Đầu Voi

Lượt đọc: 640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1. Điềm báo
1.1

Nghe câu "kẻ đi săn xác ướp lại hóa thành xác ướp" thì có vẻ như chuyện ở một đất nước xa xôi, nhưng "bác sĩ tâm thần mắc bệnh tâm thần" thì lại chẳng hề xa lạ. Việc bác sĩ tâm thần dễ mắc bệnh tâm thần là một thực tế đã được thống kê, và những lời đồn đại như thầy giáo ở trường đại học kia đã nhảy lầu tự tử từ cửa sổ phòng khám, hay bác sĩ ở bệnh viện này bắt đầu khám cho những bệnh nhân không tồn tại nhiều không kể xiết.

Đó là những gì Sakiyama nghĩ đến khi nhìn thấy người phụ nữ đang theo dõi nhà mình.

Hai mươi ba năm làm việc tại khoa tâm thần Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Kagasei. Ông đã không biết bao nhiêu lần nghe bệnh nhân than vãn rằng có người lạ đang theo dõi mình, hãy làm gì đó đi. Nhưng đây là lần đầu tiên chính ông tin chắc rằng mình đang bị theo dõi.

Vừa lo lắng không biết một chuyên gia có nên làm vậy không, ông vừa véo má mình. Đau. Hệ thần kinh không có gì bất thường. Tiền sử bệnh, tiền sử dùng thuốc đều không có. Xét việc bản thân là một cơ thể khỏe mạnh không có gì để chê, có thể cho rằng người phụ nữ kia thực sự đang theo dõi nhà của Sakiyama.

Chiếc minivan đó đậu bên lề đường đối diện, ngay trước lối ra của công viên tự nhiên. Khoảng cách đến nhà Sakiyama chừng năm mét. Cách đó thêm khoảng mười mét là một cửa hàng tiện lợi quen thuộc.

Sakiyama bước vào phòng hút thuốc tường kính liền kề cửa hàng, lấy ra hộp thuốc lá King Bat. Vừa dùng Zippo châm lửa, ông vừa nheo mắt nhìn vào gương chiếu hậu của chiếc xe.

Người phụ nữ đang ngồi ở ghế lái chiếc Delica màu đen, theo dõi nhà Sakiyama qua gương cầu lồi. Không nhìn rõ mặt, nhưng bà ta quàng một chiếc khăn choàng trông rất bạc màu. Màu xám tro, hay đúng hơn là màu da voi sau khi tắm. Tai đeo tai nghe dạng vòng cổ, cổ đeo một chiếc máy ảnh ống kính đơn phản xạ. Phóng viên tạp chí tuần san, hoặc là...

Chỉ nhìn qua gương chiếu hậu thì vẫn không thể biết được gì. Sakiyama ghi nhớ biển số xe vào đầu rồi bước ra khỏi phòng hút thuốc. Gõ cửa xe chắc cũng chỉ khiến bà ta bỏ chạy. Ông quyết định đánh liều, định vòng ra trước mũi xe, đúng lúc đó.

"Bố?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Ngoảnh lại, một cặp nam nữ vừa ra khỏi công viên tự nhiên đang vẫy tay với ông.

"Sao thế ạ? Mặt bố trông như vừa đánh rơi ví tiền có cả khoản thưởng trong đó vậy."

Người phụ nữ chạy tới, vỗ nhẹ vào lưng Sakiyama. Dù chiếc khẩu trang urethane màu đen che gần nửa khuôn mặt, nhưng dĩ nhiên ông không thể nào nhầm được. Đó là con gái lớn Mafuyu.

"À, không, chỉ là—"

Một tiếng động cơ gầm rú vang lên từ lề đường. Mafuyu nhíu mày. Chiếc Delica đột ngột rẽ phải ở ngã tư, gương chiếu hậu sượt vào lan can bảo vệ kêu "ken két" rồi phóng đi với tốc độ kinh hoàng.

"Cái gì vậy? Người quen của bố à?"

Vầng trán phẳng phiu của con bé nhăn lại. Thấy Sakiyama lắc đầu, nó nói:

"Chắc là paparazzi của tuần san rồi."

Người đàn ông còn lại—quản lý của Mafuyu, Mui—vừa nói vừa làm động tác bấm máy ảnh. Chắc anh ta đưa Mafuyu về nhà. Đi từ ga về nhà Sakiyama thì băng qua công viên tự nhiên là nhanh nhất.

"Đó là bằng chứng cho thấy AKADAMA đã nổi tiếng hơn rồi đấy ạ. Nếu họ đi quá giới hạn thì chúng tôi sẽ có biện pháp, nhưng mọi người đừng quá lo lắng."

Vừa cười để trấn an Mafuyu, anh ta vừa kín đáo đảo mắt quan sát xung quanh nhà. Sau khi nhanh chóng xác nhận lịch trình tuần tới, anh ta cúi đầu chào Sakiyama "Tôi xin phép" rồi quay trở lại ga Oogui.

"Thôi, đành chịu vậy."

Mafuyu thở dài sau lớp khẩu trang rồi ngẩng mặt lên như để rũ bỏ mọi chuyện.

"Bố đừng nói với mẹ và Ayaka nhé. Con không muốn mọi người lo lắng."

"Ừ."

Khi bước qua mái hiên trước cửa, mắt ông dừng lại ở chiếc xe đạp đường trường dựng cạnh cửa. Gương mặt mệt mỏi của ông phản chiếu trong chiếc gương chiếu hậu gắn trên tay lái.

Sakiyama đang hạnh phúc. Có thể nói là quá hạnh phúc. Vừa gầy dựng sự nghiệp bác sĩ tâm thần, ông vừa kết hôn với vợ và có được hai cô con gái. Vợ ông tiếp tục thành công với vai trò diễn viên, còn các con gái cũng đang bước đi trên con đường mình đã chọn.

Hạnh phúc đến mức chính ông cũng thấy lạ. Chính vì vậy, Sakiyama không khỏi bất an. Mọi thứ quá suôn sẻ. Những lúc như thế này, thường sẽ có một quả báo lớn đang chờ đợi.

Ông nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình trong gương chiếu hậu.

Cái cảm giác không thể diễn tả thành lời khi phát hiện ra người phụ nữ trên chiếc Delica—cái cảm giác khó chịu như thể kẻ đi săn xác ướp lại hóa thành xác ướp, như một bác sĩ tâm thần mắc phải chính căn bệnh mình chữa trị—cứ bám riết lấy lồng ngực ông không tan.

☆ ☆ ☆

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy bố bị giết là vào năm tôi năm tuổi.

Trên ti vi, bố bị một người đàn ông Tây phương cao lớn trói chân tay. Bọn họ đặt bố lên máy chém, cắt dây và lưỡi dao rơi xuống. Cái đầu bị cắt lìa của bố văng máu tung tóe, lăn lóc rồi rơi vào một chiếc xô bằng thiếc.

Vậy mà bố không chết. Sau đoạn quảng cáo, bố với cái cổ đã liền lại xuất hiện trong trường quay, nhận những tràng pháo tay từ các ngôi sao giải trí khoa trương.

Bố tôi là một kỳ thuật sư.

Sakiyama là một kỳ thuật sư dị biệt, chuyên về những màn ảo thuật sân khấu táo bạo. Không thỏa mãn với các tiết mục quen thuộc như bị đâm dao găm hay bị cưa đôi người, ông còn đưa vào những màn trình diễn mang tính giật gân như bị chém đầu bằng máy chém, bị trói chân tay dìm xuống bể nước, thậm chí bị điện giật trên ghế điện, liên tục thực hiện những màn biểu diễn liều mạng.

Nghe nói bố được một nhà sản xuất của đài Fuji TV để mắt đến vào khoảng thời gian tôi chào đời. Bắt đầu từ chương trình truyền hình đầu tiên, "Người đàn ông chết trăm lần - Chuyên đề thập tử nhất sinh", ghi nhận tỷ suất người xem cao, bố bắt đầu thường xuyên xuất hiện trên ti vi. Đúng như biệt danh "Người đàn ông chết trăm lần", mỗi lần lên chương trình đặc biệt, bố lại bị buộc vật nặng dìm xuống biển Bắc Cực, bị quấn bom quanh người cho nổ tung ở California, hay bị nhốt trong quan tài chôn dưới lòng đất London.

Dù trên ti vi bố đóng vai một người đàn ông bất tử kỳ quái, nhưng thường ngày bố lại rất hiền lành và dịu dàng. Vì mẹ không thích nên bố không bao giờ biểu diễn ảo thuật ở nhà, nhưng thỉnh thoảng, bố vẫn lấy ra một đồng một trăm yên từ chiếc ví rỗng, ghép lại một chiếc đĩa vỡ, hay lấy ra một con bọ cánh cứng từ tờ giấy vẽ.

Có lẽ tính cách ôn hòa đó đã trở thành tai họa. Trong quá trình liên tục xuất hiện trên truyền hình với tư cách "Người đàn ông chết trăm lần", bố dần trở nên u uất.

Không phải bố bị nhân viên đối xử tệ bạc hay bị bội tín. Là một nhân vật được công chúng yêu mến, bố được những người trong ngành truyền hình đối xử rất trân trọng. Nhưng trớ trêu thay, chính sự đối đãi đặc biệt đó đã dồn bố vào chân tường.

Thời hạn sử dụng của một ngôi sao truyền hình rất ngắn. Vô số người tài năng được lôi lên sân khấu truyền hình, rồi nhanh chóng bị nhàm chán và lãng quên. Những người đã hết thời sẽ bị dán nhãn "lỗi thời", "hết thời", và đôi khi trở thành trò cười cho khán giả.

Bố nhận ra hệ thống tàn nhẫn đó sau khi đã trở thành một ngôi sao truyền hình. Mỗi lần được nhân viên và khán giả đối xử như một ngôi sao, bố lại hình dung ra ngày họ quay lưng và chế nhạo mình. Và rồi, trí tưởng tượng mà sớm muộn gì cũng sẽ thành hiện thực ấy đã bào mòn tâm trí bố.

Khi con trai lên mười tuổi, bố hạ quyết tâm xây một biệt thự ở trên núi. Đổ hết số tiền kiếm được từ việc xuất hiện trên truyền hình với tư cách "Người đàn ông chết trăm lần", bố đặt tên cho biệt thự đó là Bất Tử Quán.

Bố có hai ước mơ. Một là tự mình quyết định thời điểm rút lui, và sau khi nghỉ hưu sẽ sống một cuộc đời lặng lẽ không nhận sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Hai là thỉnh thoảng mời các con đến biệt thự, để chúng thưởng thức ảo thuật từ sáng đến tối. Bất Tử Quán được xây dựng để thực hiện hai ước mơ đó. Tòa nhà chính có các phòng khách để các con ở lại, còn tòa nhà phụ có một tầng hầm bí mật dành cho các buổi biểu diễn ảo thuật.

Nhưng ước mơ của bố đã không thành hiện thực.

Trong quá trình quay chương trình truyền hình cuối cùng dự kiến, "Người đàn ông chết trăm lần - Lần cuối cùng", bố đã định treo cổ trên một khinh khí cầu ở độ cao mười mét so với mặt đất, nhưng lại bị rơi xuống. Hộp sọ bị lõm gây chấn thương sọ não, bố được đưa đến bệnh viện. Dù giữ được mạng sống nhờ truyền máu và phẫu thuật mở hộp sọ, nhưng sau khi xuất viện, bố không còn nói năng lưu loát hay đi thẳng được như trước nữa.

Kể từ đó, bố như biến thành một người khác.

Bố bắt đầu làm việc tại một quán bar ảo thuật trong thành phố để vừa làm vừa phục hồi chức năng, nhưng ba tháng sau đã nghỉ việc vì đánh khách bằng chai rượu vang. Bố chuyển đến sống ở Bất Tử Quán trên núi như để trốn chạy thế giới, rồi chìm đắm trong rượu chè. Có lúc bố nói những điều vô nghĩa rồi đánh mẹ, lúc lại khóc gào "Tha cho anh", rồi vung dao la hét "Tao sẽ chết cho xong". Con trai là tôi thì không bị đánh, nhưng chỉ cần chạm mắt là bị quát "Cấm cười", và bị nhốt trong tầng hầm vốn là sân khấu cho các buổi biểu diễn ảo thuật.

Bố đã ra nông nỗi nào?

Mình lẽ ra nên làm gì?

Có vô số điều Sakiyama không hiểu, nhưng dù vậy, có một điều ông đã học được.

Bất kỳ gia đình hạnh phúc nào, chỉ từ một vết nứt nhỏ, cũng có thể biến thành một đống tro tàn trong chớp mắt.

Một năm sau vụ tai nạn, năm mười một tuổi, Sakiyama được đưa vào một cơ sở bảo trợ trẻ em, và từ đó bắt đầu một mình lao vào học tập. Mười tám tuổi, ông thi đỗ vào Đại học Y Kagasei, vừa đi học bằng học bổng, sáu năm sau thì đỗ kỳ thi quốc gia dành cho bác sĩ. Vừa làm việc tại bệnh viện đại học, ông vừa gặp gỡ vợ mình và có được hai cô con gái.

Dù vậy.

Không, chính vì vậy.

Sakiyama chưa một lần quên đi bài học đó.

1.2

Buổi sáng ở nhà Sakiyama thật bận rộn.

Ngày hai mươi hai tháng tám, bảy giờ mười hai phút sáng. Sakiyama gấp bộ đồ ngủ mới lấy hôm qua, bày bữa sáng lên bàn ăn.

Ngồi xuống chiếc ghế gỗ và bật ti vi, một nữ ngôi sao giải trí với bọng mắt cực lớn—đang lên án các thành viên của một nhóm nhạc thần tượng địa phương vì trồng cần sa tại nhà. Chẳng phải họ hàng thân thích gì mà sáng sớm đã hùng hổ. Đó là chương trình tin tức buổi sáng của đài Miyagi, "Xin chào Tohoku Vững bước".

Ông giảm âm lượng, nhấp một ngụm súp miso. Vừa gắp miếng cá hatahata nướng muối, thì:

"Huy hiệu tiến sĩ Măm Măm, em có để trên bàn không nhỉ?"

Vợ ông, Kiki, mở cửa kéo và lao vào phòng khách. Vừa lắp bình vào máy làm nước có ga để bơm khí, vừa tưới nước cho chậu lô hội, vừa uống một loại viên nang có tên "Thực phẩm chức năng siêu mảnh mai Hyororin", cô vừa đảo mắt khắp phòng khách. Với tư cách là một bác sĩ, ông có cả núi điều muốn nói về công dụng của loại thực phẩm chức năng này, nhưng đến con khỉ cũng biết bây giờ không phải lúc để chỉ ra điều đó.

"Em phải lên chuyến Shinkansen lúc chín giờ. Tiến sĩ đi đâu mất rồi!"

Sau khi lục lọi một lượt tủ và túi xách, cô đột nhiên như được trời khai sáng, đi về phía nhà bếp, và reo lên "Đây rồi!" từ trong tủ bát, lấy ra một chiếc huy hiệu cài áo nhỏ. Cô lập tức quay gót, chạy vào phòng tắm.

Kiki là một diễn viên. Cô thuộc công ty giải trí lớn nhất tỉnh, White Lodge, và hoạt động trong các bộ phim truyền hình, quảng cáo, và sân khấu do các đài địa phương sản xuất. Trái ngược với vẻ ngoài đáng yêu, cô lại có sức ăn đáng nể. Từng có một thời gian các chương trình truyền hình cô tham gia toàn là các chương trình tạp kỹ liên quan đến ăn uống, khiến người ta không rõ nghề chính của cô là gì, nhưng gần đây khi tuổi đã cao hơn, những công việc kiểu đó đã giảm bớt, và cô đang dần khẳng định được vị thế của một nữ diễn viên thực lực.

Nghe nói chiều nay cô sẽ tham gia một sự kiện trong thành phố có tên "Lễ hội giáo dục ẩm thực Măm Măm". Để một nữ diễn viên nổi tiếng với tài ăn uống nói về giáo dục ẩm thực thì cũng có chút kỳ quặc, nhưng bản thân cô có vẻ không mấy bận tâm.

Tắm nhanh đến mức quạ cũng phải kinh ngạc, Kiki mở cửa kéo phòng khách, vừa nói "Hôm nay cũng nóng à?", "Chán thật đấy", vừa vẩy nước tung tóe, vừa cài các móc của chiếc corset bằng polyurethane. Mặc chiếc váy sơ mi vào, vòng eo của Kiki thon gọn và mảnh mai như của một người khác hẳn lúc nãy. Kiki thời trẻ từng lo lắng vì ăn bao nhiêu cũng không béo, nhưng từ sau tuổi bốn mươi, cô cũng phải vất vả để duy trì vóc dáng. Việc cô ưa chuộng nước có ga và thường xuyên dùng các loại thực phẩm chức năng có công dụng đáng ngờ cũng là vì lý do đó.

"Ủa, tiến sĩ Măm Măm—"

"Tiến sĩ ở đây này."

Gài chiếc huy hiệu cài áo mà Sakiyama đưa lên ve áo, nhét vội túi đồ trang điểm và chai nước khoáng có ga vào chiếc túi da, Kiki nói "Đi nhé" rồi lao ra khỏi phòng khách. Tiếng bước chân hướng về phía cửa ra vào. Cạch, sầm.

"Bộ pijama của bố trông như đồ của mấy gã phản diện trong phim điệp viên ngày xưa ấy nhỉ."

Như thể đã căn đúng thời điểm, cô con gái lớn Mafuyu mở cửa lùa phòng khách.

Đánh giá qua câu nói đầu tiên, có vẻ như con bé không bận tâm đến chiếc xe đáng ngờ ngày hôm qua. Bíp, bíp, nó tự ý hạ nhiệt độ cài đặt của máy điều hòa, đoạn cầm bàn chải đánh răng điện đi về phía bếp và cho bộ đồ ăn đông lạnh ít đường vào lò vi sóng. Thay vì phả ra khí lạnh, chiếc điều hòa bắt đầu phát ra những tiếng lách tách não nề. Ngay khi tôi đang nghĩ có lẽ đã đến lúc phải thay cái mới thì,

"Này, bố hỡi."

Mafuyu nói vọng ra từ nhà bếp. Do vừa đánh răng vừa nói chuyện nên nghe như một người Kansai nói năng vớ vẩn. Trong lúc tìm mã hiệu của chiếc điều hòa, tôi đáp lại "Gì thế?".

"Bộ pijama của bố trông giống người bị giết đầu tiên trong phim trinh thám ngày xưa quá."

Cô con gái thứ hai Ayaka mở cửa lùa phòng khách. Có lẽ con bé vừa tắm xong sau khi Kiki ra ngoài, nó vừa dùng khăn lau mái tóc dài ngang vai vừa liếc nhìn TV rồi kêu lên "Chết rồi, muộn giờ mất" và tăng tốc tay. Ngắt lời nữ nghệ sĩ có bọng mắt to, người dẫn chương trình làu bàu. "Này chị Izu. Cần sa đúng là không tốt, nhưng người ta cũng có giết ai đâu cơ chứ."

"Hôm nay con cũng đi làm thêm à?"

"Vâng."

Ayaka đáp bằng một âm tiết trong khi tháo dây máy sấy tóc, rồi mở chiếc ốp điện thoại có hình nhân vật game.

Ayaka là học sinh trung học. Trường Trung học Quốc tế Kagasei mà con bé nhập học hai năm trước nổi tiếng với nội quy cực kỳ nghiêm ngặt dù độ khó đầu vào và thành tích học lên cũng chỉ ở mức tàm tạm. Lẽ ra việc tham gia câu lạc bộ cũng là bắt buộc, nhưng Ayaka đã lấy bệnh mãn tính làm cớ để không vào câu lạc bộ nào, đồng thời gần như vắng mặt trong mọi hoạt động ngoại khóa như hội thao hay cắm trại.

Một cô bé như Ayaka lại chuẩn bị từ sáng sớm ngày nghỉ để làm gì? Là đi làm thêm. Ayaka là một con nghiện làm thêm chính hiệu, hễ có một giờ rảnh là sẽ cố nhét lịch làm vào, còn vào kỳ nghỉ hè thì con bé làm quần quật từ sáng đến tối như một con ong thợ. Là buông thả hay siêng năng, đến người làm cha như tôi cũng không rõ. Nếu bị trường phát hiện thì có lẽ không chỉ đơn giản là bị mắng, nhưng xem ra con bé đã thông đồng với bạn bè để che giấu một cách trót lọt.

"Hôm nay là ở Elm à. Bữa trưa không phải bắt đầu từ mười một giờ sao?"

Elm là một trong những quán ăn nơi con bé làm thêm. Tên chính thức là Street Kitchen ELM.

"Hôm nay làm chỗ khác ạ." Gió nóng từ máy sấy thổi ra, làm phần tóc mái được cắt bằng của con bé phồng lên. "Con đi phát mẫu thử Cocacoca Lime ở khu cắm trại."

Khu cắm trại là nơi cắm trại duy nhất của thành phố Kagasei, còn Cocacoca Lime là một loại đồ uống có cồn trông có vẻ độc hại cho cơ thể dạo gần đây đang quảng cáo rầm rộ trên TV. Nổ tung đỉnh đầu, Cocacoca Lime.

"Hả, bốn mươi độ á?"

Mafuyu, người chị đang ngậm bàn chải đánh răng xem chương trình "Xin chào tinh hoa Tohoku", làm văng cả kem đánh răng, và luồng gió nóng từ máy sấy đã thổi bay nó đi. "Tiếp nối ngày hôm qua, hôm nay thời tiết cũng sẽ vô cùng nóng bức," nữ phát thanh viên thời tiết nói trong một trường quay mát mẻ. "Xin quý vị hãy chú ý chống say nắng, chẳng hạn như thường xuyên bổ sung nước." Chiếc điều hòa nhà Sakiyama vẫn tiếp tục kêu những tiếng lách tách kỳ lạ.

"Việc gì phải chọn đúng ngày như thế này để đi làm thêm ngoài trời cơ chứ."

Ayaka có vấn đề về mạch máu bẩm sinh. Natri và nước không được bài tiết đủ, khiến huyết áp dễ tăng cao. Mỗi bữa ăn xong, con bé đều phải uống một viên thuốc canxi để làm giãn mạch máu và hạ huyết áp. Mùa hè nhiệt độ cao tuy ít có nguy cơ bị sốc nhiệt như mùa đông, nhưng nói thật lòng, bậc làm cha mẹ vẫn không muốn con mình quá sức.

"Không sao đâu ạ. Ở đó có nhiều đồ uống lắm."

Chẳng lẽ con bé định uống Cocacoca Lime sao.

Ngay khi tôi định buông thêm lời cằn nhằn, lò vi sóng kêu lên một tiếng "Bíp". Ayaka tắt máy sấy. "Chị ơi. Lấy hộ em lọ kem chống nắng ở kia với." "Không." "Cho đi mà." "Chị không phải là công cụ của em." "Keo kiệt." "Ồn ào." "Đồ keo kiệt." Mafuyu đành chịu thua, lấy lọ kem chống nắng từ trong tủ rồi ném về phía mặt Ayaka. "Á!" Nữ phát thanh viên thời tiết hạ cây gậy chỉ xuống, "Trên đây là bản tin thời tiết," rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

"Chết rồi," Ayaka nhìn TV, "muộn thật rồi."

"Con có thể đi xe đạp của bố đấy."

"Thôi ạ."

"Tại sao?"

"Trông nó cứ hầm hố kiểu gì ấy."

Con bé đáp cộc lốc trong khi bôi trát kem chống nắng lên chân tay. Có lẽ nó không thích việc tôi đã độ lại gương chiếu hậu và đèn đuôi xe. Sau khi xịt thêm một lớp khử mùi làm công đoạn cuối cùng,

"Con đi đây."

Con bé lao như lăn ra khỏi phòng khách. "Mấy giờ về?" "Tối ạ." "Thuốc huyết áp đâu?" "Con mang rồi." "Cẩn thận nhé." Cạch, sầm.

Mafuyu thở dài một tiếng rồi bưng bộ đồ ăn ít đường lại. Con bé lấy ra lọ "Thực phẩm bổ sung Suzunaru" từ ngăn kéo tủ chén, đặt cạnh bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ.

Tưởng rằng buổi sáng yên bình cuối cùng cũng trở lại, nhưng vẻ mặt của Mafuyu lại căng cứng một cách kỳ lạ. Với tư cách là một bác sĩ, tôi có điều muốn nói về "Thực phẩm bổ sung chăm sóc họng Suzunaru", nhưng đến con khỉ cũng biết đây không phải là thời điểm thích hợp để chỉ ra điều đó. Chắc vậy.

"Về chuyện lúc nãy ạ."

Vừa xoay xoay lọ thực phẩm bổ sung trong tay trái, con bé vừa nuốt nước bọt ực một tiếng. Mafuyu có tật là khi căng thẳng, thức ăn trong bụng lại hay trào lên cổ họng.

Tôi không thể nhớ ra ngay "chuyện lúc nãy" là chuyện gì. Nhanh chóng lục lại trí nhớ, tôi nhớ ra mình đã được gọi bằng cái giọng Kansai giả "Bố hỡi".

"Chuyện bộ đồ của gã phản diện trong phim điệp viên ấy à?"

Tôi cố tình đáp một cách bông đùa.

"Con có người muốn giới thiệu cho bố."

Một lần nữa, tiếng "ực" trong cổ họng nó lại vang lên.

"Người yêu à?"

Con bé gật đầu.

Mafuyu đang hẹn hò với một bạn cùng lớp đại học. Chuyện này không bị ảnh hưởng bởi ý muốn của cha mẹ. Hoàn toàn là một mối quan hệ tình yêu trong sáng.

"Chuyện đó thì không sao, nhưng mà."

Một khả năng chợt lóe lên trong đầu, khiến Sakiyama nghẹn lời. Khi những điều hạnh phúc cứ liên tiếp xảy ra, một tai họa lớn sẽ bất ngờ ập đến. Lẽ nào linh cảm đó đã thành sự thật?

"Con, đừng nói là con──"

"Không có đâu ạ."

Mafuyu bĩu môi.

"Chỉ là, tour diễn bắt đầu thì con sẽ bận rộn, nên con nghĩ muốn giới thiệu anh ấy một cách đàng hoàng trước lúc đó thôi ạ."

Tour diễn ở đây là chuyến lưu diễn của AKADAMA tại bảy địa điểm trên toàn quốc từ tháng mười năm nay, mang tên "Chuyến đi Bùng nổ".

Con gái lớn Mafuyu có hai bộ mặt. Một là sinh viên khoa Truyền thông Đa phương tiện của Đại học Kinh tế Tohoku. Một là erimin, giọng ca chính của nhóm nhạc AKADAMA. Năm lớp mười một, con bé đã giành giải bạc trong một buổi thử giọng do Reich Promotion tổ chức và bắt đầu hoạt động âm nhạc một năm sau đó.

Việc Mafuyu là erimin của AKADAMA không được công khai. AKADAMA là một nhóm nhạc giấu mặt, không tiết lộ gương mặt thật hay tên thật của thành viên, và nghe nói Mafuyu cũng không kể về hoạt động âm nhạc của mình cho các bạn cùng lớp đại học, ngoại trừ người yêu và một vài người bạn cực kỳ thân thiết.

Ban đầu, Sakiyama đã hoài nghi về chính sách không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về thành viên của công ty quản lý. Nhưng khi vén màn sự thật, chiến lược này đã thành công vượt xa mong đợi. EP kỹ thuật số mang tên "Anpan Trip" đã gây sốt trên một ứng dụng video, và các sản phẩm tiếp theo như "Siro Bùng nổ", "Thiên đường Sô cô la", "Đến phòng xông hơi NÀO", "Trộn lên Trộn lên", "Cảnh báo!" cũng đều ghi nhận từ hai đến năm triệu lượt xem. Vé cho chuyến lưu diễn "Chuyến đi Bùng nổ" bắt đầu từ tháng Mười đã được bán hết, và trên mạng xã hội cũng đang xôn xao bàn tán liệu gương mặt thật của erimin có được tiết lộ hay không. Theo Mui, nhà sản xuất của AKADAMA kiêm quản lý của Mafuyu, đã có nhiều công ty thu âm lớn ngỏ lời mời.

"Con đã nói với anh Mui chưa?"

"Tất nhiên rồi ạ. Anh ấy bảo con không phải là thần tượng, và nếu con nghiêm túc thì không có vấn đề gì."

Gã đó thì chắc sẽ nói vậy. Mui, người quán xuyến mọi công việc hậu trường của AKADAMA, là một người đàn ông mộc mạc như thiếu niên và vô tư đến mức đáng kinh ngạc.

"Vậy thì bố không có lý do gì để từ chối cả. Cứ đưa cậu ấy đến bất cứ lúc nào."

Khi Sakiyama mỉm cười, Mafuyu cuối cùng cũng giãn cơ miệng ra.

"Bố đừng làm mặt đáng sợ nhé. Anh ấy nhát lắm đấy."

"Để xem đã nào."

Một tiếng cười nhẹ vang lên.

Sakiyama yêu gia đình mình.

Người vợ đã tạo dựng được vị thế vững chắc với tư cách là một diễn viên, cô con gái lớn không ngừng nỗ lực để mở lối đi riêng, và cô con gái út sống đúng với lứa tuổi mà không hề bận tâm đến căn bệnh mãn tính. Dù có làm lại cuộc đời bao nhiêu lần, ông cũng không nghĩ mình có thể gặp được một gia đình tuyệt vời đến thế.

Mỗi lần cảm nhận niềm hạnh phúc đó, Sakiyama lại bị một nỗi bất an mãnh liệt xâm chiếm. Phải chăng có một vết nứt nhỏ nào đó đang ẩn mình đâu đây? Một vết nứt nhỏ duy nhất, đủ sức biến tất cả thành đống tro tàn.

"Chị Izu, nói thế thì có quá lời không?"

Một giọng nói chói tai vang lên, khiến ông bất giác nhìn về phía TV. Người dẫn chương trình Minoya Kan đang khiển trách nữ nghệ sĩ có bọng mắt to, Izu Misaki.

"Chỉ là quay lén thôi mà. Mấy đứa nhỏ này cũng còn cả tương lai phía trước nữa."

Lần này có vẻ như một nam sinh ở một trường trung học danh tiếng ở Tokyo đã quay lén trong phòng thay đồ nữ.

"Chỉ là, Minoya-san."

"Cứ tức giận mãi thế thì sớm chết đấy."

Hai chữ "quay lén" trở thành ngòi nổ, hình ảnh người phụ nữ ngồi ở ghế lái chiếc Delica vụt qua tâm trí ông. Hình ảnh người phụ nữ tai đeo tai nghe, cổ lủng lẳng một chiếc máy ảnh ống kính đơn.

Mui đã bảo đừng quá bận tâm, nhưng nếu một tờ tuần san phanh phui gương mặt thật của erimin, kế hoạch quảng bá của AKADAMA sẽ sụp đổ từ gốc rễ. Huống chi nếu bị chụp ảnh đúng lúc người yêu đến nhà, mọi nỗ lực của Mafuyu sẽ đổ sông đổ bể. Ông cũng không nghĩ một công ty âm nhạc độc lập có trụ sở ở Tohoku lại đủ sức mạnh để dập tắt một vụ bê bối của tuần san.

Người phụ nữ đó là ai? Cần phải xác định danh tính và đưa ra biện pháp đối phó.

Sakiyama mở tủ quần áo, vừa chọn cà vạt vừa nói:

"Hôm nay bố sẽ về muộn đấy."

1.3

"Bác sĩ, tôi đang bị theo dõi."

Đôi mắt điềm tĩnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng. Bên ngoài trời nóng như thiêu như đốt, nhưng trên làn da trắng của người đàn ông không hề có một giọt mồ hôi. Mái tóc dài xoăn tự nhiên như thể bị bỏ mặc không chăm sóc lại không làm mất đi vẻ sạch sẽ, mà ngược lại còn tôn lên vẻ quyến rũ. Người đàn ông ngồi hờ trên chiếc ghế đẩu dành cho bệnh nhân là một mỹ nam không chê vào đâu được, dù có đứng giữa một nhóm nhạc thần tượng nào đó để tắm mình trong những tiếng reo hò cũng không có gì lạ.

"Sáng nay, thư từ của tôi đã bị ác quỷ rình mò. Khe cửa nhận thư nhà tôi có nắp đậy khá cứng, nên nếu ai đó mở ra là tôi biết ngay."

Nói chuyện với người đàn ông này có cảm giác như lạc vào phòng điều trị của một thẩm mỹ viện, nhưng thật không may, đây là phòng khám thứ hai của khoa tâm thần. Trên bàn làm việc, cây không khí Vriesea đang xòe lá, và từ loa đang phát ra bản hòa tấuオルゴールメドレー của Disney──bây giờ là bài "A Whole New World".

Sakiyama nhún vai một cách cố gắng không tỏ ra quá lố.

"Ác quỷ cũng vất vả thật nhỉ. Trời nóng thế này mà."

"Đúng thế đấy ạ. Tôi đang định bụng nếu tìm thấy hắn thì sẽ tạt nước vào người cho bõ ghét."

Miệng thì nói mạnh bạo, nhưng người đàn ông lại không ngừng đan rồi lại gỡ các ngón tay. Nếu hành vi bạo lực quá rõ rệt thì cần phải xem xét việc nhập viện bắt buộc, nhưng nếu chỉ là tạt nước thì có lẽ vẫn trong phạm vi chấp nhận được.

"Dù đối phương có là ác quỷ đi nữa thì anh cũng đừng làm gì thô bạo nhé."

Vừa nhẹ nhàng rào trước, ông vừa lướt mắt qua bệnh án hiển thị trên máy tính bảng.

Urashima Kazunari. Ba mươi lăm tuổi. Nửa năm trước, khi đang cố gắng thực hiện đòn siết cổ sau với một chú chó Corgi đang đi dạo trong công viên thuộc thành phố Kagasei, anh ta đã bị chủ chó báo cảnh sát và được cảnh sát viên đưa đến khoa tâm thần của Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Kagasei. Anh ta tự xưng là nhiếp ảnh gia tự do, nhưng chưa ai từng thấy anh ta cầm máy ảnh. Các triệu chứng hoang tưởng bị hại xuất hiện liên tục, nhưng không có dấu hiệu của bệnh Alzheimer hay tâm thần phân liệt. Sakiyama đã chẩn đoán anh ta mắc chứng rối loạn hoang tưởng, nói cách khác là chứng hoang tưởng không rõ nguyên nhân.

"Tôi cũng chẳng muốn làm gì thô bạo đâu, nhưng ác quỷ cứ liên tục gây phiền nhiễu."

Urashima bĩu môi một cách cường điệu. Trông như con cá Hata-hata anh ta ăn sáng nay vậy.

"Bực mình quá, tôi bật điều hòa cho phòng lạnh cóng rồi nốc rượu ginjo, thế rồi lại nghe thấy tiếng lách tách, lộp bộp như đang mổ xẻ động vật. Chắc là chúng đang phanh thây một con mèo hoang nào đó. Tôi nghĩ chúng đang dọa tôi rằng 'mày sẽ là đứa tiếp theo' đấy."

Tôi nhớ lại chiếc điều hòa ở phòng khách cũng kêu lách tách. Chắc hẳn điều hòa trong phòng người đàn ông này cũng đã khá cũ rồi.

"Đúng là một lũ phiền phức nhỉ."

Không phủ nhận bất kỳ lời nói nào, dù hoang đường đến đâu, đó là quy tắc sắt khi tiếp xúc với bệnh nhân. Ông tuyệt đối không bao giờ nói những câu như "Đó là tiếng không khí chảy ngược đấy ạ".

Sakiyama đã dành nửa năm qua để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Urashima. Không có thuốc đặc trị cho chứng rối loạn hoang tưởng, liệu pháp nhận thức hành vi cũng có hiệu quả hạn chế. Để cải thiện triệu chứng, chỉ có cách trò chuyện nhiều lần với bệnh nhân, dần dần chuyển hướng ý thức của họ ra khỏi đối tượng hoang tưởng. Bước đầu tiên và cũng là khó khăn nhất cho việc đó chính là xây dựng được lòng tin với bệnh nhân.

"Thực ra nửa tháng trước, tôi còn bị trộm nữa."

Một lời nói không mấy dễ chịu bất ngờ buột ra.

"Anh bị trộm mất gì vậy?"

"Thứ quan trọng chỉ sau mạng sống. Là rượu ạ. Đêm khuya tôi có mua một lốc bia lon, nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy thì thấy tất cả các lon đều đã rỗng không."

Ông cố nén một nụ cười gượng chực trào ra, khoanh tay nói, "Thế thì tệ thật."

Bị ai đó theo dõi, tấn công. Lời kể của Urashima là một dạng hoang tưởng bị hại điển hình. Nhưng nếu nói tất cả các triệu chứng của anh ta đều y như sách giáo khoa thì cũng có những điểm không hoàn toàn như vậy.

Loại hoang tưởng này trong hầu hết các trường hợp đều gắn liền với một hình tượng thủ phạm cụ thể nào đó. Một người trong gia đình muốn hạ độc mình. Người hàng xóm đang theo dõi. Đồng nghiệp tung tin đồn thất thiệt. Cũng có những trường hợp là các tổ chức quốc tế hay hội kín đang âm mưu gì đó. Nhưng Urashima chưa bao giờ kể cụ thể về danh tính của con ác quỷ đang theo dõi mình và thậm chí còn độc ác lấy đi cả bia.

Hoang tưởng của người đàn ông này đến từ đâu? Nếu có một nguyên cớ nào đó khiến anh ta tin rằng có ác quỷ tồn tại, thì đó là gì?

"Này bác sĩ," Urashima thò ngón tay ra khỏi tay áo chiếc hoodie màu hồng dài thượt, gãi chiếc mũi nhọn. "Nếu bác sĩ, cũng như tôi, bị ác quỷ theo dõi thì bác sĩ sẽ làm gì?"

Chiếc Delica màu đen vụt qua tâm trí ông.

Ông bất giác nhắm mắt lại. Người phụ nữ đó thực sự đã theo dõi nhà Sakiyama. Hoàn toàn khác với con ác quỷ đang theo dõi người đàn ông này.

"Tôi là bác sĩ. Tôi chưa từng học cách đối đầu với ác quỷ. Thật đáng tiếc, nhưng có lẽ đành phải chấp nhận thôi."

Dù nói vậy, ông liền nói tiếp ngay không một chút ngập ngừng.

"Ở đất nước này, hơn một trăm triệu người đều đang sống và tự dàn xếp với những vấn đề của riêng mình. Cho nên dù có ác quỷ đi nữa, có lẽ chúng ta vẫn có thể xoay xở được thôi. Ừm, tôi sẽ nghĩ một cách lạc quan như vậy."

"Tôi hiểu rồi."

Urashima thẳng lưng, áp tay phải lên má.

"Chấp nhận quả là một ý kiến hay."

Ngay cả cử chỉ đó của anh ta cũng trông thật hợp một cách kỳ lạ.

1.4

Chủ tịch hội đồng quản trị của Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Kagasei rất sợ Internet.

Nguyên cớ là vụ một nhân viên của Bệnh viện Đa khoa Nagori bên cạnh đã đăng lên mạng xã hội dòng chữ chế giễu bệnh nhân "phòng bệnh của ông chú hôi quá", và chưa đầy hai năm sau đó, bệnh viện này đã phải đóng cửa.

Do dân số trong vùng suy giảm nên việc kinh doanh vốn đã khó khăn, nếu lại xảy ra tình huống những lời phàn nàn về nhân viên bị lan truyền trên mạng xã hội, bệnh viện có thể mất cả những bệnh nhân địa phương mà họ đã mất công gây dựng lòng tin trong nhiều năm. Việc rò rỉ thông tin cá nhân của bệnh nhân là không thể chấp nhận được, đó là điều hiển nhiên, nhưng ngay cả những lời nhận xét nhỏ nhặt như bác sĩ kia không chịu lắng nghe, hay cô y tá nọ đã cằn nhằn trong phòng nghỉ, cũng có thể là một đòn chí mạng đối với bệnh viện. Ngày ngày, chủ tịch hội đồng quản trị đều theo dõi các bài đăng trên mạng, gửi email cho nhân viên nhắc nhở về những điều cần lưu ý khi tiếp xúc với bệnh nhân, và cố gắng bảo vệ bệnh viện khỏi những cuộc khủng hoảng truyền thông.

Không còn nghi ngờ gì nữa, khoa tâm thần chính là nơi bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi những lo lắng của vị chủ tịch này.

Ba năm về trước, trên sân thượng của tòa nhà số ba có một khoảng sân nhỏ. Nó được xây dựng để các bệnh nhân trong khu bệnh mở có thể tự do tắm nắng, và Sakiyama cũng thường ghé qua đây trong những lúc rảnh rỗi giữa các ca khám, hòa mình cùng các bệnh nhân để rít một điếu King Bat.

Nhưng ba năm trước, một vụ việc gây chấn động đã xảy ra tại một bệnh viện đại học trong nước. Các bệnh nhân khoa tâm thần liên tiếp nhảy lầu tự tử. Vụ việc đã trở thành chủ đề bàn tán lớn ở Nhật Bản, và những lời đồn đoán vô căn cứ đã lan truyền, nào là có lạm dụng trong bệnh viện, nào là có kẻ đã đẩy bệnh nhân xuống, hay thậm chí là do lời nguyền của một bệnh nhân đã tự tử vài năm trước.

Kết luận của cảnh sát địa phương là một sự hoảng loạn tập thể đã xảy ra trong môi trường khép kín của khu bệnh tâm thần, một kết luận hết sức hợp lý và không có chuyên gia nào tại hiện trường đưa ra ý kiến phản đối.

Thế nhưng, chủ tịch hội đồng quản trị của Bệnh viện Đại học Y Kagasei đã chọn cách xử lý tồi tệ nhất cho vụ việc này.

Nếu muốn đưa ra biện pháp để ngăn chặn những vụ việc tương tự xảy ra, có lẽ nên tăng cường thêm không gian để bệnh nhân có thể thư giãn và cố gắng giảm bớt căng thẳng cho họ. Nhưng vị chủ tịch, người vốn đã luôn sợ hãi những tin đồn trên mạng, lại đưa ra một biện pháp hoàn toàn trái ngược. Ông ta cấm bệnh nhân ra vào sân thượng.

Và thế là trên sân thượng của tòa nhà số ba, một khoảng sân hoàn toàn vô dụng đã bị bỏ lại.

"Tôi có chuyện muốn hỏi bác sĩ. Gặp ở chỗ cũ được không?"

Năm giờ năm mươi phút chiều. Khi Sakiyama đang sắp xếp bệnh án của bệnh nhân nội trú tại phòng làm việc trên tầng mười ba, ông nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông có giọng khàn đặc, và ông đã đi cầu thang bộ lên sân thượng của tòa nhà số ba.

"Sao bệnh viện lúc nào cũng toát ra cái vẻ ảm đạm thế này nhỉ?"

Từ bóng râm dưới tán cây dẻ gai, gã đàn ông lên tiếng. Gã tì tay lên lan can, vừa nói vừa dõi mắt nhìn các nhân viên qua lại trên hành lang của Tòa nhà điều trị số 1 đối diện.

"Chỉ có trên sân thượng này mới có cảm giác mình đang sống."

Gã quay lưng lại với Tòa nhà điều trị số 1, đảo đôi mắt vàng vọt khắp sân thượng. Băng ghế màu vàng chanh, bồn chứa nước màu hồng. Lá của cây dẻ gai trồng trong một chiếc chậu đất khổng lồ đang rung rinh. Vùng Tohoku gần như không có cây dẻ gai tự sinh, nên cảnh tượng này mang lại một ấn tượng phi thực tế, như thể một công viên ở nơi nào đó xa xôi đã trôi nổi lên độ cao năm mươi mét so với mặt đất.

"Ông cần gì ạ?"

Khi Sakiyama kẹp chiếc máy tính bảng dưới nách và bước vào bóng râm, gã lên tiếng.

"Mấy kẻ đa nhân cách có thật không?"

Imokubo vừa nói vừa đưa cho ông một ly cà phê đá.

"Cái thằng khốn định giở trò với con gái cấp hai của mình lại khăng khăng nói nó bị đa nhân cách. Rằng tao đời nào lại đi tấn công con gái mình. Thằng làm chuyện đó là Jake, một thằng biến thái lớn lên ở California."

Gã đàn ông mở miệng ra là tuôn ra toàn những lời lẽ vô tri và định kiến này là một sĩ quan cảnh sát thuộc phòng hình sự của Sở cảnh sát Kagasei.

"Tao đã nghĩ là nó sẽ sớm lòi đuôi thôi. Ấy thế mà từ sáng đến tối, suốt mười hai tiếng đồng hồ, không ăn, không uống, không nghỉ ngơi, tao chửi rủa mạt sát nó mà nó vẫn khăng khăng một mực là có thằng Jake tồn tại."

Cấp bậc của gã là trợ lý thanh tra. Đạo đức nghề nghiệp thì lỏng lẻo hết mức, nhưng xem ra cũng khá thính mũi, gã rất nhiệt tình truy lùng những kẻ say xỉn, giật túi, trộm vặt trong thành phố, và đôi khi là cả những kẻ giết người hay phóng hỏa, đồng thời cũng gặt hái được những thành quả nhất định. Mười năm trước, trong vụ một phụ nữ ngoài bảy mươi tuổi bị sát hại tại khu nhà ở của thành phố, thi thể bị phân mảnh và xếp thẳng hàng, cách nhau đúng mười centimet – Sakiyama đã được hỏi xin ý kiến, và kể từ đó, thỉnh thoảng ông vẫn nhận được những lời tham vấn từ gã.

"Thử nghĩ mà xem. Ngay cả tao đây, với cái bộ não ngâm rượu này, xoay xở với một nhân cách thôi đã đủ chết mệt rồi. Vậy mà trong não của thằng khốn đó lại chứa được tới hai, ba nhân cách, làm gì có chuyện ngon ăn như thế được."

"Về trường hợp của người đó, tôi không thể nói gì nếu chưa khám. Tuy nhiên, cái mà người ta thường gọi là đa nhân cách – theo thuật ngữ y học là Rối loạn nhận dạng phân ly, là một căn bệnh có thật. Nó cũng được ghi trong tiêu chuẩn chẩn đoán của WHO, và chính tôi cũng đã khám cho vài trường hợp."

Ông trả lời trong khi hình dung về một vài bệnh nhân.

"Não của mấy đứa đó vốn đã to sẵn à?" Imokubo để mắt đến con rệp cây vừa từ lá dẻ gai rơi xuống vai gã, "Hay là sau này nó phình to ra làm cho hộp sọ chật như nêm?" gã ghê tởm búng nó đi.

"Kích thước não bộ không thay đổi đâu ạ. Những bệnh nhân Rối loạn nhận dạng phân ly có nhiều nhân cách cũng không có nghĩa là não của họ phải làm việc gấp nhiều lần bình thường."

Sakiyama uống cạn ly cà phê rồi tháo nắp cốc. Ông đặt tay lên chia chiếc cốc làm hai phần.

"Những người mắc bệnh này đã phân tách nhân cách của mình để đối phó với một loại căng thẳng nào đó. Bằng cách chia cái bình chứa ý thức ra như thế này, họ ngăn không cho căng thẳng lan ra toàn bộ cái bình. Vì vậy, kích thước của bộ não không hề thay đổi."

Imokubo đặt chiếc cốc xuống chân, lôi từ trong túi ra một bao Camel màu xanh.

"Tôi hiểu ông nói gì, nhưng nghe cứ thấy ngon ăn quá thế nào ấy."

Bị nói vậy thì ông cũng chịu.

"Xin nói thêm một điều, nếu nói rằng não của tôi hay của thám tử Imokubo đây không đủ hiệu suất để tồn tại nhiều nhân cách thì hoàn toàn không phải vậy."

Sakiyama cầm lấy chiếc cốc của Imokubo, đặt hai chiếc cốc cạnh nhau.

"Người ta nói rằng não của chúng ta có dung lượng chừng này – à không, thực tế còn vượt xa hơn thế nhiều."

"Kiểu như con người chỉ sử dụng mười phần trăm não bộ thôi chứ gì."

"Đó là tin đồn thôi ạ. Chuyện đơn giản hơn nhiều. Thám tử Imokubo có biết loài động vật có bộ não lớn nhất trên cạn là gì không?"

Imokubo bĩu môi, phát ra một tiếng "bựt"."Biết thế quái nào được."

"Là voi châu Phi. Não của chúng nặng khoảng bốn phẩy hai kilôgam. Não người khoảng một phẩy bốn kilôgam, tức là gấp khoảng ba lần. Voi châu Phi đúng là thông minh, nhưng bảo chúng có trí thông minh gấp ba lần con người thì không phải vậy."

"Đấy là do người nó to chứ gì."

"Đúng như ông nói. Động vật có cơ thể lớn thì não cũng có xu hướng lớn hơn, vì vậy không thể so sánh trực tiếp não người và não voi châu Phi. Do đó, một trong những tiêu chuẩn được nghĩ ra để so sánh trí thông minh của các loài khác nhau là chỉ số não hóa. Chỉ số này được biểu thị bằng một giá trị tính bằng cách lấy trọng lượng não chia cho trọng lượng cơ thể lũy thừa hai phần ba, rồi nhân với một hằng số."

Imokubo làm bộ mặt như bị voi dùng vòi tát.

"Nếu lấy chỉ số não hóa của mèo là một, thì voi châu Phi là một phẩy ba. Gorilla là từ một phẩy năm đến một phẩy tám. Ngay cả tinh tinh cũng chỉ từ hai phẩy hai đến hai phẩy năm. Tuy nhiên, chỉ số não hóa của con người chúng ta lại đạt tới bảy phẩy bốn đến bảy phẩy tám."

"Thì tức là bọn mình thông minh hơn chứ sao."

"Đúng vậy, nhưng chỉ thế thôi thì không giải thích được. Khi quan sát quá trình tiến hóa của nhiều loài động vật, chúng ta thấy rằng hầu hết chúng đều phát triển đồng thời cả não bộ và cơ thể. Nhưng con người, giữa chừng tiến hóa, đã ngừng phát triển cơ thể và không hiểu sao chỉ tập trung phát triển não bộ. Chỉ số não hóa của chúng ta lớn một cách đáng kể thực ra là do cơ thể chúng ta quá nhỏ."

Sakiyama chỉ vào đầu Imokubo.

"Trên thực tế, số nơ-ron vỏ não của gorilla là bốn phẩy ba tỷ, ngay cả tinh tinh cũng chỉ khoảng sáu phẩy hai tỷ, trong khi con người lại có tới mười một phẩy năm tỷ, một con số vượt trội. Loài gần nhất với chúng ta là voi châu Phi với mười một tỷ nơ-ron vỏ não. Voi châu Phi nặng khoảng từ bốn nghìn đến bảy nghìn kilôgram, thế nên não của thám tử Imokubo đây chắc chắn cũng có đủ hiệu suất để điều khiển thêm cơ thể của hai, ba người nữa mà vẫn còn thừa."

"Hiểu rõ rồi." Imokubo giật lại chiếc cốc, vứt mẩu thuốc lá vào đó."Câu chuyện rất thú vị, nhưng tiếc là tao chỉ hứng thú với lạc đà thôi." Gã lắc vỏ bao Camel rồi định rời khỏi sân thượng.

"A, khoan đã ạ."

Imokubo bực bội dừng bước. Có lý do Sakiyama mới nhận cuộc gọi trong giờ làm việc. Ông cũng có việc cần gã đàn ông này.

"Tôi có việc muốn nhờ." Ông chạm vào màn hình máy tính bảng, đọc to những ký tự đã ghi chú lại." Ông có thể cho tôi biết chủ nhân của chiếc xe này không?"

Đó là biển số của chiếc Delica màu đen đã đỗ trước nhà ông.

"Nói vớ vẩn. Giờ đâu phải thời Showa. Để lộ mấy thứ này nhẹ thì bị đình chỉ công tác, nặng thì vi phạm Luật Công chức Địa phương rồi bị gửi hồ sơ truy tố đấy."

Gã đàn ông mặc bộ vest bốc mùi như thể vừa du hành vượt thời gian từ thời Showa chán nản vẫy tay. Kẻ vừa mới mạt sát nghi phạm, không cho ăn, không cho uống, không cho nghỉ ngơi lại có thể nói ra những lời này từ chính cái miệng đó sao.

"Chuyện đó mong ông chiếu cố giúp. Tôi bị chiếc xe này theo dõi nhà."

"Đã báo án chưa?"

"Chưa ạ."

Chỉ vì một chiếc xe đỗ trước nhà thì cũng khó mà báo án được.

"Thế thì chịu thôi." Imokubo định vò nát chiếc cốc, nhưng rồi "Khoan đã" , gã dừng tay.

"Có cách đúng không ạ?"

"Tao không giúp đâu. Nhưng nếu đến văn phòng đăng kiểm xe cơ giới thì dân thường cũng có thể yêu cầu tiết lộ thông tin đăng ký. Hình như có vài điều kiện, nhưng nếu mày có quyết tâm thì sẽ làm được thôi."

Ra là vậy. Nếu không cần đến sự giúp đỡ của một viên cảnh sát hình sự thì không còn gì tốt hơn.

"Cảm ơn ông. Tôi sẽ thử xem."

Khi Sakiyama cúi đầu,

"Thế là huề nhé. Nếu sensei mà động tay động chân với bệnh nhân xinh xắn của mình thì lúc đó tôi không tha đâu."

Một cơn gió bất chợt thổi qua, một chiếc lá dẻ gai quất vào đầu gã đàn ông lạc thời.

1.5

Cái mùa hè năm ấy có một nỗi buồn se sắt, giống như khi đoàn diễu hành mà ta hằng mong đợi chợt đến, để rồi khi ta nhận ra thì nó đã đi qua từ lúc nào, chẳng còn lại chút dư âm.

Ngay từ khi frông mưa cứ dai dẳng nằm lì cho đến tận cuối tháng Bảy, ông đã có một dự cảm chẳng lành. Tưởng rằng sang tháng Tám thì mùa mưa sẽ kết thúc, ai ngờ bão lại nối tiếp bão. Ngay cả trong những khoảng lặng giữa các cơn bão, người ta cũng chẳng thấy được bầu trời xanh trong đặc trưng của mùa hè, mà chỉ có một màu trời u ám lửng lơ kéo dài.

Và rồi ngày hai mươi mốt tháng Tám cũng đến. Vào cái ngày mà kỳ nghỉ hè của đám học sinh chỉ còn lại ít ỏi, những đám mây đáng ghét cuối cùng cũng tan biến, và ánh nắng chói chang rọi khắp quần đảo. Nói là trong trẻo thì ánh nắng có phần gay gắt quá, nhưng ai nấy đều hân hoan trước sự trở lại của mùa hè mà họ hằng mong đợi. Ngày hôm sau, hai mươi hai, Kiki cài huy hiệu tiến sĩ Măm Măm lên ngực và đến “Lễ hội Giáo dục Ẩm thực Măm Măm”, còn Ayaka thì tới khu cắm trại để phát các mẫu thử của Coca-Coca Lime, cả hai dường như cũng phấn chấn hơn mọi khi.

Thế nhưng, ngày hai mươi ba tháng Tám, quần đảo lại một lần nữa bị mây mưa bao phủ.

Chắc chắn không thể nào có chuyện đó. Những ngày hè oi ả vốn phiền phức đến thế, không thể nào lại kết thúc chỉ sau hai ngày. Hẳn là ai cũng đã tự nhủ với lòng mình như vậy. Nhưng mùa hè năm ấy, hình ảnh mặt trời đã không bao giờ xuất hiện trở lại trên bản tin dự báo thời tiết nữa.

Và những người chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ bầu không khí uể oải của xã hội chính là các bệnh nhân tâm thần.

Ngày hai mươi bảy tháng Tám. Chiều thứ Năm, khi các bệnh nhân với gương mặt u ám liên tục than phiền về tình trạng bệnh trở nặng.

“Cuối cùng tôi cũng bị chúng ra tay rồi, bác sĩ ạ.”

Sau khi chắc chắn rằng cánh cửa lùa của phòng khám số hai đã được đóng kín, Urashima Kazunari bắt đầu câu chuyện như vậy.

Ông lơ đãng xem lại bệnh án. Lần khám trước là ngày hai mươi hai tháng Tám, vậy là mới chỉ qua năm ngày.

“Tôi đã định bụng bỏ cuộc rồi, bác sĩ ạ. Tôi đã nghĩ, đằng nào cũng không thoát khỏi con quỷ, chi bằng cứ mặc kệ nó mà sống tự do tự tại.”

Anh ta vừa nói vừa cào cào mái tóc xoăn của mình. Vẻ mặt sầu não nhưng vẫn toát lên một nét quyến rũ như người mẫu thời trang ngoại quốc.

“Nhưng không được. Con quỷ cuối cùng đã bắt đầu nhắm đến mạng sống của tôi.”

Bất thình lình, anh ta vạch chiếc áo hoodie màu hồng lên. Quanh ngực quấn một chiếc băng hỗ trợ trông như tấm vải trắng.

“Đó là đêm hôm kia. Tôi chạy xe máy đến tiệm rượu gần nhà để mua bia thì một chiếc ô tô màu xanh thẫm lao như bay vào ngã tư. Chắc chắn là gã tài xế đã bị con quỷ điều khiển. Vì kịp thời ngã đúng tư thế nên tôi chỉ bị rạn xương ức thôi, chứ nếu không thì toàn thân tôi đã tan nát, giờ này đang ở trên mây rồi.”

Tiếng nhạc của bản “When You Wish Upon a Star” phiên bản hộp nhạc vang lên đầy ẩn ý. Cử chỉ kéo áo hoodie xuống của anh ta cũng hết sức ngượng nghịu.

“Anh đã báo chuyện đó cho cảnh sát chưa?”

“Chưa ạ. Cảnh sát thì làm sao chống lại được quỷ dữ.”

Anh ta xua tay một cách cường điệu, rồi “Ái” một tiếng và ôm lấy ngực. Ông định hỏi anh ta có dừng lại ở ngã tư hay không, nhưng lại nén lời lại.

“May là Urashima-san không sao. Bảo vệ tính mạng của bệnh nhân là sứ mệnh hàng đầu của chúng tôi.”

“Nhưng chúng vẫn chưa ngừng quấy rối đâu ạ. Hôm qua tôi đau cả ngày nên nằm liệt giường, thế rồi dần dần tấm đệm bốc lên một mùi rất kinh khủng. Chắc chắn đó là khí độc. Thủ đoạn của bọn chúng rất thâm độc và khó lường.”

Anh ta chìa hàm dưới ra, làu bàu với vẻ mặt bực dọc.

“Urashima-san này. Anh đã kiểm tra não bộ bao giờ chưa?”

“Chưa ạ. Đầu óc tôi cứng cáp lắm.”

“Để chắc chắn thì chúng ta cứ làm đi.” Ông rút tờ giấy chấp thuận xét nghiệm MRI từ trong bìa hồ sơ ra và đưa cho Urashima. “Anh đọc lướt qua đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên ở dưới cùng.”

Urashima co người lại như một con mèo hoang, nheo mắt đầy nghi ngại, nhưng,

“Anh cứ coi đây là xét nghiệm để xem con quỷ có cấy thứ gì xấu xa vào đầu anh không.”

Ngay khi Sakiyama nói thêm câu đó, vẻ mặt anh ta giãn ra, rồi ký tên bằng những nét chữ như trẻ con và nói, “Vậy thì quan trọng thật.”

☆ ☆ ☆

“Mày từng làm bánh mì bao giờ chưa?”

Vì không có bãi giữ xe gần địa điểm cần đến, ông đành phải đậu chiếc xe đạp đường trường của mình trong bãi đỗ xe của “Khách sạn Concept Ganesha”. Từ đường tỉnh lộ rẽ vào một con đường phụ khoảng một trăm mét. Một tòa nhà phức hợp cũ kỹ và những cây dẻ sồi bị bệnh khô héo khiến khung cảnh xung quanh càng thêm ảm đạm.

“Hả, mày ăn quần lót á?”

Khi ông đang khóa dây xích nối giữa hàng rào và lốp xe, hai cậu bé trông như anh em đang tựa vào hàng rào và trò chuyện một cách ngây ngô.

“Mày bị khùng à. Ăn cả quần lót, kinh thế.”

Cậu em dùng một cành dẻ sồi đánh vào người anh. Nhận ra có con rệp cây dính trên mặt, cậu anh hét lên “Oẹ”. Có lẽ chúng đang chờ mẹ làm việc trong khách sạn.

Ba giờ năm mươi phút chiều. Còn mười phút nữa là hết giờ tiếp nhận, Sakiyama vội vã chạy vào Văn phòng Đăng kiểm Xe cơ giới Kagasei.

“Đây ạ.”

Người phụ trách là một gã đàn ông béo mập đeo cặp kính bẩn, chỉ có lông mi là dài như thể đã trang điểm mắt. Gã đàn ông liếc nhìn Sakiyama một thoáng như thể nghi ngờ thân phận của ông, rồi cứ thế dùng bút chì đánh dấu kiểm tra giấy tờ và in thông tin đăng ký ra.

“Tiết lộ cho bên thứ ba là vi phạm quy định, xin ông lưu ý.”

Gã vừa nói vừa giật giật hàng mi.

Ông nhìn xuống trang giấy, trong mục tên người đăng ký có ghi “Izumi Saki”. Đây là tên của người phụ nữ đã theo dõi nhà Sakiyama sao?

Bỗng một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm ông. Dù là một cái tên hoàn toàn xa lạ, nhưng ông có cảm giác như mình đã thấy nó ở đâu đó gần đây. Là bệnh nhân chăng? Nhưng trong mục địa chỉ lại ghi là thành phố Aoba. Ông không nghĩ lại có bệnh nhân nào cất công từ thành phố Aoba, nơi có dân số đông nhất tỉnh và quy tụ vô số bệnh viện lớn, để đến khám tại một bệnh viện ở thành phố Kagasei.

Người nhân viên có hàng mi dài cầm tấm biển có ghi “Hôm nay đã kết thúc” và rời khỏi sảnh. Cửa tự động mở ra.

“Cậu đang học với Rika-chan à?”

Giọng một cậu bé từ bên ngoài vọng vào.

Thì ra là vậy. Tùy vào cách ngắt nghỉ mà ý nghĩa sẽ thay đổi – một kiểu chơi chữ.

Ông không biết ai tên là Izumi Saki. Nhưng Izumisaki thì ông biết. Đó là một nữ nghệ sĩ có bọng mắt cực lớn mà ông thường thấy trên chương trình buổi sáng “Hello Dokkoisho Touhoku” của đài truyền hình Miyagi. Mới vài ngày trước, cô ta còn tỏ ra vô cùng phẫn nộ trước vụ một thần tượng địa phương trồng cần sa hay một học sinh cấp hai quay lén trong phòng thay đồ nữ.

Vừa quay lại bãi đỗ xe của khách sạn, ông vừa tìm kiếm trên điện thoại. Ông cứ ngỡ Izumisaki là một tài năng trẻ hoặc người mẫu, nhưng hóa ra cô ta là một nhà báo tự do. Chuyên đưa tin về các vấn đề liên quan đến truyền thông và giới giải trí.

Một nhà báo chuyên về giải trí tại sao lại theo dõi nhà của Sakiyama? Mục tiêu đương nhiên là Mafuyu, hay erimin của ban nhạc AKADAMA. Lẽ nào con bé đã vướng vào rắc rối nào đó mà ông không hề hay biết?

Giống như nhiều công ty quản lý nghệ sĩ ở địa phương, Reich Promotion cũng không hề trong sạch. Những tin đồn như nhân viên yêu cầu quan hệ tình dục với ứng viên thử giọng, hay bắt thần tượng tuổi teen đi tiếp khách của đài truyền hình, hay dọa nạt nhân viên nhà nước để được đặt hàng sáng tác ca khúc chủ đề cho sự kiện của tỉnh, nhiều không kể xiết. Trong quá khứ, họ dường như cũng từng bóp méo sự thật để bán tin, như vài năm trước khi một thành viên của ban nhạc trực thuộc công ty nhảy sông tự tử, họ đã đưa ra một thông báo bịa đặt rằng “anh ấy đã một mình gieo mình xuống sông vì đau khổ do căn bệnh khiến anh không thể cất tiếng hát”, mặc dù đó là một vụ tự tử đôi với người yêu.

Tuy nhiên, riêng về AKADAMA, do có nhà sản xuất tài ba Mui giám sát chặt chẽ, cộng thêm việc các hoạt động của nhóm đã đi vào quỹ đạo ngay sau khi ra mắt, nên đáng lẽ không thể xảy ra chuyện gì đến mức bị nhà báo điều tra.

Người phụ nữ đó đã làm gì trước nhà Sakiyama? Liệu có một mối nguy hiểm nào đó mà ông chưa nhận ra đang rình rập Mafuyu không?

Lo lắng cũng chẳng ích gì. Tốt nhất là nên xác nhận trực tiếp với đương sự.

Sakiyama nhìn xuống địa chỉ của Izumi Saki được ghi trên tờ giấy.

1.6

Buổi sáng ở nhà Sakiyama lúc nào cũng bận rộn.

Ngày hai mươi tám tháng Tám. Bầu trời bị bao phủ bởi một lớp mây nặng trịch như một tấm màn che. Bảy giờ mười tám phút sáng.

Vẫn trong bộ đồ ngủ theo phong cách phản diện trong phim điệp viên, ông dọn bánh mì nướng và súp hành tây ra bàn. Vừa ngồi xuống chiếc ghế gỗ và bật ti vi lên thì,

“Chết rồi. Ngủ quên mất.”

Những bước chân vội vã chạy xuống cầu thang. Ayaka, vừa lấy tay đè mớ tóc mái dựng đứng vừa mở cửa lùa phòng khách, có làn da rám nắng đến mức có thể bị nhầm là thành viên câu lạc bộ điền kinh hoặc bơi lội.

“Con tham gia câu lạc bộ nào à?”

“Làm gì có.” Cô bé vừa dùng sáp vuốt tóc để ép cho bằng được mớ tóc bù xù vừa nói, “Tại con đi phát Coca-Coca Lime ở khu cắm trại đấy.”

“Nổ tung não bộ, Coca-Coca Lime”. Giữa một ngày hè oi ả đã trôi qua chỉ trong hai ngày, con bé lại nhận một công việc làm thêm như vậy, không biết là may hay rủi.

“Hôm nay thì sao?”

“Thay bàn bếp ở Elm. Là việc đột xuất nên tiền công tăng hai mươi phần trăm.”

“Con làm thêm nhiều thế để làm gì?”

“Thì… cũng có nhiều việc cần dùng lắm ạ.”

Cô bé trả lời nhát gừng trong khi hai tay đang gõ tin nhắn trên điện thoại. Trên chiếc ốp lưng dạng sổ tay có hình một người đàn ông quấn băng. Ông từng nghe một bệnh nhân mê game nói về nhân vật này. Đó là Thám tử Vô hình, một nhân vật trong trò chơi trên điện thoại tên là Palpara gì đó. Nghe nói đó là một nhân vật thuộc hàng mạnh nhất, có thể di chuyển mà không bị kẻ địch phát hiện và tấn công bằng “Bom vô hình”, nhưng để sắm đủ trang bị thì cần một lượng xu đáng kể, nói cách khác là phải nạp tiền.

“Xong. Viện cớ là bị trễ vì giúp một bà cụ bị gãy chân.”

Tưởng rằng con bé đã nhét điện thoại vào cặp và định đi ra cửa, ai ngờ nó lại “A” một tiếng rồi dừng lại, mắt dán vào ti vi. “An-chan kìa.”

Ông cũng nhìn theo. Diễn viên Samehada Anho đang tự hào khoe thành quả tập luyện thể hình để quay phim. Người dẫn chương trình Minoya Shizuka sờ vào cơ ngực của anh ta và tỏ vẻ kinh ngạc một cách cường điệu. Đó là chương trình “Hello Dokkoisho Touhoku”.

Ayaka vừa nhìn ti vi vừa xoa bụng mình, rồi hỏi:

“Này, cái loại thực phẩm chức năng mà mẹ đang uống ấy.”

Cô bé vừa nói vừa véo vào lớp mỡ qua lớp áo phông.

“Super Hyororin?”

“Đúng rồi. Cái đó có giảm cân thật không ạ?”

Ayaka vốn đã gầy lắm rồi, nhưng có lẽ đây là vấn đề của tuổi mới lớn.

“Không giảm cân đâu. Có thể nó giúp khó tăng cân hơn một chút, chứ uống vào không có nghĩa là sẽ gầy đi. Vả lại, Ayaka đang uống thuốc huyết áp nên sẽ có vấn đề về tương tác thuốc. Trước hết con phải hỏi dược sĩ…”

“Ài, vâng vâng.” Ayaka xua tay vẻ chán nản. Nhìn đồng hồ trên ti vi, nó kêu lên, “Chết rồi. Bị mắng thật mất.”

“Xe đạp của bố này.”

“Không đi đâu.”

“Thuốc.”

“Con mang rồi.”

Con bé rời khỏi phòng khách. Cạch, sầm.

Đúng lúc ông định thần lại, chuẩn bị phết mứt mâm xôi lên bánh mì nướng thì Mafuyu từ trên gác đi xuống. Con bé vừa ngáp vừa nhìn quanh phòng khách,

“Mẹ đâu rồi ạ?”

“Vẫn đang ngủ. Tối qua mẹ về muộn.”

“Vậy ạ,” con bé vừa đáp vừa mở ngăn kéo tủ bát, lấy ra một lọ “Viên ngậm dưỡng họng Suzunaru”. Trên ti vi, diễn viên Samehada Anho và danh hài KANTON đang giới thiệu về sức hấp dẫn của chương trình “Chuyên đề Đặc biệt Thám tử Khoa học: Thời gian là gì?” sẽ phát sóng tối nay.

“Này bố, về chuyện hôm trước ấy ạ,” Mafuyu nuốt nước bọt đánh ực. “Chủ Nhật tuần này được không ạ?”

Sakiyama có thể thấy con gái đang gồng cổ họng, cố nén thứ gì đó từ dạ dày chực trào lên. “Chuyện hôm trước” đương nhiên là việc con bé sẽ dẫn người yêu, một thanh niên cùng lớp ở Đại học Kinh tế Tohoku, về ra mắt.

“Được thôi con,” ông vừa trả lời vừa kiểm tra lịch trình trên máy tính bảng. “Haru-kun có uống rượu không?”

“Có ạ. Anh ấy thích bia Đài Loan, nhưng chỉ có cửa hàng Buds ở Kagasei bán thôi, nên toàn con đi mua cho.”

Xem ra cậu chàng cũng khá sành điệu.

Ngay khi ông quyết định sẽ đi mua bia Đài Loan trước Chủ Nhật, tiếng chuông cửa vang lên, pin-pon. Màn hình intercom hiện lên khuôn mặt của Mui từ phần lông mày trở lên. Trời không nóng nhưng anh ta liên tục dùng khăn tay lau trán.

“Đến rồi kìa.”

Mafuyu chạm vào màn hình để mở khóa từ xa. Sau tiếng “cạch” của chốt cửa, một giọng nói sang sảng vang lên: “Xin thất lễ ạ”. Vài giây sau, Mui cúi gập người chào rồi mở cửa trượt vào phòng khách.

“Trông cậu rám nắng quá nhỉ?”

Làn da vốn đã ngăm đen của anh ta giờ còn đen hơn nữa. Nếu Ayaka trông như một vận động viên điền kinh, thì Mui lại giống một ngư dân đánh cá ngừ vừa trở về sau một năm xa nhà.

“Thực ra là cuối tuần rồi tôi có đi biển với người yêu ạ.”

Anh ta vừa cười bẽn lẽn vừa gãi mái đầu cắt ngắn. Vết hằn của đồng hồ đeo tay còn in rõ trên cổ tay.

Tuy là một người đàn ông vô tư lự như một cậu thiếu niên, Mui lại là một nhà sản xuất kiêm quản lý tài ba, một tay quán xuyến mọi việc hậu trường của AKADAMA.

Như cái tên đã gợi ý, Mui không phải người Nhật. Anh đến từ Songkhla, Thái Lan, và tên thật nghe đâu là Chawat gì đó.

Sáu năm trước, Mui từ Đại học Chiang Mai sang Đại học Tokyo du học để nghiên cứu về sự biến đổi của Phật giáo ở Đông Á. Nhưng rồi anh đã lầm đường lạc lối một cách ngoạn mục. Không hiểu vì sao, anh lại bị âm nhạc Nhật Bản mê hoặc, mà lại là những tác phẩm hạng ba trở xuống do các hãng đĩa vô danh phát hành – những sản phẩm thô thiển với giọng hát lạc điệu, phần trình diễn nghiệp dư và phần hòa âm cẩu thả. Anh đâm ra nghiện lùng sục mua chúng.

Sau nhiều lần gia hạn thời gian du học, đến lúc sắp bị hủy visa, Mui đành gửi hồ sơ đến các công ty âm nhạc và hãng đĩa trên toàn quốc để xin visa lao động. Bị vô số công ty từ chối thẳng thừng, nơi duy nhất gọi Mui đến phỏng vấn và thậm chí nhận anh vào làm chính là Reich Promotion, một công ty âm nhạc tai tiếng có trụ sở tại thành phố Aoba.

Không rõ người phụ trách tuyển dụng có phải là kiểu người quá dễ tin, hay chỉ đang nhắm đến khoản trợ cấp cho việc tuyển dụng người nước ngoài. Dù sao đi nữa, Mua đã lọt vào ngành công nghiệp âm nhạc một cách trót lọt, và như cá gặp nước, anh liên tiếp tạo ra những sản phẩm ăn khách. Sau khi đưa Mercy & Foxy lên sân khấu chính của một lễ hội âm nhạc và tổ chức thành công chuyến lưu diễn toàn quốc cho Cocaine Babies, năm ngoái, anh đã tung ra con át chủ bài được ấp ủ từ lâu: nhóm nhạc AKADAMA với giọng ca bí ẩn erimin.

“Có một chuyện quan trọng hơn nhiều so với việc tôi đi biển.”

Mui búng ngón tay rám nắng, rồi

“Ca khúc mới của AKADAMA, ‘Nấm Thần’, đã được chọn làm nhạc phim cho một bộ phim truyền hình của đài Fuji Yama, bắt đầu phát sóng từ tháng Mười này.”

Anh hét lên như một người dẫn chương trình và vỗ tay đầy phấn khích.

Bộ phim có tựa đề là “Bữa ăn Sát nhân”, một câu chuyện ẩm thực với phong cách mới lạ kể về một kẻ giết người hàng loạt chuyên sát hại cả gia đình, sau đó dùng những nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh tại hiện trường để tạo ra những món ăn tuyệt hảo. Ngay cả Sakiyama, người hiếm khi xem phim truyền hình, cũng có thể tưởng tượng được việc chọn một nghệ sĩ thuộc một hãng đĩa độc lập mới ra mắt là một trường hợp vô cùng đặc biệt.

“Phim sẽ lên sóng từ tháng Mười. Diễn viên chính là Samehada Anho-san.”

“Ghê không? Nhạc phim của anh An-chan đó!”

Mafuyu, dường như đã biết trước, vừa chỉ tay vào ti vi vừa nhảy cẫng lên. Chiếc bàn rung lên, suýt làm đổ bát súp hành tây. Trên ti vi, Samehada Anho và KANTON Kasugaya vẫn đang tiếp tục quảng cáo cho “Chuyên đề Đặc biệt Thám tử Khoa học”. Samehada Anho trong trang phục mũ đi săn và áo choàng Inverness hỏi: “Ngươi là ai?”, KANTON Kasugaya với bộ tóc giả màu trắng lè lưỡi đáp: “Ta là Einstein.”

“Mafuyu-san tháng sau là tròn hai mươi tuổi, phạm vi các sự kiện có thể tham gia cũng sẽ mở rộng hơn rất nhiều. Từ đây, tôi muốn tăng tốc hết cỡ, đưa AKADAMA lên một tầm cao mới.”

Mui nói một tràng đầy phấn khích. Mafuyu cũng nắm chặt hai tay, nghiền ngẫm niềm vui.

Một cảm giác bất an chợt dấy lên trong lòng ông. Cơn lo âu thường trực lại ngóc đầu dậy.

Mọi chuyện đang tiến triển quá thuận lợi. Chính vì thế mà càng phải cẩn trọng. Những lúc thế này, thường có một cái bẫy đang há miệng chờ sẵn ở đâu đó gần đây.

“Tôi muốn trao đổi một chút về kế hoạch sắp tới.”

Trong lúc nghe Mui trình bày về kế hoạch quảng bá, ông quyết định sẽ đến nhà Izumi Saki sau buổi khám bệnh chiều nay.

☆ ☆ ☆

“Não không có dấu hiệu bất thường nào.”

Ông chiếu hình ảnh chụp MRI lên màn hình.

Urashima thoáng nhìn màn hình với gương mặt cá bơn thường thấy, rồi nói:

“Vậy là không bị theo ý của ác quỷ rồi. A, may quá.”

Anh ta có vẻ nhẹ nhõm, vò mái tóc rối bù. Chiếc áo hoodie màu hồng vẫn phồng lên vì miếng đệm vai, nhưng cử chỉ đã tự nhiên hơn một chút.

“Nhưng bọn chúng chưa bỏ cuộc đâu. Sáng nay, ác quỷ cuối cùng đã vào phòng tôi.”

Thế thì gay go thật.

“Anh đã đối mặt với nó trong phòng à?”

“Không đời nào. Nếu thế thì tôi chết rồi.”

Ra vậy.

“Lúc tôi đang xem chương trình có anh An-chan đóng và ăn mỳ hoành thánh thì đột nhiên sàn nhà rung lên như có ai đó đang đi lại. Tôi quay lại thì nghe thấy tiếng cót két trên tấm chiếu tatami. Chắc chắn là tiếng bước chân của ác quỷ.”

“Ra thế. Thật là phiền phức nhỉ?”

Sakiyama vừa đáp lại theo đúng quy tắc, vừa suy ngẫm về các triệu chứng của Urashima.

Chứng hoang tưởng của người đàn ông này có chút khác thường. Nó là sự pha trộn giữa những chi tiết cụ thể và những chi tiết mơ hồ. Anh ta luôn kể rất cụ thể về những trò quấy rối của ác quỷ, nhưng lại gần như không hề nhắc đến ác quỷ, đối tượng đáng lẽ phải được mô tả chi tiết nhất. Giống như một cái cây chỉ có cành lá xum xuê mà không thấy thân đâu cả. Điều gì đã tạo ra chứng hoang tưởng của người đàn ông này?

“Vụ tấn công bằng khí độc vẫn tiếp diễn đấy. Thành ra chăn đệm của tôi giờ bốc mùi như trang trại ngày mưa vậy.”

Ngoại trừ những trường hợp can thiệp có kế hoạch như một phần của liệu pháp nhận thức hành vi, bác sĩ sẽ không chủ động đi sâu vào ảo tưởng của bệnh nhân. Nhưng lúc này, ông lại muốn phá lệ một chút.

“Con ác quỷ đang nhắm đến mạng sống của Urashima-san rốt cuộc là ai vậy?”

“Chuyện đó…” Mắt Urashima lập tức đảo lia lịa. “Chỉ có thể nói nó là ác quỷ thôi.”

“Vẻ ngoài của nó cũng khác con người sao?”

“Đương nhiên rồi. Mắt và miệng của nó to kinh khủng, lưỡi còn có hai cái. Không có cánh nhưng trên người có những hoa văn đáng sợ.”

Đúng là một con ác quỷ không thể nhầm lẫn.

“Tại sao con ác quỷ đó lại theo dõi và muốn lấy mạng anh?”

“Điều đó thì rõ ràng rồi,” Urashima trả lời dứt khoát. “Ác quỷ biết được sức mạnh của tôi, và nó sợ tôi sẽ phá hủy thế giới này.”

Sakiyama suýt làm rơi bút.

Xem ra người đàn ông này còn che giấu cả chứng hoang tưởng tự đại.

“Urashima-san có sức mạnh gì vậy?”

“Chuyện đó, giải thích hơi khó,” anh ta vừa nói vừa gãi mũi một cách khó hiểu, vẻ ngượng ngùng. “Nếu phải diễn đạt thành lời, thì, đúng rồi. Có lẽ là sức mạnh điều khiển thế giới.”

Cái gì vậy?

“Bác sĩ có biết về diễn giải đa thế giới trong cơ học lượng tử không? Mọi sự vật trên thế giới này đều tồn tại ở trạng thái chồng chập của nhiều khả năng. Sáng nay bác sĩ đã chọn chiếc cà vạt màu xanh navy, nhưng đồng thời cũng tồn tại một bác sĩ khác đã chọn chiếc cà vạt màu be bên cạnh. Có thể bác sĩ không tin, nhưng cũng có một bác sĩ đã chọn chiếc cà vạt màu hồng lòe loẹt. Chậu cây trên bàn đang trồng cây dứa nến, nhưng cũng có một thế giới khác trồng cây bắt ruồi. Cũng có thế giới mà loa đang phát nhạc của Cocaine Babies chứ không phải Disney.”

“Nhưng tôi không có cà vạt màu hồng.”

“Ý là, cũng có một thế giới mà một nhân viên bán hàng tài ba ở cửa hàng thời trang nam đã giới thiệu nó cho bác sĩ.”

Urashima nói một lèo không vấp. Chắc anh ta đã đọc một bộ truyện tranh nào đó.

“Thực ra tôi là một thiên tài. Nếu muốn, tôi có thể điều khiển, thay đổi và viết lại các sự kiện ở mọi thế giới.”

“Đó là…” ông cố bám lấy quy tắc, “...một sức mạnh thật phi thường.”

“Tôi cũng là người lớn rồi, nên không có những suy nghĩ ngớ ngẩn như phá hủy thế giới đâu. Nhưng ác quỷ không tin tôi.”

“Rắc rối thật nhỉ?”

Khi Sakiyama buột miệng nói ra suy nghĩ thật của mình, Urashima hiếm khi phồng má lên như cá nóc.

“Thật đấy. Làm thiên tài khổ lắm.”

Thân phận của ác quỷ vẫn là một bí ẩn.

☆ ☆ ☆

Sau khi được y tá gọi lên tiêm Isomital cho một bệnh nhân bị phát cơn hoảng loạn ở khu bệnh đóng tầng mười một, Sakiyama đi thang máy xuống tầng tám và mua một ly cà phê ở cửa hàng tiện lợi.

Ông nhìn đồng hồ. Sáu giờ mười phút chiều. Hôm nay ông lái chiếc Jaguar đến bệnh viện chứ không phải xe đạp đường trường, nên nếu phóng nhanh trên đường tỉnh lộ, ông có thể đến quận Asabayashi sau bảy giờ. Miễn là không phải đi phỏng vấn đêm, nên Izumi Saki hẳn đã về nhà rồi.

“Này, bụng tớ to ra rồi.”

Khi đang đợi thang máy ở sảnh, ông nghe thấy một giọng nói vọng ra từ nhà ăn Yobukodori bên cạnh.

Nhà ăn này phục vụ cả nhân viên, khách đến thăm và các bệnh nhân ở khu bệnh mở. Mục đích là để bệnh nhân có thời gian sinh hoạt trong môi trường gần giống với bên ngoài, từ đó giúp họ tái hòa nhập xã hội một cách thuận lợi. Vì thế, nơi đây mang một bầu không khí khác biệt so với các khu bệnh khác, nói một cách hoa mỹ là sôi động, còn nói thẳng ra là hỗn tạp và vô trật tự.

“Đi khám khoa sản đi.”

“Sáng nay có rung lắc, mày thấy không?”

“Nghe nói con bồ của tay trong ban nhạc Cocaine Babies tự tử rồi.”

“Mày có thấy khoa sản bốc mùi như rác thải hữu cơ không?”

“Tao thấy đấy. Tao nhạy cảm lắm.”

“Tự tử đôi à? Vãi.”

“Không phải rác, mà là xác chết.”

“Nhạy cảm cơ đấy, buồn cười vãi.”

“Thật, giới giải trí vãi chưởng.”

Ông chợt dừng bước.

Có gì đó không đúng.

Là do người phụ nữ này nhầm lẫn sao? Không, nếu đó là sự thật thì…

Ông có cảm giác như sàn nhà sụp xuống dưới chân. Giống như khi nhận ra một điều mình vẫn cho là hiển nhiên như không khí thực ra lại hoàn toàn khác.

Ông bước vào nhà ăn, tìm kiếm chủ nhân của những giọng nói. Ánh mắt ông dừng lại ở một nhóm ba người đang trò chuyện vui vẻ tại chiếc bàn kẹp giữa chậu cây huyết dụ và bức tường. Sakiyama tiến lại gần chiếc bàn đó.

“Xin lỗi,” những người phụ nữ đang uống trà rang đồng loạt ngẩng lên. “Sáng nay thành phố Kagasei có động đất phải không ạ?”

Ba người nhìn nhau, rồi nói:

“Vâng. Đúng vậy.”

Người phụ nữ có hình xăm trên tay trả lời. Đó là một bệnh nhân trạc bốn mươi tuổi, người luôn chơi game trong phòng bệnh. Tên cô ta là Yumezawa Fumiya. Triệu chứng của cô ta thất thường, có những lúc tệ đến mức phải đưa vào phòng cách ly, nhưng hôm nay có vẻ cô ta khá ổn. Cô ta nhanh chóng lướt điện thoại rồi đưa màn hình cho Sakiyama xem.

“Đây này. Bảy giờ ba mươi hai phút sáng. Thành phố Kagasei hầu như đều là chấn độ hai.”

Ông nhìn vào ứng dụng cảnh báo động đất. Oogui, nơi nhà ông ở, cũng là chấn độ hai.

“Cảm ơn cô.”

Ông cúi đầu chào rồi rời khỏi bàn.

Đúng là như vậy.

Mình đã nhầm lẫn tai hại. Nếu thế thì… tình hình này không ổn rồi.

Vừa đi dọc hành lang, ông vừa bật máy tính bảng. Ông truy cập vào cơ sở dữ liệu bệnh nhân, xác nhận địa chỉ của Urashima Kazunari. Lấy điện thoại ra, ông gọi cho Imokubo ở Sở cảnh sát Kagasei.

“Chào bác sĩ Tượng Phi. Hiếm khi thấy cậu chủ động gọi đấy.”

Imokubo có vẻ không bận rộn lắm.

“Hãy khám xét căn hộ mà tôi sắp nói sau đây. Khẩn cấp. Thành phố Kagasei, khu Kuso…”

“Này bác sĩ, đừng để tôi phải nói lại nhiều lần,” tiếng bật lửa vang lên. “Bây giờ không phải thời Showa đâu. Không có lệnh thì không có khám xét gì hết.”

Ông có thể hình dung ra cảnh Imokubo đang ngả ngớn trên ghế như một tay cớm trong phim hình sự.

“Vậy thì tôi sẽ tự làm một mình. Thám tử Imokubo chỉ cần đi cùng là được.”

Cuộc trò chuyện im bặt.

Sakiyama nói dồn dập.

“Bệnh nhân của tôi đang gặp nguy hiểm.”

☆ ☆ ☆

Sáu giờ hai mươi bốn phút chiều, khi ánh hoàng hôn làm mái nhà chung cư trắng lóa.

Tại khu tập thể nơi bệnh nhân Urashima Kazunari sinh sống, một người đàn ông tự xưng là Tsuchino đã bị bắt quả tang vì tội xâm nhập gia cư.

Tsuchino đã ẩn náu bên dưới phòng 103, nơi Urashima ở. Hắn đã cạy chiếu tatami và ván sàn, chui xuống gầm, đào đất để tạo ra một không gian cao khoảng bảy mươi centimet. Trên tấm bạt nhựa trải dưới đất vương vãi chăn, chai rượu, chai nhựa, vỏ bánh kẹo, tàn thuốc, túi nilon đựng đầy phân, cùng với xác của rết và gián.

“Mọi người cẩn thận. Hắn chắc chắn là Quái nhân Người Chuột Chũi do ác quỷ cử đến để theo dõi tôi.”

Urashima hét lên những tiếng kỳ quái và định lao vào tấn công Tsuchino, nhưng ngay khi Sakiyama khuyên nhủ “Nếu là thiên tài thì hãy bình tĩnh lại đã,” anh ta lập tức ngoan ngoãn trở lại và gãi má một cách ngượng ngùng, “Phải rồi nhỉ?”

Ban đầu, Imokubo với bộ mặt cau có đã buông lời hăm dọa như cảnh sát đặc cao thời xưa: “Nếu không tìm thấy gì thì ông sẽ được vào trại mà học lại đấy.” Nhưng khi tìm thấy một người đàn ông dưới gầm sàn, và người đó lại là nghi phạm trong vụ xả súng vào chủ tịch hợp tác xã nông nghiệp hai năm trước, ông ta liền lật mặt, vênh váo với đồng nghiệp: “Thông tin từ người dân chính là một mỏ vàng đấy.”

“Tại sao ông lại biết có người trốn trong phòng của Urashima-san?”

Khi sự việc tạm lắng, lúc ông đang định ra con đường trước khu nhà hút một điếu thuốc, một viên cảnh sát trẻ mặt đầy mụn với đôi mắt sáng rực đã hỏi ông.

“Tôi tình cờ nghe được các bệnh nhân nói về trận động đất buổi sáng.”

Sakiyama đã không hề nhận ra trận động đất đó. Ông cứ nghĩ nó xảy ra lúc mình đang ngủ, nhưng theo ứng dụng mà Yumezawa Fumiya cho xem, trận động đất xảy ra lúc bảy giờ ba mươi hai phút sáng, tức là lúc Sakiyama đã ở phòng khách.

Tại sao mình lại không nhận ra trận động đất?

Đúng vào thời điểm đó, Mui của Reich Promotion đã đến nhà ông. Khi anh ta thông báo rằng bài hát mới của AKADAMA được chọn làm nhạc phim,

— Ghê không? Nhạc phim của anh An-chan đó.

Mafuyu đã hiếm khi nhảy cẫng lên để thể hiện niềm vui. Khi chiếc bàn rung lên và bát súp hành tây suýt đổ, có lẽ một trận động đất chấn độ hai đã làm rung chuyển sàn nhà. Sakiyama đã lầm tưởng cơn rung đó là do Mafuyu nhảy lên.

Bản thân chuyện này chỉ là một sự nhầm lẫn nhỏ nhặt trong cuộc sống thường ngày. Nhưng khi đặt nó bên cạnh chứng hoang tưởng của Urashima, một sự thật khác lại nổi lên.

— Lúc tôi đang xem chương trình có anh An-chan đóng và ăn mỳ hoành thánh thì đột nhiên, sàn nhà rung lên như có ai đó đang đi lại.

Trong buổi khám hôm nay, Urashima đã nói như vậy.

Cơn rung sàn này là do động đất. Lúc Mafuyu nhảy lên, trên ti vi cũng đang chiếu Samehada Anho, nên thời gian cũng khớp.

Vấn đề là ở đoạn sau.

— Tôi quay lại thì nghe thấy tiếng cót két trên tấm chiếu tatami.

Cũng có thể đó là tiếng kêu của ngôi nhà do động đất gây ra, nhưng còn một khả năng khác.

Sáng nay, Samehada Anho và KANTON Kasugaya xuất hiện trên chương trình “Chào buổi sáng Tohoku” là để quảng cáo cho “Chuyên đề Đặc biệt Thám tử Khoa học: Thời gian là gì?” sẽ phát sóng tối nay. Sau khi Mafuyu nhảy lên, tức là ngay sau khi trận động đất kết thúc – hai người họ đã có một màn đối đáp hài hước.

— Ngươi là ai?

— Ta là Einstein.

Âm thanh này từ ti vi phát ra gần như cùng lúc với khi Urashima nghe thấy tiếng “cót két”. Cứ như thể tấm chiếu tatami trong phòng Urashima đã phát ra tiếng động để đáp lại câu hỏi “Ngươi là ai?”. Nếu vậy, có khả năng trong phòng đó đang có kẻ hiểu tiếng Nhật ẩn náu.

Bị ác quỷ theo dõi và đe dọa tính mạng, Urashima bị ám ảnh bởi ảo tưởng đó. Việc anh ta mắc bệnh tâm thần là điều chắc chắn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả những chuyện kỳ lạ xảy ra xung quanh Urashima đều là sản phẩm của ảo tưởng.

— Đêm khuya tôi mua một lốc bia lon, nhưng sáng hôm sau thức dậy thì thấy tất cả các lon đều đã cạn sạch.

Tsuchino, kẻ trốn trong phòng Urashima, có lẽ đã trộm đồ ăn thức uống mà không để chủ nhà phát hiện. Chắc hẳn còn có những thứ khác bị mất, nhưng Urashima không quan tâm đến thứ gì ngoài rượu, nên đã không nhận ra.

— Lúc tôi đang nốc rượu ginjo thì lại nghe thấy tiếng lách cách, lạch cạch như tiếng người ta mổ xác động vật.

Urashima nói điều này vào ngày hai mươi hai tháng Tám. Một ngày trước đó, quần đảo Nhật Bản đột nhiên phải hứng chịu một đợt nắng nóng gay gắt. Bình thường, Tsuchino hẳn đã nín thở nằm im khi Urashima ở trong phòng. Nhưng riêng ngày hôm đó, có lẽ hắn đã không chịu nổi cái nóng và phải uống nước từ chai nhựa. Hắn vừa bóp chai nhựa kêu lách cách, vừa để nước nhỏ giọt lạch cạch khi tu nước vào cổ họng.

──Sáng nay, thư từ đã bị ác quỷ lục lọi. Nắp hộp thư ở cửa nhà tôi vốn đã kẹt cứng, chỉ cần ai đó mở ra là tôi biết ngay.

Chai nước Tsuchino vừa uống là thứ gã ta lén mua trong lúc Urashima ra ngoài. Dẫu vậy, nếu chạm mặt người khác thì coi như đời gã ta xong. Trước khi ra khỏi phòng, đương nhiên gã ta phải kiểm tra tình hình bên ngoài qua khe cửa hòm thư.

──Cái chăn dần bốc mùi kinh khủng. Chắc chắn là khí độc đấy.

Urashima nói câu đó vào ngày hai mươi bảy tháng Tám. Hai ngày trước đó, Urashima gặp tai nạn xe máy. Ngày hôm sau, hai mươi sáu, Urashima không ra khỏi phòng lần nào mà chỉ nằm rên rỉ vì đau trên tấm chăn. Tsuchino vốn thường đi vệ sinh trong lúc Urashima ra ngoài, nhưng ngày hôm đó lại không thể đi được, có lẽ đành phải giải quyết vào một chiếc túi ni lông có sẵn trong tay.

Và hôm nay, ngày hai mươi tám tháng Tám. Urashima nghe thấy tiếng động do Tsuchino gây ra, liền nói với Sakiyama rằng ác quỷ đã vào phòng.

Urashima tin rằng mình đang bị ác quỷ theo dõi. Nếu Sakiyama lỡ miệng nói những câu như “Này!” hay “Ra đây đi”, Tsuchino sẽ hiểu lầm rằng mình đã bị Urashima phát hiện, rồi trong cơn quẫn trí có thể sẽ gây hại cho Urashima. Nghĩ vậy, Sakiyama liền lập tức liên lạc với thám tử Imokubo.

“Bác sĩ đúng là thông minh thật đấy nhỉ?”

Viên cảnh sát mặt mụn vừa ghi chép vừa lẩm bẩm, rồi bị Imokubo thúc vào mông.

“Bảo vệ tính mạng bệnh nhân là sứ mệnh của chúng tôi.”

Sau khi hẹn ngày mai sẽ đến sở cảnh sát Kagasei để giải thích lại sự việc, Sakiyama rời khỏi hiện trường.

1.7

Khi ông lao chiếc Jaguar đến chung cư Velvet Butsugi ở quận Asabayashi, thành phố Aoba, đồng hồ đã điểm qua mười giờ đêm.

Dù đã đi một vòng rất xa, ông vẫn còn một vấn đề nữa cần giải quyết. Sakiyama đỗ xe vào lề đường, khoác lên mình chiếc áo khoác blouson dày đã chuẩn bị sẵn, đội một chiếc mũ lưỡi trai có vành rộng rồi bước ra khỏi ghế lái.

Nhìn vào bãi đỗ xe của chung cư, ông thấy một chiếc Delica màu đen giống hệt chiếc đã thấy trước nhà mình đang đỗ ở đó. Gương chiếu hậu bên phải có một vết xước. Đó là vết xước do cọ vào lan can bảo vệ khi chiếc xe đó ép rẽ phải ở ngã tư hôm ấy. Ả đàn bà đó đang ở đây.

Ông bước vào sảnh chính, dùng chuông cửa dành cho khách để gọi phòng 908. Khoảng mười giây sau, có người trả lời.

“Ai đấy ạ?”

Một giọng nói đầy cảnh giác. Chắc cô ta nghĩ là nhân viên bán bảo hiểm hoặc người truyền giáo.

“Tôi là Sakiyama Seita. Tôi có chuyện muốn nói về con gái tôi, Mafuyu.”

Một tuần trước, Izumi Saki đã nhìn thấy mặt Sakiyama. Ông nói thẳng danh tính của mình.

Sau vài giây im lặng,

“──Xin chờ một lát.”

Giọng nói đều đều vang lên.

Năm phút sau, sau tiếng thang máy chuyển động, Izumi trong chiếc khăn choàng xuất hiện. Đó là chiếc khăn choàng có màu xám xỉn hơn cả màu lông chuột, giống như màu da của một con voi vừa tắm xong. Trông cô ta nhỏ người hơn so với ấn tượng trên ti vi, nhưng bọng mắt thì vẫn to một cách kệch cỡm.

“Ở đằng kia.”

Nơi Izumi chỉ là một khoảng sân nhỏ bên cạnh chung cư. Không có đèn đường, chiếc xích đu rỉ sét chìm nghỉm trong bóng tối. Bầu không khí ma mị, tưởng chừng có vài ba bóng ma lảng vảng.

“Ông muốn gì?”

Izumi quay lại khi họ đi qua một cây bách lớn. Tay phải cô ta kẹp điếu Seven Stars 7mg.

“Cô muốn gì ở con gái tôi?”

Sakiyama cũng lấy ra hộp King Bat nhỏ, ngậm một điếu rồi châm lửa. Izumi gạt tàn thuốc xuống chân, thở ra một hơi ngắn.

“Anh biết chuyện anh Mikio của ban nhạc Cocaine Babies tự tử bằng cách nhảy sông, và Reich Promotion đã công bố một động cơ hoàn toàn sai sự thật, đúng không?”

Chuyện đó Sakiyama cũng đã nghe qua.

“Ngoài ra, họ còn bắt các thần tượng tuổi teen đi tiếp khách của đài truyền hình, đe dọa nhân viên thành phố để nhận được hợp đồng làm nhạc chủ đề cho sự kiện. Reich Promotion từ trước đến nay đã gây ra rất nhiều vấn đề. Nhưng tôi nghĩ, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.”

“Ý cô là dưới phần chìm của tảng băng đó, con gái tôi cũng bị cuốn vào rắc rối?”

“Ngày hai mươi hai tháng Tám, thứ Bảy. Ông có biết con gái ông đã ở đâu và làm gì không?”

Hơi thở của Izumi trở nên dồn dập. Cô ta đang mang vẻ mặt giống hệt như khi chỉ trích một nữ thần tượng trồng cần sa trong trường quay của chương trình “Xin chào Tohoku”.

Ả đàn bà này xuất hiện trước nhà ông vào ngày hai mươi mốt, vậy thì ngày hai mươi hai là ngày hôm sau. Kiki đã đến "Lễ hội ẩm thực Mogumogu" ở Hanamaki, Ayaka thì đi đến Khu cắm trại núi Kamikiri, còn Mafuyu không có việc làm cũng không có giờ học, đáng lẽ phải ở nhà một mình.

“Tôi nghĩ con bé ở nhà làm bài tập. Có chuyện gì sao?”

Izumi thoáng cau mày, nhưng ngay lập tức giấu đi vẻ mặt đó.

“Xin lỗi. Hiện tại tôi không thể nói thêm được nữa.”

Ông không hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

“Cô theo dõi gia đình tôi, nhưng lại không thể nói lý do?”

“Tôi xin lỗi.”

“Mong muốn bảo vệ các nghệ sĩ của Reich Promotion của chúng ta là như nhau. Sao cô không để tôi hợp tác?”

“Xin lỗi. Đây là vấn đề liên quan đến danh dự và quyền riêng tư của rất nhiều người.”

Dù có nói thế nào, cô ta cũng không lay chuyển.

“Tôi hiểu rồi.” Ông đút hai tay vào túi áo khoác, thở ra một hơi dài. “Vậy thì hãy hứa rằng cô sẽ không lảng vảng quanh con gái tôi nữa.”

“Tôi xin lỗi.”

Cô ta lặp lại như một cái máy.

“Cô nhất quyết không thể hứa được sao?”

Không có câu trả lời.

“Vậy thì không còn cách nào khác.”

Ông rút con dao mổ ra khỏi túi áo khoác. Tháo lớp bọc nhựa, ông chĩa mũi dao về phía Izumi, rồi nói:

“Cô định làm gì?”

Izumi nhếch mép vẻ chán nản, tay phải giơ ra nửa vời.

“Đây là con dao có thể rạch được cả những cơ bắp rắn chắc của vận động viên. Tốt nhất cô nên giữ im lặng.”

Sắc máu trên mặt cô ta nhanh chóng biến mất. Điếu Seven Stars rơi khỏi ngón tay.

“Ồ. Có ai đó trên xích đu kìa.”

Lợi dụng lúc Izumi quay lại phía sau, ông vòng tay qua cổ, siết chặt. ──Ba, bốn, năm giây. Nửa thân trên của cô ta đổ gục vào vòng tay Sakiyama. Đó là đòn siết cổ, giới bác sĩ gọi là phản xạ xoang động mạch cảnh.

Ông đặt đầu Izumi lên đầu gối, nhặt một hòn đá đập vào phần gốc tai, làm trật khớp hàm. Ông mở rộng miệng cô ta, đưa dao mổ vào sâu bên trong cổ họng. Một mùi hôi thối như mùi nhựa thuốc lá và caffeine xộc lên.

“Ông chú dẫn chương trình nói đúng rồi đấy.”

Ông ấn lưỡi dao vào niêm mạc họng, dồn lực vào ngón trỏ. Máu rỉ ra, sền sệt. Cứ thế, ông tăng lực cắt đứt động mạch cảnh, rồi rút dao ra ngay trước khi nó xuyên thủng lớp da. Máu phun ra như vòi nước, trào ngược lên.

“Cứ tức giận suốt ngày thì sẽ chết sớm đấy.”

Ngay khi máu sắp trào ra từ kẽ răng, Sakiyama khép hàm Izumi lại.

« Lùi
Tiến »