Từ vài câu nói của Bát Thác Lý, Tề Linh đã có thể đại khái phán đoán được tính cách của nàng. Rõ ràng, đó là một người vô cùng thẳng thắn, dù ở vị trí cao nhưng lại không thích dùng quyền thế để áp chế người khác.
Kết giao với những người như vậy khá dễ dàng, nhưng đồng thời, đây cũng là những người thực dụng nhất. Nếu muốn mặc cả với đối phương, chính mình phải tự cân nhắc cho kỹ trước đã.
Vì vậy, Tề Linh cũng không khách khí mà nói: "Được thôi, nếu đã như vậy, Bát Thác Lý, ta cứ gọi nàng như thế nhé."
"Về chuyện ta muốn nói, chắc nàng cũng đã nghe từ chỗ Ái Lệ Ti rồi, nên ta muốn hỏi quyết định của nàng. Nàng có đồng ý việc ta tạm thời gia nhập Yêu Minh, nhưng là dưới hình thức quan hệ hợp tác bình đẳng hay không?"
Bát Thác Lý đổi tư thế, vẫn mỉm cười nói: "Hả? Lúc Ái Lệ Ti vừa nói với ta, ta còn hơi không tin, không ngờ trên đời này thực sự có kẻ to gan như vậy, dám đưa ra điều kiện này với ta."
"Tề Linh, rốt cuộc ngươi có biết thân phận của mình không? Ngươi bây giờ là kẻ thù chung của toàn bộ Ma giới, lại còn là một tên nhóc vừa chân ướt chân ráo tới đây. Người như ngươi mà Yêu Minh ta chịu thu nhận đã là ân huệ cực lớn rồi, vậy mà ngươi còn dám bàn điều kiện với ta sao?"
Đối mặt với khí thế ép người của Bát Thác Lý, Tề Linh không hề nhượng bộ, đáp: "Điểm này, đương nhiên ta biết. Nhưng chính vì tin tưởng Yêu Minh là người bạn đáng tin cậy, nên ta mới đưa ra yêu cầu như vậy."
"Hơn nữa, ta cũng muốn nàng tin rằng, Tề Linh ta tuyệt đối sẽ không để bạn bè mình chịu thiệt, nhất định sẽ đền đáp cho các nàng xứng đáng."
Bát Thác Lý cười nói: "Chỉ nói suông thì ta không tin được. Nếu ai cũng hứa hươu hứa vượn như thế, Yêu Minh sớm đã lỗ tới mức không còn cái nịt rồi. Ngươi hãy lấy ra chút thành ý khác đi, Tề Linh."
Tề Linh không khỏi nhíu mày, quả nhiên vị đại đương gia của Yêu Minh này không dễ đối phó chút nào. Hay đúng hơn, đây mới là thủ đoạn mà một người đứng đầu Yêu Minh nên có.
Trong thế bí, Tề Linh đành lấy từ trong ngực ra một hộp thuốc rồi đặt lên bàn.
Mấy ngày nay, ngoài việc học những kiến thức cần thiết tại Ma giới, Tề Linh cũng đã suy nghĩ xem nên dùng điều kiện gì mới có thể khiến vị Ma Long Nữ Đế này hài lòng.
Hắn không hề ngây thơ cho rằng vị đại đương gia này cũng dễ nói chuyện như Bạch Thiển hay Ái Lệ Ti. Là người lãnh đạo, đương nhiên phải tính toán cho tất cả thuộc hạ của mình.
Vì vậy, Tề Linh đã cân nhắc, rốt cuộc thứ gì có thể thu hút sự chú ý của đối phương, khiến nàng sẵn lòng hợp tác mà bản thân hắn cũng không cần phải trả giá quá đắt?
Đang mải mê suy nghĩ, Tề Linh đột nhiên nhớ lại trước đây Ái Lệ Ti từng có lần lộ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc trước mặt hắn, lý do chỉ là vì hắn đưa cho nàng ta một viên thuốc.
Về nguồn gốc viên thuốc đó, thực ra chỉ là chất thải của Mặc Ngọc Kỳ Lân Tiểu Hắc mà thôi, nhưng đó lại là một loại kết tinh ma lực nồng độ cực cao và có thể được hấp thụ trực tiếp.
Sau khi hiểu được tầm quan trọng của ma lực đối với Ma giới, Tề Linh càng hiểu rõ sự trân quý của viên thuốc đó. Nhìn từ biểu hiện trước đây của Ái Lệ Ti, rất có khả năng viên thuốc đó đã được chính Bát Thác Lý trước mắt này sử dụng.
Do đó, Tề Linh đưa ra một suy luận táo bạo: loại thuốc được chế từ kết tinh ma lực thần kỳ này, rất có thể sẽ là con bài quan trọng để hắn đạt được thỏa thuận với đối phương.
Bát Thác Lý nhìn chiếc hộp thuốc Tề Linh lấy ra, không khỏi lộ vẻ khinh miệt, vì trong mắt nàng, một tên nhóc như Tề Linh thì lấy đâu ra thứ gì quý giá?
Thế nhưng, sau khi mở hộp thuốc ra, biểu cảm của Bát Thác Lý lập tức trở nên nghiêm túc. Bởi lẽ trong hộp, một viên kết tinh ma lực nhỏ bé đang lặng lẽ nằm đó, tỏa ra hơi thở ma lực vô cùng đậm đặc.
Với kiến thức của Bát Thác Lý, nàng lập tức nhận ra thứ này cùng nguồn gốc với viên thuốc nàng từng nhận được trước đó, căn bản chính là cùng một loại.
"Hắc Ngọc Hoàn mà Ái Lệ Ti đưa cho ta, hóa ra là đồ của ngươi sao?" Bát Thác Lý nhìn Tề Linh, cuối cùng đã nghiêm túc hẳn lên.
Hắc Ngọc Hoàn? Chắc đây là cái tên mà Ái Lệ Ti gọi loại thuốc này, quả là một cái tên rất ngầu. Tề Linh thuận nước đẩy thuyền đáp: "Đúng vậy, loại thuốc đó chính là do tay ta làm ra."
"Ta cảm kích sự giúp đỡ của Yêu Minh dành cho mình bấy lâu nay nên đã đặc biệt tặng viên thuốc đó cho Ái Lệ Ti. Bây giờ nghĩ lại, đây chắc cũng là thứ duy nhất ta có thể mang ra làm quà."
Hắc Ngọc Hoàn trong hộp thuốc chỉ là một mảnh nhỏ, đây là điều Tề Linh cố ý làm. Bởi lẽ hắn phải dùng cách này để làm nổi bật sự quý giá của Hắc Ngọc Hoàn, tuyệt đối không được để đối phương biết thứ thuốc "quý giá vô song" này thực chất chỉ là phân của Tiểu Hắc.
Vì đối phương đã đưa ra quân bài khiến mình phải coi trọng, thái độ của Bát Thác Lý đối với Tề Linh cũng tự nhiên trở nên nghiêm túc: "Hắc Ngọc Hoàn này, ngươi có bao nhiêu?"
"Một viên cũng không có." Tề Linh nhún vai nói, "Bởi vì như nàng thấy đấy, thành phần cơ bản của thứ này là ma lực. Ta mới tới Ma giới chưa lâu, có được lượng thuốc ít ỏi thế này đã là vô cùng khó khăn rồi."
"Ồ? Ý ngươi là, ngươi không chỉ sở hữu phương pháp chế tạo Hắc Ngọc Hoàn, mà còn có thể chế tạo loại thuốc này ngay tại Ma giới sao?" Bát Thác Lý khá kinh ngạc nói.
Tề Linh không khỏi gật đầu: "Không sai, không biết điều này có đủ làm điều kiện để nàng hợp tác với ta không?"
Bát Thác Lý suy nghĩ một hồi rồi dứt khoát nói với Tề Linh: "Nhanh nhất thì bao lâu ngươi có thể chế tạo ra một viên Hắc Ngọc Hoàn như thế?"
"Trong điều kiện ma lực sung túc, ba mươi ngày có thể chế tạo một viên." Tề Linh giả vờ suy tính, hoàn toàn biến loại Hắc Ngọc Hoàn này thành một loại dược phẩm trân quý cực khó chế tạo.
"Được, vậy theo thỏa thuận này, chúng ta đạt thành quan hệ hợp tác." Bát Thác Lý nói, "Cứ ba mươi ngày, ngươi cung cấp cho Yêu Minh một viên Hắc Ngọc Hoàn. Trong thời gian đó, Yêu Minh có thể cung cấp nơi trú ẩn và coi ngươi như thành viên chính thức của Yêu Minh."
"Nhưng ngươi phải hứa với ta một điều kiện: không được cung cấp Hắc Ngọc Hoàn này cho bất kỳ ai hay tổ chức nào ngoài Yêu Minh. Chỉ cần ngươi đồng ý, từ giờ phút này, ngươi chính là đối tác của Yêu Minh chúng ta."
Điều kiện như vậy có thể nói là vô cùng hợp lý, cũng chính là điều kiện hợp tác mà Tề Linh theo đuổi. Thế là Tề Linh đồng ý: "Được, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
Sau đó, Tề Linh đưa tay ra với Bát Thác Lý. Bát Thác Lý dường như cũng là lần đầu tiên thấy có người muốn bắt tay với mình, không khỏi cảm thấy một sự mới mẻ.
"Ngươi quả nhiên là một người rất thú vị, Tề Linh." Bát Thác Lý vừa nói vừa nắm lấy tay Tề Linh, "Hợp tác vui vẻ."