Sau Khi Trọng Sinh, Nam Nữ Chính Nghèo Đến Điên Dại

Lượt đọc: 241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
hết

14.

Nhìn trần nhà quen thuộc, hắn thấy khá may mắn—may vì mình vẫn còn sống.

Nhưng sống thành thế này… Hình như còn thảm hơn cả chết.

Bệnh nhân cùng phòng lên tiếng an ủi, thậm chí còn đề nghị hắn thử gây quỹ trên mạng.

Kiếp trước, việc cúi đầu làm rể họ Tô đã bẻ gãy cả lưng hắn.

Nhưng hình như… Hắn đã tự dồn mình vào ngõ cụt.

Khi biết bệnh viện từng liên hệ Hà Kiểu Kiểu nhưng bị cúp máy, Tiêu Hạc lại nhớ đến kiếp trước—Tô Dạng lặng lẽ ngồi bên giường bệnh canh chừng hắn.

Hình như… Tô Dạng cũng chẳng có gì không tốt.

So với cái chết, hình như cũng chẳng là gì cả.

Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm gọi cho Tô Dương—nhưng chỉ nghe được âm báo: Máy đang tắt.

Hắn nghĩ, là Tô Dạng khiến hắn mất việc, khiến hắn tức giận đến mức ngất xỉu phải nhập viện, đáng lẽ cô phải chịu trách nhiệm.

Hắn chết sững.

Bệnh của hắn… Thật sự không thể chần chừ được nữa.

“Không được tiết lộ.”

Hắn sợ Tô Dạng sẽ thật sự thoát khỏi sự kiểm soát, hoàn toàn không còn là của hắn nữa.

Tiêu Hạc khựng lại, mãi lâu sau mới sực nhớ ra.

Hắn và Tô Dạng… Chẳng có mối quan hệ gì cả.

Hắn thất hồn lạc phách lang thang ngoài đường, y như cái ngày biết mình mắc ung thư rồi lại tình cờ gặp Hà Kiểu Kiểu.

Cô ta đang quấn lấy một ông bụng phệ đầu hói, vừa từ khách sạn bước ra.

Tiêu Hạc lập tức cảm thấy buồn nôn.

Hắn định xoay người rời đi—thì thấy mẹ ruột của Hà Kiểu Kiểu cùng ông cậu của cô ta chạy tới.

Tiêu Hạc ngẩn ra, rồi bật cười nhẹ nhõm.

Nhưng khoái cảm ấy nhanh chóng tan biến, cơn đau lại trào lên dữ dội.

Nếu sớm biết Hà Kiểu Kiểu là loại người này…

Để giờ đây, hắn trắng tay.

Giá như có thể làm lại từ đầu…

Hắn lảo đảo bước ra giữa đường, nhìn ánh đèn chói mắt phía xa.

Thì liệu… Có thể trọng sinh thêm lần nữa không?

Tôi vừa xuống máy bay, thấy dòng đạn mạc đang gào thét không ngừng, mới biết được hành vi ngu xuẩn của Tiêu Hạc.

Dù sao thì, một người từng chết một lần—ắt hẳn sẽ biết quý trọng mạng sống hơn ai hết.

Chỉ tiếc là kỳ nghỉ quá ngắn, chớp mắt đã đến lúc nhập học.

Dòng đạn mạc thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình.

Còn mở cả tài khoản gây quỹ.

Nhưng tế bào ung thư đã di căn, hai chân bị cắt bỏ.

Tôi vừa về đến nhà, bác Cố đã bảo Tiêu Hạc có đến tìm tôi một lần không lâu trước đó.

Ngay khoảnh khắc bác Cố lấy món đó ra, tôi đã nhíu mày, chán ghét nhắm mắt lại.

Nhưng dòng bình luận lại nói—đây là món quà mà nam chính cất công lựa chọn.

[Nam chính đang cố gợi lại tình cảm của nữ phụ chăng?]

Còn cái quả cầu tuyết này, đến cả chó nhà tôi còn chẳng thèm chơi!

Lục Tầm rất thích mấy thứ này, nên tôi lén chụp lại rồi định dùng làm quà tặng anh ấy.

Là có chuẩn bị kỹ càng, hay chỉ qua loa chiếu lệ.

Chiếc đồng hồ hai triệu chỉ có thể làm cảm động được dòng bình luận và Tiêu Hạc mà thôi.

Nhưng biệt thự tôi đang ở lại quá xa trường học và công ty.

Mỗi ngày Lục Tầm đều đưa đón tôi, mà tôi cũng chẳng còn gặp lại Tiêu Hạc hay Hà Kiểu Kiểu nữa.

Tôi nghe nói Hà Kiểu Kiểu bị bố mẹ ruột và ông cậu ruồng bỏ, cuối cùng bị đẩy lên giường một ông già giàu có.

Xem như cuối cùng vẫn chẳng khác gì kiếp trước.

Đột ngột dừng hẳn khi Tiêu Hạc đẩy xe lăn lao xuống biển tự sát.

Họ nói là Tiêu Hạc để lại một bức thư cho tôi.

Tôi nhìn Lục Tầm đang đứng trước cửa, khẽ mỉm cười.

“Nếu không có gì quan trọng… Thì mấy người cứ vứt đi là được rồi.”

14.

Nhìn trần nhà quen thuộc, hắn thấy khá may mắn—may vì mình vẫn còn sống.

Nhưng sống thành thế này… Hình như còn thảm hơn cả chết.

Bệnh nhân cùng phòng lên tiếng an ủi, thậm chí còn đề nghị hắn thử gây quỹ trên mạng.

Kiếp trước, việc cúi đầu làm rể họ Tô đã bẻ gãy cả lưng hắn.

Nhưng hình như… Hắn đã tự dồn mình vào ngõ cụt.

Khi biết bệnh viện từng liên hệ Hà Kiểu Kiểu nhưng bị cúp máy, Tiêu Hạc lại nhớ đến kiếp trước—Tô Dạng lặng lẽ ngồi bên giường bệnh canh chừng hắn.

Hình như… Tô Dạng cũng chẳng có gì không tốt.

So với cái chết, hình như cũng chẳng là gì cả.

Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm gọi cho Tô Dương—nhưng chỉ nghe được âm báo: Máy đang tắt.

Hắn nghĩ, là Tô Dạng khiến hắn mất việc, khiến hắn tức giận đến mức ngất xỉu phải nhập viện, đáng lẽ cô phải chịu trách nhiệm.

Hắn chết sững.

Bệnh của hắn… Thật sự không thể chần chừ được nữa.

“Không được tiết lộ.”

Hắn sợ Tô Dạng sẽ thật sự thoát khỏi sự kiểm soát, hoàn toàn không còn là của hắn nữa.

Tiêu Hạc khựng lại, mãi lâu sau mới sực nhớ ra.

Hắn và Tô Dạng… Chẳng có mối quan hệ gì cả.

Hắn thất hồn lạc phách lang thang ngoài đường, y như cái ngày biết mình mắc ung thư rồi lại tình cờ gặp Hà Kiểu Kiểu.

Cô ta đang quấn lấy một ông bụng phệ đầu hói, vừa từ khách sạn bước ra.

Tiêu Hạc lập tức cảm thấy buồn nôn.

Hắn định xoay người rời đi—thì thấy mẹ ruột của Hà Kiểu Kiểu cùng ông cậu của cô ta chạy tới.

Tiêu Hạc ngẩn ra, rồi bật cười nhẹ nhõm.

Nhưng khoái cảm ấy nhanh chóng tan biến, cơn đau lại trào lên dữ dội.

Nếu sớm biết Hà Kiểu Kiểu là loại người này…

Để giờ đây, hắn trắng tay.

Giá như có thể làm lại từ đầu…

Hắn lảo đảo bước ra giữa đường, nhìn ánh đèn chói mắt phía xa.

Thì liệu… Có thể trọng sinh thêm lần nữa không?

Tôi vừa xuống máy bay, thấy dòng đạn mạc đang gào thét không ngừng, mới biết được hành vi ngu xuẩn của Tiêu Hạc.

Dù sao thì, một người từng chết một lần—ắt hẳn sẽ biết quý trọng mạng sống hơn ai hết.

Chỉ tiếc là kỳ nghỉ quá ngắn, chớp mắt đã đến lúc nhập học.

Dòng đạn mạc thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình.

Còn mở cả tài khoản gây quỹ.

Nhưng tế bào ung thư đã di căn, hai chân bị cắt bỏ.

Tôi vừa về đến nhà, bác Cố đã bảo Tiêu Hạc có đến tìm tôi một lần không lâu trước đó.

Ngay khoảnh khắc bác Cố lấy món đó ra, tôi đã nhíu mày, chán ghét nhắm mắt lại.

Nhưng dòng bình luận lại nói—đây là món quà mà nam chính cất công lựa chọn.

[Nam chính đang cố gợi lại tình cảm của nữ phụ chăng?]

Còn cái quả cầu tuyết này, đến cả chó nhà tôi còn chẳng thèm chơi!

Lục Tầm rất thích mấy thứ này, nên tôi lén chụp lại rồi định dùng làm quà tặng anh ấy.

Là có chuẩn bị kỹ càng, hay chỉ qua loa chiếu lệ.

Chiếc đồng hồ hai triệu chỉ có thể làm cảm động được dòng bình luận và Tiêu Hạc mà thôi.

Nhưng biệt thự tôi đang ở lại quá xa trường học và công ty.

Mỗi ngày Lục Tầm đều đưa đón tôi, mà tôi cũng chẳng còn gặp lại Tiêu Hạc hay Hà Kiểu Kiểu nữa.

Tôi nghe nói Hà Kiểu Kiểu bị bố mẹ ruột và ông cậu ruồng bỏ, cuối cùng bị đẩy lên giường một ông già giàu có.

Xem như cuối cùng vẫn chẳng khác gì kiếp trước.

Đột ngột dừng hẳn khi Tiêu Hạc đẩy xe lăn lao xuống biển tự sát.

Họ nói là Tiêu Hạc để lại một bức thư cho tôi.

Tôi nhìn Lục Tầm đang đứng trước cửa, khẽ mỉm cười.

“Nếu không có gì quan trọng… Thì mấy người cứ vứt đi là được rồi.”

« Lùi
Tiến »