12.
Lục Tầm đặc biệt đặt chỗ ở một nhà hàng để chúc mừng tôi và Lục Khê bước vào kỳ nghỉ.
“Dạng Dạng, cậu cứ lên xe anh tớ trước đi, lát nữa tớ bảo tài xế đưa tớ đến sau.”
Mãi đến khi nhìn thấy sàn nhà ngập đầy bóng bay màu hồng và cả một bức tường phủ đầy hoa hồng…
Tôi nhướng mày.
Tôi không nhịn được bật cười.
“Xin lỗi, anh không có kinh nghiệm.”
“Nên anh vẫn luôn không dám tỏ tình, chỉ muốn tiếp tục ở bên em với thân phận là anh trai của Lục Khê.”
“Nhưng khi Tiểu Khê nói với anh rằng mỗi ngày em đều nhận được thư tình ở trường… Anh thật sự hoảng rồi.”
Tôi mỉm cười, nhận lấy bó hoa.
Có điều, Lục Tầm nói một điều rất đúng.
Dù Lục Tầm đi du học từ rất sớm, mỗi năm chỉ về nước một hai lần.
Mà so với tên ăn bám Tiêu Hạc kia thì…
Tôi chẳng thể tìm ra lý do nào để từ chối anh ấy.
“Tôi không đồng ý!”
12.
Lục Tầm đặc biệt đặt chỗ ở một nhà hàng để chúc mừng tôi và Lục Khê bước vào kỳ nghỉ.
“Dạng Dạng, cậu cứ lên xe anh tớ trước đi, lát nữa tớ bảo tài xế đưa tớ đến sau.”
Mãi đến khi nhìn thấy sàn nhà ngập đầy bóng bay màu hồng và cả một bức tường phủ đầy hoa hồng…
Tôi nhướng mày.
Tôi không nhịn được bật cười.
“Xin lỗi, anh không có kinh nghiệm.”
“Nên anh vẫn luôn không dám tỏ tình, chỉ muốn tiếp tục ở bên em với thân phận là anh trai của Lục Khê.”
“Nhưng khi Tiểu Khê nói với anh rằng mỗi ngày em đều nhận được thư tình ở trường… Anh thật sự hoảng rồi.”
Tôi mỉm cười, nhận lấy bó hoa.
Có điều, Lục Tầm nói một điều rất đúng.
Dù Lục Tầm đi du học từ rất sớm, mỗi năm chỉ về nước một hai lần.
Mà so với tên ăn bám Tiêu Hạc kia thì…
Tôi chẳng thể tìm ra lý do nào để từ chối anh ấy.
“Tôi không đồng ý!”