Danh Sách Mua Sắm Của Kẻ Sát Nhân

Lượt đọc: 1753 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Running Family

Xu hướng mới của lớp trẻ lan nhanh như cháy rừng. Son môi màu đỏ tươi, túi đeo chéo, Nike Air Max, trò chơi điện tử và thậm chí cả chữ viết tắt hay cách bước đi... Thông thường, nó bắt đầu từ các trò chơi điện tử, các dòng thông báo công cộng hoặc trang phục của một thần tượng. Nhưng trong vài trường hợp rất hiếm, người ta không thể biết được xu hướng bắt đầu từ đâu.

Runningfamily là một trong số đó. Các học sinh lớp mười của Da-yeong cứ rảnh là chơi một loại game. Trò chơi bắt đầu bằng việc lựa chọn ba nhân vật trong trang phục của vợ chồng trung niên hoặc đã già, hoặc cũng có thể là trang phục của thanh niên hay trẻ sơ sinh với nhiều nghề nghiệp khác nhau. Các nhân vật lướt qua những đám mây trông như viên đá kê chân và lang thang qua những vùng trời hay hang động tăm tối. Người chơi ghi điểm bằng cách hái những vì sao lấp lánh trong khi chuyển động. Ngôi sao thường nằm ở rìa một đám mây hoặc lối vào một hang động màu đen, sâu thăm thẳm.

Mỗi giờ ra chơi, Da-yeong ngồi khẽ chạm vào mép ghế, không thể hiểu được tại sao lũ trò nhỏ có thể say sưa chìm đắm vào cái game ấy đến thế. Cô vẫn tin rằng, thế giới thực mà trẻ em đang và sẽ sống còn khắc nghiệt và giá trị hơn nhiều so với cái thế giới ảo kia.

“Nào, giờ thì các em hãy tắt điện thoại, cho hết vào giỏ, mang ra phía trước. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu buổi học với bài thơ Ánh mặt trời của tác giả Yoon Dong-joo.”

Da-yeong thường đọc thơ trong mỗi tiết học. Hừm hừm, cô đằng hắng để chuẩn bị cất tiếng: “Ánh nắng, mềm mại và mịn màng như làn da thiếu nữ...” thì bỗng nghe tiếng ai đó bật khóc. Mắt Da-yeong hướng về phía Joo-ha đang ngồi bên cạnh cửa sổ.

“Kim Joo-ha, sao em lại khóc? Đứng dậy và nói cho cô biết nguyên do đi!”

Joo-ha đứng dậy, cằm nhăn nhúm như một quả óc chó vì buồn bã.

“Em đang chơi trò Runningfamily ạ.”

“Vậy thì sao?”

Da-yeong bước chậm rãi về phía Joo-ha.

“Cô nói tắt điện thoại nên em đã vội vàng chạm vào màn hình khiến cả ba nhân vật của em đều biến mất. Giờ em không thể nạp lại game được nữa, tội nghiệp em thế này! Làm thế nào bây giờ ạ...?”

Theo phản xạ, Da-yeong cười khẩy trước câu hỏi của cô bé, trong khi các bạn cùng lớp lại tỏ ra tiếc hùi hụi.

“Khóc chỉ vì game! Tương lai của em không phải là một thế giới giả tưởng bé bằng lòng bàn tay mà là ở trong sách. Tuần sau là thi giữa kỳ rồi mà em vẫn rảnh rang thế sao?”

Da-yeong, ba mươi sáu tuổi, tự hỏi những lời nói của mình với tư cách là một giáo viên thâm niên tám năm có quá quyền uy và giáo điều không, đồng thời đang cố tìm ra một lời khuyên thực tế hơn cho học sinh của mình.

“Thưa cô, số nhân vật bị mất trong game tương ứng với số người sẽ biến mất trong thực tế. Thế nên Joo-ha mới khóc ạ.”

Một học sinh ngồi phía trước Joo-ha, có cuộn tóc dày trên trán lên tiếng. Những đứa trẻ bắt đầu rì rầm và bật lên tiếng khóc.

“Đến giờ mà các em còn tin vào mấy cái tiểu thuyết kinh dị đó ư? Các em có biết ở Hàn Quốc, mỗi năm có bao nhiêu người mất tích không? Là 100.000 người, số người mất tích nhiều ngang với dân số của thành phố Se-jong. Nhưng rồi họ vẫn được tìm thấy. Thật là buồn cười, các em ạ. Liệu trong số các em, có bạn nào không chơi trò này không?”

Những câu chuyện quỷ quái đúng là thời nào cũng có. Da-yeong cũng đã từng tin vào những câu chuyện về cô gái bị rách miệng đeo mặt nạ đỏ hay những chuyện ma học đường khi còn nhỏ. Nhưng vào thời điểm đó, những câu chuyện ma là vô hại. Cùng lắm là lũ trẻ sẽ được cho về nhà sớm và thỉnh thoảng gặp ác mộng mà thôi. Tuy nhiên, trò chơi mang tên Runningfamily khiến lũ trẻ tin rằng mạng sống của người khác đang nằm trong tay chúng, vì vậy, chúng chạy thục mạng với tinh thần trách nhiệm cao mà không cần chút cố gắng nào.

“Thưa cô, chắc chỉ có Seon-woo là không chơi, vì bạn ấy không có điện thoại thông minh ạ.”

Joo-ha vừa lau nước mắt bằng khăn ướt, vừa chỉ ngón tay sang chỗ trống bên cạnh. Seon-woo đã nghỉ học ba ngày liền. Seon-woo, trong tâm trí của Da-yeong, là một cậu trai rám nắng dù không tham gia vào câu lạc bộ điền kinh và thường xuyên vắng mặt. Cậu cũng không chơi với các học sinh nam đồng trang lứa, chỉ thường ngủ vùi tại chỗ vào giờ nghỉ hay giờ ăn trưa. Nếu Seon-woo, học sinh duy nhất không đăng ký tham gia các hoạt động tình nguyện, hoạt động câu lạc bộ hay trải nghiệm học tập, không vượt qua nổi bài thi giữa kỳ, tương lai vào một trường đại học của cậu sẽ còn rất xa vời. Không ai biết cách liên lạc với cậu hoặc gia đình vì cậu bé không dùng điện thoại di động, không có số điện thoại nhà. Sau giờ làm việc, Da-yeong quyết định ghé thăm nhà Seon-woo theo địa chỉ được ghi trên học bạ học sinh.

“Vì một chuyện vô bổ mà chúng ta đã lãng phí rất nhiều thời gian của buổi học. Nào, giờ thì ta cùng quay lại bài thơ Ánh Mặt Trời của Yoon Dong-joo. Ánh nắng, mềm mại và mượt mà như làn da thiếu nữ...”

vẫn còn thời gian cho đến giờ tự học buổi tối. Da-yeong chép địa chỉ của Seon-woo từ sổ học bạ học sinh vào điện thoại, cô vẫy tay ra hiệu cho một giáo viên dạy môn Khoa học đang ngồi trước màn hình máy tính. Người giáo viên đang mải mê gõ gì đó lên bàn phím, miệng hé mở như ý muốn trả lời “vâng?”.

“Cô Jeong, cô đã từng đi thăm nhà học sinh chưa?”

Nghe Da-yeong hỏi, giáo viên Khoa học lắc đầu.

“Tôi chưa, cô Da-yeong định đi à?”

“Có một học sinh lớp tôi thường xuyên vắng mặt, mà em ấy cũng là trường hợp hiếm khi không sử dụng điện thoại nên không có cách nào liên lạc được.”

Da-yeong cười méo xẹo trong khi bôi kem dưỡng lên mu bàn tay.

“Không có điện thoại di động thì chắc em ấy không thể chơi trò Running Family nhỉ? Bây giờ ai mà không chơi trò ấy chắc là lạc hậu lắm. Tôi với chồng ở nhà cũng vì game đó mà suốt ngày tay không rời chiếc điện thoại.”

“Không phải tại mấy cái niềm tin hoang đường đó sao? Nếu đang chơi game mà nhân vật biến mất thì trên thực tế người nào đó cũng sẽ mất tích?”

“Lũ trẻ còn cả tin thì tôi không nói làm gì. Và thật thú vị khi người phát triển trò chơi đó lại là Richard Feynman.”

Richard Feynman có thể là một cái tên quen thuộc với một giáo viên Khoa học, nhưng đối với một cô giáo dạy Quốc văn như Da-yeong, nó xa lạ như món ăn truyền thống ngày tết của người Chechnya hay tên một nhà tâm lý học nào đó đã qua đời cách đây cả trăm năm trước.

“Ông ta là ai cơ?”

“Là một thiên tài vật lý và cũng là một người lập dị, từng đạt giải Nobel. Ông ấy thậm chí còn đứng tên độc lập cho một số lý thuyết, nhưng ngược lại, là một quý ông hết sức dễ chịu, ông ta rất thích đùa và còn giỏi chơi nhạc cụ nữa. Tuy đã chết từ lâu, nhưng tôi tin ông ấy vẫn tồn tại trên thế giới này dưới một dạng thức nào đó.”

Nghe giáo viên Khoa học giải thích, Da-yeong quắc mắt.

“Chuyện gì vậy cô Jeong? Không lẽ cô đã thêm thắt vào câu chuyện đó ư? Chẳng lẽ người đã chết rồi còn có thể làm được game như vậy?”

Cô giáo dạy Khoa học cười tươi.

“Richard Feynman đã phát minh ra chiếc máy tính lượng tử tự suy nghĩ, nó có thể hiểu đa chiều, và cách đây sáu mươi năm trước, ông đã dự đoán sự ra đời của Nanorobot. Biết đâu, ở một chiều không gian khác, ông đã kịp sao lưu toàn bộ tri thức và ý thức của mình trước khi chết? Và điều ấy cũng chỉ để cho vui thôi.”

Da-yeong bật cười trước câu trả lời của giáo viên Khoa học. Hai người kết thúc câu chuyện, vẫy tay chào nhau.

Da-yeong rời khỏi cổng trường, bỗng bắt gặp một đứa trẻ đang đứng thất thần giữa sân thể dục vì quá chăm chú vào game, bất giác trong lòng cô trào lên một nỗi bất an khó tả. Không phải vì lời nói đùa khi nãy của vị giáo viên kia. Nhưng nếu cứ thế này, trong một tương lai xa, nhân loại sẽ thành một đám đông câm lặng với cái cổ biến dạng, cong về phía trước và những chiếc xúc tu vừa dài vừa mảnh thay cho ngón tay. Lòng cô thắt lại. Cuối cùng, một chiếc xe taxi đỗ xịch trước mặt Da-yeong. Cô đọc địa chỉ nhà Seon-woo cho tài xế.

“Khu đó không có mấy người sinh sống đâu cô ạ.”

Người tài xế bật đồng hồ cây số, đạp ga và liếc nhìn Da-yeong qua kính chiếu hậu.

“Trong khu vực này cũng có nơi như vậy sao ạ?”

Nghe Da-yeong hỏi, người tài xế taxi cười lớn.

“Ban đầu, đó là khu đất công dành cho những người thuộc diện tái định cư dưới thời Park Chung-hee. Nhưng khi họ qua đời, con cháu vẫn tiếp tục sinh sống hoặc cho người ngoài thuê. Một cựu Đại biểu Quốc hội đã cam kết phá dỡ khu đó để xây dựng đường xá cho Cơ quan Quản lý đất và nhà ở Hàn Quốc xây dựng chung cư mới. Vì thế, hầu hết người dân đã chuyển đến khu ở mới. Ngày xưa, chị tôi cũng từng sống ở đó mà.”

Taxi chạy qua trung tâm thành phố được khoanh vùng gọn gàng, qua những công xưởng và chuồng trại lợp tôn màu bắt mắt rồi băng qua một cây cầu cũ bắc ngang con kênh. Khi lông mày của Da-yeong nhăn lại vì mùi phân bón thoang thoảng cũng là lúc trước mắt cô hiện ra một ngôi làng lụp xụp trên sườn núi, trông giống phần bên trong chiếc sách bò với những ngõ nhỏ chằng chịt.

Tài xế dừng xe, tắt đồng hồ tính tiền.

“Đường thế này thì xe không lên được nữa. Địa chỉ cô cần đến chắc là ở khoảng giữa con hẻm, chỗ có cái cây cột điện ở đằng kia.”

Nghe tài xế nói vậy, Da-yeong nhìn xuống đôi xăng đan dưới chân mình và thở dài. Cô thanh toán 15.000 won tiền phí taxi rồi bước xuống xe. Những khối gạch trên vỉa hè thỉnh thoảng bị tróc lở, để lộ một khoảng đất tối đen. Mặt trời chếch bóng, hắt những tia rẻ quạt màu cam lên các mái nhà thấp tự lúc nào. Da-yeong nhìn những ô cửa sổ vỡ kính, những đống đồ cũ chồng chất khắp nơi và chú chó giống Spaniel gầy gò, bẩn thỉu thầm đồng tình với lời nói của chú tài xế, mấy ai có thể sống ở một nơi thế này được cơ chứ?

Cảm thấy hai tay trống vắng, cô quyết định chuyển hướng, ghé chân vào một cửa hàng tiện lợi, nơi cô thấy duy nhất một bóng lưng người. Tấm biển treo ngoài cửa có chữ Aweek lúc tắt lúc bật do đèn bên trong bị hỏng. Khi cô mở cánh cửa bước vào trong để mua nước, một chàng thanh niên trẻ đeo chiếc tạp dề màu xanh lá nở nụ cười tươi rói, ngước mắt lên chào.

“Set đồ uống đóng chai ở đâu ạ?”

Da-yeong hỏi khi nhìn lướt qua các kệ bày hàng.

“À, có Minute Maid và Del Monte, chị muốn cái nào?”

Chàng trai trẻ đặt hai set đồ uống được đóng trong thùng giấy từ dưới gầm quầy tính tiền đặt lên mặt bàn.

“Cái nào cũng được ạ. Nhưng chắc trong làng vẫn có người sinh sống đúng không anh?”

Da-yeong lấy thêm một hộp kẹo cao su đặt lên bàn thanh toán.

Chàng trai trẻ có nước da trắng, dái tai, đôi môi và mắt hơi ửng đỏ, tươi cười rạng rỡ trước câu hỏi của cô.

“Tất nhiên rồi ạ. Vì vậy, cửa hàng này mới sống được chứ chị. Nếu muốn đi siêu thị, người dân trong làng phải đổi tận hai lượt buýt, khá bất tiện nên tất cả họ đều là khách quen của cửa hàng chúng tôi. Chị thấy không, chỗ chúng tôi còn bán cả đậu phụ và giá đỗ nữa.”

Da-yeong ngoái cổ nhìn. Đậu phụ, giá đỗ và rau chân vịt được bày ở vị trí giữa hàng cơm nắm tam giác và sandwich.

“Thế anh có biết ai đó tên Yang Seon-woo không? Bạn học sinh thường mặc đồng phục trường cấp ba Hoonmin và có gương mặt rám nắng ấy.”

Da-yeong vừa chìa thẻ thanh toán, vừa chăm chú nhìn chàng trai. Bỗng nhiên, cô thấy trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng xa lạ khi nhớ tới Seon-woo. Đôi má khỏe mạnh và mái tóc gọn gàng, thường xen lẫn nụ cười duyên vào cuối mỗi câu nói theo thói quen của chàng trai quả thực không phù hợp với ngôi làng liêu xiêu, rệu rã như huyết quản của bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối này.

“Biết chứ ạ. Cậu ấy còn làm thêm ca đêm ở đây nữa. Nghe nói cậu ấy muốn làm việc chăm chỉ để mua điện thoại. Nhưng mấy hôm nay cậu ấy không tới, mà cũng không có liên lạc gì ạ.”

“Em ấy không đến đây bao lâu rồi?”

“Khoảng một tuần nay ạ.”

Chàng trai giải thích, cũng vì không tìm được người thay thế nên chủ cửa hàng đã sắp xếp cho cậu làm ca đêm.

Thấy Da-yeong hỏi thăm tung tích của Seon-woo, chàng trai đoán cô có thể là cô giáo ở trường hay giáo viên của cậu bé ở trung tâm. Bằng chứng là cô có mái tóc ngắn, chải sang bên phải gọn gàng và mặc áo jacket ngay cả trong cái oi bức của mùa hè.

“Chị có phải là cô giáo của Seon-woo không ạ?”

Dường như chàng trai có gì đó muốn gửi đến Seon-woo nếu cô gặp cậu bé.

“Vâng, tôi là giáo viên chủ nhiệm của em ấy.”

Cậu thanh niên mở ngăn kéo đựng thuốc lá và lấy ra một chiếc điện thoại thông minh đã cũ. Đó là chiếc điện thoại anh đã dùng thời trung học.

“Thế phiền cô giáo gửi giùm cậu ấy cái này ạ.”

Chàng trai đưa chiếc điện thoại cho Da-yeong với vẻ mặt ngại ngùng. Cô nhét tờ hóa đơn vào túi áo khoác, xách set đồ uống và cầm hộp kẹo cao su, rời khỏi cửa hàng, cô đi bộ về phía cây cột điện mà tài xế taxi đã chỉ. Lặng lẽ đi dọc theo một con ngõ ngoằn ngoèo, ngang qua một chiếc xe đạp đỏ au rỉ sét, một đôi dép lê hồng ba vạch và một con mèo vàng có cái đuôi dài chưa tới một gang tay. Cứ ba mươi bước chân lại có một tấm biển nhỏ in số nhà gắn trên tường rào hoặc trước cổng nhà nhiều hộ gia đình sinh sống.

Chín mươi bước chân quả thật là một khoảng cách đáng để đi bộ. Quai dép xăng đan siết chặt mu bàn chân, một tiếng ho nhỏ trong bầu không khí ngột ngạt. Da-yeong cảm thấy nách mình dấp dính ướt, và từ người cô tỏa ra một mùi chua chua như bắp ngô thiu, cô thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại cũ mà chàng trai nhờ cô cầm khi nãy. Tự hỏi và bỗng bật cười, nếu Seon-woo cũng chơi trò Runningfamily bằng chiếc điện thoại,

Liệu thằng bé có tới trường như những học sinh khác không? Cô cứ vừa đi vừa nghỉ, cho đến khoảng giữa con ngõ thì dừng lại trước một cánh cổng sắt màu xanh đậm có gắn biển số 22-9. Bên trong cánh cổng là một ngôi nhà ba tầng có nhiều hộ gia đình sinh sống với những bậc cầu thang lở lói. Chiếc chuông cửa lâu ngày không sử dụng đã rơi nút ấn màu đỏ, cánh cửa sắt cũng bị bung bản lề và nghiêng sang một bên. Da-yeong đi qua cánh cửa sắt, đứng trước cầu thang. Theo địa chỉ, căn nhà đó chính là nơi ở của Seon-woo.

Đang leo cầu thang, Da-yeong bỗng thấy mệt. Cô tự hỏi, nếu Seon-woo không có nhà? À không, dù thằng bé có nhà, nhưng nhất định không chịu quay trở lại trường học, thì mình phải làm sao. Nếu ai đó biết được Seon-woo đang ở đâu và gửi địa chỉ qua tin nhắn cho cô thì tốt biết mấy. Da-yeong đã đứng trước cửa tầng ba.

“Có ai ở trong không ạ? Tôi là giáo viên chủ nhiệm của Yang Seon-woo. Seon-woo có nhà không em?”

Không có dấu hiệu của bất kỳ một ai bên trong khi cô nhìn qua khe hở bằng một ngón tay giữa hai cánh cửa. Bằng vẻ mặt lo lắng, Da-yeong nắm chặt tay, gõ cửa lần nữa.

“Đây có phải là nhà của học sinh Yang Seon-woo không ạ? Tôi vào một chút được không?”

Với suy nghĩ thử lại lần cuối, cô cao giọng hỏi. Từ bên trong cánh cửa, một giọng nói yếu ớt vang lên.

“Em... đây ạ.”

Da-yeong nghi ngờ chính đôi tai của mình. Bên trong cánh cửa xếp phủ đầy bụi, giọng nói thoát qua khe hẹp mong manh có vẻ như nó sẽ tan biến ngay sau đó.

“Seon-woo hả em? Có phải Seon-woo không? Cô đây. Em mở cửa cho cô được không?”

Nghĩ mình đã không uổng công tới tận đây, giọng Da-yeong có sinh khí trở lại.

“Cửa không khóa đâu ạ.”

Cô áp tai lên cửa lắng nghe. Giọng của Seon-woo nghe đã rõ hơn.

“Được rồi, cô vào trong nhé. Em ở đâu thế?”

Da-yeong mở cửa xếp và đứng trước bậc cửa ra vào. Bên trong ngôi nhà, nơi cô tưởng tượng sẽ ngổn ngang với những chậu cây khô lá, chiếc ghế sofa lòi cả lò xo và khăn tắm bẩn vương vãi lại ngăn nắp một cách đáng kinh ngạc. Ngoài vài đôi giày đủ kích cỡ, gần như chẳng có gì gọi là đồ dùng sinh hoạt.

“Phòng ngủ ạ. Em ở trong phòng ngủ.”

Giọng nói của Seon-woo vọng ra từ sau cánh cửa căn phòng đối diện cửa ra vào. Da-yeong băng qua phòng khách, nơi có hai chiếc đệm cạnh chiếc bàn cho bốn người và chiếc tivi, bước vào phòng ngủ.

“Cô mở cửa phòng này được chứ? Bố mẹ em có nhà không?”

Da-yeong cảm thấy hơi khó chịu khi cô xoay nắm đấm cửa phòng. Tại sao Seon-woo không ra cửa đón cô mà lại bảo cô vào phòng ngủ như vậy?

Nhớ lại mái đầu xù xì và khuôn mặt gầy guộc cùng những ngón tay thô kệch của cậu, bàn tay Da-yeong bỗng đổ mồ hôi trộm.

“Cô vào đi rồi em giải thích cho cô ạ.”

Nghe giọng nói căng thẳng của Seon-woo, cô tự trấn an bản thân và dùng vai đẩy cửa phòng. Liền sau đó, một nửa khuôn mặt của Seon-woo đang nằm nghiêng hiện ra. Da-yeong lấy mu bàn tay bịt mũi vì một mùi khó chịu kinh khủng xộc lên.

“Sao em vẫn còn nằm đó?”

Da-yeong muốn biết lý do cậu học trò không chịu ra khỏi phòng mà vẫn còn nằm lì trên giường.

“Em xin lỗi cô ạ.”

Khuôn mặt tái nhợt của Seon-woo tối sầm lại.

“Trước tiên, em ngồi dậy đã. Là một giáo viên, cô cần ở em một thái độ nghiêm túc.”

Da-yeong đặt set đồ uống xuống nền nhà và tiến lại gần Seon-woo.

Chiếc quần thể thao màu xám của cậu ướt đẫm nước tiểu. Trong phòng không có vật dụng gì trừ một chiếc tủ quần áo, một tấm nệm đơn, một chiếc bàn nhỏ đặt một cuốn lịch, chiếc đồng hồ và túi thuốc.

“Em không dậy được ạ.”

Tóc Seon-woo bết lại, rũ xuống vì lâu ngày không gội.

“Em bị đau ở đâu à?”

Da-yeong quan sát Seon-woo kỹ hơn. Đập vào mắt cô là cậu học sinh với khuôn mặt hốc hác, toàn thân đẫm mồ hôi. Dường như cậu đang trong tư thế nằm nghiêng sang trái, mắt nhìn phía trái, không nhìn thấy cánh tay và vai phải của cậu, như thể chúng bị vùi trong một cánh đồng cát.

“Em không bị thương, chỉ là em bị rơi xuống một cái hố. Cô có thể cho em xin một chút thức uống được không ạ?”

Da-yeong giật mình, mở hộp đồ uống ra, lấy một chai nước nho, vội vàng vặn nắp.

“Cô cứ đặt vào tay trái giúp em ạ.”

Seon-woo hít một hơi thật sâu, đưa tay về phía cô giáo.

“Tại sao lại có kẽ hở trong phòng ngủ được? Hay nhà cũ quá hả em?”

Seon-woo đã cầm được chai nước, chúm môi uống ừng ực. Làn da khô ráp có chút căng lên, đôi môi tím tái, nhợt nhạt đã tìm được một chút sức sống.

“Em cũng không biết nữa ạ. Hôm đó, tự nhiên trong phòng em có cái hố như vậy.”

“Nếu em không tự thoát ra được thì phải gọi 119 đến cứu hộ thôi. Để cô gọi cho nhé!”

Da-yeong mở túi xách, lấy ra chiếc điện thoại di động, tay đẫm mồ hôi và dấu vân tay lấm lem trên màn hình.

“Không ích gì đâu cô ạ. Mấy người trước bị kẹt xuống hố như em cũng gọi 119 rồi, nhưng họ đã bị chiếc hố quái ác nuốt xuống trước khi đội cứu hộ đến.”

Seon-woo nhanh chóng nốc cạn chai nước ép, đôi mắt nhỏ của cậu ngấn nước.

“Điều đó thật vô lý. Chẳng lẽ cái hố ấy là một cơ thể sống ư? Có phải em đang đùa cô không?”

Da-yeong không bị thuyết phục bởi lời nói của Seon-woo. Không có lý gì một người lại bị một cái hố nuốt mất. Mà dù có vậy đi chăng nữa thì cùng lắm người đó cũng chỉ rơi từ tầng trên xuống sàn nhà dưới. Không lẽ nào một ai đó biến mất mà không còn vết tích gì được.

Cô chạm mạnh vào màn hình, 119.

“Vâng, 119 xin nghe!”

Bên phía đầu dây, lực lượng cứu hộ bắt máy ngay lập tức.

“Địa chỉ, tầng 3, số nhà 22-9, phường Sang-nak ạ.”

Da-yeong cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường khi đọc địa chỉ.

“Vâng, có chuyện gì vậy ạ?”

“Có một người bị kẹt xuống hố xuất hiện bất ngờ trong phòng ngủ. Cậu ấy không tự thoát ra khỏi đó. Mong các anh hành động luôn cho ạ.”

Thay vì đáp lại Da-yeong, tiếng gõ bàn phím lạch cạch như vọng lại.

“Alo, các anh có thể tới được không ạ?”

Cô cao giọng hơn một chút, yêu cầu được nghe câu trả lời.

“Ngôi nhà đó đã ba lần gọi điện yêu cầu chúng tôi đến cứu với cùng một tình huống. Họ báo ai đó bị tụt xuống hố trong phòng ngủ và không thể thoát ra được. Khi chúng tôi đến nơi thì không phát hiện bất cứ bất thường nào.”

Nghe câu trả lời của nhân viên cứu hộ, Da-yeong thở phào nhẹ nhõm. Giờ đây, trước mắt cô là một cậu bé toàn thân đẫm nước tiểu và mồ hôi đang thở hổn hển đầy đau khổ.

“Đó là sự thật. Đứa nhỏ là học trò của tôi. Tôi là giáo viên chủ nhiệm của em ấy.”

“Vâng, lần trước là một người phụ nữ giám hộ đã gọi điện. Trong sổ ghi chép của chúng tôi, một phụ nữ đã gọi đến trình báo. Nhưng khi chúng tôi đến nơi, đều không nhìn thấy người bị nạn và người trình báo đâu. Mà dạo này cũng có nhiều cuộc điện thoại tương tự như vậy lắm. Mỗi ngày chúng tôi phải nhận được cả vài chục cuộc thế này.”

Da-yeong lớn giọng nói với nhân viên cứu hộ rằng lâu nay đã có bao nhiêu sự cố nghiêm trọng xảy ra do sự bàng quan của nhân viên cứu hỏa và cảnh sát. “Tôi sẽ nộp đơn khiếu nại chính thức lên sinmungo (Báo cáo điện tử về an toàn Hàn Quốc)”, Da-yeong vừa nổi cáu với nhân viên cứu hộ vừa cảm thấy lồng ngực mình như bị thiêu đốt vì ý nghĩ liệu mình và Seon-woo có phải cũng là đối tượng nằm ngoài sự quan tâm của họ hay không. Da-yeong chưa từng thực sự quan tâm đến Seon-woo, một cậu bé ít nói, đến trường với những chiếc cúc áo không cài và bố mẹ luôn vắng mặt trong buổi họp phụ huynh đầu kỳ. Cô trở nên cứng rắn như vậy vì có thể mấy người nhân viên kia cũng biết cậu học trò nhỏ của cô không có người giám hộ vững chắc.

“Vâng thưa cô, chúng tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ điều quân. Nhưng bây giờ, toàn bộ nhân viên của chúng tôi đã được điều động đến hiện trường vụ hỏa hoạn bệnh viện Myeong-sin nên có lẽ cô phải chờ khoảng 30 phút. Mong cô thông cảm.”

Người nhân viên cứu hộ hạ giọng nhẹ nhàng. Cay đắng cúp điện thoại, Da-yeong ngoái nhìn Seon-woo. Đôi mắt đen trên gương mặt nâu sẫm đang phát ra những hơi thở hổn hển của Seon-woo hướng về phía Da-yeong.

“Cô ơi, họ bảo không đến được đúng không ạ?”

Da-yeong lắc đầu trước câu hỏi khô khan của Seon-woo.

“Không, họ nói 30 phút nữa sẽ đến. Em cố chịu thêm một chút xíu. Hay để cô thử kéo cánh tay trái của em xem nhé?”

“Tuyệt đối không thể được đâu cô ạ. Nếu cái hố này bị kích thích, nó sẽ rộng ra. Mà...”

Seon-woo nói đến đó, khẽ thở dài và cau mày.

“Mà làm sao?”

“Em không biết mình có trụ nổi nửa giờ nữa không ạ.”

“Em hãy thư giãn và buông cánh tay xuống. Thả lỏng toàn thân, hít sâu, thở đều.”

Da-yeong thấy những việc xảy ra trước mắt cô như một giấc mơ, nhưng thầm nhủ, bằng mọi giá phải động viên Seon-woo cho đến khi đội cứu hộ đến.

“Không phải vậy... là em gái của em.”

“Em của em ở đâu?”

Nghe Seon-woo nói, Da-yeong đảo mắt nhìn khắp phòng ngủ và phòng khách một lượt. Ngôi nhà giống như một nơi trú ẩn trên núi, tuy được sắp xếp gọn gàng nhưng không có người ở.

“Nó ở dưới cái hố này ạ. Giờ nó đang nắm lấy tay em.”

Seon-woo trả lời trong khi cắn chặt răng hàm.

“Em có thể giải thích cho cô chuyện gì đang xảy ra được không?”

Mãi tận lúc ấy, Da-yeong mới nghe thấy tiếng khóc của một cô gái vang lên từ đâu đó. Một tiếng nức nở kéo dài như khi ù tai. Vai phải của Seon-woo càng lún sâu hơn vào cái hố trên mặt sàn.

Người đầu tiên phát hiện ra cái hố là bà của Seon-woo, một bà cụ cao tuổi bị mắc chứng mất trí nhớ từ năm năm trước. Bà đã gọi Seon-woo lúc ấy đang chuẩn bị đến trường.

“Ơ, hình như trong phòng này có tổ kiến, có lẽ nhà ta cũ quá. Ngôi nhà quả thật đã trở nên già nua như ta mất rồi.”

Seon-woo vẫn bình tĩnh trước lời than vãn của bà. Chứng mất trí nhớ đã biến bà nội từ một phụ nữ lanh lợi thành một đứa trẻ. Bà thường cắt giấy làm tiền rồi giấu đi, bà cũng đổ sơn vào những chậu hoa trong nhà và nói rằng, từ đó sinh ra loài bọ xấu xí.

“Đi học về con sẽ bắt hết lũ kiến. Bà đừng phiền lòng về chúng nhé.”

Bà cụ mặc quần áo lót bò từ trong phòng ngủ ra, tóc bà bạc lưa thưa như rễ hành, nước bọt loãng nhểu ra từ môi dưới yếu ớt trề xuống, để lộ cả nướu.

“Lũ kiến mang cái điều khiển ti vi của bà đi mất rồi. Giờ thì bà biết lấy gì để giải trí đây.”

Nếu cứ đứng đó đáp lại lời bà, chắc chắn hôm nay cậu sẽ bị muộn học, nhưng Seon-woo không thể phớt lờ nổi bà nội, người đã nuôi nấng mình bao năm. Cha mẹ của Seon-woo đã ly hôn không lâu sau khi sinh được em gái kém cậu sáu tuổi, Su-hyeon. Theo lời bà, mẹ cậu đã có người yêu từ trước khi cưới bố. Vì thế, bà cụ phải nuôi dưỡng hai đứa trẻ nhưng chưa một lần mắng chửi người con dâu bạc lòng bỏ nhà ra đi.

Seon-woo đoán chắc chiếc điều khiển thể nào cũng ở dưới gối hay bị giấu trong quần của bà nên bước vào phòng ngủ. Bà cụ bò theo sau Seon-woo như một đứa trẻ mới thôi nôi, chỉ tay xuống sàn trước tủ quần áo.

“Con xem, đúng là có một tổ kiến mà. Ở đó có một cái lỗ đen sì như lỗ xâu kim. Mắt bà kém nên không nhìn thấy rõ bọn kiến. Mắt con tốt chắc nhìn thấy chúng chứ hả?”

Bà nội khẽ thì thầm vào tai Seon-woo. Đúng là theo hướng tay bà chỉ, có một cái lỗ đen ngòm xuất hiện, sàn nhà có hoa văn bằng gỗ, nhưng không hề có dấu hiệu bị hư hại. Cái lỗ nằm đó, đường rãnh trơn mượt như được khoan sẵn từ đầu.

“Đúng là giống tổ kiến thật. Khi nào bố về, con sẽ nói lại ạ. Chắc bà có thể chờ một thời gian chứ ạ?”

Nghe Seon-woo nói, bà lão vội lắc đầu quấy quậy.

“Thế thì sao bà xem ti vi được, cái điều khiển của bà bị rơi xuống đó rồi mà.”

“Điều khiển ti vi làm sao có thể lọt vào cái lỗ bé xíu thế được? Bà đứng qua một bên đi ạ, chắc nó đang ở trong chăn mà thôi!”

Seon-woo giũ mạnh tấm chăn hoa, kéo khóa chiếc áo gối đã ố vàng, thậm chí đỡ bà nội đứng lên và kiểm tra trong quần lót có vật gì nặng nặng không. Nhưng rốt cuộc vẫn chẳng tìm thấy chiếc điều khiển ở đâu.

“Không có đúng không? Bây giờ bà đang rất tỉnh táo. Con có muốn thử kiểm chứng lời bà nói xem thật hay giả không?”

Bà nội giơ chiếc gương cầm tay mà bà để ở đầu giường. Sau đó, bà đứng trước cái lỗ nhỏ và từ từ nhét gương cầm tay vào đó. Seon-woo nuốt nước bọt, quan sát khoảnh khắc chiếc gương và lỗ đen gặp nhau. Chiếc gương chạm vào bề mặt lỗ đen. Ngay lập tức, cái lỗ như một con vật hình tròn, mở rộng miệng và nuốt chửng chiếc gương vào trong rồi thu nhỏ về kích thước ban đầu.

“Cái gương đi đâu rồi? Hay nó rơi xuống tầng dưới?”

Seon-woo vừa thắc mắc vừa giữ chặt lấy bà nội, không cho bà tiến lại gần cái lỗ đen theo quán tính.

“Cái đó thì bà cũng không biết nữa. Mà bố con khi nào mới về nhỉ? Chắc chắn cái lỗ quái ác đó chính là tác phẩm của mẹ kế. Con đàn bà cả đời chẳng thấy ló mặt tự nhiên ngày hôm kia lại mò đến đây. Nó để lại mấy chuỗi bánh tteok lạnh tanh lạnh ngắt mà miệng lưỡi cứ xoèn xoẹt xoèn xoẹt.”

Bà nội không hài lòng về người con dâu kế của mình, chính cô ta đã phá vỡ hạnh phúc gia đình, bà rủa cô ta là con đàn bà xấu xa khi luôn bóc ngắn cắn dài, vung tay quá trán, cô ta ném tiền vào kinh doanh đa cấp từ trước khi lấy chồng. Bố Seon-woo phải trang trải toàn bộ sinh hoạt phí cho cả hai bằng tiền kiếm được từ văn phòng bất động sản bé bằng cái vảy vừng. Thế rồi bị bà nội phát hiện. Đến giờ, cô vợ kế vẫn không chừa tật đa cấp. Người bố cắt đứt mối liên hệ với mẹ mình, một bà lão cao tuổi mắc bệnh mất trí nhớ, và hai đứa con ruột, một trai một gái, bỏ vào trung tâm thành phố sống với ả vợ kế trong một căn hộ cho thuê mới xây.

“Bà ấy sao lại đến đây ạ?”

“Nó nói muốn đòi mẹ ruột con tiền nuôi dưỡng hai đứa. Vì thế, nó định qua đây hỏi bà xem có thể mang con và Soo-hyeon đi một thời gian được không. Thế là bà phát điên lên chửi nó một trận. Đúng là đồ vô liêm sỉ. Nó đòi nhận tiền nuôi dưỡng từ ai và kiểu gì chứ? Thế là nó cứ đứng vùng vằng ở cái chỗ có cái lỗ một hồi lâu.”

Bà ngưng lời, cái môi dưới của bà lại trề xuống như một sợi dây cao su bị tuột ra. Seon-woo cúi đầu và đặt ba lô xuống.

“Bà ngồi ở đây chờ một chút, con sẽ xuống tầng dưới kiểm tra rồi quay lại liền. Con phải hỏi xem cái điều khiển ti vi và gương cầm tay có rơi xuống đó không.”

Seon-woo mở cuộn giấy vệ sinh, ân cần lau nước dãi cho bà.

“Con đừng đi. Con biết dưới đó có gì không hả? Ta cứ mua cái mới mà dùng. Bà có nhiều tiền mà. Bà cho con xem nhé?”

Bà mở chiếc khóa kéo trên quần lót của mình, lấy ra một tờ đồng 10.000 won được vẽ cẩu thả trên giấy.

Seon-woo giả vờ cầm tiền, vuốt ve đôi má nhợt nhạt của bà nội.

“Thật tuyệt khi có một người bà giàu có. Nhưng nếu không xuống, thì bà cô ở nhà dưới sẽ rất giận cho mà xem. Chắc bà ấy sẽ bất ngờ khi có chiếc điều khiển ti vi và gương cầm tay rơi từ trên trần xuống lắm.”

Lời nói của Seon-woo khiến nét mặt bà nội dịu đi. Cậu nhìn đồng hồ, trong lòng bỗng thấy vừa bất an, vừa nhẹ nhõm. Cậu bước chân ra cửa. Đã quá giờ đón chiếc buýt đến trường. Trong đầu cậu hiện ra gương mặt của người phụ nữ sống ở tầng dưới. Đó là một phụ nữ trung niên lùn tịt và béo khủng khiếp, luôn bế trên tay một con chó xù màu xám. Sau khi ấn chuông, Seon-woo nghe thấy tiếng bước chân chậm chạp, nặng nề bên trong cánh cửa xếp.

“Ai đấy?”

Người phụ nữ không mở cửa, cất giọng khàn khàn hỏi vọng ra ngoài.

“Cháu là Seon-woo sống ở tầng trên ạ. Cháu xin lỗi nhưng cô có thể kiểm tra xem trần nhà trong phòng ngủ có cái lỗ nào được không ạ?”

Trong khi đợi Seon-woo trả lời, người phụ nữ đã kéo cánh cửa xếp ra. Từ mùa đông năm ngoái, cô ta đã bắt đầu tiến hành hóa trị ung thư.

“Không có cái lỗ nào như vậy cả.”

Cô đội chiếc mũ len màu hạt dẻ để che đi mái tóc chỉ còn lưa thưa vài sợi, gương mặt nhợt nhạt trở nên xa lạ với Seon-woo.

“Đó có thể là một cái lỗ rất nhỏ. Mà cô có thấy một chiếc gương cầm tay vừa rơi từ trần nhà xuống không ạ?”

“Không! Nhưng cháu chuyển nhà hay sao?”

Seon-woo im lặng lắc đầu.

“Ở khu này cái gì cũng có thể mất được. Người cũng thế, chó cũng thế, giờ đến cả cái gương cầm tay. Cô cũng sẽ thử xem lại xem có cái lỗ nào không. Sàn nhà cháu cũng là trần nhà cô.”

Người phụ nữ thở dài, xỏ đôi chân trần vào đôi dép lê. Vì phải hóa trị ung thư, nên khắp nhà cô trữ đầy nước và thức ăn cho cả một tuần. Nhưng sau năm ngày điều trị ở bệnh viện trở về, cô phát hiện thấy thức ăn và nước uống còn nguyên, duy chỉ có con chó là biến mất. Nếu con chó không thể tự mở cửa chạy ra ngoài, thì chỉ có thể là nó biến mất ngay trong nhà. Seon-woo và người phụ nữ cùng đi vào phòng trong. Trước mắt họ là một khung cảnh kỳ dị. Chiếc hố như đang nuốt chửng bà nội Seon-woo. Bà lão như nằm ngâm mình trong bồn tắm, khuôn mặt thanh thản, chỉ còn có thể nghển cổ ra nhìn Seon-woo từ trên trần nhà.

“Bà ơi, bà làm sao thế?”

Seon-woo chạy lại, siết tay ôm lấy mặt bà.

“Bà cũng không biết. Bằng một cách nào đó bà bị rơi vào đây. Nhưng quả thật không đến nỗi tệ. Ở phía dưới có gió thổi tươi mát. Bà còn nghe thấy tiếng chim hót líu lo và tiếng trẻ con chơi đùa.”

Seon-woo nhìn vào những búi cơ của cái hố khẽ rung lên ở vùng cơ thể gần xương quai xanh của bà nội, mơ hồ nghĩ rằng bản thân không thể giải quyết chuyện này một mình.

“Ôi bà ơi, chuyện này là sao chứ? Để con gọi 119. Seon-woo, giữ bà chắc nhé.”

Người phụ nữ tầng dưới cũng hốt hoảng như Seon-woo. Cô rút điện thoại di động gọi cho đội cứu trợ và giải thích sự tình một cách lộn xộn. Trong khi đó, cái hố lại mở rộng miệng thêm một chút và nuốt chửng bà nội đến tận cằm.

“Bà ơi, bà đừng đi!”

Seon-woo dùng hết sức ôm lấy đầu bà nội nhưng cái hố vẫn không dừng lại. Đôi môi và đôi má nhăn nheo, chiếc mũi hóp và mi mắt trĩu xuống của bà dần dần bị hút vào trong chiếc hố như tan vào nước.

“Eun-jin à, ta thấy con chó của cô này. Sao nó lại ở dưới đó nhỉ?”

Từ dưới hố, giọng bà lão vang lên sang sảng. Người phụ nữ mở to đôi mắt, lo lắng đi đi lại lại trong khi tay vẫn cầm điện thoại.

“Bà ơi, con chó của cháu. Con Sun-sim cũng ở dưới đó ạ?”

“Đúng rồi, ta đã nói là con chó nhà cô ở dưới đây mà. Nó thấy ta mà cứ vẫy đuôi mừng quýnh cả lên đây này. Ôi chao!”

Nghe lời bà lão, người phụ nữ khóc không thành tiếng. Người, rồi chó, rồi chiếc gương cầm tay, giờ đây là cả bà cụ sống ở tầng trên cũng biến mất. Cô không muốn bị bỏ lại một mình ở ngôi làng này.

“Seon-woo à, ta có một cuốn sổ tài khoản của ngân hàng Nong-hyup, cất ở trong ngăn kéo đựng đồ lót. Đó là tất cả tài sản của chúng ta. Nếu dùng tiết kiệm, con có thể sống được tới lúc tốt nghiệp phổ thông, rồi dạy cho Soo-hyeon học. Sau này, hai đứa sẽ cùng nhau kiếm tiền. Thế có phải là sống được rồi không? Đừng trông chờ gì ở bố...”

Như người chuẩn bị cho một chuyến du lịch dài ngày, bà lão dặn dò cháu bằng giọng nói vui vẻ tràn đầy năng lượng, cái lỗ lặng lẽ đóng lại, chỉ còn sót một luồng không khí mát lạnh trộn lẫn với mùi của bà lão như cách người ta ợ hơi. Seon-woo ngạc nhiên đến nỗi không thể rơi nước mắt.

“Dưới đó... cháu cũng nghe thấy con Sun-sim nhà cô ở dưới đó phải không?”

Nghe giọng nói bình tĩnh của người phụ nữ, Seon-woo ngoái cổ lại. Một vệt ửng đỏ đọng trên đôi má cô.

“Cô ơi, đội cứu hộ sẽ đến sớm thôi.”

Theo bản năng, Seon-woo đoán được sự việc sắp diễn ra trước mắt. Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào cái lỗ chỉ bé bằng một cái chấm, từ từ vươn tay ra.

“Cái lỗ này, không biết nó có nuốt bất cứ thứ gì không nhỉ? Có lẽ nó chỉ chọn nuốt những người mà một ngày nào đó họ biến mất cũng không gây ra sự chú ý. Không, chắc chắn là như vậy.”

Đôi mắt của người phụ nữ bỗng sáng lấp lánh như sao kim lúc cuối chiều.

“Cô đừng làm thế. Xin cô hãy dừng lại.”

Cảm nhận được sự nguy hiểm, Seon-woo dùng hai tay giữ chắc vai của người phụ nữ.

“Seon-woo à, cô bị ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, cháu có biết là bà chủ nhà đã đuổi cô đi rồi không? Nhưng cô không còn chỗ nào để đi cả, gia đình cũng không có. Con Sun-sim là tất cả với cô. Mà cháu có biết không? Nếu xuống dưới kia, bà nội cháu sẽ tìm lại mái tóc đen mượt, cô cũng sẽ tìm lại được hai buồng trứng khỏe mạnh. Ở thế giới này, cô là kẻ bị ruồng bỏ, nhưng sang thế giới bên kia, có khi cô lại là người được lựa chọn.”

Đó là toàn bộ những lời cuối cùng mà người phụ nữ để lại trên thế gian này. Cô hất tay Seon-woo ra và ném mình xuống hố như thể đang lặn. Seon-woo tranh thủ nhìn trộm bên trong cái hố. Cậu thấy những chỏm đầu đen của hàng trăm người trên cánh đồng xanh hiện ra qua kẽ những đám mây trắng. Trên cành, hoa và trái táo cùng bung nở. Những đàn cá hồi to bằng cánh tay và lũ trẻ con trần truồng líu ríu bơi lội dưới dòng nước trong veo như lọc. Thứ chào đón người phụ nữ xấu số khi cô rơi xuống cánh đồng với đôi tay dang rộng chính là con Sun-sim. Người phụ nữ hét lên một tiếng dễ chịu cùng con chó có đôi mắt đen lấp lánh, miệng mở rộng và cái đuôi ngoáy tít.

Đội cứu hộ đến khi Seon-woo đang nằm ngửa, nhìn trân trân lên trần nhà và lấy lại nhịp thở. Sau khi xác nhận trong nhà không có người gặp nguy hiểm, họ bắt đầu gọi điện cho người phụ nữ đã gọi điện trình báo khi nãy. Lẽ dĩ nhiên là không có ai nghe điện thoại.

“Em học sinh, nghe nói có người rơi xuống hố, em có nhìn thấy không?”

Seon-woo gật đầu với vẻ mặt hoang mang.

“Đây ạ, cái lỗ... vào trong cái lỗ.”

Seon-woo chỉ tay vào cái lỗ trên nền nhà. Một người trong số nhân viên cứu hộ bật cười, lấy tay chọc vào chiếc lỗ.

“Đừng làm thế, nguy hiểm lắm.”

Dù Seon-woo đã cố ngăn, nhưng người nhân viên vẫn tiến lại gần mép lỗ và nhảy nhẹ trên đó đến hai lần.

“Này cậu bé, nếu có gặp người gọi điện trình báo khi nãy, hãy nói với cô ấy là chúng tôi đã đến kiểm tra rồi nhé. Cháu nhớ chưa?”

Một nhân viên cứu hộ ngoài bốn mươi tuổi vỗ vai Seon-woo. Seon-woo nhìn cái lỗ đen biết nói dối kia một cách đầy oán hận.

Da-yeong nhún vai trước một hiện tượng kỳ lạ không biết nguyên nhân từ đâu. Dưới chân cô, Seon-woo đang nằm nghiêng, khó nhọc thở hắt ra.

“Ý em nói là cái lỗ ấy đã nuốt người đúng không? Nhưng nó bắt đầu hoạt động từ bao giờ?”

Seon-woo lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của Da-yeong.

“Dạ, từ khi mẹ kế em ghé qua đây ạ.”

Kể từ khi bà nội và người phụ nữ tầng dưới rơi xuống hố, Seon-woo đã vô cùng sợ hãi, gói ghém đồ đạc. Cậu sẽ đi đến bất cứ nơi nào khác, miễn là nơi đó không có cái miệng hố quỷ thần. Khi đó, em gái Soo-hyeon của cậu đã cùng mẹ kế mở cửa bước vào.

“Tao đã bảo chúng mày ở với tao một tuần thôi. Mày không thấy ấm ức ư? Nghe nói mẹ mày mở một cửa hiệu Daiso ở Bu-pyeong và kiếm được rất nhiều tiền. Người ta đồn bà ấy có tận hai cái nhà nữa cơ. Trong khi bản thân ăn sung mặc sướng, đã bao giờ bà ta cho chúng mày tiền đi học ở trung tâm chưa, đã bao giờ mua cho cái áo mặc mùa đông chưa? Chúng ta chỉ nhận những gì xứng đáng thuộc về chúng ta thôi.”

Người mẹ kế nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Soo-hyeon và giậm chân.

“Thế chúng tôi đã từng được bố và cô cho tiền học phí hay được hai người mua áo ấm cho rồi chắc? Nếu mẹ ruột tôi có gửi tiền nuôi dưỡng thì hai người cũng sẽ nuốt hết thôi, cô hèn lắm.”

Soo-hyeon cũng không phải đứa trẻ dễ bắt nạt. Sau khi hất tay người mẹ kế, cô bé đi vào phòng khách và nhìn thấy Seon-woo đeo ba lô trên vai. Cảm thấy không thể nói chuyện được với cô bé cứng đầu, người mẹ kế giận dữ lao vào phòng ngủ như một tên tội phạm.

“Mẹ, rốt cuộc mẹ đã nói với lũ trẻ những gì mà nó coi thường con đến vậy? Mẹ trả lời đi chứ?”

Người mẹ kế hùng hổ bước vào phòng ngủ, nhưng chỉ thấy chăn đệm lạnh ngắt bèn quay đầu ra hỏi Seon-woo.

“Bà đâu rồi?”

Soo-hyeon cũng đi vào trong phòng ngủ.

“Bà đi đâu mất rồi anh?”

Soo-hyeon và Seon-woo sợ bà đi lang thang, nên mỗi khi vắng nhà, hai anh em thường khóa cửa ngoài để đảm bảo bà luôn ở bên trong. Khác với sự lo lắng hiện rõ trên mặt của Soo-hyeon, người mẹ kế khẽ mỉm cười.

“Càng tốt. Tao sẽ đưa bà nội đến viện dưỡng lão và bắt chúng mày đi theo tao.”

Đặt cái túi đang đeo trên vai xuống đệm, người mẹ kế thô bạo mở tủ quần áo, rồi ngăn kéo của bà. Mụ ta đoán cuốn sổ ngân hàng với số tiền tiết kiệm và trợ cấp tuổi già phải ở đâu đó trong mấy ngăn tủ. Nhưng trái với dự đoán, giờ nó đã nằm trong ba lô của Seon-woo. Người mẹ kế lật tung mọi ngóc ngách nhưng chẳng tìm được gì ngoài đám quần áo lót cũ kỹ và mớ khăn tay rẻ tiền. Mặt mụ bắt đầu chuyển sang sắc tía.

“Bà biến mất vào cái lỗ đằng kia.”

Seon-woo nắm lấy tay áo đồng phục học sinh của Soo-hyeon, thận trọng lùi lại.

“Như vậy là sao? Anh giải thích cho em hiểu đi.”

Soo-hyeon nhăn mặt hỏi Seon-woo.

“Chuyện là... có thể em không tin nhưng...”

Trong khi Seon-woo đang cố nặn ra những lời khó nói, bỗng nghe có tiếng hét ở phòng trong.

“Seon-woo ơi! Tao... tao...”

Là tiếng mẹ kế. Nơi người đàn bà nóng tính ngồi xuống lại chính là miệng lỗ. Cái lỗ nuốt chửng mông mụ ta, eo mụ bị kéo gấp lại như một chiếc điện thoại nắp gập. Seon-woo và Soo-hyeon quá ngạc nhiên chạy lại, nhưng không thể chìa tay về phía người phụ nữ.

“Hai đứa mày còn đứng đó làm gì. Mau kéo tao ra. Mau lên.”

Seon-woo vẫn chưa thể giải thích kỹ càng cho em gái, nhưng khi nhìn thấy sự việc bày ra trước mắt, Soo-hyeon đã đoán được tất cả.

“Vậy là bà đã bị rơi xuống đó phải không anh?”

Cô bé hỏi Seon-woo.

“Ừ, cả cô ở tầng dưới cũng bị rơi vào đó.”

Đến đây, tạm bỏ qua việc người mẹ kế cũng sắp biến mất dưới miệng hố.

“Còn anh không sao ạ?”

“Anh thì không rõ, nhưng khi nãy nhân viên cứu hộ đến lại không bị làm sao.”

Hai đứa trẻ không quan tâm người mẹ kế như thế nào. Chúng chỉ đang tò mò về những điều bí ẩn xảy ra trước mắt và điều kiện để cái lỗ nuốt một ai đó là gì. Người mẹ kế vẫn tiếp tục gào thét, chửi bới như lên cơn đau đẻ nhưng tuyệt nhiên không thể tìm được ai cứu giúp trong ngôi làng trống huơ trống hoắc giống hàm răng trong miệng bà nội. Nhưng vì tay người mẹ kế khua khoắng loạn xạ và hông bà ta không ngừng quằn quại nên cái lỗ cũng không thể nuốt con người ấy một cách dễ dàng.

Thời gian chất chồng như đống hóa đơn của người nghèo. Hai anh em mặc kệ bà mẹ kế, chia nhau bát mì tôm thay cho bữa cơm tối rồi mỗi đứa tìm một góc ngủ. Quá nửa đêm, người bố thấy vợ chưa về nên đã tìm đến, đứng trước cửa ra vào. Ông bật đèn thắp sáng căn phòng khách ảm đạm, hướng bước chân vào phòng ngủ, nơi phát ra tiếng rên rỉ kỳ quái. Ở đó, ông gặp vợ mình, khi đó hai đầu gối đã bị ép gập sát trán, ông bố sờ mông, lục túi tìm điện thoại. Nhưng thật không may, hai vợ chồng đều không có điện thoại. Người vợ đổ hết tiền vào đa cấp nên đã bị nhà mạng ngắt cung cấp dịch vụ từ lâu. Người bố đang rên rỉ không biết làm gì thì nhìn thấy một chiếc điện thoại 2G nắp gập cũ kỹ của người phụ nữ tầng dưới bỏ lại. Ông run run ấn gọi 119.

Khi lực lượng cứu hộ đến và gọi cửa, Seon-woo và Soo-hyeon choàng tỉnh dậy. Đôi giày của hai anh em cũng như của người cha và vợ kế, cùng với đôi dép lê của người phụ nữ tầng dưới đều không cánh mà bay. Mãi tận lúc đó, hai anh em mới thầm nghĩ, liệu có phải bố của chúng cũng bị rơi xuống hố rồi không. Những lo lắng mà chúng đang mường tượng đã được xác nhận. Từ trong phòng ngủ vừa nãy, chỉ có tiếng gió thổi “ào” một cái như tiếng xả nước bồn cầu, ngoài ra không có dấu vết của con người. Đội cứu hộ nhìn hai anh em với vẻ mặt chán nản, bên hông đeo hộp sơ cứu, người nhân viên cứu hộ quay lưng đi.

“Ngày hôm sau, khi hai đứa em đang định rời khỏi căn nhà này, thì người giám hộ của chúng em qua đây. Cô ấy cũng không tin vào chuyện cái hố nên đã rơi vào đó. Em đã gọi cho 119 nhưng kết quả vẫn vậy.”

Seon-woo nói chậm rãi, hụt hơi như một ông già.

“Vậy còn em gái của em thì sao? Cũng là do tai nạn ư?”

Da-yeong hỏi.

“Không ạ. Con bé chủ động nhảy vào. Nó bảo biết đâu, cái hố là lối vào chứ không phải là lối ra của một thế giới. Dẫu sao cũng chẳng có gì để mất, nếu thực sự mình được tái sinh ở thế giới mới.”

Vừa nắm tay em gái, trong lòng Seon-woo dậy lên vô số cuộc đấu tranh tâm lý. Nếu lời Soo-hyeon là đúng thì thật may mắn, nhưng nếu không phải, cậu cũng không biết làm sao để đưa em quay trở lại. Seon-woo không có cách nào khác là dùng hết sức mình giữ lấy tay cô em gái bé bỏng chờ đến khi mình suy nghĩ thông suốt.

Da-yeong lén nhìn vào cái thế giới kia qua kẽ hở từ chiếc nách ướt nhẹp của Seon-woo.

“Giờ thì anh hãy buông tay ra. Em xin anh đấy.”

Soo-hyeon không hề sợ hãi thế giới với sườn đồi xanh và mây trắng dưới chân mình, bởi cô bé nhìn thấy đằng xa kia là bà nội và người phụ nữ sống ở tầng dưới cùng với con chó poodle xám. Cô bé cho rằng nếu họ đã xuống đó bình an thì cũng không có lý do gì mình lại thất bại. Nhưng lời nói của Soo-hyeon không lọt vào tai anh trai, cứ thế tan thành mây khói. Thà rằng cả hai anh em cùng nhảy, có lẽ cũng là một lựa chọn không tệ. Nhưng rồi Soo-hyeon chợt nhận ra, đối tượng của chiếc lỗ phải có một tiêu chuẩn nhất định nào đó.

Bỗng nhiên, thế giới dưới chân cô bé thay đổi. Gió nổi lên ầm ầm và những sườn đồi bắt đầu uốn lượn. Bầu trời trong xanh mau chóng tối sầm lại, thế chỗ cho những đám mây trắng trôi bồng bềnh là vầng trăng khuyết và sao với những tia sáng tỏa ra nhọn như mũi kim. Rồi những tiếng ồn ào đó đột nhiên trở nên có nhịp điệu. Một vài người bay lên không trung cùng ánh pháo hoa rực rỡ. Soo-hyeon sợ hãi bật khóc khi một số người bay lên cao chạm vào vai mình.

Khi thế giới dưới chân chuyển động như kính vạn hoa, vai, gáy và mặt của người anh trai Seon-woo cũng bị hút vào lỗ. Cơ thể cậu bắt đầu tụt nhanh hơn, giờ đây cậu phải nhanh chóng quyết định đi cùng em gái hay buông tay ở lại. Seon-woo ngoái đầu về phía Da-yeong rồi nhắm mắt.

“Yang Soo-hyeon. Anh sẽ đi cùng em.”

Các cơ của chiếc lỗ bắt đầu thư giãn dần. Chẳng bao lâu, hai anh em nắm tay nhau, rơi xuống một mặt đất khác đang rung chuyển, đen đặc như chất nhầy ma quái. Da-yeong ra trước cửa nhà Seon-woo đứng, cảm thấy hơi chóng mặt. Cô đặt chiếc điện thoại thông minh mà nhân viên cửa hàng tiện lợi gửi cô khi nãy xuống bậu cửa và bước xuống con hẻm. Hai nhân viên cứu hộ lướt nhanh qua cô. Nhưng nơi đó, chắc chắn sẽ chẳng còn ai nữa. Dù cô không biết là ai, vì lý do gì mà cái hố nuốt những người đó, nhưng giờ đây, cô chỉ muốn thoát khỏi ngôi làng kỳ lạ này càng nhanh càng tốt. Khi Seon-woo rơi xuống hố, cô đã lén nhìn thế giới dưới chân rõ hơn một chút. Tiếng nhạc xập xình, những vì sao lấp lánh và ba người được kéo ra khỏi màn đêm nhớp nháp. Đó là phiên bản live-action của trò chơi Running Family . Nhìn qua vai những đứa trẻ, Running Family là một trò chơi với quy tắc đơn giản. Người dùng chọn ba nhân vật bất kì, nhảy qua các chướng ngại vật để đi đến đích cuối cùng. Các nhân vật sẽ chạy trên bầu trời xanh vào ban ngày và trên bầu trời đầy sao lấp lánh vào đêm tối. Chỉ có một thứ không bao giờ thay đổi chính là nhạc nền, bản pop cũ mang tựa đề I Will Survive .

Nếu những gì Da-yeong nhìn thấy là thế giới thực bên trong trò chơi Running Family, biết đâu những gì cô giáo dạy Khoa học kia nói cũng là sự thật, và cô cũng có thêm một phỏng đoán: cho đến giờ, tất cả số người rơi xuống hố đều là những người không sử dụng điện thoại, hoặc có thì cũng chỉ là chiếc điện thoại 2G. Họ là những người dù muốn cũng không thể chơi được trò Running Family. Da-yeong kết luận: nếu không muốn rơi vào hố thì phải chơi trò đó. Cô rút điện thoại để mở thư mục CH Play. Hai cuộc gọi nhỡ từ chồng và mẹ cùng với một yêu cầu thanh toán từ nước ngoài gửi đến bằng tin nhắn, cô không biết đã tiêu 22,9 đô la vào đâu, nhưng điều cấp bách nhất lúc này chính là tải game Running Family từ kho ứng dụng. Nhưng dù tìm thế nào, cô cũng không thấy ứng dụng trò chơi Running Family. Cô tìm tên game Running Family trên các trang web cũng không có. Cô đã truy cập các trang blog chứa đường liên kết trò chơi và cố tải xuống, nhưng chỉ xuất hiện một cửa sổ thông báo cho biết tệp đã bị xóa. Da-yeong bắt đầu sốt ruột.

Cô chạy qua con hẻm và đứng trước cửa hàng tiện lợi, vừa đúng lúc cô thấy một tài xế taxi đang dùng đế giày dập lửa trên đầu lọc thuốc lá. Cô vội ngồi vào ghế sau, lau mồ hôi trộm túa ra trên trán trước khi người tài xế kịp leo lên taxi.

“Cô đi đâu đây ạ?”

Tài xế ngồi vào ghế lái, trên người vẫn ám mùi khói thuốc nồng nặc.

“Trường cấp ba Hun-min ạ.”

Trên đường trở về trường, Da-yeong nhìn lại khung cảnh ảm đạm của vùng quê khi trời đã nhá nhem. Dù đã uống ba cốc nước lạnh ở cây lọc nước, đầu óc cô vẫn mơ màng khi ngồi xuống ghế.

“Cô đã gặp em học sinh đó chưa?”

Cô giáo Khoa học ngồi đối diện lên tiếng hỏi, chuyển cây bút bi giữa các ngón tay.

“Nhưng mà cô Jeong này, tệp cài đặt Running Family đã bị xóa thì không cài đặt mới được ư?”

Cô giáo Khoa học ngừng quay bút trước câu trả lời không ăn nhập của Da-yeong.

“Có lẽ chỉ những người đang sử dụng mới tải được, cái gì cũng có thời gian nhất định thôi.”

Da-yeong khẽ thở dài trước câu trả lời của giáo viên Khoa học.

“Cô Jeong này, có một chuyện kỳ quái liên quan đến Running Family.” Cái ông Richard gì đó... là thiên tài mà khi nãy cô nói với tôi ấy, làm thế nào để xây dựng mối liên kết giữa một trò chơi điện tử và những người đang sống bị mất tích? Những người đó sẽ đi đâu về đâu?”

Da-yeong hỏi.

“Người ta sẽ chia ra hai đơn vị là 0 và 1. Chắc hẳn nó đã được lập trình để tự động phân loại khi thỏa mãn những điều kiện nhất định. Nhưng chính tôi cũng không biết được điều kiện của từng giá trị cụ thể là gì. Và những người được phân loại có lẽ...”

“Có lẽ sao?”

“Không phải nó đã được dữ liệu hóa và lưu trữ ở đâu đó sao? Hoặc cũng có thể họ bị cô lập và giữ lại ở một chiều không gian khác.”

Giáo viên Khoa học cười lặng lẽ trước những điều chính cô cũng cho là vô lý. Tuy nhiên, mặt Da-yeong lại trở nên trắng bệch. Nếu lời cô giáo Khoa học nói đúng, thì những người kia sẽ không bao giờ thoát khỏi cái hố. Họ biến mất bởi đơn giản vì họ không chơi trò Running Family. Và thực tế rằng chính bản thân Da-yeong cũng có thể trở thành nạn nhân của trò chơi, điều đó khiến cô choáng váng.

Cô chợt nhớ về một ngày mùa hè mười năm trước, khi bà ngoại của cô trong cơn nguy kịch. Trong trí óc cô hiện lên khuôn mặt của bà teo tóp như một trái hồng khô đang đối mặt với cái chết. Đôi mắt sưng húp của bà nhìn lướt qua đám con cháu đứng vây xung quanh như tấm bình phong. Sau đó, bà cất tiếng bằng một giọng nói tỉnh táo đến kinh ngạc. Rằng tại sao con cháu phải làm thế. Ai chả chui ra từ một cái hố và rồi cũng phải chui vào hố mà thôi.

Vài ngày sau, đúng là bà ngoại đã đi vào một cái hố. Trước ụ đất đắp hình gò tròn trên miệng hố, người ta dựng tấm bia ghi tên con cháu. Da-yeong không quá đau buồn, suốt thời gian tổ chức tang lễ, cô đã ngẫm đi ngẫm lại câu nói của bà ngoại, cô tự hỏi, đối với những người già yếu, những người ốm đau, bệnh tật hay số phận không may mắn thì việc chui vào cái hố nơi họ đã từng đến với thế giới này có ý nghĩa to lớn như thế nào. Việc cô vẫn còn sống và tim cô vẫn không ngừng đập ngay khi nhìn thấy cảnh tượng Seon-woo bị cái hố ăn thịt chính vì cô đã hơn một lần chứng kiến cảnh ai đó biến mất vào trong hố. Da-yeong đoán rằng, tất cả những người biến mất hẳn đã chui vào một cái hố nào đó như lời bà ngoại nói. Nhưng họ không thể quay trở về được nữa. Bởi vì kẻ duy nhất có thể bước ra khỏi mộ là những thây ma kinh dị. Một giai điệu quen thuộc vang lên bên tai Da-yeong.

Se-yul rất sốt ruột. Trước khi được mẹ đến đón, cậu bé phải mượn điện thoại của bà chơi một vài màn Running family. Tất cả bạn bè của Se-yul, đang là học sinh lớp hai tiểu học, đều chơi game này. Lý do đầu tiên là chúng không muốn bị lạc hậu, và trên hết, chúng phải thực hiện nhiệm vụ và nâng cấp mỗi ngày để không đánh mất các nhân vật mà chúng yêu quý.

“Sao mẹ cháu không nghe điện thoại nhỉ? Thời gian này có phải giờ lên lớp đâu? Thôi, dù sao cũng nên sống một cuộc đời thật thoải mái.”

Bà chậc lưỡi khi vặn to lửa bếp ga cho món canh tương hầm. Con gái bà, một giáo viên Quốc văn cấp ba và con rể, một trưởng phòng của công ty thương mại thường đến đón con muộn mà không hề gọi điện báo trước.

“Bà ơi, vậy cháu ăn tối ở đây rồi mới về ạ?”

Se-yul ôm bà từ phía sau lưng, tay rút điện thoại trong túi quần bà ra.

“Cháu cứ ăn cơm ở đây. Bà sẽ rán trứng cho nhé. Mà cháu phải ăn hết một bát cơm đấy.”

“Vậy cháu sẽ chơi một ván game ạ.”

Se-yul cầm chiếc điện thoại di động, nằm ngửa trên ghế sofa trong phòng khách. Mắt bà ngoại lườm lườm nhưng cậu bé chẳng hề để ý. Vì cậu bé biết rõ những bực tức hay cáu giận của người lớn thường sẽ biến mất vào hai hôm sau. Cậu chạm những ngón tay mũm mĩm như măng non lên màn hình tinh thể lỏng. Có thêm vài nhân vật mới được cập nhật. Trong số hơn ba mươi cách kết hợp nhân vật mới, Se-yul chọn một cặp anh em trong bộ đồng phục học sinh và một bà lão với chiếc lưng còng. Các bộ nhân vật khác đa phần là sự kết hợp giữa cha mẹ và con cái, hoặc người già và trung niên. Đây là lần đầu tiên cậu bé thấy có bộ nhân vật anh chị học sinh trong trang phục đi học. Trước tiên, Se-yul chọn người anh trai có gương mặt buồn u ám và ấn nút bắt đầu. Nhân vật của cậu chạy xuyên qua màn đêm đầy sao, vung vẩy đôi tay dài của mình, vượt qua các vì sao, mặt trăng, đàn dơi và những tòa lâu đài hình tháp bút mọc lên tua tủa, chàng trai hướng tới một cái hang. Se-yul ghi điểm bằng cách tránh các nhũ đá và vũng nước với vẻ tự tin. Nhưng chẳng bao lâu sau, rắc rối ập đến. Ở cuối hang, một vật thể màu đen mà cậu tưởng là tảng đá đã chặn đường đi của nhân vật. Đó là chướng ngại vật có tên là “Troll”. Vật thể lấn át nhân vật của Se-yul là một người phụ nữ trung niên với mái tóc uốn xoăn và một người đàn ông trung niên mặc áo khoác da. Chỉ còn chưa đầy năm giây nữa là hết màn, nhưng nhân vật của Se-yul chỉ đứng nhảy một lúc mà không thể đánh bại hai con “Troll” mạnh hơn nhiều lần. Sao lại thế được nhỉ? Se-yul thở dài thườn thượt, với thông báo “Thử thách thất bại”, nhân vật người anh lớn biến mất.

Bây giờ đến lượt chị gái. Căng thẳng vì lo rằng con “Troll” có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, cậu phạm sai lầm ngay khi bắt đầu trò chơi. Nhân vật chị gái với đôi mắt to tròn, khuôn mặt bầu bĩnh đã rơi xuống khoảng không đen đặc cùng đôi môi mím chặt và hai cánh tay dang rộng. Tại sao lại như vậy?

Se-yul nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm, nơi nhân vật chị gái của cậu biến mất mà thấy đầu mũi cay cay. Ngày mẹ cậu trở lại trường sau kỳ nghỉ phép, cậu đã đứng trước cửa nhà bà ngoại, không rời mắt khỏi chiếc váy len mẹ mặc khi ấy. Cậu chợt tò mò, nếu khi ấy, cậu níu lấy viền váy mẹ, khóc lóc và đòi mẹ ở nhà thì mẹ sẽ trả lời thế nào.

“Se-yul ơi, vào ăn cơm đi cháu!”

Những ngón tay của Se-yul trở nên khẩn trương khi nghe giọng bà.

“Vâng, chờ cháu một phút nữa.”

Se-yul chạm vào nhân vật cuối cùng, một bà lão lưng còng. Nếu thực sự là một bà cụ, đừng nói đến chạy mà việc đi lại cũng rất khó khăn. Nhưng nhân vật của cậu lại rất hoạt bát và khéo léo. Khi phải vượt qua vầng trăng và các vì sao, bà đã đu mình trên chiếc gậy. Bà còn phát hiện ra một hộp quà đầy bất ngờ khi đang khám phá các ngọn tháp. Trong hang đá, bà dùng xẻng lấy hộp quà, phá các khối thạch nhũ ngáng đường. Bà thậm chí còn ném những lời mắng chửi vào mặt những con “Troll” khi nó bất ngờ lao ra từ dưới vũng nước. Thông báo “Thử thách thành công” với hiệu ứng âm thanh lớn nổi lên.

“Máy điện thoại của bà không còn nhiều dữ liệu. Ơ... mà có âm thanh thông báo mẹ cháu đã thanh toán tiền rồi này!”

Bà ngoại vẫn tiếp tục cằn nhằn, nhưng Se-yul vẫn chưa thể dừng trò chơi, cậu mở ví nhân vật, nhìn chằm chằm vào nhân vật bà già còng lưng và anh trai, chị gái giờ chỉ còn là hai bóng đen. Có một chiếc vương miện tượng trưng cho sự nâng cấp đặt trên đầu bà lão. Đột nhiên, một cửa sổ hiện lên bật ra một dòng thông báo về sự kiện xuất hiện. “Đợi đã, đừng từ bỏ nhân vật quý giá của mình. Nếu bạn ấn nút “Hồi sinh”, nhân vật của bạn sẽ thực sự tự do.”

Đây là lý do những câu chuyện kỳ quái liên quan đến Running family được bọn nhỏ lưu truyền. Các nhân vật trong game này đều là người thật. Một câu chuyện mà nếu nhân vật gặp nạn, họ sẽ biến mất mãi mãi trong đời thực. Nhưng có một cách đưa họ quay trở lại thế giới này. Sau khi nhân vật gặp sự cố, hãy trả tiền cho trò chơi và ấn nút “Hồi sinh” trong vòng năm phút. Se-yul không thực sự tin vào những chuyện ma quái trong trò chơi như những đứa trẻ khác. Nhưng ánh mắt cậu bé vẫn không thể rời khỏi hình ảnh cô cậu học sinh giờ đây chỉ còn là hai cái bóng đen, cậu thoáng cảm thấy như mình vừa nhìn thấy viền váy len của mẹ. Lúc đó, mẹ chỉ nói, mẹ đi rồi về và mình chỉ thấy bóng lưng. Nếu mình níu lấy, liệu mẹ có cho níu không?

“Bà bảo vào ăn cơm cơ mà. Bà sẽ nói với mẹ rằng cháu đã làm bà mệt đấy nhé.”

Bà ngoại luồn tay vào nách Se-yul, dựng cậu ngồi dậy. Se-yul liếc nhìn khuôn mặt của bà và chạm vào nút “Hồi sinh”.

“Này, cháu vừa ấn vào đâu đấy hả? Nói ngay, cháu vừa chạm vào đâu?”

Ngay khi ấn nút hồi sinh, thông báo thanh toán được gửi qua tin nhắn văn bản.

“Bà sẽ phạt cháu đấy.”

Se-yul đáp lại với vẻ mặt thoải mái.

“Bà định phạt thế nào cơ ạ? Ôi mẹ ơi, có cái gì đó được thanh toán rồi này. Cái này không được gửi từ Hàn Quốc mà hình như là từ Mỹ thì phải. Làm sao để hủy đây?”

Bà ngoại giật phắt chiếc điện thoại từ trên tay Se-yul. Nơi cô cậu học sinh tồn tại như một cái bóng đã hoàn toàn biến mất. Hai nhân vật trung niên xuất hiện với tư cách là những kẻ troll lấp đầy vị trí đó.

Mặc bà ngoại đang đứng bối rối ở phía sau, Se-yul chạy lại bàn ăn, tay với lấy một cái thìa.

“Không sao ạ, bà cứ nói với mẹ cháu là cháu làm. Cháu sẽ gom tiền tiêu vặt để trả lại cho bà.”

Se-yul cười toe khi nhai một quả trứng rán.

“Ai chà, đứa bé này!”

Tivi trong phòng khách đưa tin, hàng chục người đã mất tích trong khu nhà an dưỡng cuối đời tại bệnh viện Myeong-sin, nơi xảy ra hỏa hoạn vào hôm nay. Chiếc điện thoại di động trên tay bà ngoại cũng đang bắt đầu tự động cập nhật trò chơi Running family.

Và ở một góc nào đó của thành phố này, thiết bị đèn cảm biến trước ngôi nhà tồi tàn có nhiều căn hộ bật sáng. Dưới ánh đèn nhấp nháy liên tục như đôi cánh của loài côn trùng, một cậu học sinh có khuôn mặt ngăm đen cùng một cô em gái đôi mắt mở to lặng lẽ nắm tay nhau. Trước mặt họ là chiếc điện thoại Galaxy A đời cũ với đầy vết xước nhỏ. Đến đây, câu chuyện sẽ được viết tiếp bởi cậu học sinh nghèo.

CHÚ THÍCH

1 Kho ứng dụng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của jiyong kang