Bùi Tư Diễn buột miệng nói:
Kết quả vừa nói xong đã chạm phải ánh mắt trêu chọc của tôi, lập tức đỏ mặt xấu hổ.
Ngay sau đó, ánh mắt kinh ngạc của Bùi Tư Diễn rơi vào gáy tôi.
Tiếp đó—đôi mắt anh ta chậm rãi chuyển thành màu vàng kim.
---
Tác dụng phụ của loại thuốc cấp cứu tôi bỏ túi... lại là giả phát tình.
Lúc này, phần da sau cổ — nơi lẽ ra tuyến thể đã bị cắt bỏ — bỗng ê ẩm, nóng rực đến khó chịu.
Ánh mắt Bùi Tư Diễn vẫn khóa chặt vào cổ tôi, lặng lẽ đỏ dần, như thể đang đấu tranh dữ dội.
Vậy mà vẫn cố nhịn, lắp bắp hỏi lại:
Như thể không có câu trả lời từ tôi, anh ta sẽ không dám làm gì thêm.
Không ngờ thời đại này rồi, vẫn còn kiểu Alpha ngốc nghếch như thế.
Ngẩng đầu lên, tôi mỉm cười rực rỡ, nói:
---
Anh ta nhìn tôi đến độ lưỡi suýt thắt lại, không thốt nên lời.
Bùi Tư Diễn đã sai — tôi không còn là Omega nữa.
Tôi từng là một Omega.
Từ góc nhìn xã hội, hiện tại tôi chẳng khác gì một Beta.
Còn ngược lại... đem đám Alpha cao cao tại thượng này đùa bỡn trong lòng bàn tay.
“Không đâu, em là Beta mà, anh chưa nghe nói à?”
“Bùi Tư Diễn... viên thuốc anh vừa đút cho em, là chất xúc tác phát t/ình dành cho Omega đấy.”
“Em… tôi…”
Tôi nhân lúc anh chưa kịp phản ứng, vung tay chặt mạnh một cú vào gáy.
Toàn thân tôi mềm nhũn, vừa cắn răng chịu đựng vừa kéo anh ta vào sau mỏm đá để che giấu, sau đó lập tức rút lui.
Tất cả, là để phòng khi có sự cố xảy ra như thế này.
Bùi Tư Diễn buột miệng nói:
Kết quả vừa nói xong đã chạm phải ánh mắt trêu chọc của tôi, lập tức đỏ mặt xấu hổ.
Ngay sau đó, ánh mắt kinh ngạc của Bùi Tư Diễn rơi vào gáy tôi.
Tiếp đó—đôi mắt anh ta chậm rãi chuyển thành màu vàng kim.
---
Tác dụng phụ của loại thuốc cấp cứu tôi bỏ túi... lại là giả phát tình.
Lúc này, phần da sau cổ — nơi lẽ ra tuyến thể đã bị cắt bỏ — bỗng ê ẩm, nóng rực đến khó chịu.
Ánh mắt Bùi Tư Diễn vẫn khóa chặt vào cổ tôi, lặng lẽ đỏ dần, như thể đang đấu tranh dữ dội.
Vậy mà vẫn cố nhịn, lắp bắp hỏi lại:
Như thể không có câu trả lời từ tôi, anh ta sẽ không dám làm gì thêm.
Không ngờ thời đại này rồi, vẫn còn kiểu Alpha ngốc nghếch như thế.
Ngẩng đầu lên, tôi mỉm cười rực rỡ, nói:
---
Anh ta nhìn tôi đến độ lưỡi suýt thắt lại, không thốt nên lời.
Bùi Tư Diễn đã sai — tôi không còn là Omega nữa.
Tôi từng là một Omega.
Từ góc nhìn xã hội, hiện tại tôi chẳng khác gì một Beta.
Còn ngược lại... đem đám Alpha cao cao tại thượng này đùa bỡn trong lòng bàn tay.
“Không đâu, em là Beta mà, anh chưa nghe nói à?”
“Bùi Tư Diễn... viên thuốc anh vừa đút cho em, là chất xúc tác phát t/ình dành cho Omega đấy.”
“Em… tôi…”
Tôi nhân lúc anh chưa kịp phản ứng, vung tay chặt mạnh một cú vào gáy.
Toàn thân tôi mềm nhũn, vừa cắn răng chịu đựng vừa kéo anh ta vào sau mỏm đá để che giấu, sau đó lập tức rút lui.
Tất cả, là để phòng khi có sự cố xảy ra như thế này.