
Ngay thứ hai trong bóng tối, chúng tập hợp họ lại. Những người giỏi nhất và lanh lợi nhất: tất cả những người đương quyền, đám nhà giàu, nhóm thế lực.
Các nhà lập pháp và CEO, trùm sò và học giả, đám nổi loạn và những nhân vật nổi tiếng rất được yêu mến. Không ai trở về; tất cả đều bị giết, bị tiêu diệt. Họ bị hành quyết chóng vánh, công khai và tàn bạo.
Mỗi lĩnh vực chỉ có vài chuyên gia được chừa ra, còn lại mọi nhà lãnh đạo đều bị trừ khử. Từ River House, Dakota, Beresford, những kẻ bị nguyền rủa và đám bè đảng cùng giuộc hành tiến ra ngoài. Tất cả bị bắt, bị lùa vào những điểm tập trung lớn ở các trung tâm trên khắp thế giới, như National Mall ở Washington DC, đường Nam Kinh ở Thượng Hải, quảng trường Đỏ của Matxcơva, sân vận động Cape Town và Công viên Trung tâm ở thành phố New York. Tại đó, họ bị loại bỏ trong cảnh tàn sát kinh hoàng.
Người ta đồn là hơn một nghìn Strigoi đã hoành hành điên cuồng dọc Lexington, tấn công mọi tòa nhà quanh công viên Gramercy. Các đề nghị cống tiền hay cấp đặc ân đều bị lờ đi. Những đôi tay mềm mại được chăm sóc cẩn thận van nài cầu khẩn. Cơ thể họ co giật - treo lơ lửng dưới các cột đèn dọc đại lộ Madison. Tại quảng trường Thời đại, những giàn thiêu xác cao sáu mét đốt đống da thịt rám nắng vốn được nuông chiều. Bốc mùi như thịt nướng, tầng lớp tinh hoa của Manhattan soi sáng những con phố vắng hoe, những cửa hàng đóng im ỉm - MỌI THỨ PHẢI RA ĐI - và các siêu màn hình LED câm lặng.
Chúa Tề rõ ràng đã tính toán chính xác độ cân bằng, chuẩn con số ma cà rồng cần tới để thiết lập quyền thống trị mà không chèn ép thái quá nguồn máu; cách tiếp cận của nó có phương pháp và quả thực rất chính xác về mặt toán học. Người già và người ốm yếu cũng bị gom lại và trừ khử. Đây là một cuộc thanh trừng và nổi dậy. Chừng một phần ba dân số bị tiêu diệt trong khoảng thời gian bảy mươi hai giờ mà từ đấy trở đi được gọi chung là "Đêm Số Không".
Bầy đàn bọn chúng kiểm soát các con phố. Cảnh sát chống bạo động, SWAT™ [1] , quân đội Mỹ - dòng thủy triều quái vật vượt mặt tất cả bọn họ. Những kẻ quy phục, những kẻ tự đầu hàng được giữ làm lính gác và quân canh giữ.
Kế hoạch của Chúa Tề thành công vang dội. Giống như cách thức tàn nhẫn của Darwin, Chúa Tề đã chọn những kẻ sống sót biết phục tùng và dễ bảo. Sức mạnh ngày càng tăng của nó vô cùng đáng sợ. Các Chúa Tề Cổ Đại đã bị tiêu diệt, nên quyền kiểm soát của Chúa Tề lên bầy ma cà rồng - và thông qua bọn chúng, lên cả thế giới - đã mở rộng và trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Strigoi không còn đi rong phố như lũ xác sống gầm gào, tấn công và ăn tùy thích nữa. Mọi cử động của chúng đều được sắp đặt. Như bầy ong trong tổ hay lũ kiến trên đồi, chắc chắn từng con một đều có vai trò và trách nhiệm được xác định rõ ràng. Chúng là những con mắt của Chúa Tề trên đường phố.
Ngay từ đầu, ánh sáng ban ngày đã hoàn toàn biến mất. Có thể thấy một vài khắc ánh nắng yếu ớt khi mặt trời lên đến đỉnh, ngoài ra chỉ còn bóng tối triền miên. Giờ đây, hai năm sau, mỗi ngày mặt trời chỉ chiếu xuyên qua bầu khí quyển nhiễm độc được hai giờ, nhưng thứ ánh sáng nhợt nhạt ấy chẳng hề giống ánh mặt trời từng sưởi ấm trái đất.
Strigoi ở khắp mọi nơi, như nhện hay kiến, để đảm bảo những kẻ còn được sống khớp chằn chặn vào lịch trình hằng ngày...
Thế nhưng, điều đáng kinh ngạc nhất lại là... cuộc sống hầu như không thực sự thay đổi. Chúa Tề đã lợi dụng tình trạng hỗn loạn xã hội suốt vài tháng đầu. Tình cảnh thiếu thốn - thức ăn, nước sạch, điều kiện vệ sinh, thực thi luật pháp - khiến dân chúng kinh hoàng cùng cực, đến nỗi khi cơ sở hạ tầng cơ bản được phục hồi, khi chương trình phân phối thực phẩm được triển khai, mạng lưới điện được tái thiết và xua tan bóng tối đêm trường, họ bèn cảm thấy biết ơn và tuân phục. Gia súc cần phần thưởng cho tính trật tự và lề thói hằng ngày - thứ cấu trúc quyền lực rõ ràng - để tuân phục.
Trong chưa đầy hai tuần, phần lớn các hệ thống đã được phục hồi. Nước, điện... truyền hình cáp xuất hiện trở lại, giờ đang phát lại tất tật các chương trình, không kèm quảng cáo. Thể thao, tin tức, mọi thứ đều được lặp lại. Không có chương trình mới nào được sản xuất ra. Vậy mà... người ta lại thích.
Tàu điện ngầm chính là ưu tiên hàng đầu trong thế giới mới, bởi xe ô tô riêng cực kỳ hiếm. Xe hơi là những quả bom tiềm tàng và bởi vậy không có chỗ trong nhà nước cảnh sát mới. Xe hơi bị tịch thu và nghiền nát. Mọi phương tiện trên phố đều thuộc quyền sở hữu của các cơ sở công vụ: sở cảnh sát, sở cứu hỏa, sở vệ sinh - tất cả đều đang chạy tốt và do những kẻ biết phục tùng cầm lái.
[2]
Máy bay cũng chịu chung số phận. Phi đội duy nhất còn hoạt động nằm dưới quyền quản lý của Stoneheart, tập đoàn đa quốc gia nắm các ngành phân phối thực phẩm, điện và quân sự mà Chúa Tể đã khai thác trong quá trình tiếp quản hành tinh này và số máy bay đó chỉ bằng chừng bảy phần trăm số máy bay từng băng ngang bầu trời thế giới.
Bạc bị đặt ngoài vòng pháp luật và trở thành tiền tệ giao thương, được khao khát cao độ và có thể đổi lấy các phiếu mua hàng hoặc điểm tích đổi thực phẩm. Một lượng bạc vừa đủ còn có thể chuộc bạn, hoặc một người thân, ra khỏi các trang trại.
Các trang trại là thứ duy nhất khác biệt hoàn toàn trong thế giới mới này. Trang trại và thực tế rằng chẳng có hệ thống giáo dục nào nữa. Không trường học gì nữa, không đọc sách gì nữa, không nghĩ ngợi gì nữa.
Các bãi rào gia súc và lò mổ được cắt cử người coi sóc hai tư giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Những quản trại đã qua tập huấn và các tài xế chở gia súc tiếp tế cho Strigoi mọi dưỡng chất cần thiết. Hệ thống giai cấp mới nhanh chóng được thiết lập. Một hệ thống các tầng lớp sinh học: Strigoi ưng B Rh+. Nhóm máu nào cũng chấp nhận được, nhưng B Rh+ mang nhiều ưu điểm hơn - như các hạng sữa khác nhau - hoặc nếu không thì cũng duy trì mùi vị và chất lượng khi ở ngoài cơ thể tốt hơn, tiện cho đóng gói và lưu trữ hơn. Nhóm máu không-phải-B là của các công nhân, nông dân, những kẻ làm công đích thực. B Rh+ là Kobe - miếng thịt bò hảo hạng. Họ được chăm sóc, ban cho nhiều lợi lộc và dưỡng chất. Họ thậm chí được gấp đôi thời lượng phơi nắng ở các trại UV, để đảm bảo vitamin D của họ phát triển. Lịch trình hằng ngày của họ, sự cân bằng hoóc môn của họ và trên hết là việc sinh sản của họ được điều chỉnh một cách có hệ thống sao cho đáp ứng kịp nhu cầu.
Và tình hình như vậy đó. Người ta đi làm, xem ti vi, ăn và lên giường đi ngủ. Nhưng trong bóng tối và trong im lặng, họ khóc và trở mình, thừa hiểu rằng những người họ biết, những người ở ngay bên cạnh họ - thậm chí cả những người đang chia sẻ chính cái giường họ đang nằm - có thể đột nhiên biến mất, bị cái cấu trúc bê tông của trang trại gần nhất nuốt chửng. Họ bặm môi khóc, vì không còn lựa chọn nào ngoài phục tùng. Luôn có ai đó khác (cha mẹ, anh chị em, con cái) phụ thuộc vào họ. Luôn có ai đó khác cấp cho họ quyền được run sợ, ban cho họ phúc lành của sự hèn nhát.
Ai mà ngờ được chúng ta rồi sẽ nhìn lại thập kỷ chín mươi và những năm đầu thế kỷ hai mốt đầy hỗn loạn với sự luyến tiếc sâu sắc đến vậy. Những thời kỳ nhốn nháo, chính trị đầy rẫy rắc rối, tài chính đầy dối trá diễn ra trước khi trật tự thế giới sụp đổ... nếu đem so thì hồi đó đúng là thời hoàng kim. Tất cả những gì vốn là chúng ta đều bị xóa sạch - mọi hình thức và trật tự xã hội theo cung cách cha ông ta, tổ tiên ta tường tận. Chúng ta trở thành một bầy đàn. Chúng ta trở thành gia súc.
Trong chúng ta, những kẻ vẫn còn sống song không hòa vào hệ thống... chúng ta đã trở thành thứ dị thường... Chúng ta là sâu bọ. Lũ kền kền. Bị săn đuổi.
Mà không có cách nào chống trả...
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] Lực lượng phản ứng nhanh.[2] 1. Thuật ngữ được dùng để chỉ một chính phủ sử dụng lực lượng cảnh sát để thực thi quyền lực.