Đau khổ lớn nhất của con người có lẽ là sự cô độc, vô vị. Con người cần mưu cầu hạnh phúc, cuộc sống đầy đủ, mà yêu chính là phương pháp tốt nhất để bồi đắp cuộc sống, thoát khỏi nỗi cô độc. Được yêu tất nhiên là hạnh phúc, yêu lại càng hạnh phúc, con người ai cũng muốn được yêu, vậy bạn hãy yêu đi: yêu một con người, yêu cuộc sống, yêu công việc.
Nhiệt tình trong tiếng Hy Lạp cổ có nghĩa là sự bổ sung nội tâm, nếu như nói thành công là nhờ vào sự giúp đỡ của thần linh, thì thứ thần linh đó chính là lòng nhiệt tình, tục ngữ nói: “Thế gian không có việc gì khó, chỉ sợ người không có tâm”. Tôi cho rằng người có tâm nếu lý giải một cách chính xác là người có lòng nhiệt tình.
Nhiệt tình có nghĩa là có lòng yêu cuộc sống, yêu công việc.
Cuộc sống là ý nghĩa chân thực của con người, yêu mến con người chính là yêu cuộc sống, chỉ những con người có lòng nhiệt tình đối với cuộc sống mới thực sự là người hưởng thụ nhiều nhất.
Cuộc đời của con người có thể trải qua hàng trăm, hàng nghìn việc tốt đẹp, có những sự việc thoảng qua như mây khói nhưng cũng có những sự việc làm chấn động tâm can con người, có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống con người. Những câu chuyện tôi kể dưới đây có thể chứng minh cho điều đó.
Là một người phiêu bạt, lưu lạc kiếm sống, khi mới tới Thâm Quyến, tôi rất cô độc, vì muốn tìm một chỗ dựa tinh thần, tôi luôn mong có được một lời động viên an ủi của bạn bè. Một lần tình cờ, tôi gặp một người đồng hương, đó là một cô gái khoảng 17, 18 tuổi rất ngây thơ, hoạt bát, đáng yêu, sống trong sự vô tư trong sáng, dường như từ trước tới nay chưa hề có chuyện gì khiến cô phiền lòng cả, cuộc sống đối với cô là một màu xanh. Chúng tôi đều rất thích ở cạnh cô ấy, cho dù bạn có điều gì phiền não, chỉ cần ở bên cạnh cô ấy, thì sự trong sáng, ngây thơ của cô ấy sẽ truyền sang bạn khiến cho mọi ưu phiền trong bạn như tan biến đi.
Lần đó, tôi có việc phải đi, hai tuần sau mới trở lại Thâm Quyến, có người bạn cho tôi hay cô ấy đã chết, tôi thực sự không tin ở tai của mình nữa, tại sao một con người đầy sức sống như vậy lại có thể dễ dàng ra đi như vậy? Một cô gái vô cùng ngây thơ yêu đời, trong sáng, bỗng nhiên biến mất trên thế gian này, thực sự là tôi không tin nổi, nhưng sự thực vẫn là sự thực. Tôi cùng một người bạn đến chia buồn cùng gia đình cô gái, mẹ cô gái nói với tôi trong nước mắt. Một buổi tối, nó đột nhiên đau bụng, đưa đến bệnh viện, chưa tìm hiểu được nguyên nhân thì nó đã đi rồi.
Hôm đó, trở về nhà, tôi đã nghĩ ngợi rất nhiều, sinh mệnh của con người sao mà ngắn ngủi đến vậy, nếu như ngày mai tôi cũng ra đi như thế, hôm nay tôi cần phải làm gì? Ăn thứ mà tôi thích nhất, chơi trò chơi mà tôi thích nhất. Nhưng tôi lại nghĩ, cho dù ngày mai tôi không chết, thì tại sao hôm nay tôi không làm như vậy, bởi vì làm như vậy thì sẽ vui vẻ biết bao. Được sống vui vẻ là đủ rồi, còn muốn điều gì hơn nữa đây?
Buổi sáng ngày hôm sau, khi chuông báo thức réo vang, mọi khi tôi thường nói: “Thật đáng ghét, lại phải dậy rồi”, nhưng hôm nay tôi lại nghĩ: nếu như chiều nay tôi chết thì tại sao bây giờ còn nằm ở trên giường chứ, sống buông thả uổng phí thời gian tức là tự sát.
Có thể đó chỉ là cảm giác, hôm đó quả nhiên là có chuyện. Tôi mượn một chiếc xe đạp của người quen, đạp trên một con phố chật hẹp của Thâm Quyến, nhìn thấy phía trước có một chiếc ô tô đang đậu liền đi vòng qua nó vượt lên, khi đó đột nhiên có một chiếc xe khác xuất hiện ở phía trước, tôi cuống cuồng bóp phanh, may mà phản ứng nhanh, nhảy ra khỏi xe kịp thời nhưng khuỷu tay trái cũng bị chảy máu. Song người lái xe sau khi nhảy xuống xe không hề quan tâm tôi có bị đè chết hay không, mà lại xem chiếc xe của anh ta đụng vào xe đạp của tôi có bị xước hay không, trong mắt anh ta, sinh mạng của tôi không đáng giá bằng chiếc đèn pha ô tô của anh ta, nếu như không phải là anh ta khá to khoẻ thì có thể tôi đã cho anh ta vài quả đấm! Nhưng dù cho mọi người có biết quý trọng sinh mạng chúng ta hay không thì chúng ta cũng cần phải biết quý trọng sinh mạng của mình.
Diễn viên điện ảnh Nhật Bản nổi tiếng - Cao Thương Kiện - khi đi tới Nam Cực có mang theo một con nhặng xanh trên máy bay. Con nhặng đó khi ở Nam cực phải vật lộn với băng giá để sinh tồn, Cao Thương Kiện nhìn thấy như vậy thì rơi cả nước mắt, một con nhặng mà còn muốn sống nữa là con người!
Sống thì bạn sẽ làm được biết bao nhiêu là việc, vậy nên bạn hãy biết quý trọng cái sinh mạng của chính mình. Nếu như nói rằng đối với phụ nữ tình yêu là tất cả, thì đối với đàn ông sự nghiệp là hơn nhất. Trên thế gian này có vô vàn cách hưởng thụ, có sự hưởng thụ cao cả, có sự hưởng thụ thấp hèn, là một người đàn ông thực sự thì cần phải có sự hưởng thụ cao cả, tất cả những gì bạn muốn đang chờ đợi bạn ở phía trước.
Đã có một người trung niên nói với tôi rằng: “Thanh niên các anh cũng thật là, nơi tỏ tình đáng đến thì không đến, lại muốn tìm đến những nơi có hoa có cỏ, không sợ muỗi cắn cho”. Tôi có thể hiểu được tâm lý của ông ấy, thời thanh niên của ông ấy đã qua rồi, đó là một tâm lý đố kỵ.
Trong tình yêu, mọi người đều muốn có sự lãng mạn, nhưng tôi cho rằng sự lãng mạn chân chính đó là gây dựng sự nghiệp. Mỗi ngày bạn gặp phải vô số khó khăn, thách thức, mỗi ngày đều cảm nhận được niềm vui, thành công, thất bại trong cuộc chiến đấu cho sự nghiệp này. Một nhà thư pháp nổi tiếng Trung Quốc đã tự răn mình cần phải kiên trì chiến đấu, mỗi ngày anh đều luyện chữ đó cũng chính là một sự tranh đấu, đó mới thực sự là một trạng thái lãng mạn. Trong nhật ký của tôi, tôi đã tự nói với lòng mình mong muốn cuộc sống của mình như là một cuốn sách sinh động, như một giấc mộng đẹp, như một bài ca.
Bạn có bao giờ tự hỏi mình không, trong cuộc đời bạn đã bao giờ thực sự cười chính mình hay thực sự khóc chưa, nếu như chưa có, thì cuộc sống của bạn quả là đơn điệu, nhàm chán như uống một bát nước trắng vậy. Một nhà thơ người Đức năm 80 tuổi còn bị gãy chân, khi đó ông ta trèo cây, vì vậy mà rơi từ trên cây xuống. Nếu như tôi sống được tới 70 tuổi thì tôi cũng sẽ nhất định đi trèo cây, nếu không khẳng định sự tồn tại của bản thân mình thì cũng như là đã chết.
Có người đã nói với tôi như thế này, trong cuộc đời đầy gian nan vất vả này, thoi thóp chút hơi tàn, đó chính là cái tư tưởng của kẻ yếu hèn. Cuộc sống không phải là một gánh nặng mà là một bữa tiệc thịnh soạn, chỉ có những người yêu lao động mới có thể thưởng thức được nó.
1.
Cách đây nhiều năm, có một vị quốc vương thông minh triệu tập một vị quan đại thần thông minh tài giỏi, giao cho một nhiệm vụ, đó là biên tập một bộ sách “Cổ kim trí tuệ lục” với mong muốn là góp nhặt những trí tuệ của nhân loại truyền đời cho con cháu. Sau khi rời triều, vị quan đó đã hoàn thành được một bộ sách đồ sộ như vậy gồm 12 cuốn. Quốc vương xem xong liền nói: “Ta cho rằng đây là sự kết tinh trí tuệ từ xưa tới nay, ta sợ mọi người xem không hết nên ta muốn rút gọn nó lại”. Vị đại thần đó lại mất một thời gian rất dài biên tập lại cuốn sách đó thành một cuốn, nhưng nhà vua vẫn cho là quá dài lại lệnh cho ông rút gọn lại nữa, kết quả là người đại thần đó rút gọn cuốn sách đó còn một chương rồi một đoạn cuối cùng chỉ còn lại một câu. Nhà vua xem xong câu đó vô cùng tâm đắc, khi được hỏi, nhà vua trả lời, đó chính là kết tinh của trí tuệ từ trước tới nay, thần dân trong cả nước ta chỉ cần biết cái đạo lý đó thì mọi việc sẽ được giải quyết. Câu nói đó chính là: “Trên đời này không thể có được mọi thứ mà không phải trả giá”.
Bạn muốn mọi người hiểu được sự gian khổ, cách tốt nhất là trước hết đưa cho anh ta 100 đồng, sau khi anh ta đã tiêu hết, lúc đó hết tiền, cái đói nghèo bắt đầu vây bọc lấy anh ta, anh ta mới có thể hiểu được thế nào là gian nan vất vả. Nếu trước đây anh ta chưa từng có tiền thì anh ta sẽ không phân biệt được sự khác biệt giữa giàu và nghèo, như vậy thì anh ta sẽ mãi mãi không thể hiểu được sự nghèo khó.
Cũng như vậy, bạn muốn người khác mất đi năng lực, trở thành một kẻ mất trí, như vậy là bạn đã làm cho người đó không cần làm mà vẫn được hưởng thụ, ở nhà mát ăn bát vàng, mọi thứ đều phải trả giá.
Tôi rất thích câu chuyện của người già nọ. Một lần, có mấy con lợn chạy mất, vài năm sau những con lợn đó càng ngày càng hung tợn thậm chí còn uy hiếp cả người dân ở đó, có một vài người thợ săn có kinh nghiệm rất muốn săn được chúng, nhưng đàn lợn đó rất tinh khôn, không hề sa bẫy.
Một hôm có một lão nông cùng với một con ngựa kéo theo một đàn lừa đi vào thôn trang đó, trên xe chất đầy những hạt thóc được làm bằng gỗ, ông già nói muốn giúp đỡ mọi người săn đàn lợn đó, họ đều cười ông già, vì ai cũng cho rằng ông già đó không thể làm được cái việc mà ở đó không ai làm được. Nhưng sau nửa tháng, ông già quay trở lại thôn trang, ông nói với họ rằng tất cả đàn lợn đã bị ông nhốt ở trên đỉnh núi.
Họ rất lấy làm ngạc nhiên hỏi ông làm thế nào có thể bắt được đàn lợn đó, ông nói, trước hết ông chọn một nơi mà đàn lợn thường đến kiếm ăn, sau đó ông ta rải ở chỗ trống một ít thức ăn làm mồi nhử, thử xem đàn lợn sợ hãi hay là sẽ chạy lại. Trước hết có một con đầu đàn đến ngửi thử, sau đó nó ăn, và các con khác cũng chạy lại ăn, khi đó ông biết chắc chắn là sẽ bắt được đàn lợn đó. Ngày thứ hai, ông cho thêm nhiều thức ăn và cắm một cái cọc ở cách đó không xa, cái cọc đó đầu tiên khiến cho chúng sợ hãi, nhưng thức ăn rất hấp dẫn chúng nên không lâu sau chúng lại tới ăn, khi đó đàn lợn không thể biết chúng đã thuộc về ông rồi. Việc ông cần làm lúc này là mỗi ngày đóng thêm một cái cột như vậy bao quanh nơi để thức ăn, khi cái vòng vây của ông gần khép kín, mỗi ngày ông ta cho thêm vào trong cái vòng đó một thứ đồ vật, ban đầu chúng cũng sợ hãi nhưng sau đó vẫn đến ăn. Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chúng mải ăn mà không hề biết rằng ông đã khép kín vòng vây đó. Đó chính là cái giá phải trả của việc tham ăn.
Một công ty sản xuất phim chụp ảnh của Mỹ thống kê cho thấy, rất nhiều những người đã giành được những giải thưởng lớn sau đó không những không giàu thêm mà lại còn nghèo đi. Tài sản lớn đến với họ như trên trời rơi xuống khiến cho họ lười lao động, cuối cùng gia đình nghèo khó hỗn loạn, vì vậy có thể nói của cải trời cho sẽ khiến cho họ đi vào ngõ cụt.
Có một lần tôi ngồi trên xe buýt, gặp một vị bác sĩ ở bệnh viện Ninh Ba của Thâm Quyến, anh ta nói với tôi rằng, từ khi thành phố Thâm Quyến có thị trường cổ phiếu tới nay, số bệnh nhân vào viện Ninh Ba ngày càng nhiều, những người không có cổ phiếu thấy những người mua cổ phiếu như thể mua phiền não vào người, cuối cùng phải vào nằm viện, thậm chí có những người mua cổ phiếu phát tài, mỗi tháng có tới hàng trăm đồng, đột nhiên bỗng chốc có tới cả trăm triệu cũng không biết phải làm gì, tới mức không thèm đi làm nữa, việc gì cũng không muốn làm, suốt ngày trong trạng thái hưng phấn dẫn tới gia đình tan vỡ, vợ chồng chia lìa, rốt cuộc cũng vào bệnh viện Ninh Ba. Sự hưng phấn thái quá, tiền bạc có được như trên trời rơi xuống không mang lại cho bạn thành công mà là thất bại. Có được một con cá chỉ có thể dùng được trong một ngày, nhưng nếu học được cách câu cá thì có thể có cá ăn cả đời.
Thành công chính là như thế đó, thành công là một thứ vinh quang nhưng thành công không phải là do cơ hội và may mắn mang lại - thứ thành công đó cũng chỉ như là một ánh chớp loé lên mà thôi, sự thành công là ở sự nỗ lực của chính bạn, đó mới là sự thành công vĩnh cửu.
Bạn hận mình không có tài năng, nhìn thấy người khác thành công, thấy được sự nghiệp huy hoàng của người khác, lẽ nào bạn không thấy bầu nhiệt huyết trong mình tuôn trào? Làm người cần phải như một thiên tài, toàn thân hừng hực khí thế, khiến thế tục phải ngưỡng mộ người có vận may ấy. Bạn phải theo đuổi tài năng, học vấn thật sự, thật là một kỳ tài xuất chúng!
Song tất cả vẫn đang chờ bạn phấn đấu làm việc! Thành công chính là một chiếc giường êm ái cho con người, nếu như bạn hướng tới thành công, khát vọng thành công, thì bạn hãy nỗ lực làm việc, chỉ có làm việc mới là nấc thang đưa bạn tới thành công. Muốn thu hoạch tất phải trả giá.
2.
Từ góc độ hiệu quả và lợi ích mà nói, công việc chính là nấc thang đưa bạn tới thành công, từ góc độ nhân sinh mà nói, công việc chính là sự hưởng thụ to lớn của con người.
Trên thế giới này có biết bao nhiêu con người vì không có việc làm mà phải khốn khổ, nhưng cũng có rất nhiều người có công việc nhưng lại không nỗ lực trong công việc. Danh họa người Pháp Leonard Vince những năm cuối đời bị bệnh viêm khớp, mỗi khi cầm bút vẽ rất đau đớn nhưng ông không đầu hàng số phận, có người hỏi ông, tại sao đau như vậy còn vẽ làm gì? Ông trả lời, mọi đau khổ rồi cũng sẽ qua, nhưng những điều tốt đẹp sẽ trường tồn.
Trong dòng chảy của lịch sử, đời người chỉ là một chớp mắt ngắn ngủi, trong chớp mắt đó, chỉ có công việc mới sản sinh ra được cái đẹp vĩnh hằng, mới để lại dấu ấn vĩnh cửu cho bạn. Nhà chính trị gia nổi tiếng của Mỹ Dulles những năm cuối đời bị bệnh ung thư, thường phải chịu những cơn đau hành hạ, các bác sĩ đều không thể đứng nhìn, muốn tiêm cho ông một liều moocphin, nhưng ông nói: “Đừng làm như vậy đối với tôi, như thế thì tôi không thể làm việc được nữa”. Có thể nói, Dulles vô cùng say mê với công việc. Trên thực tế, những người thành công trên thế gian này đều là những người yêu công việc như những cỗ máy.
Điều đau khổ lớn nhất của con người là gì? Tôi cho rằng đó cuộc sống vô vị, con người ta thường nói nhàn hạ là một sự hưởng thụ nhưng tôi cảm thấy sự nhàn hạ này phải được có từ trong sự bận rộn. Nếu như ngày nào bạn cũng nhàn hạ thì đó là một sự đau khổ vô cùng. Trong một bộ phim Mỹ, một vị cảnh sát già dạy con mình mục đích sống: thứ nhất, hãy phát huy sở trường của mình; thứ hai, lạc quan để sống. Đó là hai câu nói phổ thông nhất, nhưng tôi lại cảm thấy đó là chân lý để sống. Con người làm việc vì cái gì? Kiếm tiền chỉ là một trong những mục đích! Điều quan trọng hơn là trong công việc con người thể hiện được giá trị của bản thân mình, có được niềm vui. Tiền bạc chỉ là công cụ, không phải là mục đích của con người. Có người suốt ngày lao động, cuối ngày kiếm được một chút tiền, thế là thoả mãn, trở thành nô lệ của đồng tiền là một biến thái của tâm lý con người - con người bị đồng tiền thao túng. Trên thực tế, hạnh phúc của con người chính là có được công việc mà mình yêu thích, đồng thời nỗ lực để đạt thành tích, bản thân công việc chính là một sự hưởng thụ lớn nhất của con người, nó làm cho bạn cảm nhận được niềm vui sáng tạo, thể hiện giá trị bản thân mình.
Bí quyết thành công của con người chính là vượt qua được sự trói buộc của khó khăn, say mê lao động. Để mọi người cùng có niềm vui, từ đó mình có thể thành công - đây mới là niềm vui đích thực.
3.
Nếu như bây giờ có hai cái gánh, một cái nặng 50 kg, một cái nặng 100 kg, thù lao đều là 50 đồng, thì bạn sẽ chọn cái nào? Rất nhiều người nói rằng thù lao bằng nhau thì đương nhiên phải chọn gánh nhẹ hơn, nhưng tôi nói, bạn sai, nếu bạn chọn gánh nặng hơn, bạn sẽ mất nhiều sức lực hơn nhưng nó làm cho năng lực của bạn được nâng lên, bạn chọn gánh nhẹ, bạn sẽ tốn ít sức lực hơn nhưng bạn không thể nào phát huy được năng lực của bạn, do đó mà nguồn tài nguyên nhân lực của bạn bị lãng phí. Làm như thế nào để có thể có được lòng tin đối với cấp trên, tôi cho rằng đây là một vấn đề mà mọi người đều quan tâm. Tôi có một người đồng sự rất được lòng cấp trên, năm 20 tuổi đã được bổ nhiệm làm trưởng phòng cán bộ, thành công của anh ta khiến cho tôi phải suy nghĩ. Qua quan sát tôi nhận thấy, sở dĩ anh ta được lòng cấp trên vì anh ta luôn tích cực chủ động trong công việc, cần cù chăm chỉ, không tính toán sự đền đáp. Chẳng hạn như trong cơ quan tổ chức văn nghệ, tôi lên sân khấu với bộ mặt miễn cưỡng nhưng anh ta lại không như vậy, anh ta đều tích cực tham gia các hoạt động như thế này, và thế là trong hoạt động anh ta đã thể hiện được năng lực của mình.
Người lãnh đạo thích mẫu người như thế nào? Tất nhiên là họ thích mẫu người năng động, có năng lực, ai mà chẳng muốn có được đội ngũ cấp dưới năng động tích cực và chủ động chứ. Nếu như trong công ty của tôi có một người năng động, tích cực, không hề tính toán, tất nhiên công ty sẽ trọng dụng, khi đề bạt thì người được nghĩ đến đầu tiên là anh ta. Có nhiều người chỉ làm hơn một chút mà đã tính toán với cấp trên, như vậy người đó là người ngu. Bạn làm nhiều việc hơn một chút mà bạn không hề tính toán đòi hỏi sẽ khiến cho cấp trên nhận thấy là bạn biết làm việc, ngoài việc đền đáp xứng đáng bạn còn được cảm tình của cấp trên nữa. Như vậy là, có làm hơn một chút thì bạn cũng đâu bị thiệt thòi. Người thông minh thường chủ động trong công việc, thể hiện năng lực của mình mà không hề tính toán đòi hỏi. Con người ai cũng có con mắt cả, bạn đừng sợ cấp trên không nhìn thấy điều đó, thời gian qua đi, bạn sẽ càng được trọng dụng hơn. Tôi có thể đánh cược với bạn, một năm bạn làm việc cần mẫn, chủ động, không tính toán thiệt hơn, một năm sau bạn sẽ thấy thái độ của lãnh đạo đối với bạn là không tồi.
Có một vị thư ký nói với tôi: “Ông chủ à, hôm nay ông tăng lương cho tôi, ngày mai tôi sẽ cố gắng làm việc”, tôi nói ông ta đã sai lầm, điều đó chẳng khác gì ông ta hãy nói với cái bếp lò rằng: “Bếp lò ơi, hãy hồng thêm một chút nữa ta sẽ cho thêm củi”, nhưng bạn chỉ có cách là trước hết hãy cho thêm củi vào lò thì mới có thể làm cho lò hồng hơn. Trước hết bạn hãy nỗ lực làm việc mới có thể hy vọng ông chủ tăng lương cho bạn.
Tôi là một người hay đùa, nhưng chúng ta có thể đùa cợt với những chuyện ngoài lề, còn nếu bạn đùa cợt với công việc chính thì nghĩa là bạn đang đùa cợt với chính con người bạn. Dù bạn đang làm gì, chỉ cần bạn muốn làm, hoặc cần thiết phải làm thì hãy cố gắng nỗ lực làm, sống chết cũng phải làm. Đó chính là sự thể hiện nhân cách của bạn chiến thắng nhân cách của người khác. Tôi còn nhớ một cuộc nói chuyện giữa tôi và vị giáo sư ở trường đại học của tôi, cuộc nói chuyện đó đã có ảnh hưởng đến cả cuộc đời tôi. Khi tôi đang cùng ông ta bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với một vị giáo sư khác trong vòng một năm đã cho ra đời tới 6 cuốn sách, ông ta có vẻ như là không khâm phục lắm, nhưng tôi thì nghĩ trong vòng một năm mà cho ra tới 6 cuốn sách ắt hẳn phải rất lao tâm khổ tứ, kế hoạch làm việc nghiêm khắc, điều này phản ánh thái độ làm người của vị ấy.
Mao Chủ tịch nói: trên thế gian này chỉ sợ hai chữ “chăm chỉ”. Chúng ta có thể ôm ấp những ảo tưởng cao đẹp, những lý tưởng vĩ đại, nhưng cơm phải ăn từng miếng, còn việc phải làm từng bước một, muốn đạt được những lý tưởng kia thì trước tiên cần bước chân vào thực tiễn, nỗ lực cần cù thực hiện nó. Nếu mỗi chúng ta đều chăm chỉ làm việc, thì trên thế gian này không có việc gì là khó cả, cuối cùng chúng ta sẽ vượt qua được tất cả.
Cần cù chăm chỉ, thận trọng làm việc đó là một triết lý sâu sắc mà đơn giản của con người.
Có một học giả cho tôi biết rằng, hoa Đàn vốn là một loài thực vật sinh trưởng ở đầm lầy Nam Mỹ, hoa Đàn vốn là một loài cây bụi nhưng trong điều kiện khắc nghiệt nó vẫn sống được, huống hồ chúng ta là con người, chỉ được sống một lần, không biết chết lúc nào, vậy hãy sống cho ra một lần sống.
Chìa khóa thành công của con người chính là biết tin vào chính mình, dũng cảm hành động, có lòng nhiệt tình đối với công việc và cuộc sống. Nếu như bạn có trong tay 3 chiếc chìa khóa đó, thì con đường dẫn tới thành công đang mở ra trước mắt bạn.