Để em nói lời tạm biệt

Lượt đọc: 37831 | 57 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3 (C)

--Chị đang đùa phải không ?--Mộng Mộng cười hỏi .

--Tôi không đùa với chị , chị phải về ngay --tôi nói .

Mộng Mộng nhanh chóng quay về nhưng đã không gặp mặt Thiết Hán lần cuối .

Vết đạn trên người anh được chứng thực do phía cảnh sát bắn ra . Hai tuần cảnh đầu tiên đấu súng với tên cướp không nhìn thấy Thiết Hán lên xe , họ cho rằng lên xe chỉ có tài xế và con tin . Cảnh sát chặn dường gần công viên nước nhận được thông báo , cũng cho rằng chỉ có hai con tin . Khi taxi dừng ở chướng ngại vật , tài xế taxi và con tin đã thừa cơ nhảy ra khỏi xe , lúc đó tài xế báo với cảnh sát trên xe còn một con tin , cảnh sát không nghe thấy , lúc đó trời rất tối , lại thêm Thiết Hán và tên cướp ngã ra băng ghế sau giằng co , hai cánh sát nổ súng đã không nhìn thấy trên xe còn một người thứ hai , thế là đứng ở cự ly xa xả đạn vào thùng xe , tên cướp trúng ba phát dạn chết tại chỗ , Thiết Hán trúng hai phát .

Thiết Hán lại bị đồng nghiệp của anh nổ súng giết chết , nguyện vọng cả đời anh là làm một cảnh sát tốt trừ gian diệt ác , giúp cho muôn dân .

Trong lễ tang của Thiết Hán , tôi nhìn thi thể của anh , trên cổ tay trái vẫn còn cột sợi dây màu đỏ . Đó chính là lời thề của anh và Mộng Mộng , kiếp này lỡ hẹn , họ đành chờ kiếp sau làm vợ chồng .

--Mộng Mộng ...--tôi thật không nghĩ ra lời nào để an ủi .

Mộng Mộng giơ tay ngăn không cho tôi nói tiếp , ngậm nước mắt nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay mình , nói :

--Kiếp sau anh sẽ nhận ra tôi , kiếp sau chúng tôi sẽ gặp lại .

Lòng tôi xót xa , khóc không thành tiếng .

--Chiếc đồng hồ này tôi đã đeo di Vancouver , tôi nên để lại cho anh .

--Anh sẽ không biến mất , không có loại vật chất nào biến mất trên đời này , anh chỉ chuyển hoá từ dạng này sang một loại vật chất khác , nói không chừng đó là hạt bụi trên vai chị --tôi nói .

Mộng Mộng nhìn lòng bàn tay mình , nói :

--Thế thì để anh đậu trên lòng bàn tay tôi đi !

Một mình Hiểu Giác đến tham dự tang lễ , tôi và anh đã nhiều năm không gặp , tôi nhìn anh đã không còn chút cảm giác nào .

Thi hài của Thiết Hán được đưa lên núi an táng , bụi mù tung bay , gió rít veo véo . Khi xuống núi , Hiểu Giác đi bên cạnh tôi .

--Em khoẻ không ? --anh hỏi tôi .

Tôi nhìn anh rất lâu nói :

--Đã không còn chút cảm giác nào rồi .

Tôi cho rằng , cả đời này tôi không thể nào quên anh , nhưng trong lúc này người ngự trị trong tim tôi lại là người đàn ông khác , tuy không biết anh ở đâu , nhưng tôi biết anh mới là tình yêu của tôi , anh sẽ không biến mất trên cõi đời và cả trong tim tôi .

--Cám ơn anh --tôi nói với Hiểu Giác .

--Cám ơn anh ? --anh ngẩn người .

--Anh khiến tôi biết cái gì là tình yêu . Nếu một người yêu bạn , không thể không tặng bạn tôn nghiêm .

Bộ dạng anh rất ngượng ngùng hố thẹn .

Thì ra anh đã không còn là ly rượu độc của tôi .

Tôi hỏi Mộng Mộng địa chỉ của siêu thị cao cấp ở Vancouver . Xin bảy ngày phép , tôi đến Vancouver lúc trời đang đổ tuyết . Mỗi sớm tôi chờ đợi ở ngoài cửa siêu thị đó , cho đến lúc siêu thị đóng cửa nếu Hải Minh ở trong đó , anh sẽ bước ra .

Tôi hỏi khắp nhân viên thâu ngân có thấy Hải Minh không . Trong mắt họ , dáng dấp của mỗi người Trung Quốc đều giống nhau , không ai nhớ ra anh .

Tôi viết một tờ giấy dán lên bảng thông báo của siêu thị , hy vọng anh nhìn thấy .

Hết phép , tôi phải trở về .

Mộng Mộng lần nữa lên sân khấu biểu diễn , bài hát mới tên là '''' Dang dở '''' Mộng Mộng đã khóc không thành tiếng trên sân khấu . Có lẽ Thiết Hán dã chuyển hóa thành giọt nước mắt của Mộng Mộng .

Ít nhất thì họ có thể yêu nhau vào kiếp sau . Nhưng tôi và Hải Minh , ngay cả kiếp này cũng không biết gặp được nhau không .

Hôm nay , tôi đến nhà Hải Minh , nữ giúp việc mở cửa cho tôi . Mọi thứ trong nhà giống như trước khi anh bỏ đi . Chồn hôi vẫn rầu rĩ đứng trên đầu giường như cũ . Anh đã nói chồn hôi này khi bị tấn công , sẽ phun ra dịch hôi đẩy lui kẻ địch . Anh bỏ đi không lời từ biệt , có lẽ phản ứng lại sự tấn công , chính tôi đã tổn thương anh ấy .

Tôi đi đến căn phòng mẹ anh ở dưới lầu , gõ cửa .

--Bác gái !

Mẹ anh nhìn tôi rất ngạc nhiên .

--Mời cô Khâu ngồi , đã lâu không gặp .

Tôi nhìn thấy cha của Hải Minh đang ngồi trên ghế .

Ông già hơn mẹ Hải Minh nhiều , sức khỏe yếu đi đứng bất tiện .

Khi bà nói chuyện với tôi , ông luôn nhìn bà thỉnh thoảng bà cũng thắm thiết liếc nhìn ông , họ kiếp sau vẫn sẽ là đôi vợ chồng .

--Xin lỗi , cháu biết cháu đường đột ...tôi nói .

--Không sao , thằng nhóc Hải Minh này ngang bướng lắm , nói đi thì đi , hồi nhỏ đã bỏ nhà di hoang một lần rồi .

--Anh có gửi thư về không ?

--Có gửi mấy tờ bưu ảnh --bà đáp .

Tôi mừng rỡ hỏi bà .

--Bác gái , cho cháu xem dược không ? Cháu biết mình không nên xem đồ của anh ấy , nhưng cháu thực sự muốn tìm anh ấy về .

--Được , để tôi lấy cho cô xem .

Bà lấy ba tờ bưu ảnh đưa tôi xem .

Tấm thứ nhất gửi vào năm ngoái , từ Nhật gửi về , không có địa chỉ , phong cảnh trong ảnh là núi Phú Sĩ , thời gian gửi là tháng 12 . Lẽ nào đêm đó anh có trọ trong phòng 606 , biết tôi muốn vào phòng nên anh bỏ đi ?

Tấm thứ hai là tại quảng trường Bragg , là ảnh từ Bragg gửi về , thời gian gửi là tháng ba năm nay , khi đó thời gian gửi là tháng ba năm nay , khi đó thời tiết rất lạnh , anh ở Bragg làm gì ?

''''Cha , mẹ , ở đây lạnh lắm , có phải Hương Cảng cũng rất lạnh phải không ? Con đã uống rượu , trong người ấm lắm , cha mẹ không cần lo lắng , giữ gìn sức khoẻ nhé '''' .

Anh viết thư như thế trên tấm bưu ảnh .

Tửu lượng anh kém lắm , anh lại uống rượu ở Bragg , thời tiết lạnh như thế , sống qua những ngày đó chắc chắn anh rất đau khổ , tại tôi có lỗi với anh .

Tờ thứ ba gửi vào tuần trước , địa chỉ điểm là San Francisco , nước Mỹ .

--Nó có gọi điện thoại về , nhưng không cho chúng tôi biết nó đang ở đâu --mẹ anh nói .

--Bác gái , nếu anh ấy gọi điện thoại về , nhờ bác bảo anh ấy cháu rất nhớ anh ấy , cháu thật sự rất nhớ anh ấy --tôi nghẹn ngào .

--Được rồi --bà nói --tôi cũng rất nhớ nó .

Tôi vội vã đến công ty du lịch mua vé bay sang San Francisco , có lẽ anh còn ở đó .

Dến thành phố San Francisco rồi , tôi nghĩ ra một kế mới , tôi tìm trong danh bạ điện thoại địa chỉ các tiệm bán mô hình ở San Francisco , đi tìm từng tiệm , từng tiệm , có thể Hải Minh xuất hiện ở tiệm mô hình .

Tôi nhìn thấy một chiếc chiến cơ F-15 đã lắp xong trưng bày trong một tiệm mô hình ở dường Louis lắp tuyệt dẹp .

--Chiến cơ này do ai lắp vậy ? tôi hỏi chủ tiệm .

--Là đưa cho người khác lắp , chúng tôi có một người lắp mô hình thuê , anh ta lắp đẹp lắm --chủ tiệm nói .

--Anh ấy là người Trung Quốc phải không ?

--Phải rồi ! Anh ấy là người Trung Quốc .

--Anh ấy tên gì ?

--Tôi chỉ biết tên tiếng Anh của anh ấy là Ming .

Hải Minh có tên tiếng Anh không nhỉ ? , nhưng sau khi đến cũng có thể đối tên tiếng Anh .

--Có phải anh ấy chỉ lắp chiến cơ ?

--Đúng rồi , anh ấy chỉ lắp chiến cơ .

--Ở đâu ? tôi truy hỏi chủ tiệm .

--Không biết , nhưng 11 giờ trưa mai , anh sẽ đến giao hàng .

Tôi ở trong khách sạn , cả đêm trằn trọc không ngủ '''' Có thể tìm được anh '''' tôi gọi điện thoại đường dài cho Mộng Mộng .

9 giờ tôi đến tiệm mô hình chờ anh , tôi sợ anh sẽ đến sớm .

Tôi mặc một bộ đồ đẹp nhất ở trong tiệm chờ anh . Hai năm rồi tôi không biết anh đã thay đổi như thế nào .

Qua 11 giờ , Hải Minh vẫn chưa đến .

12 giờ người lắp mô hình đến . Ông không phải là Hải Minh , ông là một người trung niên .

--Tại sao ông chỉ lắp chiến cơ ?--tôi hỏi . Ông ta lắc đầu nói :

--Chỉ thấy chiến cơ dễ lắp hơn chiến hạm . Tôi là người mới di dân , ở đây không kiếm được việc làm .

Thì ra là một lý do không thơ mộng .

Tôi thất vọng rời khỏi tiệm mô hình .

Một ngày trước khi đi , tôi ở trạm xe diện ngầm nhìn thấy thông báo tìm người . Chàng trai gặp gỡ cô gái hai lần trên xe , anh muốn quen cô , hai lần đều không dám mở lời . Sau khi xuống xe , anh lại hối hận , nhưng từ đó không gặp lại cô ấy . Thế là anh dán thông báo tìm cô ấy ở trạm xe điện ngầm , thông báo viết :

''''Bạn là cô ấy phải không ?

Chúng ta từng gặp nhau trong toa xe , ngồi sát bên nhau .

Mất đi rồi , tôi mới biết tiếc .

Đã không gặp nhau lần nữa .

Nụ cười cô ngọt ngào thế , bóp nghẹn tim tôi .

Có được trùng phùng không ?

Điện thoại của tôi....., tên tôi là Cơ Kỳ ''''

Đúng thế , mất đi rồi mới biết hối tiếc .

Tôi hỏi nhân viên xe điện , tôi có thể mua lại bảng thông báo này , anh bảo tờ thông báo tự in ấn phải cần thời gian , ngày mai tôi về Hương Cảng rồi làm sao in kịp . Tôi viết một tờ giấy , dán lên bảng thông báo tìm người . Tôi viết :

''''Chồn hôi .

Bạn đang ở dâu ?

Tôi đến tìm bạn đây .

Đến khi nào .

Chúng ta lại cùng ăn '''' mái tóc thiên sứ ?''''

Bạn đã nói vất chất không thể biến mất chỉ có thể chuyển hóa đến nơi nào ?

Bạn chuyển hoá đến nơi nào ?

Tôi đang tìm bạn .

Hải Minh sẽ biết dó là tôi .

Từ San Francisco về , tôi cùng Mộng Mộng ăn cơm , Mộng Mộng vừa từ Thái Lan trở về .

--Tìm một người ở chân trời góc bể , chị không thấy mệt sao ?--Mộng Mộng hỏi tôi .

--Phụ nữ có thể vì tình yêu làm những chuyện mà cô ta vốn không thể làm được --tôi đáp .

--Có một người để tìm cũng là rất tốt , ít nhất cũng có một tia hy vọng --Mộng Mộng buồn bã nói .

Tôi lại lần nữa dến nhà Hải Minh tìm mẹ anh ấy .

Bà đưa cho tôi hai tấm ảnh , một tấm từ Venezia gửi về , một tấm từ đảo Capri của Ý gửi về .

--Nói không chừng nó đang ở đó --mẹ anh nói .

Tháng 12 , tôi lấy phép năm đi Venezia trước . Đây là một thành phố tuyệt đẹp , trên phố có rất nhiều xưởng thuỷ tinh phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ .

--Có thể thổi một chiếc chiến cơ chồn hôi được không ?--Tôi hỏi một chủ tiệm trong phố dó , đồng thời vẽ chiến cơ chồn hôi đưa ông .

Ông lắc đầu .

--Cái này qúa phức tạp .

Tôi ngồi thuyền du lịch trên sông . Hải Minh có thể đến đâu được chứ ?

Tôi hỏi chủ thuyền , anh ta đáp chưa từng thấy qua người này .

Tôi biết anh không thể biến mất .

Sau khi rời khỏi Venezia , tôi đến Capri . Đây là một hòn đảo tuyệt đẹp , trên có rất nhiều căn nhà nhỏ , nước biển trong xanh .

Tôi loanh quanh trên bãi biển , mua một lọ nước khoáng , tôi viết một tờ giấy , nhét vào trong lọ , ném vào biển , nói không chừng Hải Minh đang ở trên hoang dảo sẽ nhận được .

Nói không chừng , anh đã yêu một cô gái khác , anh đã tìm dược màu xanh rực rỡ vốn không tìm được trên đời , dù nước biển Capri cũng không so nổi .

Rời khỏi Capri , tôi đi Bargg , anh đã từng ở đó gửi bưu ảnh vê .

Mùa đông ở Bargg rất lạnh , gió tuyết đầy trời , đang là âm 9 độ .

Tôi ở trong quán rượu ở cầu Charles .

Hôm nay là dêm Giáng sinh . Tôi đi suốt một ngày ở quảng trường vẫn không nhìn thấy Hải Minh . Trong một con hẻm nhỏ , tôi phát hiện một quán ăn bán mì sợi Ý , một đôi tình nhân ngồi gần cửa , đang ăn '''' mái tóc thiên sứ '''' .

Tôi bước vào quán ăn , thời tiết lạnh dến mũi mất cả cảm giác .

Tôi gọi một đĩa '''' mái tóc thiên sứ '''' giờ tôi mới phát hiện ''''mái tóc thiên sứ '''' ăn rất ngon .

--Có một người đàn ông Trung Quốc ăn '''' mái tóc thiên sứ '''' ở đây không ?--tôi hỏi cô phục vụ .

--Có người đàn ông Trung Quốc từng ba tuần liên tục đều đến đây ăn món đó --cô đáp .

--Dáng người đó thế nào ?--tôi hỏi .

--Dáng người nhỏ bé , tóc quăn tự nhiên , da rất trắng , độ 31-32 tuổi .

Thì ra anh đã 31-32 tuổi . Anh đi đã hai năm rồi, có lẽ tuổi tác này .

--Anh đến khi nào ?

--Năm ngoái , anh ta rất thích '''' mái tóc thiên sứ '''' ở đây .

Tôi viết một tờ giấy đưa cho cô .

--Nếu cô gặp lại người này , xin giúp tôi chuyển tờ giấy này cho anh ấy .

--Anh ấy là gì của chị ?--cô hỏi tôi .

--Là người mà tôi rất thương nhớ --tôi đáp .

Tôi rời qúan ăn , trở về khách sạn .

Tôi lấy từ trong vali ra chiếc vớ khổng lồ mà Hải Minh tặng tôi , tôi chui vào trong đó mà ngủ .

Tôi ôm hy vọng mà ngủ .

Thức dậy không nhìn thấy anh .

Lễ Giáng sinh năm nay , anh vẫn không chịu gặp tôi .

Tôi càng cảm giác được ngày này năm ngoái , anh ở trong gian phòng đó trên núi Phú Sĩ , tôi từng cảm thụ được hơi ấm của anh .

Chính tôi đã đuổi anh đi , tôi làm sao trách được ? Người học khoa học đều rất cố chấp .

Hai loại vật chất , chỉ cần nồng độ , năng lượng , vị trí phối hợp , thì có thể nảy sinh ra phản ứng , tôi đang ngây dại chờ đợi .

Mỗi khi nửa đêm thức giấc , tôi luôn rất sợ hãi :

Hải Minh còn sống không ? Hay là anh đã chết , chuyển hóa thành một hạt bụi , ngẫu nhiên đáp xuống vai tôi .

Tôi không nỡ phủi bụi trên vai mình .

Chân trời góc biển anh đang ở đâu ?

« Lùi
Tiến »