Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 908 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Tấm biển cảnh báo cẩn thận mất mạng nếu đi quá điểm này đóng trên cánh cửa tầng trên, được viết bằng bút dạ, minh họa bởi các hình bia mộ, xương cùng thập giá. Nó được vẽ bởi một bàn tay non nớt, hồi Zack mới bảy tám tuổi. Phòng ngủ của Zack hầu như không thay đổi gì kể từ lần cuối cùng thằng bé ở đó, hệt như phòng ngủ của những đứa trẻ mất tích ở bất kỳ đâu, một biểu tượng cho việc thời gian đã ngừng trôi trong trái tim cha mẹ chúng.

Eph thường xuyên trở về phòng ngủ của thằng bé như một tay thợ lặn hết lần này đến lần khác quay lại chỗ xác tàu đắm. Một bảo tàng bí mật; một thế giới được bảo toàn nguyên vẹn như xưa. Một khung cửa sổ mở thẳng vào quá khứ.

Eph ngồi trên giường, cảm nhận sự đàn hồi thân thuộc của chiếc đệm, nghe tiếng cọt kẹt vững lòng của nó. Anh đã duyệt qua mọi thứ trong căn phòng này, mọi thứ con trai anh từng chạm vào trong cuộc đời nó từng được sống. Giờ anh phụ trách căn phòng này; anh nhớ nằm lòng từng món đồ chơi, từng bức tượng, từng đồng xu và dây giày, từng chiếc áo phông, từng cuốn sách. Anh gạt bỏ cái ý nghĩ rằng anh đang đắm mình vào quá khứ. Người ta không đi lễ nhà thờ Cơ Đốc, giáo đường Do Thái hay nhà thờ Hồi giáo để đắm mình mê muội; họ đều đặn dự lễ như một cử chỉ của đức tin. Giờ đây, phòng ngủ của Zack là một thánh đường. Ở đây, và chỉ ở đây thôi, Eph mới có được cảm giác an bình và sự kiên quyết của ý chí.

Zack vẫn còn sống.

Đây không phải suy đoán. Đây không phải hy vọng mù quáng.

Eph biết Zack còn sống và con trai anh vẫn chưa bị biến đổi.

Trong quá khứ - theo cách thế giới từng vận hành - bố mẹ của một đứa trẻ mất tích có các nguồn lực để dựa vào. Họ có chút an ủi từ quá trình điều tra của cảnh sát, từ sự nhận biết rằng có hàng trăm, nếu không phải hàng nghìn, người hiểu và thông cảm với nỗi khổ của họ, đồng thời đang tích cực trợ giúp công cuộc tìm kiếm.

Vụ bắt cóc này lại xảy ra trong một thế giới không có cảnh sát, không có luật lệ của con người. Và Eph thừa biết nhân dạng của sinh vật đã bắt cóc Zack. Sinh vật từng là mẹ thằng bé - đúng thế. Chính cô đã thực hiện vụ bắt cóc. Nhưng hành động của cô lại do một thực thể to lớn hơn ép buộc.

Ma cà rồng chúa, Chúa Tể.

Nhưng Eph không biết vì sao Zack bị bắt. Để làm cho Eph đau khổ, hẳn nhiên rồi. Và để người mẹ xác sống của thằng bé thỏa mãn nhu cầu thăm "Người Thân", những sinh vật mà hồi còn sống cô từng yêu thương. Cái thứ dịch bệnh virus quỷ quyệt ấy lan ra dưới dạng một phiên bản móp méo của ma cà rồng về tình yêu con người. Việc biến con người thành Strigoi khiến họ mãi mãi bám lấy ta, bám lấy một sự sinh tồn vượt quá những gian truân lẫn khổ não của người sống, tối giản vào trong những nhu cầu cơ bản nhất như kiếm ăn, phát tán và sống sót.

Đó là lý do tại sao tâm trí Kelly (cái thứ từng là Kelly) lại trở nên lưu luyến đến vậy với thằng bé, và tại sao bất chấp mọi nỗ lực của Eph, cô vẫn có thể cuỗm thằng bé đi.

Và chính hội chứng này, chính sự mê đắm đến ám ảnh được biến đổi những người thân yêu nhất này, đã xác nhận cho Eph rằng Zack chưa bị biến đổi. Bởi nếu Chúa Tể hay Kelly đã hút máu Zack, hẳn thằng bé cũng đã quay lại tìm Eph dưới bộ dạng ma cà rồng. Nỗi khiếp đảm của Eph trước chính sự việc này - phải đối mặt với đứa con trai xác sống của mình - đã ám ảnh anh suốt hai năm trời nay, thỉnh thoảng còn nhấn anh chìm xuống vòng xoáy tuyệt vọng.

Nhưng tại sao? Tại sao Chúa Tể không biến đổi Zack? Cái gì đang ngăn nó lại? Giữ thằng bé làm kẻ chỉ điểm đầy tiềm năng để chống lại Eph và nỗ lực kháng cự mà anh tham gia? Hay vì lý do nào khác hung gở hơn mà Eph không thể - không dám - hiểu?

Eph rùng mình nghĩ tới thế tiến thoái lưỡng nan mà chuyện này gây ra cho anh. Cứ hễ liên quan đến con trai, anh lại dễ tổn thương. Điểm yếu của Eph cũng là sức mạnh của anh: anh không thể buông tay thằng bé.

Zack đang ở đâu đúng giây phút này? Có phải thằng bé đang bị giam giữ ở đâu đó? Bị hành hạ với tư cách người đại diện cho bố nó? Những suy nghĩ này vồ lấy tâm trí Eph.

Chính việc không biết gì mới khiến anh bồn chồn nhất. Những người khác - Fet, Nora, Gus - có thể cam kết toàn tâm toàn ý cho cuộc kháng chiến, toàn bộ năng lượng và sự tập trung của họ, lý do chính xác là vì họ không có người thân bị bắt làm con tin trong cuộc chiến này.

Việc thường xuyên thăm lại căn phòng này giúp Eph bớt cô đơn trong thế giới đáng nguyền rủa hiện tại. Nhưng hôm nay, nó lại phản tác dụng. Anh chưa bao giờ cảm thấy cô đơn sâu sắc như chính lúc này, ở ngay tại đây.

Eph lại nghĩ về Matt, gã bạn trai của vợ cũ anh - thứ anh mới giết dưới lầu - và chuyện anh từng bị ám ảnh trước ảnh hưởng ngày càng tăng của gã đàn ông ấy lên vấn đề nuôi dạy Zack ra sao. Giờ thì anh phải nghĩ - từng ngày, từng giờ - về việc thằng bé đang phải sống trong cái địa ngục như thế nào, dưới uy quyền của loài ác quỷ đích thực kia...

Kiệt sức, buồn nôn và mướt mồ hôi, Eph lôi nhật ký ra nguệch ngoạc một câu hỏi đã xuất hiện khắp cả quyển sổ như một công án:

Zack đang ở đâu?

Đã thành thói quen, anh lật lại các trang nhật ký gần đây. Anh thấy một ghi chú về Nora và cố luận nét bút của mình.

"Nhà xác." "Điểm hẹn." "Di chuyển dưới ánh mặt trời."

Eph nheo mắt, đang cố nhớ lại – thì một cảm giác bồn chồn lan khắp người anh.

Đáng lẽ anh phải gặp Nora và bà Martinez tại Văn phòng Giám định Pháp y cũ. Tại Manhattan, ngày hôm nay.

Chết tiệt!

Eph vơ cái túi khiến những lưỡi bạc kêu leng keng, vắt dây đeo chéo lưng, hai chuôi kiếm sau vai như hai cột ăng ten bọc da. Anh ngó nghiêng nhanh trên đường đi ra, thấy món đồ chơi robot Transformer cũ rích cạnh máy quay đĩa CD trên bàn của Zack. Con Sideswipe, nếu Eph nhớ chính xác sau khi đọc những quyển sách của Zack mô tả đặc điểm kỹ thuật của các Autobot. Một món quà sinh nhật Eph dành cho Zack, chỉ mới vài năm trước. Một chân của Sideswipe lủng lẳng, sắp gãy vì sử dụng quá nhiều. Eph điều khiển hai cánh tay, nhớ lại cách Zack từng dễ dàng "biến hình" món đồ chơi từ xe thành robot và ngược lại như một bậc thầy Rubik.

"Chúc mừng sinh nhật, Zack," Eph thì thầm trước khi nhồi món đồ chơi hỏng vào túi vũ khí và tiến ra cửa.

« Lùi
Tiến »