Danh Sách Mua Sắm Của Kẻ Sát Nhân

Lượt đọc: 1754 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tha thứ

Rất lạnh. Lạnh đến mức khiến cơ thể tôi run lên bần bật và từng cơn nấc cụt kéo đến. Mặc cho tôi có muốn gọi y tá đến đâu, vẫn không tài nào mở miệng để phát ra thành tiếng được, có lẽ tôi sẽ phải nằm lại trong phòng chăm sóc đặc biệt này mãi mãi. Phần thân dưới của tôi bị cởi sạch, giữa hai chân được lót tấm tã lót dùng một lần. Thông số nhịp tim, huyết áp, độ bão hòa oxy được hiện lên trên màn hình mười lăm inch. Vợ tôi vào thăm bệnh một ngày hai lần. Thời gian thăm bệnh chỉ có vỏn vẹn 20 phút vào buổi trưa và buổi tối. Cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt mở ra, bà ấy nhanh chóng bước vào, chẳng nói chẳng rằng xoa bóp tay chân cho tôi. Bà ấy cứ ôm hy vọng nhỏ nhoi, mong tôi sẽ lấy lại được một chút cảm giác nhưng thật vô ích.

Cậu thanh niên nằm giường bệnh bên cạnh bị lõm hộp sọ trong một vụ tai nạn xe máy. Tôi có nghe các y tá nói chuyện với nhau mới biết cậu ta đã ở đây tám tháng rồi. Mấy cô y tá tỏ ra thương xót cho gia đình cậu thanh niên, rằng không biết họ phải làm sao để chi trả hàng trăm ngàn won tiền viện phí mỗi ngày. Biết đâu cậu thanh niên đó cũng giống như tôi, đang muốn chết càng sớm càng tốt.

So với cậu thanh niên đó, thì tôi sống đủ lâu rồi. Người ta bảo cuộc đời thật sự bắt đầu ở tuổi sáu mươi. Gia đình đối với tôi chẳng có gì, ngoại trừ người vợ đã cùng tôi già đi, không con cái, nên tôi cũng chẳng có động lực sống tiếp, chẳng như lời người ta nói, tôi chỉ vừa mới sáu mươi hai tuổi, nhưng đã yếu đến mức không còn tự chủ khi đi tiểu tiện. Nếu như tôi còn một chút năng lượng nào, tôi sẽ tháo hết toàn bộ thiết bị đang treo lủng lẳng khắp người tôi xuống. Tôi nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt này đã được mười ngày. Hôm đó, tôi đang chuẩn bị đi làm, vừa bước ra hành lang thì một cơn lạnh thấu xương tủy khác thường ập đến. Tôi muốn cho tay vào túi áo nhưng không tài nào cử động được. Tập tài liệu tôi cầm theo bắt đầu rơi vãi ra sàn, cả người tôi ngã nhoài về phía trước. Khoảnh khắc cả đầu tôi va vào thanh lan can và ngã nhào xuống, tôi biết mình vẫn rất tỉnh táo. Tôi đã nghĩ rằng cuối cùng điều gì đến cũng đã đến.

Bố và ông của tôi đều mất vì đột quỵ. Tám năm trước tôi được bác sĩ chẩn đoán bị chứng cao huyết áp nhưng tôi vẫn không dùng thuốc để điều trị. Mặc dù thấy rất có lỗi với vợ vì tháng nào tôi cũng phải đến bệnh viện để nhận đơn thuốc, nhưng trên đường trở về nhà tôi đã vứt nó vào sọt rác trên tàu điện ngầm. Cuộc sống quá nhàm chán. Tôi lúc nào cũng làm đúng phần việc của mình một cách thầm lặng. Mặc dù máy tính và điện thoại thông minh đã rất thông dụng nhưng đến cái điện thoại nắp gập, tôi còn không mang theo bên người. Trong suốt hơn ba mươi năm làm viên chức ngành giáo dục, tôi vẫn không thể gần gũi với học sinh hay các đồng nghiệp. Tôi là một thầy giáo kém cỏi, vì lẽ đó, đến tận bây giờ tôi vẫn chỉ là một giáo viên bình thường, mặc dù đã sắp đến tuổi về hưu.

Khá lâu sau đó, vợ tôi phát hiện tôi đang nằm sấp bên dưới cầu thang và vội vàng gọi xe cấp cứu rồi đưa tôi tới bệnh viện Đại học. Khi đôi bàn tay nhăn nheo của bà ấy vuốt ve mặt tôi, tôi đã nghĩ rằng thà bản thân mắc bệnh ung thư thì ít ra còn được nhận một số tiền bảo hiểm kha khá, điều đó làm tôi thấy có lỗi vô cùng. Nhưng dù gì chúng tôi cũng có một căn hộ sạch sẽ, vợ tôi cũng là giáo viên nên vẫn đủ để kiếm sống và không có gì khó khăn về tiền bạc.

Bác sĩ nói không thể làm phẫu thuật cho tôi được, và bảo phần tổn thương nằm ở gần thân não, với tình hình này tôi khó mà trụ lại quá hai tuần. Lúc đó, tôi đang nằm yên lặng như một loài thực vật, nhưng trong lòng tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Tôi thấy nhẹ nhõm vì nghĩ vợ tôi sẽ không phải vất vả chăm sóc cho tôi thêm nữa. Nhẹ nhõm vì vợ tôi sẽ không phải thế chấp nhà hoặc rút sạch tiết kiệm để trả tiền viện phí cho tôi. Tôi thấy nhẹ nhõm vì dù chưa đến tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn được nhận lương hưu. Chúng tôi không có con cái, vợ tôi không cần phải quá cố gắng kiếm tiền thì vẫn đủ sống tốt. Và một điều nữa, tôi thấy nhẹ nhõm khi giờ đây tôi không còn đau khổ. Vô số điều nhẹ nhõm ấy, giúp tôi không còn thấy sợ hãi. Cứ như thế, tôi, Park Hyuk-pil, đã đi đến đoạn cuối của cuộc đời.

Khi đó, những cơn co giật mà tôi tưởng đã kết thúc lại bắt đầu. Toàn thân tôi run lên vì lạnh giống như vừa ngâm mình trong bồn nước đá, hai mắt nhắm chặt. Tiếng bước chân vội vã của mọi người chạy đến bên cạnh. Dường như tôi nghe thấy tiếng của vợ tôi, cũng có tiếng ai đó gọi to tên của tôi nhưng tôi không tài nào nhấc hai môi lên được. Toàn thân như thể bị đóng băng, rồi cứ thế ngủ thiếp đi. Chỉ thiếp đi một chút thôi nhưng lại vô cùng dễ chịu. Lâu lắm rồi cơ thể tôi mới thấy nhẹ nhàng và đầu óc minh mẫn tới vậy. Tôi rất mong cứ thế mà chết đi, nhưng lại được cứu sống như thế này. Có chút hụt hẫng. Nhìn tình trạng này cũng không thể xuất viện ngay được. Tôi vẫn cứ nằm một chỗ, phần dưới cơ thể luôn bị ẩm ướt. Mặc dù vậy, vẫn có một điểm khác biệt, chính là những cơn đói cồn cào kéo đến khiến tôi không thể chịu đựng nổi. Từ lúc được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, trong suốt mấy ngày liền tôi chưa từng cảm thấy đói. Vì các chất dinh dưỡng được đưa vào cơ thể đều thông qua các ống dẫn được gắn vào bên dưới xương quai xanh. Nếu cứ như vậy mà chết đi thì tốt biết bao, nhưng sự sống lại một lần nữa gõ cửa tìm đến tôi.

“Kke-mong, con dậy rồi sao, xem nào, con đã tè hay ỉ vậy?”

Khi tôi xoay người lại, một người phụ nữ xuất hiện trước mặt tôi. Đó không phải là cô y tá với bộ đồng phục màu tím luôn chăm sóc tôi trong phòng bệnh đặc biệt. Một người phụ nữ có mái tóc dài búi lên cao, để mặt mộc, mặc một chiếc áo thun rộng và quần thể thao. Đã vậy còn gọi tôi là Kke-mong. Đó cũng chẳng phải tên của một con chó.

“Anh ơi, mang cái tã lại đây đi. Kke-mong tè rồi.”

Từ trang phục lẫn cách nói không thể nào là y tá được, cô ấy chuẩn bị thay tấm tã lót nên đã nhấc hai chân của tôi lên. Lại xuất hiện một vấn đề mới rồi. Không biết chừng tôi đã nhìn thấy ảo ảnh do các mạch máu trong đầu tôi bị vỡ ra. Nếu chỉ là ảo ảnh, thì cái cảm giác khi bàn tay của người phụ nữ đó chạm vào chân tôi và miếng khăn ướt lướt qua thật sự quá sống động.

“So-yeong à, bé đang đói đó. Trong sách có viết nên cho trẻ sơ sinh uống sữa hai tiếng một lần.”

Tôi nhìn thấy một người đàn ông phía sau lưng người phụ nữ. Anh ấy có dáng người cao to, khoảng chừng ba mươi tuổi. Trong phòng chăm sóc đặc biệt có một y tá nam, nhưng vẻ mặt lúc nào cũng ủ rũ kiểu xã giao, hoàn toàn khác hẳn người này. Chẳng lẽ anh ấy là y tá mới đến?

“Vậy chắc phải cho bú sữa rồi.”

Bú sữa gì chứ? Người phụ nữ nằm xuống bên cạnh tôi từ từ vén áo thun lên. Cô ấy không mặc áo lót, một bầu ngực căng phồng lộ ra. Cô ấy đặt tay dưới lưng tôi và nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Đột nhiên trong miệng tôi ươn ướt, đầu lưỡi tôi bắt đầu cảm nhận được vị sữa ngọt ngào. Đúng là một hoang tưởng kỳ quái. Làm ơn, làm ơn, tại sao không cho tôi chết đi chứ.

“Đúng là con đói rồi, bú giỏi quá.”

Khuôn mặt tôi bị vùi trong bầu ngực vừa trắng vừa hấp dẫn ấy và đang mút đầu ti một cách vội vàng. Dòng sữa ngọt ngào hơi có vị tanh tanh chảy xuống cổ họng tôi. Một mùi vị mà đã lâu lắm rồi tôi không được nếm thử trở lại. Nhưng mà đây chẳng phải là đặc quyền chỉ dành cho trẻ sơ sinh thôi sao? Không lý nào y tá lại để một bệnh nhân sáu mươi tuổi sắp chết chạm vào ngực mình.

“Kke-mong à, đứa con bé bỏng của bố mẹ, bố mẹ yêu con nhất trên đời. Cảm ơn con đã khỏe mạnh chào đời nhé.”

Cô y tá lại nói ra những câu kỳ lạ. Còn y tá nam vuốt ve mái tóc lưa thưa của tôi.

“Nếu cạo trọc thì tóc có mọc đều lên không nhỉ?”

Người phụ nữ tròn mắt khi nghe câu nói của người đàn ông.

“Không được. Trong sách nuôi dạy trẻ nói đó chỉ là những lời nói vô căn cứ. Còn dễ bị nhiễm trùng nữa.”

Tôi vừa thấy no bụng thì mắt tôi cũng nhắm lại. Tôi nghe rõ mùi cơ thể của người phụ nữ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

“Anh ơi, con ngủ rồi này.”

Tôi mong lúc tỉnh dậy sẽ được gặp thần chết thay vì cặp vợ chồng hay nói những câu vô lý này. Dù tôi có muốn ở lại thật lâu trong ảo ảnh ngọt ngào đến mức tuyệt vọng này đi nữa, tôi cũng cầu mong nó hãy biến mất đi.

Suốt mấy ngày liền suy nghĩ, tôi đã quyết định chấp nhận hiện thực.

Tôi đã được sinh ra một lần nữa. Tôi cũng không rõ từ lúc nào, cơ thể già nua, xập xệ, chỉ toàn da bọc xương đã biến mất, thay vào đó là một cơ thể mềm mại ấm áp. Đôi vợ chồng gọi tôi là Kke-mong. Nghe bảo họ đã gọi cái tên đó từ khi tôi còn ở trong bụng, không hiểu sao tôi cứ cảm thấy cái tên đó thật xấc xược.

Và cũng thật đáng tiếc vì từ nay không còn cơ hội được nghe thấy cái tên đầy nam tính trước kia của tôi, Park Hyuk-pil. Dù sao tôi cũng hài lòng với cuộc sống hiện tại. Cứ hai ba tiếng một lần, mỗi khi tôi cất cao tiếng khóc như thể cất giọng gọi cô y tá, là người phụ nữ vội vàng chạy đến cho tôi bú sữa và thay tã cho tôi. Chiếc đệm tôi nằm luôn êm ái, thay vì mùi rượu thì giờ đây mùi phấn rôm và mùi xả vải bao phủ. Cứ đêm đến tôi được tắm trong nước ấm ấm và được thoa kem dưỡng da có mùi thơm ngọt ngào lên khắp cơ thể. Lúc này tôi đã có một cái tên mới. Lee Rum. Hình như họ của người đàn ông thuộc họ Lee.

Trước khi chết, tôi là giáo viên Quốc ngữ trong suốt ba mươi ba năm. Cũng có một vài trường hợp những cô cậu học sinh đã tốt nghiệp đến tìm tôi và nhờ tôi đặt tên cho đứa con mới sinh của họ. Tôi khuyên họ nên tìm đến những bậc thầy chuyên đặt tên, nhưng họ lại không chịu. Mỗi lần như vậy tôi đã phải suy nghĩ đến nát óc. Tôi thầm tự hào về bố mẹ mình vì họ đã tự đặt được tên cho tôi. So với cái tên Park Hyuk-pil, thì cái tên Lee Rum nghe phù hợp với xu thế hiện tại hơn. Tôi vẫn nghĩ nó có hơi giống tên của một con chó, nhưng biết làm sao được khi tôi không thể lên tiếng phản đối.

Người đàn ông gọi cô gái là So-yeong, còn người phụ nữ gọi người đàn ông là “anh”, nên tôi không biết tên của người đàn ông là gì. Nhưng nhìn gương mặt của cả hai đều rất phổ biến và quen mắt. Tôi cố gắng ngẫm lại thì thấy hai người trông rất giống học trò của tôi. Người phụ nữ trông giống lớp trưởng Kim Eun-hee, còn người đàn ông giống với lớp phó Choi Hyo-jin. Nếu Eun-hee và Hyo-jin còn sống, tôi đã tin hai người này là con của họ. Nhưng thật đáng tiếc, hai người họ đã qua đời ba mươi lăm năm trước. Đó là ký ức đầy đau thương và ám ảnh nhất đối với tôi. Nếu nói tôi đã quên đi điều đó thì thật không đúng, chính cái chết của những đứa trẻ mới là lý do lớn nhất khiến tôi không còn thiết tha với cuộc sống nữa.

Đó là năm đầu tiên tôi được phân công đến một ngôi trường nhỏ hẻo lánh, trường trung học dành cho nữ. Hình như lúc đó tôi vừa tròn hai mươi chín tuổi, vì lần đầu tiên được chủ nhiệm bọn trẻ nên tôi rất háo hức mong chờ học kỳ mới bắt đầu. Học sinh trong lớp tôi rất hiền lành và hay cười. Lúc đó không hề có điện thoại di động giống ngày nay, cũng không hề có những quán net. Trong giờ ra chơi, những đứa trẻ thường chơi dây chun hoặc ngồi dưới sàn lớp học chơi trò đá cuội. Sau giờ học có những đứa trẻ đi hái rau, sáng hôm sau sẽ có những củ khoai tây hấp hoặc dâu tây chưa chín được đặt lên bàn giáo viên. Vào năm ấy, tôi cũng đã gặp được vợ mình đang làm việc ở một ngôi trường cấp hai gần đó và chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Có lẽ khoảng thời gian đó chính là khoảng thời gian tươi sáng duy nhất trong cuộc đời tôi.

Kết thúc kỳ thi giữa kỳ, chúng tôi có chuyến tham quan đến Gyeongju. Không phải trường đào tạo về ngân hàng, nhưng lớp trưởng lại phải thu tiền học phí của từng bạn. Chi phí cho chuyến đi khoảng hơn 30.000 won. Đó chỉ là một ngôi trường nhỏ hẻo lánh, xung quanh có ba ngôi làng nghèo, nên từ phụ huynh đến nhà trường ai cũng nghèo. Lớp tôi cũng như những lớp khác, có mười lăm học sinh trong tổng số bốn mươi hai học sinh không đủ tiền cho chuyến đi tham quan.

Eun-hee và Hyo-jin mang số tiền học phí của hai mươi bảy học sinh đến đặt trước mặt tôi, chúng nhìn tôi bằng cặp mắt to tròn và khẽ cúi đầu. Eun-hee và Hyo-jin cũng nằm trong mười lăm đứa trẻ ấy.

“Thầy ơi có nhiều bạn bảo không thể đi tham quan được, nên em chỉ thu được chừng này thôi ạ.”

Không phải lỗi của chúng, nhưng chúng lại tỏ ra giống như vừa gây ra một lỗi lầm lớn và bị gọi lên phòng giáo viên để nghe mắng vậy. Những học sinh không thể đi tham quan phải ở lại trường và tự học. Không có giáo viên, trong lớp chỉ có mười lăm đứa trẻ cảm thấy thiếu thốn hơn người khác, chúng chỉ có thể tưởng tượng đến cảnh bờ biển cùng phong cảnh ở Gyeongju mà chưa từng được thấy trên ti vi mà thôi.

Tôi không thể tìm được lời nào để đáp lại câu nói ấy của lớp trưởng Eun-hee, tôi cứ thẫn thờ nhìn vào mặt đứa trẻ. Ở thời đó, những đứa trẻ nhà nghèo thường học rất giỏi. Để không nối tiếp cái nghèo từ bố mẹ, chúng phải luôn tiến lên không ngừng nghỉ. Đêm đến, những đứa trẻ phụ giúp việc nhà cho bố mẹ, giúp đứa em nhỏ hơn làm bài tập. Chúng không ngủ mà dành thời gian để xóa đáp án trong quyển bài tập mà người khác đã dùng và vứt đi, rồi ra sức học. Eun-hee và Hyo-jin là những đứa trẻ như vậy. Những đứa trẻ đã bị giam cầm cả đời ở một thung lũng hẻo lánh. Nếu tôi không cố gắng làm gì đó để giúp chúng được nhìn thấy thế giới ngoài kia thì thật có lỗi.

Tôi cho hai em ấy quay trở lại lớp học và gọi cho một tiền bối đang làm việc ở học viện luyện thi trên Seoul.

“Tiền bối, anh sắp xếp một công việc giúp em được không?” Sau khi nghe lời nhờ vả của tôi, người tiền bối ấy đã thở dài. “Sao? Bố của cậu viết giấy đảm bảo cho nhầm người rồi à?” “Không, không phải như vậy.”

Tôi nhìn các giáo viên khác rồi hạ thấp giọng.

“Thế sao viên chức lại đi nhờ tôi tìm việc?”

“Em chỉ muốn làm đúng một tháng thôi, vậy có được không?”

Tôi nghe thấy tiếng lật giấy một hồi lâu thay vì tiếng trả lời. Cố giữ chặt điện thoại và nhìn xung quanh.

“Tôi đang có một chỗ hay đây, cậu có muốn thử không? Nhà đó khá giàu. Người bố còn là công tố viên nên có bị phát hiện cũng không vấn đề gì đâu.”

Công việc mà tôi nhờ tiền bối sắp xếp thời đó gọi là việc làm bí mật. Bởi các giáo viên lén lút dạy thêm chính là việc làm bất hợp pháp. Nếu như bị nhà trường phát hiện chắc chắn sẽ bị đuổi việc, nhưng tôi rất muốn đưa bốn mươi hai học sinh của tôi được đi tham quan ngắm cảnh ở Gyeongju.

“Em nhận.”

Còn khoảng một tháng nữa là tới lịch đi tham quan của trường. Với mức lương khởi điểm hiện tại của tôi thì không thể nào chi trả được chi phí tham quan cho mười lăm em học sinh đó. Tôi quyết định đi dạy thêm cho con của một gia đình giàu có để kiếm tiền bù vào chi phí còn thiếu. Được ứng trước tiền lương nên tôi đã bù đủ chi phí. Tuần nào tôi cũng đón xe buýt lên Seoul. Mỗi lần như vậy, cảm giác phấn khích luôn lấn át cảm giác tội lỗi trong tôi. Tôi nôn nao mong chờ đến chuyến tham quan đầu tiên cùng với bốn mươi hai cô học trò tinh nghịch đang sinh sống ở một vùng quê nghèo nàn.

“Rum à, đây là chị của con tên là Ana.”

Người phụ nữ ôm một con mèo có lông trắng như một cục bông đưa sát vào mặt tôi. Nghe thì giống như tên tiếng Anh, ngày xưa tôi cũng từng gọi con mèo của mình là Ana.

Ana có một đôi mắt sáng màu vàng và chiếc mũi ửng đỏ. Trông có vẻ hiền lành, nó lặng lẽ nhìn tôi đang nằm trong vòng tay của người phụ nữ.

“Ana, Rum là em trai của con đấy. Con là một cô mèo ngoan, nhưng nếu con đến gần Rum quá thì em ấy sẽ bị giật mình, con biết chưa?”

Người phụ nữ vừa khẽ ngân nga một bài hát vừa đặt Ana xuống, sau đó bước ra bếp rửa chén bát. Dù khuôn mặt của con mèo có hiền lành tới đâu đi nữa thì nó vẫn là động vật ăn thịt. Đúng là một người mẹ bất cẩn. Tôi với vẻ mặt phụng phịu, đang đối đầu với một con mèo. Ana cẩn thận bước tới gần chỗ tôi. Nó chun mũi lại và chớp mắt.

“Cậu còn nhớ chuyện kiếp trước có đúng không?” Rõ ràng Ana đang cố nói chuyện với tôi.

“Không có gì phải giật mình cả. Vì tôi cũng đâu biết trước được là mình sẽ đầu thai thành một con mèo. Cậu cứ nói hết suy nghĩ trong lòng đi. Tôi cũng đang làm như vậy đây.”

Miệng của Ana không hề mấp máy, nhưng lại đang nói chuyện với tôi. Chắc là suy nghĩ của tôi cũng có thể được truyền đạt đến Ana.

“Cô là ai vậy?”

Trong lòng tôi cất lên tiếng nói để thử nghiệm.

“Kiếp trước cậu là đàn ông đúng không? Tôi được tái sinh tám lần rồi, nhưng không lần nào được làm người. Nên tôi vẫn còn nhớ những chuyện trong kiếp trước. Nghe nói nếu được tái sinh làm người thì sau 100 ngày sẽ quên hết chuyện ở kiếp trước.”

Ana vẫy cái đuôi, khẽ nhìn về phía người phụ nữ rồi tiến lại gần tôi.

“Kiếp trước tôi được đầu thai làm một chú ngựa, cậu biết trường đua ngựa chứ? Tôi gặp phải một người chủ lười biếng nên phải sống trong một cái chuồng đầy rận. Khiến tôi rất khổ sở. Rồi tôi mắc bệnh viêm ruột Parvo nên không sống quá năm năm. Sau khi chết, tôi được đầu thai làm mèo. Có lẽ kiếp sau tôi cũng không được đầu thai làm con người. Nhưng mà trước đây cậu là người như thế nào vậy?”

Tôi là người như thế nào ư? Tôi không muốn nói ra chuyện mình từng lén dạy thêm để kiếm đủ tiền cho học sinh đi tham quan. Nếu lúc đó tôi không làm vậy thì sẽ không tồn tại những ký ức hối hận như bây giờ.

“Tôi chết vì bị đột quỵ. Là một người đàn ông đầy tội lỗi.”

Rõ ràng tôi là một kẻ đầy tội, vì đã không thể bảo vệ được sinh mạng của bốn mươi hai đứa trẻ.

Ngày 18 tháng Năm, những đứa trẻ tập trung tại nhà ga với một khuôn mặt háo hức vô cùng. Phía bên kia quảng trường, chưa gì đã có những học sinh lấy ra và ăn ngấu nghiến món trứng hấp và cơm cuộn được mẹ mua cho trước khi đi. Những đứa trẻ tinh nghịch khác ngồi xúm lại với nhau và thoa son hồng lên môi. Hẹn nhau tập trung trước 10 giờ, nhưng chưa tới 9 giờ 30 phút đã thấy các em đến đông đủ ở trước nhà ga với đôi mắt sâu hoắm như thể cả đêm không ngủ được. Tôi bảo những đứa trẻ xếp thành hai hàng, rồi kêu Eun-hee và Hyo-jin đếm sĩ số. Sau khi kiểm tra xong sĩ số, các em lần lượt bước lên tàu. Tổng cộng có hai trăm hai mươi chín học sinh tham gia chuyến tham quan. Những tiếng nói ầm ĩ khiến tôi không sao tập trung nổi.

“Kim Eun-hee, hát một bài đi nào.”

Có ai đó yêu cầu Eun-hee hát. Bọn trẻ vỗ tay cổ vũ, sau đó Eun-hee bước lên phía trước và cất cao giọng hát. Tôi không nhớ nổi tên tựa đề. Nhưng tôi nhớ dáng vẻ vừa nhắm mắt vừa chắp tay khi hát của Eun-hee khiến mọi người ai nấy cũng bật cười. Có lẽ Eun-hee đã hát một bài hát được dạy trong lớp âm nhạc. Eun-hee cười bẽn lẽn và quay về chỗ ngồi. Bọn trẻ lần này yêu cầu Hyo-jin hát. Sau khi bốn mươi hai đứa trẻ hát xong, tôi đứng dậy và hát bài A Day in the Life của ban nhạc The Beatles. Lũ trẻ hò reo cổ vũ tôi. Tôi cảm nhận được bọn trẻ đang nhìn tôi với một đôi mắt long lanh. Hầu hết các cô gái ở độ tuổi dậy thì thường xem thầy giáo của mình chính là mối tình đầu. Tôi cũng được học sinh ngưỡng mộ. Hát xong tôi ngượng ngùng quay về chỗ ngồi. Tôi nhìn Eun-hee và Hyo-jin đang ngồi đối diện.

Hai đứa trẻ đang nắm tay nhau, thấy tôi chúng vội vàng buông tay ra. Hai bên má của Eun-hee lẫn Hyo-jin đều đỏ bừng. Mắt tôi hướng tới cặp nhẫn bạc chúng đang đeo ở ngón áp út. Nếu là nhẫn đôi đại diện cho tình bạn sẽ được đeo ở ngón út, nhưng chúng lại đeo trên ngón áp út khiến tôi có chút bận tâm. Khác với một Eun-hee khá điềm tĩnh, nữ tính và ít nói, thì Hyo-jin lại chơi thể thao rất giỏi, dáng người cao lớn và giọng nói sang sảng. Tuy tính cách cả hai hoàn toàn trái ngược nhưng lại là đôi bạn thân của nhau. Chúng lúc nào cũng đi cùng nhau và chưa bao giờ cãi cọ. Lúc đó tôi chợt nghĩ có thể hai đứa trẻ ấy đang thích nhau. Không phải kiểu thích như trong tình bạn, mà là cảm xúc của tình yêu. Tôi giả vờ không nhìn thấy gì và hướng ánh mắt ra cửa sổ.

Tôi dặn lòng đừng bận tâm đến hai đứa trẻ ấy nữa, nhưng trong lòng vẫn cứ không yên. Tôi tin rằng lý lẽ của cuộc sống này chính là đàn ông phải yêu phụ nữ và phụ nữ cũng phải yêu đàn ông. Bởi vì thời điểm đó ai cũng cho rằng một lý lẽ mà đến con vật cũng tuân theo, thì con người không được phép làm trái ngược. Mặc dù tôi thấy trong lòng khó chịu, nhưng cũng tùy trường hợp, tôi không thể tùy ý la mắng bọn trẻ. Tôi đã cố phớt lờ Eun-hee và Hyo-jin cho đến khi tới Gyeongju.

Sau sáu tiếng tàu đã đến ga Gyeongju. Một chuyến đi khá dài, các em học sinh ngồi tựa vào vai nhau và ngủ quên. Eun-hee và Hyo-jin phải đi đánh thức từng em dậy.

“Chúng ta sẽ không đến thẳng nhà nghỉ, mà sẽ đi tham quan Cheon-ma-chong và Cheom-seong-dae. Mọi người mau chóng di chuyển lên xe buýt ở đằng trước kia. Thầy sẽ kiểm tra túi của các em. Nên ai có mang theo rượu hoặc thuốc lá thì giờ thành khẩn ngay đi nhé.”

Ba bốn đứa trẻ ngập ngừng rồi lôi những chai nước và chai rượu ra khỏi túi. Chúng thật ngây thơ, tôi thầm mỉm cười trong lòng nhưng lại tịch thu lấy chai nước của chúng với vẻ mặt nghiêm nghị. Eun-hee và Hyo-jin bước lên phía trước để kiểm tra sĩ số. Sau đó hướng dẫn các bạn lên xe buýt được đánh số “3-1”. Giờ cơm trưa, mọi người ngồi yên trên xe buýt và tự ăn thức ăn đã mang theo.

“Thầy ơi, mẹ em nói cảm ơn thầy và nhờ em chuyển cái này cho thầy ạ.”

Chiếc xe buýt đang lăn bánh, Eun-hee tiến đến đưa cho tôi một hộp cơm bằng gỗ. Tôi liền đặt hộp cơm bạn gái mua cho tôi xuống ghế, chính là người bạn gái mà sau này trở thành vợ của tôi, và nhận hộp cơm bằng gỗ. Eun-hee cười rạng rỡ để lộ chiếc răng cửa. Vừa mở hộp cơm ra, đập vào mắt tôi là những cuộn cơm được xếp rất khéo léo. Mùi thơm của muối vừng làm tôi muốn ăn ngay. Tôi quên mất mình còn chưa rửa tay và nhanh chóng lấy một miếng cơm cuộn cho vào miệng, không quên cười với Eun-hee một cái. Tôi vẫn còn nghi hoặc chuyện của Eun-hee và Hyo-jin, nhưng trong suốt chuyến đi tôi đã không thể hiện điều đó.

“Thầy chỉ ưu ái mỗi Eun-hee thôi.”

Có tiếng ai đó nói vọng lên từ phía sau làm các em học sinh khác cười phá lên. Eun-hee lập tức quay đầu lại nhìn Hyo-jin. Hyo-jin nhét một nắm cơm to vào miệng, rồi quay đầu nhìn ra phía cửa sổ. Phần tóc phía sau gáy Hyo-jin được cắt ngắn trông lạnh lùng một cách khác biệt.

“Kim Eun-hee, em đừng chỉ ngồi cạnh Hyo-jin mãi như vậy, qua ngồi với thầy và hát cho thầy nghe nào.”

Trong lòng tôi rối ren, vội kéo lấy Eun-hee ngồi xuống bên cạnh. Không biết cảm giác lúc đó của Hyo-jin như thế nào nhỉ? Giá như tôi có thể gặp lại hai đứa trẻ đó. Tôi ước gì được gặp lại chúng.

“Mẹ chỉ yêu thương mỗi mình Lee Rum của mẹ thôi.”

Người phụ nữ vừa vuốt tóc tôi vừa nhẹ nhàng nói, còn người đàn ông nằm xuống đầu gối người phụ nữ rồi lăn qua lăn lại như một đứa trẻ.

“Anh mới là chồng em mà. Em thương anh bằng một nửa so với Lee Rum không được sao?”

“Chúng ta sinh cùng ngày, anh chỉ sinh trước em đúng vài phút thôi mà em cứ phải gọi anh là anh rồi đó, còn đòi hỏi gì nữa sao?”

Giờ tôi mới biết hai người họ bằng tuổi nhau mà còn cùng ngày sinh nữa. Cặp vợ chồng vừa cười vừa tranh cãi. Trông giống như Eun-hee và Hyo-jin đang nắm chặt tay nhau cười đùa trong suốt chuyến tham quan. Đôi vợ chồng đan những ngón tay vào nhau và nhìn tôi với vẻ mặt hạnh phúc.

“Mắt của con hình như giống mắt của anh. Nhìn hơi chếch xuống. Còn mũi thì giống em thì phải.”

“Trẻ con thì phải lớn mới biết giống ai. Anh thấy mắt của con cũng giống So-yeong mà.”

Đôi vợ chồng đặt tôi nằm ở giữa và hai người thì thào nói chuyện với nhau. Tôi nhắm mắt lại vờ như đang ngủ, nhưng vẫn nghe được cuộc đối thoại của đôi vợ chồng, rồi bắt đầu chìm trong những ký ức của kiếp trước.

*

Ngày đầu tiên của chuyến tham quan là ngắm cảnh ở Cheongma-dong và Cheomseongdae. Về đến nhà nghỉ cũng đã trễ, chúng tôi tập trung tại nhà hàng và cùng nhau ăn tối. Sau đó, trong lúc các em học sinh tự do làm việc riêng, tôi và các thầy cô tụ họp ngoài sân chuẩn bị amply, micro, radio. Phần quan trọng của chuyến đi này, chính là chuẩn bị cho thời khắc “quẩy” hết mình.

Những đứa trẻ thích chơi bời mặc chiếc váy ngắn đã chuẩn bị sẵn từ trước, chúng ầm ầm tiến đến. Eun-hee và Hyo-jin mặc chiếc áo phông và quần jean bó sát người, vừa nhảy vừa nhìn nhau. Sau khi uống với các đồng nghiệp vài ly rượu Soju, tôi tới phòng của bọn trẻ và lặp đi lặp lại những lời giáo huấn nhàm chán. Với sự giúp đỡ của Eun-hee và Hyo-jin, cuối cùng tôi cũng về được phòng của mình và chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm tinh mơ, tôi tỉnh dậy đi vệ sinh sau đó không sao ngủ lại được. Tôi lẻn vào khu vực nhà nghỉ của các em học sinh, cẩn thận mở cửa xem chúng có đang ngủ ngon hay không. Một phòng có năm sáu em, tất cả đều ngủ say trong bộ dạng ngây ngô không biết trời đất là gì cả. Nhưng rồi đến phòng cuối cùng, phòng có Eun-hee và Hyo-jin, trước khi mở cánh cửa ấy ra, tôi cảm nhận rất rõ mồ hôi đang ướt đẫm trong lòng bàn tay. Tôi đã hơi do dự một lúc, không biết mình có nên quay đi hay không. Nhưng lúc này tay tôi đã nắm chặt lấy phần tay nắm cửa. Dưới ánh trăng, sáu đứa trẻ đang nằm ngủ say sưa, mỗi người một góc. Lúc đó, ở phía sát tường, có hai đứa trẻ đang trùm chăn. Chắc chắn là Eun-hee và Hyo-jin. Đã trễ rồi mà hai đứa trẻ ấy vẫn còn chưa ngủ, chúng thì thào nói chuyện với nhau. Tôi biết rõ hai đứa trẻ đó là ai nhưng chỉ để lại một câu “đi ngủ đi” rồi đóng cửa. Tim tôi đập thình thịch đến tỉnh cả rượu. Tôi quyết định sau khi trở về, sẽ gọi cả hai cùng ngồi lại và nói chuyện, giải thích rằng tình cảm của hai đứa như vậy là sai trái.

Ngày thứ hai, chúng tôi dẫn bọn trẻ đi thăm chùa Bulguksa và động Seokguram. Sau đó quay về nhà nghỉ, đột nhiên một em học sinh bị đau bụng nên tôi vội vã cõng em ấy chạy đến một bệnh viện gần đó. Có đôi chút náo loạn, nhưng rồi mọi chuyện vẫn nằm trong dự tính, không mới mẻ cũng chẳng đặc biệt. Một chuyến tham quan bình thường giống như thời học sinh tôi đã từng trải nghiệm.

Ngày cuối cùng của chuyến đi, tôi đưa bọn trẻ lên xe buýt mà không nói rõ sẽ đi đâu. Theo như lịch trình sẵn có thì sẽ đi thăm lăng mộ Vua Munmu nằm ở giữa biển. Thứ khiến bọn trẻ thích thú hơn cả là bãi biển xanh của Gampo. Với tư cách là người phụ trách và được sự cho phép của Hiệu phó, tôi đã yêu cầu tài xế đổi lịch trình di chuyển sang quốc lộ dọc bờ biển.

Sau đó, tôi lên phía ghế trên cùng ngồi, thắt dây an toàn và chợp mắt một chút. Dù có không tỉnh táo đến đâu, tôi vẫn nhìn thấy rõ Eun-hee và Hyo-jin trong gương chiếu hậu được đặt trong xe. Không còn cách nào khác, tôi đành chọn đi ngủ.

Thiếp đi khoảng chừng 10 phút, một luồng khí kỳ lạ khiến tôi mở to mắt. Bọn trẻ la hét, va li rơi rải rác khắp sàn xe. Chiếc xe buýt du lịch bị đổi hướng đột ngột trên quốc lộ.

Mặt đường trơn trượt vì trận mưa đêm hôm qua. Chiếc xe bị chệch khỏi đường và lao vào một rừng thông. Tai nạn diễn ra quá bất ngờ, nên tôi không thể nào chăm lo được cho bọn trẻ, người tôi bị treo lơ lửng trên dây đai an toàn. Tôi chỉ còn cách cố gắng thật tỉnh táo. Bốn mươi hai đứa trẻ bị văng ra khỏi ghế ngồi, chúng gào thét đến chói tai. Người tài xế đã không còn cử động vì một nhánh cây thông xuyên qua cửa kính đâm thẳng vào ngực anh ấy. Lúc đó, chiếc xe buýt lại một lần nữa rung lắc dữ dội. Một chiếc xe buýt nội thành ở phía sau trượt bánh và đâm vào hông xe của chúng tôi. Khi chiếc xe buýt ngừng rung lắc, cơ thể tôi vẫn tựa vào sợi dây an toàn mỏng manh và đối mặt với những đứa trẻ đang nằm dài như những con búp bê bị nhúng nước. Những đứa trẻ tháo dây đai an toàn để nhìn ngắm biển, giờ đây tay và chân của chúng bị cong đi một cách đáng sợ, hệt như những con búp bê bằng nhựa, khắp người chúng toàn là máu. Eun-hee và Hyo-jin ngồi cạnh ghế lái, nắm chặt tay nhau, máu trên đầu đang chảy ra, người gục xuống đầy thương tích. Ký ức ngày hôm ấy dừng lại ở đó.

*

“Không biết ở kiếp trước Lee Rum và chúng ta có mối quan hệ như thế nào nhỉ? Thi thoảng em hay nghĩ đến chuyện đó.”

Người phụ nữ vòng tay ôm lấy tôi và nhẹ nhàng cắn miếng táo đã gọt vỏ.

“Anh không tin là có kiếp trước.”

Người đàn ông cũng nhai một miếng táo, đầu nằm trên đầu gối của người phụ nữ.

“Gãy chân em mất. Mà anh sống thực tế quá. Không thú vị gì cả.”

Gương mặt của đôi vợ chồng đang nhai miếng táo ấy, tôi nhìn thấy rất giống với Eun-hee và Hyo-jin.

“Thì ra chuyện là như vậy.”

Ana bước ra khỏi phòng ngủ và ngồi lên bụng người đàn ông.

“Cô thật sự đọc được hết suy nghĩ của tôi sao?”

Ana không những có thể đọc được tiếng nói trong lòng mà còn nghe được cả suy nghĩ.

“Không biết chừng hai người họ là Eun-hee và Hyo-jin đấy. Lúc tôi còn là ngựa, tôi thấy cha mẹ của họ đã dẫn họ đến trường đua. Lúc đó tôi đã gặp hai người họ lần đầu tiên, nhưng bây giờ họ không còn nhớ nữa. Lúc đó có một bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn đã đút cho tôi ăn. Do bị bệnh không thể thi đấu, tôi được đưa đến nơi để con người tham quan. Những đứa trẻ khác sợ ngựa, nhưng hai đứa ấy thì hoàn toàn khác, vì nhân duyên đó nên kiếp này tôi mới được sống cùng hai người. Mọi việc trên đời này đều có lý do. Kể cả việc cậu được sinh ra trong ngôi nhà này. Đó không biết chừng là thông điệp của sự tha thứ, muốn cậu từ giờ hãy cởi bỏ hết mọi tội lỗi trong lòng mình.”

Tôi đã phải nghỉ việc suốt một năm rưỡi vì tai nạn đó. Hai tay tôi đều bị gãy, cơ thể và tinh thần tôi đều bị tổn thương rất nặng. Nếu như tôi không kiếm tiền để lo chi phí tham quan cho mười lăm em học sinh ấy, thì ít nhất những em ấy vẫn còn sống sót. Tôi đã tự dằn vặt vì suy nghĩ đó. Hơn nữa, chuyện thay đổi lịch trình di chuyển ngày cuối cùng cũng chính là khởi đầu của vụ tai nạn. Nếu như lúc đó tôi cứ để mọi việc theo như trình tự vốn có, thì Eun-hee và Hyo-jin đã có thể vào đại học rồi tốt nghiệp, sau đó trở thành quản lý cho một công ty nào đó, hoặc là đã kết hôn. À không, có thể cuộc sống hơi khác người bình thường một chút, hai đứa trẻ ấy có thể đã sống hạnh phúc bên nhau đến già.

Có bốn mươi hai đứa trẻ vô tội và một giáo viên hướng dẫn ở trên xe. Thì người sống sót lại là người giáo viên đầy tội lỗi. Cả đời tôi không thể xóa bỏ bốn mươi hai đứa trẻ đó ra khỏi trái tim mình. Tôi nhớ tên và giọng nói của từng đứa trẻ đến mức mất ngủ. Khi gặp những đứa trông giống chúng ở trên phố cũng làm lòng tôi nặng trĩu. Tôi tự hỏi không biết bốn mươi hai đứa trẻ ấy liệu có được đầu thai giống như tôi hay không.

“Em lúc nào cũng có một suy nghĩ. Chắc kiếp trước em với anh là bạn rất thân đấy. Đến tận bây giờ em vẫn thấy anh chẳng giống đàn ông, cứ như bạn bè vậy, nên em càng thích hơn.”

Người phụ nữ mỉm cười và đẩy miếng táo còn lại vào trong miệng người đàn ông.

“Bạn bè mà sống chung rồi sinh con sao? Với lại anh cũng không tin vào kiếp trước.”

Ánh mắt người đàn ông dán chặt vào màn hình ti vi.

“Chúng ta phải chụp một bức ảnh cưới trước khi Lee Rum lớn hơn mới phải.”

Người đàn ông nghe xong câu nói đó, liền đứng bật dậy và đi vào phòng. Ana nhăn mày vì bị hất văng ra khỏi bụng người đàn ông. Vẻ tiếc nuối hiện rõ trên gương mặt của người phụ nữ. Dường như hai người họ chưa tổ chức lễ cưới. Tôi nghe thấy âm thanh, đoán là người đàn ông đang tìm kiếm thứ gì đó, lúc này người đàn ông bước từ trong phòng rồi đi ra phòng khách và đưa cho người phụ nữ một cái gì đó giống như sổ tay.

“Cái gì vậy?”

“Còn gì nữa, sổ tiết kiệm đây. Anh xin lỗi, gặp phải người chồng không giỏi giang gì, đến buổi lễ kết hôn cũng chưa làm được cho em. Anh tiết kiệm tiền tăng ca đêm từ năm ngoái, cũng được khá nhiều đấy. Ngày mai chúng ta tìm hội trường tổ chức tiệc thử xem. Cũng xem như làm một bữa tiệc đơn giản một trăm ngày của Lee Rum.”

Người phụ nữ hét lên một tiếng rồi ôm chầm lấy tôi. Những giọt nước mắt ấm áp rơi xuống mặt tôi.

“Cảm ơn con, mẹ bây giờ vô cùng hạnh phúc.”

“Con người đúng là kỳ lạ. Động vật vẫn có thể ăn ngon, sống tốt mà không cần làm lễ cưới. Sao lại tốn tiền vào những thứ đó chứ? Họ đổi thức ăn không mùi không vị kia cho tôi thì có phải tốt hơn không?”

Ana làm điệu bộ phụng phịu rồi leo lên ghế sô pha nằm cuộn tròn.

*

Những ký ức về kiếp trước cũng dần dần phai mờ. Từ gương mặt của bọn trẻ, đến mùi hương của vợ tôi, thậm chí đến cả cái tên, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Giờ tôi có thể kiểm soát được việc bú sữa của mình nên kéo dài được thời gian giữa các cữ bú, cứ ba tiếng một lần tôi mới bú sữa. Người phụ nữ bận rộn đi thử váy cưới và đặt chỗ trang điểm. Cũng nhờ vậy mà tôi được ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

Ana than phiền với tôi rằng ở nhà một mình thật là nhàm chán. Nhưng bây giờ chúng tôi chỉ nói chuyện được với nhau một hai lần trong một tuần. Dần dần sự thấu hiểu giữa chúng tôi cũng giảm đi. Vào đúng ngày thứ một trăm tôi được sinh ra, hai người họ tổ chức lễ cưới. Tôi mặc bộ âu phục nhỏ do người phụ nữ mua cho và người được gọi là bà ngoại bế tôi đến tham dự lễ cưới. Người phụ nữ trong bộ váy cưới, tóc búi cao, nhìn xa lạ nhưng lại xinh đẹp vô cùng. Tôi nằm trong vòng tay của người phụ nữ, ánh đèn flash chiếu vào mặt, rồi được chuyền từ tay người này sang tay người khác khiến cơ thể tôi mệt lử.

Trong hôn lễ, người phụ nữ cứ khóc suốt, còn người đàn ông với gương mặt lạnh lùng đưa tay lau những giọt nước mắt đang lăn trên má người phụ nữ. Họ chụp hình gia đình, và cuối cùng tất cả bạn bè của đôi vợ chồng tụ tập lại để chụp một bức ảnh kỷ niệm. Một lễ cưới muộn màng, nhưng những người bạn đến chúc mừng đôi vợ chồng ai nấy cũng đều cười tươi rạng rỡ.

“Của hồi môn to lớn thế này mà.”

Một người phụ nữ tóc ngắn dùng ngón tay véo vào má tôi và thì thầm.

“Đêm nay nhớ kiếm thêm đứa thứ hai nhé.”

Một người đàn ông mặc bộ đồ âu màu xám dùng tay đánh vào mông chú rể.

“Người ta bảo cô dâu hay cười thì sinh con gái, mà hay khóc là sinh con trai đấy, biết chưa.”

Người phụ nữ mặc chiếc váy liền vừa cười vừa nói.

“Này anh bạn, chúc mừng nhé. Đi tuần trăng mật về phải khao một bữa đấy. Hôm nay tôi mừng đám cưới hơi bị nhiều rồi đấy.”

Bạn bè thi nhau nói những lời chúc mừng đến đôi vợ chồng.

Nhưng thật kỳ lạ, những gương mặt đó rất đỗi quen thuộc.

“Hai người cao to đằng kia làm ơn bước ra phía sau dùm, cài cúc áo lại luôn. Hai người ở giữa hơi nghiêng đầu vào, thêm một chút nữa. Đúng rồi. Tốt lắm. Tôi chụp ảnh đây. Một...hai...ba!”

Nhìn kỹ thì người thợ chụp ảnh cũng không quá xa lạ. Bạn bè của đôi vợ chồng có tổng cộng bốn mươi hai người. Bốn mươi hai người quen thuộc cười rạng rỡ trước ống kính. Đến khi bức ảnh này được in ra, có lẽ tôi sẽ quên đi toàn bộ ký ức. Không biết chừng hôm nay sau khi ngủ thật ngon giấc, lúc tỉnh dậy toàn bộ ký ức của tôi sẽ tan biến như làn khói. Tôi bật khóc vô cớ. Tiếng khóc oa oa phát ra, và rồi bốn mươi hai người, nhẹ nhàng, chậm rãi vỗ vào lưng tôi. À không, tính cả người thợ chụp ảnh nữa là bốn mươi ba.

CHÚ THÍCH

Tạm dịch: Một ngày trong đời.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của jiyong kang