cũng chưa biết rõ anh ấy, nhưng có lẽ cậu phải tìm hiểu thêm rồi mới quen được nhỉ?”

“Mình vẫn chưa nghĩ tới việc quen ai đó, nhưng có lẽ cũng không phải ý kiến tồi. Eun-ji à, có thật là cậu không hề thích anh ta không?”

Khi tôi lắc đầu, Joo-hyeon nở một nụ cười trên môi rồi đưa tay kéo giỏ hoa hồng lại gần mũi hít hà, hai mắt lim dim. Phải khó khăn lắm Joo-hyeon mới tự giải thoát mình khỏi cái bao cát đau đớn, giờ lại chuẩn bị lao đầu vào hố lửa.

Nếu là một gã đàn ông cứ hai tuần thay bạn gái một lần, ắt hẳn hắn cần phải có mê lực gì đó đặc biệt. Anh ta không phải một người đẹp trai đến nỗi ai nhìn lần đầu cũng phải mê mẩn, cũng không phải người biết sử dụng hương thơm quyến rũ hay đi một đôi giày cao cấp đắt tiền. Trên người anh ta thậm chí còn tỏa ra một mùi tanh tưởi, hệt như mùi giá đỗ vừa lấy ra khỏi nồi hấp. Đó chính là mùi máu. Dấp dính và u tối, mọi bi kịch của thế gian bắt đầu.

“Tối mai bọn mình định dùng bữa với nhau. Mình chẳng có bộ đồ nào để mặc cả, chán quá đi mất.”

Joo-hyeon đã thay đồng phục, lấy một thỏi son bóng từ trong túi áo ra thoa lên môi. Tuy đã ba mươi hai tuổi, nhưng cô ấy trông vẫn như một đứa trẻ. Joo-hyeon cột mớ tóc dài bằng một sợi dây cao su. Không lẽ anh ta thích những cô gái tóc dài sao?

“Cậu định hẹn hò với anh ta thật à? Mình thì thấy anh ta cũng thường thôi mà.”

“Thì cứ say nắng nhau chút đã. Có rung động thì làm bạn cũng được mà.”

Trên đời này làm gì có tình bạn nào khác giới mà có rung động. Trong một mối quan hệ, chỉ có thể có “rung động” hoặc “tình bạn” mà thôi. Hay chính vẻ yếu đuối và thuần khiết của Joo-hyeon đã đánh thức bản năng thú dữ trong con người? Đối với chúng, ánh mắt ngây thơ của cô như một tờ giấy trắng mời gọi để vẽ bậy, hay như da thịt non tơ của một con vật non nớt đang kêu gọi kẻ săn mồi.

Không nhận ra ma lực chết người của mình, chỉ sau một tuần Joo-hyeon đã hoàn toàn trao trọn tâm thân (tâm hồn và thể xác) cho tiểu thuyết gia. Ngày nào hai người cũng hẹn hò nhau, và mỗi ngày trôi qua, Joo-hyeon lại như được tiếp thêm sức sống mới. Trâm cài tóc, kẹp tóc, khăn quàng cổ cao cấp trên người cô như cập nhật về tiến độ của mối quan hệ giữa hai người.

“Cậu sống một mình ở kosiwon, làm gì mà mua nhiều thứ như vậy?”

Joo-hyeon cài cúc áo trong phòng thay đồ, dưới chân là một túi hàng ních chặt.

“Anh ấy nói qua nhà anh ấy chơi. Anh ấy có dặn đừng mua gì cả, nhưng thật ra, tay nghề nấu nướng của tớ cũng ổn. Đằng nào anh ấy cũng sống một mình, nên tớ định nấu cho anh ấy một bữa.”

Hai người họ định ăn tối xong rồi lên giường sao, hay sẽ cùng lăn lộn trên giường đến lúc đói rã rời mới thỏa mãn cái dạ dày trống rỗng? Tôi không thể biết được, nhưng có lẽ cô ấy sẽ an toàn, vì hắn ta chưa hề thực hiện một vụ giết người nào tại nhà mình, cho đến tận bây giờ, vẫn chưa ai nghi ngờ vì hắn đã che giấu hoàn hảo những vụ việc liên quan đến những người bạn gái. Theo quy luật, còn sáu ngày nữa để hắn ra tay. Tôi lại tò mò xem lần này hắn sẽ mua thứ hàng hóa gì. Cũng có thể, hắn sẽ mua hàng ở chỗ khác. Nhưng nếu hắn là một kẻ giết người hàng loạt có khuôn mẫu, hắn hoàn toàn có thể giao cho người yêu của mình tính toán những thứ có thể giết chết cô ấy. Tôi không có chứng cứ chắc chắn để buộc tội tiểu thuyết gia chính là kẻ sát nhân. Tất cả chỉ là sự quan sát của tôi. Tôi chỉ suy đoán anh ta là một kẻ giết người dựa trên những manh mối nhỏ, và thực sự muốn kiểm chứng xem những suy đoán đó là đúng hay sai.

Có vẻ như mỗi đêm, Joo-hyeon đều tan làm ở nhà tiểu thuyết gia. Hôm nay, tôi lại thấy cô ấy xách một túi đầy thực phẩm vốn không dùng để nấu nướng ở kosiwon.

“Eun-ji à, anh ấy đã nghe chuyện quá khứ của mình nhưng đã nói sẽ không có ý định chia tay với mình đấy!”

Chào bạn, đây là phiên bản văn bản đã được biên tập theo yêu cầu của bạn:

Thời gian cũng nhích dần đến buổi sáng ngày thứ hai định mệnh. Joo-hyeon đi làm, hai con mắt mở to, ngân ngấn nước chứa đầy sự cảm kích.

“Cậu nói với anh ta chưa?”

“Thật ra, trong tâm mình thấy rất phân vân khi vẫn chưa giải quyết dứt điểm chuyện ly hôn với chồng cũ. Vì thế, hôm qua mình đã quyết định thổ lộ hết tất cả và chờ đợi một sự kết thúc với anh Yoon-seo. Mình đã xác định chấp nhận chia tay hoặc chỉ cần làm bạn với anh ấy cũng được. Nhưng anh ấy đã nắm chặt tay mình và nói, từ giờ, hai đứa sẽ bắt đầu một mối quan hệ tốt đẹp. Anh ấy sẽ giới thiệu luật sư quen và chờ tớ giải quyết xong các thủ tục rồi sẽ cầu hôn tớ.”

Joo-hyeon lấy khăn giấy trong túi xách và xì mũi. Trên đời này, đâu đâu cũng có những tay đàn ông chuyên quyến rũ phụ nữ bằng lời nói dối bọc đường. Chúng rất nhạy khi nhận ra khoảng trống trong trái tim của người phụ nữ, rồi biến thành những lưỡi lam sắc bén đâm thủng những trái tim mong manh, yếu đuối ấy. Tôi hiểu rất rõ, vì tôi đã từng sống đời như thế.

Khoảng gần giờ trưa, tiểu thuyết gia xuất hiện trong siêu thị. Anh ta mua sắm mất nhiều thời gian hơn thường lệ. Và rồi, chiếc xe đẩy của hắn đi về phía quầy thanh toán của Joo-hyeon. Trong khi chờ đến lượt, đôi mắt hắn hướng về phía cô nàng. Mỗi khi ngoảnh đầu, mắt hai người giao nhau, Joo-hyeon hé môi cười rạng rỡ. Tôi rướn người để xem những món đồ tiểu thuyết gia đã cho vào giỏ. Một cây súng bắn keo gia dụng, một hộp bút mười hai màu, một chiếc búa đập thịt, thịt bò để nướng, măng tây và dầu ô liu. Tới lượt mình, tiểu thuyết gia tiến đến trước mặt Joo-hyeon và đặt tất cả đồ đạc lên bàn thanh toán. Bàn tay quét mã vạch của Joo-hyeon chậm lại trông thấy. Tay tiểu thuyết gia thỉnh thoảng lại chạm nhẹ mu bàn tay cô gái thu ngân. Không biết tối nay, chuyện gì sẽ xảy ra với Joo-hyeon đây?

Khi tôi bước vào phòng thay đồ, Joo-hyeon đã thay xong quần áo, trên tay cầm chiếc túi xách.

“Hôm nay cũng có hẹn à?”

Giả vờ bình tĩnh, tôi hỏi cô ấy. Hôm nay, tiểu thuyết gia sẽ không gặp Joo-hyeon. Giả sử hai người có gặp nhau đi chăng nữa, hắn cũng để Joo-hyeon về sớm và bám theo sau. Nếu hắn đã biết Joo-hyeon sống trong kosiwon, chắc chắn hắn sẽ nghĩ đến những khu bỏ hoang ở ngoại ô để ra tay mà không gây sự chú ý. Nếu hắn đúng là một kẻ sát nhân, tôi sẽ phải theo sát Joo-hyeon để nắm được những manh mối phạm tội của hắn.

“Mình phải đi làm đầu đã. Có gì mai mình kể nha.”

Tôi vội vàng thay đồng phục, định đi theo Joo-hyeon, nhưng cô ấy đã bước lên một chiếc taxi rồi mất hút vào dòng người đông đúc. Cô ấy uốn tóc định kỳ. Nhưng cô ấy vừa làm đầu tuần trước cơ mà. Thật kỳ lạ. Mất dấu Joo-hyeon, tôi quyết định đến khu nhà của tiểu thuyết gia. Ban ngày anh ta vừa mua đồ, chắc hẳn anh ta phải ghé nhà để cất số hàng hóa ấy vào tủ lạnh hoặc ngăn kéo.

Tôi vẫy tay gọi taxi. Vừa đúng giờ tan tầm nên đường xá đông nghịt. Tim tôi nghẹn lại với suy nghĩ, nhỡ trong khoảng thời gian này, tiểu thuyết gia đã gặp Joo-hyeon thì sao? Nhưng khi tới nơi, tôi thở phào vì đèn phòng anh ta vẫn sáng. Không biết khi nào anh ta ra ngoài, nên trước hết, tôi phải tìm cho mình một nơi thích hợp để náu thân. Đập vào mắt tôi là một quán cà phê hai tầng ở bên đường. Nếu chọn ghế gần cửa sổ, tôi có thể quan sát được lối ra vào tòa nhà nơi tiểu thuyết gia ở.

Quán cà phê nhỏ và vắng khách. Một người phụ nữ có vẻ là chủ quán, đứng chờ nhận đơn. Tôi nghĩ, một thứ đồ uống bổ sung lượng đường trong máu sẽ cần thiết trong trường hợp cần di chuyển nhanh. Do đó, tôi gọi một tách Caramel Macchiato và ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa sổ. Tôi uống những hớp cà phê ngọt và dễ ngấy, đưa mắt quan sát bên kia đường.

Cuộc “do thám” của tôi bắt đầu từ 6 giờ 30 phút chiều đến tận 9 giờ tối vẫn chưa có kết quả. Tôi không hề rời mắt khỏi vị trí nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng của tiểu thuyết gia đâu. Đã có lúc tôi thoáng nghĩ, hay anh ta để đèn như vậy để đánh lạc hướng. Trước khi tôi đến nơi, tiểu thuyết gia đã kịp gói ghém đồ đạc đi gặp Joo-hyeon mất rồi? Tôi định gọi điện cho Joo-hyeon thì bỗng trước mắt tôi xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Là Joo-hyeon với những lọn tóc thanh lịch, duyên dáng trong bộ đầm hai mảnh màu hồng phấn. Cô nàng bấm mã số cửa ra vào bằng thao tác nhanh nhẹn và bước vào bên trong tòa nhà đa năng. Một lát sau, Joo-hyeon và tiểu thuyết gia cùng đẩy cửa ra vào được làm từ kính và bước ra ngoài. Rồi một chiếc taxi dừng lại trước cổng, một người phụ nữ trung niên mặc áo lông thú bước xuống. Hình như người phụ nữ đó chính là mẹ của tiểu thuyết gia mà tôi đã thấy lần trước. Hai người họ nở nụ cười rạng rỡ đón chào người đàn bà trung niên, và rồi ba người họ lại bước vào trong tòa nhà.

Đến 10 giờ tối, chị chủ quán cà phê nói đã đến giờ đóng cửa và bắt đầu xếp những chiếc ghế lên bàn. Joo-hyeon vẫn chưa về nhà. Nếu cô ấy còn sống đến sáng mai, thì có lẽ mọi suy đoán của tôi là sai. Tôi chỉ cần quay về nhà và yên tâm chờ đợi, nhưng tôi lại muốn tận mắt xác nhận lại toàn bộ những nghi ngờ của mình trong thời gian đó. Tôi rời quán cà phê và di chuyển vào bãi đỗ xe của căn nhà đa năng. Tôi ngồi ẩn mình bên cạnh một chiếc SUV lớn, chờ đến khi cánh cửa ra vào được mở.

Trong cái rét nàng Bân của đêm xuân, tay tôi tê cứng, khô khốc và nước mũi bắt đầu chảy. Nhưng tôi không thể từ bỏ. Khoảng mười một giờ đêm, cánh cửa ra vào bật mở, Joo-hyeon và tiểu thuyết gia bước ra ngoài. Tiểu thuyết gia đưa tay vuốt ve mái tóc rối của Joo-hyeon khiến hai má cô ấy đỏ bừng. Họ dường như đang nói chuyện, nhưng tôi không nghe rõ vì tiếng thút thít của cô gái. Lát sau, một chiếc taxi chạy tới, tiểu thuyết gia mở cửa sau và tạm biệt Joo-hyeon, mắt vẫn im lặng dõi theo ngay cả khi chỉ còn bóng đêm bao trùm. Rồi anh ta lê từng bước chân nặng nề quay vào nhà đa năng. Tôi ẩn mình trong bãi đỗ xe đến quá một giờ đêm, chờ ai đó đi ra. Chỉ có một chàng trai trẻ mặc đồ thể thao và một người giao đồ ăn đến rồi đi, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của tiểu thuyết gia và bà mẹ. Trở về nhà, những nghi ngờ mà tôi chôn giấu suốt hai tuần qua bỗng khiến mắt tôi cay cay. Những giọt nước mắt không màu, không mùi lăn xuống làm ướt đẫm vạt áo cardigan đang mặc. Joo-hyeon may mắn sống sót, nhưng niềm tin chắc chắn trong tôi đã sụp đổ. Quả là một ám ảnh bất thường. Giờ thì có ai nói tôi là một kẻ tâm thần, có lẽ tôi cũng không còn lý lẽ nào để biện minh. Tôi muốn trở về quê, ôm lấy người mẹ già và đứa con gái bé bỏng đang học lớp ba của mình. Tôi muốn dùng loại xà bông mà họ dùng, để mùi hương trên người chúng tôi giống nhau.

Tôi rời quê lên thành phố ngay sau cái chết của chồng. Khi còn sống, rõ ràng anh ta có người phụ nữ khác. Nhưng chồng tôi luôn khăng khăng cho rằng tôi mắc chứng ám ảnh về chuyện ngoại tình. Đương nhiên, tôi không thể chấp nhận điều đó. Tôi có cả một gia đình cần bảo vệ. Tôi phát hiện ra điều ấy bằng cách bám theo chồng mỗi sáng khi anh ta chạy bộ, và rồi biến mất ở trong nhà cô ả. Đó là một quán nhỏ bán thuốc lá. Chồng tôi không hút thuốc, nên chẳng có lý do gì khác khiến anh phải ghé vào đó. Tôi tình cờ nghe thấy giọng nói của chồng mình trước cửa hàng thuốc lá vào lúc rạng đông. Giọng anh trầm trầm, ngân nga lách qua khe cửa gỗ. Tiếng cười lả lơi của người phụ nữ và những tiếng động khe khẽ, bí mật đã chứng minh sự không chung thủy của anh ta. Chồng và cả gia đình chồng nhìn tôi bằng biểu cảm đen tối.

“Ở đó chỉ có một bà lão bảy mươi tuổi sống, và đó là nơi duy nhất mở từ sáng sớm. Có thế thôi. Tôi phải giải thích cho cô bao nhiêu lần nữa đây? Đúng là cô bị ám ảnh thật rồi. Tôi chán lắm rồi.”

Giọng chồng tôi văng vẳng bên tai nhất thời khiến tôi mất cân bằng. Bước ra khỏi thang máy, tôi đi về cuối hành lang. Khi tôi mở cửa và bước vào phòng, từ khe cửa có gì đó bay chấp chới rồi rơi xuống sàn. Đó là một tờ giấy gấp gọn bốn góc.

“Tôi cấm cô tiến đến gần hơn. Không có cơ hội thứ hai đâu.”

Đó là những con chữ được viết bằng nhiều loại bút màu khác nhau. Hắn ta đã biết chỗ tôi ở. Hắn đến đây để cảnh cáo tôi. Những nghi ngờ của tôi không hề sai. Joo-hyeon không an toàn, và cả tính mạng của tôi cũng vậy.

Hai ngày sau, Joo-hyeon không đi làm. Dù gọi cho cô ấy rất nhiều cuộc nhưng vẫn không hề có người bắt máy. Một nhân viên bán thời gian khác đã thế chỗ của Joo-hyeon. Cô ta vừa phàn nàn Joo-hyeon để quầy bẩn vừa nói những điều không hay về đồng nghiệp. Hết giờ làm việc, tôi ghé kosiwon nơi Joo-hyeon ở, nhưng cánh cửa phòng cô khóa chặt. Mãi đến tận ngày hôm sau, tôi mới được tin rằng Joo-hyeon đã chết. Người ta phát hiện cô gái tại một quận rất xa phòng trọ. Đó là một khu ổ chuột vừa bị phá dỡ để nhường chỗ cho các tòa chung cư và một siêu thị giảm giá lớn. Người dân đã nhận được tiền đền bù và rời khỏi khu vực đó để tiến hành giải phóng mặt bằng. Joo-hyeon được phát hiện bởi những người công nhân đến phá dỡ các công trình cũ vào buổi sáng sớm. Các nhân viên trong siêu thị kháo nhau rằng, Joo-hyeon bị đánh vào đầu bằng một vật thể cứng, tất cả các lỗ trống trên người đều được lấp đầy bởi silicon một cách công phu. Tôi về nhà và mở tivi lên, chiếc váy màu phấn hồng của Joo-hyeon vẫn còn lấp ló sau kỹ thuật che mờ hình ảnh của nhà đài. Đây là cái chết của người thân thiết với tôi, sau chồng tôi. Tất nhiên, cái chết của chồng tôi rất chính đáng. Anh

ta vẫn tiếp tục chạy bộ buổi sáng trước khi tôi nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. Dĩ nhiên anh ta cũng không quên ghé tiệm thuốc lá. Tôi nài nỉ chồng cùng về nhà mẹ đẻ với tôi.

Khi tới nơi, một ngôi nhà nhỏ nép mình trong thung lũng hẻo lánh, bố mẹ già lãng tai của tôi đang sửa soạn bữa tối. Đêm về khuya, tôi nhờ chồng đốt lửa sưởi phòng mẹ. Chồng tôi ngồi sưởi trước bếp lò, miệng lẩm bẩm trong khi chơi trò bắn súng trên điện thoại. Tôi chất từng đống củi bên cạnh anh ta. Trong lúc chồng ngủ trưa, tôi đã lên núi và chặt một cây hạt dẻ về chẻ củi. Anh ta dùng ngón tay cái chạm vào màn hình tinh thể lỏng, để làm vỡ những giọt nước nhiều màu và nhận được tiếng hò reo nho nhỏ. Thỉnh thoảng, như nhớ ra, anh lại với tay đút một que củi vào bếp, mắt vẫn dán vào trò chơi. Không bao lâu, nước trong chiếc nồi gang đã sôi sùng sục, bốc lên những làn hơi trắng nghi ngút. Tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng và đứng nhìn chồng một hồi lâu. Anh ta nhìn bếp lò bằng con mắt mơ hồ rồi đánh rơi chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

“Mình ơi, anh chóng mặt quá. Sao lại chóng mặt như vậy nhỉ? Em cho anh ít nước được không?”

Tôi liền đưa cho anh một chai nước đã chuẩn bị sẵn.

“Nước đây, anh uống đi.”

Nghe tiếng tôi, chồng bỗng khuỵu gối xuống rồi cố đứng dậy.

“Anh không bước được.”

“Anh thử nhấc một chân lên xem.”

Chồng tôi tiến một bước về phía tôi, nhưng không thể kiểm soát được bản thân, anh ta ngã vật lên đống củi. Gỗ cây dẻ không được dùng làm củi đun. Ai hít phải khói của nó sẽ xuất hiện triệu chứng đau bụng và chóng mặt như bị say sóng nặng. Tiếc là chồng tôi không biết điều đó. Tôi mở nắp nồi, đỡ chồng dậy, dìm đầu anh ta vào nồi nước sôi. Gáy anh ta nhanh chóng chuyển sang đỏ bừng.

Tất cả mọi người đều cho rằng, anh ta bị mất thăng bằng do hít phải khói từ củi cây hạt dẻ rồi ngã vào nồi nước sôi. Khi mẹ tôi phát hiện ra, mũi và môi của anh ta đã bị dập nát và làn da của anh đã bị luộc chín thành màu xám đậm. Tôi gào khóc không ngừng cho đến khi anh được đưa tới nhà hỏa táng, sau đó tôi vẫn khóc. Đó không hề là những giọt nước mắt cá sấu. Tôi khóc để tiễn đưa một cô gái ngây thơ đã bị anh ta lừa dối suốt thời gian qua.

Tôi không hề tùy tiện nghi ngờ bất cứ một ai. Rõ ràng tiểu thuyết gia là một tay sát nhân. Để tự cứu mạng mình, tôi không muốn tiếp cận anh ta nữa. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Tôi sẽ trở về căn nhà nép mình trong thung lũng và ăn cơm được nấu bằng cái nồi mà cha của con gái tôi đã bị dìm chết, cùng hình ảnh của người mẹ bị đục thủy tinh thể cứ thấp thoáng trong mắt tôi. Tôi dự định sẽ nộp đơn xin nghỉ việc vào sáng mai và đi ngay ra bến xe. Khi đang thu dọn quần áo xếp vào vali thì có người bấm chuông cửa.

“Cô gái còn nhớ tôi không? Chúng ta đã từng nói chuyện trên taxi hôm nọ.”

Trên màn hình điện tử gắn cửa, tôi nhận ra đó là mẹ của tiểu thuyết gia. Làm sao bà ta có thể tìm đến đây nhỉ? Hay bà ấy đã biết về những hành vi tội ác của con trai mình?

“Có chuyện này nhất định phải nói với cô. Cho tôi xin 5 phút thôi.”

Tôi hơi lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng mở cửa, thoáng nghĩ có thể bà ấy sẽ nói chuyện về Joo-hyeon. Vì bà là người cuối cùng tiếp xúc với Joo-hyeon sau tên tiểu thuyết gia đó. Hay Joo-hyeon đã kể cho bà ấy về mình?

“Cảm ơn cô. Tôi cứ sợ rằng cô sẽ không mở cửa.”

Khi người phụ nữ đi vào trong phòng, tôi nhìn rõ có một bóng đêm hằn sâu trong khuôn mặt.

“Bà biết tôi ạ?”

Tôi thu dọn áo quần vương vãi trên ghế sô pha để lấy chỗ cho bà ta ngồi.

Sau một hồi đứng lúng túng, tôi quyết định ngồi xuống trước mặt người phụ nữ ấy.

“Sao bà có thể...”

“Bạn gái của con trai tôi nói rồi.”

“Cô và cô bé ấy cùng làm chung trong một siêu thị. Có vẻ như cô định đi đâu đó. May mà tôi đã tìm đến đây trước khi quá muộn.”

Bà ta cắn môi một chút và nhìn tôi bằng con mắt đẫm lệ.

“Đã rất lâu rồi Yoon-seo nhà tôi mới hẹn hò đúng nghĩa. Tôi không ngờ là thằng bé lại say mê cô gái ấy như vậy. Trước đó, nó không hề hé răng nói một lời nào ngay cả khi đang bước vào một mối quan hệ hẹn hò. Tôi cho rằng đó là một cô gái ấm áp và dịu dàng. Con trai tôi đã không che giấu những khuyết điểm của cô bé và còn tuyên bố sẽ khắc phục tất cả, sau đó kết hôn.”

Một giọt nước mắt rơi xuống, và dường như có gì nghèn nghẹn trong cổ họng, người phụ nữ dừng lại một hồi. Bà ta mở túi xách và lấy ra một cái gì đó. Không phải chiếc khăn tay để thấm nước mắt, mà là cây chày đập thịt. Một dụng cụ nhà bếp dùng để dàn mỏng thịt trước khi nấu nướng có giá khoảng 10.000 won, dễ dàng kiếm ở siêu thị. Chính là thứ mà hôm trước tiểu thuyết gia đã mua.

“Là hàng Trung Quốc hay gì. Nhẹ hơn tôi tưởng đấy.”

Bà ta lập tức đứng dậy, nhanh chóng dùng chày đập vào đầu tôi trước khi tôi kịp hét lên. Một dòng máu âm ấm chảy xuống mặt, tôi ngã vật xuống sàn. Tuy vẫn còn ý thức, nhưng tôi nghĩ nó sẽ sớm mất thôi, thì có tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Yoon-seo đến ư. Chắc cô đau lắm, nhưng xin chờ cho một chút. Thằng bé chẳng làm được gì nếu vắng tôi.”

Máu vẫn tuôn xối xả, người phụ nữ thản nhiên lục túi xách, rút ra chiếc điện thoại và nói chuyện.

“Làm sao con biết mà tới đây? Không cần con đến đâu. Mẹ đã nói là một mình mẹ giải quyết được. Hay con giận mẹ vì chuyện của Joo-hyeon? Có thật là như thế không? Cún con của mẹ. Thế con lên đây với mẹ. Mới chỉ bắt đầu thôi. Mẹ sẽ mở sẵn cửa cho con.”

Máu chảy vào mắt, khiến tôi nhìn đâu cũng thấy đỏ lòm. Người phụ nữ mở khóa cửa rồi tiến lại gần tôi. Lát sau, tôi nghe tiếng cửa mở.

“Yoon-seo à, con mang dép lê rồi hãy vào trong, sàn lênh láng máu. Con tìm chỗ này có khó không?”

Tôi nhìn thấy đôi bàn chân của tiểu thuyết gia xỏ dép và tiến tới.

“Hôm qua con đã đến đây và gửi cô ta một tờ giấy cảnh cáo. Con theo dõi định vị của mẹ qua điện thoại thì biết mẹ đang ở đây. Nhưng mẹ cũng làm vậy với Joo-hyeon à? Chắc cô ấy đau lắm.”

Bà ta rút ra một đôi găng tay vệ sinh, đưa cho con trai và bắt đầu lau máu trên đầu tôi. Tiểu thuyết gia đeo đôi găng tay và hình như ấn vào vết thương trên đỉnh đầu tôi.

“Không, Joo-hyeon đi ngay sau một nhát đập, không có thời gian để đau đâu. Con trai của mẹ cũng thật ngoan, cô xem, thằng bé luôn tin và làm theo mọi lời tôi nói. Còn cô, cô có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Yoon-seo à, con từng quen một cô tên Hye-yeong hay gì đó nhỉ? Cái cô gái tóc dài. Lần đầu tiên tôi gặp cô vào đúng ngày tôi gặp cô bé kia. Tôi đã định bám theo cô bé đó nên đã cho taxi quay lại nhà con trai, nhưng rồi lại gặp cô và đi chung xe đêm đó. Khi ấy, tôi có linh cảm cô có thể là kẻ theo dõi Yoon-seo hoặc biết được bí mật của chúng tôi. Lần thứ hai gặp nhau là khi tôi bắt đầu đi theo phía sau cô, kể từ lần đầu chúng ta gặp nhau đó. Dần dần, tôi đã luôn ở phía sau và cho phép cô cùng đi chung xe với mình.”

Tôi đã bắt đầu rơi vào trạng thái hôn mê, nhưng có vẻ người phụ nữ vẫn chờ tôi trút hơi thở cuối cùng. Bà ta trút bỏ toàn bộ bí mật trong thời gian qua trong lúc cầm giẻ lau nhà làm sạch máu loang. Con trai của bà ta từ nhỏ đã là một cậu bé vô cùng nhút nhát, xung quanh không có bạn bè. Mỗi khi đi học về, sở thích duy nhất của cậu là ngắm nhìn những con cá vàng bơi trong bể. Một ngày nọ, tiểu thuyết gia đã đổ một chai acid acetic băng (acetic acid glacial - là loại acid acetic tinh khiết) vào bể cá. Lũ cá vàng chết trắng bụng ngay sau đó. Đôi mắt vốn nhìn đời bằng sự nhút nhát, giờ nhận ra rằng bàn tay mình có thể quyết định sự sinh diệt của kẻ khác, bỗng trở nên lấp lánh niềm vui. Sau đó, cậu bé cho tay vào chỗ nước vừa chua, vừa tanh, vớt xác cá đem ra ban công phơi nắng. Khi những cái xác cá quắt lại như những con cá cơm khô, cậu bé bắt đầu mang vào chơi như những món đồ chơi sống. Người mẹ kể chuyện bằng giọng hết sức bình tĩnh.

“Khi đó tôi đã nhận ra, nó cần một sự kích thích nếu muốn tự làm một điều gì đó.”

Bà ta đã mua cho con trai những con vật nhỏ, và khi đứa trẻ chuẩn bị chán nó, bà sẽ yêu cầu cậu bé tìm cách giết chúng một cách sáng tạo. Bà ta cho con trai lựa chọn một trong hai hoặc nhiều dụng cụ và nghiên cứu cách sử dụng chúng, rồi bà sẽ thực hành ngay trước mặt con. Chó, mèo, chuột hamster đều bị tra tấn đến chết bởi đồ dùng nhà bếp hoặc dụng cụ học tập. Sau đó, cậu con trai muốn những sinh mệnh khác, vì những con vật kia đã trở nên quá nhỏ bé và nhàm chán rồi.

“Đó là lý do tôi chọn làm việc ở khoa sản. Tất cả các cô gái đều ngại tới đây, nhưng tôi không thể đưa một cô gái bất kỳ cho con trai mình. Nếu là một y tá trong khoa, thì sẽ không sợ các căn bệnh truyền nhiễm bẩn thỉu, và thân phận cũng rõ ràng hơn.”

Người phụ nữ đã theo dõi một đồng nghiệp cùng bệnh viện và báo cho con trai mình biết số xe buýt cô ấy thường đi. Cô y tá tội nghiệp mau chóng say mê sự thân thiện của tiểu thuyết gia. Mối quan hệ của hai người mau chóng phát triển qua những lần cùng nhau dạo công viên, đi uống cà phê hay xem phim. Cô nàng chính là nạn nhân đầu tiên trong vụ thử nghiệm trên người của hắn.

“Chắc là câu chuyện của tôi nhàm chán lắm nhỉ? Bình thường, tôi cũng chẳng kể rõ ràng những chuyện quá khứ đâu. Nhưng hôm nay có phần hơi đặc biệt. Tôi đến đây để lịch sự cảnh cáo cô, một kẻ theo dõi con trai tôi và là kẻ giết người hàng loạt. Nhưng cô đã tấn công tôi. Con trai tôi đã đến muộn và chứng kiến cảnh tượng ấy, đập lại cô như một hành động để tự vệ. Mẹ con chúng tôi không phải những kẻ vô đạo đức đến đây để siết cổ hay đoạt mạng cô bằng lưỡi dao sắc. Chúng tôi đơn giản là đã tự vệ chính đáng trước một cô gái đằng đằng sát khí như cô. Giờ thì con trai của tôi sẽ đập nhẹ lên đầu tôi và gọi điện trình báo cảnh sát. Hẳn là đâu đó trong sổ tay của cô vẫn còn ghi địa chỉ nhà con trai tôi, có đúng không? Mà cô còn định thu dọn quần áo thế này, chắc chắn là một bằng chứng tố cáo cô định bỏ trốn.”

Người phụ nữ nâng bàn tay mềm nhũn của tôi lên, nắm lấy những ngón tay và bắt đầu dùng móng tay cào lên mu bàn tay bà ta. Sau đó, bà ta cầm chiếc chày đập thịt còn đẫm máu đưa cho tiểu thuyết gia. Trong phút chốc, ánh mắt của tiểu thuyết gia lóe sáng. Hắn ta tiến lại phía sau lưng mẹ, tay nắm chắc chiếc chày. Phút chốc, người phụ nữ ngã huỵch xuống bên cạnh tôi. Phần đầu sau của bà ta trông như một miếng thiếc bị bẹp rúm. Chiếc búa đập thịt rơi ra từ bên trong hộp sọ vỡ vụn. Bà ta chết ngay lập tức. Đôi đồng tử đã mất đi sức sống của bà ta nhìn trân trân vào đỉnh đầu tôi.

“Giết cá vàng đã sớm trở nên nhàm chán. Ngay cả những con thú có lông cũng không khiến tôi vui lâu. Giờ đây, giết người yêu cũng không còn thú vị như trước nữa. Nhưng cảm giác giết mẹ làm tôi như được quay trở về quá khứ. Một cảm giác kích thích tuyệt vời. Nhưng cũng thật tiếc, vì mẹ thì chỉ có một mà thôi, giờ thì chả còn gì thú vị nữa.”

Tiểu thuyết gia lôi từ trong túi của người mẹ ra một cây súng bắn silicon và tiến lại gần tôi. Hắn mở nguồn, chờ silicon nóng chảy và bắt đầu bơm vào miệng tôi thứ chất lỏng bỏng rẫy.

“Đây chính là món hàng tôi đã mua, đúng không nào! Mẹ luôn giao bài tập cho tôi như vậy. Đừng làm như những người khác, mà hãy hành động một cách sáng tạo. Để hoàn thành bài tập mẹ giao, tôi đã đi siêu thị. Mẹ lúc nào cũng mắng tôi rất thậm tệ. Tuy chỉ quen trong thời gian ngắn, nhưng Joo-hyeon đã chăm lo cho tôi không khác gì một người mẹ, nhưng lại chẳng bao giờ nặng lời với tôi. Thật đáng tiếc vì cô ấy đã chết. Giờ thì tôi phải làm gì tiếp theo đây? Nếu mẹ còn sống, tôi có thể hỏi bà ấy.”

Hắn đổ silicon vào hai lỗ mũi tôi. Tôi ngạt thở và bắt đầu mất dần ý thức. Tiểu thuyết gia khẽ thở dài và bắt đầu dán hai mi mắt tôi lại với nhau. Khuôn mặt của tiểu thuyết gia dần bé lại, tôi chìm vào bóng tối.

Tiểu thuyết gia, à không, kẻ giết người hàng loạt, hai tuần sau sẽ lại ghé siêu thị chứ? Nếu vậy, trong chiếc xe đẩy của hắn sẽ chứa những món hàng nào đây? Não tôi cay xè. Nhưng giờ, tôi chỉ còn sống được hai giây nữa.

Một giây, hai giây... bây giờ thì... vĩnh biệt!

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của jiyong kang