Ngọn gió ẩm ướt thổi từ núi Moumei xuống làm rung chuyển những cành sồi.
Bố chống tay xuống đất, vươn cổ nhìn xuống dưới vách đá. Ánh mắt ông dừng lại trên xác mẹ, rồi ông rụt cổ lại, kêu “Hí!”.
“Mày làm phải không?”
Ông quay lại nhìn tôi và nói.
“Đúng vậy.”
Sakiyama ưỡn ngực. Cảm giác này rất giống với lúc cậu bắt được con ong bắp cày lớn bay vào lớp học trước mặt mọi người.
“Xin lỗi. Tha cho tao.” Giọng bố run rẩy. “Là lỗi của tao.”
Ông gục trán xuống đất. Răng ông va vào nhau cầm cập.
Sakiyama bối rối.
Tại sao bố lại xin lỗi?
Khoảng nửa năm nay, cậu không thể hiểu nổi bố mình. Tại sao ông lại từ bỏ vai diễn “người đàn ông chết một trăm lần”? Tại sao chuyển đến Bất Tử Quán mà không tổ chức buổi biểu diễn ảo thuật nào? Tại sao chỉ vì thấy cậu nhìn ông uống rượu mà lại định nhốt cậu dưới tầng hầm?
Nhưng điều cậu không hiểu nhất là, tại sao ông không giết mẹ?
Bố cứ hễ rảnh là lại đấm, đá, và túm tóc lôi mẹ đi. Chắc chắn đã có chuyện gì đó khiến ông vô cùng tức giận. Nếu vậy, tại sao không giết quách bà ta đi như giết một con ong, mà lại không làm gì cả? Hay là ông bị mẹ nắm thóp gì đó?
Sakiyama muốn người bố của ngày xưa quay trở lại. Người bố dịu dàng từng lấy ra đồng một trăm yên từ chiếc ví rỗng, sửa lại chiếc đĩa vỡ, hay lấy ra một con bọ cánh cứng từ tờ giấy vẽ.
Thế là, Sakiyama đã nảy ra một kế. Cậu quyết định giết mẹ.
Ngay bên phải lối ra của Bất Tử Quán, trong bụi cây có một tấm biển ghi “Cẩn thận Rơi xuống”. Đó là tấm biển bố đã dựng lên khi họ mới xây xong biệt thự. Từ tấm biển này, đi sâu vào rừng sồi khoảng mười lăm mét là một vách đá được gọi là Vách đá Chết Oan.
Đúng như tên gọi của nó, dưới Vách đá Chết Oan thường có xác động vật hoang dã rơi xuống. Cậu đã từng thấy xác của lửng chó, mèo rừng, và cả gia đình thỏ rừng.
Động vật hoang dã thường không rơi xuống vách đá. Nhưng trên đỉnh vách đá này dốc và khó đi, cỏ mọc cao che khuất tầm nhìn, hơn nữa về đêm ánh trăng bị cành sồi che khuất, nên ngay cả những con vật quen thuộc với núi rừng cũng vô ý trượt chân. Đầu của một con thỏ rừng bị đập vào phiến đá bên dưới hai mươi mét vỡ tan như quả trứng, máu sẫm màu văng tung tóe.
Sakiyama nói dối mẹ rằng “trong rừng có thứ gì đó lạ lắm” để dụ bà ra ngoài, rồi đi ngang qua tấm biển “Cẩn thận Rơi xuống” và tiến vào rừng sồi. Mẹ quả nhiên không ngốc nghếch như con thỏ rừng, bà không hề trượt chân, nhưng khi cậu đẩy bà ở ngay gần vách đá, bà chỉ cười “Ể?” rồi rơi xuống. Cái xác với chân tay vặn vẹo trông như đang nhảy múa, thật buồn cười.
Chỉ cần người mẹ chướng mắt này biến mất, người bố dịu dàng của ngày xưa chắc chắn sẽ trở lại. Cậu đã nghĩ như vậy.
“Tha cho tao. Tao không có ý làm mày đau khổ.”
Nhìn xuống xác mẹ, bố không hiểu sao mắt lại đỏ hoe, môi run rẩy.
“Nhốt mày dưới hầm là tao đã quá đáng. Thật ra tao cũng biết điều đó.”
Ông chống tay đứng dậy, cố gắng rời khỏi mép vực. Nhưng từ sau khi rơi khỏi khinh khí cầu, ngay cả đường bằng phẳng bố cũng không thể đi thẳng được, làm sao ông có thể leo lên một con dốc khó đi như vậy. Ông nhanh chóng trượt chân và rơi xuống vách đá. Khi cậu vươn cổ nhìn xuống, bố và mẹ đang vui vẻ khiêu vũ điệu tango.
Cậu chẳng hiểu gì cả. Mình nên làm gì mới phải? Rốt cuộc thì điều gì đã sai?
Sau đó khoảng một tháng, Sakiyama tiếp tục quan sát những cái xác dưới vách đá. Khi chúng trương phồng lên, thịt thối rữa, và quạ bắt đầu rỉa thịt, Sakiyama cuối cùng cũng tìm ra câu trả lời.
Mình đã quá muộn.
Một khi đã vỡ, dù có cố gắng thế nào cũng không thể trở lại hình dạng ban đầu. Một cái bát vỡ không bao giờ thực sự lành lại, và gia đình cũng vậy.
Chính vì thế. Để bảo vệ những thứ quan trọng, chỉ có cách ngăn chặn trước khi chúng tan vỡ.
Sakiyama đã học được điều đó từ cái chết của bố mẹ mình.
2.2
“Anh An, có phải là Samehada Anho lồng tiếng cho nhân vật Thám tử Vô hình trong game Palpara không?”
Nghe tin ca khúc mới “Nấm thần kỳ” của AKADAMA được chọn làm nhạc phim cho bộ phim do Samehada Anho đóng chính, Ayaka lặp đi lặp lại từ “vãi” như đọc vè. “Vãi chưởng thật.”
“Chỉ mong AKADAMA đừng nổi tiếng quá rồi có người lạ đến nhà mình thì phiền.”
Kiki vừa bón phân cho chậu lô hội vừa nói. Chắc bà nhớ lại chuyện bị kẻ theo dõi bám đuôi khi bộ phim bà đóng chính gây sốt vài năm trước.
“Không sao đâu. Có ai biết mặt mình đâu mà lo.”
Mafuyu thản nhiên nói.
Ngày hai mươi chín tháng Tám, thứ Bảy. Hiếm khi cả nhà không có việc gì, nên một buổi sáng thong thả cứ thế trôi qua.
“À này Mafuyu. Thứ Bảy tuần trước, có chuyện gì lạ không?”
Ông vừa dùng dao cắt chéo chiếc bánh mì kẹp rau diếp, vừa hỏi bằng một giọng điệu bâng quơ. Chuyện bị Izumi hỏi tối qua vẫn khiến ông canh cánh trong lòng.
“Thứ Bảy ạ?” Mafuyu nghiêng đầu, “Không có gì đặc biệt cả. Sao thế ạ?”
“Không có gì thì tốt rồi.”
Ngay lúc ông đang nghĩ không biết phải làm sao nếu con bé hỏi dồn, Ayaka từ bên cạnh xen vào: “Chị ơi, lấy cho em cái điều khiển.”
“Chị không phải là công cụ của em. Chị đã nói bao nhiêu lần rồi.”
“À, vâng vâng. Xin lỗi nhé.” Ayaka vươn tay lấy điều khiển, “Nhiệt độ cao nhất hai mươi tư độ? Mùa hè hết thật rồi à?” Con bé vừa bật ti vi lên đã thở dài thườn thượt. Dự báo thời tiết tuần tới bị bao phủ bởi những đám mây xám xịt. Người dẫn chương trình Minoya Shizuka cũng than thở “Làm sao bây giờ đây nhỉ,” khiến cô gái dẫn chương trình thời tiết bối rối.
Khi máy quay lùi ra xa, ba nhà bình luận đang ngồi trên trường quay quen thuộc của chương trình “Xin chào Tohoku”. Chiếc bàn trông rộng hơn mọi khi là do thiếu mất một người. Nhà báo Izumi Misaki, tức Izumi Saki, đang nằm trong cốp chiếc Jaguar đỗ ở garage.
Ông nhìn quanh phòng khách, nhấm nháp cảm giác thành tựu nho nhỏ. Kẻ theo dõi nhà ông đã biến mất. Trước khi vợ và các con gái kịp nhận ra, Sakiyama đã lại lấp đi một vết nứt nhỏ.
Việc tìm ra địa chỉ của ả đàn bà đó không hề dễ dàng. Ông dò hỏi thám tử Imokubo, và mọi chuyện suôn sẻ cho đến khi biết được có thể tra cứu chủ sở hữu xe tại Cục Đăng kiểm Xe cơ giới, nhưng bức tường lại nằm ở phía trước. Khi tra cứu thủ tục trên mạng, ông phát hiện ra rằng cá nhân chỉ có thể tra cứu trong một số trường hợp giới hạn, chẳng hạn như khi cần thiết cho thủ tục tố tụng.
Thế là, Sakiyama đã nảy ra một kế. Ông mượn xe của một người quen và cố tình đâm vào Urashima Kazunari, một bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng.
Hai ngày sau, khi Urashima đến khám, ông đã cho anh ta ký vào giấy đồng ý chụp MRI, rồi sao chép chữ ký để làm một giấy ủy quyền giả. Mang nó đến Cục Đăng kiểm Xe cơ giới, ông nói rằng mình cần biết chủ sở hữu của chiếc xe cho một vụ kiện, và yêu cầu tra cứu chủ nhân chiếc Delica. Sakiyama đã tự tạo ra lý do tra cứu để buộc Cục Đăng kiểm tiết lộ danh tính của ả đàn bà đó.
“À, mai bạn trai con sẽ đến nhà chơi.”
Mafuyu vừa mở nắp lọ thực phẩm chức năng, vừa nói bằng một giọng thản nhiên. Ayaka phun cả nước có ga ra ngoài, ho sặc sụa.
“Chuyện đó, không lẽ là──”
“Không có đâu.”
Mafuyu cười gượng. Ayaka lặp lại từ “vãi” như người mộng du.
☆ ☆ ☆
Sau khi trải qua ba tiếng thẩm vấn tại Sở cảnh sát Kagasei về vụ án “Người Chuột Chũi” từ mười giờ sáng, Sakiyama lái chiếc Jaguar về phía tây, hướng đến Bất Tử Quán trên núi Moumei.
Bố và mẹ ông rơi xuống vách đá chết cách đây ba mươi sáu năm. Sau đó, Bất Tử Quán không thuộc về tay ai cả, cứ thế bị bỏ hoang lặng lẽ trong rừng sồi.
Hai năm trước, vì một lý do nào đó cần một nơi ẩn náu, Sakiyama đã quay lại Bất Tử Quán sau ba mươi tư năm. Mái ngói đã mục nát, bức tường hoàn thiện bị dây bìm bìm bao phủ, nhưng may mắn là không có dấu hiệu nào cho thấy nơi này đã bị đám thanh niên biến thành sân chơi. Sau khi thay máy phát điện và cầu dao, Bất Tử Quán nhanh chóng hồi sinh.
Ông đỗ chiếc Jaguar trước hiên nhà, tắt máy. Mở cốp xe, ông vác ra một chiếc túi ngủ bằng polyester phồng căng. Lập tức, muỗi và ruồi bắt đầu vo ve xung quanh.
Cửa chính được lắp một ổ khóa nhận dạng vân tay. Khi cảm biến trục trặc, có thể nhập mật khẩu bằng bàn phím số, nhưng ông chưa bao giờ phải dùng đến. Ông mở nắp nhựa, đặt ngón tay cái lên cảm biến. Cạch. Ông lại ôm lấy túi ngủ, tựa người vào để mở cửa. Mùi sáp thơm ngọt lịm.
Ông lăn chiếc túi ngủ vào sảnh chính. Kéo khóa mở miệng túi, mái tóc xơ xác của Izumi đổ ra lả tả. Chiếc túi ngủ căng phồng là do xác chết được bọc trong chăn và các kẽ hở được nhét đầy chất bảo quản. Nếu lỡ mùi hôi từ cốp xe bay ra và bị gia đình phát hiện thì không thể cứu vãn được.
Ông đập bẹp con muỗi đậu trên cánh tay, rút điện thoại từ trong túi ra. Gọi cho Ikuta.
“Xin chào, Ikuta đây ạ!”
Một giọng nói khiến cả quân nhân cũng phải bịt tai.
“Ồn ào quá.” Ông vừa thở dài vừa nhét điện thoại vào túi ngủ, túm tóc kéo đầu Izumi ra. “Này, bệnh viện đang đồn cậu có mùi như xác chết đấy. Tôi đã bảo sau khi ‘làm việc’ thì phải tắm rửa rồi mới đi làm cơ mà.”
“Em xin lỗi. Em xin lỗi ạ.”
Một giọng nói yếu ớt xen lẫn tiếng nhiễu rè rè.
“Có việc mới đây. Xử lý cái xác ở Bất Tử Quán trong vòng ba ngày.”
“Ba ngày ạ?” Giọng cậu ta càng líu ríu. “À, nhưng mà em đang ở Kyoto dự hội thảo đến thứ Hai…”
“Cậu có hiểu vị thế của mình không đấy?”
Ông chùi con muỗi đã chết lên bọng mắt to tướng của cái xác. Nhãn cầu đục ngầu nhìn ông.
“Em xin lỗi. Em xin lỗi. Em sẽ về ngay lập tức──”
Ông chạm vào màn hình để ngắt cuộc gọi.
Izumi sẽ bị phân xác trong vòng vài ngày tới. Thịt sẽ được cắt nhỏ thành mồi cho quạ và chuột, xương sẽ thành tro và tan biến xuống dòng sông Moumei. Izumi Saki sẽ biến mất khỏi thế giới này.
Sakiyama không tự mình ra tay. Giống như người bố thiên tài ảo thuật của ông đã rơi từ khinh khí cầu, con người ai cũng có lúc mắc sai lầm. Huống hồ là việc xử lý một cái xác tốn vô số công sức. Để loại bỏ rủi ro, cách tốt nhất là giao việc cho người khác và đứng ở vị trí giám sát.
Ikuta Ikuhiko là một bác sĩ làm việc tại khoa sản của Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Kagasei. Cậu xuất thân từ một gia đình có truyền thống làm bác sĩ từ đời ông nội, tính cả họ hàng xa thì có tới hai mươi hai người đang làm việc tại các bệnh viện liên kết của Đại học Y Kagasei. Cậu đã quyết tâm theo ngành sản khoa từ khi còn là học sinh tiểu học, sau khi mẹ cậu qua đời vì chứng thuyên tắc ối khi sinh cậu ra. Hiện tại, cả trong lâm sàng và nghiên cứu, cậu đều đạt được những thành tựu không làm hổ danh gia tộc.
Đó là một câu chuyện không liên quan gì đến Sakiyama, nhưng dường như những gia đình danh giá cũng có những nỗi khổ riêng. Thứ đã dồn Ikuta vào chân tường chính là sự kỳ vọng nặng nề từ họ hàng, và những lời chỉ trích không thương tiếc dành cho những ai không thể đáp lại kỳ vọng đó.
──Ikuhiko đúng là một đứa trẻ ngoan.
──Khổ thân nó vì người mẹ chẳng có chút nghị lực nào.
──Anh trai nó thi trượt đại học ba lần mới làm được dược sĩ đấy.
──Ước gì cho ông chú chỉ biết chơi bời của nó uống một móng tay của nó.
──Nhưng chỉ có Ikuhiko, nó thực sự là một đứa trẻ ngoan.
Chỉ cần phạm một sai lầm, bản thân sẽ ngay lập tức trở thành kẻ bị chế giễu. Chính vì là một bác sĩ tài năng, Ikuta đã không thể thoát khỏi nỗi bất an đó.
Có lẽ ông ta đã không thể chịu đựng được việc phải mãi mãi là một học sinh ưu tú. Khi bước qua tuổi ba mươi, Ikuta bắt đầu nghiện ngập cờ bạc trong các sòng bạc chui.
Từ đó, mọi thứ tuột dốc không phanh. Chỉ trong chưa đầy nửa năm, Ikuta đã gánh một khoản nợ lên đến hàng trăm triệu yên, bị một người Trung Quốc quen ở sòng bạc, biệt danh “Từ Thiện”, nắm thóp và buộc phải nhúng tay vào các hoạt động phi pháp. Ban đầu, mọi chuyện chỉ dừng lại ở việc sửa đổi đơn đặt hàng để tuồn thuốc giảm đau ra ngoài bán, nhưng yêu cầu của “Từ Thiện” nhanh chóng leo thang. Bị đe dọa sẽ phanh phui mọi hành vi phi pháp trước đó nếu từ chối, một năm sau, Ikuta đã bị ép phải giao nộp cả thai nhi.
Thủ đoạn do “Từ Thiện” nghĩ ra được tính toán rất kỹ lưỡng. Hắn ta lừa các sản phụ mang thai khoảng ba mươi tuần rằng đây là vắc-xin bất hoạt phòng cúm hoặc viêm gan B, nhưng thực chất lại tiêm thuốc co thắt tử cung để khiến họ sinh non. Giả vờ thực hiện các biện pháp cứu sống, hắn cách ly đứa trẻ rồi đặt vào một chiếc hộp cách âm có gắn thiết bị cung cấp oxy. Hắn nói dối với sản phụ rằng đã không thể cứu được đứa bé, rồi hứa sẽ đứng ra lo liệu thủ tục mai táng. Cứ như vậy, hắn mang chiếc hộp cách âm ra khỏi bệnh viện và giao đến cho “Từ Thiện”.
Vào mùa xuân năm năm trước. Sau khi hoàn thành bản tóm tắt luận văn và rời bệnh viện lúc nửa đêm, Sakiyama đã chạm mặt Ikuta. Vừa kéo chiếc vali vừa nhìn quanh bãi đỗ xe một cách lo lắng, Ikuta vã mồ hôi dầu nhễ nhại, đến độ bệnh nhân sốt rét cũng phải chào thua.
Sakiyama đã gặng hỏi và moi được mọi chuyện từ Ikuta. Tính đến thời điểm đó, Ikuta đã bán bảy đứa trẻ sơ sinh cho “Từ Thiện”.
Sakiyama đề xuất một kế hoạch dàn dựng cái chết của “Từ Thiện” như một tai nạn, và Ikuta đã thực hiện nó.
“Nhờ có bác sĩ, tôi cuối cùng đã có thể trở về từ địa ngục.”
Ikuta đã khóc lóc và cảm ơn Sakiyama, nhưng thực chất, chỉ là đối tượng mà ông ta phải phục tùng đã thay đổi mà thôi.
Ông nắm lấy tay Izumi, kéo cơ thể cô ra khỏi túi ngủ. Có thứ gì đó cứng cứng vướng lại khiến việc này không hề dễ dàng. Ông thò tay vào mò mẫm, thì ra là chiếc áo lót.
Ông mở tủ, lấy ra một con dao mổ. Thò tay vào túi ngủ, ông rạch chiếc áo thun và tháo áo lót ra. Một bộ ngực lớn hơn tưởng tượng tràn ra ngoài. Ông ấn nát đầu ngực trông như đồng mười yên, rồi dùng sức lôi nửa thân trên của cô ta ra.
“Thiệt tình.”
Vừa lau mồ hôi, ông vừa đứng dậy, rồi thả con dao mổ với lưỡi dao hướng xuống. Định nhắm vào ngực, nào ngờ con dao lại cắm phập vào mắt phải. Một thứ sền sệt chảy ra, bao phủ lấy bọng mắt. Độ sắc bén, không vấn đề gì.
Từ cánh cửa tủ, ông lấy ra hộp thuốc lá King Bat. Mở nắp, ông rút một điếu và châm lửa bằng chiếc Zippo. Ông hít một hơi khói ngọt ngào, lấp đầy lá phổi.
Thứ Sakiyama đang hút không phải là thuốc lá. Vỏ hộp và giấy cuốn là của King Bat, nhưng bên trong là cần sa khô.
Cannabinoid, thành phần chính của cần sa, có tác dụng kích thích thần kinh mạnh mẽ, nhưng lại ít gây nghiện và nguy cơ mắc ung thư hay các bệnh về đường hô hấp cũng thấp. Từ thời sinh viên, Sakiyama đã ưa thích “Cỏ Bat”, loại cần sa khô được cuốn trong giấy thuốc lá và dùng thảo mộc để át mùi. Kể từ khi khuất phục được Ikuta ở khoa sản, ông đã bắt gã đàn ông này lo liệu mọi thứ, từ việc nhập cần sa cho đến cuốn lại giấy.
Vừa thở ra một làn khói, chiếc điện thoại của ông rung lên. Một thông báo hiện trên màn hình chính: “<Ayakayaka> đã bắt đầu phát trực tiếp!”
Ông mở ứng dụng livestream Snatch, một người đàn ông quấn băng trắng như xác ướp đang chạy vòng quanh một công viên vào ban đêm. Đó là Thám tử Vô hình, một nhân vật trong trò chơi tên là Paripari gì đó. Cửa nhà vệ sinh công cộng mở ra, một người đàn ông khác đầu gắn đèn pin giương súng săn lên. Ở góc dưới bên trái màn hình, Ayaka đang đeo tai nghe hét lên “A!” rồi nói “Chết mất”.
Sakiyama bước ra ngoài, lấy chiếc máy tính bảng từ ghế phụ của chiếc Jaguar rồi quay trở lại Bất Tử Quán. Ông đi qua một hành lang ngắn chừng năm mét, từ tòa nhà chính sang khu nhà phụ.
Giữa một sảnh nhỏ, ông dịch một viên gạch lát sàn sang bên. Một cái lỗ vừa đủ lọt thân người hiện ra dưới chân. Nhìn xuống tầng hầm, ông thấy một người đang nằm trên chiếc giường nhỏ cách đó mười lăm mét.
Ông bật công tắc máy phát điện gắn trên tường, mở cửa thang máy. Ông bước vào lồng, gạt cần và đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm này vốn là một căn phòng bí mật. Khi mới xây dựng, cửa thang máy được giấu sau lò sưởi, và phải di chuyển lò sưởi sang một bên mới có thể vào trong lồng. Một trong những ước mơ của bố ông là mời những đứa trẻ đến tầng hầm này và tổ chức các buổi biểu diễn ảo thuật.
Nhưng ước mơ đã không thành hiện thực. Sau khi bị thương nặng do ngã từ khinh khí cầu, bố ông đã mang hết các dụng cụ ảo thuật xuống tầng hầm như thể muốn niêm phong ký ức. Kể từ đó, ông hiếm khi lại gần căn phòng này. Dù vậy, lần duy nhất ông đến đây là khi nhốt đứa con trai ông không ưa vào tầng hầm, và vài ngày sau đó là lúc lôi nó ra.
Tiếng chuông “ting” vang lên, cửa mở ra. Ánh sáng yếu ớt chiếu qua viên gạch lát sàn mà ông vừa dịch chuyển – cửa sổ mái nhìn từ phía này – soi rọi mờ ảo căn phòng rộng năm mét vuông. Những bức tường gạch đen kịt, sàn nhà mục nát. Bụi bay lơ lửng trong không trung. Tiếng sột soạt có lẽ là tiếng chân của lũ gián.
Trên chiếc giường đối diện, Pepeko đang gãi đùi.
Ông mở tủ có khóa, lấy ra một lọ thuốc và một ống tiêm. Ông đâm kim qua nút cao su của lọ, rút chất lỏng ra. Lại gần giường, ông đâm kim vào tay Pepeko, tiêm thuốc ngủ an thần Isomital vào tĩnh mạch. Như vậy gã sẽ không tỉnh trong vài giờ tới.
Ông vứt ống tiêm vào chiếc xô thiếc. Ông lật Pepeko đang trần truồng nằm sấp lại, đặt một chiếc ghế acrylic lên đầu gã. Ông dạng chân gã ra, bôi thuốc mỡ lên vùng mông đầy sẹo.
Pepeko là đàn ông. Dương vật và tinh hoàn đã bị cắt bỏ. Thực ra ông muốn tạo ra âm vật và âm hộ bên ngoài như trong phẫu thuật chuyển giới, nhưng kỹ thuật không đủ nên đành từ bỏ. Dù sao thì mỗi tuần một lần, ông đều nhờ Ikuta tiêm hormone nữ cho gã, nên chỉ cần che mặt đi thì trông không khác gì phụ nữ.
Ông đặt máy tính bảng lên chiếc ghế tắm che đầu gã. Trên ứng dụng Snatch, ông phát lại video của <Ayakayaka>, dùng hai ngón tay phóng to khuôn mặt Ayaka ở góc dưới bên trái.
“Ayaka” trong bộ dạng không thể trần tục hơn đang nằm ngay trước mắt ông.
Ông cởi quần, đưa dương vật vào “âm đạo” của “Ayaka”. “Ayaka” nhìn xuống với vẻ mặt ngây dại, nhưng khi Sakiyama tăng nhịp độ đưa đẩy, gã bắt đầu rên rỉ “a... a...”. Ông lướt tay trên bộ ngực chảy xệ. “Thật ghê gớm.” Ông véo đầu ngực. “A... sướng quá.” Ông nhìn vào mắt “Ayaka”, thúc mạnh dương vật.
“A, chết mất...”
Ngay lúc ông đang quằn quại trong khoái cảm, khuôn mặt của “Ayaka” trượt xuống.
Chiếc máy tính bảng rơi xuống sàn, để lộ ra khuôn mặt xấu xí đầy sẹo và vết bầm sau chiếc ghế tắm trong suốt. Pepeko co chân lại, đạp vào bụng Sakiyama. Chiếc bánh sandwich kẹp rau diếp đã nhão nhoét phụt ra từ miệng ông. Sakiyama ngã lăn khỏi giường.
“Uwaa, chết mất rồi.”
Giọng Ayaka đầy tiếc nuối. Ông ngẩng đầu lên, thấy Pepeko với bộ ngực rung lắc đang chạy vào thang máy. Cửa đóng lại, lồng thang máy đi lên.
Sakiyama lau môi rồi đứng dậy. Để phòng trường hợp này, tất cả cửa sổ và cửa ra vào của Bất Tử Quán đều đã được chặn từ bên ngoài. Vấn đề là cửa chính. Dù đã mất công lắp đặt khóa vân tay, nhưng lúc nãy khi ra xe Jaguar lấy máy tính bảng, Sakiyama đã để cửa ở trạng thái không khóa.
“Pha vừa rồi không thể cứu vãn được nhỉ?”
Ông đợi lồng thang máy quay lại, rồi bước vào. Lên tầng một, ông đi qua hành lang ngắn để đến tòa nhà chính.
Ông nhìn thấy bóng Pepeko trong sảnh chính. Vừa nhận ra Sakiyama và quay lại, gã đã vấp phải túi ngủ, đập bộ ngực đồ sộ xuống sàn. Ngay lập tức, gã lăn một vòng đối mặt với Sakiyama, rút con dao đang cắm trên mắt phải của Izumi Saki ra. Chất bôi trơn chảy ra từ “âm đạo”.
“Đừng có tới đây.”
Giọng nói như của một ông già phổi yếu. Gã chĩa dao về phía Sakiyama, đi giật lùi về phía cửa chính.
“Kết thúc rồi. Cả mày, và cả Kiki nữa.”
Đôi môi nứt nẻ của gã nhếch lên. Ngay khoảnh khắc ngón tay Pepeko chạm vào tay nắm cửa, một tiếng “cạch” vang lên khi khóa cửa đóng lại.
“Đúng lúc lắm,” Sakiyama huýt sáo. “Để mở năm phút là nó tự động khóa đấy.”
Pepeko hét lên “Chết tiệt!” rồi đá vào cửa, vung dao loạn xạ. Ông dùng khuỷu tay đánh vào thái dương gã, khi gã lảo đảo thì siết cổ. Tay trái còn lại, ông tóm lấy mặt gã. Ông ấn các ngón tay vào mắt, mũi rồi siết chặt. Vừa khóc vừa lặp đi lặp lại “Cháu xin lỗi ạ”, Pepeko bị ông xô ngã rồi kéo lê về phía khu nhà phụ.
Có lẽ do tiêm Isomital quá nhiều nên gã đã lờn thuốc. Lần tới phải bảo Ikuta mang Cylace hoặc Diazepam đến mới được.
Pepeko từng là kẻ theo dõi vợ ông, Kiki. Gã xuất hiện ở khắp mọi nơi, từ nhà riêng, văn phòng cho đến phim trường, sự kiện ra mắt, thậm chí cả trường học của con gái ông, nài nỉ được cô ấy yêu, được cô ấy đáp lại tình cảm. Vì chiếc áo polo nhàu nát của gã luôn tỏa ra mùi như ngày ăn mỳ Ý sốt Peperoncino, nên những người trong văn phòng gọi gã là Pepeo.
Thời điểm đó, Kiki đang nổi như cồn với vai kẻ lừa đảo trong bộ phim truyền hình “Maruchi na Maruchi” mà cô ấy tham gia sau bảy năm vắng bóng, và số lần xuất hiện trên các chương trình địa phương ở vùng Tohoku tăng đột biến. Kiki đã lờ Pepeo đi suốt nửa năm, nhưng khi biết gã thậm chí đã xuất hiện tại trường trung học của Mafuyu, cô ấy đã khóc và kể cho chồng nghe về sự tồn tại của kẻ khả nghi đó.
Để bảo vệ gia đình, không thể bỏ qua bất kỳ rạn nứt nào, dù là nhỏ nhất.
Tính đến thời điểm đó, Sakiyama đã giết bốn người đàn ông bám theo Kiki.
Ban đầu, ông chỉ định giết gã đàn ông đó như mọi khi và phi tang xác. Nhưng khi theo dõi Pepeo, nhìn gã nhồm nhoàm ăn mỳ Ý tại quán ăn Tây nơi gã làm thêm, Sakiyama đã nhận ra một công dụng đột phá ở gã đàn ông này.
Ngực của Pepeo to một cách kỳ lạ. Mỗi khi gã đi trên đường, mỗi khi vung chảo, hai khối mỡ đó lại rung lên bần bật. Vậy mà gã lại thấp bé như một đứa trẻ, da dẻ mịn màng, và có một cơ thể khơi gợi ham muốn của đàn ông một cách kỳ lạ.
Thời gian này, nhiều người đàn ông cùng trang lứa làm việc tại Bệnh viện Đại học Y Kagasei đang phải đối mặt với cảnh ly hôn hoặc ly thân. Nguyên nhân đều giống nhau: đàn bà. Những cậu ấm từ nhỏ không thiếu thốn tiền bạc, nhưng lại dành phần lớn tuổi thanh xuân cho việc học, ham muốn tình dục của họ thường bị bóp méo đi vài vòng. Có bác sĩ phẫu thuật mê mệt một cô gái trẻ không rõ lai lịch rồi đưa đơn ly dị gia đình; có bác sĩ gây mê suýt trở thành tội phạm hình sự khi chuốc thuốc ngủ một bà lão bảy mươi tuổi mà ông ta phải lòng tại trung tâm phục hồi chức năng; cũng có bác sĩ nhi khoa bị vợ kiện vì video quay vùng kín của con gái lúc đang ngủ bị rò rỉ trên mạng.
Mỗi lần nghe những câu chuyện đó, Sakiyama lại cảm thấy kinh hãi. Ông yêu gia đình mình, nhưng ông vẫn có ham muốn tình dục. Một ngày nào đó, có thể ông cũng sẽ phạm phải sai lầm giống họ. Nếu có dù chỉ một phần vạn nguy cơ đó, ông cần phải loại bỏ rủi ro từ trong trứng nước.
Để ngăn chặn việc ngoại tình, cần phải thỏa mãn ham muốn tình dục bằng một phương pháp khác. Và đó là lúc ông để mắt đến Pepeo.
Sakiyama là người dị tính. Quan hệ với Pepeo không gây ra vấn đề về mặt đạo đức. Giao cấu với một đối tượng không phải là đối tượng tình dục cũng giống như đang vuốt ve một con chó mà thôi.
Sakiyama đã thay máy phát điện để hồi sinh Bất Tử Quán, chuyển các dụng cụ ảo thuật ở tầng hầm sang một phòng trống, và nhốt Pepeo vào đó. Ban đầu, ông chỉ định chơi đùa vài ba lần rồi vứt bỏ, nhưng càng quan hệ nhiều lần, ông lại càng thấy tiếc nếu giết gã, và cứ thế lần lữa để Ikuta tiếp tục chăm sóc gã.
“... Tôi xin lỗi. Xin hãy tha cho tôi.”
Pepeko ngã trên sàn tầng hầm, vừa khóc vừa rên rỉ.
Khi mới bị nhốt, Pepeko hung hăng như một con chó con, thường xuyên tấn công Sakiyama, la hét vô cớ, hoặc trèo lên bức tường gạch để cố gắng trốn thoát qua cửa sổ mái. Nhưng khoảng nửa năm trở lại đây, gã đã trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn, nên ông cứ ngỡ rằng gã đã ngừng chống cự và chấp nhận số phận của mình.
Cần phải cho gã một bài học nhớ đời, để gã không vì nếm mùi một lần mà lặp lại hành động ngu ngốc này. Sakiyama tháo vỏ gối khỏi chiếc gối trên giường, trùm lên đầu Pepeko. Pepeko, giờ đã biến thành một quả bóng vải, phát ra một tiếng “bọp” kỳ lạ. Vỏ gối ố vàng dần chuyển sang màu sẫm.
Ông lấy ống tiêm đã qua sử dụng từ trong xô, đâm kim vào chỗ mà ông đoán là mặt.
“Ngọa!”
Pepeko co giật. Ông rút kim ra khỏi lớp vải, rồi lại đâm vào. Phập. Vải thấm máu. Phập, phập, phập. Vết máu ngày càng loang rộng.
Việc trùm vỏ gối lên đầu là để ngăn máu bắn xuống phần thân dưới. Sẽ thật kinh khủng nếu máu dính vào đũng quần khi đang định giao cấu với “Ayaka”.
Không, ông vừa nhìn xuống Pepeko vừa nghĩ. Số lần ông quan hệ với gã đã vượt quá một trăm. Dù đã cố gắng đối xử nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng quả thực các bộ phận đã xuống cấp. Da sạm đi, ngực biến dạng, “âm đạo” thì cứ chực són phân ra ngoài. Cũng như cái điều hòa ở nhà, có lẽ đã đến lúc phải thay cái mới.
Bọp, bọp.
Tấm vải nhuốm đỏ rực đang phập phồng lên xuống.
“Vậy thì hôm nay chúng ta dừng ở đây nhé. Cảm ơn mọi người rất nhiều.”
Từ dưới gầm giường, giọng nói của <Ayakayaka> vọng lên.
2.3
Chín giờ bốn mươi lăm phút tối. Mười lăm phút nữa là đến giờ đóng cửa, Sakiyama lao vào khu mua sắm Buds nằm dọc đường tỉnh lộ, mua hai lốc sáu lon bia Đài Loan ở một tiệm rượu trên tầng hai.
Đang định đi xuống cầu thang, ông bắt gặp một khuôn mặt cau có quen thuộc ở chiếu nghỉ. Ông bất giác dừng bước. Đó là Imokubo của Sở cảnh sát Kagasei.
“... Chắc là không còn ở quanh đây nữa đâu.”
Nhìn xuống chân cầu thang, ông thấy một cô gái trạc tuổi Mafuyu đang ôm chiếc túi tote như thể muốn tránh ánh mắt người khác. Có kẻ biến thái nào xuất hiện chăng? Bên cạnh cô gái còn có gã cảnh sát mặt mụn lần trước.
Dù có chạm mặt cũng chẳng sao, nhưng quả thực ông thấy hơi ngại khi gặp cảnh sát ngay sau khi vừa hành hạ một người đến mức mặt mũi bê bết máu. Sakiyama quay ngược lại, đi xuống tầng một bằng cầu thang ở phía đối diện. Ông ra khỏi khu mua sắm bằng lối sau và đi về phía bãi đỗ xe.
“Đi massage ngực không anh ơi?”
Khi đang đi trên con đường phía sau mà ông thường không đi, một người đàn ông cầm tấm biển màu neon cất tiếng hỏi. Trên biển có ghi “Sexy Club Marnie”. Từ trên cầu thang hẹp của tòa nhà phức hợp, giai điệu Atlanta bass quen thuộc – bài “Anpan Trip” – vọng ra.
Nói không bị thu hút thì là nói dối. Cuộc mây mưa với “Ayaka” kết thúc dang dở, khiến Sakiyama cảm thấy bức bối trong người.
Tuy nhiên, ông không thể giải tỏa ham muốn tình dục ở một nơi như thế này. Nếu được phép làm vậy, thì không hiểu ông đã tạo ra Pepeko để làm gì. Ông đổi tay cầm túi bia, định im lặng đi qua trước cửa hàng, thì đúng lúc đó.
“Uwaaaah!”
Một người đàn ông nảy lên như quả bóng cao su, lăn xuống cầu thang. Đầu gã vừa đập xuống đường nhựa thì cơ thể đã xoay một vòng rồi ngã xuống chân Sakiyama. Nhìn mặt gã, ông thấy một hàm răng sún khủng khiếp. Ngay sau đó, một người đàn ông không có lông mày bước xuống cầu thang.
“Móc cái thứ mày nhét trong mông ra đây.”
Không đợi trả lời, hắn rút ví từ túi quần sau của gã răng sún, mở ngăn tiền ra.
“Không một xu dính túi à,” hắn ném chiếc ví vào người gã, “mau đi rút tiền về đây.” Hắn túm lấy cổ áo gã.
“Dạ, em thật sự xin lỗi. Thật ra tài khoản của em cũng trống rỗng ạ.”
Gã gãi đầu cười hề hề. Mái tóc trông như thể thợ cắt tóc đã bỏ cuộc giữa chừng.
“Gọi cho bố mẹ mày.”
“À thì, em là trẻ mồ côi ạ.”
Có lẽ đến giờ mới nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình, gã răng sún quỳ gối xuống, úp đầu và hai tay xuống mặt đường nhựa.
“Bồ cũng được, bạn cũng được, đồng nghiệp cũng được. Gọi nhanh lên.”
“Em làm gì có bạn gái. Trường học thì chẳng mấy khi đến, việc giao hàng cũng bị đuổi rồi. Giờ em thực sự cô độc một mình.”
Gã đàn ông cầm biển quảng cáo dùng đôi giày Alden dẫm lên mu bàn tay gã kia. “Ugya,” gã răng sún rên lên.
“Đến massage ngực rồi bảo không có tiền trả, làm gì có chuyện vô lý thế. Qua Buds giật ví của bà già nào đó mang về đây.”
“Cậu bao nhiêu tuổi?”
Gã không lông mày và gã cầm biển cùng lúc nhìn Sakiyama. Một giây sau, gã răng sún ngẩng đầu lên. “Em ạ?”
Sakiyama hỏi.
“Dạ hai mươi mốt.”
“Nhà ở đâu?”
“Thành phố Nagori ạ.”
Cách đây khoảng một giờ lái xe.
“Cho xem thứ gì chứng minh đi.”
Gã răng sún nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, rồi dùng bàn tay rớm máu nhặt chiếc ví lên, rút thẻ sinh viên từ ngăn đựng thẻ. , sinh ngày 10 tháng 2 năm 1999. Địa chỉ ở thành phố Nagori. Có vẻ gã đang theo học khoa thiết kế thị giác của Trường chuyên môn Mỹ thuật Nagori.
“Bây giờ, hãy nghe lời tôi trong hai tiếng.”
“Dạ?”
“Nếu làm được, tôi sẽ trả tiền thay cho cậu.”
Gã răng sún cau mày hình chữ bát nhìn chằm chằm vào Sakiyama, nhưng khoảng mười giây sau, có vẻ đã quyết định, gã xoa hai tay vào nhau như thể đang cầu xin.
“Chú ơi, chú đúng là một người tuyệt vời.”
Khi Sakiyama trả đủ hai mươi hai nghìn yên, gã không lông mày trông có vẻ không được hài lòng cho lắm, đút hai tay vào túi quần rồi đi lên cầu thang. Gã cầm biển thì xua tay, rồi cất tiếng gọi một nhân viên văn phòng đi ngang qua. “Ngực đây ngực đây.”
Gã răng sún đi vào một con hẻm hẹp như để trốn nhân viên cửa hàng, rồi nhìn Sakiyama trong khi phủi bụi đất trên đầu gối.
“Chú định làm gì ạ? Em cao nên có thể thay bóng đèn trên trần nhà đấy ạ. Hay là làm người mẫu vẽ tranh ạ?”
Mặt đã xấu, đầu óc xem ra cũng không được thông minh.
“Đến chỗ kia.”
Khi Sakiyama chỉ vào tấm biển “Concept Hotel Ganesha”, gã răng sún “A” một tiếng rồi nở một nụ cười gượng gạo.
☆ ☆ ☆
Mùa xuân hai mươi hai năm trước. Khi Sakiyama còn là bác sĩ thực tập, còn Kiki là một diễn viên kịch vô danh. Sau khi gặp Kiki ở một buổi tiệc xem mắt, Sakiyama khao khát được chiếm hữu cô ấy, nên đã chuốc cho cô ấy say mèm bằng rượu vang đỏ ở một quán bar quen, rồi quyết định đưa cô ấy vào khách sạn Ganesha nằm dọc đường tỉnh lộ.
Sakiyama đã đinh ninh rằng mọi chuyện sẽ xong xuôi trước khi ngày mới sang, nhưng ông đã lầm to. Kiki không chỉ có cái dạ dày không đáy, mà tửu lượng cũng cực kỳ đáng nể. Cô uống bao nhiêu rượu vang cũng vẫn tỉnh bơ như không. Dù vậy, ông vẫn cố chấp chuốc rượu cô, và cuối cùng, vin vào cơn mưa phùn, ông nói "Để khỏi bị ướt" rồi ép cô vào khách sạn. Khi họ bước qua cánh cổng rẻ tiền, bầu trời đã bắt đầu hửng sáng.
Khỏi phải nói, lồng ngực Sakiyama đã đập rộn ràng trước trái ngọt cuối cùng cũng cầm chắc trong tay. Nhưng ngay khoảnh khắc ông dùng chìa khóa phòng nhận được ở quầy lễ tân để mở cửa, Kiki, người trông có vẻ nặng trĩu, bỗng chớp mắt lia lịa và buột miệng, "Cái gì đây".
Nội thất màu kem với một chiếc giường ống kiểu y tế. Bên cạnh là máy đo điện tâm đồ và cọc truyền dịch. Trên trần nhà còn cố tình lắp cả thanh treo rèm. Trớ trêu thay, đó lại là một căn phòng theo phong cách phòng bệnh.
Kiki cũng biết Sakiyama là một bác sĩ tập sự. Việc ông đang làm cũng giống như một giáo viên đến mấy câu lạc bộ nhập vai đồng phục học sinh. Chắc chắn cô đã nghĩ ông bị dồn nén đến mức nào rồi.
Trong lúc Kiki tắm, Sakiyama cảm thấy vô cùng khó xử, chỉ biết ngước nhìn bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà. Nếu làm thì muốn làm cho nhanh, còn nếu không làm thì chỉ mong cô mau chóng rời đi. Vừa bồn chồn, ông vừa xoay xoay hộp thuốc lá trong tay.
Vài phút sau, Kiki bước ra từ phòng tắm, thắt chặt sợi dây lưng của chiếc áo choàng màu be, và kéo hai vạt áo khép lại kỹ càng như để che đi phần ngực.
"Mưa tạnh chưa nhỉ?"
Cô nở một nụ cười tinh quái, và không hiểu sao lại đưa ra một bộ đồ màu trắng.
"Quần áo anh ướt rồi đúng không. Em có mang đồ thay đây này."
Nói rồi, cô giang rộng hai tay, trên đó là một bộ đồng phục bác sĩ dùng để cosplay.
Thật không thể tin nổi. Người phụ nữ này vẫn chưa chán ghét mình. Không những thế, cô còn có vẻ hứng thú với việc nhập vai.
Sakiyama không kìm lòng được, định ôm chầm lấy Kiki, nhưng...
"Oẹẹẹẹẹc"
Có lẽ sau vài giờ đồng hồ, cơn say cuối cùng cũng ngấm. Kiki khuỵu xuống sàn nhà màu kem và nôn ra một lượng thức ăn nhiều chưa từng thấy.
☆ ☆ ☆
── Đó là phòng số bao nhiêu nhỉ?
Ông tắm rửa sạch sẽ trong phòng tắm, rồi xách theo túi bia Đài Loan và rời khỏi phòng. Nhìn vào chìa khóa, căn phòng mà ông đã đưa gã răng thưa vào là phòng 205.
Cánh cửa bên cạnh ghi số 203. Bỏ qua số 4 chắc là để kiêng kỵ. Thật nực cười khi họ tạo ra toàn những căn phòng phạm thượng, nhưng lại chỉ quan tâm đến điềm lành ở những chỗ như thế này.
Phòng 205 mà Sakiyama và gã răng thưa đã sử dụng là một căn phòng theo phong cách chính điện của một ngôi chùa. Đồ trang trí vẫn tỉ mỉ như thường lệ, trước tượng Phật Dược Sư ngự trên đài sen sáu cạnh còn cố tình bày biện cả lư hương và chuông gia trì. Cửa sổ vòm nhọn trên tường chỉ là giấy dán tường khiến ông có chút hụt hẫng, nhưng có lẽ cũng đành chịu. Chẳng ai lại đi làm một cái cửa sổ to đùng trong phòng khách sạn tình yêu cả.
Cuộc mây mưa với gã răng thưa khá là thỏa mãn. Sau khi xong việc, ông đưa thêm cho gã một vạn yên, gã răng thưa liền vái lạy Sakiyama như thể ông là thánh thần, nói "Anh đúng là một vị thần", rồi ngậm lấy dương vật của ông và liếm mút. "Lúc nào cần cứ gọi em nhé," gã viết địa chỉ email vào một tập giấy nhớ rồi nhảy chân sáo rời khỏi phòng.
Có lẽ nên biến gã đó thành "Ayaka" tiếp theo. Dù khuôn mặt xấu xí của gã khiến ông buồn nôn, nhưng khi giao hợp với "Ayaka", ông đều che mặt đi nên không thành vấn đề. Chỉ cần cắt phăng dương vật, nhét silicon vào ngực là gã sẽ trở thành một người đàn bà khá ra trò. Gã cũng nói mình không có gia đình hay bạn bè, nên rất tiện cho việc giam cầm.
Ông bất giác cười thầm khi bấm nút ở sảnh thang máy, thì:
"Sakiyama-san?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Chào bác sĩ. Đi gái gọi về đấy ạ? Ngon nhỉ?"
Người vừa đi dọc hành lang tới vừa làm cho mớ phụ kiện bạc kêu loảng xoảng chính là Eden, gã buôn ma túy.
Chắc cũng trạc ngoài ba mươi. Mắt, mũi, miệng, tất cả đều to, khuôn mặt thì trông như một cậu thiếu niên mũm mĩm. Ấy vậy mà phong cách ăn mặc lại diêm dúa như thể khoác lên mình tất cả những món đồ may mắn từ một tạp chí thời trang nam của hai mươi năm về trước, khiến gã trông như vừa thoát ra từ một nghi lễ nào đó.
"Yên tâm đi. Em không méc vợ anh đâu."
Gã cười khanh khách và vẫy tay phải. Ở giữa ngón tay, quanh đốt giữa, có xăm mấy chữ E, D, E, N, trông đến là thảm hại.
"Giao dịch ở một nơi thế này à?"
Eden loảng xoảng gật đầu.
"Ở đây không có dân chuyên anh ạ. Bọn đấy thích thể hiện lắm, nên không dùng mấy cái khách sạn đáng xấu hổ này đâu."
Eden không thuộc băng đảng xã hội đen hay côn đồ nào, mà bán cần sa, thuốc gây ảo giác, thuốc hướng thần nhập lậu từ nước ngoài qua một đường dây riêng.
Tên tuổi và ngoại hình của gã đều có vấn đề, nhưng thực ra gã từng là một diễn viên nhí nổi tiếng cho đến năm mười ba tuổi. Bộ phim truyền hình "Ráng chiều ở vườn Eden" của đài Fujiyama TV mà gã đóng vai chính, một cậu bé mồ côi, đã đạt tỷ suất người xem cao ngất ngưởng, hơn ba mươi phần trăm, và giọng hát già dặn không kém người lớn của gã trong ca khúc kết phim "Tìm kiếm thiên đường" cũng trở thành một chủ đề nóng. Nhưng mười ngày sau khi tập cuối phát sóng, trong lúc ghi hình một chương trình talkshow với tư cách khách mời, gã đã lẩm bẩm "Thấy ghê quá" rồi rời khỏi trường quay. Cứ thế, gã giải nghệ.
Có lẽ gã đã không thể chấp nhận được quá khứ của mình. Eden xăm trổ, xỏ khuyên, treo kim loại lên khắp da thịt như để vẽ lại hình ảnh mà công chúng biết đến. Nghe nói gã bắt đầu bán ma túy cũng là để kiếm tiền xăm mình cho nhanh.
"Lại xăm hình mới à?"
Một con rắn lạ hoắc ló ra từ chiếc áo sơ mi mở cúc đến tận nút thứ ba. Đã khoảng mười năm kể từ khi Sakiyama bắt đầu mua cần sa từ Eden, nhưng gần đây ông toàn để Ikuta lo việc nhập hàng, nên cũng đã lâu rồi họ không gặp mặt.
"Vâng. Trăn gấm đấy ạ." Eden dùng ngón tay có chữ "E" vạch áo ra. "Người ta nói rắn là biểu tượng của sự tái sinh và thịnh vượng. Vì nó lột da nhiều lần để lớn lên."
"Vẽ vời mà cũng lắm chuyện."
"Nhưng mình sẽ phải gắn bó với hình xăm đó đến hết đời mà. Đâu thể nào như người tình, chán là bỏ được. Những thứ khắc trên da thịt nhất định phải mang một ý nghĩa lớn lao."
Gã nói với vẻ mặt nghiêm túc, rồi,
"À đúng rồi. Em vừa nhập được món hàng hay lắm."
Gã cất giọng oang oang như để che giấu sự ngượng ngùng.
"Nó tên là Sisma, anh nghe bao giờ chưa?"
Sau khi xác nhận không có ai ở hành lang, gã mở chiếc túi đeo chéo. Thứ mà gã rút ra bằng hai ngón tay có chữ "E" và "D" là một ống thuốc 10mg đựng trong hộp nhựa.
Sisma. Ông chưa nghe thấy bao giờ. Chắc là tiếng lóng. Trên nhãn có một hàng chữ Hangul nhỏ.
"Đây là một loại thuốc kỳ lạ. Không phải lúc nào cũng có tác dụng đâu ạ. Tỷ lệ phát huy tác dụng chính xác là năm mươi phần trăm. Cứ mười người thì có năm người tiêm vào mà chẳng có gì xảy ra."
Sakiyama cười khẩy. Sinh vật sống không phải là chương trình máy tính. Không thể nào có chuyện một loại thuốc lại phát huy tác dụng với tỷ lệ chính xác năm mươi phần trăm được.
"Bù lại, một khi đã có tác dụng thì hiệu quả của nó là tuyệt đối. Nghe nói có một gã sau khi tiêm Sisma vài giờ đã tự đập vỡ đầu mình, moi não ra rồi chết. Vì khoái cảm quá mãnh liệt, đến mức gã không còn cảm thấy ý nghĩa gì để sống tiếp nữa."
Eden dùng ngón tay có chữ "E" chỉ vào thái dương.
"Mày lấy thứ thuốc kỳ quặc đó ở đâu ra vậy?"
"Bí mật kinh doanh ạ."
"Bị lừa mua phải hàng dỏm rồi."
Sakiyama khịt mũi,
"Anh cũng nghĩ vậy à?"
Eden rũ vai, lè ra chiếc lưỡi chẻ đôi.
"Em cũng không biết nó có hiệu quả thật không nữa. Mà em cũng đâu thể tự mình thử được. Nếu có ai sẵn sàng thử dù có phải chết thì tốt quá."
Trong đầu ông chợt hiện lên hình ảnh Pepeko tả tơi. Nếu biến gã răng thưa thành "Ayaka" đời thứ hai, thì con ả bám đuôi đó cũng hết giá trị lợi dụng. Trước khi giết, thử nghiệm lâm sàng một chút cũng không tệ.
"Cái đó, bao nhiêu?"
Eden tròn mắt ngạc nhiên.
"Một vạn là được rồi ạ."
"Cho hai ống."
Eden vỗ tay, kêu lên "ú hố".
Nếu nó thực sự có tác dụng với xác suất năm mươi phần trăm, thì khi tiêm hai ống, xác suất có hiệu quả sẽ là 1/2 + (1/2)^2, tức là bảy mươi lăm phần trăm. Nếu chỉ để chơi bời thì cũng đủ rồi.
"Cảm ơn anh nhiều."
Ngay lúc ông đổi một tờ một vạn yên lấy hai ống thuốc, cánh cửa phòng 202 hé mở. Một người phụ nữ mặc áo khoác Gucci để mắt đến Eden, rồi thở dài với vẻ sốt ruột vì đã phải chờ đợi.
"À, nếu không moi được não ra thì đừng có khiếu nại em nhé."
Vội vàng kéo khóa chiếc túi đeo chéo, Eden chạy về phía căn phòng nơi đối tác giao dịch đang đợi.
2.4
Buổi sáng ở nhà Sakiyama lúc nào cũng bận rộn.
Nhưng sự vội vã của ngày hôm đó, ngày ba mươi tháng Tám, còn hơn hẳn ngày thường.
Mười hai giờ năm mươi phút chiều. Sau khi cạo râu kỹ hơn thường lệ và chỉnh lại cổ áo sơ mi Oxford, ông đi vào phòng khách, và mùi thơm quyến rũ của món bít tết thăn bò lông đen hấp rượu vang trắng đã tràn ngập khắp căn phòng.
"Ayaka, tắt TV đi. Bố, giấu bức ảnh gia đình ở cửa đi, xấu hổ lắm. Mẹ, đừng có kể mấy chuyện khổ sở trong giới giải trí nhé."
Mafuyu, đeo một chiếc vòng cổ mắt xích trông chững chạc hơn mọi khi, vừa súc miệng sùng sục vừa cất hộp Super Hyororin và Suzunahl vào sâu trong tủ bát.
"Chị cũng chẳng coi người khác ra gì còn gì," Ayaka vừa cằn nhằn vừa định tắt TV thì, "A, chị ơi. Hôm nay cung Xử Nữ nếu cứ cố đấm ăn xôi có thể sẽ phải hối hận đấy," cô trêu chọc chị gái như để trả đũa. Bị thu hút, ông nhìn vào TV, cung của ông xếp thứ tám. Vật phẩm may mắn là "giày mới".
"Mày thì cứ nghe lời thầy bói đến chết đi."
Mafuyu giật lấy điều khiển từ tay em gái, tắt TV rồi ném vào ngăn kéo. Ngay khi Kiki đặt thêm cà rốt glacé vào đĩa bít tết trên bàn, thì Bzzzt, điện thoại của Mafuyu rung lên.
"Haru bảo đến ga rồi. Con đi đón đây."
Mafuyu nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, rồi vội vã đi ra cửa.
"Đến nơi thì bấm chuông nhé."
Kiki vừa luồn tay vào dưới áo để cài móc áo nịt ngực vừa nói với ra. Cạch, sầm. Sakiyama bày mấy lon bia Đài Loan đã ướp lạnh lên bàn. Ayaka đang đứng trước gương bóc lớp da cháy nắng.
"Hôm nay, con có đi làm thêm không?"
"Nghỉ là chắc rồi ạ. Hơi đâu mà hầu hạ mấy lão say rượu."
Ayaka nói một câu không giống mình chút nào, và Kiki, với vòng eo thon gọn, nở một nụ cười gượng gạo.
Nhớ ra Mafuyu đã bảo giấu bức ảnh gia đình đi, ông đi ra cửa. Bức ảnh lồng trong khung được chụp năm ngoái, khi cả bốn người đi du lịch New York, tại đảo Staten.
Đã hai mươi năm kể từ khi kết hôn với Kiki. Gia đình mà ông yêu thương đang chuẩn bị thay đổi thành một hình thái mới. Ông đã xây dựng nên một gia đình tuyệt vời nhất, và đã bảo vệ nó cho đến tận ngày hôm nay.
Với tâm trạng tự hào, ông nhấc khung ảnh lên và với tay lên ngăn tủ phía trên kệ trang trí. Cửa tủ mở ra, đôi giày Ferragamo mà Sakiyama mới mua tháng trước rơi xuống. Ông vội buông tay khỏi khung ảnh và dùng cả hai tay đỡ lấy đế giày. Khung ảnh rơi xuống sàn, làm đổ lọ dầu thơm. Ông vội vàng dựng lọ dầu lên thì đầu gối va vào làm đổ chậu lô hội. Đất mùn văng tung tóe tạo ra một tiếng động lớn.
Nhìn cảnh tượng ở cửa ra vào như thể có một gã say vừa quậy phá, Sakiyama cười khổ. Ông dựng chậu cây dậy, cất khung ảnh và đôi giày vào tủ. Vật phẩm may mắn là giày mới, thật là một lời nói dối trắng trợn.
Ngay lúc ông dùng chiếc khăn tay ướt lau vệt bùn lầy nhầy trộn lẫn đất và dầu thơm, tiếng chuông cửa vang lên. Qua lớp kính mờ của cánh cửa, có thể thấy một bộ vest màu xám đậm. Đồng hồ chỉ đúng một giờ chiều.
Ông nhét chiếc khăn tay vào túi quần sau, vừa lúc Kiki và Ayaka vội vã đi tới. Họ đứng xếp hàng trên tấm thảm chùi chân với vẻ mặt căng thẳng.
"Sao có mùi đất nhỉ?"
Lờ đi câu nói sắc sảo của Ayaka, Sakiyama mở cửa.
"Chào mọi người ạ."
Người đàn ông mặc vest cúi đầu thật sâu.
"Cháu là Haru ạ. Lần đầu gặp mặt."
Gã nói với một giọng to một cách không tự nhiên, rồi từ từ ngẩng mặt lên.
Sakiyama sẽ không thể nào quên được khoảnh khắc ấy cho đến tận lúc chết.
"──Hả?"
Người đàn ông để mắt đến Sakiyama, miệng há hốc, khoe ra hàm răng thưa hoác.
"Chú không phải là ông chú cho cháu một vạn yên hôm qua sao ạ?"
Gã nói liến thoắng, rồi mặt đỏ bừng lên như chợt nhận ra.
"...Chuyện này là sao?"
Mafuyu đưa mắt qua lại giữa bố và người yêu.
Ông không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Để đề phòng vạn nhất có chuyện như thế này, trước khi đưa gã vào khách sạn, ông đã cố tình kiểm tra thẻ sinh viên của gã. Gã đàn ông này là Hinata Youkawa. Lẽ ra phải là một sinh viên hai mươi mốt tuổi, sống ở thành phố Nagori, theo học khoa thiết kế thị giác của trường chuyên môn nghệ thuật Nagori chứ.
"A, cái ở kia, có phải là bia Đài Loan hôm qua không ạ?"
Gã bước vào cửa, nhìn vào phòng khách.
"Cháu từng làm shipper nên giỏi nhớ mấy thứ bao bì lắm. Cái túi Budz đó, là cái chú để ở cửa phòng Ganesha đúng không ạ?"
Máu trong người ông như đông cứng lại.
Gã không có ý định che giấu, hay chỉ đơn giản là một thằng ngốc?
"...Ganesha, có phải là khách sạn có phòng giống như bệnh viện không?"
Kiki cũng nhớ cái tên đó. Dù hai người đến đó đã hai mươi hai năm trước, nhưng căn phòng đó không phải là thứ có thể dễ dàng quên đi.
"À ha. Chú đừng nói là chú tưởng cháu thật sự là đứa mồ côi không có người yêu nhé?" Gã bắt đầu cười, để lộ cả nướu. "Ai lại đi nói sự thật với một ông chú không có lông mày trông đáng sợ như vậy chứ."
Vậy thì cái thẻ sinh viên đó── ông định hỏi thì cảnh tượng đã thấy ở cầu thang khách sạn Budz vụt qua trong đầu. Những viên cảnh sát nhăn nhó hỏi chuyện nạn nhân. Một cô gái trẻ ôm chiếc túi tote.
Thằng này là một thằng vô lại chính hiệu. Nó không chỉ sờ mó ngực phụ nữ miễn phí, liếm dương vật của đàn ông vì tiền, mà còn ăn cắp vặt ở trung tâm thương mại.
"Chuyện gì thế này?" Mafuyu lẩm bẩm với khuôn mặt như sắp khóc. "Bố và Haru đã đi khách sạn à?" Cô mềm nhũn người, ngã phịch mông xuống bậc thềm đá.
"Giải thích đi chứ."
Như không thể chịu đựng được cảnh mẹ mình không nói nên lời, Ayaka lạnh lùng lên tiếng.
Ông nghe thấy tiếng gia đình vốn không một vết rạn nứt nhỏ, vỡ tan thành từng mảnh trong khoảnh khắc.