
Đây là tác phẩm thứ ba của tôi. Tôi đã thu thập và đọc hết toàn bộ những tác phẩm đã được xuất bản trong suốt những năm qua. Tôi phát hiện ra rằng, những tác phẩm của mình đang dần tan biến trong chính bản thể mà chúng sẵn có.
Lúc tôi viết bản thảo Danh sách mua sắm của kẻ sát nhân, khi ấy vẫn chưa có điện thoại thông minh. Thời đó chỉ có thể gặp mặt nhau trực tiếp để trao đổi các bản thảo, chứ không giống như bây giờ có thể trao đổi trực tuyến. Trong tác phẩm, Eun-ji thời ấy vẫn còn đọc báo giấy và mọi người chỉ tin vào những gì bản thân tận mắt chứng kiến mà thôi, tôi đã viết lại y nguyên như vậy. Tôi đã cân nhắc xem mình có nên chuyển thể lại câu chuyện và cải biên nhân vật trở nên thông minh hơn hay không, nhưng sau đó tôi đã từ bỏ. Tất cả là nhờ vào kết luận: người quan sát khách quan sẽ không có thì giờ nhàn rỗi để phân tâm vào chuyện khác.
Running Family là một tác phẩm khởi nguồn từ một trò chơi mà con trai tôi chơi và sau đó bị nghiện. Rồi Một ngày nào đó của lũ chó là một câu chuyện bắt đầu từ suy nghĩ: một học sinh đang mặc đồng phục của một trường nào đó, đang chuẩn bị cho kỳ nhập học, sẽ gặp gỡ những ai, ở đâu, trong hoàn cảnh nào. Tôi muốn bằng mọi cách ghi chép lại phần nào cuộc sống của một đứa trẻ mà thoạt nhìn có vẻ đơn thuần bình yên, nhưng càng nhìn kỹ sẽ càng thấy khốc liệt và khốn cùng. Deus ex machina được bắt nguồn từ những ký ức của sinh viên mà tôi đã gặp khi giảng dạy tại khoa sáng tác văn nghệ, Cô dâu mới là câu chuyện tôi chợt nghĩ ra khi đang cách ly xã hội trong suốt một thời gian dài vì dịch bệnh đến mức kiệt sức. Tác phẩm ngắn nhất nhưng lại sâu sắc nhất trong những tác phẩm của tôi chính là Bữa ăn điềm tĩnh. Phải nói rằng tôi đã viết tác phẩm đó cùng với con mèo Dol-Dol của tôi. Trong lúc tôi viết bản thảo, Dol-Dol hết nằm bên cạnh máy tính, lại trèo lên đầu gối của tôi, không thì lại nằm cuộn tròn bên dưới chân tôi và thiu thiu ngủ. Nhờ vậy mà tôi đã có thể vừa quan sát chú mèo và tiếp tục ghi chép.
Trong mọi tác phẩm đều có hơi thở của “Tôi” và gia đình “Tôi”, cũng như bạn bè “Tôi” và học sinh của “Tôi”. Nếu không có họ, không biết chừng tôi chỉ là một người vô cùng nhàm chán. Nhờ sự giúp đỡ từ tất cả nên tôi mới có thể xuất bản được một tác phẩm mới giống như bây giờ. Và tôi muốn trở thành một người tốt đối với tất cả mọi người.
Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với giám đốc Kim-Jung và trợ lý Kim Bo-sung vì đã xem xét bản thảo của tôi một cách tỉ mỉ mặc dù lịch trình vô cùng bận rộn.