Nhưng tôi không ngờ được…
Tác dụng phụ thực sự quá mạnh.
Hơi thở càng lúc càng nóng rực, sau gáy thì ngứa ngáy đến phát điên.
Lảo đảo vấp phải một hòn đá, tôi ngã nhào xuống đất, không sao gượng dậy được nữa.
Mùi hương hoa hồng ập đến như sóng triều, đè xu/ống từ bốn phương tám hướng, tràn ngập lấy tuyến thể trống rỗng sau gáy tôi.
Giọng anh ta như đang mỉm cười, xen lẫn thỏa mãn và mưu mô:
---
Lúc tôi tỉnh lại, phát hiện cả tay lẫn chân đều bị khóa bằng xiềng xích.
Anh ta cao ráo, ưu nhã, dung mạo diễm lệ, mọi cử chỉ đều toát lên vẻ phong lưu ung dung của kẻ từng trải.
Anh ta đang đọc một cuốn truyện cổ tích.
Chuyện kể về một bông hồng sinh trưởng giữa rừng sâu, vì yêu hoàng tử nhỏ mà không ngại mọc đầy gai nhọn, đâm thủng tất cả những ai muốn tới gần…
Tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng.
Phong cách cổ điển kiểu Âu, đầy ắp đồ trang trí xa hoa quý giá.
Và lúc này đây…
Đôi mắt khẽ lướt qua anh ta một tia giễu cợt rõ ràng, không chút che giấu.
Đúng vậy… tôi nhớ ra rồi.
Một quý tộc đến từ tầng lớp trên, từng đứng sau lớp kính dày mà dõi mắt nhìn tôi trong phòng thí nghiệm của nhà họ Phí.
“Bảo bối à, cuối cùng em cũng nhớ ra anh rồi.”
“Ngay từ lần đầu nhìn thấy em trong phòng thí nghiệm nhà họ Phí, anh đã yêu em đến điên cuồng.”
“Anh từng thấy vô số Omega… nhưng chỉ có em là tác phẩm hoàn hảo nhất mà phòng thí nghiệm từng tạo ra.”
Nhưng tôi không ngờ được…
Tác dụng phụ thực sự quá mạnh.
Hơi thở càng lúc càng nóng rực, sau gáy thì ngứa ngáy đến phát điên.
Lảo đảo vấp phải một hòn đá, tôi ngã nhào xuống đất, không sao gượng dậy được nữa.
Mùi hương hoa hồng ập đến như sóng triều, đè xu/ống từ bốn phương tám hướng, tràn ngập lấy tuyến thể trống rỗng sau gáy tôi.
Giọng anh ta như đang mỉm cười, xen lẫn thỏa mãn và mưu mô:
---
Lúc tôi tỉnh lại, phát hiện cả tay lẫn chân đều bị khóa bằng xiềng xích.
Anh ta cao ráo, ưu nhã, dung mạo diễm lệ, mọi cử chỉ đều toát lên vẻ phong lưu ung dung của kẻ từng trải.
Anh ta đang đọc một cuốn truyện cổ tích.
Chuyện kể về một bông hồng sinh trưởng giữa rừng sâu, vì yêu hoàng tử nhỏ mà không ngại mọc đầy gai nhọn, đâm thủng tất cả những ai muốn tới gần…
Tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng.
Phong cách cổ điển kiểu Âu, đầy ắp đồ trang trí xa hoa quý giá.
Và lúc này đây…
Đôi mắt khẽ lướt qua anh ta một tia giễu cợt rõ ràng, không chút che giấu.
Đúng vậy… tôi nhớ ra rồi.
Một quý tộc đến từ tầng lớp trên, từng đứng sau lớp kính dày mà dõi mắt nhìn tôi trong phòng thí nghiệm của nhà họ Phí.
“Bảo bối à, cuối cùng em cũng nhớ ra anh rồi.”
“Ngay từ lần đầu nhìn thấy em trong phòng thí nghiệm nhà họ Phí, anh đã yêu em đến điên cuồng.”
“Anh từng thấy vô số Omega… nhưng chỉ có em là tác phẩm hoàn hảo nhất mà phòng thí nghiệm từng tạo ra.”