Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 907 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phố Kelton, Woodside, Queens

Một tiếng gào vang lên từ đằng xa và bác sĩ Ephraim Goodweather giật mình tỉnh dậy. Anh cựa mình trên sofa, lật ngửa ra rồi ngồi dậy và bằng một cử động hung tợn mà uyển chuyển, nắm lấy cái chuôi kiếm bằng da đã sờn đang thò ra khỏi bao kiếm trên sàn nhà cạnh anh, chém vút thanh kiếm bạc vào không khí.

Tiếng hét xung trận khàn đặc không rõ ràng của anh, thứ phù du trôi ra từ những con ác mộng của anh, ngừng bặt. Lưỡi kiếm anh run rẩy, bất mãn.

Anh chỉ có một mình.

Nhà của Kelly. Sofa của cô. Những thứ quen thuộc.

Phòng khách nhà vợ cũ anh. Tiếng gào là tiếng còi báo động đằng xa, được trí óc thiu thiu ngủ của anh chuyển thành tiếng người ré.

Anh lại đang mơ. Thấy lửa và các hình thù - không rõ ràng nhưng hơi giống người - được tạo thành từ ánh sáng lóa mắt. Điểm bốc cháy. Anh đang ở trong mơ và những hình thù này vật lộn với anh ngay trước khi ánh sáng nuốt mất tất cả. Anh luôn tỉnh dậy trong cơn kích động và sức lực cạn kiệt, như thể anh đã dùng chính thân mình vật lộn với một đối thủ nào đó. Giấc mơ cứ tự dưng xuất hiện. Có thể anh đang mơ những giấc mơ thường gặp nhất ở nhà - một chuyến dã ngoại, một lần tắc đường, một ngày tại văn phòng - rồi ánh sáng sẽ lớn dần, nuốt trọn mọi thứ và những hình thù ánh bạc hiện lên.

Anh mò mẫm lần tìm túi vũ khí - một cái túi đựng dụng cụ chơi bóng chày cải tiến mà nhiều tháng trước anh đã giật khỏi chiếc giá cao trong một cửa hàng Modell vừa bị khoắng trên đại lộ Flatbush.

Anh đang ở Queens. Được rồi. Được rồi. Anh bắt đầu nhớ lại rõ ràng mọi chuyện - kèm theo đó là cơn đau đầu như búa bổ sau cơn say. Anh đã mê man. Lại một buổi chè chén nguy hiểm. Anh cho kiếm trở vào túi vũ khí rồi lăn người nằm ngửa, hai tay ôm đầu như ôm một quả cầu thủy tinh nứt vỡ mà anh đã cẩn thận nhặt từ dưới nền nhà lên. Tóc anh có cảm giác thô và lạ lạ, đầu anh đập thình thình.

Địa ngục trần gian. Phải. Mảnh đất của những kẻ bị nguyền rủa.

Thực tại là con đĩ xấu tính. Anh đã tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Anh vẫn còn sống - và vẫn là con người - không đáng kể mấy nhưng thế đã là kết quả khả quan nhất anh còn hy vọng được.

Chỉ là một ngày nữa dưới địa ngục thôi mà.

Điều cuối cùng anh còn nhớ được từ giấc ngủ, những mảnh ghép của cơn mơ vẫn đang bám dính lấy ý thức của anh như cái nhau thai nhớp nháp, chính là hình ảnh Zack đầm mình trong ánh sáng bạc thiêu đốt. Lần này, điểm bốc cháy xuất hiện từ thân hình của thằng bé.

"Bố..." Zack nói, mắt dán chặt vào mắt Eph - và rồi ánh sáng nuốt mất tất cả.

Anh thấy ớn lạnh khi hồi tưởng lại cảnh này. Tại sao anh không thể tạm thoát khỏi cái địa ngục này trong những giấc mơ? Chẳng phải đúng ra nên như vậy sao? Để cân bằng một sự tồn tại kinh hoàng với toàn những mộng mị truy đuổi và đào thoát. Có gì mà anh chẳng dám cho đi để đổi lấy một cơn mơ với những ủy mị thuần túy, một thìa đường cho trí não anh.

Eph và Kelly vừa chân ướt chân ráo ra khỏi trường đại học, tay trong tay lướt qua một khu chợ trời, tìm những đồ nội thất giá rẻ và ba thứ trang trí linh tinh cho căn hộ đầu tiên của họ...

Zack còn là đứa bé mới chập chững biết đi, bàn chân múp míp chạy bình bịch quanh nhà, hệt một ông chủ nhỏ đóng bỉm...

Eph, Kelly và Zack bên bàn ăn tối, ngồi chắp tay trước những đĩa thức ăn đầy, cầu nguyện trọn vẹn đến mức ám ảnh qua bài tạ ơn...

Thế nhưng, giấc mơ của Eph lại như những đoạn phim giết người được quay vụng về. Những gương mặt quen thuộc từ quá khứ của anh - kẻ thù, người quen và bạn bè đều như nhau - bị theo dõi và bắt đi trong khi anh quan sát, không thể với tới họ, giúp họ hay thậm chí là quay đi chỗ khác.

Anh nhổm dậy, ngồi cho vững rồi đứng lên, tì một tay lên lưng sofa. Anh rời khu vực phòng khách, bước đến cửa sổ trông ra sân sau. Sân bay LaGuardia không xa lắm. Hình ảnh máy bay và âm thanh xa xa của động cơ phản lực giờ đã trở nên xa lạ. Không thấy ánh sáng đèn quét vòng tròn trên bầu trời. Anh nhớ ngày 11 tháng Chín, năm 2001, nhớ lại xem bầu trời trống vắng khi ấy đã có vẻ phi thực đến thế nào, và cảm giác thở phào nhẹ nhõm kỳ lạ làm sao khi những chiếc máy bay trở lại một tuần sau đó. Bây giờ thì không còn thở phào gì nữa. Không còn trở lại bình thường gì nữa.

Eph tự hỏi mấy giờ rồi. Mấy giờ sáng gì đấy, anh đoán vậy, dựa trên nhịp sinh học sai lệch của mình. Đang là mùa hè - ít nhất theo lịch cũ là thế - và vì vậy mặt trời đáng lẽ đã phải lên cao và đang nóng rẫy trên bầu trời.

Thay vào đó, bóng tối thắng thế. Trật tự tự nhiên ngày và đêm đã tiêu tan, có thể là mãi mãi. Mặt trời bị một tấm mạng tro tối tăm trôi nổi trên trời xóa sạch. Bầu khí quyển mới bao gồm các mảnh vụn phân tán khắp địa cầu từ những vụ nổ hạt nhân và phun trào núi lửa, một viên kẹo xanh lục lam bọc trong lớp sô cô la tẩm độc. Bầu trời thành một cái chụp cách ly dày sụ, giữ bóng tối và cái lạnh ở trong, chắn mặt trời bên ngoài.

Đêm vĩnh hằng buông. Cả hành tinh biến thành một cõi âm nhợt nhạt, thối rữa, toàn sương muối và đau khổ giày vò.

Hệ sinh thái hoàn hảo cho ma cà rồng.

Theo các bản tin trực tiếp mới nhất, vốn từ lâu đã bị kiểm duyệt nhưng vẫn được trao qua đổi lại như văn hóa phẩm đồi trụy trong các diễn đàn trên Internet, tình trạng hậu tận thế này là đồng nhất trên toàn thế giới. Những câu chuyện mắt thấy tai nghe về bầu trời tối đen đi, về mưa đen, về những đám mây báo điềm gở đan cài vào nhau và không bao giờ rời nhau ra nữa. Xét chuyển động quay của hành tinh và các hướng gió, về lý thuyết thì trên trái đất chỉ còn hai cực - Bắc và Nam băng giá - là nhận được ánh mặt trời đều đặn theo mùa... dù không ai dám chắc.

Thoạt tiên, nguy cơ bức xạ còn lại từ các vụ nổ hạt nhân và rò rỉ phóng xạ cực kỳ trầm trọng, tại các tâm nổ còn lên đến mức độ thảm họa. Eph và những người khác đã ở gần hai tháng dưới lòng đất, trong một hầm tàu bên dưới sông Hudson, thành thử tránh được bụi phóng xạ tức thời. Những điều kiện khí tượng khắc nghiệt cùng các luồng gió khí quyển rải mối nguy hại ra khắp những diện tích rộng lớn và có lẽ đã giúp phân tán bớt phóng xạ; bụi phóng xạ bị đẩy đi nhờ những trận mưa dông dữ dội được tạo nên bởi các thay đổi ghê gớm trong hệ sinh thái, đồng thời khuếch tán phóng xạ đi xa hơn. Bụi phóng xạ phân rã nhanh nên chỉ trong thời gian ngắn, các khu vực không chịu phơi nhiễm trực tiếp đã trở nên an toàn cho việc đi lại và khử độc trong khoảng sáu tuần.

Các ảnh hưởng dài hạn vẫn chưa xuất hiện. Những vấn đề như việc sinh đẻ của con người, biến đổi gene và nguy cơ ung thư tăng cao sẽ vẫn chưa có lời giải thêm một thời gian nữa. Nhưng những quan ngại rất thiết thực này đã bị lu mờ trước tình hình hiện tại: hai năm sau các thảm họa hạt nhân và việc ma cà rồng tiếp quản thế giới, mọi nỗi sợ hãi đều đang ở ngay trước mắt.

Tiếng còi rền im bặt. Những hệ thống cảnh báo này, vốn để phát hiện có người thâm nhập và yêu cầu trợ giúp, thỉnh thoảng vẫn kêu vang - mặc dù không còn thường xuyên như các tháng đầu, khi mà báo động cứ kêu liên hồi kỳ trận, một cách kiên định, như những tiếng gào thét quằn quại của một giống loài hấp hối.

Một vết tích nữa của nền văn minh đang dần tàn lụi.

Thiếu tiếng còi báo động, Eph lắng tai tìm kiếm những kẻ đột nhập. Qua các cửa sổ, trồi lên từ các tầng hầm ẩm ướt, nhảy xuống từ các gác xép bám bụi - lũ ma cà rồng vào qua bất cứ chỗ hở nào và không ở đâu còn an toàn. Ngay cả vài giờ ánh sáng mặt trời mỗi ngày - thứ ánh sáng lờ mờ, xỉn bụi, nhuốm sắc hổ phách nhàn nhạt - cũng mang đến nhiều hiểm họa. Ban ngày là giờ giới nghiêm của con người. Thời gian hợp lý nhất để Eph và những người khác di chuyển - tránh chạm trán trực tiếp với Strigoi - cũng là một trong những khoảng thời gian nguy hiểm nhất, bởi sự giám sát và biết bao con mắt soi mói của những con người theo phe ma cà rồng đang muốn cải thiện vận số của mình.

Eph tì trán lên cửa sổ. Cái mát lạnh của kính mang lại cảm giác dễ chịu cho làn da ấm nóng và tiếng thình thình bên trong sọ anh.

Sự hiểu biết chính là phần tệ nhất. Ý thức được sự điên không hề làm ta bớt điên. Ý thức được việc chết chìm không hề làm ta bớt là một kẻ đang chết chìm - nó chỉ càng khiến ta thêm hoảng loạn mà thôi. Nỗi sợ tương lai cùng ký ức về một quá khứ tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn chính là nguồn cơn tình trạng khốn khổ của Eph, chẳng kém chính dịch bệnh ma cà rồng là mấy.

Anh cần thức ăn, anh cần protein. Chẳng có gì trong ngôi nhà này; anh đã dọn sạch bách thức ăn - và rượu - từ nhiều tháng trước. Thậm chí còn tìm thấy kho kẹo Butterfinger bí mật trong tủ quần áo của Matt.

Anh lùi ra xa cửa sổ, quay lại đối diện căn phòng và khu bếp đằng xa. Anh cố nhớ xem mình đã đến đây như thế nào và tại sao. Anh nhìn những vết chém trên tường, chỗ anh đã dùng một con dao làm bếp giải thoát gã bạn trai của vợ cũ, chặt phăng đầu sinh vật mới bị biến đổi ấy. Đó là những ngày đầu tàn sát, khi việc giết chết ma cà rồng cũng ghê sợ gần bằng cái ý niệm bị ma cà rồng biến đổi. Ngay cả khi con ma cà rồng đó từng là bạn trai người vợ cũ, một gã đàn ông suýt nữa đã chiếm vị trí của Eph làm nhân vật nam chính quan trọng nhất trong đời Zack.

Nhưng cảm giác buồn nôn bị đạo lý làm người khơi dậy đã biến mất lâu rồi. Đây là một thế giới khác và bác sĩ Ephraim Goodweather, từng là bác sĩ dịch tễ học lừng danh tại Trung tâm Kiểm soát và Phòng chống Dịch bệnh, nay đã là một người khác. Virus ma cà rồng đã thôn tính loài người. Bệnh dịch này đã dẫn nền văn minh vào một cuộc đảo chính tàn độc và ác liệt đến kinh hoàng. Những kẻ nổi dậy - những người ương ngạnh, kẻ quyền lực và người mạnh mẽ - phần lớn đã bị tiêu diệt hoặc biến đổi, chỉ còn lại những người dễ bảo, kẻ thua cuộc và người sợ hãi, chịu tuân lệnh Chúa Tể.

Eph quay lại với chiếc túi đựng vũ khí của anh. Từ một ngăn dẹt có khóa kéo, thường đựng găng tay chơi bóng hoặc băng vải thấm mồ hôi, anh rút quyển sổ tay nhàu nát ra. Dạo này, nếu không ghi chép vào quyển nhật ký tả tơi thì anh chẳng nhớ được gì. Tất cả đều được đưa vào đây, từ những thông tin mơ hồ cho đến những chuyện ba láp vớ vẩn. Tất cả đều phải được ghi chép lại. Đây là ước muốn không thể chế ngự của anh. Nhật ký của anh về bản chất là một bức thư dài gửi Zack, con trai anh. Để lại một bản ghi chép cuộc truy tìm cậu con trai duy nhất của anh. Ghi chú các quan sát và lý luận của anh về mối nguy ma cà rồng. Và, với tư cách một nhà khoa học, chỉ đơn giản là ghi chép lại dữ liệu và hiện tượng.

Đồng thời, nó cũng là một bài tập hữu ích để duy trì đôi chút vẻ tỉnh táo.

Hai năm trở lại đây, chữ viết tay của anh trở nên quá mức khó đọc, đến độ anh hầu như không luận nổi các đoạn nhật ký của chính mình. Hôm nào anh cũng ghi lại ngày tháng, vì đó là phương pháp duy nhất đáng tin cậy để đánh dấu thời gian khi không có một cuốn lịch đàng hoàng. Thật ra chuyện ngày tháng cũng chẳng có gì to tát - ngoại trừ ngày hôm nay.

Anh nguệch ngoạc ghi ngày tháng và rồi tim anh đập dồn hai nhịp. Dĩ nhiên rồi. Đúng thế đấy. Tại sao anh quay lại nơi này.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười ba của Zack.

« Lùi
Tiến »