
Tôi chạm vào cánh tay, nhìn không khác gì cành củi khô của bà cố. Mỗi vết tiêm khi truyền dịch đều tạo thành những vết bầm tái xanh và lan rộng, không khác gì những bông hoa địa ngục. Mí mắt nhăn nheo, lờ đờ của người bà chín mươi tám tuổi đang từ từ mở lên. Ông cố của tôi mất do chiến tranh, ông và bà nội cũng qua đời trước khi tôi được sinh ra. Bà cố của tôi vừa nuôi dạy cháu chắt, vừa điều hành một cửa hàng Hanbok nằm một góc trong chợ. Bà chính là người kỳ cựu nhất trong khu phố.
Vốn là người vô cùng khỏe mạnh, ấy vậy mà đã một tuần rồi bà không thể cử động được do bệnh tuổi già. Trong lúc đó, bà còn lên cơn nhồi máu cơ tim, rồi đến cơn nhồi máu não. Tất cả mọi người trong gia đình đều nghĩ rằng bà sắp rời bỏ thế giới này.
“Này, cháu mau về đi, ngày mai còn phải đi học mà.”
Đôi mắt bà đã mờ đục, nhẹ nhàng chạm vào mặt tôi.
“Ngày mai là thứ Bảy. Cháu vừa nói với bà xong, bà quên rồi ạ?”
Tôi đáp trả với vẻ khó chịu, trái hẳn tâm trạng đang buồn bã bên trong lòng. Tôi ghét bà bởi vì bà định bỏ rơi tôi để rời đến một nơi xa.
“Trong tủ lạnh có sữa đậu nành đấy, cháu lấy uống đi.”
Bà cố lắc lư ngón tay chỉ về chiếc tủ lạnh đang đặt dưới chân giường.
“Không cần đâu, cháu không đói, cháu chỉ buồn ngủ thôi.”
Từ lúc sinh ra, tôi luôn ở cùng phòng với bà cố. Anh trai tôi cũng ở cùng phòng với tôi, nhưng từ khi vào cấp hai, anh ấy đã chuyển ra ngủ riêng bên ngoài phòng khách, còn tôi vẫn ngủ cạnh bà cố. Tiếng ngáy quen thuộc, mùi hương nồng và mềm mại từ da thịt người già, cùng tiếng cầu nguyện mỗi lúc sáng sớm của bà, đối với tôi, chúng không khác gì một khúc hát ru. Trong suốt một tuần bà cố nhập viện, phải đến tận sáng tôi mới chợp mắt được đôi chút, cả ngày ở trường đầu óc lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ.
“Bà kể cháu nghe chuyện ngày xưa nhé, cháu nằm xuống đó rồi ngủ một chút đi.”
Tiếng tin tức phát ra từ giường bên cạnh làm tôi khó chịu. Nhưng tôi lại muốn nghe giọng nói của bà cố. Cơn mệt mỏi trong suốt một tuần mất ngủ, chúng ập đến cùng một lúc. Tôi cởi chiếc áo đồng phục treo lên móc, rồi nằm duỗi thẳng chân lên chiếc giường dành cho người nhà bệnh nhân. Mới đó, thân hình tôi đã to lớn hơn cả cha mình, nằm vừa khít trên chiếc giường ấy. Bà cố đặt ống hút vào miệng rồi từ từ hút ly trà lúa mạch.
“Kể một câu chuyện đáng sợ vào một đêm mùa hè thì quá phù hợp rồi. Nếu muốn đi vệ sinh thì cháu mau đi đi.”
Bà cố từ từ nhắm rồi mở đôi mắt với hàng mi đang rủ xuống, nhìn như sợi chiếu cói.
“Thưa bà Wang, cháu bây giờ đã lên lớp chín rồi. Theo như lời bà nói thì tuổi này ngày xưa phải kết hôn rồi đấy.”
Tôi vừa cáu kỉnh nói với bà, vừa kéo chăn lên đến tận cằm.
“Đúng rồi, cha của bà cũng mặc bộ Samogwandae1 năm mười sáu tuổi. Mọi người cứ nói rằng ông ấy còn búi tóc2 sớm hơn cả người chú gần ba mươi tuổi của bà nữa đấy. Nhưng mà một năm sau đó bà nghe nói người chú ấy cũng đã kết hôn.”
Chú của bà cố tên là Seok-sam, mọi người kháo nhau rằng ông ấy là một người vụng về, chỉ biết cộng trừ giỏi hơn kẻ ngốc một chút và không biết nhân chia như những người bình thường. Nên dù đã đến tuổi lập gia đình cũng không có một cô gái nào đồng ý gả cho ông ấy. Đến một người phụ nữ lớn tuổi, tháo vát, góa chồng đang sống một mình cũng chẳng có ai ưng. Dù sao ông ấy cũng có thể lực cường tráng nên quyết định ra ngoài làm việc chân tay kiếm tiền. Nhưng vì thói ham mê cờ bạc, thành ra lúc nào cũng sống với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Dù vậy, thời đó thì ai cũng khó khăn nên việc nghèo đói chẳng phải là một khuyết điểm gì to lớn.
Một năm nọ, đầu mùa hè với những cơn hạn hán kéo dài. Seok-sam vác ba lô rời quê lên thành phố trong suốt ba tháng. Sau đó trở về làng với một cái túi dày cộm nặng trịch. Đôi giày cao su đang mang trong chân bị rơi ra, ông ấy liền ném chúng xuống rãnh nước. Ông treo chiếc khăn tay lau mồ hôi đã bị dính bẩn lên trên nhánh cây, rồi bước đi lững thững về nhà như đang đi dạo bộ. Ông ấy dừng bước dưới cây Dangsan1 ở ngay cổng vào làng. Cây Zelkova2 được hai trăm tuổi, phần thân to vừa đủ hai sải tay đã biến mất, giờ chỉ còn lại mỗi gốc. Cứ vào thời điểm này hàng năm, bên dưới tán cây luôn bày ra mâm cúng nghi thức Dangsan3. Seok-sam dừng lại không phải vì cái cây Dangsan biến mất, cũng chẳng phải vì mâm đồ cúng. Ông ấy dừng lại là vì cô gái đang ngồi xổm ăn cơm, thịt xiên, trái cây và bánh tteok đến nỗi căng phồng hai bên má.
Cây được xem là thần hộ mệnh của ngôi làng và thường được tổ chức các lễ cúng dưới cây.
Cây hộ mệnh.
Nghi thức cúng bái thần núi bên dưới cây Dangsan.
Có nhóm người ăn xin thường hay lui tới ngôi làng này, nhưng cho dù có đói đến mấy họ cũng không bao giờ động đến mâm đồ cúng. Bởi có tin đồn nếu động chạm đến bề trên sẽ bị trừng phạt và khổ sở cho đến chết. Nhưng một cô gái trẻ khoảng chừng hai mươi tuổi, lại đang ăn thức ăn được đặt trên mâm cúng mà không hề sợ hãi. Điều này đến cả người ít hiểu biết như Seok-sam cũng thấy cô gái ấy đang có hành vi bất kính.
“Này, cô gái trẻ đang làm gì vậy hả?”
Seok-sam tay đang gãi bụng, tiến lại gần cô gái và oang oang hỏi. Seok-sam nghĩ rằng cô sẽ hốt hoảng sợ hãi đến bật ngửa lộ cả nội y ra ngoài. Nhưng khác hẳn với dự đoán, cô nàng lại bình tĩnh, vừa cắn quả táo chín bằng răng cửa vừa nhìn lại ông ấy.
“Cô gái trẻ này là sao vậy hả, sao người lớn hỏi mà lại không thèm trả lời.”
Seok-sam hỏi lại lần nữa.
“Còn cột tóc bằng Daenggi mà gọi là người lớn sao? Chú chỉ là một kẻ lang thang không nhà không cửa thôi. Được chưa?”
Cô gái vừa kéo cái bọc đang đặt ở dưới đất lại gần, vừa trả lời.
Seok-sam bật cười khanh khách trước câu trả lời không phải dạng vừa đó. Nghĩ lại thì cô nàng quả là một người thẳng tính.
Đôi mắt to sáng dưới hàng lông mày mảnh mai, đôi môi nhỏ căng mọng, cùng chiếc cằm thon gọn, không có một điểm nào đáng ghét cả. Seok-sam săm soi gương mặt của cô một cách kỹ lưỡng rồi nảy ra một suy nghĩ dị thường. Ông ấy nghĩ, cho dù cô gái ấy đang ở trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa, cũng chắc chắn một điều rằng cô nàng chưa có chủ, người đầu tiên gặp sẽ trở thành chủ nhân, không phải hay sao?
“Vậy cũng tốt. Cô cùng tôi về nhà đi. Tôi sẽ cho cô cơm ăn, mỗi mùa đều mua cho cô đồ mới.”
Ngay cả người cháu trai được búi cao tóc từ sớm, cũng phải gặng hỏi rõ ngọn nguồn rồi mới lựa chọn vợ chứ không tùy tiện như vậy.
“Chú đang bảo tôi làm vợ của chú đó hả?”
Cô nàng đặt quả táo đang cầm trên tay xuống dưới rồi bước đến gần Seok-sam. Một mùi hương không rõ là mùi hoa hay mùi phấn xộc vào trong cánh mũi đang phập phồng của nàng.
“Đúng vậy, cô làm vợ tôi đi. Vợ của cháu trai tôi sẽ nấu cơm. Còn mẹ và chị dâu lo việc đồng áng. Nếu cô giã gạo giỏi thì sẽ không lo đói đâu.”
Không biết Seok-sam lấy đâu ra dũng khí, nắm chặt lấy cổ tay của cô gái, cột cái túi quanh thắt lưng rồi bước đi.
“Ôi trời đất ơi.”
Cô gái hét lên rồi giậm chân tại chỗ.
“Tất cả số tiền ở đây từ giờ đều là của cô hết.”
Seok-sam nhấc bổng cô gái lên trên vai. Kỳ lạ thay, cô gái lại chịu nằm yên trên vai của Seok-sam. Một cô gái sao còn nhẹ hơn cả một chiếc áo Jeogori nữa. Seok-sam khẽ mỉm cười rồi bước về phía ngôi làng. Người đàn ông bước đi từng bước đầy hãnh diện, người trong làng ai nấy đều nhìn Seok-sam với vẻ mặt ngơ ngác. Gương mặt vừa đen vừa bóng của ông ấy cùng mái tóc bồm xồm, ai trong làng cũng đều quen thuộc với hình ảnh ấy. Trái lại, hình ảnh một cô gái trẻ đang nổi giận được vác trên bờ vai rộng của Seok-sam phải nói là một cảnh tượng hiếm có, chưa từng thấy dù cả trong mơ.
Mẹ của Seok-sam đang tưới nước cho luống ớt đỏ khô héo vì hạn hán bằng một cái gáo bầu khô. Bà đứng quan sát cảnh tượng ấy từ xa, cởi chiếc khăn trùm đầu ra rồi bước khập khiễng bằng đôi chân đau nhức đi về phía con trai.
“Này, cái thằng con không khác gì thằng đần này. Mày nói đi làm ăn kiếm tiền, mà giờ bắt trộm cô gái này ở đâu ra vậy hả? Mày phát điên đến mức muốn đi tù rồi à?”
Seok-sam vẫn cười tươi mặc kệ những lời mắng nhiếc của người mẹ.
“Ai nói bắt trộm chứ? Chẳng nhẽ con trai của mẹ là tên ăn trộm sao?”
“Vậy mày kiếm đâu ra một cô gái vừa xinh đẹp vừa lành lặn như vậy hả? Mày mau nói hết sự thật đi.”
Mẹ của Seok-sam đứng chặn trước mặt cậu con trai và giơ cái lưỡi liềm lên.
“Con đang trên đường về thì nhặt được. Con nói sẽ chăm lo cho cô ấy, cô ấy không nói gì nên mới cõng về đây. Mẹ không biết gì cả.”
Seok-sam dừng bước trong sự bực bội. Nhưng không phải toàn bộ là do lỗi của người mẹ già. Tất cả những chú chó trong làng đều tập trung xung quanh Seok-sam rồi vẫy đuôi, khiến ông ấy không thể di chuyển được thêm một bước nào. Một con chó trắng của nhà nào đó, kéo cả cột lẫn dây xích cổ lên rồi chạy long nhong đến, làm vướng vào hai chân của Seok-sam.
“Phẹt!”
Ngay lúc ấy, cô gái đang bị vác ngược ra phía sau lưng của Seok-sam phun ra một thứ gì đó. Một miếng thịt viên tròn còn nguyên vẹn rơi ra khỏi miệng và rơi xuống trước mặt con chó cảnh màu đen.
“Phẹt!”
Lần này là một miếng cá khô rơi xuống ngay trước mặt một chú chó màu vàng đậm. Nhìn đàn chó đang nháo nhào đòi ăn, khiến cô gái cứ cười khúc khích.
“Duyên phận gì đây chứ?”
Mẹ của Seok-sam không nói lên lời, đá chân đuổi lũ chó đi. Nhân lúc đó, Seok-sam vội chạy vào nhà và đặt cô gái xuống dưới sân. Người cháu dâu đang giã gạo trong chiếc cối đá không tài nào ngậm được miệng, còn chị dâu đang ngồi ủi quần áo dưới sàn nhà không hề hay biết chiếc áo choàng bông đang bốc cháy.
“Cô tên gì vậy?”
Đến lúc này Seok-sam mới nhận ra rằng bản thân còn chưa biết tên cô vợ vừa mới nhặt được.
“Đã gọi là vợ thì là vợ chứ là gì nữa?”
Cô gái chỉnh lại quần áo và trả lời một cách lạnh nhạt.
“Cô nói cũng phải. Tháng Ba thì gọi là tháng Ba, mà nếu có là tháng Sáu thì đã sao chứ? Chị dâu, từ hôm nay trở đi, cô gái này sẽ là vợ của em. Cháu dâu, lúc không có chú ở nhà mà cháu dám sai khiến thím trẻ của mình, thì chú sẽ đổ hết cám cho bò đi đấy, cháu biết chưa?”
Seok-sam lại bế vợ lên trên vai rồi đi vào phòng. Người mẹ đang đi phía sau, cả người chị dâu làm cháy cái áo khoác ngoài, lẫn cháu dâu vừa đánh rơi chiếc chày, tất cả đều không tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Mặc dù con dâu mới được nhặt về không rõ nguồn gốc, nhưng mẹ của Seok-sam cũng hài lòng vì dáng vẻ xinh đẹp cũng như tính cách thân thiện của cô con dâu ấy. Vậy nên để tránh ánh mắt đầy ganh tỵ của cô con dâu hiện tại, bà đã ra chợ để may cho cô con dâu mới bộ đồ và mua một đôi dép cao su mới. Nhưng không rõ vì nguyên do gì, mà cô con dâu mãi không chịu cởi bỏ chiếc áo khoác trắng lẫn chiếc váy đen đã mặc từ hôm đầu tiên về nhà. Cũng còn nhiều chị em phụ nữ vẫn mặc hanbok dạng truyền thống, nhưng đối với các cô gái trẻ lại đang thịnh hành mốt mặc váy đã được cắt cho ngắn đi, mỗi khi đi ra phố thay vì dùng áo choàng dài che toàn thân, thì họ lại dùng ô và mang giày cao gót. Các cụ già thì chau mày cau có, còn các cháu dâu mười lăm tuổi đang nài nỉ chồng đi mua một chiếc ô.
“Em không thể nào mặc được mấy bộ đồ thiếu vải như vậy, chị dâu à. Lộ hết phần bắp chân trắng ra ngoài thì có gì đẹp đâu chứ. Nhìn thật thô lỗ.”
Vừa hay lúc đó cô gái hàng xóm Yong-sun đi ngang qua trước sân nhà. Cô dâu mới ngồi xuống bên cạnh người chị dâu đang sàng thóc và lắc đầu.
“Nhưng mà Yong-sun là đứa tốt nhất trong làng này. Từ lúc sinh ra đã thông minh lanh lợi, được nhận vào làm ở văn phòng huyện, dáng vẻ cũng xinh xắn không có chỗ nào đáng chê cả. Nhìn cặp mông nhấp nhổm của cô ấy lúc bước đi mà xem. Chắc hớp mất hồn cả mấy chàng thanh niên chưa vợ mất thôi.”
Người mẹ chồng vừa cầm lưỡi liềm vừa nói, khiến ánh mắt của nàng dâu mới sáng lấp lánh. Ngay lập tức cô đứng bật dậy và chạy theo hướng Yong-sun vừa đi ngang qua.
“Ôi trời ơi, con bảo cô ấy ngồi xuống đó mà học sàng thóc đi, nhưng lại chẳng kiên nhẫn một chút nào, bỏ đi vậy đó. Mẹ à, con cũng chẳng biết em ấy là em dâu hay là chị dâu con nữa. Lúc ăn cơm cũng làm rơi vỡ bát, lúc đặt thìa xuống cũng làm cho thìa nhảy ra ngoài. Thật sự không khác gì bà chủ.”
Những lời cô con dâu lớn nói không có gì là sai cả. Nhưng mẹ của Seok-sam lo lắng, sợ đứa con dâu được nhặt về chưa qua cưới hỏi, muốn dọn đồ bỏ đi thì biết làm sao.
“Mặc dù nó là em dâu con nhưng cũng chẳng khác gì con cái trong nhà. Con có khó chịu đến mấy cũng cố mà cho qua, dù gì con cũng lớn hơn nó gấp ba lần tuổi mà. Mẹ chồng còn chưa dám sai vặt, mà con lại dám bắt nó phục tùng cái nhà này sao?”
Mẹ của Seok-sam chỉ cảm thấy an tâm chừng nào cô con dâu chịu sinh ra một đứa cháu khỏe mạnh, bất kể là trai hay gái. Đáng lý ra lúc này Seok-sam phải là người đang đắm chìm trong hạnh phúc tân hôn mới phải, nhưng lại bận bịu rời đi lúc trời vừa tối và quay về nhà lúc trời sáng sớm. Nghĩ rằng Seok-sam ham thói cờ bạc nên bà bám gót theo sau quan sát, thì chỉ thấy anh ta nằm sõng soài phía trước miếu thờ ở làng bên cạnh và ngủ khò khò. Đó là một hành động rất đáng ngờ,
nhưng vì sợ Seok-sam ngu ngốc bị kích động làm dấy lên nỗi bất mãn trong lòng nên bà không động đến nữa.
Seok-sam quay trở về khi trời vừa rạng sáng, vừa về tới đã vội vã chạy vào căn phòng đối diện cửa, nơi có cô dâu mới đang chờ. Seok-sam cởi cái túi đang đeo trên thắt lưng xuống.
“Anh có làm theo lời tôi nói không?”
Cô dâu mới tiến lại gần bằng đầu gối và hỏi Seok-sam.
“Đương nhiên là làm rồi. Sắp làm cha rồi chẳng lẽ đến chuyện đó cũng không thể làm sao?”
Cô dâu mới mỉm cười và mở túi đồ ra. Bên trong túi đựng đồ toàn là bánh kẹo đủ màu sắc trộn lẫn với gạo cúng. Seok-sam đang đứng quan sát, miệng chèm chẹp thèm ăn. Ông với tay lấy một cái kẹo thì bị ánh mắt hung tợn của cô dâu mới làm cho khựng lại.
“Anh đã làm bẩn tranh Phật, bẻ gãy hết hương và nến rồi phải không?”
Seok-sam khẽ gật đầu và quên mất luôn cơn thèm ăn.
“Nhưng mà vợ à, nếu anh thông qua bài thử thách lần này, em không được quên chuyện cho anh đắp chung chăn đâu đấy.”
Seok-sam liếm nước bọt lên ngón tay cái và ngón tay trỏ rồi dập tắt cây đèn cày.
“Tôi nói rồi mà. Có ba lần thử thách. Giờ vẫn còn hai lần nữa mà. Đừng làm uổng công vô ích.”
Seok-sam đang cố bám sát vào người cô dâu mới, nhưng cô dâu mới vừa dùng sức đẩy Seok-sam ra xa vừa cho một viên kẹo vào trong miệng. Trong người Seok-sam đang hừng hực lửa đốt, nhưng anh ta nghĩ rằng đây chính là thử thách mà bản thân cần vượt qua được để có thể chinh phục được cô dâu mới trẻ đẹp này.
Trời vừa tờ mờ sáng, cô dâu mới thức dậy lấy gạo trong bao tải ra, vo gạo rồi nấu cơm, nấu canh đậu tương, cô đặt một cái bàn ăn tươm tất ngay hiên nhà, rồi chạy sang nhà hàng xóm. Lúc này Yong-sun đang chuẩn bị đi làm thì bị cô ta dẫn đi. Ngay lúc ấy, cháu dâu bước ra định đi vo gạo để nấu cơm thì nhìn thấy bàn thức ăn đang được đặt giữa hiên nhà. Chẳng biết nên làm gì, hai tay vò nát chiếc tạp dề như đang vò nát rau mầm.
“Cơm này là tôi nấu cho Yong-sun, còn cháu dâu cứ đi chuẩn bị cơm cho người trong nhà đi nhé.”
Cô dâu mới khịt khịt mũi đẩy cháu dâu đi xuống, rồi đưa Yong-sun tới ngồi ngay bàn ăn.
“Cô nhìn xem, cơm nấu từ gạo mới nên nhìn hạt sáng bóng chưa kìa. Cô mau ăn một thìa đi.”
Mấy ngày gần đây, đêm nào cô dâu mới cũng tìm đến nhà Yong-sun, cùng nhau ăn cơm cháy, hạt hướng dương, nên hai người đã trở nên khá thân thiết.
“Mới sáng sớm đến nhà người khác ăn cơm thì thật là không phải...”
Mặc dù miệng nói như vậy nhưng kỳ lạ thay, Yong-sun cảm nhận được cơn đói đang cồn cào không thể nhịn thêm được nữa. Cũng toàn là những món thường ngày hay ăn như đậu nấu với nước tương, kim chi lá mè, canh đậu tương. Nhưng không hiểu sao nước bọt cứ tiết ra. Yong-sun dùng chiếc thìa mà cô dâu mới đưa cho, rồi múc một thìa cơm thật lớn sau đó cho hết vào miệng. Cơm gạo mới vừa dẻo vừa thơm quyện vào đầu lưỡi. Đã ăn gần hết bát cơm nhưng vẫn còn cảm thấy đói. Cô dâu mới rót nước nóng vào trong bát rồi đưa cho Yong-sun.
“Xới cho cô thêm một bát cơm nữa nhé.”
Cô dâu mới hỏi Yong-sun.
“Ăn thêm một thìa nữa thôi là tôi bị trễ giờ làm mất.”
Mặc dù Yong-sun trả lời như thế, nhưng lại đang ngậm cái thìa với vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Một nhân viên chạy việc chăm chỉ ai mà nỡ phạt được chứ? Đừng vậy mà, cô ăn thêm đi. Biết khi nào mới có cơ hội được ăn cơm gạo mới nữa chứ?”
Cô dâu mới xới một bát cơm đầy rồi đẩy về phía Yong-sun. Yong-sun nuốt nước bọt ừng ực, rồi ăn sạch bát cơm như thể bị ma ám.
“Tôi cũng muốn cho cô ăn thêm nhưng mà hết cơm mất rồi. Lỡ muộn rồi thì thôi, hôm nay cô đừng đi làm, cứ về nhà nằm trên nền sưởi và ngủ một giấc đi.”
Cô dâu mới sắp xếp gọn gàng những bát đĩa đã hết sạch đồ ăn, rồi nhìn Yong-sun với vẻ mặt vô cùng hả hê. Yong-sun là cô gái thông minh lanh lợi nhất trong số các cô gái đang sinh sống trong ngôi làng này. Nhưng chẳng hiểu sao cứ mỗi lần ở trước mặt cô dâu mới, lại trở nên vô cùng kỳ lạ, gọi là kẻ đần thì cũng chẳng phải. Yong-sun quay trở về nhà theo lời của cô dâu mới, cô ấy cởi sạch áo ra và chui vào tấm đệm. Mẹ của Yong-sun từ bờ suối trở về nhà trong bộ quần áo ướt, nhìn thấy cô con gái đang nằm ngủ. Bà đánh thức con gái dậy bằng những lời chửi thề, nhưng chỉ nghe thấy tiếng ngáy ngủ càng lúc càng lớn.
Ngay ngày hôm sau đã xảy ra chuyện. Yong-sun thức dậy sau một ngày ăn no ngủ kỹ thì bắt đầu bị nôn thốc nôn tháo. Theo như lời cháu dâu nghe ngóng được từ những tin đồn trong làng, thì Yong-sun đã nôn hết toàn bộ thức ăn đã ăn được từ tối hôm trước, còn bị tiêu chảy liên tục đến lả người đi, hai tay chắp lạy xoa xoa nhìn vào hư không bảo rằng “tôi đã sai rồi”. Mẹ của Yong-sun gấp gáp ra ngoài đồng hái lá ích mẫu mang về giã nát và cho con gái ăn. Bà còn gọi một thầy châm cứu bị điếc đến để châm cứu cho con gái nhưng cũng không khá hơn là mấy. Lúc đó khuôn mặt Yong-sun vàng nhợt nhạt, môi thì khô khốc, trông đến là tiều tụy như một cái xác không hồn. Người bà vốn dĩ đầy bệnh tật trông yếu hơn cả Yong-sun, đã phải lên thành phố mời bác sĩ về khám cho cô ấy. Nhưng khi vị bác sĩ vừa đến nơi, đôi mắt của Yong-sun đã trợn ngược trắng xóa, lăn quằn quại trên giường sau đó tắt thở. Yong-sun được chôn cất ở khu vực hẻo lánh nằm dưới chân đồi trong làng, nấm mồ thậm chí còn không được đắp đất cao lên.
Sau khi Yong-sun chết đi, bốn ngày sau mẹ của Yong-sun bắt đầu xuất hiện những triệu chứng y hệt Yong-sun. Bà ấy bắt đầu sốt cao, nôn ói và bị tiêu chảy liên tục. Không những vậy, anh trai của Yong-sun cũng đổ bệnh với những biểu hiện tương tự. Những người trong làng nhận ra Yong-sun chết đi đã để lại một căn bệnh truyền nhiễm, mọi người bắt đầu lo cho bản thân.
Chỉ sau một đêm, một người đang khỏe mạnh bình thường lại mắc phải căn bệnh quái ác rồi ra đi mãi mãi khiến cho cả làng bất an. Ngoài ra, khắp cả làng còn truyền tai nhau tin đồn rằng, trước một ngày Yong-sun chết, vợ mới cưới của Seok-sam đã mời Yong-sun ăn một bữa thịnh soạn. Mẹ của Seok-sam đang ở ngoài đồng thì nghe thấy tin đồn, mặt bà đỏ bừng bừng quay trở về nhà, cột khăn lên đầu nằm rên rỉ không thôi, chỉ nghĩ tới căn bệnh ung thư thôi đã thấy oan ức rồi. Việc cô con dâu mới đã làm, chẳng phải chỉ là nấu một bữa ăn cho nhà hàng xóm thôi không phải sao? Từ trước khi cô con dâu mới dọn đến đây sống, thì trong làng cũng không phải không xảy ra những chuyện kỳ quái.
Phía sau sườn núi có một cái miếu thờ thần núi. Cứ vào nửa đêm trăng rằm, có kẻ sẽ lẻn vào làm vấy bẩn tranh Phật, bẻ gãy hết nến và nhang khiến làng quê đảo lộn. Trưởng thôn lần lượt tìm đến mắng nhiếc từng đứa thanh thiếu niên hay thích nghịch ngợm trong làng nhưng tất cả đều một mực kêu oan. Không biết phải làm sao, nên cả làng cùng nhau quyên góp, rồi thuê một họa sĩ để vẽ một bức tranh Phật mới. Nhưng lần này lại đến lượt hai bức tượng Jangseung hàng trăm năm tuổi ngay cổng làng đã bị thiêu rụi thành tro bụi. Nhìn thấy cảnh tượng đó khiến cho sắc mặt những vị lão làng bỗng tối sầm lại. Có nhiều ý kiến trái ngược nhau, có người thì bảo phải mời thầy cúng cao tay về làm lễ trừ tà thật lớn, có người thì bảo vận mệnh của ngôi làng này đã hết rồi, phải từ bỏ ngôi làng này mà rời đi thôi. Trong lúc đó đã xảy ra một sự việc chưa từng có, cây Dangsan có chung lịch sử với ngôi làng đã bị đốn hạ. Các bô lão trong làng nhanh chóng lập bàn thờ cúng trước gốc cây Dangsan và thành khẩn cầu nguyện. Trưởng thôn đã đi sang làng bên cạnh và tìm được một thầy cúng cao tay. Thầy cúng lúc đó lại chính là cô vợ mới.
Mẹ của Seok-sam cứ nghĩ đến chuyện này chuyện kia chỉ làm cho bà thêm tức giận. Kể từ khi cô vợ mới xuất hiện thì trong làng liên tiếp xảy ra những chuyện đáng sợ. Những người thích ngồi lê đôi mách hay xem thường Seok-sam ngu ngốc còn chưa đủ, giờ lại muốn dùng miệng lưỡi không xương đó để khinh miệt người vợ. Nghĩ đến thôi là muốn tức điên người. Tất cả mọi việc dường như là lỗi do bà, vì đã không sinh ra một đứa con thông minh lanh lợi, khiến nước mắt bà cứ thế tuôn ra không ngừng.
Mãi đến tận nửa đêm đèn trong phòng ngủ mới tắt đi. Đúng lúc đó, Seok-sam vừa mới tắm nửa người từ con suối quay trở về nhà. Cô vợ nắm lấy cổ tay to lực lưỡng của Seok-sam và kéo vào trong phòng. Lôi từ trong túi đồ ra một quả hồ lô.
“Hôm nay anh hãy rắc thứ này lên cột làng và châm lửa đốt.”
“Đó là gì vậy?”
Seok-sam lau mái tóc ướt của mình và hỏi cô vợ.
“Dầu thầu dầu chứ là gì nữa?”
Cô vợ mở nắp hồ lô ra và đưa lên mũi Seok-sam. Mùi nồng của dầu xộc thẳng lên mũi.
“Sao em cứ bắt tôi làm những việc này chứ? Làm hư hại miếu thờ bên làng khác đã khiến lòng tôi buồn phiền muốn chết rồi. Tôi không thể làm vậy với thần Jangseung được.”
Seok-sam lầm bầm trả lời, rồi ngước đôi mắt nhỏ lên nhìn cô vợ mới cưới. Đôi mắt của cô vợ vừa đen vừa sáng đặc biệt ấy trông vô cùng lạnh lùng.
“Ý của anh là bức tượng gỗ đó quan trọng hơn cả vợ của mình sao? Thần Jangseung có cho anh cơm ăn không? Có giặt đồ cho anh không? Hay là sinh con cho anh? Nếu anh thích nhiều như vậy thì từ hôm nay anh sống với Jangseung đi, tôi sẽ rời khỏi đây.”
Cô vợ mới ôm lấy túi đồ và đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi. Seok-sam quá bất ngờ nên vội vàng ôm lấy cẳng chân của cô vợ. Hai người họ thành đôi với nhau không phải do mai mối, cũng chẳng phải qua hẹn hò yêu đương như bao người khác. Seok-sam chỉ suy nghĩ rằng mình phải cố gắng vượt qua lần thử thách đầy khó khăn này để lấy lòng của cô vợ mới cưới.
“Tôi sai rồi. Vợ nói đúng lắm. Cái ông thần Jangseung đó có cho tôi ăn, có đẻ con cho tôi sao? Bây giờ tôi sẽ chạy ngay ra ngoài đó để phóng lửa đốt bức tượng. Em ở yên đây đợi tôi quay lại. Được chứ?”
Cô vợ nhìn xuống Seok-sam, khóe miệng thoáng thấy một nụ cười đầy mãn nguyện. Seok-sam buộc chặt dây thắt lưng lại, rồi nhận lấy hồ lô đựng dầu thầu dầu trong tay của cô vợ. Seok-sam chạy sang ngôi làng bên cạnh trên con đường ấy, đợi màn đêm buông xuống không còn một bóng người.
“Tội lỗi con gây ra ở đời này xin hãy để con đền tội ở dưới địa ngục. Xin các vị tướng quân hãy giúp kẻ đần độn như con được làm tròn bổn phận của một người cha.”
Seok-sam run lẩy bẩy, chắp tay cầu nguyện trước bức tượng Jangseung. Sau đó ông ấy rắc dầu thầu dầu lên hai bức tượng đang nhướng mắt một cách hung tợn. Seok-sam lôi trong túi ra một viên đá lửa và châm lửa đốt. Ông ấy dùng tay áo lau đôi mắt đang dâng trào cảm giác tội lỗi, rồi sau đó nhanh chóng bỏ chạy về nhà.
Ngay lúc đó, cô vợ mới chạy khắp ngôi làng, lôi trong túi ra những viên kẹo đầy màu sắc rồi rải khắp nơi. Kẹo được rải trên những tảng đá lớn bên bờ suối, nơi lũ trẻ con thường tụ tập chơi đùa; phía trước gian nhà kho hẻo lánh phía sau chân núi; phía trên tấm phản bên bờ giếng nơi những người trẻ thường hay tụ tập; ngay cửa lớn của nhà trưởng thôn đang đi vắng.
Ngay ngày hôm sau, những chiếc kẹo ấy đã không còn. Đó cũng chính là thời điểm mọi người trong làng bắt đầu đau bụng quằn quại, từ những đứa trẻ bị mê hoặc bởi đồ ngọt, đến những đôi thanh niên nữ tú lén lút hẹn hò trong nhà kho, lẫn những người trẻ ngồi nghỉ mệt trên tấm phản sau một ngày mang gùi nặng nhọc đổ đầy mồ hôi. Đến cả cô con dâu lớn của trưởng thôn đang mang thai cũng bị đau bụng.
“Đây đúng là dịch bệnh mà. Hồi còn trẻ bà của tôi cũng bị nhiễm dịch bệnh suýt chết. Đó là bệnh chết người nhưng mà chắc là nhờ hồi còn trẻ, bà của tôi thường ăn nhung hươu, nên khó khăn lắm mới sống sót được, cho đến lúc già rồi chết đi, tóc của bà vẫn còn đen bóng. Người ta nói rằng ai mà sống sót qua khỏi trận đại dịch là tóc sẽ không bị bạc. Này em dâu, em se những cọng rơm lại thành dây thừng vàng rồi treo lên đi.”
Chị dâu của Seok-sam đang rửa bát, nói với cô vợ mới với giọng đầy lo lắng.
“Sao lại treo dây thừng vàng?”
Cô vợ mới hỏi lại với vẻ mặt vô cùng hoang mang.
“Chẳng phải từ ngày xưa người ta thường hay nói dịch bệnh chính là do ma quỷ mang đến hay sao? Con quỷ dịch bệnh đã vào trong làng này rồi nên mới xảy ra nhiều tai ương như vậy, phải treo dây thừng vàng trừ tà thì ma quỷ mới không dám đến gần. Nếu em dâu không biết se dây, thì để tôi làm.”
Thật ra, chị dâu đã nghi ngờ cô em dâu này ngay từ đầu. Không lo làm ăn, lúc nào cũng ở trong phòng một mình, rồi hành động hay rình mò nhà người này người kia nhìn rất đáng ngờ. Những con chó nhà hàng xóm lúc nào cũng tụ tập trước cửa nhà khiến cho người chị dâu luôn cảm thấy bất an. Người ta nói rằng, mặc dù con người không nhận ra, nhưng những con chó thì luôn nhận ra ma quỷ. Còn có lời đồn thổi rằng, nếu chỉ là ma quỷ bình thường thì chó sẽ không sợ hãi và sủa ngay lập tức. Nhưng nếu là một con quỷ mang dịch bệnh thì trái lại, chúng sẽ nghe lời một cách kỳ lạ. Nếu em dâu thật sự là một con quỷ dịch bệnh thì sẽ không dám động đến dây thừng vàng. Người chị dâu lau tay vào tạp dề, rồi đi vào nhà kho để thu gom những sợi rơm.
Phía sau đó là những bước chân vội vã của cô vợ mới.
“Để đó em làm cho, chị dâu cứ làm việc của chị đi.”
Cô vợ mới chạy qua trước mặt chị dâu rồi vội vàng nắm lấy một bó rơm. Người chị dâu chăm chú nhìn em dâu với vẻ mặt không hiểu đang có chuyện gì, rồi khẽ gật đầu và bước ra khỏi nhà kho.
“Chị sẽ ra vườn hái ớt, em ở đây se những sợi rơm lại đi. Với lại, nếu không có gì cần thiết em hãy ở yên trong nhà. Người trong làng không có ai vui vẻ khi gặp em đâu. Nếu em cứ đi lang thang bên ngoài không chừng bị ném đá đấy.”
Bên ngoài cổng, người cha đang khóc thương cô con gái đã chết, xác chết cuộn tròn trong chiếc chiếu rơm được khiêng trên giá, đang đi ngang qua trước cổng. Đi theo sau là người mẹ với vẻ mặt xanh xao vàng vọt. Người chị dâu đang phơi quần áo nhìn thấy cảnh này cũng lấy tay lau nước mắt.
“Vợ ơi, cho anh ly nước.”
Lúc đó, Seok-sam vừa ngủ dậy muộn, bước ra ngoài hiên với một cái ngáp dài. Người chị dâu tặc lưỡi nhìn Seok-sam sau đó đội cái rổ lên đầu.
“Tôi đi chút rồi về.”
Chị dâu vừa ra khỏi nhà, cô vợ mới mang một bát nước đầy đến đưa cho Seok-sam.
“Ơ, mát quá đi.”
Seok-sam uống cạn một hơi, rồi vòng tay ôm eo cô vợ.
“Nếu tối nay chúng ta quan hệ với nhau, chắc chắn sẽ sinh ra được một cậu bé kháu khỉnh. Muốn vậy, tối nay anh phải hoàn thành thử thách cuối cùng trước khi mặt trời lặn.”
Nghe những lời nói đó của vợ, Seok-sam bật cười khanh khách.
“Phải vượt qua thử thách nào để được vợ ôm đây? Tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì vợ yêu cầu, mau nói đi nào.”
Khác hẳn với vẻ mặt đang hớn hở của Seok-sam, vẻ mặt của cô vợ lại vô cùng bi thương, cô ta không nói một lời nào chỉ lẳng lặng đi vào nhà kho và lấy ra một cái rìu.
“Anh hãy đến ngôi làng bên cạnh và chặt cây Dangsan ngay bây giờ đi.”
Phá hỏng miếu thờ, đốt cháy cả tượng Jangseung còn chưa đủ, bây giờ lại yêu cầu chặt cây Dangsan khiến Seok-sam khựng lại, không dám gật đầu.
“Nếu chặt mất cây Dangsan rồi, vậy thì Bà Dangsan sẽ sống ở đâu?”
Mặc dù Seok-sam ngu ngốc hơn những người khác, nhưng vẫn biết rằng Bà Dangsan chính là vị thần hộ mệnh linh thiêng nhất của ngôi làng và không có gì sánh bằng. Nếu chặt mất cây Dangsan, thì chắc chắn Bà Dangsan đang trú ngụ trên cây Dangsan sẽ bỏ đi mất. Seok-sam không tài nào hiểu nổi tại sao cô vợ lại lựa chọn một việc khó khăn như vậy và bắt làm theo. Thậm chí ngôi làng này giờ đây, dịch bệnh đã lan tràn khắp nơi, một ngày có đến vài người chết kể từ khi cây Dangsan biến mất.
“Bà Dangsan của ngôi làng này mất nhà rồi, vậy thì bà ấy sẽ đi đâu được hả? Bà ấy sẽ sang trú ẩn cây Dangsan ở ngôi làng đó không phải hay sao? Với lại bây giờ dịch bệnh đang tràn lan chưa thấy dấu hiệu dừng lại, từ con nít đến người già ngày nào cũng có người chết. Anh phải chặt cái cây Dangsan của làng bên cạnh thì Bà Dangsan mới quay về lại làng của mình chứ.”
Vị trưởng làng đang đi tìm thầy cúng chưa biết khi nào mới quay về. Các vị bô lão trong làng vì quá buồn ngủ, nên kéo lên núi để chọn những cây cử non về trồng trước miếu thờ. Chẳng ai biết được phải mất bao lâu thì cây mới bén rễ, cũng chẳng ai hay liệu Bà Dangsan đã mất nhà có chịu quay về hay không. Seok-sam rơi vào trầm tư. Theo như lời cô vợ nói, nếu như Bà Dangsan không quay về thì cả làng có thể sẽ bị chết một cách thảm khốc. Hơn nữa, bây giờ mà khiến cho cô vợ tức giận rồi bỏ đi thì chắc cả đời này sẽ rất khó được tiếp xúc gần gũi với phụ nữ. Anh ta cũng tự hỏi nếu bây giờ mình chặt một cái cây cổ thụ thì sẽ xảy ra chuyện gì đây. Ở Seoul không hề có một cây Dangsan nào cả nhưng cuộc sống vẫn tốt hơn ở nông thôn rất nhiều. Vậy thì chuyện về Bà Dangsan liệu có phải là sự mê tín do những người ở nông thôn nghĩ ra hay chăng.
“Được rồi, tôi sẽ đi rồi về ngay. Vợ đừng lo lắng gì hết, cứ ở yên trong nhà.”
Seok-sam nhận chiếc rìu từ tay cô vợ và vác lên vai. Bầu trời tắt nắng tối sầm lại. Những hạt mưa rơi lách tách trên vai của Seok-sam. Cơn hạn hán dường như đã dịu bớt đi.
“Nếu trời mưa lớn sẽ vắng bóng người, anh phải tranh thủ chặt cây trong lúc đó. Nếu chậm trễ sẽ khiến mọi người chết hết vì dịch bệnh. Mẹ của anh chết, mà tôi cũng chết.”
Cô vợ tiễn Seok-sam ra đến cổng và thì thầm nói. Seok-sam gật đầu thật mạnh một cái rồi chạy xuống con đường hẻm. Đám mây đen đang bao trùm lấy ngôi làng cũng theo chân Seok-sam bay sang ngôi làng bên cạnh. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, Seok-sam đã đứng dưới cây Dangsan, xung quanh vắng vẻ không một bóng người một cách lạ thường.
Bầu trời ảm đạm như lúc chạng vạng tối. Seok-sam nhổ nước bọt lên hai bàn tay rồi bắt đầu đốn cây. Tấm vải ngũ hành nhiều màu sắc quấn quanh gáy, nhưng ông ấy nhất quyết cắt đứt. Seok-sam cắn chặt răng rồi vung tay. Đến khi trên tay ông ấy rộp phồng lên rồi chảy cả máu, thì cây Dangsan đã bị ngã nghiêng lưng chừng. Cơn mưa nặng hạt rơi xuống tấm lưng ấy cũng đã ngớt hẳn đi. Seok-sam đặt cây rìu xuống, lùi lại khoảng năm sáu bước chân rồi chạy xông tới đập cả người vào thân cây Dangsan. Có chút xiêu vẹo nhưng cái cây vẫn đứng ở đó và xòe những tán cây rộng lớn ra. Seok-sam đã mệt đến mức kiệt sức, nhưng khi nghĩ đến vẻ mặt hờ hững của cô dâu mới, và khuôn mặt già nua nhăn nheo không khác gì quả hồng khô của mẹ, ông ấy như được tiếp thêm năng lượng. Ông ấy lùi lại năm sáu bước chân rồi lại lấy thân đập vào cây mấy chục lần. Khoảnh khắc những đám mây đen tan biến đi, cái cây phát ra một tiếng bi thảm rồi từ từ đổ sầm xuống. Vai và cánh tay của Seok-sam cũng đã đẫm máu.
Seok-sam kéo lê cây rìu xềnh xệch và quay trở về làng. Những cây Dangsan non vừa được mang đến trồng đã bị đổ nghiêng sang một bên và lộ ra bộ rễ trắng xóa.
“Không được, nếu mày cũng ngã xuống thì Bà Dangsan quay về biết sống ở đâu?”
Seok-sam vùng vẫy dùng thân mình đỡ lấy một cái cây Dangsan non, cao gấp đôi ông ấy. Tiếng khóc than từ đâu đó truyền tới. Không phải tiếng khóc phát ra từ một hai nhà, mà tiếng khóc của đàn ông, phụ nữ, già trẻ, lớn bé hòa lẫn vào nhau. Seok-sam tin rằng khung cảnh hỗn loạn này sẽ biến mất khi Bà Dangsan quay trở về làng.
“Anh đang làm gì ở đây vậy?”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau lưng. Seok-sam quay đầu lại tìm chủ nhân của giọng nói. Giống như lần đầu tiên đến ngôi làng này, cô vợ mới đang bị những chú chó trong làng bao vây lấy, trên tay đang ôm một cái bọc.
“Tôi đã hoàn thành thử thách cuối cùng rồi mà, sao vợ lại ra đây? Sao vợ còn mang theo bọc đồ rồi ra tận đây vậy hả?”
Seok-sam nổi giận đùng đùng, lớn tiếng hỏi. Những chú chó vây quanh như đang hộ tống cô vợ mới, chúng nhe răng về phía Seok-sam.
“Anh đã mở cánh cổng của ngôi nhà mà tôi sẽ đến ở, nên tôi đang quay trở về đó. Cứ để mặc cái cây đó ngã đi, anh có thể đi theo tôi.”
Cô vợ đưa tay về phía Seok-sam. Nhưng Seok-sam không thể rời đi theo cô vợ được. Không biết chừng khi cái cây Dangsan ngã xuống, tính mạng của những người thân cũng sẽ gặp nguy hiểm. Rồi đột nhiên anh ta chợt nhớ ra điều gì. Nếu ngay từ đầu cây Dangsan còn nguyên vẹn ở đó, vậy thì những người trong làng đã không phải chết đi vì bệnh tật rồi. Rốt cuộc là ai đã chặt cái cây Dangsan ở trong làng này chứ? Kẻ ngu xuẩn nào lại đi chặt mất cái cây thần bảo hộ linh thiêng của cả ngôi làng, khiến cho ma quỷ mang dịch bệnh đến ngôi làng này vậy chứ? Mặc dù không biết thủ phạm là ai nhưng anh ta lại vô cùng căm phẫn.
“Đây rồi, chính là cái người đang đứng chỗ cái cây đằng kia.”
Lúc đó, có khoảng mười người đàn ông theo sau một cậu bé đang cùng bước vào trong làng.
“Chắc chắn là người này. Vừa lúc nãy chính ông ta đã đốn ngã cây Dangsan ở làng chúng ta, hai mắt cháu nhìn thấy rõ ràng.”
Trước những lời nói đằng đằng sát khí của cậu bé, những người đàn ông nắm chặt cuốc và xẻng trong tay. Cô vợ bước đi chậm chậm lướt qua những người đàn ông nhưng không một ai trong số họ quay đầu lại nhìn.
“Đúng là ngôi làng dành cho lũ khốn sinh sống nên mới thu hút cả đàn chó như vậy.”
Một người đàn ông nghiến chặt răng đá mạnh vào một con chó.
Cô vợ dừng bước và quay lại nhìn Seok-sam. Rồi cô ta bật cười ngặt nghẽo đến muốn lộn cả ruột, cùng lúc đó, những người đàn ông ở làng bên cạnh xông đến dùng vũ khí tấn công Seok-sam.
*
Tôi thấy ớn lạnh phía sau gáy.
“Bà ơi, cháu sẽ đo huyết áp và nhiệt độ cho bà. Rồi tiếp truyền dịch cho bà.”
Ngay lúc đó cô y tá bước vào nên câu chuyện bị gián đoạn.
“Nhiệt độ của bà bình thường, nhưng huyết áp đang cao lắm. Chỉ số viêm nhiễm trong xét nghiệm máu cũng khá cao, chỉ số đường huyết cũng không ổn định. Tối nay bác sĩ điều trị cho bà sẽ khám bệnh và yêu cầu bà đến khu điều trị tập trung.”
Cô y tá vui vẻ giải thích cho bà cố về những điều không may có thể xảy ra trong thời gian tới và rời khỏi phòng bệnh. Khác hẳn với vẻ mặt buồn bã của tôi, bà cố bình tĩnh gật đầu.
“Bà Wang ơi, vậy cô vợ mới đó chính là quỷ mang dịch bệnh đến thật sao?”
Bà cố nhìn tôi và mỉm cười.
“Chuyện đó bà cũng không rõ. Người lớn đôi khi cũng hay bịa ra những câu chuyện đáng sợ để dọa trẻ con mà. Nhưng chú của bà bị đánh đập một trận tơi bời ở đó rồi ông đổ bệnh khoảng một tháng, sau đó thì qua đời. Rồi dịch bệnh lây lan sang từng nhà, từng ngôi làng bên cạnh, rồi từng người một chết đi.”
Giọng của bà cố từ từ nhỏ lại. Những bình dịch truyền mới lớn nhỏ giống như được hẹn giờ sẵn, rơi từng giọt vào trong người bà với tốc độ của kim giây. Khò khò. Tiếng ngáy dài trầm vang lên giữa phòng bệnh tĩnh mịch. Tôi đứng dậy và bước tới nhìn khuôn mặt của bà cố. Tôi mong rằng toàn bộ câu chuyện đều là bịa đặt để hù dọa những đứa trẻ hư.
“Này, bà Wang đã ngủ rồi à?”
Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Là anh trai. Trên tay đang xách theo bánh bông lan và bánh mì soboro mà bà yêu thích.
“Hôm nay không có lịch học thêm mà sao anh về trễ vậy? Muốn vào thì vào nhanh còn không thì mau đi đi. Bà vừa mới chợp mắt rồi.”
Anh trai cứ đứng ngập ngừng ngay giữa cửa.
“Anh gặp được một cô gái rất xinh ở ngay tầng một, nghe cô ấy nói chuyện vài câu xong cô ấy đi theo anh đến tận đây. Cô ấy nói muốn đến xem phòng bệnh. Bọn anh vào trong nhé.”
Anh ấy còn không chờ tôi trả lời đã bước vào trong phòng và vẫy tay về phía cửa.
“Come on, come on. My Grandmother is sleeping.” (vào đi vào đi, bà của tôi đang ngủ.)
Anh trai thì thào nói. Ngay sau đó một cô gái nhỏ nhắn trùm khăn đen che toàn thân bước vào phòng bệnh, cô gái kéo chiếc khăn đen ra, để lộ một chiếc sườn xám màu đỏ thêu kim tuyến. Đôi mắt to tròn bên dưới hàng lông mày hình lá liễu được tỉa thưa, lướt nhìn tôi và bà cố.
“Hěn gāoxìng jiàn dào nǐ.” (Rất vui được gặp mặt.)
Giọng nói của cô gái hòa lẫn với âm thanh của tin tức.
“Tin tức vừa được truyền đến. Bệnh viêm phổi đang lan rộng khắp Vũ Hán, Trung Quốc. Hiện đang xuất hiện trong nước...”
Một mùi hương thoang thoảng giống mùi phấn không biết từ đâu bay đến lan tỏa khắp phòng bệnh, cô gái khẽ cười nhạt một cái rồi nắm lấy tay anh trai đặt lên tay tôi. Anh trai tôi nhìn cô gái với vẻ mặt ngốc nghếch nhất trên đời. Vẻ mặt của tôi khi đang nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô gái ấy, cũng giống như vậy hay chăng?
CHÚ THÍCH
1 Trang phục cưới của đàn ông Hàn Quốc.2 Đàn ông đã kết hôn ngày xưa phải búi tóc cao.
Chiếc áo Jeogori mặc lót bên trong của phụ nữ khi mặc áo truyền thống.
1 Bức tượng gỗ được xem là thần hộ vệ cho ngôi làng.