13.
Nửa năm nay, đôi khi trong dòng đạn mạc cũng có nhắc đến tình hình của hắn và Hà Kiểu Kiểu, nhưng toàn là mấy chữ như "đáng thương", "vất vả kiếm tiền"…
Nhưng tôi thật sự không ngờ, Tiêu Hạc giờ lại thê thảm đến mức này.
Trong tay hắn còn cầm một quả bóng bay.
Tôi cạn lời bĩu môi:
“Có! Có chứ!”
“Tô Dạng, lúc này rồi, đừng giở trò nữa…”
“Tôi đồng ý làm bạn trai em.”
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, căm hận, nói:
Tôi cạn lời luôn, còn Lục Tầm thì trực tiếp chắn trước mặt tôi.
“Gia đình chúng tôi cũng tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy.”
Không khí lãng mạn bị hắn phá tan tành, tôi thật sự chẳng còn tâm trạng để mà để ý đến hắn nữa.
Thật sự làm người ta tụt mood đấy.
Còn Tiêu Hạc?
Cái công việc vất vả lắm mới kiếm được của hắn, chắc cũng đi tong.
Thì có chết tôi cũng không đổi.
Nhưng màn nhớ về quá khứ ấy nhanh chóng bị một cú điện thoại cắt ngang.
“Ai vậy? Đang bận!”
“Ồ, Tiêu Hạc lại ngất nữa à? Liên quan gì đến tôi, chúng tôi chia tay lâu rồi!”
Dòng đạn mạc không nhịn nổi nữa, thi nhau chỉ trích:
[Chỉ có thể cùng hưởng phúc, không thể cùng chịu khổ – thứ tình yêu này thật nực cười.]
Tôi không biết Tiêu Hạc và Hà Kiểu Kiểu có hối hận không.
Người như thế nào thì nên làm việc như thế ấy.
Thấy Hà Kiểu Kiểu cứ muốn sán lại gần tôi, tôi liền gọi ông chủ quán bar ra.
Dù sao tôi cũng bị gán mác nữ phụ ác độc rồi.
Ai bảo cô ta cứ nhất quyết phải đến làm tôi buồn nôn chứ.
13.
Nửa năm nay, đôi khi trong dòng đạn mạc cũng có nhắc đến tình hình của hắn và Hà Kiểu Kiểu, nhưng toàn là mấy chữ như "đáng thương", "vất vả kiếm tiền"…
Nhưng tôi thật sự không ngờ, Tiêu Hạc giờ lại thê thảm đến mức này.
Trong tay hắn còn cầm một quả bóng bay.
Tôi cạn lời bĩu môi:
“Có! Có chứ!”
“Tô Dạng, lúc này rồi, đừng giở trò nữa…”
“Tôi đồng ý làm bạn trai em.”
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, căm hận, nói:
Tôi cạn lời luôn, còn Lục Tầm thì trực tiếp chắn trước mặt tôi.
“Gia đình chúng tôi cũng tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy.”
Không khí lãng mạn bị hắn phá tan tành, tôi thật sự chẳng còn tâm trạng để mà để ý đến hắn nữa.
Thật sự làm người ta tụt mood đấy.
Còn Tiêu Hạc?
Cái công việc vất vả lắm mới kiếm được của hắn, chắc cũng đi tong.
Thì có chết tôi cũng không đổi.
Nhưng màn nhớ về quá khứ ấy nhanh chóng bị một cú điện thoại cắt ngang.
“Ai vậy? Đang bận!”
“Ồ, Tiêu Hạc lại ngất nữa à? Liên quan gì đến tôi, chúng tôi chia tay lâu rồi!”
Dòng đạn mạc không nhịn nổi nữa, thi nhau chỉ trích:
[Chỉ có thể cùng hưởng phúc, không thể cùng chịu khổ – thứ tình yêu này thật nực cười.]
Tôi không biết Tiêu Hạc và Hà Kiểu Kiểu có hối hận không.
Người như thế nào thì nên làm việc như thế ấy.
Thấy Hà Kiểu Kiểu cứ muốn sán lại gần tôi, tôi liền gọi ông chủ quán bar ra.
Dù sao tôi cũng bị gán mác nữ phụ ác độc rồi.
Ai bảo cô ta cứ nhất quyết phải đến làm tôi buồn nôn chứ.