Để em nói lời tạm biệt

Lượt đọc: 37832 | 57 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
mái tóc thiên sứ

Hè đến rồi , tôi đến tiệm mô hình , tôi đã thành bạn của anh chủ tiệm .--Còn chưa tìm được Hải Minh sao ? Tờ giấy chị viết hơn hai năm trước vẫn còn để chỗ tôi --Chủ tiệm nói .

--Khi nào anh gặp anh ấy đưa tờ giấy giùm tôi --tôi nói .

--Hộp mô hình này có người chỉ định chị lắp nè --Chủ tiệm đem mô hình chiến cơ giao cho tôi .

--Chỉ định ?--tôi ngớ người .

--Chị đã lắp hai chiếc cho cô ấy , cô ấy rất thích , cho nên chỉ định chị lắp . Cô ấy chính là cô gái mỗi năm tặng chiến cơ cho bạn trai làm quà sinh nhật .

--Họ vẫn còn yêu nhau chứ ?

Chủ tiệm gật đầu .

--Tốt quá , chiếc này tôi lắp miễn phí --tôi nói .

Tôi đem hộp mô hình về nhà . Từ sau khi Hải Minh đi đến nay , tôi tiếp nhận công việc của anh , lắp mô hình cho người ta . Tôi từng hỏi anh khi nào thôi lắp mô hình , anh đáp khi tình yêu biến mất . Tôi không thể để tình yêu biến mất .

Rời khỏi tiệm mô hình , tôi mua một quyển sách , ngồi đọc trong qúan cafe , tại đây , chạm mặt TRình Diệp Ân , chỉ một mình cô ta .

Diệp Ân thấy tôi từ xa , đi đến ngồi xuống trước mặt tôi .

--Chị gặp Hiểu Giác không ?--cô ta hỏi tôi .

--Có chuyện gì ?

--Chúng tôi chia tay rồi , anh không nói với chị sao ?--cô ta buồn bã nói .

Tôi lắc đầu .

--Đã lâu lắm rồi tôi không gặp anh ấy .

--Anh ấy yêu một cô gái thua xa chị và tôi ! Diệp Ân bất mãn nói .

--Tôi làm sao dám so với chị ?--tôi bật cười .

Diệp Ân ngượng ngùng .

--Chưa từng có người đàn ông nào dám bỏ rơi tôi . Diệp Ân nói .

--Có lúc , chị chỉ còn cách vứt bỏ thôi --tôi nói .

Diệp Ân ngẩn người , câu nói này lúc xưa cô ta đã nói với tôi .

Diệp Ân xấu hổ trước mặt tôi , nhưng tôi không cảm thấy hả hê . Tất cả những gì liên quan đến Hiểu Giác tôi đã không còn cảm giác .

Từ Đắc Nhân kết hôn ngày 23 tháng 12 . Mộng Mộng đặc biệt từ Nhật trở về tham gia lễ cưới của anh ấy .

Ba năm nay , Mộng Mộng trở thành siêu sao ca nhạc châu Á , năm ngoái qua Nhật phát triển nghề nghiệp .

Mộng Mộng phiêu bạt bốn phương , lăn lộn đủ cảnh đời , nhưng trên cổ tay Mộng Mộng vẫn còn đeo sợi dây đỏ .

--Tôi vẫn không đành rửa tay , sợ rửa di lớp bụi trên da đi mất --Mộng Mộng nói .

--Tôi cũng không đành phủi đi hạt bụi trên vai --tôi nói .

Đắc Nhân cưới người cùng công ty , hôn lễ cử hành trong nhà thờ . Lần đầu tôi phát hiện , anh đã trưởng thành . Khi anh cặp tay cô dâu bước vào lễ đường , anh đầy vẻ vững vàng long trọng . Một chàng trai chỉ cần có một cô gái yêu mình , anh ta đều vững vàng rắn rỏi .

Hiểu Giác đến dự lễ cưới một mình .

Anh đưa cho tôi một tờ chi phiếu 300.000đ .

--Ý gì đây ?--tôi hỏi anh .

--Là tiền em cung cấp cho tôi học , tôi luôn muốn trả cho em một lần .

--Anh cầm về đi --tôi nhét tờ chi phiếu vào tay anh .

--Đây là nợ tôi thiếu em .

--Anh không nợ tôi , anh nói rất đúng . Khi tôi cung cấp cho anh ăn học chỉ là đầu tư , đầu tư tiền bạc cũng là đầu tư tình cảm . Đầu tư thất bại , không thể đòi tiền lại được , đúng không ? Tất cả đầu tư đều có nguy hiểm , khi đầu tư thì biết sẽ nhận hậu quả .

--Em thật khác trước --Anh đưa ánh mắt đầy nể phục nhìn tôi .

Tôi nhìn kỹ Hiểu Giác , tôi phát hiện khuôn mặt anh rất lớn , trán hẹp , lỗ tai rất nhỏ , khoảng cách giữa hai chân mày hẹp , cục cổ lồi to , râu rất thưa . Anh điển hình là một tội phạm bẩm sinh mà nhà tội phạm học Cesare Lombroso nghiên cứu ra . Thì ra người giống tội phạm không phải là cha tôi mà là anh ấy .

Trời ơi ! Trước kia tại sao tôi yêu anh ấy điên cuồng như thế ?

--Em không sao chứ ? --anh nhìn thấy tôi trố mắt nhìn anh .

--Không sao , có lẽ tôi không nên cung cấp cho anh ăn học , một người qúa cần tiền , bộ dạng biến thành thấp hèn --tôi nói .

--Tôi không từng nghĩ đến sẽ tổn thương em .

--Bỏ đi , anh không hiểu đau lòng thật sự như thế nào đâu .

Đau lòng thật sự chính là tôi đã phụ một chàng trai .

Sau khi tham dự hôn lễ xong , tôi di tìm mẹ của Hải Minh . Bà nói :

--Nó không còn gửi ảnh về nữa , nhưng nó có gọi điện thoại về .

--Nếu anh ấy muốn gặp cháu anh ấy sẽ trở về --tôi nói .

--Nó quá bướng bỉnh , không hiểu được những người chờ đợi nó đau lòng đến mức nào --mẹ anh nói .

--Đáng đời cho cháu !

--Tuổi trẻ của phụ nữ có giới hạn --bà nói .

--Anh đi rồi , cháu mới phát hiện anh ấy là người mà cháu yêu nhất , cháu từng cho rằng anh ấy chỉ là phao cứu sinh .

--Cuối cùng cháu yêu nó , cũng là chuyện tốt --bà nhìn chồng đang ngồi trên chiếc ghế bố nói .

Tôi đi lên một tầng lầu , bước vào nhà Hải Minh .

Tất cả giống như khi anh đi . Chiếc chồn hôi phủ đầy bụi , tôi không đành phủi xuống .

Người phiêu bạt chân trời , rất mau già , Hải Minh anh đang ở đâu ?

Đêm 24 tháng 12 , tôi ngủ trong chiếc vớ Noel , ông già Noel không đưa Hải Minh về cho tôi .

Đêm 25 tháng 12 , tôi tham dự liên hoan cuối năm do Phương Nguyên tổ chức tại quán ăn Ý mà tôi và Hải Minh trước kia thường đến .

Tôi gọi một đĩa '''' mái tóc thiên sứ '''' thiên sứ có lẽ sẽ mang anh về cho tôi .

--Còn đang chờ Hải Minh sao ?

Tôi gật đầu .

--Cô khẳng định anh sẽ trở về sao ?

--Tôi sẽ đi tìm mãi --tôi đáp .

--Cho nên ngày phép của tôi rất ý nghĩa --tôi nói .

--Anh ấy biết cô yêu anh ấy như thế , anh ấy sẽ trở về .

--Làm sao ông biết ?

--Hôm qua nằm mộng tôi gặp anh ta .

Ông nheo nheo mắt .

--Nói đùa hoài .

Làm sao dễ dàng sống qua những ngày tháng thấp thỏm trong lòng ? Tôi cuối cùng nhận ra , tình yêu vì nhớ nhung mà ngày sẽ càng tăng thêm .

Phần thưởng mà tôi rút trúng được là một mô hình chiến cơ .

Tôi ôm quà Giáng sinh rời khỏi qúan ăn , khi bước ra cửa , một người mặc áo màu xanh xám mỉm cười với tôi .

--Không thể nào .

Người đó bước qua đứng trước mặt tôi .

Không thể nào .

Anh không khác gì ba năm trước , chỉ có mái tóc rất dài , giống mái tóc thiên sứ .

Anh đứng trước mặt tôi , cổ quấn khăn quàng , tôi gần như nghe thấy hơi thở của anh .

--Hoan Nhi ....miệng anh phà khói trắng .

Anh là một con người thật .

Tôi nhào vào lòng anh . Anh ôm chặt tôi . Tôi không dám tin anh trở về .

Thần thoại chiếc vớ Noel thế mà có thật .

--Em rất nhớ anh --tôi nói .

--Anh cũng vậy .

--Anh trở lại làm gì ?--tôi giận anh .

--Anh còn nợ em một vật .

--Vật gì ?--tôi lấy ngạc nhiên .

Anh lấy trong túi ra một lọ không khí núi Phú Sĩ .

--Đây là lọ thứ ba mươi ba , em quên rồi sao ?

--Đêm Giáng sinh ba năm trước , có phải anh ở trong phòng 606 ở núi Phú Sĩ không ?

Anh không đáp lời tôi .

--Tại sao anh tránh mặt em ? Anh tàn nhẫn lắm .

--Anh cho rằng có thể anh không yêu em .

--Anh có thể --tôi nói .

--Không ! Không thể .

--Em cho rằng vĩnh viễn không trở về --tôi đưa tay phủi bụi trên vai , cuối cùng tôi có thể phủi bụi được rồi .

--Anh cũng cho rằng như thế --anh thắm thiết nhìn tôi .

--Em muốn thu hồi lời em nói ba năm trước .

--Câu nào ? anh hỏi tôi .

--Em hết cách yêu anh --tôi nói .

--Anh cũng muốn thu hồi câu nói hôm dó .

--Câu nào ?

--Em vốn không yêu anh --anh nói .

--Ai nói em yêu anh ?

--Phương Nguyên nói .

--Thì ra anh đã gặp Phương Nguyên , thế nên lúc nãy ông ta nói anh sẽ trở về . Nhưng anh trở về cũng không phải chuyện tốt .

--Tại sao ?

--Anh thất nghiệp rồi .

--Thất nghiệp ?--anh ngạc nhiên .

--Công việc lắp mô hình thuê của anh , em đã tiếp nhận rồi , hiện giờ có người chỉ định em lắp mô hình chiến cơ .

Anh cười sặc sụa .

--Em là rượu độc phải không ?--tôi hỏi anh .

Anh lắc đầu

--Do anh tình nguyện uống mà .

Anh lấy trong túi ra con hạc giấy tôi để lại trên núi Phú Sĩ , còn có mảnh giấy tôi lưu lại ở quán ăn Ý .

--Anh đều nhận được ?

--Anh cho rằng , em không thể đi tìm anh --anh nói .

--Em biết anh sẽ không biến mất , anh đã nói tất cả vật chất đều không biến mất trên đời , chỉ có thể chuyển hoá thành một vật chất khác .

--Anh còn đi nữa không ?--tôi hỏi anh .

Anh đang muốn mở miệng ,tôi chặn anh nói tiếp .

--Lần sau anh còn muốn đi hãy để em nói lời tạm biệt trước .

--Tại sao ? anh hỏi tôi .

Tôi chui vào trong áo khoác của anh nói .

--Người nói tạm biệt trước vĩnh viễn chiếm thượng phong

Hết

« Lùi
Tiến »