08
Từng đàn cá bơi lướt qua đầu ngón tay tôi, những sinh vật không tên tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Cảnh vật nơi đáy biển này, tôi đã từng thấy hàng ngàn lần.
Cậu ấy trợn tròn mắt, mắng tôi điên rồi.
Và từ hôm đó trở đi — tôi dưới biển, cậu ấy đứng trên bờ.
Cho đến một ngày, tôi có thể lặn như Alpha, lặn mười mấy phút liền không cần lên.
Tôi cụp mắt, khẽ liếc sang một góc kín đáo — sau khi xác nhận mọi thứ đều ổn…
Trên bờ, những Alpha đang bấm đồng hồ tính thời gian… lúc này tất cả đã đứng hình hoàn toàn.
“Cậu... cậu...”
“Cậu không phải Omega à?!”
“Ai nói với các cậu rằng tôi là Omega?”
Sắc mặt hắn dần trở nên khó coi, rồi như thể vừa bị lừa một cú đau điếng, hắn cau mày, lập tức giữ khoảng cách với tôi như tránh né điều gì dơ bẩn.
Những Alpha trước đó còn nửa vời tỏ ra thân thiện, lúc này cũng lặng lẽ tránh xa. Họ tụm năm tụm ba, thì thầm điều gì đó, ánh mắt nhìn tôi đầy ghét bỏ, không còn chút dịu dàng nào như ban đầu nữa.
Lúc này, có người bước lại gần.
Anh liếc nhìn mấy Alpha đổi mặt kia, đôi mắt vàng kim mang theo hàn ý sắc lạnh.
Tôi ngẩn người nhận lấy, nhìn anh đầy ngạc nhiên.
Anh lại hỏi ngược lại:
Tôi bật cười:
"Không phải." – Lý Mặc Nhiên khẽ đáp – “Là giữa tôi và cậu, có tình bạn.”
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ cô độc, trầm lặng thường ngày của anh, tôi lại thấy cũng hợp lý.
“…Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn.”
08
Từng đàn cá bơi lướt qua đầu ngón tay tôi, những sinh vật không tên tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Cảnh vật nơi đáy biển này, tôi đã từng thấy hàng ngàn lần.
Cậu ấy trợn tròn mắt, mắng tôi điên rồi.
Và từ hôm đó trở đi — tôi dưới biển, cậu ấy đứng trên bờ.
Cho đến một ngày, tôi có thể lặn như Alpha, lặn mười mấy phút liền không cần lên.
Tôi cụp mắt, khẽ liếc sang một góc kín đáo — sau khi xác nhận mọi thứ đều ổn…
Trên bờ, những Alpha đang bấm đồng hồ tính thời gian… lúc này tất cả đã đứng hình hoàn toàn.
“Cậu... cậu...”
“Cậu không phải Omega à?!”
“Ai nói với các cậu rằng tôi là Omega?”
Sắc mặt hắn dần trở nên khó coi, rồi như thể vừa bị lừa một cú đau điếng, hắn cau mày, lập tức giữ khoảng cách với tôi như tránh né điều gì dơ bẩn.
Những Alpha trước đó còn nửa vời tỏ ra thân thiện, lúc này cũng lặng lẽ tránh xa. Họ tụm năm tụm ba, thì thầm điều gì đó, ánh mắt nhìn tôi đầy ghét bỏ, không còn chút dịu dàng nào như ban đầu nữa.
Lúc này, có người bước lại gần.
Anh liếc nhìn mấy Alpha đổi mặt kia, đôi mắt vàng kim mang theo hàn ý sắc lạnh.
Tôi ngẩn người nhận lấy, nhìn anh đầy ngạc nhiên.
Anh lại hỏi ngược lại:
Tôi bật cười:
"Không phải." – Lý Mặc Nhiên khẽ đáp – “Là giữa tôi và cậu, có tình bạn.”
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ cô độc, trầm lặng thường ngày của anh, tôi lại thấy cũng hợp lý.
“…Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn.”