Đêm Dạ Vũ

Lượt đọc: 303787 | 476 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Tan giờ học , Nhất Phương xuống sân lấy xe . Cô chợt nhăn mặt khi thấy bánh xe xẹp đến mức không còn chút hơi . Tự nhiên thấy xuống tinh thần . Cô dắt xe ra đường tìm chỗ vá . Giờ này mà tìm được chỗ sửa là cả một vấn đề , thật muốn khóc được.

- Xe làm sao vậy Phương ?

Nhất Phương quay lại . Triệu Nguyên đang dừng lại , anh ngồi yên trên yên nhìn bánh xe sau của Nhất Phương . Rồi bước xuống:

- Đứng đây chờ và đưa xe cho tôi , tôi đến gởi đàng kia sửa cho.

Nhất Phương không còn cách nào hơn là đồng ý . Cô đứng giữ xe cho Triệu Nguyên . một lát hắn quay lại:

- Mình tìm một quán ngồi chờ . Đứng giữa đường kỳ lắm . Có đồng ý không ?

Thấy Nhất Phương cứ nhìn mình . Triệu Nguyên mỉm cười:

- Hay là sợ tôi quá nên phải đề phòng ?

Cách nói làm Nhất Phương nhớ lại mối quan hệ căng thẳng giữa hai người lúc trước , tự nhiên cô phì cười:

- Người ta bảo tránh voi chẳng hổ mặt . Cho nên tôi có tránh anh cũng không đáng bị cười đâu.

- Tôi đáng sợ đến vậy sao ?

- Dĩ nhiên.

Triệu Nguyên dắt xe từ tay cô . Ngồi lên yên đề máy . Nhất Phương nhảy phóc lên phía sau . Làm chiếc xe bị lạng đi . Cô bụm miệng cười mắt liếc nhìn Triệu Nguyên chờ xem anh phản ứng ra sao . Anh quay lại , từ tốn:

- Cô như vậy , thảo nào cứ phải sửa xe hoài . Bây giờ tôi mới hiểu.

- Hứ.

Nhất Phương quê quá nên không biết nói cái gì cho đỡ ngượng . Cô có tật nhảy nhót quen rồi , làm sao mà nhớ nổi lúc nào cần phải thùy mị đoan trang . Với ai thì phớt lờ được , chứ với Triệu Nguyên thì thì . . . Ờ , cô công nhận là rất ngán . Chả biết tại sao lại như vậy nữa . Có lẽ vì anh là người duy nhất biết cách bẻ gãy những trận nổi loạn của cô.

Cả hai ngồi đối diện nhau trong quán nước , Triệu Nguyên quậy ly nước , đẩy về phía cô:

- Uống đi , cứ bình tĩnh nhé.

Nhất Phương nguýt dài:

- Xí , ở trong quán thế này anh có thể làm gì được tôi . Đừng có hù.

- Vậy hả ? Nhưng biết đâu đấy.

- Này , anh không định chơi trò "án treo" với tôi như lần đó chứ.

- Làm gì có , tôi đã nói rồi . Nam nhi đại trượng phu đâu có để bụng trả thù con gái.

- Đúng rồi , đâu có trả thù . Hù cho hết hồn chơi chứ trả thù làm gì . Đại trượng phu mà.

Cái nguýt của cô làm Triệu Nguyên bật cười . Anh hơi nheo mắt:

- Tới giờ tôi cứ tự hỏi hoài mà vẫn không hiểu được , tại sao cô thích chọn tôi làm đối tượng để chọc phá vậy ? Kiếp trước tôi có nợ cô gì không ?

Nhất Phương hơi nghiêng đầu nghĩ nghĩ . Cô phát hiện anh có tật hay nheo nheo mắt khi nói . Nếu Triệu Nguyên là diễn viên điện ảnh thì cử chỉ đó chắc làm cho bọn con gái rụng tim dài dài . Cũng may là anh chưa bước lên màn ảnh . Nhưng dù sao thì cử chỉ đặc biết đó cũng gây cho cô ấn tượng hay hay . Cô hếch hếch mũi , nói không đắn đo:

- Kiếp trước có là chủ nợ của anh hay không tôi không biết . Nhưng không hiểu sao tôi thích chọc ghẹo anh . Anh càng giống ông cụ thì tôi càng thích chọc . Vui lắm.

- Tôi nghĩ người yêu của cô chắc đã từng khốn khổ vì cô . Không biết đó là cái may hay cái rủi của ảnh . Bị người khác làm đau đầu không dễ chịu tí nào . Nhất là người đó lại là phân nửa của mình.

Như bị giọt nước lạnh rơi xuống mặt . Nhất Phương ngồi im , nụ cười tắt ngấm trên môi . Khi có bạn bè hay một cuộc vui , cô luôn tránh không nghĩ tới anh và đã thành công . Tự nhiên cô nhận thức hết sự nhục nhã của mình . Triệu Nguyên cứ tưởng ai yêu cô thì sẽ yêu đắm đuối hết mình như mọi người vẫn tưởng . Vậy mà thực tế , cô đang bị Thường Sơn và bạn cô phản bội , bị xem như một trò đùa.

Trong một phút mất cả bình tĩnh , cô quát nhỏ:

- Đừng nhắc đến họ nữa . Tôi không có người yêu.

Triệu Nguyên nhìn cô . Trong mắt lóe lên sự ngạc nhiên , tò mò . Nhưng anh dập tắt ánh lửa đó ngay . Anh nhìn đi nơi khác . Cử chỉ từ tốn . Thậm chí rất vô tư:

- Nếu tôi có làm cô nhớ chuyện bực mình , thì đó là vô tình , hoàn toàn là vậy . Mình đừng nhớ tới nó nữa nghe Phương ?

Nhất Phương cúi xuống ly nước . Khẽ quậy những viên đá nhỏ . Cô chợt cười một mình , nụ cười như ngạo mạn , coi khinh . Tại sao cô lại để con người không ra gì làm mình gục ngã nhỉ ?

Cô ngước lên . Bắt gặp cái nhìn chăm chú của Triệu Nguyên . Nụ cười trên môi cô dịu lại . Cô định mở miệng thì anh giơ tay như ngăn lại:

- Cô có thích bản này không ? Nghe thử xem.

Nhất Phương ngồi yên , chú ý nghe . Mắt cô chợt sáng lên . Rồi buột miệng hát theo:

- "Lạnh lùng sương rơi heo may . Buồn ngơ ngác bóng chim bay , mây tím giăng sầu đó đây . Ngày đi chiều mang sầu tới , làn sương chiều thu lả lơi , tiếng mưa rơi đều trên lối . . . "

Nhất Phương chợt ngừng lại , cau trán như cố nhớ:

- Gì nữa nhỉ ?

Triệu Nguyên nghiêng đầu . Tay gõ nhịp trên bàn , hát tiếp nho nhỏ:

- "Người về gieo thương với nhớ , lòng người lữ thứ bơ vơ , nghe lá hoa rụng xác xơ . . . ".

Nhất Phương lẩm nhẩm theo anh . Cả hai say sưa hát hết bản nhạc . Rồi nhìn nhau cười . Triệu Nguyên điềm đạm:

- Cô cũng nhớ bài đó sao ?

Mắt Nhất Phương lấp lánh:

- Tôi cũng không biết tại sao tôi thuộc bài đó . Hình như sau này không nghe ai hát nữa . Anh thích bài đó lắm hả ?

- Rất thích.

- Giống tôi ghê . Tôi cũng thích lắm.

- Cô thích hát karaoke không ?

- Tôi mê lắm.

- Vậy thì tại sao chúng ta không đi hát nhỉ.

- Đi ngay bây giờ à ?

- Dĩ nhiên.

- Ồ , vậy thì đi nào.

Nhất Phương nói xong là đứng dậy . Triệu Nguyên dằn tiền trên bàn rồi kéo tay cô ra khỏi quán . Anh đưa Nhất Phương vào một nhà hàng karaoke sang trọng . Từ xa , cô tiếp tân đã thấy anh . Cô gật đầu chào với một nụ cười ngọt ngào:

- Lâu quá anh Nguyên mới tới - Cô quay qua Nhất Phương , nhìn nhìn như đánh giá - Người yêu anh Nguyên đây hả ? Vậy mà bây giờ anh mới giới thiệu.

Triệu Nguyên vẫn không trả lời . Anh lẳng lặng đi sau cô tiếp tân vào phòng , phớt tỉnh trước cái nhìn dò hỏi của Nhất Phương.

Cô gái vẫn hỏi chuyện Triệu Nguyên không ngớt . Hình như đây là địa điểm quen thuộc của Triệu Nguyên nên anh có vẻ thông thạo:

- Vẫn phòng cũ nghe Chi.

- Tất nhiên rồi . Phòng đó đã có người đặt . Nhưng bây giờ em ưu tiên cho anh đó.

Cô đưa hai người vào căn phòng ngay dãy đầu tiên rồi rút lui . Nhất Phương nhìn quanh . Cô thích lắm , ngồi ở đây có thể nhìn thấy mọi hoạt động ngoài vườn.

Triệu Nguyên nhìn chọn bài hát . Cô vẫn loay hoay chưa biết chọn bài nào thì màn hình đã hiện lên bài "Thu Ca" . Nhất Phương ngạc nhiên:

- Trời ơi , anh thuộc cả mã số nữa hả ?

- Chỉ vài bài một thôi.

Triệu Nguyên đề nghị:

- Song ca bài này nhé.

- OK.

Nhất Phương hăng hái cầm micro , say sưa hát . Giọng cô trong vắt , véo von bên cạnh giọng nam trầm của Triệu Nguyên cứ như một cặp song ca điêu luyện.

Đôi lúc nhìn ra ngoài , Nhất Phương nhận thấy những bóng áo dài của những cô tiếp tân cứ thấp thoáng ngoài hành lang . Hình như họ cố ý qua lại phòng cô như để xem mặt "người yêu anh Nguyên" . Cô tò mò quay qua nhìn Triệu Nguyên . Anh làm như không nhận thấy , vẫn điềm tĩnh nhìn lên màn hình.

Khi hết bản nhạc . Nhất Phương chưa nghĩ ra bài gì thì Triệu Nguyên đã bấm mã số . Màn hình hiện lên bài "Nam bộ kháng chiến" . Nhất Phương tròn xoe mắt nhìn Triệu Nguyên . Cảm thấy buồn cười . Anh mà cũng thích những bản nhạc như vậy sao ? Cô tưởng chỉ có một mình cô là khác người chứ.

Nhất Phương chưa kịp nhận xét thì giọng Triệu Nguyên đã vang lên , trầm , hùng , sôi nổi . Nhất Phương như bị cuốn theo . Cô hăng hái cầm micro hát theo . Dứt bản nhạc . Cô quay qua Triệu Nguyên thì anh cũng đang quay qua cô . Cả hai cùng nói một lượt:

- Trường Sơn đông Trường Sơn tây.

Cả hai im bặt . Rồi cùng bật cười . Sao lại có tư tưởng trùng nhau vậy nhỉ ? Triệu Nguyên mỉm cười bấm mã số . Cả hai lại song ca lần nữa . một lát sau Nhất Phương chợt giật mình . Nãy giờ cô và Triệu Nguyên đã hát đến gần hai tiếng đồng hồ . Cô quýnh quáng:

- Chết rồi anh Nguyên , tôi phải về để lấy xe nữa chứ.

- Không sao , lát nữa tôi đưa Phương về.

- Nhưng còn xe tôi thì sao . Tôi sợ giờ này họ nghỉ rồi.

- Thì mai lấy . Cô đừng có quýnh lên như vậy . Không sao đâu.

- Sáng mai tôi còn phải đi học.

Triệu Nguyên vẫn tỉnh bơ:

- Tôi sẽ đưa cô đi . Buổi sáng đi làm tôi ghé qua đón cô.

- Thôi cũng được.

Nhất Phương cảm thấy yên tâm . Cô lại cầm micro lên . Nhưng Triệu Nguyên cản lại:

- Hát liên tục hai giờ cô không thấy mệt sao ?

- Không hề . Tôi có thể hát và nhảy suốt đêm đấy.

Triệu Nguyên mỉm cười , cầm micro trên tay cô đặt xuống bàn , rồi kéo cô đứng lên.

- Nhưng cô không được để mất sức . Chơi cái gì cũng giới hạn thôi . Tôi thấy hình như cô không hề biết giữ sức khỏe của mình.

- Hừm . . . anh nói sao giống mẹ tôi quá . Mẹ tôi cũng hay ca cẩm tôi như vậy đấy.

- Vậy ha . Vậy thì cô càng phải về sớm . Tôi không thích để mẹ cô thấy tôi là bạn xấu của cô.

- Hát thêm vài bài nữa vậy.

- Không được.

Triệu Nguyên cương quyết lôi Nhất Phương ra cửa . Cô cũng không phản ứng . Khi ra ngoài đường rồi , Nhất Phương chợt cười rúc rích:

- Anh mà cũng thích mấy bản nhạc kháng chiến hả . Tôi ngạc nhiên ghê.

- Cô cũng làm tôi ngạc nhiên . Tôi nghĩ cô thích nhạc ngoại hơn.

- Tôi mê lắm . Nhất là nhạc Rock . Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn thích mấy bản nhạc kháng chiến . Nó trữ tình theo cách khác.

- Nó làm mình cảm thấy tâm hồn được nâng lên . Nói chung là đậm tinh thần dân tộc.

- Đúng đấy , đúng đấy.

Triệu Nguyên hơi nghiêng người ra sau . Chìa tay ra:

- Bắt tay một cái nào.

Nhất Phương nắm tay anh , lắc mạnh:

- Không mấy khi tìm được người tri kỷ . Tối nay tôi bỗng nhận ra tôi với anh có nhiều ý thích rất giống nhau . Sao lúc trước tôi nỡ nào phá phách anh nhỉ . Thật là hối hận.

Triệu Nguyên hơi nheo mắt:

- Cô khỏi phải hối hận . Vì cô cũng bị tôi tra tấn tinh thần nhiều phen rồi . Kể như hòa nhé.

- OK . Tôi hứa từ đây về sau sẽ không nặng tay với anh nữa đâu.

- Thật là cảm động - Triệu Nguyên nói như hài hước . Rồi đề nghị - Mình tìm một cái gì đó ăn đi . Cô thích ăn gì ?

Nhất Phương nghĩ nghĩ một lát . Rồi kéo nhẹ áo anh:

- Anh quay lại đi . Đến chỗ này có cháo ngon lắm.

Triệu Nguyên không hỏi gì . Quay xe quẹo sang ngã tư bên kia đường . Chạy một đoạn , Nhất Phương lại kéo kéo áo anh:

- Tới rồi kìa , ngừng lại đi.

Triệu Nguyên thắng xe . Anh nhướng mắt nhìn quán cháo ở góc đường . Rồi nhìn Nhất Phương . Nhưng không nói gì đây có vẻ là quán của những người hay nhậu . Cô vào đây làm gì ?

Nhất Phương liếc liếc thăm dò phản ứng của Triệu Nguyên , thấy vẻ mặt tỉnh bơ của anh . Cô yên tâm bước vào quán.

Khi người chạy bàn đặt hai tô cháo trước mặt , Nhất Phương cười mím nhìn Triệu Nguyên:

- Anh có thích ăn phèo không . Ăn nhé ? - Rồi cô quay qua người chạy bàn - Chị cho anh này thêm một dĩa nữa.

Triệu Nguyên hơi nhướng mắt . Nhưng lập tức anh tỉnh bơ ngay . Khi chiếc dĩa được mang tới . Anh cười cười trút hết phèo vào tô của Nhất Phương . Cô tròn mắt:

- Sao anh không ăn ?

Triệu Nguyên cầm muỗng cháo , nhấm nháp:

- Cô thích ăn món này lắm hả ?

- Ừ , ờ . . . cũng không thích lắm.

- Vậy hả ?

Thấy nụ cười thấp thoáng trên môi anh . Nhất Phương nhột nhạt:

- Anh cười cái gì vậy ?

- Đâu có , ăn tiếp đi.

Nhất Phương ăn hết những miếng phèo . Nhưng cháo thì vẫn còn nguyên . Cô đẩy tô ra xa:

- Không ăn nữa.

Cô uống ngụm nước rồi rút khăn ra lau mặt . Triệu Nguyên khoanh tay trên bàn . Hơi nghiêng người tới nhìn cô:

- Nếu thích ăn món đó , cô có thể nói với tôi . Tôi sẽ đưa cô tới một quán hợp với mình . Tội gì phải đến đây mượn cớ ăn cháo.

Nhất Phương đỏ mặt:

- Sao anh biết tôi làm bộ ?

Triệu Nguyên hỏi gặng:

- Nhưng có không ? Này , ăn món đó hơi lạ một chút . Nhưng có gì đâu mà mắc cỡ.

Mặt Nhất Phương vẫn đỏ bừng . Cô ngó lảng ra chỗ khác , rồi nói như thú nhận:

- Tôi thích ăn cái đó lắm . Nhưng không dám rủ ai đi . Tôi sợ họ cười , vì con gái mà ăn những món nhậu của đàn ông.

Triệu Nguyên không kìm được , anh ngả người ra sau cười rung cả vai . Nhất Phương quê muốn chui xuống đất . Cô ngồi yên , chiếc khăn bụm miệng và mắt cụp xuống bàn . Triệu Nguyên cố tình yên lặng để trêu cô . Lần đầu tiên anh thấy cô xấu hổ như vậy . một cô gái sinh động hoạt bát như cô mà lại mắc cỡ vì một chuyện vớ vẩn . Thật là đáng yêu đó chứ.

Anh gọi tính tiền . Rồi vỗ nhẹ tay Nhất Phương , nói như nghiêm chỉnh:

- Bây giờ về nhé . Hôm nào tôi sẽ rủ cô đi ăn nữa . Chịu không ?

Nhất Phương ngước lên , rồi lườm anh như vẫn còn ngượng ngập:

- Ăn để bị anh cười nữa hả ? Không dám đâu.

- Sao lại cười nhỉ ? Suy cho cùng thì ai cũng có sở thích riêng chứ.

Nhất Phương không trả lời . Triệu Nguyên thật là dễ sợ . Không có gì giấu được anh cả . Cô có cảm tưởng anh luôn hiểu cô nghĩ gì . Muốn cái gì . Và mặc dù có chế giễu , anh vẫn luôn đồng tình với cô . Kể cả những ý muốn kỳ quặc của cô.

Nhưng phải thừa nhận là đi chơi với Triệu Nguyên rất thú vị , anh có thể vừa là bạn , vừa là một người anh . Và điều cuốn hút cô nhất là anh không hề ngán cô như những tên con trai khác . Có một người bạn như vậy thật là thích.

Triệu Nguyên đưa cô về ký túc xá thì cũng vừa lúc Thường Sơn thắng xe ở một khoảng hơi xa cổng . Bảo Trâm bước xuống xe . Thấy cô , cả hai đứng như chết sững . Nhất Phương cũng đứng yên nhìn họ . Mặt cô tái đi , môi run lên . Cô vội quay lại Triệu Nguyên . Cố trấn tĩnh:

- Anh về đi . Bye nhé.

Nói rồi cô quay người bỏ vào trong . Thường Sơn vẫn đứng đó . Mắt nhìn Triệu Nguyên chằm chằm . Tia mắt của một người đang nhìn tình địch . Triệu Nguyên khè nhún vai lơ đãng . Rồi phóng xe đi.

Bảo Trâm nhìn Thường Sơn . Khuôn mặt phừng phừng của anh như một vết dao đâm vào tim cô . Anh ghen đến vậy sao ? Vậy mà cô tưởng . ..

Thường Sơn lập tức trao xe cho Bảo Trâm:

- Em giữ giùm anh.

Không đợi cô phản ứng , anh đi nhanh vào ký túc xá . Bảo Trâm mím môi dẫn xe đến chỗ gởi rồi đi theo anh.

Thường Sơn phóng ba bốn bậc thang đuổi theo Nhất Phương . Anh bắt được cô ở lầu 2:

- Phương , anh muốn giải thích.

Không như Thường Sơn nghĩ , Nhất Phương không đùng đùng bỏ đi , cũng không giãy giụa thoát khỏi tay anh . Cô đứng yên nhìn anh như người lạ:

- Chuyện gì vậy ?

- Anh muốn giải thích chuyện lúc nãy . Thật ra anh tới tìm em , nhưng không gặp . Và tụi anh chỉ đi uống cà phê nói chuyện.

"Tụi anh ! " Nhất Phương giận run lên . hai người coi như là một rồi sao ? Cô cười nhạt:

- Đó là chuyện riêng của hai người . Tôi không thích xen vào chuyện người khác . Tính tôi ghét nhất là tò mò . Bây giờ anh buông tôi được chưa ?

Thường Sơn lắc đầu , cố thuyết phục:

- Thật ra chuyện không như em nghĩ đâu . Anh . . . anh thật không biết nói sao . Nhưng không đến mức như em nghĩ . Tốt hơn hết mình xuống dưới nói chuyện đi . Hoặc là lên phòng em.

- Không bao giờ . Tôi không thích liên can tới anh nữa . Xem như chia tay nhé ! Mai mốt đừng tìm tôi.

Thái đội bình tĩnh dửng dưng của cô làm Thường Sơn muốn phát điên . Anh lắc mạnh tay cô:

- Em muốn chia tay . Em bảo anh không liên can tới em , vì em có tình cảm khác vui hơn . Đúng không ? Anh ta là gì của em , nói đi.

Nhất Phương ngước mặt lên , cười lạnh :

- Vậy Bảo Trâm là gì của anh vậy ? Tôi nghĩ quan hệ của chúng tôi cũng giống như anh vậy . Đừng tò mò nghe.

Nhưng không còn biết mình làm gì . Thường Sơn xô mạnh cô ra . Nhất Phương ngã dựa vào tường . Đau muốn nín thở . Cô xoa xoa vai , không hề tỏ vẻ đau đớn hay giận dữ , chỉ thản nhiên nhìn anh , rồi đi lên cầu thang . Thường Sơn phóng theo chặn cô lại :

- Em đừng có làm anh căng thẳng nữa . Thật ra em muốn gì . Nói đi.

- Muốn chia tay với anh.

- Không được . Anh không chấp nhận như vậy . Anh không phải là con mèo của em , thích thì em giữ , không thích thì quăng ra đường . Coi chừng anh giết em đó.

- Anh làm được chuyện đó sao ? Xin mời

Cô cương quyết xô anh ra xa , làm Thường Sơn loạng choạng rơi xuống mấy bậc thang . Anh phải vịn tường cho khỏi ngã . Nhìn Nhất Phương chạy nhanh lên lầu trên . Anh mím môi đuổi theo cô . Nhưng cánh tay anh chợt bị giữ lại . Rồi Bảo Trâm đứng trước mặt anh . Đôi mắt đầy oán hận , tuyệt vọng :

- Anh định nói gì với nó ? Anh ghen đến mức vậy sao . Em thật không ngờ

Thường Sơn mệt mõi gỡ tay cô ra :

- Anh chán ngán lắm rồi . Để anh yên.

Bảo Trâm đứng ở đầu cầu thang , nhìn Thường Sơn đi xuống . Cô dựa tường nhắm nghiền mắt . Không biết nên khóc hay nên la hét cho vơi nỗi thống khổ của mình

Nhất Phương đã biết rồi . Cô sẽ xử trí ra sao đây.

Cô lê bước lên phòng , lòng trĩu nặng và tâm trạng hoang mang , đối phó . một trận mắng nhiếc , sỉ nhục , bạn bè chứng kiến . một trận cuồng phong đo6 ? nhào sách ở bàn ghế . Những hình ảnh tưởng tượng làm cô ngao ngán . Nhưng không thể không đối mặt

Ngoài sự tưởng tượng của cô , phản ứng của Nhất Phương là sự lặng yên , bình thản như mọi lần khác . Thậm chí nói chuyện thản nhiên với bạn bè trong phòng

Bảo Trâm vụt hiểu ra . Thì ra Nhất Phương đã biết chuyện này , biết từ lâu lắm . Chỉ có cô là ngờ nghệch mà thôi.

Bảo Trâm nằm chết đi trên giường . Thái độ của Nhất Phương làm cô vừa nể phục , vừa xấu hổ tê tái . Đến mức thế này có thể làm gì khác hơn là bỏ đi.

Suốt hai ngày cô bỏ học đi tìm nhà trọ mới . Chiều nay cô tìm được một chỗ trong hẻm . Tương đối vắng và xa trường . Cô muốn những tháng cuối cùng của cuộc sống sinh viên là những ngày trốn chạy . Xấu hổ qúa rồi , làm sao có thể gặp bạn bè trong phòng chứ.

Bảo Trâm theo người chủ nhà đi lên một căn gác nhỏ và nóng nực . Cô đứng dựa của nhìn quanh.

- Chỉ có mình con ở đây thôi hả bác ?

- Đâu có , còn hai cô kia nữa . Tuần sau mới dọn tới . Hên cho cô đó nghe . Nhà tôi chỉ còn một chỗ thôi.

Thấy Bảo Trâm cứ nhìn mãi một gốc . Bà đi xuống :

- Cô cứ ở đây tính toán lại đi . Tôi xuống có công chuyện một chút

Bảo Trâm ngồi bệt xuống sàn . Sự yên vắng làm cô chán nản kỳ lạ . một nỗi lo sợ mới vụt xuất hiện . Nếu cô bỏ đi là cô đã chấp nhận thau thiệt . Chấp nhận mất Thường Sơn sao ?

Cô chợt đứng bật dậy . Không thể được . Dù bạn bè trong phòng có cười ngạo khinh ghét . Cô cũng mặt kệ . Chỉ cần có thể theo dõi mối quan hệ của Nhất Phương . Dù muốn dù không cô cũng phải đối đầu mà giành giật . Cô đã hy sinh qúa nhiều cho Thường Sơn , làm sao có thể buông tay chịu thua chứ.

Bảo Trâm bỏ về ký túc xá , cương quyết ở lại đến cùng . Cô mà bỏ đi chẳng khác nào buông tay trả lại Thường Sơn lại cho Nhất Phương . Cô không ngốc.

Buối chiều cô đến tìm Thường Sơn . Nhưng anh không có ở nhà . Cô về ký túx cá . Thấy Nhất Phương vẫn còn ngủ . Cô thở ra nhẹ nhõm . Rồi mệt mỏi ngã xuống giường ngủ thiếp đi .

« Lùi
Tiến »