Đấu Trường Idol- Tôi Phải Sống Sót Giữa Bầy Alpha

Lượt đọc: 234 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

14

Tôi nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương một lúc, rồi ấn vào công tắc của thiết bị phát tín hiệu được giấu trong chiếc nhẫn.

Tôi vốn không định dùng cô ấy sớm như vậy.

Một tiếng sau.

Tôi bước đến mở cửa.

Tên cô ấy là A Đạo.

Năm đó, khi tôi trốn khỏi phòng thí nghiệm nhà họ Bùi, phải sống lang bạt giữa chợ đen, là cô ấy đã cưu mang và che chở cho tôi.

Nhưng điều đó chưa bao giờ ngăn cản chúng tôi thấu hiểu nhau.

Có một lần, khi chúng tôi đã đủ thân thiết, tôi từng hỏi:

Cô ấy chỉ yên lặng.

A Đạo từng mang thai mười tháng, sinh ra một bé gái Omega xinh xắn như ngọc như tuyết.

A Đạo dùng thủ ngữ để nói điều đó với tôi.

Từ đó trở đi, A Đạo lưu lạc khắp nơi, không nhà không cửa, mang theo một hy vọng duy nhất: tìm lại đứa con đã bị cướp mất.

Và lần này, đến lượt tôi im lặng.

Năm đó, do một sự cố rò rỉ trong phòng thí nghiệm, toàn bộ lô trẻ sơ sinh Omega đang trong giai đoạn thử nghiệm đều bị xử tử.

Sau đó, cô ấy lau khô nước mắt — ánh mắt sáng lên, lòng quyết tâm báo thù càng thêm kiên định.

Tôi từng có một người em trai song sinh, ngoại hình giống tôi như đúc, nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược.

Vô số đêm dài lạnh lẽo, chính em ấy là người đã không ngừng động viên tôi tiếp tục sống, tiếp tục hy vọng.

14

Tôi nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương một lúc, rồi ấn vào công tắc của thiết bị phát tín hiệu được giấu trong chiếc nhẫn.

Tôi vốn không định dùng cô ấy sớm như vậy.

Một tiếng sau.

Tôi bước đến mở cửa.

Tên cô ấy là A Đạo.

Năm đó, khi tôi trốn khỏi phòng thí nghiệm nhà họ Bùi, phải sống lang bạt giữa chợ đen, là cô ấy đã cưu mang và che chở cho tôi.

Nhưng điều đó chưa bao giờ ngăn cản chúng tôi thấu hiểu nhau.

Có một lần, khi chúng tôi đã đủ thân thiết, tôi từng hỏi:

Cô ấy chỉ yên lặng.

A Đạo từng mang thai mười tháng, sinh ra một bé gái Omega xinh xắn như ngọc như tuyết.

A Đạo dùng thủ ngữ để nói điều đó với tôi.

Từ đó trở đi, A Đạo lưu lạc khắp nơi, không nhà không cửa, mang theo một hy vọng duy nhất: tìm lại đứa con đã bị cướp mất.

Và lần này, đến lượt tôi im lặng.

Năm đó, do một sự cố rò rỉ trong phòng thí nghiệm, toàn bộ lô trẻ sơ sinh Omega đang trong giai đoạn thử nghiệm đều bị xử tử.

Sau đó, cô ấy lau khô nước mắt — ánh mắt sáng lên, lòng quyết tâm báo thù càng thêm kiên định.

Tôi từng có một người em trai song sinh, ngoại hình giống tôi như đúc, nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược.

Vô số đêm dài lạnh lẽo, chính em ấy là người đã không ngừng động viên tôi tiếp tục sống, tiếp tục hy vọng.

« Lùi
Tiến »