Danh Sách Mua Sắm Của Kẻ Sát Nhân

Lượt đọc: 1755 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một ngày nào đó của lũ chó

Bữa cơm trưa vào ngày thứ tư là món mì Janchi guksu. Đúng hôm trời đổ mưa, những đứa trẻ háu ăn còn đang mải mê dùng đũa để xới vào những bát mì đầy ắp. Chỉ có duy nhất một mình Jo-yi không hề động đũa vào khay thức ăn. Cô mang khay đồ ăn còn nguyên đi về hướng thùng thu gom phế liệu. Yoon-seo, người bạn thân nhất của Jo-yi còn đang dùng chiếc răng cửa để cắn sợi mì, cũng vội vàng đi theo Jo-yi ra khỏi nhà ăn.

“Im Jo-yi, sao cậu lại không ăn? Cậu thích món mì này mà. Cậu uống cái này không?”

Yoon-seo đưa cho Jo-yi chai nước ép dứa đã chuẩn bị sẵn, định dùng để tráng miệng. Gương mặt của Jo-yi được phản chiếu trên chai nước, những giọt nước tụ lại xung quanh thành chai, nhìn hình ảnh phản chiếu trên đó trông giống như Jo-yi đang toát mồ hôi lạnh vậy.

“Mình bây giờ mà còn nuốt trôi được cơm sao? Mình bị ghép nhóm với tên Park Yeon-soo rồi còn gì. Bị ghép với tên tâm thần ngu ngốc như vậy làm sao chuẩn bị tốt cho kỳ thi đánh giá năng lực lần này chứ? Càng nghĩ tới càng bực mình.”

Jo-yi uống ừng ực một hơi cạn chai nước ép dứa. Yeon-soo là học sinh có nguy cơ nhất trong suốt ba năm học. Hầu như ngày nào cũng đi trễ. Dùng áo khoác che chắn để ngủ trong giờ học là chuyện như cơm bữa. Trong mắt các bạn ở lớp, cậu ta là người không có nổi một điểm nào tốt đẹp. Cậu ta chơi game trắng đêm đến nỗi mắt đỏ ngầu, đầu tóc thì như tổ quạ, thi thoảng khắp người toàn là mùi thuốc lá. Đã vậy, cứ mỗi giờ ăn trưa cậu ta dùng bờ vai xô ngã hết các đối thủ để giành lấy một chỗ ngồi tốt nhất trong nhà ăn. Ăn xong còn để khay đồ ăn trống ngay chỗ ngồi rồi quay trở về lớp học.

“Park Yeon-soo đúng là có hơi bất ổn thật. Nhưng trong nhóm còn có Kim Tae-hyun, chủ tịch hội học sinh, cậu ấy cũng tốt mà. Chỉ cần hai cậu làm tốt là được rồi.”

Mặc cho Yoon-seo có ra sức an ủi, nhưng Jo-yi vẫn không hạ được cơn tức giận trong lòng, vốn dĩ Jo-yi thích Tae-hyun, nên bản thân đang lo sợ mình sẽ bộc lộ tính khí khó coi như bây giờ ở trước mặt cậu bạn ấy.

“Này, Tae-hyun đang đến kìa. Cậu lên tiếng trước đi, dù gì hai người cũng phải làm thân với nhau mà.”

Yoon-seo thúc nhẹ vào bên hông của Jo-yi. Tae-hyun với gương mặt sáng sủa, ngón tay và làn da trắng mịn, sạch sẽ, đầu tóc được cắt ngắn gọn gàng, cậu ấy mặc bộ đồng phục học sinh bước tới từ hành lang phía bên kia, xung quanh tỏa ra hào quang bảy màu tựa như một nam thần.

“Tae-hyun, cậu có thời gian để trao đổi về bài tập nhóm không?”

Jo-yi nở nụ cười trông gượng gạo bắt chuyện với Tae-hyun. Hai người học chung lớp mới được ba tháng. Hôm nay là ngày đầu tiên hai người họ chính thức nói chuyện với nhau.

“Bây giờ sao?”

Jo-yi khẽ gật đầu. Tae-hyun lập tức nhoẻn miệng cười và chỉ ngón tay cái về băng ghế ở phía trước thư viện.

“Mình vào trong lớp trước đây, chút nữa gặp cậu nhé Jo-yi.”

Jo-yi tránh né ánh mắt của Yoon-seo, rồi bước đi về phía thư viện cùng Tae-hyun một cách tự nhiên. Tae-hyun lấy hai chai nước từ trong máy bán hàng tự động, một chai đưa cho Jo-yi. Là loại nước ép dứa Jo-yi vừa mới uống xong.

“Mình có rồi...”

Jo-yi thấy tính khí có chút ngốc nghếch không ngờ đó của Tae-hyun quả thật rất đáng yêu.

“À xin lỗi. Đáng ra mình nên hỏi cậu thích uống gì. Giờ chúng ta bàn về bài tập thôi.”

Jo-yi nghe rõ mùi thơm của nước xả vải tỏa ra từ đồng phục khi ngồi cạnh Tae-hyun và cảm thấy mùi đó rất hợp với cậu bạn ấy.

“Park Yeon-soo ấy mà, cứ mặc kệ cậu ta, hai chúng ta làm bài tập cùng nhau thôi cậu thấy sao? Cũng chẳng biết cậu ta có tham gia thảo luận nhóm không, nhưng chắc chắn sẽ làm chậm tiến độ bài tập nhóm, cứ coi như không có, chỉ cần viết tên cậu ấy lên trên bài luận thôi.”

Tae-hyun không thể trả lời ngay được, cậu ấy được mẹ dạy rằng phải luôn tuân thủ theo đúng nguyên tắc được đề ra. Nhưng cậu ấy cũng không muốn bị cậu bạn Yeon-soo học tệ nhất trường làm hỏng kỳ đánh giá lần này.

“Sao vậy, cậu cần suy nghĩ hả? Thật ra làm vậy càng có lợi cho Park Yeon-soo mà. Chúng ta làm hết, cho cậu ta hai mươi điểm luyện tập, cậu ta càng không thể từ chối, chúng ta cứ suy nghĩ xem đó như là một món quà, đừng thấy áp lực gì cả, được không?”

Nghe Jo-yi nói như vậy, Tae-hyun khẽ mỉm cười gật đầu.

“Mấy cậu đang biến ai thành thú vật vậy hả?”

Lúc ấy, một giọng nói cộc cằn vang lên giữa hai người. Yeon-soo đang đứng ở lối cửa vào thư viện và khoanh tay nhìn hai người họ. Hết giờ học, cậu ta cũng không còn nơi nào để có thể chợp mắt ngoài thư viện.

“Kim Tae-hyun, cậu không cần lo, mình sẽ tự giải thích với cậu ấy.”

Jo-yi không muốn vì lời đề nghị của mình làm Tae-hyun phải khó xử. Jo-yi cắn chặt môi dưới và đứng dậy khỏi băng ghế.

“Thú vật gì chứ? Bọn mình không hề có ý nào như vậy. Không phải cậu đã nghe thấy hết rồi sao?”

Mỗi khi Jo-yi căng thẳng thường có thói quen vuốt phần tóc bên phải. Cô ấy quay đầu sang, dùng ngón tay vuốt phần tóc đang xõa trên vai, rồi hất tóc ra sau. Cô ấy nói với Tae-hyun rằng mình sẽ giải thích rõ ràng, nhưng lại không nói được gì, đầu óc choáng váng.

“Còn nói không phải nữa sao. Nếu cậu và cậu ta xem tôi là con người thì phải đối xử với tôi cho giống con người chứ? Đúng là không ra gì mà. Thật sự mà nói tôi cũng không thích làm bài tập nhóm đâu, nhưng mà bắt hai người làm luôn phần của tôi, thì tôi chẳng khác gì thú vật như mấy cậu nói. Cho nên tôi sẽ tham gia.”

Yeon-soo mở to mắt, đứng quan sát Jo-yi và Tae-hyun. Khác với vẻ mặt đỏ bừng vì xấu hổ và thất vọng của Jo-yi, thì vẻ mặt của Tae-hyun lại vô cùng bình thản.

“Kim Tae-hyun, chúng ta phải làm sao đây?”

Jo-yi thì thầm với Tae-hyun.

“Còn thế nào nữa, mình vẫn thích làm theo đúng luật.”

Tae-hyun nghĩ rằng để Park Yeon-soo cùng làm vẫn đúng hơn so với việc vi phạm nguyên tắc rồi khiến bản thân phải bứt rứt.

“Park Yeon-soo, sẵn vậy rồi cậu làm nhóm trưởng luôn có được không? Chẳng phải lúc nào cũng làm bài tập với nhóm, nhân tiện lần này cậu phát huy khả năng lãnh đạo cũng tốt mà.”

Tae-hyun đứng dậy khỏi băng ghế, nhìn về phía Yeon-soo rồi mỉm cười hiền lành. Jo-yi nghe những lời nói hoang đường đó liền thúc khuỷu tay vào tay Tae-hyun.

“Cậu làm sao vậy?”

Jo-yi khiển trách Tae-hyun bằng khẩu hình.

“Jo-yi làm trưởng nhóm câu lạc bộ bóng chuyền, còn tôi lại là hội trưởng hội học sinh nên rất bận. Còn cậu Yeon-soo, bớt ngủ lại một chút thì sẽ có thời gian hơn không phải sao.”

Yeon-soo cười nhạt khi nghe câu hỏi của Tae-hyun.

“Được thôi, chốt. Từ giờ hai cậu phải tuân theo những quy tắc mà tôi để ra. Hết buổi học ngày hôm nay cả nhóm tập trung ở phòng thảo luận B, tôi sẽ đăng ký phòng trước.”

So với một người tỏ vẻ mặt bất mãn thẳng thừng như Jo-yi, thì Yeon-soo càng ghét kẻ hay che giấu cảm xúc là Tae-hyun hơn. Cũng vì Tae-hyun là người đã bắt đầu cho cuộc chiến lần này. Yeon-soo đã hạ quyết tâm cho dù môn khác điểm số có chạm đáy, thì đánh giá năng lực môn Tư tưởng và Đạo đức nhất định phải đạt một trăm điểm.

Sau giờ học, trong nháy mắt những đứa trẻ tản ra như ong vỡ tổ. Chúng nhanh chóng đi đến học viện. Nếu là những ngày khác, Jo-yi và Tae-hyun cũng sẽ đi theo dòng người ấy, nhưng hôm nay thì không. Jo-yi kéo khóa áo khoác lên đến tận cằm, rồi bước lê bước chân đến phòng thảo luận. Yoon-seo tô một lớp son nước lên môi, vừa mấp máy môi vừa đứng quan sát ngay cạnh Jo-yi.

“Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo mà. Tự dưng đang từ thể loại lãng mạn lại chuyển sang thể loại kịch tính, vậy mà được sao?”

Jo-yi đút hai tay vào túi áo rồi lắc đầu nguây nguẩy.

“Vậy nên mình mới đi theo cậu đó. Vốn dĩ trong sự hồi hộp và đầy mạo hiểm này, sẽ nảy sinh tình tiết lãng mạn mà. Một đứa thích tiểu thuyết mạng như cậu lại không biết điều đó sao? Này, bọn họ đến trước rồi. Nhìn hai người họ đứng cạnh nhau như vậy, mình thấy thân hình của Park Yeon-soo cũng không tệ đấy chứ. Người thì cao, vai thì rộng, nếu như không có mụn thì gương mặt đó phải nói là kiệt tác đúng không.”

Jo-yi dùng ngón tay cái và ngón trỏ bịt vào miệng đang luyên thuyên của Yoon-seo. Sau đó hít một hơi thật sâu rồi bước đến trước cửa phòng thảo luận.

“Cậu đợi lâu chưa? Sao cậu không vào trong trước đi.”

Jo-yi ngước lên nhìn Tae-hyun và nhẹ nhàng nói.

“Đừng có mà ảo tưởng, chúng tôi vừa mới đến đây thôi. Sao Choi Yoon-seo lại theo đến đây?”

Yeon-soo đáp trả lại lời nói của Jo-yi.

“Mẹ của Yoon-seo sẽ chở chúng tôi đến buổi học thêm, nên chúng tôi quyết định chờ nhau luôn, cậu ấy không tham gia thảo luận đâu nên cậu đừng bận tâm.”

Chào bạn, đây là bản sửa lỗi chính tả và định dạng cho đoạn văn bản của bạn:

Jo-yi nhìn vào khoảng không và nói để tránh ánh mắt của Yeon-soo. Tae-hyun mở khóa cửa phòng thảo luận. Bên trong là không gian đơn giản, gồm một cái bàn tròn và sáu cái ghế, phía trước được đặt tấm bảng màu trắng. Tae-hyun ngồi xuống chỗ ngồi đối diện với tấm bảng trắng, Jo-yi cũng ngồi xuống ngay cạnh cậu ấy. Yeon-soo ném cặp sách lên bàn, rồi ngồi xuống phía đối diện.

“Tóm lại bài tập đánh giá lần này là gì? Ai giải thích cho tôi nghe đi nào.”

Nghe xong câu hỏi của Yeon-soo, Jo-yi và Yoon-seo đồng loạt cười phá lên. Cậu ta thậm chí còn không biết bài đánh giá năng lực môn Tư tưởng và Đạo đức trong học kỳ này là gì, nhưng bởi vì lòng tự tôn nhỏ nhoi của mình nên mới quyết định ngồi ở đây.

“Yoon-seo, cậu thay bọn mình giải thích về bài tập môn Tư tưởng và Đạo đức đi. Cậu giỏi bắt chước giọng của cô giáo lắm mà. Giải tỏa căng thẳng chút đi.”

Yoon-seo thích lời đề nghị của Tae-hyun, liền cười toe toét rồi bước đến phía trước tấm bảng.

“Mình sao dám từ chối lời đề nghị của chủ tịch Kim Tae-hyun được chứ? Theo lẽ thường tình, mình phải tuân thủ thôi. Không phải vậy sao? Anh Tess?”

Yoon-seo bắt chước y chang giọng nói của giáo viên môn Tư tưởng và Đạo đức. Jo-yi và Tae-hyun cũng giải tỏa phần nào và bật cười lớn. Yeon-soo ngượng nghịu lôi bút vở ra và nhìn Yoon-seo.

“Các bạn học sinh, khi nhắc đến triết học, mọi người chỉ nhắc tới Khổng Tử, Mạnh Tử, Kant và Plato. Rồi học thuộc từng câu từng chữ các định nghĩa về tư tưởng xã hội. Cô cũng biết chúng thật là nhàm chán, cho nên kì thi đánh giá lần này cô muốn nó trở nên thật thú vị. Làm gì vậy Yeon-soo, mau viết vào, viết đi.”

Yoon-seo bắt chước y chang cả nét mặt của cô giáo và ném một lời đẩy ẩn ý về phía Yeon-soo.

“Nào, bây giờ chúng ta hãy thử đặt một giả định vô thực thử xem. Bỗng một ngày nào đó những con chó biết nói chuyện. Biết nói chuyện khác với việc phát ra âm thanh các em biết chứ? Khi những chú chó trở nên thông minh hơn, có thể trò chuyện được với con người và chúng bắt đầu yêu cầu quyền lợi. Vậy thì sẽ xuất hiện những vấn đề gì nào? Đúng rồi. Chủ tịch Tae-hyun của chúng ta đã chỉ ra chính xác vấn đề rồi. Nào chúng ta hãy cùng thảo luận xem, khi bọn chúng đòi hỏi quyền con người, vậy thì chúng ta có thể công nhận và chấp nhận sự bình đẳng với loài chó, dưới góc độ tư tưởng và đạo đức hay không? Báo cáo kết quả sẽ do trưởng nhóm tập hợp lại, nhưng mà cô nói cho mấy em biết, một điểm quan trọng trong bài đánh giá lần này đó chính là tính mới lạ. Nhưng mà mấy em đừng quên, nếu gửi bài mà không chịu động não suy nghĩ thì sẽ bị bay mất hai điểm đấy.”

Yoon-seo đi về phía Jo-yi, tinh nghịch lúc lắc ngón tay, rồi kéo ghế ngồi xuống.

Yeon-soo cười phá lên. Dùng tay vò đầu rồi ném chiếc bút bi đi.

“Có thật đó là bài tập không vậy? Câu trả lời quá đơn giản rồi còn gì?”

Jo-yi và Tae-hyun nhìn Yeon-soo đầy nghi hoặc trước câu nói đó.

“Cậu biết câu trả lời rồi sao? Vậy cậu thử nói xem nào?”

Jo-yi khoanh tay, dùng chiếc răng cửa cắn vào phần da chết ở môi dưới và lên tiếng.

“Mấy cậu nhớ lại bộ phim Zootopia đi. Có khác gì với con người không? Một đám động vật có não, cùng suy nghĩ, cùng sống chung, cùng hợp tác. Nếu mà loài chó biết nói thì đương nhiên phải cho nó quyền con người chứ sao. Chứ thấy không vừa lòng là tùy tiện đối xử với người ta như súc vật giống hai người, mới không có tư cách làm con người đó.”

Nghe những lời nói đó của Yeon-soo, Jo-yi gật gù trong sự bứt rứt. Biểu hiện của Yeon-soo vô cùng thô lỗ nhưng cô ấy lại thấy đồng quan điểm, cô ấy nghĩ rằng dựa vào chủ nghĩa đa nguyên và lòng khoan dung, con người cũng nên bao dung loài chó. Đương nhiên những con chó biết nói cũng chỉ chiếm thiểu số. Nhưng dù là số ít, thì cũng nên tôn trọng, đảm bảo quyền lợi cho chúng.

“Không, mình phản đối ý kiến đó. Mình chắc chắn với câu trả lời đó, chúng ta sẽ không được nhận điểm nào đâu.”

Tae-hyun đẩy ghế ra đứng dậy, rồi tiến đến tấm bảng trắng.

“Một con chó biết nói trước tiên sẽ khiến xã hội loài người bị hỗn loạn.”

Tae-hyun vẽ một con chó đang há miệng sủa lên trên bảng trắng.

“Thật ra mình đồng tình với ý kiến của Yeon-soo. Còn cậu sao lại nghĩ như vậy?”

Jo-yi lộ rõ vẻ phấn khích và tò mò. Vì không có một cuộc thảo luận nào thú vị bằng một cuộc thảo luận có nhiều ý kiến chặt chẽ cùng được chia sẻ.

“Vì nếu loài chó có trí thông minh cũng như thành thạo ngôn ngữ giống với con người, vậy con người sẽ bị nắm thóp. Mấy cậu nghĩ con người có đạo đức đến vậy sao? Ai cũng có những tham vọng được giấu kín. Có người thì có thói quen hay ăn cắp vặt. Có người thì lại đi làm thêm trái pháp luật, chẳng phải những con chó cưng ấy biết rõ nhất những bí mật lớn nhỏ đó của con người sao?”

Những lời nói của Tae-hyun khiến cho Jo-yi và Yoon-seo, cả Yeon-soo đều không biết nên nói như thế nào, đôi mắt cứ trợn tròn ra.

"Loài chó cũng vậy, không phải con chó nào cũng hiền lành và trung thực. Nếu như một chú chó nổi lòng tham lên thì nó có thể chống lại chúng ta. Hoặc nó lợi dụng sự tín nhiệm của con người rồi phạm tội thì sao. Thời khắc trao quyền con người cho loài chó cũng là lúc tất cả những bí mật của chúng ta bị phơi bày, rồi mọi việc sẽ diễn ra theo hướng toàn là bất lợi.”

Jo-yi lặng lẽ giơ tay.

“Im Jo-yi, cậu có ý kiến à?”

Cả ba người cùng hướng ánh mắt về phía Jo-yi.

“Nếu lúc đó chúng ta tuyên bố không trao quyền con người cho loài chó. Thì có chắc rằng chúng sẽ không phát ngôn làm ảnh hưởng đến thế giới này không? Có thể sẽ không có tác dụng trước pháp luật nhưng mà, một khi con người đã nghĩ chúng sẽ gây ảnh hưởng đến danh dự và uy tín của mình, vậy liệu con người có chịu để yên cho loài chó không?”

Yeon-soo nhanh chóng ghi chép lại những lời nói của Jo-yi.

“Một ý kiến khá hay, nhưng lại không liên quan đến bài thảo luận lần này. Điều giáo viên muốn chính là kết quả mới lạ của cuộc thảo luận. Nếu như chúng ta kết luận nên trao quyền con người cho loài chó theo ý kiến của Yeon-soo và ý kiến của cậu, thì rõ ràng rất khó để vượt qua kỳ đánh giá này. Mình muốn đạt điểm tuyệt đối. Nên rất mong mọi người sẽ viết báo cáo dựa vào ý kiến của mình. Khi nào viết xong báo cáo nhớ đưa cho mình xem trước rồi hãy nộp bài nhé.”

Tae-hyun nói với Yeon-soo xong thì xách túi rời đi. Tae-hyun nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng và từ tốn, nhưng rõ ràng, ẩn sâu bên trong lời nói chính là mệnh lệnh bắt buộc phải tuân theo.

“Cậu đang ra lệnh cho tôi đó hả?”

Yeon-soo nổi đóa lên.

“Bạn bè với nhau sao ra lệnh được chứ. Mẹ của mình đang đứng đợi bên ngoài, mình phải đi vội nên mới nhờ cậu giúp. Cậu thông cảm đi.”

“Này, Kim Tae-hyun, cậu có biết những suy nghĩ tưởng giỏi giang đó của cậu nguy hiểm tới chừng nào không? Tên khốn này đúng là tâm thần mà.”

Yeon-soo tức giận đến sôi máu, chỉ tay về phía Tae-hyun. Thái độ của Tae-hyun biến đổi, nét mặt trở nên vô cùng lạnh lùng.

“Tôi chỉ lựa chọn điều đúng đắn vốn có, để không xảy ra vấn đề về sau thôi, tôi không thấy mình làm sai gì hết. Vậy chắc là cậu có thể hẹn hò, kết hôn với một con chó, nhận nuôi một con chó con, rồi nghe nó gọi là Ba phải không? Chỉ có những kẻ được trao quyền con người y chang lũ động vật đó, thì mới nghĩ như vậy thôi. Tôi muốn kết hôn với một cô gái là con người, sinh ra một đứa con cũng là con người, và tôi muốn trở thành thủ lĩnh của loài người, cậu không có tự tin như vậy đúng không?”

Bầu không khí trở nên căng thẳng. Nhưng những lời Tae-hyun nói ra, Yeon-soo không hề nổi giận. Bởi vì nếu như đứng ra đấu với nhau thì cậu ta sẽ ở thế bất lợi. Cha làm giám đốc trong một tập đoàn lớn. Mẹ là giáo sư một trường đại học. Tae-hyun nổi tiếng là người có thành tích luôn nằm ở top đầu, khả năng lãnh đạo lúc nào cũng đúng chuẩn mực. Ngược lại, Yeon-soo lại mất mẹ từ hồi lớp chín, còn cha thì bị bệnh tâm thần phân liệt phải nhập viện điều trị trong khu phòng riêng biệt. Chi phí nằm viện và chi phí sinh hoạt đều do một mình Yeon-soo phải cáng đáng. Ngày nào cũng làm thêm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi, rồi vội vã đến trường khi chưa kịp tắm rửa. Cậu ta cũng không thể nói với ai lý do tại sao lại hay nằm ngủ gật trên lớp học. Nếu cậu ta vung nắm đấm trước những lời gây sự của Tae-hyun, không biết chừng trong cơn tức giận cậu ta sẽ nói hết ra những bí mật mà bản thân đang muốn che giấu.

“Này, cậu đi đi. Đủ rồi nên cậu biến hộ dùm. Tôi sẽ viết thật cẩn thận ý kiến lố bịch của cậu vào trong báo cáo nên cậu đừng có lo. Dừng lại ở đây đi.”

Yeon-soo vuốt mặt, rồi đeo cặp sang một bên vai.

“Chúng ta cũng đi thôi, ngày mai rồi bàn tiếp.”

Tình hình căng thẳng lắng xuống, Jo-yi và Yoon-seo liếc nhìn nhau một cái, rồi rời khỏi phòng thảo luận, đi xuống phía cầu thang.

“Này, hơi vỡ mộng vì Kim Tae-hyun đó. Đúng không? Bình thường nhìn cậu ấy vừa thông minh lại còn ngọt ngào. Đột nhiên đổi khác làm mình thấy đáng sợ. Cậu ta muốn nhai luôn xương của Park Yeon-soo. Cậu cũng thấy ớn lạnh đúng không?”

Cả hai đi cách xa khỏi phòng thảo luận, Yoon-seo nói khe khẽ.

“Không biết, mình thấy lời của Tae-hyun cũng có lý. Mười người trăm ý mà, đúng là khó để đạt được điểm cao. Cậu ấy còn được nhận vào trường Harvard. Ở trường đó tất cả mọi thứ đều phải thảo luận, rồi viết ra một bài luận thật độc đáo để nhận điểm. Nhưng thành thật mà nói, cậu ấy quá khác so với những gì mình kỳ vọng, nên thấy có chút bàng hoàng.”

Jo-yi thấp thoáng nhớ lại khuôn mặt của Tae-hyun, ánh mắt lạnh tanh như một con sói đang hú thành tiếng rằng: “Tôi muốn trở thành thủ lĩnh của loài người.” Mặc dù có chút lạ lẫm, nhưng trong lòng Jo-yi lại tự hỏi liệu đó có phải là bộ mặt thật của Tae-hyun hay chăng, cô ấy muốn suy nghĩ theo chiều hướng tốt. Bởi càng suy nghĩ cũng không thể đưa ra một kết quả rõ ràng cho bài thảo luận. Hơn nữa, cô cũng không đủ tự tin để có thể đánh bại một anh tài đã sớm được nhận vào trường Harvard. Jo-yi thở dài khi nghĩ đến bản thân mình, thật may vì chỉ sống ở Seoul thôi, khác biệt hẳn với hoàn cảnh của Tae-hyun. Cả hai bước ra khỏi cổng trường và nhìn xung quanh. Giờ này hầu hết các bạn học sinh đều đã về hết nên những con đường trở nên vắng vẻ.

“Mẹ à, mẹ đang ở đâu vậy, con với Jo-yi đang ở trước cổng rồi. À, ngã tư hả? Vậy thì cũng sắp đến rồi. Tụi con sẽ chờ ở chỗ băng qua đường.”

Yoon-seo nói chuyện điện thoại với mẹ xong, đầu tựa vào vai Jo-yi như thể đang bị kiệt sức.

“Chút nữa hết giờ học thêm cậu có muốn ăn bánh mì kẹp xúc xích với lại tteokbokki, không thì món Mala Tang?”

Để thay đổi không khí, Jo-yi mở ứng dụng giao hàng lên.

“Này này, đừng làm vậy, món sushi với lại thịt tẩm bột chiên...”

Một chiếc xe khách có dòng chữ “sân tập golf số 1” dừng lại trước hai cô gái đang mải mê chọn thực đơn cho buổi tối. Một người đàn ông trung niên bước xuống từ ghế lái và tiến gần đến họ.

“Cô gái ơi, à không, hai em học sinh ơi, cho chú hỏi một chuyện này với.”

Hình xăm đầu rồng màu xanh bên dưới tay áo người đàn ông đã thu hút sự chú ý của cả hai. Người đàn ông có mái tóc đã chuyển màu hoa râm, vầng trán hẹp, đôi mắt sâu và đôi môi mỏng. Anh ta có thói quen vặn cổ phát ra âm thanh cồm cộp.

“Chú muốn hỏi gì ạ?”

Jo-yi trong lòng vừa mong mẹ Yoon-seo đến thật nhanh, vừa trả lời người đàn ông.

“Có phải Kim Tae-hyun đang học năm thứ ba trong trường này không? Cậu ấy cao ráo, khuôn mặt đẹp trai nhìn không khác gì người nổi tiếng, hai cháu biết không?”

Năm thứ ba trong trường này chỉ có một Tae-hyun duy nhất.

“Sao chú lại hỏi cậu ta?”

Lần này tới lượt Yoon-seo hỏi.

“Nghe cháu nói vậy thì quả là cậu ta học trường này rồi. Thằng khốn đó hôm qua cuối giờ làm. Lại mượn khách quen của chúng tôi năm triệu won, bây giờ lại không thèm nghe máy. Cậu ta còn tắt camera đi thì đúng đã lên kế hoạch sẵn mà.

Vậy mà hôm nay không thấy đâu hết. Đúng là thằng khốn làm người ta bực mình mà.”

Người đàn ông đó là ông chủ nơi làm việc của Tae-hyun. Tae-hyun từng làm thêm tại trạm xăng dầu do em trai của người đàn ông đó điều hành. Thấy cậu ta có vẻ bề ngoài và có tài ăn nói nên người đàn ông đã đưa cậu ta đến làm lễ tân tại sân golf cá nhân. Từ khi Tae-hyun đến làm việc thì doanh thu trong nửa năm tăng lên nhanh chóng, chủ yếu doanh thu từ các khách hàng nữ.

“Chú ơi, chắc chú nhầm với trường khác rồi. Kim Tae-hyun không phải người chấp nhận làm mấy công việc làm thêm đó đâu. Bố cậu ấy là giám đốc điều hành Tập đoàn Doosung. Còn mẹ là giáo sư khoa piano. Không chỉ vậy, cậu ấy còn nhận được thư mời nhập học tại trường Harvard nữa. Người như vậy thì tại sao lại phải đi làm thêm chứ?”

Jo-yi cảm thấy những lời người đàn ông nói ra quá vô lý nên xổ ra một tràng câu trả lời.

“Ha ha, cậu ta đúng là một tên lừa đảo mà. Trời đất, cậu ta sao có thể đi nói với bạn bè mình như vậy. Thật ra bố mẹ của Kim Tae-hyun...”

Người đàn ông đang định nói thêm thì mẹ của Yoon-Seo đã đến nơi và bấm còi.

“Jo-yi à đi thôi, đừng nói thêm gì vẫn hơn.”

Yoon-seo kéo Jo-yi lên một chiếc xe Range Rover màu trắng. Hai người lên xe đi mất thì người đàn ông cười ngặt nghẽo, rồi lại nhìn vào cổng trường.

“Ông chủ, chắc ông bị mất trí rồi, tôi đi về lâu rồi mà.”

Tae-hyun đút tay vào túi quần và thì thầm từ phía sau lưng người đàn ông. Người đàn ông giật mình vì giọng nói bất thình lình.

“Này, thằng khốn, cái thằng không khác gì con chuột này.”

Người đàn ông túm lấy cổ áo Tae-hyun.

“Chỉ vì năm triệu đó mà chú mò đến tận trường học sao? Nhưng mà giờ biết làm sao đây, ông chủ phải trả thay cho tôi số tiền đó rồi.”

Tae-hyun thô bạo hất tay người đàn ông ra.

“Tôi phát ốm vì cậu mất. Cậu mượn tiền của cô Shin xong sao lại không nghe máy?”

“Vì tôi thay số rồi mà. Chú này, chú nghĩ bà cô đó muốn gì ở tôi mà dám đưa tiền cho tôi hả? Trong đầu chú cũng toàn chuyện đen tối mà. Chú cũng thừa biết bà cô ta tại sao lại đưa tiền cho trẻ vị thành niên còn gì. Tóm lại, nếu mà muốn bắt tội vay nợ của tôi, thì phải chứng minh từ việc tôi đã từng làm thêm chỗ của chú... Chắc là chú không dám làm vậy đâu.”

Người đàn ông vô cùng bất ngờ vì Tae-hyun thông minh hơn những gì ông ta nghĩ.

“Tôi trả lương cho cậu, sao tôi lại không dám chứng minh chứ? Cậu bảo đang khó khăn nên ứng trước lương, tôi còn chưa trừ hết nợ nữa. Cậu đâm sau lưng tôi như vậy thì đâu được.”

“Chú đang nói bị đâm bằng gì chứ? Chú có muốn bị đâm bằng dao thật không?”

“Cái gì?”

Đúng là nhờ Tae-hyun nên doanh thu sân golf tăng lên khá nhiều, nhưng trong suốt thời gian đó Tae-hyun cũng đã được nhận một khoản tiền boa gấp đôi tiền lương. Người đàn ông đã nhắm mắt làm ngơ cho qua, nên lần này anh ta cảm thấy giống như bị Tae-hyun phản bội.

“Con dao mà tôi nói, chính là phải tuân thủ theo pháp luật. Chú giao cho tôi quản lý SNS và bắt tôi đăng quảng cáo còn gì. Chú kêu tôi gọi điện cho khách hàng, rồi nhận lịch hẹn nữa mà? Cái đó đều là tiếp thị qua điện thoại. Trẻ vị thành niên không được phép làm, đó là bất hợp pháp. Nào, vậy bây giờ tôi vẫn là nhân viên làm thêm của chú hả?”

Người đàn ông không thể nói nên lời.

Nhiều chủ doanh nghiệp xấu xa, chuyên tuyển dụng và giao việc không thích hợp cho trẻ vị thành niên. Nhiều trường hợp còn mang danh nghĩa viện trợ cho trẻ vị thành niên. Đó là cách tốt nhất nhằm làm giảm chi phí để tránh bị thua lỗ.

“Thằng khốn này, mày nuốt trọn năm triệu rồi biến cho tao. Tao sẽ không bao giờ làm việc với loại người có vẻ bề ngoài như mày nữa.”

Người đàn ông nhổ nước bọt vào đôi giày thể thao màu trắng của Tae-hyun rồi quay lưng đi. Đến khi chỉ còn một mình Tae-hyun đứng đó, cậu ta mới dám thở phào.

“Hôm nay quả là gặp may. Nhưng mà, Im Jo-yi với lại Choi Yoon-seo, tốt hơn hết là hai cậu nên quên hết những gì đã nghe thấy và ngậm chặt miệng lại...”

Tae-hyun nhìn về phía chiếc xe Range Rover đã rời đi từ lâu và tự nhủ.

Buổi học phụ đạo phải hơn 9 giờ tối mới kết thúc. Jo-yi và Yoon-seo ngồi đối diện nhau giải quyết bữa tối bằng món sushi cá hồi và trà sữa trân châu được giao hàng đến. Nếu là ngày thường, cả hai sẽ ăn ngấu nghiến không nói lời nào để lấp đầy cái bụng rỗng, nhưng hôm nay lại khác. Yoon-seo đặt đôi đũa xuống bàn và uống ly trà sữa.

“Những lời ông chú lúc nãy nói, chắc không phải thật đâu nhỉ?”

Cái tên Kim Tae-hyun nghe khá phổ biến, cái tên này còn không phân biệt được giới tính. Xung quanh còn có ba ngôi trường khác nằm san sát nhau. Yoon-seo chỉ muốn tin rằng ông chú ấy đã nhầm người ở trường khác.

“Mình không rõ, Kim Tae-hyun ở trường khác cũng cao ráo và đẹp trai luôn sao?”

Jo-yi nghĩ rằng không biết chừng Kim Tae-hyun mà người đàn ông kia tìm kiếm chính là hội trưởng, người mà hai bọn họ quen biết. Nếu thật sự là như vậy, thì Tae-hyun đã có vô vàn lời nói dối. Khu vực gần đây không hiếm những đứa trẻ có cha mẹ làm giám đốc hoặc làm chuyên gia. Nhưng cũng không vì lẽ đó mà phải xấu hổ khi nói về tên tuổi hay sự giàu có của cha mẹ mình. Chỉ có một mình Tae-hyun là thường xuyên nói về dự án mới của bố, hoặc các video độc tấu của mẹ. Jo-yi lấy điện thoại ra và tìm kiếm video độc tấu của nghệ sĩ piano Jung Hyun-rim. Một người phụ nữ ở độ tuổi cuối bốn mươi, mặc một chiếc đầm đuôi cá đính kim tuyến, ngồi xuống trước cây đàn piano trong tiếng vỗ tay của mọi người. Cô ấy đàn bài Ánh trăng của Debussy. Một giai điệu tuyệt đẹp đan xen những biểu cảm đầy tuyệt vọng, lẫn vui sướng, lúc khóc lúc cười thay phiên nhau.

“Trong video là mẹ của Tae-hyun đúng không? Nhìn khuôn mặt với đôi mắt cũng có nét giống.”

Yoon-seo di chuyển sang ngồi cạnh Jo-yi. Jo-yi lướt xuống đọc các lời bình luận, chủ yếu là những lời chúc mừng của các sinh viên và đồng nghiệp. Cũng có xen kẽ những lời ủng hộ từ người hâm mộ và những người hiểu biết về âm nhạc. Giữa hàng trăm lời bình luận, Jo-yi bị thu hút bởi người dùng có nickname “Number one Golf”. “Number one Golf” đã để lại lời bình luận như thế này: Nếu quay trở về nước chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại cửa hàng. T-H.

“Yoon-seo à, không biết tại sao mình lại thấy chữ T và H này chính là tên của Tae-hyun. Cậu có nghĩ vậy không?”

Jo-yi đưa điện thoại cho Yoon-seo, tay nổi cả da gà.

“Này, bên dưới còn có bình luận khác nữa. Chúc mừng người vợ yêu quý của anh đã có buổi độc tấu đầu tiên tại Berlin. Nhưng mà tên tài khoản là Park In-pyo. Bố của Kim Tae-hyun không thể mang họ Park được. Tất cả đúng là do Kim Tae-hyun bịa ra mà.”

Yoon-seo đẩy điện thoại ra xa như thể sợ bị dính phải một thứ gì đó bẩn thỉu. Những giai điệu đẹp đẽ đang đến lúc cao trào nhưng hai cô gái không còn nghe thấy gì được nữa.

“Nếu tất cả đều là lời nói dối, vậy thì chuyện được Harvard mời nhập học sớm cũng có thể là dối trá.”

Jo-yi lắc đầu như thể không cách nào tin nổi.

Ngay lúc này, Tae-hyun đang nằm trên giường, một tay cầm điện thoại, một tay cầm chiếc gương soi. Cậu ta tìm kiếm trong điện thoại, soi gương và bắt chước vẻ mặt khinh thường của người phương Tây.

“Chính là biểu cảm này, lúc nãy Im Jo-yi đã nhìn ông chú đó với biểu cảm như vậy, biểu cảm của sự khinh thường.”

Lần này cậu ta tìm kiếm từ khóa nét mặt khi thương xót. Lông mày nhíu xuống trông ủy mị, ánh mắt thì hướng về khuôn mặt với đôi mắt mở to.

“Cũng có chút độ khó đấy... Không biết sử dụng nhiều cơ mặt liệu có được không đây.”

Cậu ta cứ chăm chú nhìn điện thoại, rồi nhìn sang chiếc gương, vừa luyện tập biểu cảm trên gương mặt. Nghe tiếng gõ cửa cậu ta mới đứng dậy.

“Mẹ à, con nói không ăn cơm tối rồi mà. Mẹ làm ơn để con được ở một mình đi.”

Tae-hyun quát lớn đầy cáu kỉnh, nhưng mẹ của cậu ta vẫn quyết định mở cửa phòng.

“Con ăn một ít trái cây đi. Đã về đến nhà thì phải ăn một chút gì chứ... Đó là quy tắc của chúng ta mà.”

Người phụ nữ đẩy một đĩa dâu chín mềm vào bên trong cửa. Khắp trên người bà ấy đầy những vết sẹo do bị bỏng, bà nhìn con trai với phần mí mắt không thể nhắm lại được.

“Quy tắc... Được rồi, vì đó là quy tắc nên con sẽ ăn. Con sẽ tiếp tục tuân theo các quy tắc.”

Đối với người mẹ và cậu con trai này, tuân theo các quy tắc chính là cách để sinh tồn. Tae-hyun bước đến trước cửa phòng, nhét dâu tây đầy vào trong miệng rồi cố nở một nụ cười đầy gượng ép.

“Được rồi, làm tốt lắm. Cảm ơn con nhiều.”

Mẹ của Tae-hyun nhặt chiếc đĩa dính đầy nước trái cây màu đỏ nhìn cứ như là máu. Lợi ích duy nhất mà bà ấy có được khi trở thành người khuyết tật đó chính là được cho thuê một căn nhà dài hạn trong một khu vực có nhiều trường học tốt. Đối với bà ấy, có một cậu con trai và một ngôi nhà để ở là đủ hạnh phúc rồi.

“Hôm nay con không đi làm thêm à?”

Mẹ của Tae-hyun cảm thấy lo lắng cho cậu con trai, khuôn mặt cậu ta giống y hệt bà hồi còn trẻ.

“Hôm qua con gom đủ tiền rồi. Chỉ cần giấy tờ phía bên đó được duyệt nữa thôi.”

Tae-hyun làm việc tại sân luyện tập golf trong suốt mấy tháng qua cũng chỉ vì phí môi giới để được nhận làm con nuôi giả. Một khi cậu ta được một gia đình Hàn đang sinh sống tại Mỹ nhận nuôi và được nhập quốc tịch Mỹ, thì việc vào đại học lẫn thực hiện nghĩa vụ quân sự sẽ được giải quyết trong cùng một lúc. Nếu được như vậy, thì cho dù cậu ta không cần làm giả hồ sơ, nói dối bạn học và cả giáo viên của mình như bây giờ, vẫn đủ khiến cho họ ghen tị với các số liệu mà cậu ta có được.

“Con nhất định phải thay cả quốc tịch sao? Với học lực của con hiện tại cũng đủ giành được học bổng tại một trường đại học trong nước mà.”

Mẹ của Tae-hyun cố gắng nhắm chặt mặt và nén chặt giọng nói.

“Sao vậy? Mẹ sợ con cũng không cần mẹ nữa à?”

Tae-hyun từ lúc còn nhỏ đã là một cậu con trai khác thường. Cậu ta là một đứa trẻ chẳng khóc, chẳng cười, và không hề biết buồn. Bà vô cùng lo lắng cho cậu con trai chỉ biết thay đổi sắc mặt khi bị nhột hoặc khi bị đau do có tác động cảm giác lên trên da. Thời còn đi học ở nhà trẻ, Tae-hyun từng dùng dao nhựa rạch vào mặt một người bạn trong lớp vì không cho cậu ta chơi cùng. Nếu giáo viên nhà trẻ không phân phát đồng đều đồ ăn vặt, cậu ta sẽ dùng nĩa hoặc dao chĩa vào người giáo viên. Mẹ mắng, rồi lại dỗ ngọt, sau đó đưa đến bệnh viện nhi, rồi lại đến bệnh viện thần kinh để khám. Kết quả là được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội.

Bố mẹ của Tae-hyun đã dạy cậu tập luyện biểu cảm trên gương mặt kể từ khi cậu vào tiểu học. Bố mẹ cậu huấn luyện cậu khi gặp tình huống nào thì cần phải thể hiện biểu cảm nào, giống như một phản xạ có điều kiện vậy. Họ cho cậu xem vô vàn tấm ảnh với đầy những biểu cảm khác nhau, dạy cho cậu cách chỉ cần nghe thấy giọng nói hoặc biểu cảm là có thể đoán được ý đồ của đối phương. May mắn là cậu bé Tae-hyun vô cùng thông minh, cậu đã nhận ra rằng vì lợi ích của bản thân, cho dù có phiền phức đi chăng nữa thì cũng nên giữ đúng nguyên tắc đã hứa. Nhưng đến khi vào cấp hai, bản tính lạnh lùng bị kìm nén bấy lâu đã bị bùng nổ. Bố mẹ của Tae-hyun thường xuyên cãi nhau rồi lại làm lành như bao vợ chồng khác, nhưng Tae-hyun lại không hiểu nổi những điều đó.

“Cái gì, giáo dục tại nhà? Cô điên rồi sao? Cô đừng có bao bọc đứa trẻ đó quá. Cô định bắt nó ở nhà đến khi nào? Tôi... tôi cũng phát chán thằng con tâm thần này lắm rồi.”

Tim Tae-hyun như đập nhanh hơn khi nghe thấy những lời của bố. Cậu cũng vô cùng chán ghét người bố lúc nào cũng phàn nàn. Cậu ấy đã nghĩ thay vì sống bằng những đồng lương ít ỏi, thì sống dựa vào lương hưu và tiền bảo hiểm tử tuất của bố mình có thể sẽ tốt hơn nhiều, còn về phần mẹ, cậu ta có thể kiểm soát mẹ mình dễ dàng nên không có bố cũng chẳng sao.

Sáng sớm hôm đó, nhà của Tae-hyun đã xảy ra trận hỏa hoạn. Bố của cậu ta qua đời giống như dự đoán, còn mẹ cậu ta bị bỏng toàn thân cấp độ ba. Tae-hyun là người duy nhất không bị cháy dù chỉ là một sợi tóc. Nguyên nhân của vụ cháy là do tàn thuốc lá. Trong nhà không ai hút thuốc cả, nhưng mẹ của Tae-hyun tự nhận là do bản thân hút thuốc vào lúc sáng sớm trong khi mọi người đang ngủ say, sau đó bà ngủ quên khi còn ngậm điếu thuốc trên miệng. Mẹ của Tae-hyun nhận ra rằng, nếu như con trai bà quyết tâm, thì cậu ta có thể từ bỏ cuộc sống của bản thân bất cứ lúc nào. Bà ấy bị ám ảnh bởi những quy tắc, vì đó là cách kìm nén những ham muốn bẩm sinh của con trai mình càng nhiều càng tốt.

“Tae-hyun à, con vẫn còn nhớ quy tắc số một của chúng ta đúng không?”

Người mẹ hít một hơi thật sâu bằng chiếc mũi đang chảy nước mũi dài như sáp, vừa hỏi. Tae-hyun đang chăm chú nhìn điện thoại, từ từ ngẩng đầu lên.

“Không bao giờ... làm hại người khác.”

Tae-hyun từ từ đáp lời.

“Quy tắc đó cho dù con sống ở đâu cũng không được thay đổi. Nhất định phải giữ lời.”

Cho dù con trai có được nhận nuôi ở một đất nước khác, chỉ cần con hạnh phúc thôi là đủ. Mong ước duy nhất của người phụ nữ đó chính là Tae-hyun được sống hòa nhập với mọi người và không bộc lộ ra nội tâm đen tối, sâu thẳm ra ngoài.

“Không được hại người khác... vậy nếu sống kém cỏi hơn con người thì cũng không sao.”

Lời nói của Tae-hyun khiến người mẹ đánh rơi chiếc đĩa đang cầm trên tay. Tae-hyun từ giường bước xuống, nhặt chiếc đĩa đang nằm dưới sàn lên và đặt vào tay mẹ.

“Ý của con là sao?”

“Con sợ một con chó có nhân cách, có chuyện như vậy đó mẹ à.”

Tae-hyun mặc một chiếc áo ấm có mũ trùm đầu rồi rời khỏi nhà. Nước mắt tuôn ra không ngừng từ đôi mắt không có mí của người mẹ.

*

Điều khiến Tae-hyun hạ quyết tâm phá vỡ quy tắc là vì một bình luận được để lại dưới đoạn video độc tấu của Jung Hyun-rim. Một tài khoản có tên “Pyeonsuking” đã trả lời bình luận của chồng Jung Hyun-rim với nội dung: “Tôi muốn báo cáo một kẻ mạo danh là con của hai người.” Tae-hyun nhìn thấy tên tài khoản có chữ “yeonsu” xen lẫn những ký tự khác và nhận ra đó chính là Park Yeon-soo. Cậu ta đăng nhập vào tài khoản của sân tập golf số 1 để xóa đi thông tin cá nhân. Nhưng người chủ đã thay đổi mật khẩu nên đăng nhập thất bại.

Thủ tục nhận nuôi phải đến tận tháng mười và không được xảy ra bất cứ rắc rối nào. Nếu Yeon-soo làm hỏng việc, sẽ khiến mọi sự cố gắng của cậu ta đổ sông đổ biển. Tae-hyun đi qua đi lại trước chung cư, tay cứ nghịch điện thoại. Yeon-soo không thể biết thông tin về một số điện thoại mới đăng ký. Tae-hyun đang đắn đo suy nghĩ, không biết nên lịch sự yêu cầu cậu bạn xóa bình luận đi, hay là tìm đến tận nơi và đánh một trận tơi tả. Cậu ta quyết định bắt đầu bằng việc tìm kiếm nơi ở của Yeon-soo.

“Đây là đơn vị chuyển phát nhanh JC. Thông tin trên vận đơn bị hỏng, nên xin cho tôi biết địa chỉ nhà cụ thể ạ.”

Tae-hyun nóng lòng nhìn vào màn hình điện thoại và chờ đợi một tin nhắn trả lời. Không biết liệu Yeon-soo có tin vào tin nhắn của một số lạ vào nửa đêm này hay không, nhưng Tae-hyun mong rằng Yeon-soo ngây thơ sẽ mắc bẫy. Cậu ta cứ chạm vào màn hình điện thoại.

“Tôi đang ở cửa hàng tiện lợi uc, cạnh trạm xăng “Tốt” đó. Anh có thể giao hàng đến đây không? Nhưng mà tôi đâu có đặt hàng chuyển phát nhanh.”

Tae-hyun kiểm tra tin nhắn rồi nhoẻn miệng cười. Trạm xăng “Tốt”, chính là nơi mà cậu ta làm thêm hồi năm ngoái. Ngay lập tức, Tae-hyun suy nghĩ ra một chiến lược có thể khắc phục được nguy cơ lần này. Cậu ta cất điện thoại di động vào túi. Vì đã tìm ra được vị trí rồi nên không cần phải trả lời tin nhắn nữa. Tae-hyun trùm mũ lên đầu rồi chạy về phía cửa hàng tiện lợi cạnh trạm xăng “Tốt”.

Suốt một thời gian dài, Tae-hyun có suy nghĩ rằng nếu như giết chết mẹ của mình, thì sẽ có thể được nhận nuôi dễ dàng hơn. Sở dĩ cậu ta không thực hiện ý đồ ấy là bởi vì cậu ta thừa biết nếu như cậu ta thật sự trở thành một cô nhi không có mẹ, vậy thì cậu ta sẽ không thể tự mình lựa chọn được cha mẹ nuôi. Chứ không phải vì tình thân máu mủ ruột thịt, càng không phải vì cậu ta nghĩ đến luân thường đạo lý. Hơn nữa cậu ta còn nghi ngờ không biết liệu có ai chịu nhận nuôi một cậu thanh niên đã lớn tồng ngồng rồi hay không. Tae-hyun đã tự mình tiết kiệm một khoản tiền trước khi trưởng thành, để làm vốn liếng để có thể tự lựa chọn bố mẹ nuôi cho mình, cậu ta đã bám trụ vì một mục tiêu duy nhất đó, nên không thể chấp nhận nhìn mục tiêu sụp đổ được.

Tae-hyun đưa mắt nhìn ra xa về phía con hẻm tối tăm chỉ có duy nhất một cửa hàng tiện lợi sáng đèn, trông như một ngọn hải đăng. Đến cửa hàng tiện lợi, cậu ta dừng bước lại khi nhìn thấy ba khuôn mặt quen thuộc.

Yeon-soo đang mặc đồng phục của nhân viên cửa hàng tiện lợi, còn Jo-yi và Yoon-seo đang ngồi cùng bàn với vẻ mặt nghiêm trọng. Tae-hyun cúi thấp người xuống sợ họ nhìn thấy và từ từ tiến lại cửa sau, bên cạnh cái bàn. Sau đó, bắt đầu nghe tiếng xì xào nói chuyện của ba người.

“Cũng có thể nói dối. Không phải là mình không hiểu, nhưng làm vậy với khách hàng của mình thì đúng là quá xấu xa.”

Yoon-seo không thể giả vờ như không biết, nên đã kéo Jo-yi đi tìm gặp Yeon-soo. Nhìn Yeon-soo có vẻ không phải kẻ nhiều chuyện nên muốn lắng nghe ý kiến của cậu ấy thử. Yeon-soo đột nhiên lại tiết lộ cuộc sống nghèo nàn phải đi làm thêm của bản thân. Ban đầu có chút xấu hổ nhưng bây giờ đã thấy thoải mái hơn rồi. Cậu ấy suy nghĩ về bước tiếp theo cần làm gì sau khi để lại bình luận dưới phần bình luận của chồng Jung Hyun-rim.

“Mình muốn gửi tin nhắn qua Facebook, nhưng tìm không ra tên tài khoản. Chắc cậu ta không dùng Facebook rồi. Còn mấy cậu?”

Yoon-seo đặt điện thoại xuống và uống hết chỗ cà phê chỉ còn chừa lại mỗi đá.

“Cậu ta cũng không có tài khoản Twitter. Còn cậu thì sao Park Yeon-soo?”

Jo-yi rướn cổ thật dài nhìn qua điện thoại của Yeon-soo.

“Mình cực kì ghét những thứ phức tạp. Hay là cứ gửi tin nhắn cho giáo viên chủ nhiệm nhỉ.”

Yeon-soo mở tin nhắn trong điện thoại lên và hỏi hai người.

“Giáo viên chủ nhiệm sẽ tin lời chúng ta chắc? Thà chúng ta đừng quan tâm tới nữa. Ông chủ sân golf sẽ tự biết cách giải quyết thôi, còn về bài luận, chúng ta tự viết báo cáo không cần quan tâm đến ý kiến của Kim Tae-hyun nữa. Cậu thấy sao?”

Những cảm tình của Jo-yi dành cho Tae-hyun thoáng chốc đã nguội lạnh. Nghĩ kỹ lại mới thấy Tae-hyun là một người có nhiều bộ mặt đáng sợ. Một lần thì đúng là tình cờ, nhưng lại có quá nhiều sự trùng lặp. Lúc Tae-hyun mới chuyển đến vào đầu học kỳ, cậu ta vô cùng kiệm lời, vẻ mặt lúc nào cũng vô cảm.

Chào bạn, đây là phiên bản văn bản đã được biên tập theo yêu cầu của bạn:

Nhưng sau đó cậu ta được ghép đôi với hội phó là Ji-min, kể từ đó cậu ta đã thay đổi rất nhiều. Mẹ của Ji-min là giám đốc của một tập đoàn lớn, còn ba của Ji-min là giáo sư khoa vật lý. Tae-hyun cũng đã nói về nghề nghiệp của cha mẹ mình tương tự như vậy. Rồi sau đó, có những lúc Tae-hyun thậm chí còn bắt chước giọng điệu lẫn biểu cảm của Ji-min. Hai người chỉ khác nhau về giới tính và ngoại hình, nhưng lại cùng cười vào một thời điểm, cùng bày tỏ quan điểm giống nhau, cùng duy trì điểm số bằng nhau. Giống đến mức người khác nghĩ rằng cả hai là anh em sinh đôi. Jo-yi suy nghĩ, có khi nào Tae-hyun chỉ là một con người được tạo ra theo hình mẫu y hệt Ji-min hay không? Cứ như vậy, mong muốn được ở cạnh Tae-hyun đã dần biến mất.

“Ngày mai mình sẽ nói chuyện này với giáo viên chủ nhiệm và công khai với bạn bè luôn. Cũng đâu phải ăn quịt mấy phiếu quà tặng trong chợ đồ cũ đâu. Mà là tận năm triệu won lận đó.”

Jo-yi mân mê mái tóc rồi hất phần tóc trên vai phải xuống. Tae-hyun núp sau khe cửa lén nghe cuộc nói chuyện của ba người, trên mặt lúc này không còn chút máu. Yeon-soo là người đã trải qua rất nhiều việc, từng được an ủi bằng lời nói, cũng như bị đe dọa bằng nắm đấm. Nhưng Jo-yi và Yoon-seo thì khác. Hai người này là những người mà Tae-hyun để tâm nhất khi cố gắng xây dựng hình tượng của mình. Điểm số tương đối, thuộc tầng lớp trung lưu ổn định và có mối quan hệ tốt. Có được thiện cảm với những đứa trẻ như Jo-yi và Yoon-seo là điều vô cùng khó khăn, nhưng đó là bước đệm đầu tiên để xây dựng hình ảnh một cách rõ ràng. Hai người họ không những biết hết bí mật của Tae-hyun, mà còn có ý định vạch trần sự thật thì quả đúng là sai lầm.

“Sao cậu không kể với mọi người ở trường, chuyện cậu phải đi làm thêm ca đêm, không ngủ được rồi phải đến lớp nữa. Nếu cậu nói ra thì mọi người sẽ thông cảm cho cậu nhiều hơn.”

Jo-yi hỏi Yeon-soo.

“Chẳng còn bao lâu nữa tới tốt nghiệp rồi, chẳng lẽ cứ suốt ngày than vãn hoài, có được sự thông cảm của mấy cậu thì mình cũng đâu được tăng lương.”

Yeon-soo mỉm cười rồi lấy một miếng khăn ướt ra để lau bàn. Lúc đó, một thùng thu gom quần áo trước cửa hàng tiện lợi đổ sập lên hộp thư và gây ra một tiếng động lớn. Ánh mắt của cả ba người nhìn xuyên qua cửa kính, hướng về phía thùng thu gom quần áo.

“Nó tự ngã sao?”

Yoon-seo nghiêng đầu.

“Thì ra thời nay vẫn còn người gửi thư. Mỗi lần mình đi ngang qua thùng thư mình đều nghĩ nó trống rỗng.”

Jo-yi hiếu kỳ nhìn gói bưu phẩm đang lộ ra khỏi hộp thư, hộp thư rách trông như một cái thùng giấy bị vò nát vậy. Lúc này một tiếng rít do bị cọ sát phát ra từ đằng sau ba người.

“Chào mừng quý khách.”

Yeon-soo vội vã quay đầu lại nhưng không nhìn thấy ai cả, chỉ thấy cánh cửa ở phía nhà kho đang hé mở. Sau đó đèn bên trong bị tắt ngấm. Nơi duy nhất còn ánh sáng chính là kệ thực phẩm đông lạnh. Dưới ánh đèn mờ ảo, Jo-yi và Yoon-seo khẽ hét lên.

“Bị sập cầu dao rồi sao? Các cậu cứ ở yên đây, mình vào nhà kho xem sao.”

Yeon-soo bật đèn pin của điện thoại lên rồi đi đến nhà kho. Cậu ấy mò mẫm bước đi, qua những thùng đựng đồ tồn kho và tiến đến tủ điện, cái bóng của một vật thể quen thuộc hiện trên vai cậu ấy trông vô cùng kỳ quái. Cuối cùng cũng tới được tủ điện mà không bị vấp ngã, bên trong cầu dao bị sập hết như dự đoán. Yeon-soo nghĩ trong bụng sau khi bật điện sáng sẽ gọi điện báo cho quản lý ngay, cậu ta với tay lấy cầu dao.

“Jo-yi, sao ở đây lại có ba cái bóng vậy? Yeon-soo đi vào trong kho rồi mà.”

Ngay khoảnh khắc cầu dao được bật lên, giọng nói run run của Yoon-seo vang lên. Yeon-soo vội vã quay lại cửa hàng nhưng cánh cửa đã đóng lại một cái choang. Sau khi đánh lạc hướng nhìn của mọi người về phía thùng thu gom quần áo. Tae-hyun đã lẻn vào bên trong, cậu ta nhanh chóng sập hết cầu dao và thoát ra ngoài trong bóng tối. Khiến Yeon-soo mắc bẫy. Yeon-soo ở bên trong nhà kho cố gắng hết sức hét lên bảo hai người hãy chạy trốn đi, nhưng cánh cửa sắt quá dày, bên ngoài khó mà nghe thấy được. Nhưng Jo-yi và Yoon-seo cũng đã nhận ra điều bất thường.

“Yoon-seo à, chúng ta ra khỏi đây đi. Đừng nhìn đi đâu hết cứ đi theo mình.”

Jo-yi nắm chặt tay Yoon-seo và chạy nhanh về phía cửa ra vào. Jo-yi cảm thấy bàn tay của Yoon-seo không hiểu vì sao lại to hơn bình thường, còn ươn ướt nữa. Jo-yi quay đầu lại nhìn thì bàn tay mà cô đang nắm không phải là Yoon-seo mà là của Tae-hyun đang trùm mũ lên đầu.

“Cậu làm gì Yoon-seo vậy hả?”

Jo-yi nhìn thấy Yoon-seo với ánh mắt đầy sợ hãi, đang nằm gục dưới sàn, đôi giày thể thao của Tae-hyun đạp lên cổ của Yoon-seo.

“Bởi vậy nên tôi mới nói không được trao quyền con người cho lũ chó rồi mà. Hôm nay quả là một công đôi việc. Cũng tốt đấy chứ.”

Tae-hyun bắt chước biểu cảm khinh miệt mà cậu vừa học được trên mạng. Nhưng trong mắt của Jo-yi, thật khó để phân biệt được gương mặt đó là đang cười hay đang khóc.

Tiết học môn Tư tưởng và Đạo đức bắt đầu. Một cô giáo mặc chiếc váy màu đen mở cửa bước vào. Những đứa trẻ đang nói rì rầm đều im lặng và đặt sách giáo khoa lên trên bàn. Ánh mắt của cô dừng lại nơi có ba chiếc bàn không người ngồi. Đó là chỗ ngồi của Jo-yi, Yoon-seo và Yeon-soo. Ba đứa trẻ bị thiệt mạng trong một vụ tai nạn cháy trạm xăng, cũng đã một tuần trôi qua rồi. Ba đứa trẻ tập trung thảo luận bài tập ở cửa hàng tiện lợi nhưng gặp phải thảm họa. Chỉ duy nhất một mình Tae-hyun sống sót. Trạm xăng ngay cạnh cửa hàng tiện lợi bị cháy. Rõ ràng có người cố tình mở thùng dầu và phóng hỏa. Nhưng đến cả camera giám sát cũng bị thiêu rụi nên không còn manh mối nào để tìm ra thủ phạm.

Cô giáo nhìn Tae-hyun với mái tóc đã được cạo trọc với một vẻ đầy thương xót.

“Nào, mọi người ngồi theo nhóm đi. Tae-hyun thuyết trình được chứ?”

Tae-hyun bất đắc dĩ trở thành nhóm chỉ có một thành viên, đang thể hiện bộ mặt có thể bật khóc bất cứ lúc nào.

“Được rồi, em mới là người mệt mỏi nhất ở đây. Cố gắng lên. Vậy nghe Tae-hyun phát biểu đầu tiên thử nhé. Mọi người cho một tràng pháo tay cổ vũ tinh thần nào.”

Các bạn cùng lớp nắm chặt tay lại và nhìn về phía Tae-hyun có đôi mắt đang đỏ hoe. Tae-hyun bước ra khỏi chỗ ngồi, tay sờ cái đầu trọc lóc vài lần, rồi đưa tay áo lên lau khóe mắt.

“Đừng khóc, đừng khóc.”

Các bạn trong lớp hô theo tiếng bắt nhịp của hội phó Ji-min để cùng an ủi Tae-hyun.

“Mình là Kim Tae-hyun nhóm trưởng của nhóm một. Thật ra nhóm trưởng vốn dĩ là Park Yeon-soo nhưng mà... do hoàn cảnh bắt buộc nên mình phải đảm nhận. Sau những cuộc tranh luận kéo dài, nhóm chúng mình đưa ra kết luận như sau.”

Trong lúc phát biểu ánh mắt của Tae-hyun luôn hướng về Ji-min. Khi đứa trẻ ấy cười thì cậu ta cũng cười theo, đứa trẻ ấy gật đầu một cách nghiêm túc thì cậu ta cũng làm theo chỉ sau một nhịp. Chỉ cần là những gì mà người thông minh và giàu có làm, là cậu ta sẽ cố gắng hết sức để bắt chước theo, từ động tác chạm tay lên cằm và môi, đến cái nhún vai, hơi nghiêng đầu cũng không bỏ sót.

“...Cho nên, Im Jo-yi, Park Yeon-soo và cả mình, đều đưa ra kết luận rằng cho dù loài chó có ngôn ngữ và có trí thông minh như con người, thì cũng không thể trao quyền con người cho loài chó được. Xin cảm ơn.”

Ngay khi phần phát biểu kết thúc, các bạn trong lớp vỗ tay thật to. Tae-hyun dự cảm phần đánh giá của mình sẽ đạt được điểm hoàn hảo, khóe miệng cậu ta khẽ nhếch lên. Cậu ta đã tìm kiếm sẵn trên internet các biểu hiện cần thể hiện vào những lúc này. Cố nín thở để gương mặt chuyển sang đỏ ngầu, dùng hết sức cắn chặt môi dưới rồi cúi khom người chào, cậu ta vô cảm bước về phía có ba chiếc bàn đặt những bó hoa cúc đang héo khô.

CHÚ THÍCH

1 Bộ phim điện ảnh có tên Tiếng Việt là Phi vụ động trời.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của jiyong kang