Nó nhảy ra khỏi chiếc võng như một đám lông vũ nhúng nước nặng trĩu. Sau một hồi ngáp dài với khuôn mặt ngái ngủ, dường như nó đã hoàn toàn rũ bỏ được những căng thẳng và lo sợ trong giấc mơ lúc sớm mai. Nó vục đầu vào đống thức ăn trong khay nạp tự động. Ngừng nhai những viên thức ăn màu nâu trông giống như những trụ bốn chân chắn sóng và giả vờ vùi vào trong đất bằng hai chân trước. Tôi biết, đó là cách nó nhớ đến tôi, rằng một ngày nào đó tôi trở về với cái bụng đói meo, nó sẽ bới số thức ăn đó và chia cho tôi với nét mặt đắc thắng, còn chân thì lùi về sau một bước. Nhưng tôi không thể quay về với nó được nữa. Giờ đây, tất cả những gì tôi có thể làm là chờ nó về bên tôi.
Anh em tôi được sinh ra dưới gầm chiếc xe Sonata trong hầm ô tô vào một ngày đông giá rét. Mẹ chúng tôi đã quá già yếu để sinh nở. Trong số sáu đứa con, chỉ có hai anh em tôi sống sót qua cái rét cắt da cắt thịt, chúng tôi chưa từng nhìn thấy cha mình, nhưng có lẽ ông sở hữu bộ lông với những đốm nâu trên nền trắng, vì bộ lông của mẹ và tôi có sọc vàng, còn nó lại khoác trên mình chiếc áo đốm màu hạt dẻ mà không lẫn bất cứ sợi vàng nào.
Trong hầm đỗ xe còn có mười ba con mèo cùng sinh sống. Vào ban ngày, chúng cuộn mình trong nơi ẩn náu với trạng thái nửa thức nửa ngủ. Ban đêm, chúng tản ra kiếm ăn. Những con mèo khỏe mạnh lấp đầy dạ dày bằng xác chim và chuột chết, đầu cá bốc mùi hay những mẩu gà rán còn sót lại. Nhưng mẹ của chúng tôi thì yếu đến nỗi đi lại cũng khó khăn. Bộ lông của bà đã mất đi độ bóng từ lâu, và từ mép của bà luôn chảy ra một thứ nước dãi loãng. Hơi thở của bà có mùi tanh, và dường như trong sữa bà còn có vị mủ. Chúng tôi đoán mẹ sẽ chẳng sống được bao lâu nữa. Trong khi tôi đang bú sữa khô từ vú mẹ, nó đi theo con mèo tam thể sống dưới mái hiên học cách săn mồi.
Một sáng sớm cuối đông, nó đánh thức tôi dậy và bước tới trước mặt tôi. Đến giờ, tôi vẫn còn nhớ rất rõ: cái đuôi màu hạt dẻ thẳng tắp như một dấu chấm than, cùng với đôi mắt ánh lên niềm kiêu hãnh của nó mỗi khi vừa đi vừa ngoái lại nhìn tôi. Nơi nó dẫn tôi đến là dưới chân bồn hoa đỗ quyên của chung cư. Nó vươn cổ nhìn ra xung quanh, tru một tiếng dài như một con mèo trưởng thành. Sau đó, nó đào lớp đất nông lên. Một con chim bạc má cứng đơ lộ ra. Nó dùng một chân ấn toàn thân con bạc má xuống, dùng sức lôi đôi cánh và cái đầu của con vật xấu số lên. Sau đó, nó lùi lại một bước và từ từ liếm láp bộ lông của con mồi. Tôi lại gần con bạc má đã được tráng màng cho dễ ăn và ngửi ngửi. Mùi máu tươi, thịt sống và mùi đất ngai ngái xộc lên. Tôi dùng hai chân trước đè lên xác con chim chết, sục răng nanh vào bụng nó. Khi đó, hẳn tôi đã trở thành một con mèo trưởng thành.
Mèo có thể sống lâu nếu chúng luôn điềm tĩnh, chúng tôi cần dửng dưng trước những tiếng la hét của chủ nhân chiếc Sonata, những lần lia chổi của nhân viên bảo vệ, hay ánh mắt mờ đục không còn sinh khí của mèo mẹ đã chết. Nhưng tôi thì không thể điềm tĩnh được. Lúc nào tôi cũng đứng bật dậy để khóc. Và mỗi lần như thế, nó đều rên gừ gừ rồi liếm láp vỗ về tôi.
Nó lắng tai nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng và bước vào bên trong sau tiếng mở khóa, cánh cửa mở ra, Dana mặc quần jean và áo đen cộc tay chào đón.
“Jangsu, em ngủ có ngon không? Bên ngoài nóng quá, chị mở điều hòa cho em nhé!”
Dana bật điều hòa và bắt đầu dọn nhà bằng máy hút bụi. Nó, không một chút sợ hãi trong tiếng máy hút bụi ồn ào, oai nghiêm cắm móng vuốt của mình vào cái cây cào móng như một vị tướng. Những chiếc móng vuốt nhô ra khỏi bàn chân trắng và mềm đang miệt mài tạo ra xơ vải từ lõi dây thừng quấn chặt. Tiếng bước chân nặng nề và mùi cơ thể dấp dính càng lúc càng gần. Khi tiếng bước chân dừng lại trước cửa, nó kêu lên những tiếng dài, không giấu nổi sự sốt ruột.
“Con biết hôm nay được ăn ngon nên đợi bố về có phải không? Để bố đi thay đồ rồi cho con ăn nhé!”
Người nó đợi chính là bác sĩ thú y họ Yoon. Đó là một người đàn ông trung niên, thoạt nhìn khá giống người nước ngoài với thân thể mập mạp và bộ râu rậm rạp. Ông ấy lắc cái hộp đựng thức ăn bằng nhựa trước mặt nó và bước vào phòng khám. Nó thích nhất là khoảng thời gian người ta mở thông gió sau khi dọn phòng. Nó sẽ ngồi trên bậu cửa sổ có lưới chắn côn trùng, đuôi quấn gọn gàng trên hai chân trước, nhìn xuống đường. Đồng tử của nó sẽ giãn rộng ra nếu nhìn thấy một chiếc Sonata trắng đang chạy hòa lẫn vào dòng xe bên dưới với một tốc độ không đổi. Khi nhìn thấy côn trùng như ruồi bay lượn trước mũi mình, nó cũng sẽ dựng râu, giơ chân lên như thể sẵn sàng săn mồi.
“Chúng ta phải ăn trước khi khách đến.”
Yoon đóng cửa sổ và thọc tay vào nách nó. Ông ta mở nắp chiếc hộp nhựa đựng thức ăn đã chuẩn bị từ nhà.
“Bố còn cho cả thịt gà, lòng đỏ trứng và đầu tôm vào đấy. Thế nào? Mùi vị có thơm ngon không?”
Yoon luôn mang đến một bữa ăn đặc biệt vào mỗi thứ Hai. Thịt gà, thịt bò, cá hồi, thỉnh thoảng còn có cả món gà tây xay nhỏ trộn với chất dinh dưỡng. Nó đã nghi ngờ và thận trọng đúng với bản chất của một con mèo. Mỗi lần ông bác sĩ đưa món ăn đặc biệt, nó đều dùng mũi ngửi, dùng chân trước chạm vào đồ ăn, dùng đầu lưỡi nếm một chút trước khi xác nhận đó là thức ăn.
Nó bắt đầu bữa ăn một cách từ tốn. Yoon đút bàn tay định chìa ra hướng nó trở vào túi áo. Bởi ông ấy nhận ra nó không thể trở thành thú cưng. Tôi không biết đó có phải là sự tử tế khi giữ khoảng cách giữa những mối quan hệ hợp tác với nhau hay không. Đó là vào khoảng đầu mùa thu hai năm trước, khi Yoon và nó quyết định trở thành đối tác của nhau.
Những con mèo ở hầm đỗ xe bắt đầu đổ bệnh. Lần lượt từng con một, mắc bệnh tiêu chảy ra máu và nôn bọt vàng. Tôi lại chính là con đầu tiên bị nhiễm bệnh. Khi đó, tôi cảm thấy như có ngàn lưỡi dao cạo quay cuồng trong bụng. Tôi cuộn người và nhắm nghiền mắt lại. Nước mắt ướt nhèm, chất nhầy đặc quánh tiết ra khiến tôi không đủ sức để tự liếm cơ thể của mình. Tôi không ăn uống được và liên tục nôn mửa. Lũ mèo con thở thoi thóp sau khi nhìn thấy những cục phân đầy máu và chết một cách lạnh lẽo. Ngay cả những anh chàng khỏe mạnh cũng không thể trụ được quá ba, bốn ngày. Tôi cũng vậy. Tôi không thể nhớ là mình chết khi nào và như thế nào. Đến khi tỉnh lại, thì thân thể đã tan biến rồi. Tôi nhìn thân thể mình từ không trung. Da tôi teo lại vì mất nước, phân có máu đen như dầu nhớt chảy ra từ kẽ bánh ô tô. Không một chút luyến lưu trước cái xác tàn tạ, tôi lang thang đi tìm nó. Từ bồn hoa chung cư, bãi rác tái chế đến con đường mòn dẫn ra bến xe buýt. Mặc dù tôi thấy có vài anh em cùng cha khác mẹ với chúng tôi, nhưng tất cả bọn họ đều đang quặn lưng, nôn bọt vàng, chảy nước dãi đục ngầu và thở hắt ra. Không nhìn thấy nó trong đám đó, tôi thấy vừa may mắn vừa tiếc nuối.
“Nabi à, chịu khó thêm chút nhé. Chị sẽ chữa bệnh cho em. Nhưng sao xe taxi không tới nhỉ?”
Lúc đó, tôi thấy Dana đang ở lối vào tòa nhà số 105. Cô ấy đang ôm một cái lồng chó với vẻ mặt lo lắng. Anh tôi đang nằm trong chiếc lồng sắt hoen màu và rên rỉ, còn đôi mắt thì vô hồn. Vừa hay, khi Dana rút điện thoại di động ra, một chiếc taxi dừng lại trước mặt.
“Làm ơn cho tôi tới bệnh viện thú y Uri.”
Trong xe, Dana ôm chiếc lồng phía trước trông như chiếc bụng bầu. Thật may mắn, nó đã được một kỹ thuật viên của bệnh viện thú y cứu sống. Trong taxi, Dana đã gọi điện thoại cho Yoon. Hôm ấy là một buổi chiều chủ nhật và Yoon đang đứng trước quầy bán vé.
“Viện trưởng, xin lỗi vì đã gọi cho anh vào ngày nghỉ. Nhưng anh có thể đến phòng khám bây giờ được không ạ?”
Nghe Dana nói, Yoon tiến về phía chiếc thang máy của rạp chiếu phim đang di chuyển với tốc độ rùa bò, trên tay cầm một bịch bỏng ngô vị caramel.
“Chó nhà Dana bị làm sao à?”
“Không ạ. Mà là một con mèo trong khu chung cư nhà em. Dạo này trong khu nhà em đang có dịch FPV. Nó khoảng năm, sáu tháng tuổi, bị mất nước nghiêm trọng.”
Mãi tận lúc đó, tôi mới biết căn bệnh giết chết mình chính là bệnh viêm ruột truyền nhiễm.
“FPV là bệnh chỉ điều trị được triệu chứng. Nó cần được truyền dịch. Được rồi. Hẹn gặp lại cô tại bệnh viện.”
Dana thò những ngón tay mảnh khảnh vào lồng, gãi trán nó. Trong giờ phút đấu tranh sinh tử, nó rên lên yếu ớt.
“Này, chị thực sự không thích mèo cho lắm. Nếu có mèo đi lại trong bệnh viện, kiểu gì bàn tay cũng có vết sẹo cho mà xem. Nhân tiện, một người đến đây để nhờ chị tiêm thuốc độc cho con chó săn của bà đã từng nói, “một con mèo dù hung dữ tới đâu cũng không thể làm chết người”. Mấy đứa chỉ là những kẻ hèn nhát và không thể đem đến cái chết cho bất cứ ai. Kể từ đó, trong mắt chị mới bắt đầu thấy lũ mèo trong khu chung cư. Ồ, mà con mèo vàng thường đi với em giờ ở đâu rồi?”
Khi đến bệnh viện, Yoon mặc áo choàng trong khi miệng vẫn nhai bỏng ngô. Dana bế nó vào phòng điều trị, cầm theo một chiếc tông dơ và cạo sạch lông ở hai bàn chân trước. Sau đó, máu nó được hút ra bằng một ống tiêm và một đường truyền đến tĩnh mạch được kết nối.
“Thằng bé đẹp trai quá. Nhìn khung xương của nó này!”
Yoon vừa lẩm bẩm, vừa nâng mí mắt của nó lên.
“Bệnh này khó chữa lắm đúng không ạ?”
Dana hỏi.
“Tỷ lệ tử vong là 70% - 80%, nên cô đừng hy vọng quá. Nhưng vì thể chất của nó rất tốt, nên cũng không biết chừng cậu chàng sẽ qua khỏi. Trước mắt, đưa nó vào phòng cách ly và tiếp tục theo dõi dịch truyền.”
Yoon ấn vào bụng nó một lúc lâu, tiếng kêu ọc ọc phát ra như tiếng nôn mửa. Hai hôm sau có kết quả xét nghiệm máu. Yoon và Dana rất buồn vì chỉ số bạch cầu trong máu nó rất thấp. Nhưng lại vô cùng ngạc nhiên khi nó mang máu B, nhóm máu hiếm ở loài mèo. Hai hôm sau nữa, số lượng bạch cầu trong máu bắt đầu tăng từ từ, và nó được chỉ định uống thuốc theo đơn của Dana. Suốt khoảng thời gian đó, cô nàng không có một vết cào nào. Điều đó như để chứng minh cậu chàng không phải một con mèo hèn nhát tầm thường, nó ngoan ngoãn để cô tiêm, uống thuốc bột và ăn uống theo đơn quy định. Được một thời gian, nó không còn đi ngoài ra máu và nôn mửa nữa. Nó bắt đầu thèm ăn trở lại. Nằm trong số 10% số mèo vượt qua được cơn bạo bệnh, nhưng ngay cả khi đối mặt với sự sống và cái chết của mình, nó cũng rất bình tĩnh.
Vị khách đầu tiên hôm nay là một con mèo Anh lông ngắn. Người bạn đồng hành của nó là một chàng trai trẻ, đặt lồng xuống bàn hướng dẫn và sốt ruột đợi Dana.
“Bé bị sao vậy ạ?”
Dana gọi tất cả mọi con vật đến bệnh viện là “bé”.
“Nó được chẩn đoán mắc bệnh suy thận...”
Chàng trai hạ giọng ngay cả khi biết chắc xung quanh không hề có ai.
“Nếu mắc bệnh suy thận, chắc anh phải chuyển bé đến trung tâm y tế hoặc bệnh viện đại học rồi.”
Dana nhăn mày làm ra bộ rất cảm thông.
“Tôi có đến bệnh viện rồi. Nhưng Salgu của tôi phải truyền máu ngay, mà nó lại có nhóm máu B.”
Người thanh niên mở lồng và nhấc con mèo lông xám chân khập khiễng ra.
“À, nhưng làm sao anh lại biết...”
Dana hướng ánh mắt, nhìn nó đang nằm liếm lông trên võng.
“À, tôi đăng lên mục Café\ và ai đó đã cho tôi manh mối, có chỗ truyền máu B có thể cứu mèo nhà tôi.”
Nó và Yoon trở thành cộng sự sau khi đã được chữa khỏi bệnh viêm ruột truyền nhiễm. Tiêm phòng cơ bản xong xuôi, Yoon
đặt tên cho nó là Jangsu với ước mong cậu chàng sẽ sống lâu và quyết định giữ lại nuôi trong bệnh viện. Tất nhiên, toàn bộ tiện ích như chỗ ở, thức ăn hay chăm sóc y tế mà Jangsu được hưởng không hề miễn phí. Thỉnh thoảng, nó phải cho những con mèo đang đứng trên bờ vực sinh tử những giọt máu quý giá của mình. Nếu không phải là con mèo thực sự bình tĩnh, nó không thể làm được điều đó. Trước khi hiến máu, nó phải nhịn ăn sáu tiếng và bị tiêm thuốc an thần. Trong trường hợp khẩn cấp, người ta có thể rút một lượng máu tối đa là 60ml từ cơ thể nó. Những lúc đó, nó thường nằm trên bậu cửa sổ. Không biết có phải nó đang đợi một con bạc má trên hàng cây ngân hạnh bên ngoài kia không?
“Viện trưởng, khách muốn truyền máu ngay. Nhưng Jangsu vừa ăn khi nãy mà. Hay ta không nhận ca này nhé?”
Dana mở cửa phòng khám và nói khẽ.
“Nó ăn rồi cũng không sao đâu. Nếu có bị nôn thì ta hút thức ăn ra. cô cứ bảo khách vào đây.”
Yoon rửa tay ở chiếc bồn trong phòng điều trị rồi ngồi xuống ghế. Người thanh niên ngập ngừng ôm chiếc lồng mèo đi vào.
“Xem nào! Bé nhà mình tên gì nhỉ?”
“Salgu ạ.”
“Salgu à, mày may mắn lắm đấy, có biết không? Sao mày biết ở đây có một bạn cùng nhóm máu với mày thế? Giờ bác sĩ sẽ giúp mày vượt qua khó khăn này nhé!”
Dana tiến lại gần nó. Tuy nó thích mùi da thịt của cô ấy, nhưng sẽ không bao giờ cọ sát vào làn da mềm thơm kia để làm nũng. Nó chỉ hít một hơi thật sâu mùi hương để ghi nhớ thật lâu.
“Jangsu à, sẽ hơi đau một chút. Em có chịu được không?”
Dana nhẹ nhàng ôm lấy nó. cậu chàng căng mình như một túi nước ấm và di chuyển vào phòng bác sĩ.
Khi thuốc an thần được tiêm vào cơ thể, hai mắt nó đen như hai quân cờ vây. Cái đuôi thỉnh thoảng đập xuống sàn nhà giờ im lặng, cứng đờ.
Yoon bước vào phòng điều trị với một ống tiêm.
“Nhưng thưa Viện trưởng...”
Dana đứng bên cạnh Yoon, vừa dùng ngón tay gõ gõ vào bàn chân trước của nó để tìm mạch máu, vừa thầm thì.
“Có chuyện gì?”
“Người giám hộ của Salgu nói ai đó đã gợi ý cho anh ta đến Viện ta vì biết ở đây có truyền máu B cho mèo.”
“Chuyện đó thì sao?”
Mũi kim xuyên qua làn da trắng hồng của nó, máu dần lấp đầy chiếc kim tiêm.
Yoon tháo găng tay cao su và nhìn Dana với vẻ mặt trống rỗng.
“Không phải sẽ rất rắc rối nếu tin đồn cứ lan truyền rộng rãi sao ạ? Vì chúng ta sẽ không thể lấy máu của nó trong sáu tuần tới...”
Yoon đứng dậy mà không trả lời Dana.
“Viện trưởng!”
Nó lại mơ về những ngày hoang dã, căng thẳng và khốc liệt. Bốn chân cậu chàng giật giật, râu run rẩy.
“Viện trưởng!”
Dana gọi Yoon lần nữa. Yoon mở cửa phòng trị liệu, ngoái đầu lại.
“Chính Viện trưởng đã đăng dòng thông tin đó lên trang Café để kiếm khách quen đúng không?”
“Cho một ít chất dinh dưỡng vào dịch truyền của Jangsu và lo cho nó hộ tôi.”
Sau khi Yoon rời đi, mùi máu đọng một chút rồi tan biến. Tôi không oán hận Yoon, chắc hẳn nó cũng thế. Nó và Yoon chỉ đơn thuần là mối quan hệ đối tác, không phải gia đình hay bạn bè. Ông ta để lại trên mình nó vô số vết thương, nhưng không có vết thương nào chí mạng.
Dana xoa khuôn mặt đỏ bừng như thể cô đang rửa mặt, bước về phía quầy lễ tân. Máu rỉ ra từ mũi kim đang được rịt băng gạc, từ từ, từ từ như cách thời gian trôi đi khi nó bị rút máu...
CHÚ THÍCH
1 FPV là bệnh viêm ruột truyền nhiễm ở mèo.Mục diễn đàn trên nền tảng trực tuyến Naver rất nổi tiếng của Hàn Quốc.